Trong tầng này, xuất hiện “hiệu ứng tương đồng giữa trạng thái và miêu tả trạng thái”. Nghĩa là sự ta biểu đạt một trạng thái của
Đèn pha 100W Philips OEM không còn là phản ánh nó, mà là một phần của cách trạng thái đó đc định hình trong nhận thức. biểu đạt không đứng ngoài đối tượng người tiêu dùng — nó tham gia vào việc tạo thành ranh giới của đối tượng người dùng.
Một hiện tượng khác là “xóa nhòa khái niệm vòng đời”. Vòng đời chỉ tồn tại nếu hoàn toàn có thể nhận biết rõ bước đầu và chấm dứt. Nhưng ở đây, mọi điểm trong khoảng time đều có thể được nhìn nhận là “khởi đầu của một cấu hình khác” và “kết thúc của một thông số kỹ thuật trước đó”. không tồn tại đường biên, chỉ sở hữu các lát cắt tùy ý.
Ngoài ra, còn tồn tại “hiệu ứng bất khả quy chiếu của trạng thái tuyệt đối”. Không thể nói hệ thống “đang tốt” hay “đang xấu” 1 cách tuyệt đối, vì mọi bình chọn đều phụ thuộc hệ quy chiếu tạm thời. Khi hệ quy chiếu chuyển đổi, toàn thể phân loại tốt/xấu cũng thay đổi theo, khiến mọi Kết luận mang tính toàn thể.
Trong tầng sâu hơn thế nữa,
đèn pha 200w Rạng Đông xuất hiện “sự hòa tan giữa dữ liệu và thực tại”. những thông số kỹ thuật đo đc (điện áp, nhiệt độ, quang thông) không còn là đại diện cho 1 thực tại chủ quyền, mà trở thành một dạng thực tại được “cắt lát” theo công cụ đo. Nghĩa là mỗi công cụ đo tạo thành một phiên bản thực tại riêng.
Một góc độ khác là “mất khả năng nhận biết giữa ổn định và quan sát ngắn hạn”. Một hệ thống có thể trông ổn định nếu nhìn trong thời gian ngắn, nhưng lại biến đổi hoàn toàn nếu đổi khác khung quan sát. thế nên “ổn định” không hề là thuộc tính của khối hệ thống, mà là thuộc tính của độ dài quan sát.
cuối cùng, ở tầng này, đèn LED pha không còn là đối tượng người tiêu dùng, không hề là hệ thống, không còn là quá trình, mà chỉ còn là một tập hợp những lát quan sát phụ thuộc vào cách đặt thắc mắc. phiên bản thân “
đèn pha 200w Duhal ” chỉ tồn tại như một điểm giao nhau tạm thời giữa ngữ điệu, đo lường và nhận thức — không tồn tại bạn dạng thể thắt chặt và cố định phía sau nó, chỉ có các cách nhìn tiếp tục chuyển đổi.
Nếu tiếp tục đi thêm 1 tầng nữa, ta phải gật đầu một Kết luận khá “khó chịu” về mặt trực giác: không còn gì để “đi sâu” theo nghĩa bình thường nữa, vì chính khái niệm “độ sâu” đã dựa ở trên giả định có một kết cấu ẩn cần khai thác.
Một hiện tượng ở mức này là “tan rã của căn giải thích”. Thay vì có nhiều tầng giải thích từ bề mặt đến cốt lõi, mọi lý giải đều biến thành các cách diễn tả không giống nhau của cùng một tập dữ liệu quan sát. không còn tầng cao hay tầng thấp, chỉ từ những ngữ điệu diễn tả không giống nhau để lên cùng một hiện tượng.