Diễn đàn tuổi trẻ Uhm Vietnam - Ta đã đi qua mấy mùa hoa phượng rồi nhỉ ?

Diễn đàn tuổi trẻ Uhm Vietnam

Phiên bản đầy đủ: Ta đã đi qua mấy mùa hoa phượng rồi nhỉ ?
Bạn đang xem phiên bản rút gọn. Xem phiên bản đầy đủ với định dạng thích hợp.
Tháng 5 về là lúc cái nắng hè oi ả xuất hiện, tiếng ve kêu râm rang, mùa hoa phượng nở đỏ rực cả sân trường, là lúc báo hiệu cho kì nghỉ hè dài cho những cô cậu học trò sắp phải rời xa mái trường thân yêu, là lúc nói lời chia tay trong ngậm ngùi luyến tiếc của những cô cậu cuối cấp.

Hoa Tươi Đà Nẵng xin tản mạn một chút về kỉ niệm của mùa hoa phượng đối với bản thân tôi, người viết bài này và muốn cùng sẻ chia với bạn đọc với góc nhìn Ta đã đi qua mấy mùa hoa phượng rồi nhỉ ?

[Image: hoa-phuong-1.jpg]

Tháng 5 đến, mùa hè lại về như thông lệ mà dòng chảy thời gian đã qui định, nhưng nào có ai hay biết rằng bản thân mình đã được mấy lần lần chứng kiến cảnh hoa phượng nở rồi lại tàn….

[Image: hoa-phuong-2.png]

Cho đến tận bây giờ khi đang vội bước trên những con đường quen và vô tình nhìn thấy những cánh phượng đỏ thắm đang rơi lã chã trước mặt thì trong lòng bỗng phút chốc giật mình và tự hỏi: “Ta đã đi qua mấy mùa hoa phượng nở ?

[Image: hoa-phuong-3.jpg]

Có lẽ tận sâu trong sâu thẳm trái tim ta cũng đã có nhiều lần thầm gọi về “Tháng 5 ơi” để rồi lòng ta lại dâng trào lên bao cảm giác lưu luyến khi chợt có ai đó nhắc lại kỉ niệm xa xưa, nhớ lại hình bóng kỉ niệm xưa.

[Image: hoa-phuong-4.jpg]

Sao mà quên được những âm thanh quá đỗi thân thương cứ mỗi khi đến mùa hoa phượng nở: là tiếng giảng bài ấm áp của các thầy cô giáo, đó là tiếng trả bài ê a của những cô cậu học trò, đó là tiếng trống trường “cắc cắc, tùng tùng” nghe thật vui tai vẫn khua đều khi đến giờ nghĩ tiết..

[Image: hoa-phuong-5.jpg]

Đâu đó, ta còn bất chợt nghe lại tiếng nói cười của chúng bạn ngày nao, những tiếng ve râm ran trong bản đồng ca mùa hè dưới những hàng cây phượng vĩ.

[Image: hoa-phuong-6.png]

Ta sẽ nhớ mãi về nơi này, nơi mà đã viết vào cuộc đời ta biết bao nhiêu kỉ niệm buồn vui, những kí ức mơ mộng ngày nao khi ta còn cắp sách đến trường như : hình ảnh bụi phấn rơi trên bục giảng, đã lấy đi những mái tóc xanh của cô thầy thay vào mái tóc bạc, bên cạnh trang giáo án, là những mái đầu xanh của đám trò nhỏ đang miệt mài bên trang sách nhỏ…

[Image: hoa-phuong-7.jpg]

Ta sẽ nhớ mãi cảnh những cô cậu học trò đang xòe đôi bàn tay ra để đón lấy những cánh phượng đỏ rơi rơi nơi cuối bãi sân trường.

[Image: hoa-phuong-8.jpg]

Thời gian dần trôi qua để cho bao lần cánh bướm phượng lại được khoe mình bên cạnh những dòng lưu bút viết bằng màu mực tím. Những nhành hoa phượng, hoa học trò, hoa của những cuộc chia ly vẫn luôn rực rỡ, lung linh trong ánh nắng mặt trời như tâm hồn của các cô cậu học trò đầy vẻ hồn nhiên, tinh nghịch.

[Image: hoa-phuong-9.jpg]

Những cánh hoa phượng ấy vẫn ngời lên sắc đỏ, những tà áo trắng vẫn vô tư bay bay trong nắng… nhưng nào ai hằng hay biết con tàu thời gian đã lần lượt rời bến và cuốn trôi đi tất cả những tháng ngày êm đẹp, những kỷ niệm êm đềm về một thời ngây thơ, vụng dại.

[Image: hoa-phuong-10.jpg]

Bất chợt, ta vội vàng ngồi xuống và nhặt nhạnh ngay những cánh phượng còn vương sót lại trên cuối nẻo con đường và trong lòng chợt dâng lên niềm nuối tiếc khôn nguôi… Ngẫn ngơ nhìn cánh phượng mãi cho đến một lúc sau ta mới dám tự hỏi với lòng mình rằng “Ta đã đi qua mấy mùa hoaphượng nở rồi nhỉ?”

Theo Điện Hoa Đà Nẵng ( dienhoadanang.com)