Diễn đàn tuổi trẻ Uhm Vietnam - Sợ phụ thuộc tài chính vào chồng"

Diễn đàn tuổi trẻ Uhm Vietnam

Phiên bản đầy đủ: Sợ phụ thuộc tài chính vào chồng"
Bạn đang xem phiên bản rút gọn. Xem phiên bản đầy đủ với định dạng thích hợp.
Lúc mới lập gia đình, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ “ở nhà chồng nuôi” tài chính gia đìnhphụ thuộc vào chồng dù thu nhập của tôi có thể không nhiều so với những người khác.
Nhưng, từ khi có con, nhiều khó khăn phát sinh khiến ý định của tôi bắt đầu lung lay; nhất là chồng tôi luôn muốn lo tài chính gia đình để tôi nghỉ việc ở nhà để lo cho con.
Có con đầu lòng, chưa có kinh nghiệm, mọi việc cứ rối lên dù tôi đã cố gắng sắp xếp một cách tốt nhất. Bốn tháng tôi nghỉ sinh thì tương đối ổn, khi tôi chuẩn bị đi làm lại, rắc rối mới lộ diện. Nào là ai sẽ giữ con? Làm sao tôi có thể vừa nấu nướng, giặt giũ, lau dọn nhà cửa, vừa chăm con sau khi đi làm về? Giải pháp đầu tiên đương nhiên là tìm người giúp việc nhưng mới ba tháng, chúng tôi đã đổi người đến… bốn người vì đủ thứ lý do. Quá ngán ngẩm, tôi không muốn nhờ đến người giúp việc nữa. Ông bà nội ngoại ở xa, lại già yếu nên cũng không thể nhờ giúp trông cháu được.
[Image: 128_143_1353902701_11_bong1-5808b.jpg]

Mới mấy tháng phải gửi đi nhà trẻ thì tội cho con quá nhưng tôi không còn cách nào khác. Rồi lại phải thuê người mỗi ngày đón cháu về, chơi với cháu cho đến khi tôi về. Nhưng, người này cũng bữa đực bữa cái nên cuối cùng tôi và chồng phải thay phiên về sớm đón con. Công ty tôi quản lý nhân viên rất khó. Việc đón con đương nhiên trở thành trách nhiệm của chồng tôi vì giờ giấc của anh thoáng hơn. Chỉ được vài hôm là anh bắt đầu càm ràm. Công việc của anh thường xuyên di chuyển, giao tiếp, có hôm phải làm đến tối cho kịp hợp đồng, chưa kể thỉnh thoảng bạn bè rủ lai rai mà phải từ chối vì… về giữ con thì đúng là khó chịu vô cùng. Đàn ông mà! Biết vậy nên tôi luôn tìm cách “bù đắp” cho chồng dù bản thân cũng chẳng sung sướng gì khi vừa làm việc vừa căng thẳng chuyện hôm nay ai đón con, hay về tới nhà là phải “xáp lá cà” với đống chén bát, cơm nước và một thằng bé con cứ mè nheo đòi mẹ ẵm.
Ngày nào cũng vậy, chồng đã ngáy khò khò mà tôi vẫn chưa yên vì phải cho con bú đêm hoặc dỗ con vì thằng bé khó ngủ. Sáng ra, khi chồng vươn vai sảng khoái sau một giấc ngủ ngon để bắt đầu một ngày mới thì tóc tai tôi vẫn rối bù, mặt mũi hốc hác, vật vờ sau một đêm “tỉnh” nhiều hơn “mộng”. Người tôi thường xuyên mệt mỏi, chẳng còn chút hứng thú với bất kỳ điều gì, hậu quả của sự vất vả và căng thẳng kéo dài.
[Image: 128_143_1353902701_2_bong2-a1c70.jpg]
Nhiều lúc tôi thấy có gì đó ấm ức trong lòng, như mình đang phải chịu một sự bất công. Nhưng ai bất công với tôi? Nói ra với chồng là dịp để anh khẳng định lại mong muốn: Vợ nghỉ việc cho đỡ vất vả, con cái được chăm sóc tốt hơn, anh cũng an tâm lo sự nghiệp. Thu nhập không phải là lý do khiến tôi phải đi làm nhưng nghĩ đến chuyện ở nhà nuôi con, tôi thấy sợ. Bốn tháng nghỉ sinh đủ để tay tôi lọng cọng khi gõ lại bàn phím máy tính; đủ để đầu óc tôi mụ mị, chậm chạp hơn trước những công thức tính toán trên excel, tâm lý tôi cũng bắt đầu ù lì khi ngại di chuyển, thay đổi...
Dù biết bây giờ ở nhà người ta vẫn có thể tự “refresh” bản thân bằng cách cập nhật thông tin trên báo chí, internet và biết nuôi con là một thiên chức cao quý của người phụ nữ, nhưng tôi vẫn thấy bất ổn khi hình dung tương lai mình sẽ phải chỉ loay hoay với chợ búa, nhà cửa, con cái…
Nhưng, đợi đến khi con đi học ổn định cũng phải mất ít nhất vài năm nữa, lúc đó biết có còn cơ hội cho tôi quay lại với công việc? Các công ty bây giờ chỉ cần nhân viên trẻ, năng động, có nhiều thời gian cho công việc trong khi ở tuổi xấp xỉ 40 (chúng tôi có con trễ), nếu phải bắt đầu lại, cánh cửa nào sẽ dành cho tôi khi năng lực lẫn ngoại hình chỉ thuộc loại trung bình? Ấy là chúng tôi mới có một con.

Nhiều đêm tôi không ngủ được với những câu hỏi ấy. Chồng tôi chắc chắn sẽ không “hy sinh” rồi. Anh và con cần tôi, nhưng tôi lại không muốn làm một “cái bóng bên chồng”. Tôi phải làm sao để vẹn cả đôi đường, để không phải chọn: đi làm hay ở nhà?
phụ nữ biết thế cũng đúng nhưng đừng quá nặng nề về vấn đề này vì con trai luôn rộng lượng hơn con gái nên ko sao
phụ nữ hiện đại ngày nay ko dựa dẫm vào chồng
tốt nhất nên độc lập, không ai học được chữ ngờ đâu
Pan ngj sao khj bo suk dj lam roj thue nguoj gjup vjec trong khj luong cua pan kg cao.pan thu lam 1 phep tjnh don gjan la lay tjen luong cua pan tru chj phj dj laj,roj tra cho nguoj gjup vjek nua thj dk pao nhjeu.co khj pj âm nua chu.the thj dj lam lam j cho met.o nha cham lo cho gja djnh roj cung the thoj.ma laj dk cham sok cho ck con chu dao hon thue nguoj gjup vjek nua do chu.do la y kien cua rjeng mjnh.neu co j xuk pham aj thj hay po qua cho mjnh.
bởi vậy cái gì cũng phải tự độc lập để còn chừa đường lui cho mình
cs khó lường, tình cảm cũng vậy
đọc bài viết mới thấy nhiều thứ rắc rối vậy. chẳng dám lấy vợ nữa. hic
Người vợ lúc nào cũng chịu nhiều thiệt thòi so với người chồng. Nên các ông chồng đọc được bài viết này nên về suy nghĩ lại cách đối xử với vợ mình nhé.
Mình nghĩ phụ nữ dù lấy chồng rồi cũng nên độc lập về tài chính để chẳng may bất trắc còn có cái tôi của mình Smile
Cái gì phụ thuộc đều không tốt và nhất là tiền bạc. hãy tự làm và có khoản chi tiêu của riêng mình mà không để phụ thuộc vào người chồng của mình