Diễn Đàn Tuổi Trẻ Việt Nam Uhm.VN - Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Diễn Đàn Tuổi Trẻ Việt Nam Uhm.VN

Phiên bản đầy đủ: Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Bạn đang xem phiên bản rút gọn. Xem phiên bản đầy đủ với định dạng thích hợp.
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 84: Em còn có anh

Sau 5fkhi Tạ Thiên 02Ngưng ra bkhỏi lễ 10đường, b1lúc trước 4còn cảm cthấy rất brõ ràng, 2anhưng dần edần bỗng 32trở nên cmơ hồ.

Mặc 30dù mình 8đã thắng a7lại một e9lần, nhưng 53cô lại 8cảm thấy 77cuộc sống 9không còn 1bất kỳ 3mục tiêu 8nào, cảm egiác thật 4atrống rỗng.

Đã ecùng Ôn d2Thiếu Hoa 64đoạn tuyệt 4eân tình, dfđiều này 50cũng có 1nghĩa là 41cô không afthể đến dÔn gia, cũng efkhông thể 9trở về 8Tạ gia nữa, 86chỉ có 5thể một 3thân một dmình phiêu e2bạt lẻ eloi bên ngoài.

Đến 8ccuối cùng, dcô vẫn 7thua, thua cehoàn toàn.

Phong c2Khải Trạch d0thấy vẻ 9mặt của 06cô không 6đúng, bèn c0dừng bước blại, nhỏ 0giọng hỏi: 3d"Làm esao vậy, 1không phải 7evừa rồi d9vẫn còn 0brất vui 1vẻ ư, sao 37bây giờ 8blại nghiêm 68mặt rồi fhả ?"

"Thật 7ra thì tôi 21thua, đúng 6không."

"Làm asao lại dthua? Em thắng dfrồi."

"Thắng 6được một 3elần, nhưng 63lại thua cmất tất 75cả. Từ c9nay về sau ctôi không 4còn người 04thân, không 44còn nhà, 8một mình 6cô độc 37bên ngoài. 1e © DiendanLeQuyDon Mỗi khi 1lễ tết, a3cũng chỉ fcó một 1mình, cô 6đơn, lạnh 2lẽo, đến fmột chỗ 6để dựa b3vào cũng 11không có." 5Cô cười 2ekhổ nói, 92khẽ ngẩng dđầu lên, 1không để 65cho nước 4mắt chảy 6bra ngoài.

Chuyện fbnhư vậy, 9fnghĩ một 6chút đã 97cảm thấy 94chua xót 8rồi.

Chỉ 0có một 7mình, thật cbsự là một 40chuyện đáng asợ, cô 0bây giờ 3dcó thể efnói là hai 9fbàn tay trắng, 32chỉ trong 7fkhoảng thời eagian ngắn 30đột nhiên c1cảm thấy 0ecuộc sống 3bkhông còn adchút ý nghĩa a3nào.

Anh b1ôm cô vào d8trong ngực, ddùng cái 35ôm ấp để elàm ấm 2lòng của ebcô, an ủi: 1"Em còn c6có anh."

Mười 16sáu năm c0nay, anh cũng 14là một 5người cô c7đơn, nếu 3bnhư không 2ephải là fcó quyển 29nhật ký dkia làm bạn, 6không biết 9sẽ có bao enhiêu đêm 2ekhông thể e4chợp mắt.

Thay a7vì nói là ecó quyển 4bnhật ký d1kia, chẳng 5fbằng nói 4là cô, là ccô sống cdở trong eclòng của 9anh, cho anh bvô hạn 8hi vọng, 53để cho 5anh kiên eecường sống dqua mười 8sáu năm 1erồi mới 2ccó anh của 2angày hôm 30nay.

"Cái 9đó không 3bgiống nhau." 94Cô rời 6bkhỏi ngực afanh, thở 4dài một c6hơi, sau 6đó mù quáng ađi về phía 6trước.

Anh 6đuổi theo, 9nghĩ muốn 1ôm cô đi, 77nhưng lại 9bị cô đẩy 01ra, còn nghiêm 6dnghị cảnh 7dcáo: "Tôi fcảnh cáo 3anh, không 0ccho phép 61động tay 8động chân 2dvới tôi."

"Đừng 18quên, em aclà bạn b9gái của bfanh."

"Đó b9là bạn bgái giả, fhiện tại adcũng đã bdiễn xong, 1cho nên chúng 4ta không 46cần phải 2duy trì cái 58loại quan chệ giả 92dối này 0nữa. Bắt dđầu từ a4bây giờ, 0fđường e6anh anh đi, eđường 3tôi tôi 7đi, chúng 4ta không 5liên quan 3cgì đến 3nhau nữa." 84Tạ Thiên 8Ngưng nghiêm 24túc đem 0equan hệ bcủa bọn 22họ nói e0rõ ràng 4bra, nói xong 2fliền quay 9đầu bỏ eđi.

Nhưng 09sau khi xoay 6người bước dfđi, đột f4nhiên cảm 3thấy có c6chút chút 8không nỡ, bcô không c8bỏ được 76chuyện anh cthỉnh thoảng 50bá đạo, b4thỉnh thoảng 20dịu dàng 6cưng chiều.

Từ 5nhỏ đến 9blớn, đúng 02là chưa fftừng có f4người nào ecưng chiều 3cô như vậy, eloại cảm 8giác này 1thật hạnh 0phúc.

Nhưng 8cô cũng 56hiểu rõ, 74người đàn 57ông này 3không phải 23nhân vật 7fđơn giản, 3echọc phải 0anh ta, chỉ c9sợ về 3sau sẽ phiền 1toái không 5dngừng.

Một fdngười có fbthể thanh etoán được 23khoản tiền aclớn hơn 4fmột ngàn 0vạn, làm 8bsao có thể 5là nhân 3fvật đơn bagiản được?

"Này, 5anh làm gì 6vậy?"

Phong cKhải Trạch 36bước nhanh 6acho theo kịp d6cô, cứng 4crắn kéo acô trở 15lại đi dvề phía c9xe của mình, 5không nói 1chai lời d7đẩy cô 5vào trong d9xe, sau đó 6cđóng cửa daxe lại, 1rồi mình c9cũng lên 4xe.

Anh fnhốt hai 29người vào 6trong không a9gian nhỏ 8hẹp, xe 1cách âm edrất tốt, 7không nghe 4được bất 0kỳ âm thanh 28bên ngoài 49nào, vì cvậy không e4khí trong f0xe càng yên clặng hơn, bmột tiếng 1ađộng nhỏ 6cũng không 8có.

Vô dcùng yên 51lặng, mới akhiến cho 24người ta ecảm thấy e8khó thở, 3dường như 1cngay cả 53tiếng thở b4cũng có dthể nghe 5thấy.

Tạ cThiên Ngưng 05không chịu 9nổi yên 8lặng như 4vậy, định dmở cửa 1ra ngoài 6ahít thở afkhông khí.

Nhưng 6anh không 71cho, giữ dchặt cô 3sau đó khóa 3acửa xe lại, 1không cho 4cô xuống 1xe.

Nhìn bthấy anh 6bhành động 3enhư vậy, 8cô tức cgiận chất evấn: "Phong 56Khải Trạch, 7rốt cuộc eaanh muốn alàm gì?"

"Anh dmuốn làm 71gì, đã dsớm nói 05cho em biết d2rồi, không 2phải sao?"

Anh bmuốn theo a6đuổi cô.

"Anh edđừng đùa 16kiểu này dvới tôi bnữa được 69không? Nếu 1như tôi 06đoán không 5bsai, anh là 3một thiếu 09gia giàu dcó, một d0đại thiếu 3gia chỉ 1biết ăn 6chơi phóng 4etúng, cho 3anên mới bcó nhiều 32thời gian 7cùng tốn b5nhiều tiền 5fbạc trên 79người tôi 1như vậy. 0e © DiendanLeQuyDon Nhưng mà 8tôi lại 2không có d0thời gian, 75cũng không c6có sức e9lực để a0chơi cùng f9với anh, 1canh đi tìm 92cô gái khác 16đi, được 81không?"

Bây 65giờ cô 9fcảm thấy cfmệt chết 99đi được, dmệt đến 36mức chỉ 0muốn hôn damê.

"Anh enói rồi, 4banh không fphải đang 1fđùa." 88Anh tức 9cgiận trả 3lời lại, 4dtrong ánh fmắt rất 7dnghiêm túc, 31tuyệt đối bbkhông phải 3là giả.

Anh 8nghiêm túc, f2lại khiến 3cho cô càng 2đoán mò 9bhơn, ngơ 81ngác nhìn danh nhưng 73rất nhanh 9liền bình detĩnh lại, ekhông muốn edrơi vào 6cái bẫy fccủa anh: 4"Anh, bvan cầu f0anh buông f8tha cho tôi cđi, cho dù 24anh không f4phải đang 4đùa, tôi evới anh 40cũng không 5có khả ecnăng."

"Tại b0sao lại dkhông có a3khả năng?"

"Chúng fta là người 9của hai 6fthế giới 73khác nhau."

"Ôn eaThiếu Hoa 71cũng coi blà đại c4thiếu gia, eetại sao 6em có thể 97tiếp nhận 2hắn mà 2bkhông thể 76tiếp nhận 00anh chứ?" b6Phong Khải 6Trạch nổi 84giận, nắm 3chặt cổ d9tay cô, tức 0fgiận chất 2vấn.

Anh 1ghét sự b0cự tuyệt a3của cô.

Trong 3khoảng thời 11gian này, e7chẳng lẽ f4cô còn chưa ethấy rõ f8tâm tư của 6anh đối cvới cô fsao?

"Cái c6đó không 1giống nhau."

"Có 00cái gì không d9giống nhau? 47Hắn là 40đại thiếu 5egia thì em ccó thể 4tiếp nhận, 4còn anh là f6đại thiếu 7egia thì em 73lại không fthể tiếp 77nhận được c5sao?"

"Hiện 8tại tôi d0đang rất 7bmệt, không 0muốn nói 24mấy chuyện fnày với 1anh, tóm cflại chúng eta đến ađây chấm ddứt." 4eTạ Thiên 2bNgưng không 5trả lời 8được câu bdhỏi của 1eanh, chẳng 92thể làm bgì khác 3hơn là trốn 9tránh, muốn 3được một bmình yên 8tĩnh.

"Tạ bThiên Ngưng, 45em nghe kỹ echo anh, chúng e7ta sẽ không 3bchấm dứt 3ở đây, becả đời f0này em cũng 4chỉ có 22thể thuộc cavề anh, ebem nghe cho 4drõ em chỉ 0có thể 46thuộc về aanh mà thôi." cbHai tay của danh nắm f5chặt bả 38vai cô, lôi 6ccô đến 6ftrước mặt 6mình, để e9cho cô nhìn athẳng vào fanh, cường afthế - bá 2đạo tuyên 06bố quyết 08định trong 4lòng mình.

Nếu 29như anh đã 70yêu thì a3sẽ vô cùng d7yêu, yêu 9đến bá 1dđạo.

Cô cdthở dài adbất đắc 2edĩ, không 7biết trả c1lời như 2thế nào, 7dù sao lời 5như vậy 8cũng đã e7nói rất 9nhiều lần, dacó nhiều 2flời cũng evô ích, 5không thể 5làm gì khác 52hơn là trầm 0mặc không d1nói .

Tình 4yêu của 8banh thật 7dsự rất 61mạnh mẽ, 3bcường thế eđến nỗi 00khiến người 5akhác cảm c5thấy sợ bfhãi, nhưng elại không fnhịn được 01muốn đắm 9chìm trong dđó.

Chỉ elà lý trí b6nhắc nhở 2acô, tình 40yêu không 7thể đắm bchìm, nếu 5không sẽ 5vạn kiếp 7cbất phục 13( không thể bequay trở 2elại được).

Ôn 7eThiếu Hoa fphản bội dđã khiến dcho cô rút 3ra được 0akinh nhiệm 2xương máu, f7không muốn 58bị tổn 4thương một 54lần nữa, 4bởi vì 7cô sẽ không dchịu nổi.

Phong 7Khải Trạch 5thấy cô 0ekhông nói 3blời nào, 2cho rằng 2fanh làm cô 90sợ vì vậy 83hai tay nâng d8mặt của 1ccô lên, bvội vàng 8dnói xin lỗi: 3"Thật b4xin lỗi, ckhông phải e0anh muốn 4dọa em, 6dthật xin b3lỗi."

Nói 95xin lỗi 3xong, liền 3ôm cô thật 14chặt vào 4trong ngực, 5hốt hoảng 7tự lẩm bbẩm, trong 0dgiọng nói 54tràn đầy 6acầu khẩn: 2f"Đừng drời khỏi 62anh, được 1không?"

Hiện 48tại chỉ flà một 27quyển nhật 89ký, đã bkhông còn 1đủ khả 2năng để e3cho anh an f9tâm được 8nữa, phải 9có cô làm 78bạn anh dmới không 41còn cảm bthấy sợ 8hãi cùng 22cô đơn 8nữa.

Mười asáu năm a7đen tối, 9anh đã đi aqua được, ecnhưng sau d1này anh thực fdsự không f2thể một 0mình đi f5tiếp được 76nữa.

Đây fclà lần 8đầu tiên 1cô nghe thấy 7anh bất 7lực cầu 11xin như vậy, 0ftrong lòng 22cảm thấy 03rất khiếp bsợ, lẳng 9lặng vùi 1ở trong 98ngực của 0anh, để 4cho anh ôm 08mà không dagiãy giụa.

Rốt e9cuộc anh 1là người 5như thế anào?

Mặc 1ddù cô không 7biết, nhưng 9cô lại ehiểu rõ, 4agiữa bọn ehọ có quá 2nhiều khoảng 2cách.

"Phong 31tiên sinh, 6buông tha 3dtôi, đối a5với anh 8mà nói thật dsự khó 3akhăn như f1vậy sao?"

"Không 9bằng em 1abảo anh 91đi tìm cái 0chết còn 48hơn." bAnh buông 0cô ra, nghiêm 5etúc trả 45lời.

Mười 8sáu năm, advì cô là 26động lực 4mà anh mới 49cố gắng 9phấn đấu eeđể sống 56tiếp, nếu fnhư không 0có cô, vậy 26sinh mệnh ecủa anh d9còn có ý 78nghĩa gì?

Nếu d2đã không 1có ý nghĩa, 9vậy còn 07không bằng cchết đi 34thì hơn.

Dùng ccâu nói 7nghiêm trọng 0như thế alàm Tạ 4cThiên Ngưng 21sợ đến 93nỗi quên 7cả thở, 1trong lòng 9càng khẩn 2trương cùng 28sợ hãi.

Cô abị một 6tên đàn 36ông có tư 2ctưởng cực f3đoan quấn 23lấy rồi, 97thật là 3đau khổ.

"Thiên cNgưng, tiếp anhận anh 8đối với 6em lại khó 4khăn như 8avậy sao?" 8Anh nặng enề hỏi, edịu dàng 4và đau thương enhìn cô, 5hi vọng fcô sẽ không 4bcự tuyệt.

"Tôi 0không biết." 78Cô đẩy eatay anh ra, 26không muốn canh đụng d2vào quá bnhiều, sau 5đó lạnh dlẽo ngồi 89bất động cở đó.

Chuyện 35đến quá 50đột ngột, a7trong lòng 7acô rất 0cloạn, không equyết định cfđược gì.

"Không aasao, anh chờ 4em, chờ 4đến khi aem đồng 2ý mới thôi." 14Phong Khải 65Trạch cười dkhổ trả 76lời, đang fmuốn lái 79xe thì điện 1ethoại trong 9túi lại bvang lên, 3vì vậy elấy ra xem amột chút, 8phát hiện 9blà Đường 4Phi gọi 8ftới, bèn 84trực tiếp bnghe, lạnh 7lùng hỏi: 77"Cậu 7tìm tôi 0có chuyện c4gì?"

Sau 6khi nghe đối ephương nói cxong, vẻ 3mặt lập 23tức xảy cfra biến 68đổi lớn, 92bộ dáng 64kia quả 9athật giống dnhư là muốn 1giết người, a0anh rống bto: "Cậu 5nói cho ông fta biết, ecó chết dtôi cũng 3ckhông đồng 88ý chuyện 11này."

Sau 0ckhi nói xong, 6dlập tức 30cúp điện bthoại, sau ađó ném 08điện thoại 9di động 41lên phía bctrước, 54không để 0ý tới nó e5nữa.

Tạ b0Thiên Ngưng cabị bộ 9dáng đáng 4dsợ kia của bfanh dọa, e1cẩn thận eahỏi: "Này, 8đã xảy 96ra chuyện e7gì mà làm 3anh tức c4đến vậy?"

"Vài ebkẻ nhàm 5chán đang 01ép anh làm 7chuyện mà 4anh không 2muốn làm, 2fkhông có 39gì." aAnh lạnh e3nhạt trả elời, khi 9anh nhìn 49cô toàn 02bộ hỏa akhí vừa 8rồi liền 3biến mất, bdthay vào c1đó là dịu 6dàng.

"Người 4enào đang 6ép anh?"

"Đây 7là chuyện 8criêng tư 5của anh, a5nếu như fem muốn abiết vậy 3thì gả f4cho anh, anh b0nhất định 7sẽ nói c3toàn bộ 1cho em biết." d4Anh lại 0dùng cái edcớ này.

Mặc 0adù dùng 13rất nhiều eelần, nhưng 43lần nào 6cũng có 8tác dụng, clần này c1cũng không ebngoại lệ.

"Vậy ddtôi thà 39không biết, f9hừ." e4Tạ Thiên 8Ngưng tức 6giận trả clời, quay 8fđầu ra, 51không thèm f8nhìn anh, 3giống như fđang hờn 98dỗi.

Mỗi 3lần hỏi 8vấn đề 7quan trọng, d4anh đều 4nói là chuyện bbriêng tư, 76làm cho cô fkhông thể 0chỏi tiếp 83được nữa.

Không 31hỏi liền 7không hỏi, 91dù sao không 4cbiết cũng 7sẽ không 31chết người.

Phong aKhải Trạch 4ecười nhạt 8một tiếng, eekhông nói 50thêm nữa, 93lái xe đưa 69cô về 8dnhà nghỉ dngơi, đem 2bchuyện vừa drồi ném 59ra sau đầu.

Đường ePhi nghe được 3btiếng gào 64lớn từ 7trong điện d9thoại, thật d1không biết 33trả lời 39thế nào, ecúi đầu 7cnói không b9ra lời.

Phong 6Gia Vinh đã 2đoán được 02đại khái, 2liền hỏi 7thẳng: "Đường 36Phi, thiếu dgia nói như athế nào, 7cậu cứ 6nói lại 9là được."

"Phong 7tiên sinh, 1dthiếu gia 1nói, chết acũng không 67đồng ý d1chuyện này."

Hồng b6Thi Na ngồi 4ở bên cạnh, efnghe được c6câu này, c4mặt buồn dcrười rượi 5cúi đầu, 5bưu thương 69nói: "Bác 0trai, xem 5ra Khải eTrạch không 7đồng ý eehôn sự 3này rồi, 10cháu nghĩ 79hay là thôi 68đi."

Thật cra thì cô 65tuyệt đối ckhông muốn edbỏ qua như 74vậy, chỉ 44là Phong feKhải Trạch 17quá mức 74bài xích, 73cô cũng ffchỉ có 2thể lựa ccchọn buông d6tha.

Hơn a1nữa trong flòng của danh đã thích 8cô gái khác, 4cho nên cơ 9hội lại 0càng nhỏ.

"Không e1thể bỏ e3qua dễ dàng a6như vậy 0eđược, fkết thân e6cùng Hồng d1gia là chuyện 1phải làm, 4hơn nữa a9hôn sự fecủa hai ebđứa, ta cvà ba của 8dcháu đã ađịnh từ 1khi hai đứa 1dcòn nhỏ 7brồi, nó eckhông muốn 01cũng phải 8nguyện ý. 1f © DiendanLeQuyDon Thi Na, cháu echuẩn bị 1cho tốt, achờ làm a6cô dâu đi."

"Bác a1trai, như 3dvậy được 15sao, dù sao 3Khải Trạch 3anh ấy ——"

"Ta 55là ba của 5nó, chuyện 73của nó 8do ta quyết bđịnh. Hôn 2lễ của bbhai đứa 6sẽ được 57tổ chức 0vào tháng 9sau, ngày 3cử hành 8fhôn lễ, 90ta chắc 8chắn Khải 91Trạch nhất bđịnh sẽ 8xuất hiện, bkết hôn 1với cháu."

Nhận 4cđược lời 9hứa của 6ePhong Gia 3Vinh, Hồng 4Thi Na tràn 6đầy hy 9vọng ngẩng 3ađầu nở 70nụ cười.

Bất 4kể như 14thế nào, b3có thể 9gả cho Khải 6Trạch là 4được rồi.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 85: Tên khốn kiếp

Tạ Thiên Ngưng cảm thấy suy sụp tinh thần ở trong nhà vài ngày, bỗng nhiên thấy cuộc sống trôi qua như vậy thật không có sức sống, vì thế lấy sơ yếu lý lịch ra làm thật tốt, tính đi ra ngoài một lần nữa để tìm một công việc làm.

Trước khi ra ngoài, vừa vặn gặp ngay Phong Khải Trạch, hai người đúng là không hẹn mà gặp.

“Đi tìm việc à?” Phong Khải Trạch liền mỉm cười, ôn hòa hỏi.

“Hiện giờ tôi không có việc làm, thật sự nếu không tìm được việc sớm muộn ngồi không ăn mỏ vàng cũng hết.” Cô tức giận đáp lại anh một câu, sau đó đi về phía trước.

Nhưng mới đi có hai bước, liền quay đầu lại, lễ phép hỏi: “Anh có phải rất rảnh không?”

“Rồi sao?”

“Dù sao anh cũng rảnh rỗi không có chuyện gì để làm, chi bằng lái xe đưa tôi ra ngoài, thế nào hả?”

“Anh khuyên em nên bỏ suy nghĩ đó đi, em sẽ không tìm được công việc nào đâu.”

Vốn tâm tình Tạ Thiên Ngưng không tệ, nghe những lời này của anh xong, mặt lập tức biến sắc liền chửi người: “Này, cho dù anh không muốn đi cũng đâu cần nguyển rủa tôi như vậy.”

“Anh chỉ nói sự thật, khẳng định em tìm không được việc.”

Đương nhiên tìm không được, vì hiện giờ không có ai dám tuyển dụng cô.

“Anh xem thường người khác quá, bây giờ tôi sẽ đi tìm việc làm, chờ khi tôi tìm được, quay về đánh chết anh, hừ.” Cô hừ lạnh một tiếng, tự tin gấp trăm lần tiến thẳng về phía trước.

Cô cũng không tin, dựa vào năng lực cô lại tìm không được việc làm?

Phong Khải Trạch cười lạnh một tiếng, đang muốn đi cùng cô, nhưng di động trong túi liền vang lên, không còn cách, anh đành dừng bước, móc điện thoại ra xem.

Lại là Đường Phi gọi điện đến, anh bỗng có chút không muốn nghe.

Nhưng do dự một lúc, vẫn là nghe.

Nghe đối phương nói, ấn đường chau lại hết sức không vui, vẻ mặt cực kỳ khó coi, thật lâu sau mới đáp lại một câu: “Được, tôi biết rồi.”

Nói xong liền cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn phía trước, đã không còn thấy bóng dáng của Tạ Thiên Ngưng.

Cũng được, chỉ ra ngoài để tìm việc thôi, không có gì đáng lo cả.

Phong Khải Trạch suy nghĩ một chút, nán lại thêm một thời gian ngắn, sau đó liền đi về phía trước, đến bãi đỗ xe, lên xe, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, anh không nhìn thấy Tạ Thiên Ngưng ở ven đường đang chờ xe Bus.

Nhưng cô lại nhìn thấy xe anh, trong mắt cô bốc ra lửa giận, nhịn không được lầm bầm lầu bầu đầy oán giận: “Còn nói gì là muốn theo đuổi mình, gạt người, tự lái xe đi cũng không chịu chở mình một đoạn, tên khốn kiếp, về sau nếu mình còn tin nửa câu của tên đàn ông thối này nữa thì mình không mang họ Tạ.”

(tâm tâm: chị này thật kì, không muốn tin người ta theo đuổi mình rồi giờ lại vin vào cái chuyện anh theo đuổi mà nói anh không có thành ý tí nào. ==”)

Tạ Thiên Ngưng mắng xong, đúng lúc xe bus đến, không suy nghĩ nhiều, lên xe, tính cố gắng đi tìm công việc, trở về làm cho tên điên phải tức chết.

Phong Khải Trạch lái xe thật nhanh, không tới một giờ đã về Phong gia, vừa vào cửa liền lạnh lùng hỏi: “Thế nào lại gấp gáp tìm tôi về, có chuyện gì?”

Phong Gia Vinh nhìn thấy thái độ của anh, tức giận đến muốn chửi người, nhưng Đới Phương Dung không cho, kéo ông lại dùng ánh mắt nhắc nhở ông, đừng hành động theo cảm tính, nhắc nhở xong liền đứng lên, mỉm cười nói: “Khải Trạch, con về rồi à, lại đây ngồi một chút.”

“Không cần, các người có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, tôi không có thời gian.” Phong Khải Trạch đứng bất động, vững như Thái Sơn, nhìn Hồng Thi Na cũng ở đây, trong lòng đã đoán được chuyện bọn họ muốn nói, vì thế trước hết tỏ rõ quyết định của chính mình: “Nếu muốn nói chuyện tôi cưới người phụ nữ này, vậy thì miễn đi.”

“………….”

Hồng Thi Na khổ sở cúi đầu, trong lòng thật sự khó chịu, đôi mắt không nhịn được phiếm lệ, muốn khóc. Nhưng cô biết, trường hợp này không thể khóc, bằng không rất mất mặt.

Phong Gia Vinh chịu không nổi, đứng lên quát to: “Phong Khải Trạch, tao nói ày biết, chuyện hôn sự này tao đã tính rồi, cho dù mày không muốn cưới cũng phải cưới.”

“Dựa vào cái gì?”

Anh không muốn cưới, những người này có thể buộc anh ở trước mặt cha xứ nói rằng ‘con đồng ý’ sao?

“Dựa vào tao là ba của mày.”

“Nếu ông là mẹ tôi, tôi nhất định nghe lời cưới người phụ nữ này, đáng tiếc ông không phải, hơn nữa cũng ông cũng chưa từng làm tròn trách nhiệm của người cha.”

“Phong Khải Trạch.”

“Các người vội vàng gọi tôi về đây, chẳng lẽ chỉ vì muốn nói đề tài cũ kĩ này thôi sao? Nếu đúng vậy, thật sự xin lỗi, tôi không có thời gian để tiếp các người.” Phong Khải Trạch khinh thường cười, nói xong liền xoay người rời đi.

Phong Gia Vinh không cho, ra lệnh anh đứng lại: “Mày đứng lại đó cho tao.”

Đới Phương Dung sợ ông lại dùng giọng điệu của bậc bề trên ra nói, vì thế đi tới thấp giọng khuyên bảo: “Có việc gì từ từ nói, đừng như vậy mãi, như vậy chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn mà thôi.”

“Tôi cũng muốn nói chuyện hòa hợp với nó, nhưng bà xem cái bộ dáng của nó kìa, bảo sao tôi có thể nói chuyện hòa thuận với nó chứ?”

“Việc đều do người làm, ông không thử qua, làm sao mà biết chứ?”

Phong Gia Vinh bất đắc dĩ thở dài một hơi, đành phải thỏa hiệp, điều chỉnh giọng điệu một chút, hòa dịu hỏi: “Khải Trạch, làm thông gia với Hồng gia có thể giúp cho Phong Thị đế quốc phát triển tốt hơn, hơn nữa ba đã xem qua rất nhiều nhà có tiếng tăm, cũng chỉ có Thi Na mới xứng với Phong gia chúng ta, con không cưới con bé thì cưới ai hả?”

“Té ra các người xem gia tộc mà chọn người a, như vậy thì thật xin lỗi, tôi không có hứng thú với chuyện gia tộc này. Chỉ cần là cô gái mà tôi thích, dù là cô ấy là cô gái quê mùa thì tôi cũng sẽ cưới. Nhưng nếu cô gái đó là người tôi không thích, cho dù có là con gái của Ngọc Hoàng đại đế, cô ta cũng phải đứng sang một bên cho tôi.” Phong Khải Trạch châm biếm trả lời, sau đó khinh thường nhìn Hồng Thi Na một cái, đối với cô gái rung động lòng người, dịu dàng như nước cảm thấy ghê tởm.”

Ngoại trừ quả táo của anh ra, cô gái nào trong mắt của anh cũng đều là ghê tởm, dù xinh đẹp cũng không có tác dụng.

Chuyện này khiến Hồng Thi Na càng xấu hổ cúi đầu, hai tay gắt gao níu chặt lấy váy của mình, nhịn ủy khuất cùng tức giận trong lòng. Càng xem càng muốn.

Chỉ mới vậy cô đã không chịu nổi rồi sao?

Rốt cuộc cô không xứng ở chỗ nào, vì sao anh lại chán ghét cô như thế?

Mặc dù bị anh nói không đáng giá một đồng, cô vẫn không chịu từ bỏ mà thích anh, thích khí phách uy nghiêm, ngông cuồng tự cao tự đại kia của anh.

Phong Gia Vinh nghe Phong Khải Trạch nói cái gì: chỉ cần thích, dù là cô gái quê mùa cũng sẽ cưới, khiến ông càng tức giận hơn, bản tính cố chấp kia lại bắt đầu tái phát, quát to cảnh cáo: “ Phong Khải Trạch, tao nói ày biết, đời này ngoại trừ Thi Na ra, mày đừng hòng nghĩ đến chuyện cưới người khác.”

“Tôi đây cũng nói cho ông biết, cho dù con gái khắp thiên hạ này có chết hết đi thì tôi cũng không cưới cô ta.”

(vinhanh: *vỗ tay bốp bốp* hay, hay lắm, chí lý, em yêu anh quá anh Trạch à).

“Mày__________”

“Không cần ông, tôi gì nữa, tính tình của tôi ông biết rõ mà, chỉ cần tôi không đồng ý, không có người nào có thể ép buộc tôi làm những chuyện mà tôi không thích.”

“Nếu mày không đồng ý, tao cắt đứt quan hệ cha con với mày.” Phong Gia Vinh nghiêm khắc cảnh cáo, nhưng chỉ là lời nói khi tức giận mà thôi, căn bản không tính làm như thế.

Nhưng mà chuyện cảnh cáo này đối với Phong Khải Trạch mà nói, chẳng có tí hiệu quả nào, mà còn dùng bộ dáng mong còn không được trả lời: “Tốt, nếu không thì cứ nói Đường Phi lập tức chuẩn bị mời phóng viên đến, chúng ta cùng tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con.”

“Không có Phong Thị đế quốc làm hậu thuẫn ày, mày thấy bản thân có thể đứng vững trên thế giới này sao?”

“Có muốn xem thử một chút, xem khi không có Phong Thị đế quốc, tôi có thể đứng vững bằng hai chân hay không?” Phong Khải Trạch cười u ám, sau đó nói với Đường Phi đang ở bên cạnh: “Đường Phi, lập tức đi chuẩn bị đi mời phóng viên, chủ đề chính là cha con Phong gia muốn cắt đứt quan hệ với nhau. Tôi nghĩ đám truyền thông rất thích tin tức này nhất là bọn báo lá cải.”

“Thiếu gia, chuyện này______” Đường Phi thấy thật khó xử, đứng bất động, kỳ thực trong lòng hiểu rõ, Phong tiên sinh chỉ là tức giận mới nói thế, nhưng lời Phong thiếu gia nói có thể không phải là nói đùa đâu.

Quả nhiên, Phong Gia Vinh nghe thấy muốn gọi phóng viên, trong lòng càng nóng nảy, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Phong Khải Trạch_____”

“Nếu không còn chuyện gì thì tôi đi đây. Về sau không có chuyện gì quan trọng, đừng gọi tôi về, còn có, tôi không thích người xa lạ nhìn thấy bộ dạng của tôi. Cho nên lần sau có gọi tôi về, tốt nhất dọn sạch sẽ trước, bằng không đừng trách tôi không nể mặt.”

“Mày________”

Phong Khải Trạch không nói thêm lời nào, cả người âm trầm, tiêu sái bỏ ra ngoài.

Phong Gia Vinh tức chết đi được, đối với chuyện này cảm thấy thật sự bất lực.

Người bên ngoài chỉ cần nghe tên Phong Gia Vinh đều sợ tới mức phát run, nhưng riêng đứa con trai của ông, một chút cũng để người cha như ông để vào trong mắt, thật sự đáng giận.

Đới Phương Dung đối với chuyện này cũng thật sự bất đắc dĩ, nhịn không được khuyên răn một câu: “Gia Vinh, theo tôi thấy, chuyện kết thông gia này hay là thôi đi, đứa nhỏ Khải Trạch này tính tình rất ngang bướng, ông càng ép buộc nó, nó lại càng không chịu thỏa hiệp.”

Vừa nghe Đới Phương Dung nói hủy bỏ hôn sự này, trong lòng Hồng Thi Na thấy rất không cam lòng, trong lòng một cỗ oán khí không phát ra được.

Hiện giờ giới truyền thông bên ngoài đều truyền tin cô với Phong Khải Trạch sắp kết hôn, nếu hiện giờ lại hủy bỏ cuộc hôn nhân này, chẳng phải cô sẽ mất hết danh dự sao?

Huống chi cô thật sự muốn gả cho Phong Khải Trạch.

Tuy rằng trong lòng Hồng Thi Na cực kỳ không đồng ý, nhưng không nói lời nào, chỉ nghe những người khác nói.

Phong Gia Vinh đối với đề nghị này, không cần nghĩ liền cự tuyệt, cố chấp nói: “Chuyện kết thông gia này đã định rồi, ai cũng không thay đổi được.”

“Nhưng mà Khải Trạch không đồng ý, chẳng lẽ ông muốn trói nó vào cột gỗ lên lễ đường sao?”

“Nó sẽ đồng ý.”

“Ông muốn làm gì?” Đới Phương Dung thấy sự thâm độc trong mắt Phong Gia Vinh, trong lòng chợt thấy sợ hãi.

Phong gia có thể phát triển đến ngày hôm nay, tuyệt đối không chỉ nhờ vận may, còn phải có sự tàn nhẫn.

Lòng dạ Phong Gia Vĩnh rất tàn nhẫn, bà rất rõ ràng, chỉ vì đạt được mục đích, có thể không từ thủ đoạn, thậm chí là mất hết tính người.

“Bà cứ chuẩn bị chuyện hôn lễ này thật tốt là được rồi, chuyện còn lại, không cần lo gì cả.” Phong Gia Vinh không nói, nhưng lại vô cùng tự tin.

Hồng Thi Na không nhịn được nữa, lễ phép hỏi: “Bác trai, Khải Thạch thật sự sẽ cưới cháu sao?”

“Thi Na, cháu cứ tin tưởng trăm phần trăm đi, bác cam đoan ngày cưới nó sẽ đến. Nếu như cháu có thời gian, cứ đến tìm Khải Trạch nhiều hơn, theo nó, cùng nó bồi dưỡng thêm tình cảm. Đường Phi, cậu chắc hẳn biết rõ hành tung của thiếu gia, bất cứ lúc nào cũng phải nói cho Thi Na biết, có rõ không?”



“…………..”

Chuyện này thật sự làm khó Đường Phi rồi, đồng ý cũng không được, mà không đồng ý cũng không được.

Phong Gia Vinh không nghe được câu trả lời của Đường Phi, ra lệnh lần nữa: “Đường Phi, cậu có nghe không?”

“Nghe, nghe rõ ạ.” Đường Phi không còn cách nào, đành kiên trì trả lời, trong lòng liên tục gào lên ai oán: Lần này chết chắc rồi.

Nếu anh dám để lộ hành tung của thiếu gia, như vậy sau này muốn gặp mặt thiếu gia, chỉ e là còn khó hơn cả lên trời.

Nhưng nếu không tiết lộ ra hành tung của thiếu gia, anh lại không có cách nào nào ăn nói với Phong tiên sinh.

Hồng Thi Na cũng không quan tâm Đường Phi khó xử, trong lòng chỉ nghĩ đến Phong Khải Trạch, tính trong vòng một tháng này cứ thường xuyên đi tìm anh.

Hai người ở chung càng lâu, từ từ sẽ nảy sinh tình cảm, như vậy anh sẽ cam tâm tình nguyện cưới cô rồi.

Đúng, cứ như vậy đi.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 86: Muốn tìm người bồi

Tạ Thiên Ngưng tìm việc một ngày, nộp rất nhiều hồ sơ lý lịch, nhưng lúc nộp hồ sơ đều bị trả lại, ngay cả cơ hội phỏng vấn cũng không có, trực tiếp bị loại.

Lúc đầu cô còn cho rằng hồ sơ của mình có vấn đề, nhưng kiểm tra tỉ mỉ lại rất nhiều lần, không phát hiện một chút vấn đề nào, ngay cả dấu chấm cũng không sai, tại sao tất cả hồ sơ nộp đi liền bị trả lại chứ?

Thật kì lạ.

Mang theo sự mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, trở lại chỗ ở của mình, lúc này là hơn bảy giờ tối, đã qua thời gian bữa tối, nhưng cả ngày cô không ăn gì, đói bụng đến mức đau dạ dày, không còn cách nào khác là nhịn đau, tùy tiện ăn gì đấy.

Từ khi rời khỏi Tạ gia, một ngày ba bữa của cô càng không ổn, mấy ngày nay có Phong Khải Trạch chăm sóc ăn uống cho cô, cho nên cô không để ý nhiều, nhưng bữa tối nay lại không nhìn thấy anh.

Mặc dù trong lòng cô có chút mất mát, nhưng lý trí nói cho cô biết, cô phải kiên cường độc lập, không thể quá ỷ lại vào người khác, nếu không sau này một mình sinh hoạt thế nào?

Một hồi sau, mùi cơm chiên trứng tỏa ra.

Tạ Thiên Ngưng bưng cái đĩa, đặt gần miệng hít một hơi, không nhịn được tán thưởng : "Thơm quá a! Ăn thôi."

Ngay lúc cô chuẩn bị ăn, kẹt một cái, khóa cửa kêu.

Tiếng kêu này khiến cô dừng động tác lại, cứng ngắc nhìn cửa chính. Nếu như cô đoán không sai, tên điên kia lại tới nữa rồi.

Bởi vì trừ anh ta ra, không ai có chìa khóa nhà cô.

Quả nhiên, Phong Khải Trạch dùng chìa khóa mở cửa đi vào, thấy Tạ Thiên Ngưng đang ăn cơm chiên trứng, gương mặt không vui, còn có chút tức giận, lạnh lùng hỏi: "Em còn chưa ăn cơm sao?"

"Đang ăn." Tạ Thiên Ngưng lấy lại tinh thần, trả lời qua loa, sau đó không để ý đến anh, ăn cơm chiên của mình.

Một ngày không gặp anh, cảm giác giống như thiếu cái gì đó, trong lòng có chút khó hiểu.

"Không phải đã nhắc em, ba bữa phải ăn đúng giờ rồi sao, sao em lại không nghe?" Anh nghiêm túc hỏi, tỏ ra bất mãn đối với hành động không quan tâm đến thân thể của cô.

Anh mới đi có một ngày, cô đã không biết chăm sóc tốt ình, thật không biết lúc nào cô mới có thể suy nghĩ ình nhiều thêm một chút?

"Tôi mới về, tất nhiên bây giờ mới ăn."

"Không tìm được việc đúng không? Sợ rằng đối phương vừa nhìn thấy hồ sơ lý lịch của em, liền lập tức trả lại rồi." Anh ngồi bên cô, nhìn có chút hả hê, trong lòng đã đoán được chuyện hôm nay cô gặp phải. (tâm tâm: tưởng tượng ra cái mặt anh Trạch lúc này làm ta muốn đánh ghê ==)

Không có lệnh của anh, ai dám nhận cô?

Nhìn anh có chút hả hê khiến cho cô vô cùng tức giận, bỏ cái thìa trong tay xuống, hung dữ nhìn chằm chằm anh, lớn tiếng hỏi lại: "Không tìm được thì thế nào, mắc mớ gì tới anh?"

Anh hiển nhiên lại biết rõ chuyện hôm nay cô gặp phải, đúng là quá thần kỳ rồi.

Chẳng lẽ là anh giở trò?

"Phong Khải Trạch, tôi hỏi anh, có phải anh động tay động chân vào cho nên những công ty kia mới nhìn thấy hồ sơ lý lịch của tôi liền trả lại ngay không?"

"Đúng." Anh không chút do dự trả lời, hơn nữa còn đáp rất quả quyết, dáng vẻ vô cùng đắc ý.

Anh đắc ý làm Tạ Thiên Ngưng nổi trận lôi đình, đứng lên, hai tay chống nạnh lớn tiếng chất vấn: "Tại sao anh lại làm thế?"

Không cho cô tìm được việc làm, vậy sau này cô sống bằng cách nào đây?

Phong Khải Trạch lấy tay móc lỗ tai, không chút để ý trả lời: "Chỉ muốn em có thêm chút thời gian ở bên anh." (tâm tâm: bon chen một câu, lúc này anh thật đáng ghét >”<)

"Anh thật nhàm chán."

"Cũng bởi vì nhàm chán, cho nên mới muốn tìm người bồi."

"Anh——"

Không đúng, chuyện như vậy người bình thường không thể làm được, trừ phi sau lưng có thế lực vô cùng lớn, anh rốt cuộc là ai?

"Phong Khải Trạch, anh rốt cuộc là ai?"

"Đây là chuyện cá nhân ——"

"Đây là chuyện riêng tư cá nhân của anh, chỉ cần tôi đồng ý gả cho anh, anh liền nói toàn bộ cho tôi biết, có đúng không?"

"Không tồi, quả nhiên biết anh muốn nói gì, đúng là trái tim liên thông!" (vinhanh*té ngồi mà cười sằng sặc* tự tin quá đó anh.)

Quả thật Tạ Thiên Ngưng giận đến sắp nổi điên, hận không đem người đàn ông cố ra vẻ bí ẩn trước mặt, hung hăng đánh ột trận.

Thôi, không so đo cùng loại người đầu óc có vấn đề.

"Phong tiên sinh, làm phiền anh đi ra ngoài, tôi muốn ngủ rồi."

"Bây giờ mới tám giờ, lúc này ngủ không phải quá sớm sao, chi bằng chúng ta làm chuyện khác đi, thấy thế nào?" Phong Khải Trạch cười tà mị, ngồi bất động, xem bộ dạng là không chịu rời đi.

Nụ cười của anh khiến cả người Tạ Thiên Ngưng nổi da gà, cảm giác như bị gió lạnh thổi.

Giữ một người đàn ông ở lại trong nhà, tóm lại là không an toàn.

"Tôi không có chuyện gì làm với anh hết, anh đi ra ngoài đi."

"Sao lại không có, dù sao vẫn còn sớm, chi bằng cùng anh tâm sự, bồi dưỡng chút tình cảm."

"Ai muốn bồi dưỡng tình cảm với tên vô lại như anh? Hơn nữa, ngay cả anh là ai tôi cũng không biết, tại sao phải bồi dưỡng tình cảm với anh, anh đi ra ngoài cho tôi, đi ra ngoài." Tạ Thiên Ngưng dùng sức kéo Phong Khải Trạch, sau đó đẩy ra ngoài cửa.

Người đàn ông này cái gì cũng không muốn nói cho cô biết, căn bản ngay cả thân phận của mình cũng không muốn, thần thần bí bí, nhất định là có điều gì, hơn nữa anh cũng không đơn giản.

Cô không muốn cùng những người có quyền có thế dây dưa một chỗ, vậy nên sớm vạch rõ giới hạn với anh, tránh sau này dây dưa không rõ.

"Này, thật sự một chút cơ hội em cũng không cho anh sao?" Phong Khải Trạch bám ở cửa, dùng sức trụ vững không muốn bị đuổi ra ngoài.

Vừa rồi ở nhà ăn đã đầy một bụng ức khí, giờ anh chỉ muốn tìm người trò chuyện, chẳng lẽ lại khó khăn như vậy sao?

"Phong tiên sinh, anh cái gì cũng không muốn nói cho tôi biết, bảo tôi làm sao cho anh cơ hội? Anh đã có thấy ai nói chuyện yêu đương với người xa lạ không? Bây giờ không phải tôi không cho anh cơ hội, mà là anh không muốn tôi cho anh cơ hội, có hiểu chưa?"

"Này ——"

Cô nói hình như rất có đạo lý.

Nhưng nếu nói cho cô biết sự thật, chỉ sợ sẽ dọa cô chạy mất, vậy anh càng không có cơ hội.

"Được rồi, tôi bị giày vò cả ngày đã đủ rồi, giờ thật sự rất mệt mỏi chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt, xin anh để cho tôi được ngủ ngon giấc, có được không?" Tạ Thiên Ngưng không còn hơi sức cầu khẩn, giả bộ như rất mệt mỏi.

Thấy cô mệt mỏi như vậy, Phong Khải Trạch rất đau lòng, đang muốn nói chút lời thương tiếc, nhưng lại bị người kia đẩy ra ngoài.

Phịch một tiếng.

Cánh cửa nặng nề đóng lại, chặn anh ngoài cửa.

Thật ra thì anh có thể cầm chìa khóa mở ra, chỉ là suy nghĩ một hồi liền bỏ ý nghĩ này, sau đó xoay người đi về chỗ ở của mình.

Cô cũng mệt mỏi hết một ngày, để cho cô nghỉ ngơi thật tốt đi, mà anh cũng còn chuyện cần phải làm.

Phong Khải Trạch trở lại chỗ ở của mình, lập tức khóa trái cửa, sau đó trở về phòng của mình, mở máy vi tính ra phát hiện có rất nhiều thư điện tử.

Mấy ngày không có thời gian đọc thư, đúng là chất đống không ít, xem ra phải tìm chút thời giờ xử lý.

Mở bức thư thứ nhất ra, tin tức bên trong khiến anh lộ ra nụ cười nhàn nhạt, liền cầm điện thoại di động ở bên bấm gọi ra ngoài, thận trọng nói: "Làm tốt lắm, tiếp tục cố gắng."

Nói xong liền ngắt điện thoại, sau đó giải quyết bức thư thứ hai, một bức lại một bức, giống như đang làm việc.

Khi anh giải quyết xong tất cả thư điện tử đã là hai giờ sáng, cảm thấy rất mệt mỏi, bèn tắt máy tính trực tiếp ngả đầu ngủ.

Vừa nằm xuống là ngủ thẳng cho tới khi trời sáng bưng, nhìn đồng hồ đã là mười giờ sáng, đang muốn rời giường rửa mặt, thì chuông cửa vang lên.

Người đến tìm anh lúc này, trừ Tạ Thiên Ngưng ở đối diện, chắc sẽ không còn người khác nữa?

Phong Khải Trạch vừa nghĩ tới là Tạ Thiên Ngưng, liền tùy ý cầm áo ngủ bên cạnh mặc vào, cứ như vậy đi mở cửa.

Mở cửa ra, còn chưa nhìn rõ người bên ngoài, liền thân thiện chào hỏi: "Sớm ——"

Nói được một nửa, thấy rõ người trước mắt, lập tức thu lại sự thân thiện, thái độ trở nên cực kỳ lạnh lùng, nghiêm khắc hỏi: "Sao cô biết chỗ ở này của tôi?"

Thật ra không cần hỏi anh cũng biết đáp án, ngoại trừ Đường Phi, không kẻ thứ hai nào biết rõ hành tung của anh.

Xem ra hiện tại cả Đường Phi, anh cũng không thể tin.

Người đứng ở cửa là Hồng Thi Na, khi thấy Phong Khải Trạch cười dịu dàng vội tới mở cửa cho cô, còn chào hỏi nhiệt tình trong lòng cực kỳ cao hứng, nhưng không nghĩ tới, cao hứng này không tới một giây, toàn bộ đều biến mất.

"Khải Trạch, em,em đến xem anh có khỏe không?"

Sự thân thiện mới nãy của anh, là dành cho ai?

Là cô gái lần trước mà cô đã gặp sao?

"Chỉ cần cô lập tức biến mất, tôi sẽ rất khỏe."

"Khải Trạch, chúng ta không thể ngồi xuống nói chuyện sao?" Hồng Thi Na ra vẻ điềm đạm đáng yêu, cầu khẩn nhìn người đàn ông lạnh như núi băng trước mắt.

"Tôi không có gì để nói với cô cả."

"Sao lại không có chứ, chúng ta có thể tìm rất nhiều chuyện để nói, từ từ hiểu rõ nhau cũng được mà."

"Tôi không muốn hiểu cô, cút đi." Phong Khải Trạch không muốn nhiều lời, trực tiếp đóng cửa.

Nhưng Hồng Thi Na không muốn buông tha, nhanh chóng đưa tay ra, kết quả bị cửa kẹp, đau đên mức cô kêu to: "A ——"

Phong Khải Trạch nghe được tiếng kêu, lập tức mở cửa ra, không nhìn bộ dạng khổ sở của cô, trực tiếp mắng to: "Nếu như cô nói muốn chết thì đi chỗ khác mà chết, không cần chết ở trước mặt tôi, trông thật chướng mắt."

Sau khi mắng xong thì không đóng cửa nữa, mà quay lại phòng khách, định tìm cốc nước uống, xoa dịu cơn giận trong lòng.

Nếu không giải tỏa, e rằng anh không nhịn nổi mà muốn động thủ đánh phụ nữ mất.

"Em ——" Hồng Thi Na không rời đi, mà đi thẳng vào, đem chuyện cánh tay mình bị thương bỏ sang một bên, tiếp tục cầu khẩn nói: "Khải Trạch, chẳng lẽ anh không muốn cho em một cơ hội sao?"

Muốn lay động trái tim anh còn khó hơn lay động tảng đá.

Biết rõ rất khó, nhưng cô không nhịn được muốn làm chuyện khó này. Dù cho trái tim anh có là kim cương, cô cũng muốn đi lay động nó.

Bởi vì cô biết, chỉ khi bước vào được trái tim kiên cố này, thì mới có thể có được hạnh phúc cả đời.

Phong Khải Trạch cầm một bình nước từ trong tủ lạnh ra, mở ra uống một hơi đã hơn phân nửa, lúc này mới bình tĩnh trở lại, ngay sau đó căm tức nhìn người phụ nữ đang đi tới, không vui hỏi: "Ai cho cô vào?"

"Em——"

Không đợi Hồng Thi Na giải thích, Phong Khải Trạch đã bắt đầu cảnh cáo: "Hồng Thi Na, tôi không cần biết cô là công chúa hay đại tiểu thư tập đoàn gì hết. Chỗ này là của tôi, tôi nói không có sự cho phép của tôi, không được ai tự ý bước vào, mau cút ra ngoài."

"Khải Trạch, tay của em bị thương, ít nhất anh cũng phải giúp em bôi thuốc, sau đó em sẽ đi."

"Chỗ tôi không có bất cứ loại thuốc trị thương nào cả, cút."

"Sao lại không có, không phải đặt ở trên bàn kia sao?" Hồng Thi Na làm mặt dày, ngồi vào trên ghế sa lon nhất quyết không đi.

Bác Phong đã nói, muốn có được trái tim của Phong Khải Trạch, nhất định cần phải có kiên nhẫn cùng nghị lực.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 87: Không biết xấu hổ

Phong Khải Trạch nhìn thấy Hồng Thi Na ở nơi của anh tùy tiện như thế, làm gì cũng không thông qua sự đồng ý của anh, giống như cho rằng đây là nhà của mình, điều này khiến anh vô cùng tức giận, càng chán ghét người phụ nữ này.

Chỉ cần bản thân không thích cái gì, thì dù nhìn thế nào cũng không vừa mắt, càng nhìn càng thêm chán ghét.

Chịu không nổi, dứt khoát đi thẳng tới, bóp chặt cổ tay cô, kéo cô thẳng ra ngoài cửa.

"Cô cút ra ngoài cho tôi."

"Khải Trạch, anh làm em đau." Hồng Thi Na đứng bất động. Để bản thân đứng vững, bàn tay còn lại nắm chặt sô pha. Cổ tay nhỏ bé bị bóp kia tựa như bị chặt đứt, vô cùng đau đớn, hơn nữa vừa rồi mới bị cánh cửa kẹp nên càng đau.

Nhưng Phong Khải Trạch cũng không để tâm đến một chút điểm này, chỉ muốn đuổi người.

"Ít nói nhảm đi. Cô muốn tôi ném cô ra ngoài hay tự mình đi ra ngoài ?"

"Khải Trạch, em_______"

Cô phải làm gì mới có thể ở bên cạnh anh?

"Nếu cô không chọn được thì để tôi chọn giúp cô. Tôi đếm ba tiếng, nếu cô không tự mình đi ra ngoài, tôi sẽ ném cô ra ngoài."

"Việc này_______"

"Một."

Hồng Thi Na cố gắng nghĩ cách, nhưng lại không thể nghĩ ra được cách hay, bên tai lại vang lên tiếng đếm làm cô sốt ruột.

"Hai."

Cô nên làm cái gì bây giờ, làm sao bây giờ?

"Ba."

Phong Khải Trạch vừa đếm đến ba, đang chuẩn bị dùng sức lấy tay đẩy người ra ngoài nhưng ai biết cô đột nhiên xông lên, ôm chặt anh, còn dám hôn lên mặt anh.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, anh không kịp ngăn cản, cứ như vậy bị Hồng Thi Na hôn.

Hành động này khiến anh kinh ngạc liền cứng đờ vài giây, trong lòng tràn đầy cảm giác ghê tởm, đúng lúc anh muốn đẩy cô ra thì nghe thấy giọng nói miễn cưỡng.

"Ấy! Thật xin lỗi, tôi thấy cửa không có khóa nên cứ thế đi thẳng vào. Hai người cứ tiếp tục đi."

Trong tay Tạ Thiên Ngưng đang bưng một mâm bánh rán nóng hổi, vốn định lấy ra cho Phong Khải Trạch, cám ơn anh gần đây đã chiếu cố cô thật tốt.

Hôm qua cô suy nghĩ cả buổi tối, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt. Thật ra, mặc kệ anh là ai chỉ cần có thể đối xử tốt với cô là được, cứ để ý đến thân phận sẽ chỉ khiến bản thân bối rối. Cô có thể cảm nhận được trong khoảng thời gian này anh thật sự thành tâm, nên bất kể như thế nào thì cũng cần phải cảm ơn anh là điều tất nhiên.

Nhưng không nghĩ tới, cô đi cảm ơn lại gặp phải một màn này.

Trái tim, giống như bị đâm vào thật sự rất đau.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi."

Lại nói mấy lời xin lỗi, sau đó vội vàng quay đầu rời đi, nhanh chóng chạy về chỗ ở của mình đóng sập cửa, dựa lưng vào cửa thở dốc.

Vì sao nhìn thấy Phong Khải Trạch cùng cô gái khác ôm ấp cô lại tức giận, trong lòng cô rất khó chịu?

Vì sao?

Anh rõ ràng đã nói muốn theo đuổi cô, đời này chỉ cưới cô làm vợ, nhưng lại ngấm ngầm theo đuổi cô gái khác…



"Tất cả đàn ông đều là kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo." Tạ Thiên Ngưng ngồi xổm trên mặt đất, đặt chiếc đĩa trên tay xuống, sau đó đau lòng ôm đầu gối, bóng tối cứ theo đó mà kéo đến.

Nước mắt vô tình lại chảy xuống, trái tim vốn định mở cửa lại từ từ đóng lại.

Cô sẽ không tin tưởng đàn ông này nữa, sẽ không bao giờ tin.

Bị Ôn Thiếu Hoa phản bội, Phong Khải Trạch lừa gạt và đùa giỡn khiến cô cảm thấy quá mệt mỏi, quá đau khổ.

Theo lý cô không nên đau lòng mới đúng, bởi vì từ đầu đến cuối cô vốn không thích người đàn ông này, cho nên không nên đau lòng.

"Đúng, không nên đau lòng, anh ta thích cô gái nào thì đâu có liên quan gì tới mình?"

Tạ Thiên Ngưng lấy tay lau nước mắt, sau đó nhặt cái đĩa trên mặt đất. Tự mình đứng dậy, tự mình ăn.

Sáng sớm cô đã dậy làm bánh rán, nhưng vì sao phải để cho cái miệng của tên đàn ông dối trá kia ăn, tự mình không ăn được sao ?

Đúng, mình tự ăn.

Phong Khải Trạch nhìn thấy Tạ Thiên Ngưng đến lập tức đẩy Hồng Thi Na ra, muốn đuổi theo để giải thích nhưng có người không cho, cứ gắt gao ôm chặt lấy anh.

"Khải Trạch ____"

"Buông ra."

"Khải Trạch, chúng ta thử hẹn hò một lần, có được không?"

"Hồng Thi Na, cô buông ra cho tôi, bằng không đừng trách tôi không khách khí"

"Khải Trạch, cho em một cơ hội đi có được không?" Hồng Thi Na biết cảnh cô vừa ôm hôn Phong Khải Trạch đã bị Tạ Thiên Ngưng thấy được, cô cũng biết Phong Khải Trạch sốt ruột muốn đi giải thích, nhưng trong lòng cô lại có một ý nghĩ, chính là không cho anh đi giải thích.

Hai người họ hiểu lầm càng sâu, cơ hội của cô càng lớn, cho nên cô không thể buông tay.

Mẹ đã nói, nếu muốn có được trái tim của người đàn ông, đầu tiên phải học cách làm mặt dày bám lấy anh ta, chỉ có bám chặt mới có cơ hội, không làm thế thì cái gì cũng không có.

Nghĩ đến điều này, Hồng Thi Na ôm Phong Khải Trạch càng chặt hơn, chết cũng không chịu buông anh ra.

Vì không thể đuổi theo giải thích với Tạ Thiên Ngưng, Phong Khải Trạch tức giận, liền nghiêm khắc cảnh cáo người đàn bà đang ôm anh: "Hồng Thi Na, tôi nói lại lần nữa, mau buông ra."

"Không buông, nói cái gì cũng không buông. Khải Trạch, em thật sự rất thích anh, từ nhỏ đã thích anh, đừng quá vô tình với em như thế có được không?"

"Hồng Thi Na, cô luôn miệng nói thích tôi, thế nhưng ngay cả tôi cô còn không hiểu rõ vậy mà dám nói thích, đúng là mạnh miệng, thật buồn cười. Nếu cô thật sự thích tôi, vậy thì nên biết một trong những chuyện Phong Khải Trạch tôi ghét nhất chính là không được phép của tôi, không cho bất cứ ai đụng vào người tôi." Phong Khai Trạch nghiêm khắc trừng mắt nhìn Hồng Thi Na, một tay bẻ lấy cổ tay cô, vặn chín mươi độ.

"Á! Đau quá." Cổ tay Hồng Thi Na vô cùng đau, đau đến mức khuôn mặt tươi cười của cô liền nhăn lại, không thể không buông tay anh ra.

"Biết đau là tốt, tôi còn tưởng cô không sợ chết chứ." Phong Khải Trạch dùng sức đẩy Hông Thi Na ra.

Tuy không dùng nhiều lực, nhưng đã quăng cô ngã xuống đất, cả người té xuống.

"Á____"

Hồng Thi Na kêu lên một tiếng liền ngã trên mặt đất, nhất thời không đứng dậy được. Mãi một lúc sau cô mới tựa vào một bên sô pha, từ từ đứng lên, căm tức nhìn Phong Khải Trạch, không can tâm: "Khải Trạch, em sẽ không buông tay. Anh nhất định sẽ là chồng em."

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ cô muốn, đến bây giờ không có gì không chiếm được, đàn ông cũng không ngoại lệ. (vinhanh: nghe muốn ném đá bà này quá).

Nếu không chiếm được người đàn ông này, thì chẳng phải đã chứng tỏ cô thua bởi một người phụ nữ bình thường hay sao ?

Cô tuyệt đối không thể thua.

"Cả đời này cô tuyệt đối không có khả năng làm vợ của tôi." Phong Khải Trạch cười lạnh trả lời. Bây giờ đối với Hồng Thi Na không biết liêm sỉ này, anh càng thêm chán ghét.

Vốn cho rằng cô là cô gái danh giá, người sống nội tâm, lúc này xem ra cô không khác gì những người phụ nữ tầm thường khác, thậm chí còn vô sỉ hơn.

Nếu không phải bởi vì sau lưng cô còn có tập đoàn Hồng Thị, sợ rằng chỉ là một kẻ tiểu nhân không đáng để vào mắt mà thôi.

"Vì sao ngay cả một cơ hội cũng không cho em thì anh đã vội phán quyết. Vì sao chứ?"

"Có một số người và một số việc, cả đời nhất định không có cơ hội."

"Chỉ cần anh đồng ý, thì cơ hội này sẽ có."

"Nhưng tôi không muốn cho cô cơ hội này. Hồng Thi Na, cô nhanh biến đi, từ này đừng xuất hiện trước mặt tôi. Nếu không thì cô đừng trách tôi không khách khí." Phong Khải Trạch chỉ ra cửa, nghiêm khắc ra lệnh.

Nhưng Hồng Thi Na căn bản không xem mệnh lệnh của anh để vào trong mắt, quyết không chịu đi: "Hôm nay em sẽ ở nơi này không đi, anh có thể làm gì em?"

Nói xong, đặt mông ngồi xuống ghế sofa, không đi. (vinhanh: điên với ả này mất rồi, cút mau, cút khỏi anh Trạch của ta).

"Không nghĩ tới công chúa Hồng Thị đoan trang, khéo léo, ôn nhu được mọi người bên ngoài đồn đãi lại là kẻ không biết xấu hổ, không khác gì những người phụ nữ tầm thường khác."

"Dù cho anh nói thế nào, em cũng không đi. Hơn nữa, hiện tại em đang ở trong nhà vị hôn phu của mình, không có gì cảm thấy xấu hổ."

Phong Khải Trạch lúc này thật sự rất tức giận, đi qua lần nữa bóp chặt cổ tay Hồng Thi Na kéo cô đứng dậy, sau đó ra sức kéo cô ra ngoài, cảnh báo : "Cô nghe rõ cho tôi, tôi không phải vị hôn phu của cô."

"Á__________"

Hồng Thi Na dáng vẻ nhu nhược, một chút phản kháng cũng không có, cứ như vậy bị lôi ra ngoài cửa.

Nhưng cô vẫn không phục, tức giận nói : "Phong Khải Trạch, anh đuổi em ra ngoài cũng vô dụng. Em đứng ở cửa chờ anh."

Đúng, nhất định phải canh ở cửa.

Cô tuyệt đối không để anh đi giải thích với người phụ nữ kia, nhất định không cho.

Sau khi Hồng Thi Na nói xong, đột nhiên cảm thấy trong lòng hoảng hốt, có phần sợ hãi khi nghĩ đến hành động vừa rồi của mình, bản thân cũng thật sự hoảng hốt.

Cho tới bây giờ cô cũng chưa từng cả gan nói chuyện không biết xấu hổ như vậy. Huống chi là với một người đàn ông.

Vì cái gì ?

Vì muốn đoạt được người đàn ông mình thích, cho dù phải làm chuyện không còn danh dự, cô cũng làm.

Hồng Thi Na tự động viên mình, nhưng vẫn cực kỳ khẩn trương, vì thế cầm điện thoại gọi cho anh của mình, để cho anh qua giúp cô.

Phong Khải Trạch nhốt mình ở trong phòng, muốn đi tìm Tạ Thiên Ngưng, nhưng bên ngoài có Hồng Thi Na cho nên anh không thể làm được gì.

Nếu mở cửa sẽ gặp phải người phụ nữ kia, chỉ sợ chưa kịp giải thích rõ ràng thì hiểu lầm mới lại kéo tới.

Rơi vào đường cùng, đành phải gọi điện cho Tạ Thiên Ngưng giải thích.

Nhưng đối phương vừa thấy số điện thoại của anh gọi tới, sau đó liền tắt máy.

"Đáng giận."

Đều là Hồng Thi Na kia gây họa, thiếu chút nữa anh đã đuổi kịp quả táo hung dữ rồi, cứ để vậy sẽ bị quấy rối mãi, chỉ sợ về sau càng khó theo đuổi cô.

Một mình Tạ Thiên Ngưng ăn hết chỗ bánh rán, sau khi ăn xong liền ngồi ngẩn người. Trong đầu đều là cảnh Phong Khải Trạch cùng Hồng Thi Na, đuổi thế nào cũng không đi.

Không lâu sau, tiếng điện thoại reo, cầm lên thấy cuộc gọi nhỡ đều là của Phong Khải Trạch vì thế liền tắt máy. Sau khi tắt máy, trong lòng cô rất không vui.

Bọn họ ở gần nhau, anh còn có chìa khóa nhà cô. Nếu muốn giải thích, trực tiếp tìm cô không tốt sao, sao phải gọi điện thoại.

Nhất định là muốn bắt cá hai tay, muốn cùng cái kia, lại còn muốn lừa thêm cái này, anh xem cô là người ngu ngốc sao?

Nghĩ một lúc, vẫn nên chuyển đi thôi, lúc này tìm một nơi anh không dễ tìm thấy.

Tạ Thiên Ngưng nói là làm, lập tức trở về phòng thu dọn hành lý, tốc độ rất nhanh, hai ba lần đem toàn bộ áo quần dọn xong. Ngay cả cái hộp ba cô để lại cũng ném vào trong rương.

Nhưng cô chỉ thu dọn đồ đạc của mình, những thứ Phong Khải Trạch mua cho cô, dùng một túi khác để vào, trên mảnh giấy dán còn ghi: Trả lại.

Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong, quay đầu nhìn thoáng qua, vứt bỏ tất cả lưu luyến, hít một hơi không quay đầu lại, tiêu sái rời đi.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 88: Đều không phải loại tốt đẹp gì

Tạ Thiên Ngưng mang theo hành lý ra cửa, vừa mới mở cửa liền nhìn thấy Hồng Thi Na ở bên ngoài, không khỏi có chút lúng túng, trong lòng lại nhói đau.

Cô còn chưa đi sao?

Hay là chuẩn bị đi?

Nếu như chuẩn bị đi, vậy thì chứng minh lúc Phong Khải Trạch gọi điện thoại cho cô vẫn đang ở bên cạnh người phụ nữ này.

Quả nhiên là tên đàn ông thối, đã ăn trong bát lại còn muốn ăn trong nồi, loại đàn ông ghê tởm này không đáng lưu luyến.

Tạ Thiên Ngưng không chào Hồng Thi Na, trực tiếp mang theo hành lý của mình rời đi.

Hồng Thi Na cũng không chào hỏi cô, lộ ra một nụ cười hả hê với cô, sau đó nhìn theo bóng lưng từ từ khuất xa của cô, khinh thường cười một tiếng.

Xem ra biện pháp của cô quả nhiên hữu dụng, khiến người phụ nữ này tức giận bỏ đi, vậy sau này sẽ không còn ai quấn lấy Phong Khải Trạch rồi, như vậy không phải cơ hội của cô càng nhiều hơn sao?

Đúng là nên như vậy, bởi chỉ có như vậy, cô mới có thể chiến thắng.

Hồng Thi Na cô là Phượng Hoàng tỏa ánh sáng lấp lánh, một con Ma Tước nhỏ bé mà cũng dám muốn so với cô sao?

Tạ Thiên Ngưng kéo hành lý, từ từ đi xuống lầu định ra ngoài gọi taxi, trong lòng không ngừng tự nói với mình là hãy quên tất cả đi.

Nhưng chưa đi xuống hết cầu thang, trên đường lại thấy một người cô cực kỳ không muốn gặp, bèn cúi đầu không muốn để đối phương nhìn thấy cô, từ từ đi xuống.

Hồng Thừa Chí nhận được điện thoại của Hồng Thi Na, vội vội vàng vàng chạy tới, nhưng mới đi được nửa cầu thang, liền nhìn thấy một người phụ nữ quen thuộc đang kéo hành lý từ trên đi xuống, thu hút sự chú ý của hắn.

Người phụ nữ này, dù cho hóa thành tro hắn cũng nhận ra.

"Tiểu thư, có cần giúp một tay không?" Hắn giả vờ tốt bụng, mượn đề tài nói chuyện với cô.

"Không cần, cám ơn!" Tạ Thiên Ngưng trực tiếp cự tuyệt, sau đó đi nhanh xuống cầu thang, muốn tránh xa người này.

Trời ạ, cô cũng quá xui xẻo rồi, toàn là gặp phải người cô không muốn gặp chút nào.

"Thế nào, có dũng khí gạt một bữa cơm của tôi, lại không có dũng khí đối mặt với tôi hay sao?" Hồng Thừa Chí chặn đường, không để cô đi xuống.

Bởi vì cầu thang tương đối hẹp, cho nên muốn chặn lối đi là đều rất dễ dàng.

Tạ Thiên Ngưng không xuống được, buộc lòng phải dừng bước lại, ngẩng đầu lên cười nhạt, sau đó hòa nhã nói: "Tiên sinh, anh cũng đâu có quan tâm đến chút tiền nhỏ kia mà."

"Đúng là không quan tâm."

"Nếu không quan tâm cần gì phải so đo nhiều, coi như mời tôi ăn bữa cơm thôi."

"Vấn đề là vì sao tôi phải mời cô ăn cơm, cô phải cho tôi một lý do đầy đủ."

"A ——"

Đàn ông kiểu gì thế này?

Đàn ông có tiền quả nhiên là rất hẹp hòi, lúc đó mời cô ăn cơm, giờ lại có thể nuốt lời với cô, hẹp hòi.

"Con người của tôi không tùy tiện mời người khác ăn cơm, nếu như cô không thể cho tôi một lý do, như vậy vẫn nên trả lại số tiền nho nhỏ kia đi."

"Lý do rất đơn giản, chính là anh tiêu tiền mua cảnh sắc mà mình thích ăn. Là anh tự nói tôi sẽ làm ảnh hưởng đến việc anh muốn ăn, sau đó bỏ tiền ra để dọn sạch hết mà. Thế nào, có gan nói khoác mà không biết ngượng, nói người khác ảnh hưởng đến việc ăn uống của anh, vậy mà lại không có khả năng lấy tiền giải quyết hay sao? Nếu như anh không có đủ điều kiện kinh tế, thì sau này cũng đừng ra vẻ làm người có tiền mà ăn nói khoác lác.”

Đàn ông, đều thối nát như nhau.

Tại sao cô lại không gặp được một người đàn ông thật sự cơ chứ?

Trước là kẻ bắt cá hai tay, trên kia là kẻ gạt người, nơi này thì là kẻ làm ra vẻ, đều không phải là loại tốt đẹp gì.

"Cô nói chuyện thật sự rất khó nghe! Tôi chính là đại thiếu gia tập đoàn Hồng Thị, cô nói xem tôi có điều kiện kinh tế hay không?" Hồng Thừa Chí vươn tay, muốn nâng cằm Tạ Thiên Ngưng lên.

Nhưng cô không để yên vậy, quay đầu, cảnh cáo nói: "Tiên sinh, coi như anh có tiền, cũng không thể khi dễ người như vậy chứ?"

"Tôi bỗng nhiên phát hiện, con gái quê mùa cũng rất thú vị."

"Sắc lang, tránh ra." Thấy người đàn ông trước mắt lộ ra vẻ say đắm, thái độ của Tạ Thiên Ngưng quay ngoắc 180¬o, vốn muốn dùng thái độ hòa nhã giải quyết mọi chuyện, nhưng giờ hòa nhã không được, bởi vì cô đã nổi trận lôi đình.

Cô không muốn trêu chọc những nhân vật lớn có quyền thế, nhưng cũng không có nghĩa cô có thể chịu đựng những người này tùy ý khi dễ vũ nhục mình.

Lần trước là thiên kim đại tiểu thư tập đoàn Hồng thị, bây giờ là đại thiếu gia tập đoàn Hồng thị, xem ra bát tự của cô với tập đoàn Hồng thị không hợp lắm, cần phải tránh xa.

"Tôi không muốn thì cô làm sao đây?" Hồng Thừa Chí không ngừng lại gần hơn, hai tay để trên cổ áo mình, làm bộ muốn cởi quần áo, bộ dạng phóng đãng mười phần.

Cử động của hắn như vậy làm Tạ Thiên Ngưng hoảng loạn, dưới tình thế cấp bách, dùng túi xách trong tay mình ra sức đánh người.

"Tôi đánh chết tên sắc lang như anh, tôi đánh chết anh. Đậu hũ của bà mày cũng dám ăn, đúng là muốn chết.”

"A ——" Hồng Thừa Chí không nghĩ đối phương sẽ phản kích bạo lực như thế, giống như đàn bà chanh chua, nhưng lại rất hung dữ, đang muốn phản kích nhưng vừa mới giơ tay, liền bị đối phương đạp một cước, hơn nữa còn đá xuống chỗ hiểm của hắn, bởi vì đứng ở trên cầu thang nên liền lăn thẳng xuống cầu thang.

"A —— ai u ——"

Tạ Thiên Ngưng vừa đạp Hồng Thừa Chí xuống cầu thang thì mặc kệ sống chết của hắn liền kéo rương hành lý, giống như chạy trốn người khác.

"Con đàn bà thối tha, cô quay lại đây cho tôi, ai u——" Hồng Thừa Chí lăn xuống vài bậc thang, cuối cùng dừng lại ở tầng một, nằm ở nơi đó rên rỉ kêu đau, thấy người phụ nữ này muốn chạy liền muốn đuổi theo, nhưng hạ thân đau đớn dữ dội, căn bản hắn không có sức đuổi theo.

Hai lần thua trong tay cô gái này, thật đáng giận.

Hắn nhất định sẽ bắt cô gái này, chặt ra làm trăm mảnh.



"Con đàn bà thối tha, cô chờ đó cho tôi, tôi nhất định không bỏ qua cho cô.”

Tạ Thiên Ngưng đã chạy đến lầu dưới, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng rống to từ phía trên truyền xuống, sợ hoảng hồn, trong lòng biết chuyện không ổn liền vội vàng bỏ trốn.

Xem ra nơi này tạm thời không thể ở được rồi, cô nên tìm nơi để tị nạn trước, chờ sóng gió qua đi rồi hãy trở về.

Thật ra thì có trở về hay không cũng không quan trọng, bởi vì nơi này đã không còn người hay chuyện gì liên quan đến cô, không đáng để cô lưu luyến, có lẽ rời đi là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng cô nên đi đâu đây?

Hồng Thừa Chí nằm trên cầu thang, thật lâu mới đứng lên, lúc này cả người nhếch nhác, trên mặt đều là bụi, vest trắng bẩn tệ hại, tóc cũng rối, trên người còn bị một vài vết thương nhỏ.

Sự sỉ nhục hôm nay, hắn nhất định sẽ không quên.

"Con đàn bà thối, dù cho cô chạy đến chân trời góc biển, tôi cũng phải tìm bắt cô trở lại mà ngũ mã phanh thây.”

Hồng Thừa Chí không đuổi theo Tạ Thiên Ngưng, mà là dựa vào cầu thang từ từ đi lên trên tìm em gái mình.

Bây giờ đuổi theo người phụ nữ kia chưa chắc đã đuổi kịp, sợ rằng cô ta đã sớm chạy mất rồi.

Hỏng bét, hắn không biết tên cô cũng không biết cô là ai, càng không có cơ hội chụp lấy một tấm ảnh, tìm cô e rằng có chút khó khăn.

Hồng Thi Na ở ngoài cửa phòng Phong Khải Trạch chần chừ một lát, thấy Hồng Thừa Chí chật vật đi lên như vậy, cực kỳ kinh ngạc.

"Anh, sao anh lại biến thành như vậy?”

Người anh này vô cùng quan tâm đến hình tượng, hơn nữa còn bị mắc chứng thích sạch sẽ nghiêm trọng, bất kể cái gì cũng yêu cầu cao, ngay cả nước rửa tay cũng phải là nước tinh khiết.

Hôm nay thấy anh thành ra nhếch nhách như vậy, chỉ sợ người làm anh ra thành bộ dạng như bây giờ phải gặp nạn rồi.

"Đừng nói nữa, chỉ gặp phải một người phụ nữ bị điên." Hồng Thừa Chí vừa nghĩ tới chuyện vừa rồi, trong bụng liền tràn đầy lửa giận, hận không được đem người phụ nữ kia róc xương lóc thịt.

"Loại phụ nữ điên thế nào mà có thể làm anh thành như vậy?”

"Đừng nói nữa, em không thấy anh em đã chật vật không chịu nổi hay sao mà còn hỏi”.

"Được được được, em không hỏi. Anh, chúng ta vẫn nên về trước đi, bộ dạng này của anh làm em không yên tâm.” Hồng Thi Na đỡ hắn từ từ đi xuống bậc thang.

Mặc dù Hồng Thừa Chí đi phía trước, nhưng vẫn là không nhịn được hỏi: "Thi Na, không phải em nói muốn anh đến tìm Phong Khải Trạch sao, người còn chưa thấy sao lại đi rồi?”

"Hôm khác chúng ta quay lại gặp anh ấy, hơn nữa bộ dạng của anh thế này, đi gặp người ta không tiện lắm."

"Nói cũng phải."

Hình tượng nhếch nhách thế này, làm sao đi gặp em rể được?

"Anh, nói cho anh biết một chuyện." Hồng Thi Na dương dương tự đắc .

"Chuyện gì?"

"Em mới dùng kế nhỏ, liền khiến cho người phụ nữ bên cạnh Phong Khải Trạch tức giận bỏ đi, em gái anh có giỏi không?”

"Không tệ không tệ, thế này mới giống người Hồng gia chúng ta, dù là chuyện gì cũng không thể thua người khác."

"Đó là đương nhiên, em gái anh dù sao cũng là người Hồng gia. Em đã xác định Phong Khải Trạch là người của em, ai cũng đừng mong giành với em.”

"Thi Na, muốn có được một người đàn ông thì thủ đoạn cứng rắn thôi không đủ, lúc nên dịu dàng thì phải dịu dàng, bất kể là người đàn ông nào cũng thích con gái dịu dàng có biết không?"

"Em biết rồi ."

"Được."

Anh em hai người vừa đi vừa nói, nhưng bọn họ không biết cuộc nói chuyện của bọn họ, toàn bộ đều rơi vào lỗ tai của người khác.

Phong Khải Trạch từ cửa nhòm (cái lỗ nhòm ra ngoài trên cửa) không thấy Hồng Thi Na ở bên ngoài, vì vậy liền mở cửa đi ra ngoài xem một chút, thấy cô kéo một người đàn ông đi xuống lầu dưới, mà người đàn ông kia thì anh đã gặp qua rồi, chính là kẻ tại nhà hàng hôm nọ đã đuổi họ đi.

Thì ra phẩm hạnh của anh em này đều như nhau, khiến cho người ta chán ghét.

Cũng được, bọn họ như thế nào đều không liên quan đến anh.

Phong Khải Trạch thu hồi tầm mắt, nhìn cánh cửa đối diện khép chặt, đi tới, do dự có nên lấy chìa khóa ra trực tiếp mở cửa hay là gõ cửa.

Nghĩ một chút vẫn là nên đi gõ cửa.

Nhưng gõ một lúc lâu cũng không có người mở cửa, không còn cách nào khác đành phải cầm chìa khóa lên mở.

Nhưng vừa đi vào cửa vừa nhìn, bên trong trống rỗng yên tĩnh đến đáng sợ, loại tĩnh lặng này khiến cho anh bắt đầu lo sợ, sau đó chạy vào phòng ngủ cũng không thấy người, chỉ thấy trên giường để lại một cái túi lớn, trên túi dán một tờ giấy nhỏ, trên đó ghi: Trả lại.

Cảm giác có chuyện gì đấy không đúng, liền mở tủ ra thì phát hiện bên trong không có gì cả, hiển nhiên quả táo của anh đã đi rồi.

Cô đi rồi.

"Anh sẽ không để em đi, muốn đi thì cùng đi."

Phong Khải Trạch giống như phát điên, chạy ra ngoài định mang Tạ Thiên Ngưng mới bỏ đi, kéo quay trở về.

Nhưng khi anh chạy đến dưới lầu, cái gì cũng không thấy, giờ phút này anh thật không biết nên đi tìm cô ở đâu.

Lấy điện thoại ra, muốn Đường Phi dùng thế lực của Phong Thị đế quốc hỗ trợ tìm người, nhưng nghĩ lại vẫn nên cất điện thoại đi.

Anh không thể tìm Đường Phi, vì Đường Phi sẽ tiết lộ hành tung của anh, hôm nay chỉ có thể dựa vào chính anh.

"Tạ Thiên Ngưng, cho dù em có chạy tới chân trời góc biển, anh cũng phải tìm cho được em."

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 89: Không phải là cô không cưới

Edit: Hân Nghi.

Phong Khải Trạch tìm hết một ngày cũng không tìm được người, phiền muộn phóng xe bạt mạng trên đường, trong lòng càng ngày càng khẩn trương.

Phương pháp tìm của anh chỉ sợ là tìm cả đời cũng không tìm thấy cô, bây giờ phải nhờ người của Phong thị đế quốc ra giúp một tay.

Cầm điện thoại di động, anh do dự một lúc mới gọi cho Đường Phi định nhờ anh ta giúp một tay.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, đối phương đã lên tiếng trước nhưng không phải là giọng của Đường Phi.

Phong Gia Vinh nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Đường Phi nên giơ tay lên, ra hiệu cho hắn giao ra điện thoại, thấy màn hình hiển thị tên của Phong Khải Trạch liền bấm nút nghe, điện thoại vừa thông đã ra lệnh: "Nếu như mày còn muốn người Phong thị đế quốc làm ày bất cứ chuyện gì nữa, bây giờ hãy lập tức về nhà ngay một chuyến".

Đứa con trai này chỉ gọi điện thoại cho Đường Phi, khi muốn Đường Phi làm giúp chuyện gì đó, chuyện này ông sớm đã điều tra rồi.

"Tại sao là ông"? Phong Khải Trạch nghe thấy giọng Phong Gia Vinh, không vui định tắt điện thoại luôn.

Nhưng đối phương giống như biết anh định làm vậy, nên lập tức nhắc nhở anh: "Tốt nhất mày nên về nhà một chuyến, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả".

"Ông ——"

"Khải Trạch, hãy trở về đi, trở về để nói rõ ra hết mọi chuyện".

Phong Gia Vinh không nói gì thêm liền cúp máy, sau đó trả lại cho Đường Phi.

Ông ngồi ở trước mặt hắn, vẻ mặt rất nghiêm túc giống như là hỏi tội, nhưng lại không quá căng thẳng, loáng thoáng có chút đáng sợ.

Hồng Thi Na bị thương trở về, Hồng gia tức giận, sau khi đến bệnh viện kiểm tra băng bó xong, lập tức đến Phong gia hỏi tội.

Đới Phương Dung nhìn thấy không khí ngột ngạt, vì thế muốn phá vỡ không khí yên lặng, ngượng ngùng hỏi: "Thi Na, tay của cháu còn đau không"?

"Bác gái, đã hết đau rồi, không có chuyện gì đâu". Hồng Thi Na dịu dàng trả lời, ngôn hành cử chỉ rất đoan trang, một điểm cũng không mất phong cách danh môn khuê tú, nhưng trong lòng cũng rất hồi hộp.

Tuy nhiên, Hồng Thừa Chí lại không nói chuyện tốt như vậy, tức giận chỉ trích: "Cái gì không sao, tay bị thương còn nói không có việc gì"?

"Anh, em nghĩ là Khải Trạch không cẩn thận thôi, chuyện này cứ cho qua đi, có được không"?

Nhà bọn họ đến đây quậy như vậy, Phong Khải Trạch mà biết thì càng ghét cô hơn thôi.

Thật ra thì cô không muốn so đo chuyện cánh tay bị thương, nhưng người nhà cứ cương quyết đòi tranh luận, điều này làm cho cô cảm thấy thật khó xử.

Hồng Thiên Phương cũng vậy, vì việc này mà vô cùng tức giận: "Gia Vinh, hai nhà Phong, Hồng chúng ta vẫn luôn tương giao rất tốt, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, hi vọng ông có thể cho câu trả lời thỏa đáng. Từ nhỏ tôi đã coi Thi Na là bảo bối đặt trong bàn tay, nếu ngón tay nó có bị trầy da một chút tôi đã đau lòng muốn chết, huống chi là bị thương nặng như thế này? Nếu như đây là ngoài ý muốn tôi sẽ không trách bất kì ai, nhưng đây lại không phải là chuyện ngoài ý muốn".

"Thiên Phương, ông yên tâm, nếu như chuyện này là do Khải Trạch làm sai, tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó".

Phong Gia Vinh đưa ra cam kết, khiến Đới Phương Dung rất bất mãn, không ngừng dùng ánh mắt nhắc nhở ông ta, đáng tiếc đều vô dụng ông ta không hề nhìn bà.

Nếu như thật sự chuyện trở nên ồn ào, chỉ sợ quan hệ hai cha con bọn họ càng xấu hơn, như vậy hôn sự cùng Hồng gia càng không thể thành.

Chỉ là Thi Na này cũng thật là, không phải là tay chỉ bị thương nhẹ thôi sao, có cần phải huy động nhân lực như vậy không?

Cô càng làm như vậy càng khiến cho sự tình trở nên tệ hơn.

Chỉ tiếc những lời này, bà chỉ có thể tự nhủ trong lòng.

Không ai phát hiện vẻ mặt lo lắng của Đới Phương Dung, nhưng Hồng Thi Na lại thấy nên trong lòng rất sợ, càng ngày càng lo lắng.

Nhưng chuyện đã đến nước này, cô đã không thể khống chế được rồi.

"Gia Vinh, ông thấy chuyện hai nhà chúng ta kết thân có cần nên suy nghĩ lại không?" Hồng Thiên Phương đột nhiên nói.

Sự việc phát sinh khiến Phong Gia Vinh cực kỳ không vui, nghiêm túc hỏi: "Tại sao còn phải tính lại? Hôn sự này đều đã định xong, không cần suy tính".

"Tôi nghe Thi Na nói, Khải Trạch hình như không thích con bé, chúng ta cứ để cho hai đưa nó kết hôn, sợ rằng không được tốt lắm".

"Ba, ba nói gì vậy"? Lần này đến phiên Hồng Thi Na không vui, bởi vì cô không muốn hủy bỏ chuyện hôn sự này chút nào.

Hồng Thừa Chí cũng không đồng ý hủy bỏ, thái độ rất kiên định: "Ba, hiện nay ký giả cùng truyền thông bên ngoài đều đã đăng báo về chuyện này, nếu như hôn sự đột nhiên hủy bỏ, vậy mặt mũi chúng ta để đi đâu? Hơn nữa, Thi Na thích Khải Trạch, chẳng lẽ ba không nhìn ra sao"?

"Nhưng còn ý kiến của Phong Khải Trạch"? Hồng Thiên Phương thở dài hỏi, giống như có một chút bài xích với cuộc hôn nhân này.

Phong Gia Vinh không để cho ông ta nói thêm, cường thế nói: "Chuyện của nó, tất cả đều do tôi định đoạt, tôi bảo nó cưới ai thì nó phải cưới người đó".

". . . . . ."

Nghe những lời này, Hồng Thiên Phương lại không dám nói lên nửa chữ ‘ không ’ với chuyện hôn sự này.

Thế lực của Phong thị đế quốc rất lớn, nếu như cùng họ đối kháng vậy chỉ có tự tìm đường chết, hơn nữa ông rất hiểu rõ Phong Gia Vinh, mọi việc đều muốn nắm giữ trong tay, chỉ cần là chuyện ông quyết định không ai có thể thay đổi.

Đới Phương Dung càng thêm thở dài, đã có thể tưởng tượng được cảnh tượng hôn lễ ngày đó. Lấy sự hiểu biết của bà về Phong Khải Trạch thì bà chắc chắn rằng anh tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn nghe lời cùng kết hôn với Hồng Thi Na.

Không khí trầm mặc mấy phút đồng hồ, không một người nói chuyện.

Không bao lâu, Phong Khải Trạch trở lại, vẫn như cũ không nhìn tất cả người xa lạ, trực tiếp lạnh lùng hỏi: "Ông kêu tôi trở lại là có chuyện gì"?

Thái độ của anh khiến Hồng Thiên Phương vô cùng bất mãn, nhưng không nói gì.

Phong Gia Vinh tức giận, đứng lên mắng chửi ầm ĩ: "Sao mày lại không có chút giáo dục như vậy, không nhìn thấy có khách ở đây sao, sao không biết chào hỏi hả"?

"Ông ở trước mặt khách gào thét như vậy thì cũng là được nuôi dạy sao? Hơn nữa, bọn họ là khách của ông, không phải là khách của tôi". Phong Khải Trạch cười lạnh hỏi ngược lại, đối với những người khách kia một chút cũng không để ý.

Hồng Thừa Chí thấy Phong Khải Trạch, nhận ra anh, đứng lên kinh ngạc nói: "Thì ra là mày".

Không trách được lần trước ở phòng ăn, hắn lại mạnh miệng nói chuyện vậy, thì ra là Đại Thiếu Gia Phong thị đế quốc!

Khó trách, khó trách.

"Thì ra mày chính là Hồng Thừa Chí". Phong Khải Trạch giễu cợt nói, tràn đầy khinh thường.

Anh đã thấy một Hồng Thi Na vô sỉ, thêm một Hồng Thừa Chí ghê tởm, người của Hồng gia đều cùng một dạng.

"Anh, hai người biết nhau sao"? Hồng Thi Na cũng đứng lên, thấy anh trai và Phong Khải Trạch biết nhau, không khỏi có chút cao hứng.

Biết nhau, vậy thì có thể kéo gần khoảng cách giữa hai người rồi.

"Không xem là biết, chỉ có duyên gặp mặt một lần. Em gái, không phải bây giờ anh ta đang có bạn gái sao"? Hồng Thừa Chí nhìn chằm chằm Phong Khải Trạch, nghiêm nghị hỏi.

"Anh, anh ——" Hồng Thi Na kinh ngạc trợn to hai mắt, sau đó vội vã cúi đầu, không dám nhìn cũng không dám nói một câu..

Cô cố ý giấu chuyện Phong Khải Trạch có bạn gái, cho là như vậy thì vạn sự đại cát, không nghĩ tới cuối cùng vẫn không giấu được.

"Thừa Chí, con nói Khải Trạch có bạn gái sao"? Hồng Thiên Phương đứng lên, trong lòng tràn đầy tức giận, nhưng lại không dám biểu hiện ra quá mức, không thể làm gì khác hơn là lộ một nửa, giấu một nửa.

"Ba, mấy ngày trước con tận mắt thấy hắn và người phụ nữ khác dùng cơm, hơn nữa hai người tay trong tay, xem ra quan hệ tốt vô cùng, tuyệt đối là tình nhân".

"Phong Khải Trạch, cậu phải xin lỗi con gái tôi". Hồng Thiên Phương đi tới trước mặt Phong Khải Trạch, đôi tay nắm lấy cổ áo của anh, tức giận rống to.

Phong Khải Trạch cười lạnh, hơi dùng sức đẩy tay ông ta ra, sau đó giễu cợt hỏi: " Đổng Sự Trưởng Hồng, từ đầu tới đuôi tôi đều không có đồng ý cưới con gái của ông, nhìn còn không thèm nhìn cô ta lấy một cái thì sao tôi phải xin lỗi cô ta"?

Hai tay Hồng Thiên Phương bị lực đẩy ra, cảm thấy hơi đau.

Hồng Thừa Chí tức giận lao lên đứng chắn phía trước mặt ba mình, dùng sức đẩy Phong Khải Trạch một cái, mắng to: "Phong Khải Trạch, mày dám đánh ba tao"?

"Là do ông ta động thủ trước".

"Đó là bởi vì mày thật quá đáng".

"Tao quá đáng, xin hỏi tao quá đáng chỗ nào, tao có nói sai cái gì không? Từ đầu tới đuôi tao đều không có đồng ý kết hôn với Hồng Thi Na, hơn nữa cũng không định muốn kết hôn, nếu như các người cố ý muốn cử hành hôn lễ, thì cho cô ta kết hôn cùng quỷ đi".

"Mày ——"

Thái độ Phong Khải Trạch biểu đạt quyết định rõ ràng.

Hiện trường yên lặng, không một người nói chuyện.

Gấp gáp nhất là Hồng Thi Na, cô sợ chuyện xảy ra như vậy cho nên mới không nói ra chuyện Phong Khải Trạch có bạn gái .

Chuyện bây giờ càng lúc càng căng thẳng, cứ tiếp tục như vậy thì chuyện hôn sự sẽ tan thành mây khói.

Không được, hôn lễ nhất định phải tiến hành.

Hồng Thi Na vì muốn thay đổi sự tình, vì vậy dịu dàng phá vỡ yên lặng: "Ba, anh, chuyện không phải như hai người nghĩ, hiểu lầm thôi".

Nhưng Phong Khải Trạch không muốn cô giải thích như vậy, dứt khoát nói.

"Chuyện chính là như vậy, tôi đã có bạn gái, hơn nữa không phải là cô ấy thì tôi không cưới, các người đừng mơ tưởng bắt tôi cưới người phụ nữ khác, nhất là Hồng Thi Na, coi như toàn bộ phụ nữ khắp thiên hạ chết hết thì tôi cũng sẽ không cưới loại người vô sỉ, nông nổi như cô ta".

"Phong Khải Trạch". Hồng Thừa Chí cực kỳ tức giận ra tay đấm vào mặt Phong Khải Trạch.

Cú đấm của hắn làm mọi người có mặt thất kinh.

May mắn là hắn đánh không trúng, nếu không làm sao ăn nói đây.

Phong Khải Trạch nhẹ nhàng xoay người, tránh cú đấm kia, sau đó lạnh lùng cảnh cáo: "Đừng ép tao động thủ".

"Mày còn dám đối xử với em gái tao như vậy tao sẽ đấm vỡ đầu mày". Hồng Thừa Chí tức giận mất đi lý trí, hung hăng muốn dạy dỗ Phong Khải Trạch.

Lần này, Phong Khải Trạch không có né tránh, hơn nữa anh biết không cần né tránh, bởi vì sẽ có người tới giúp anh trả đòn.

Đường Phi đứng dậy, chặn lại cánh tay gữa không trung của Hồng Thừa Chí, quặt tay hắn ra sau, không để cho hắn sử dụng bạo lực ở nơi này, nhắc nhở: "Hồng thiếu gia, nơi này là Phong gia, nếu như ngài còn tùy tiện động thủ nữa, vậy chớ trách chúng tôi không khách khí".

Hồng Thiên Phương cảm thấy chuyện đi quá xa, vì vậy kéo Hồng Thừa Chí lại, khuyên: "Thừa Chí, chớ làm loạn, biết không"?

Phong Gia Vinh vẫn không nói gì, càng chứng minh chuyện có cái gì đó không ổn, nếu như bọn họ tiếp tục gây chuyện chỉ có thua thiệt.

Đới Phương Dung cũng thật sự không nhịn nổi rồi, vốn không có can đảm nói chuyện, nhưng hiện tại bà không thể không nói: " Đổng Sự Trưởng Hồng, hôm nay nhà ông tới là muốn nói chuyện cho Thi Na, đúng không. Nếu như nhà ông muốn biến cuộc nói chuyện này thành đánh nhau, như vậy rất xin lỗi tôi tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra".

Hồng Thi Na thấy thái độ Đới Phương Dung thay đổi, càng gấp gáp hơn, vội vàng tiến lên khuyên anh trai: "Anh, anh đừng nóng như vậy được không"?

"Thi Na, hắn bắt nạt em, sao em còn nói giúp cho hắn"?

"Em, Em chỉ không muốn làm to chuyện lên".

"Không làm to chuyện làm sao có thể giải quyết vấn đề"?

"Nhưng ——"

"Không có nhưng nhị gì hết, bộ mặt của hắn rất đáng đánh đòn, không dạy dỗ hắn, hắn còn tưởng rằng chúng ta dễ bị bắt nạt".

Hồng Thừa Chí không biết phải trái, muốn nói cái gì thì nói cái đó.

Phong Gia Vinh từ đầu đến giờ không nói gì, nhưng lúc này rất tức giận, hét lớn một tiếng: "Đủ rồi, tất cả im miệng cho tôi".

Mọi người, lập tức im miệng, nghe ông mắng: "Thiên Phương, mặc kệ Khải Trạch làm chuyện gì với Thi Na, nhưng ông và con trai ông ở trong nhà của tôi mắng nó, đánh nó, hóa ra là không đem tôi để ở trong mắt rồi".

"Gia Vinh, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm. Con tôi còn trẻ tuổi, làm việc luôn xúc động như vậy, ông cũng đừng tính toán với bọn chúng , được không"? Hồng Thiên Phương ôn tồn nói xin lỗi, lúc này đáy lòng toàn là mồ hôi lạnh.

Nếu như làm Phong gia phát bực, vậy Hồng gia bọn họ xong đời.

Hồng Thừa Chí nhìn người cha luôn luôn tràn đầy uy nghiêm, mà ở trước mặt Phong Gia Vinh ăn nói khép nép, trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng lại không dám nói gì.

Hồng gia họn họ cũng là những nhân vật có mặt mũi trong xã hội, hơn nữa thế lực tập đoàn Hồng thị so với Phong thị đế quốc không kém bao nhiêu, tại sao phải ăn nói khép nép với Phong Gia Vinh?

Cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ chịu uất ức như vậy.

Phong Gia Vinh không đặt lời xin lỗi của Hồng Thiên Phương để ở trong mắt, nghiêm nghị cảnh cáo: "Thiên Phương, không phải là vì chuyện Khải Trạch cưới Thi Na mà Hồng gia ông khinh thường chúng tôi, mọi việc không nên quá mức".

"Gia Vinh, chuyện ngày hôm nay chỉ là ngoài ý muốn, chúng tôi không có ý khinh thường ai cả, chúng tôi chỉ muốn nói chuyện cho rõ ràng thôi. Tay Thi Na bị thương, Khải Trạch cũng nên có chút bày tỏ đi, nói lời xin lỗi hoặc là quan tâm đôi câu, chuyện này còn chưa giải quyết xong, có đúng không"?

"Khải Trạch, chuyện Thi Na bị thương đều là lỗi của con, bây giờ con xin lỗi con bé đi". Phong Gia Vinh không để ý đến Hồng Thiên Phương, ra lệnh Phong Khải Trạch nói xin lỗi.

Phong Khải Trạch khinh thường nói: "Đó là do chính cô ta không cẩn thận bị cửa kẹp phải, chẳng liên quan đến tôi".

". . . . . ."

Chuyện này cùng với lúc trước nói có hơi khác biệt, tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt chỉ có mình Phong Khải Trạch là sắc mặt không hề thay đổi.

Đới Phương Dung lại một lần nữa giận đến không chịu nổi, nghiêm túc hỏi Hồng Thi Na: "Thi Na, cháu nói đi, tay của cháu bị thương như thế nào"?

"Đúng, đúng ——"

"Là Phong Khải Trạch bóp". Hồng Thi Na đang nói, thì Hồng Thừa Chí cướp lời đáp thay cô.

"Khải Trạch, con thật bóp tay con bé sao"?

"Đó là do cô ta chẳng biết xấu hổ nhất định ôm tôi, bóp tay cô ta là còn nhẹ đấy, nếu như lần sau cô ta còn tùy tiện ôm tôi thì tôi sẽ chặt đứt cánh tay của cô ta, hừ".

Phong Khải Trạch không muốn ở đây nói về chủ đề nhàm chán này, cảnh cáo xong liền xoay người rời đi.

Đi được vài bước anh dừng lại, liếc mắt nhìn Đường Phi, âm lãnh nói: "Đường Phi, lần thứ nhất cậu bán tôi ".

Nói xong, sải bước đi ra ngoài.

Đường Phi hiểu ý của những lời này, lần thứ nhất đem hành tung của thiếu gia tiết lộ cho Hồng Thi Na, là sai lầm.

Anh cũng rất bất đắc dĩ, bây giờ chỉ có thể tận lực đền bù.

Phong Khải Trạch đi, nhưng lời anh vừa mới nói vẫn còn khiến mọi người không cách nào tiêu hóa, bị sự lãnh khốc của anh dọa sợ đến trợn mắt há mồm.

Người như vậy, cứ như loài ma quỷ đáng sợ, giống như tuyết rơi mùa đông rét lạnh, làm cho người ta không dám đến gần.

Khó trách rất ít người biết mặt Đại Thiếu Gia của Phong gia.

Không ai lên tiếng, Phong Gia Vinh cũng trầm mặc, nhưng Đới Phương Dung lại không thể im lặng lạnh lùng nhìn Hồng Thi Na, lạnh lẽo nói: "Thi Na, tốt nhất cháu nên nhớ kĩ, Khải Trạch có rất nhiều cấm kỵ, nếu như cháu động đến bất kỳ một điều cấm kỵ nào của nó thì tự gánh lấy hậu quả. Một trong những điều cấm kỵ của nó chính là: không có sự cho phép của nó, bất luận kẻ nào cũng không được chạm vào nó".

Đới Phương Dung không nói thêm lời nào nữa, liền đi lên lầu.

Người nhà Hồng gia lúng túng tới cực điểm, muốn tức giận nhưng lại không thể, muốn mắng nhưng không thể mắng, chỉ có thể ngoan ngoãn nín nhịn.

Phong Gia Vinh ngồi xuống, lạnh nhạt nói: "Thiên Phương, chuyện hôm nay đến đây chấm dứt, lần sau muốn tìm tôi đòi công đạo hãy xác định sự thật trước, không cần nửa thật nửa giả, nếu không sẽ không may mắn như hôm nay đâu. Khải Trạch là người thừa kế của Phong thị đế quốc, sở thích của nó như thế nào, các người phải tôn trọng, nó không thích người khác tùy tiện đụng vào nó, các người tốt nhất ghi nhớ kĩ".

"Dạ, lần này là tôi sơ sót, xin lỗi". Hồng Thiên Phương một lần nữa nói xin lỗi.

Hồng Thừa Chí lại một lần nữa thấy khó chịu.

Rõ ràng là Phong Khải Trạch sai, tại sao lại thành bọn họ sai?

"Được rồi, mọi người về đi, tạm thời không cần công bố ngày kết hôn cụ thể ra, sợ rằng có biến, bên Khải Trạch cần phải thêm chút thời gian nữa mới được".

"Được".

Hồng Thiên Phương không có bất kỳ ý kiến gì, sau đó bỏ chạy lấy người.

Hồng Thừa Chí rất bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đi theo.

Hồng Thi Na do dự một lúc, không đồng ý chuyện thay đổi ngày kết hôn, nhưng không dám nói, lại không thể làm gì khác hơn là cũng đi về theo.

Ba người Hồng gia ngồi trên xe ra khỏi Phong gia, Hồng Thừa Chí không chịu đựng nổi không ngừng liên tiếp oán trách.

"Ba, tại sao chúng ta phải ăn nói khép nép với Phong gia? Hồng gia chúng ta cũng là nhân vật có mặt mũi, tại sao giống như con chó lấy lòng Phong gia"?

"Thừa Chí, mọi việc phải kiên nhẫn một chút, hành động theo cảm tình chỉ làm chuyện thêm xấu, biết không"? Hồng Thiên Phương cũng không phải không tức giận, nhưng đối với chuyện lần này chỉ có thể nhịn.

"Con không biết, con chỉ biết hôm nay là ngày trong cuộc đời con bị sỉ nhục lớn nhất."

"Phong Gia Vinh không phải người bình thường, chọc tới ông ta sẽ không có lấy nửa điểm tốt. Nếu như làm hắn phát bực, vậy tập đoàn Hồng thị chúng ta sẽ xong đời, đến lúc đó chúng ta sẽ trắng tay, con hiểu chưa"?

"Ba, Phong thị đế quốc thật sự lợi hại đến thế sao"? Hồng Thừa Chí kích động, trong lòng bắt đầu run sợ.

Hắn chưa nhìn thấy năng lực của Phong thị đế quốc, cho nên không biết nó đáng sợ.

Hôm nay vừa mới được nghe, tựa hồ rất cường đại.

"Trừ phi, tập đoàn Hồng thị chúng ta lớn mạnh gấp đôi hiện nay, nếu không thì không nên xung đột với Phong thị đế quốc. Hôm nay nhìn thấy Phong Khải Trạch, ba có thể cảm nhận được cậu ta không phải người bình thường, thậm chí so với Phong Gia Vinh còn đáng sợ hơn, các con cũng đừng đi trêu chọc cậu ta, có biết không? Thi Na, nhất là con, đừng động một chút lại đi trêu chọc Phong Khải Trạch, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng".

"Ba, con, con chỉ muốn làm cho anh ấy yêu con mà thôi". Hồng Thi Na điềm đạm đáng yêu nói, khuôn mặt lộ đau thương.

"Ba biết, nhưng theo đuổi một người đàn ông, không nhất định phải dùng cái loại thủ đoạn cứng rắn này, mềm mại một chút, càng thêm hiệu quả".

"Vâng, con biết rồi".

Lần sau, cô nhất định sẽ không còn như vậy.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 90: Hắc Phong Liên Minh

Edit: Dạ Hàn Nguyệt

Phong Khải Trạch rời khỏi Phong gia không lâu, thì thấy xe của Đường Phi đuổi theo phía sau, vì vậy dừng xe lại bên ven đường, xuống xe lạnh lùng đứng ở ven đường, im lặng không nói.

Đường Phi xuống xe, mặt áy náy đi tới, sau đó dùng giọng nói hết sức ân hận: "Khải Trạch, thật xin lỗi -------".

"Đường Phi, từ nay về sau giữa chúng ta chỉ có chủ tớ, phải gọi tôi là thiếu gia". Không đợi Đường Phi nói xong, Phong Khải Trạch mở miệng cắt đứt lời hắn, thái độ cùng giọng nói cũng xa lạ tới cực điểm.

Đường Phi đối với chuyện lần này rất đau buồn, vì vậy giải thích: "Khải Trạch, để lộ hành tung của anh là bất đắc dĩ do tôi bị ép mới, Phong tiên sinh ra lệnh, tôi không thể không làm theo, mong anh tha thứ cho".

"Nếu như cậu cái gì cũng không biết, vậy tôi cũng không làm khó. Đường Phi, bắt đầu từ bây giờ chuyện của tôi, không cần cậu xen vào nữa, sau này cũng không cần tìm tôi, đương nhiên tôi cũng sẽ không tìm cậu".

"Khải Trạch, nhiều năm làm anh em như thế, cậu có cần phải làm như vậy không?".

"Cậu xem tôi là anh em sao?".

"Chuyện lần này, đúng là lỗi của tôi, không nên để lộ hành tung của anh, đối với chuyện lần này tôi rất xin lỗi. Nhưng tôi không còn biện pháp nào, Phong tiên sinh nhất định bắt tôi nói ra hành tung của anh, tôi cũng chỉ nói một chút, cũng không nói ra toàn bộ. Anh ở đây theo đuổi người phụ nữ tên Tạ Thiên Ngưng, chuyện này tôi chưa nói".

Phong Khải Trạch nắm áo Đường Phi, tức giận chất vấn: "Cậu dám điều tra tôi?".

"Tôi chỉ vô tình điều tra chuyện của anh, chẳng qua là hiếu kỳ cho nên điều tra một chút. Khi anh bảo tôi điều tra tài liệu nhân viên công ty Bách Hóa, tôi không có nghi ngờ, nhưng anh để tôi hai tiếng điều tra một người tên là Tạ Thiên Ngưng, tôi lúc đó bắt đầu nghi ngờ sao anh lại ra lệnh các công ty xí nghiệp khác không được mướn người phụ nữ này. Phong tiên sinh cũng biết chuyện này, ông ấy đoán là người phụ nữ này đối với anh quấn quít bám lấy, muốn tôi dùng biện pháp để người phụ nữ kia biến mất khỏi bên cạnh anh, cũng bởi vì như thế tôi mới biết được anh đang theo đuổi người phụ nữ này, mà không phải muốn bỏ rơi cô ấy. Nếu như không phải bởi vì biết anh theo đuổi cô ấy, tôi đã sớm nghe theo lệnh của Phong tiên sinh, đem người phụ nữ bên cạnh anh làm cho biến mất".

"Đường Phi, tôi cảnh cáo cậu, nếu như cậu dám động đến một sợi lông của cô ấy, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu". Phong Khải Trạch lạnh lùng cảnh cáo.

"Anh yên tâm, tôi làm việc có chừng mực, nếu như tôi thật sự động tới cô ấy, đã đem chuyện anh và cô ấy nói cho Phong tiên sinh biết. Nếu như Phong tiên sinh biết chuyện này, anh nên biết ông ấy sẽ hành động ra sao".

Đường Phi thật lòng, không giống như là giả, Phong Khải Trạch có chút tin tưởng hắn vì vậy buông tay ra, không nắm lấy áo của hắn nữa.

Dù vậy, anh cũng không có cách nào tha thứ chuyện hắn bán đứng anh.

"Khải Trạch, giấy chung quy không thể gói được lửa, coi như anh bây giờ có thể gạt được Phong tiên sinh, vậy sau này, rồi ông ấy cũng sẽ biết".

"Đó là chuyện của tôi, cậu bớt can thiệp vào". Phong Khải Trạch không muốn cùng Đường Phi phí phạm thời gian, vì vậy đi tới chỗ xe của mình, mở cửa bước lên xe.

Đường Phi bước nhanh tới, kéo anh: "Khải Trạch, tôi biết anh tìm Tạ Thiên Ngưng, cần tôi giúp một tay không?".

"Không cần, bắt đầu từ hôm nay chuyện của tôi không cần cậu can thiệp, chính xác là không cần cậu nhúng tay vào, cậu tốt nhất nên nhớ". Phong Khải Trạch đem tay của hắn hất ra, sau đó lên xe, nhanh chóng đi.

Đường Phi không có đuổi theo, mà đứng tại chỗ đau buồn thở dài.

Xem ra quan hệ giữa bọn họ, đã không còn.

Hắn thật không hiểu, Phong tiên sinh tại sao bắt ép Phong Khải Trạch cưới Hồng Thi Na?

Đường Phi đứng tại chỗ thở dài một hồi, sau đó cũng lên xe trở về Phong gia.

Đi vào trong đại sảnh, vô cùng yên tĩnh, một chút âm thanh cũng không có.

Phong Gia Vinh ngồi ở đại sảnh xem báo chí, cả khuôn mặt căng thẳng khiến người ta cảm thấy ông không phải đang xem báo, mà đang trầm tư.

Lúc này, Đới Phương Dung từ trên lầu đi xuống, thấy Đường Phi, vì vậy hỏi một chút: "Đường Phi, cậu mới vừa rồi đuổi theo Khải Trạch phải không?".

"Đúng vậy". Đường Phi không giấu giếm, trực tiếp trả lời.

"Nó không sao chứ, có tốt không?".

Ra đời còn không tốt vậy: "Xin bà yên tâm, thiếu gia không có chuyện gì, nhiều lắm là tức giận, tin rằng chỉ một thời gian ngắn là tốt thôi".

"Đứa nhỏ này tính tình sao lại bướng bỉnh như vậy, đại thiếu gia cũng không cần làm, lại đi ra ngoài cho khổ, haizzz!".

Đới Phương Dung nói những lời này, khiến Phong Gia Vinh rất tức giận, để tờ báo xuống nghiêm nghị nói: "Cuộc sống của nó khổ sao? Có Phong thị đế quốc cho chống đỡ cho nó, còn khổ chỗ nào? Tiền tùy thích nó xài, người tùy thích dùng, gặp phải phiền phức đều có người giải quyết, cuộc sống khổ ở chỗ nào hả?".

"Nói như ông vậy, tôi không đồng ý, từ lúc Khải Trạch biết chuyện đến giờ, nó cũng rất ít khi cùng Phong gia qua lại, không phải là vạn nhất đắc dĩ nó cũng không thích dây dưa. Ông có thể hỏi Đường Phi, Khải Trạch từng giúp nó bao nhiêu việc. Tôi có thể xác định, mười ngón tay tuyệt đối chưa chạm tới".



"Đường Phi, bao nhiêu lần?" Phong Gia Vinh không tin, đi hỏi Đường Phi.

"Phong tiên sinh -------".

Lần này Đường Phi lại bị làm khó, không biết là nói thật hay nói dối.

Nói thật, có lỗi với Phong Khải Trạch, nói dối chỉ sợ Phong tiên sinh sẽ mất hứng, bây giờ hắn đang bị hai phía làm khó a!

"Nói, rốt cuộc bao nhiêu lần?".

"Thật ra thì không có mấy lần, thiếu gia khi còn nhỏ không nói, từ khi trưởng thành tới giờ có thể tính là không vượt qua năm lần".

"Cái thằng tiểu tử thối này, xem ra thật muốn cùng ta đối chọi, đáng giận." Phong Gia Vinh đã biết đáp án, giận đến gầm thét.

"Gia Vinh, tôi thật sự không hiểu, tại sao ông phải cùng làm thông gia với Hồng gia chứ? Quan hệ cha con của ông với Khải Trạch vốn đã không tốt, nhưng cho dù không tốt thì những năm gần đây nó chẳng qua chỉ cư xử lạnh nhạt đến tận bây giờ, không như lần này cứ cương quyết bài xích như vậy. Nếu chuyện cứ tiếp tục tiến triển như vậy, chỉ sợ ông cũng không thể làm ba đâu. Chẳng lẽ ông muốn cùng nó cắt đứt quan hệ cha con luôn sao? Đới Phương Dung khuyên nhủ Phong Gia Vinh, để cho ông bỏ đi ý niệm làm thông gia với Hồng gia.

Phong Khải Trạch mạnh mẽ bài xích, bà thật sự cảm nhận được, hơn nữa có thể dự đoán được nếu như cử hành hôn lễ này, chính là một bi kịch.

Về phần bi kịch gì, bà thực không biết.

"Cùng kết thông gia với Hồng gia, thế lực Phong thị đế quốc có thể lớn mạnh, tại sao không tốt?" Phong Gia Vinh đúng lý hợp tình trả lời, nửa điểm cũng không cảm thấy cuộc hôn nhân này sai ở chỗ nào.

"Thế lực Phong thị đế quốc còn chưa đủ lớn mạnh sao, mà ông phải hy sinh người thân thì mới lớn mạnh được chứ?".

"Bà thì biết cái gì?".

"Tôi không hiểu những cạnh tranh của giới kinh doanh, nhưng tôi biết, một người còn sống nếu như không có một người nào quan tâm đến thì cho dù ông có nhiều tiền đi chăng nữa, thế lực có mạnh hơn thì cũng chỉ là kẻ đáng thương mà thôi".

"Đới Phương Dung ------" Phong Gia Vinh cả giận, giận dữ nhìn Đới Phương Dung, cảnh cáo bà không nên nói chuyện lung tung.

Nhưng mà Đới Phương Dung lại khẳng định nói: "Tôi sống hơn nửa đời người, ngay cả bạn bè tri kỷ cũng không có, mỗi ngày đều mang danh hiệu Phong phu nhân hào quang sống qua ngày, không ai cùng tôi chia xẻ, dù tôi có hỉ nộ ái ố cũng đều chỉ có một mình tôi biết, ngay cả nói cũng không biết nói với ai. Cuộc sống như thế đã qua hơn hai mươi năm, ngán, cũng mệt mỏi. Thật ra thì tôi rất hâm mộ những cặp gia đình bình thường kia, bọn họ có thể chăm sóc lẫn nhau, mỗi ngày cùng người nhà mình vừa nói vừa cười, đó mới là cuộc sống".

"Đủ rồi, nếu bà cảm thấy buồn chán cô đơn có thể tham gia hoạt động, đừng nói với tôi những chuyện vô dụng kia".

"Được rồi, không nói nữa, nhưng có chuyện tôi nhất định phải nói. Chuyện đám cưới cùng Hồng gia, tôi hy vọng ông hãy suy nghĩ kỹ một chút, nếu như ông cố ý muốn làm như vậy, chỉ sợ Khải Trạch thật sự sẽ không muốn người cha này nữa".

"Tôi không còn lựa chọn khác, nhất định phải cùng Hồng gia đám cưới, bà có biết hay không?" Phong Gia Vinh nóng nảy, nhất thời không nhịn được, vẻ mặt bất đắc dĩ đều lộ hết ra ngoài.

Ông bất đắc dĩ khiến Đới Phương Dung nghi ngờ, nghiêm túc hỏi: "Gia Vinh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà khiến ông không biết làm sao, chuyện này nhất định có nguyên nhân có đúng hay không? Việc cưới xin cùng Hồng gia, thật ra lúc Khải Trạch còn nhỏ ông đã có đề cập qua, nhưng những năm gần đây cả một chữ ông cũng không đề cập tới, giống như đã quên đi, nhưng gần đây ông đột nhiên lại mạnh mẽ muốn làm như vậy nhất định là có nguyên nhân".

Đường Phi cũng cảm thấy có chuyện kỳ lạ, vì vậy liền hỏi một chút: "Phong tiên sinh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có thể nói cho chúng tôi biết được không?".

"Các người đã từng nghe qua Hắc Phong Liên Minh chưa?" Phong Gia Vinh nặng nề hỏi, trên mặt tràn đầy lo lắng.

Đới Phương Dung nghe đến cái tên này, cả người cảm thấy có chút nặng nề, tận đáy lòng trào lên lạnh lẽo.

"Hắc Phong Liên Minh, là xã hội đen sao?".

"Phong tiên sinh, cho dù là xã hội đen thì với thế lực Phong thị đế quốc, muốn tiêu diệt hết bọn họ cũng không phải khó". Đường Phi không để Hắc Phong Liên Minh này trong mắt, trên mặt biểu hiện rất rõ.

Xã hội đen, hắn cũng gặp không ít, có chút cố ý lấy tên để hù dọa người, thật ra chỉ là một đống tên côn đồ tụ tập ở chung một chỗ mà thôi.

"Không phải xã hội đen, nhưng so với xã hội đen càng đáng sợ hơn. Tôi nghe được tin đồn, Hắc Phong Liên Minh có một người gọi là Cự Phong, là một thiên tài máy tính, hơn nữa là người nắm rõ thị trường chứng khoáng, chỉ cần hắn đã nhắm vào là không bao giờ sai. Bởi vì hắn là thiên tài, nên Hắc Phong Liên Minh phát triển cực kỳ nhanh chóng. Ba mươi phần trăm cổ phần Phong thị đế quốc đang nằm trong tay hắn, nếu như hắn tiếp tục thu mua, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ trở thành cổ đông lớn nhất Phong thị đế quốc. Tôi điều tra được chút chuyện, phát hiện có người lén thu mua cổ phần Phong thị đế quốc, hơn nữa giá cả tương đối mê người, rất nhiều người cũng nguyện ý bán ra. Nếu như Cự Phong trở thành cổ đông lớn nhất Phong thị đế quốc, vậy chúng ta sẽ bị người khác khống chế".

"Vậy, vậy làm sao bây giờ?" Đới Phương Dung nghe vẫn chưa hiểu hết, nhưng mà biết chuyện này nghiệm trọng thế nào.

Bà cho rằng không ai có thể đối phó được Phong thị đế quốc, đột nhiên có thêm Hắc Phong Liên Minh.

"Cho nên ông mới vội vã muốn Khải Trạch cưới Thi Nha, để Phong thị đế quốc cùng tập đoàn Hồng thị liên kết lại một chỗ, như vậy mới có chống lại Hắc Phong Liên Minh".

"Nhưng mà Khải Trạch sẽ không đồng ý".

"Cũng không phải nó đồng ý, tất cả đều do tôi quyết định".

Phong Gia Vinh khôi phục lại bộ dáng nắm giữ quyền lực trong tay.

Ông tuyệt đối không cho phép, bất luận kẻ nào cũng không thể nắm giữ ông.

Đới Phương Dung không nói nữa, trong lòng biết chỉ có thể kết thông gia cùng Hồng gia, mới giải quyết được chuyện.


Ngày tháng năm XXXX, trời quang.

Hôm nay là ngày quốc tế thiếu nhi, mình biết con khỉ nhỏ sẽ trốn vào trong góc phòng một mình chơi với tảng đá, nên sáng sớm mình cố ý đấu với cậu ta, xem người nào vào hôm nay, để xem hôm nay ngày một tháng sáu ai sẽ thắng được nhiều tiền giấy trong các hoạt động nhất. Thật ra mình không quan tâm đến có nhiều tiền giấy không, chỉ hy vọng cậu ta có thể cùng đến chơi với các bạn trong lớp.

Ngày tháng năm XXXX, trời quang

Trong các hoạt động của ngày quốc tế thiếu nhi hôm qua, con khỉ nhỏ thắng được rất nhiều tiền giấy, mỗi hoạt động đều đứng nhất, cậu ta đem tiền giấy đổi một con thỏ nhỏ, cầm lấy khoe khoang trước mặt mình, đó là phần thưởng lớn nhất trong hoạt động, thật ra mình rất thích, rất muốn, nhưng mình không dám mở miệng bởi vì mình thua, nhưng mình cũng chẳng buồn.

Phong Khải Trạch lái xe đến một bờ biển u tối, ngồi ở trong xe, mở đèn, lần nữa lật xem nhật ký quen thuộc, ngày nào cũng đọc, từng chữ đều nhìn thấy rất rõ, ngay cả lỗi chính tả cũng biết.

Ban đêm, gió mát thổi từng trận, thổi qua làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái, nhưng bầu trời lại không có một ngôi sao, tối đen như mực, ánh đèn ở thành thị phía xa, chiếu không tới trời đất u tối bên này.

Loại cô đơn quen thuộc trong suốt mười sáu năm qua, tối nay anh lại cảm nhận được, giống như ngày xưa thứ làm bạn với anh, chính là quyển nhật ký không có sự sống này.

Không bao lâu sau, một chiếc siêu xe thể thao Ferrari lái tới rất nhanh, cua một góc cực đẹp, xe đối mặt với Phong Khải Trạch thì dừng lại, hai đầu xe chỉ cách có mười mấy xăng-ti-mét, có thể thấy được kỹ thuật lái xe vô cùng cao.

Sau khi xe dừng lại,một người đàn ông mặc áo da, cả người mặc trang phục đen, từ trong đi ra, sau đó đến bên cạnh xe Phong Khải Trạch, không nói tiếng nào trực tiếp mở cửa ghế phụ, không chút do dự ngồi xuống.

Còn chưa có ngồi xong, liền cà lơ phất phơ hỏi: "Nửa đêm canh ba gọi tôi ra ngoài, có chuyện tốt gì sao?"

"Cậu thấy thế nào?" Phong Khải Trạch cất nhật ký xong, nhíu mày hỏi, cười đến âm trầm, giống như tà mị mà lại không phải.

"Cậu bằng lòng bất chấp mạo hiểm bị bại lộ mà đi gặp tôi, như vậy nhất định không phải chuyện tốt gì. Nói đi, chuyện gì có thể khiến cậu bằng lòng mạo hiểm như vậy? “

"Cự Phong, tôi đã tìm được cô ấy."

"Chủ nhân quyển nhật ký sao?”

"Đúng vậy."

"Khải Trạch, cậu có sao không, bất chấp mạo hiểm gọi tôi ra ngoài chỉ vì nói chuyện này với tôi thôi. Tôi biết chuyện này đối với cậu rất quan trọng, nhưng đối với tôi mà nói, chủ nhân quyển nhật ký kia là người hoàn toàn không quen biết, tôi đối với cô ấy một chút cảm giác cũng không có. Nếu như cậu muốn nói, đại khái có thể gọi điện thoại cho tôi là được rồi, việc gì phải gọi tôi ra đây?”

Đoán cả buổi, thì ra là chuyện này, anh còn tưởng trời sập!

Phong Khải Trạch không để ý tới Cự Phong oán trách, tiếp tục nói ra những gì mình nghĩ: "Nhưng lại không còn thấy cô ấy nữa."

"Không thấy thì đi tìm, dù sao cậu cũng tìm hơn mười năm, cũng không để ý tìm thêm một, hai năm nữa đúng không?”

"Hiện tại một ngày không thấy cô ấy trong lòng tôi liền khó chịu, nếu như còn phải tìm tiếp một năm, hai năm, tôi sẽ điên mất, cậu có biết hay không?" Phong Khải Trạch bắt đầu điên cuồng, nắm thật chặt lấy tay lái, dùng cái này để dời đi cuồng tính trong lòng.

Anh không chịu được sự đau khổ của việc mất mát.

"Vậy thì dùng thế lực Phong thị đế quốc đi tìm, hoặc là tìm qua quảng cáo trên các tạp chí lớn, tóm lại sẽ tìm được. Dù sao cậu cũng đã gặp cô ấy, biết được cô ấy trông như thế nào, lại biết được chút tin tức gần đây của cô ấy, muốn tìm cô ấy dễ hơn trước đây nhiều.”

"Tôi sẽ không tiếp tục dùng thế lực Phong thị đế quốc làm việc, cũng không muốn dùng loại hình thức kinh thiên động địa mà tìm, như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt tới cô ấy.”

Nếu như anh muốn dùng những cách này để tìm người thì đã dùng từ sớm rồi, chỉ là càng mang lại tác dụng tiêu cực rất lớn, sẽ có rất nhiều ký giả truyền thông lấy đề tài này ra tuyên truyền, lúc đó Tạ Thiên Ngưng sẽ rơi vào chút rắc rối không đáng có.

Anh không muốn mọi chuyện phát triển như vậy.

"Tôi nói này Phong đại thiếu gia, nếu như không tìm như vậy, không khác gì cậu muốn mò kim dưới đáy biển, cậu có biết không? Cậu có thể không dùng thế lực Phong thị đế quốc, nhưng lực lượng truyền thông không thể không cần, có lẽ treo thưởng gì đó sẽ rất nhanh có tin tức.”

"Không thể như vậy. Thiên Ngưng không phải là nhân vật công chúng, làm như vậy sẽ gây tổn thương cho cô ấy, tôi nhất định không tán thành.” Phong Khải Trạch không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt, hơn nữa giọng nói rất kiên quyết.

Thấy anh kiên trì như vậy, Cự Phong cũng đành phải nghiêm túc, thu hồi bộ dạng cà lơ phất phơ, nghiêm túc nói: "Tôi có thể giúp cậu kiểm tra xem những danh sách cùng nhân viên và các khách hàng thuê phòng ở của các khách sạn, bao gồm cả khách rời khỏi nhà ga, xem có tên cô ấy không.”

"Tôi chờ câu nói này của cậu.” Phong Khải Trạch hài lòng nói, liền lấy laptop bên cạnh ra, đưa cho anh.

"Cậu cũng chuẩn bị xong cả máy vi tính để cho tôi, coi như cậu lợi hại."

Thì ra đã tính trước.

"Tốt lắm, đừng nói nhảm nữa, nhanh làm việc, dùng tuyệt kỹ sở trường của cậu giúp tôi tìm người."

"Được được được, lập tức tìm giúp cậu, nửa đêm canh ba không cho tôi ngủ, muốn tôi ở chỗ như vậy giúp cậu tìm người, có lợi hay không?” Cự Phong mở máy vi tính ra, người ngón tay nhanh chóng di chuyển trên bàn phim, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, hơn nữa còn có thể vừa làm việc vừa nói chuyện.

"Nói đi, cậu muốn gì?"

"Tạm thời còn chưa nghĩ ra, sau này hãy nói đi."

"Vậy thì cảm ơn."

Sau này hãy nói, chỉ là không cần nói, e rằng người này chỉ ngủ một giấc xong thì đã quên hết vụ này rồi.

"Khải Trạch, hôm nay 30% cổ phần Phong thị đế quốc đã vào tay chúng ta, kế tiếp cậu có dự tính gì? Tôi nghe nói cậu muốn kết hôn với thiên kim tập đoàn Hồng thị, có phải không?" Cái miệng Cự Phong đúng là không im lặng được, hết hỏi cái này lại hỏi cái kia.

"Cậu cảm thấy tôi có thể lấy cô ta sao?" Phong Khải Trạch khinh thường cười một tiếng, âm lãnh hỏi ngược lại.

"Tôi quen biết cậu đã hơn mười năm rồi, những chuyện trong lòng cậu, dĩ nhiên là tôi biết, cậu trừ quả táo đó ra, ai cũng không cần. Chỉ là tôi khuyên cậu một câu, lòng dạ đàn bà thâm độc như rắn rết, nên cẩn thận một chút đi."

"Hồng Thi Na là hạng người gì tôi biết rất rõ, ngoài mặt băng thanh ngọc khiết, kì thực dơ bẩn không chịu nổi, được lắm, không nói về người phụ nữ đáng ghét này nữa. 30% cổ phần Phong thị đế quốc còn chưa đủ, ít nhất phải 50%, cậu xem xem có thể mua từ tay ai."

"Có mấy người, bước tiếp theo tôi sẽ bắt tay làm. Này, gần đây cậu có để ý thị trường chứng khoán không, cổ phiếu nào có lời thì nói một chút đi, đừng nói với tôi gần đây cậu chỉ lo theo đuổi con gái mà quên việc chính. Ngộ nhỡ cổ phiếu đột nhiên rớt giá, chúng ta không thể bán tháo, vậy cũng là thua thiệt lớn.”

"Cậu nói thật đúng, gần đây tôi chỉ lo đuổi theo con gái thôi." Phong Khải Trạch trả lời bâng quơ, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào toàn bộ mấy chữ tiếng Anh trên màn hình máy tính, chờ tin tức của Tạ Thiên Ngưng.

Nhưng Cự Phong đột nhiên dừng tay lại giữa chừng, ngẩng đầu lên, mặt buồn bã nhìn anh chằm chằm, không vui nói: "Phong Khải Trạch, tiếp tục như vậy chúng ta sẽ xong đời, cậu có biết hay không?"

"Yên tâm đi, tôi tự có chừng mực."

"Tôi chỉ đùa với cậu một chút thôi mà, cậu là người thế nào, tôi hiểu rất rõ. Hơn nữa tôi đã thấy cậu xử lý thư điện tử, dĩ nhiên biết cậu không vì theo đuổi con gái mà quên mất việc chính."

"Nếu biết vậy thì cậu dừng lại làm gì, còn không mau tìm cho tôi." Mặt Phong Khải Trạch đột nhiên biến sắc, cả người lại trở nên nghiêm túc.

Cự Phong bất đắc dĩ nhún nhún vai, ngón tay tiếp tục di chuyển trên bàn phím.

Phong đại thiếu gia này, quả nhiên tâm tình bất định.

Nhưng không bao lâu, anh nhịn không được lại tiếp tục nhiều chuyện : "Khải Trạch, Phong Gia Vinh nhất định đang ép cậu cưới Hồng Thi Na, cậu tính đối phó thế nào?"

"Không ai có thể ép tôi làm chuyện tôi không muốn làm."

"Nói gì ông ấy cũng là cha cậu, cậu định cùng ông ấy cắt đứt quan hệ cha con sao?"

"Nếu như ông ta thật quan tâm đến chút quan hệ cha con của chúng tôi, thì đã không ích kỷ như vậy rồi. Cậu tìm lâu như vậy, đã tìm ra chưa?"

"Không phải đang tìm sao? Cậu đừng ôm hy vọng quá lớn, không nhất định phải tìm được."

Phong Khải Trạch nghe được những lời này, vẻ mặt có chút mất mác, nhẹ giọng thở dài một cái.

Nếu quả thật không tìm được, xem ra chỉ có thể dùng biện pháp khoa trương, vào giây phút cuối cùng, dùng loại truyền thông gì gì đó, cả cách treo giải thưởng anh cũng sẽ dùng đến, chỉ cần tìm được người là tốt rồi.

Lúc Phong Khải Trạch chuẩn bị quyết định phải làm như thế, Cự Phong đột nhiên kinh sợ kêu: "Tìm được rồi."

"Ở nơi nào?"

"Ngày hôm qua có một người tên Tạ Thiên Ngưng, đã đến nhà ga mua một vé đi thành phố A, số chứng minh thư là XXX——"

"Là cô ấy."

Phong Khải Trạch vừa nghe được số chứng minh thư, liền xác định người này là Tạ Thiên Ngưng, trên mặt lộ ra nụ cười vui sướng.

Sự việc xem như đã xong. Cuối cùng đã biết tin tức của cô rồi.

Thì ra là cô đến thành phố A, đó là nơi bọn họ lớn lên, anh nên sớm đoán ra cô sẽ đến đó mới phải.

Cự Phong nhìn thấy anh cười vui vẻ như vậy, ưng ý hỏi: "Khải Trạch, cậu có phải muốn đến thành phố A không?"

"Tại sao lại không đi?"

Anh đương nhiên muốn đi, không đi làm sao đem vợ về được? (vinhanh: ko đi mất vợ như chơi.)

"Phong Gia Vinh nhất định phong tỏa tất cả cửa khẩu xuất cảnh, không để cho cậu rời đi, bây giờ đúng là cậu không đi được, trừ phi cậu đồng ý cưới Hồng Thi Na."

"Không cần thiết." Phong Khải Trạch khinh thường cười một tiếng, một chút cũng không lo lắng chuyện Phong thị đế quốc phong tỏa anh.

Thật ra anh đã sớm biết mình bị phong tỏa, ngày đầu tiên trở về nước thì đã biết.

Bọn họ chỉ có thể khóa lại tên của anh, chứ không khóa được người của anh.

"Cũng đúng, cậu còn có thân phận khác, Hắc Minh."

"Lải nhải ít thôi, xuống xe."

"Này, không cần phải thực tế như vậy chứ?" Cự Phong còn không nhịn được muốn nói giỡn mấy câu, nên không xuống xe.

Trên thế giới này, chỉ có anh biết thân phận thật sự của Phong Khải Trạch, mà thân phận của anh cũng chỉ có Phong Khải Trạch biết.

Có lẽ là quá lâu không gặp, anh không nhịn được muốn đùa bỡn với cậu ta.

Chỉ là có người không có tâm tư nói giỡn, quát to ra lệnh: "Xuống xe cho tôi, nếu không tôi ném cậu xuống."

"Thấy sắc quên bạn, tôi về ngủ ngon vậy." Cự Phong oán trách một câu, sau đó tiêu sái xuống xe. (vinhanh: dĩ nhiên ^_^, mới biết à.)

Phong Khải Trạch khởi động xe, nhưng trước khi rời đi, còn cố ý nhắc nhở một câu: "Cẩn thận một chút, đã có người đang điều tra liên minh Hắc Phong."

"Cậu cứ thoải mái theo đuổi cô ấy đi."

Phong Khải Trạch không nói thêm lời nào, nhanh chóng lái xe rời đi.

Lần này bất kể thế nào, anh cũng muốn thu phục quả táo, khiến cô cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của anh.


Tạ Thiên Ngưng trở lại thành phố A rồi đến một cái trấn nhỏ, nơi này vẫn duy trì phong cách cổ xưa thuần phác, giống như một trấn cổ, cũng bởi vì như thế cho nên mọi người mới gọi nó là trấn Cổ Vận.

Không có bị sự phồn hoa ở thành thị quấy nhiễu, trấn Cổ Vận có vẻ cực kỳ mát mẻ tự nhiên, một giam phòng cổ xưa đang tỏa mùi hương gỗ đàn, làm cho người ta có cảm giác như trở lại thời cổ đại, tâm tình cũng thư thái đi rất nhiều.

Trên con đường nhỏ phồn vinh, có bán rất nhiều đồ ăn vặt, còn có rất nhiều người đi tới đi lui, đứng ở trên lầu nhìn xuống có một loại hương vị của cuộc sống.

Cuộc sống thật ra chính là như vậy, đơn giản, bình bình đạm đạm, cùng người thân của mình sống chung một chỗ, vì chuyện nhỏ như hạt mè hạt đậu mà cãi nhau, cãi nhau rồi lại làm hòa, làm hòa sau đó lại cãi nhau, cứ lặp đi lặp lại như vậy, làm cho cuộc sống tăng thêm nhiều niềm vui thú.

Cuộc sống mặc dù bình thản như thế, nhưng nếu có thể cùng với người thân ở chung một chỗ, chuyện gì đều có người chia sẻ thì thật là tốt.

Bỗng nhiên có người nói."Tiểu thư, đây là các món chị gọi, xin mời dùng." Lúc này, một cô gái tuổi còn trẻ liền dùng khay bưng thức ăn đi tới, chậm rãi bày đồ ăn ra ở trên bàn.

Tạ Thiên Ngưng thu hồi lại tầm mắt nhìn ở trên con đường nhỏ, khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng nhìn cô gái kia, thân thiết hỏi: "Cảm ơn, mà em cho chị hỏi muốn đi đến trường tiểu học Cổ Vận phải đi như thế nào?"

"Cô muốn đến trường tiểu học sao, đi qua con đường này, rồi quẹo trái, đi thẳng, sau đó có một cây cầu bằng đá, qua cây cầu đó thì quẹo phải, cứ đi về phía trước, chị sẽ thấy trường tiểu học Cổ Vận. Chị đừng nghe nó mà thấy phức tạp, thật ra thì nó cách đây không xa, đi hơn mười phút là đến rồi." Cô gái trẻ kia rất nhiệt tình, giải thích lộ trình đi cực kỳ rõ ràng.

"Tốt quá, cám ơn em!" Tạ Thiên Ngưng nói cám ơn xong, theo thói quen lấy từ trong bóp da ra mười mấy đồng tiền, làm tiền boa.

Cô gái thấy vậy, vội vàng cự tuyệt: "Tiểu thư, chị là khách của nhà hàng chúng em, phục vụ cho khách là trách nhiệm, không cần trả tiền ."

"Đây là tiền boa, em cứ cầm lấy đi."

"Chị đã thanh toán tiền phòng nơi này, mọi chuyện của chị chúng em cũng sẽ quan sát thật cẩn thận, không cần phải chi thêm tiền boa đâu." Cô gái không cần, lạnh nhạt cự tuyệt sau đó quay người đi.

Tạ Thiên Ngưng cầm tiền, có chút sững sờ, ngây người ra một lát rồi mỉm cười, đem tiền bỏ lại vào trong bóp da, ngồi xuống, thưởng thức cao lương mỹ vị nơi này.

Nơi này không phải là thành phố lớn phồn hoa, người dân đều rất cần cù chất phác, thân thiện hiếu khách, vẫn giữ vững những truyền thống tốt đẹp nhất.

Có lẽ cô đã ở thành phố quá lâu rồi, cho nên vẫn chưa thích ứng với nơi này.

Lúc này, dưới đường phố truyền đến thanh âm huyên náo.

"Bên kia có người quay phim, đi, đi xem một chút."

"Cũng chỉ là quay phim thôi, nơi này hàng năm đều có người đến quay phim, có cái gì hay mà nhìn?"

"Xem một chút mà thôi, tìm chuyện mới mẻ để tán gẫu, nghe nói nữ diễn viên này hiện giờ đang nắm giữ ngôi vị vương hậu trong giới diễn viên đó, không đi xem thật đáng tiếc, đi đi đi."

"Diễn viên điện ảnh nổi tiếng, nghe giống như lai lịch không nhỏ, đi xem một chút đi."

Đường phố vốn đang đông vui nhộn nhịp, nhưng chỉ mấy phút sau, chỉ còn sót lại lẻ tẻ mấy người.

Tạ Thiên Ngưng vừa ăn đồ, vừa vươn cổ nhìn con hẻm nhỏ phía dưới, trong đầu không nhịn được đi nghĩ tới lời bọn họ mới vừa nói.

Nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng nhất, hình như cô đã nghe Tiểu Nhiên nói đến, nữ diễn viên này tên là Mạc Khả Ngôn.

Không nghĩ tới một trấn nhỏ bình thường còn có thể nhìn thấy một minh tinh lớn như vậy xuất hiện, khó trách người nơi này cũng chạy đi xem náo nhiệt.

Kỳ thực nghĩ lại cũng rất bình thường, hoàn cảnh nơi này rất thích hợp quay phim cổ trang, chuyện mấy minh tinh cũng chưa xem là ly kỳ gì.

Phía trước, một đám quần chúng (người dân) vây quanh nhìn xem, không ngừng tìm kiếm nữ diễn viên nổi tiếng đó, xem xem cô ta rốt cuộc trông như thế nào?

Một cô gái mặc đồ cổ trang, ngồi ở trên ghế, trong mắt tràn đầy khinh miệt, không đem những người ở nơi này để vào trong mắt. Bên cạnh cô còn có hai cô gái, một người dùng một tay cầm dù còn tay kia cầm quạt quạt cho cô, còn người kia thì trên người đeo bao lớn bao nhỏ, trong tay còn cầm nước, tỉ mỉ chăm sóc .

Đạo diễn đứng ở bên cạnh không ngừng gọi điện thoại thúc giục, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi.

"Cậu làm việc cái kiểu gì vậy, trên đời lại có người dám để cho Mạc Khả Ngôn chờ, cậu còn không mau nhanh lên một chút."

"Kẹt xe thì tự mình nghĩ biện pháp, nhanh lên một chút đi."

Mạc Khả Ngôn thấy đạo diễn gọi điện thoại xong, không vui liền lên tiếng hỏi: "Đạo diễn, anh đây là cố ý lãng phí thời gian sao?"

"Mạc tiểu thư, thật sự xin lỗi, vai nam chính lần này là một người mới, làm việc còn chưa hiểu phép tắc cho nên mới làm loạn như vậy. Tôi đã gọi điện thoại cho người đại diện của cậu ta rồi, người đang trên đường tới chỉ là không may bị kẹt xe, cho nên đến chậm chút, cô chớ nổi giận a!" Đạo diễn một mực cung kính giải thích, cố gắng dụ dỗ, rất sợ đối phương tức giận.

"Người mới, các anh lại dám tìm cho tôi một người mới đóng vai nam chính, đùa sao, bộ phim này tôi không đóng nữa." Mạc Khả Ngôn đứng lên, nói đi là đi.

Đạo diễn nóng nảy chạy đến trước mặt, ngăn lại đường đi của cô ta, tiếp tục khuyên: "Mạc tiểu thư, thật sự xin lỗi, cô cũng đã đến đây rồi, đừng có nói giỡn như vậy, được không?"

"Đạo diễn, anh có biết không, bao nhiêu người mới bởi vì muốn cùng đóng chung với Mạc Khả Ngôn tôi mà phải đổ máu, cũng bởi vì vậy cho nên tôi đối với vai nam chính có yêu cầu đặc biệt, không có sự đồng ý của tôi, không cho phép sắp sếp người mới quay phim cùng tôi. Đây là quy tắc của tôi, anh không phải là không biết chứ?"

"Mạc tiểu thư, chúng tôi đã cố gắng tìm nhưng không tìm được người đóng vai nam chính thích hợp, cho nên bất đắc dĩ mới phải dùng người mới. Tôi bảo đảm, người mới này tuyệt đối rất tốt, sau khi cô nhìn thấy cậu ấy nhất định sẽ hài lòng."

"Không cần nhìn, đàn ông ưu tú thế nào tôi cũng đều gặp qua, chẳng lẽ anh ta còn hơn cả ngôi sao điện ảnh Thiên Hoàng ư?"

Mạc Khả Ngôn không muốn lãng phí thời gian nữa, cũng không cho đạo diễn nửa điểm mặt mũi, nói đi là đi.

Lúc này, người đại diện vội vàng chạy tới, ngăn cô lại, hết sức khuyên nhủ: "Khả Ngôn, cũng đã nhận lời người ta rồi, cô hãy cố gắng đi, cần gì phải so đo vai nam chính thế nào?"

"Anh là người đại diện của tôi, nên biết quy tắc trong nghề diễn của tôi, tại sao trước đó anh không nói cho tôi biết vai nam chính phim này là một người mới?"

"Tôi ——"

"Anh sợ tôi không đồng ý đóng bộ phim này, cho nên cố ý giấu giếm, đúng không. Tôi cho anh biết, Mạc Khả Ngôn tôi không phải là người dễ đùa bỡn, quy tắc của tôi sẽ không thay đổi, anh tự đi mà giải quyết." Mạc Khả Ngôn cười lạnh bỏ lại lời nói, không để ý tới người đại diện của mình, tiếp tục đi về phía trước, dự định rời đi.

Nhưng mới đi được vài bước, liền nhìn thấy một người đàn ông vô cùng lạnh lùng đi tới, hình tượng này quả thật so với ngôi sao điện ảnh Thiên Hoàng còn đẹp hơn, cả người tản ra một loại hơi thở lạnh lẽo, trên người mang theo một cỗ khí phách mãnh liệt, dáng khôi ngô có kiểu ngũ quan kết hợp rất hoàn mỹ, vóc người cao ráo săn chắc, uy nghiêm vô cùng. Dưới ánh mặt trời, anh giống như một viên kim cương long lánh, tỏa sáng lấp lánh.

Mạc Khả Ngôn bị người đàn ông trước mắt mê hoặc, nhớ tới lời đạo diễn mới vừa nói, anh ta nói người mới lần này tuyệt đối rất tuyệt, xem ra thật sự là tuyệt đối không sai.

Nghĩ tới đây, Mạc Khả Ngôn lập tức quay đầu lại, mặt tươi cười nói: "Tiếp tục quay phim."

Mặc dù đây chỉ là một người mới, nhưng cô lại cực kỳ hài lòng.

Đạo diễn cùng người đại diện có chút ngây ngốc, không hiểu là chuyện gì xảy ra. Mới vừa rồi còn nói không quay nữa, mới qua mấy phút đã nói quay, kỳ quái.

Phong Khải Trạch vào trấn Cổ Vận, nơi muốn đến đầu tiên chính là trường tiểu học Cổ Vận, nên đã hỏi thăm đường đi rất rõ ràng, nhưng không ngờ phía trước có một nhóm người đem con đường chặn lại, khiến cho anh không thể không chen qua đám người.

Vừa đi nhìn thấy, thì ra là có người đang quay phim, khó trách tụ tập nhiều quần chúng quan sát thế.

Không có biện pháp, anh chỉ có thể xuyên qua đám người đi vào bên trong.

Tầm mắt của Mạc Khả Ngôn vẫn đặt ở trên người Phong Khải Trạch, chờ anh đi lại chào hỏi cô, nhưng lại không nghĩ tới, ngay cả nhìn anh cũng chưa từng nhìn cô một cái, trực tiếp hướng vào đám người đi tới.

Điều này làm cho cô rất tức giận.

"Anh đứng lại đó cho tôi."

Phong Khải Trạch không dừng bước tiếp tục đi về phía trước, đang chuẩn bị muốn chen vào đám người, phía sau lại truyền tới tiếng hô: "Tôi bảo anh đứng lại, có nghe thấy không."

Mạc Khả Ngôn không nghĩ tới lại có một người ngông cuồng như vậy, ngay cả một ngôi sao hàng đầu như cô mà cũng không để vào trong mắt, trong lòng rất căm tức chỉ muốn xả giận.

Đạo diễn biết Mạc Khả Ngôn đang gọi người nào, vì vậy liền đem đường Phong Khải Trạch ngăn lại, ra lệnh: "Mạc tiểu thư đang gọi anh đó, có nghe thấy không."

"Không gọi rõ tên tuổi, tôi làm sao biết cô ấy đang gọi tôi? Hơn nữa, cô ta bảo tôi đứng lại thì tôi nhất định phải đứng lại sao?" Phong Khải Trạch khinh thường cười một tiếng, đẩy đạo diễn ra, tiếp tục đi về phía trước.

Mạc Khả Ngôn nghe được lời nói của anh, vô cùng tức giận, xông lại, đi tới trước mặt anh, ngăn anh lại nghiêm khắc khiển trách: "Anh có biết hay không, ở nơi này mà dám đắc tội với tôi, thì anh cũng đừng hòng có cơ hội mà xoay mình."

Phong Khải Trạch đưa tay chỉnh lại mắt kính trên mặt, xuyên qua mắt kính, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô gái trước mắt, giễu cợt nói: "Bệnh thần kinh."

Nói xong, lướt qua cô, tiếp tục đi về phía trước.

Mạc Khả Ngôn cực kỳ tức giận, vì vậy gọi vệ sĩ bên cạnh muốn bắt người: "Các anh đi bắt anh ta lại cho tôi."

Mấy vệ sĩ vọt lên, liền vây quanh Phong Khải Trạch lại, nhưng không dám động thủ ngay.

Phong Khải Trạch quét một vòng đám vệ sĩ này, lạnh giọng cảnh cáo nói: "Các anh tốt nhất chớ chọc tôi, nếu không thì tự mình gánh lấy hậu quả."

"Tiên sinh, anh có biết anh mới vừa rồi chọc tới người nào không? Là ngôi sao điện ảnh nổi tiếng, Mạc Khả Ngôn, Mạc tiểu thư đó." Đám vệ sĩ không đem lời cảnh cáo của Phong Khải Trạch để vào trong mắt, khinh thường giễu cợt anh.

"Dám làm tôi phát bực, cô ta sẽ rất nhanh không còn là ngôi sao điện ảnh nổi tiếng nữa."

Mạc Khả Ngôn đối với câu nói mạnh miệng này cảm thấy rất buồn cười, vì vậy đi tới, chống lại cặp mắt của Phong Khải Trạch, khiêu khích nói: "Chỉ bằng anh mà muốn làm dao động địa vị thiên hậu của tôi trong làng điện ảnh sao? Si tâm vọng tưởng, sau lưng tôi còn có thế lực có thể để cho anh vĩnh viễn sống dưới mặt đất đó. Nếu như anh bây giờ nói lời xin lỗi với tôi, tôi sẽ lập tức tha thứ cho anh, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí."

Phong Khải Trạch không trả lời lại câu nói của cô..., lấy điện thoại di động ra, gọi cho Cự Phong một cú điện thoại, sau khi điện thoại thông, trực tiếp ra lệnh: "Tôi muốn thay đổi thiên hậu trong giới truyền hình điện ảnh, cậu mau làm ngay đi."

Nói xong liền cúp điện thoại, sau đó đối với Mạc Khả Ngôn nở nụ cười lạnh lùng, tiếp tục đi về phía trước.

Bởi vì sự lạnh lùng của anh, đám vệ sĩ không dám động thủ, nhất là cuộc điện thoại mà anh mới vừa gọi, làm cho người ta thật lòng khiếp sợ.

Xem ra người này không dễ chọc.

Mạc Khả Ngôn không đem lời nói Phong Khải Trạch để vào trong mắt, tức giận cảnh cáo nói: "Nếu như anh dám đi về phía trước thêm một bước nữa, tôi liền đổi vị trí nam chính của anh đi."

Phong Khải Trạch không để ý tới cô ta, liền đi ra khỏi đám người.

Mạc Khả Ngôn giận đến nổi trận lôi đình, đang muốn cho vệ sĩ đi bắt người lại, nhưng đạo diễn đã đi tới, ở bên tai cô nhắc nhở: "Mạc tiểu thư, cậu ta không phải nam chính trong phim."

"Cái gì?"

Anh ta không phải.

Lầm to rồi.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 93: Cô lại thua rồi

Tạ Thiên Ngưng đi đến trường tiểu học Cổ Vận, đứng trước cửa trường, những hình ảnh trong ký ức xa xưa khi còn học tại trường dần dần hiện lên, từng chút từng chút một tựa như chỉ mới vào ngày hôm qua, khiến cho người tôi khắc sâu vô cùng.

Mười sáu năm đã qua, nơi này vẫn không hề thay đổi, cảnh sắc vẫn y như xưa, cũng vì thế mà tất cả kí ức xuất hiện ở trong trí nhớ của cô đều rất rõ ràng.

Hôm nay là Chủ nhật, trong sân không nhìn thấy bóng dáng của học sinh, thỉnh thoảng có mấy công nhân làm vệ sinh đang quét dọn, ngôi trường vô cùng yên tĩnh.

Khoảng thời gian sống ở đây là đều hạnh phúc nhất trong đời cô, khó có thể quên được.

Cô nhớ rất rõ những lúc đi vào cổng trường, đều mang theo cơm hộp mà mẹ đã làm sẵn. Mỗi lúc khi ra khỏi trường, cô đều lộ ra tâm trạng rất vui vẻ, về đến nhà thì nhào vào trong lòng mẹ. Mỗi ngày đều sống vui vẻ như vậy, cuộc sống hạnh phúc ấm êm trôi qua từng ngày, đôi khi ba đến trường đón cô, mặc dù cách nhà không xa, không cần cha mẹ đưa đón, nhưng cô vẫn thích nhất lúc mình tan học, thấy ba đứng ở ngoài trường đợi cô, cảm giác lúc đó thật sự rất hạnh phúc.

Cuộc sống bình thường mà lại hạnh phúc này, đối với cô mà nói có thể sánh như thiên đường.

Tạ Thiên Ngưng bước vào sân trường, đi chậm rãi, nhìn thấy bất kỳ vật gì cũng đều dừng lại, vừa sờ vừa hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra lúc còn nhỏ.

Xích đu: trong giờ học, cô thích đến nơi này nhảy dây, bởi vì rất ít, cho nên mỗi lần đều phải đi sớm mới có thể chơi, nếu như tới trễ sẽ không chơi được.

Xà đôi: cô nhớ lần đầu tiên cô chơi thứ này, không giữ được thăng bằng, từ trên rớt xuống khiến cho cả người đều dính toàn đất cát. Vì muốn chinh phục được xà đôi, cô mất không ít sức lực, cuối cùng trên mặt lộ ra nụ cười vui sướng khi có thể chơi.

Bóng bàn: Từng có một thời cô thích chơi bóng bàn, chỉ cần đến giờ liền xếp hàng vào đánh, người nào thua người đó ra ngoài cho người khác vào đánh, những thứ như đẩy bóng, đập bóng,… tất cả đều xuất ra hết trong trận đấu.

Núi giả: cô đã từng leo đến đỉnh cao nhất, cuối cùng bị Lão sư trách phạt phải đi dọn vệ sinh.

Sân cỏ: nằm ở trên cỏ nhìn bầu trời xanh thẳm, cùng các bạn học kể những giấc mơ.

Vườn hoa: trong đó có một chậu hoa do chính tay cô trồng .

. . . . . .

Khi còn bé đúng là có quá nhiều kí ức đẹp, cũng bởi vì quá tốt đẹp cho nên cô mới đem từng chuyện xảy ra đều viết vào trong cuốn nhật kí.

Đều đáng ghét là quyền nhật ký quý báu của cô lại bị người khác trộm đi, hơn nữa còn là người cô hay lén quan tâm chăm sóc.

Bây giờ nhớ lại, trong lòng vẫn còn chút tức giận, chẳng qua không còn mãnh liệt như hồi đó nữa.

Ở trong sân trường này, trong trí nhớ của cô còn có một người, ba ngày hai bữa cùng cô ồn ào nhốn nháo, có thể nói là hai ngày cãi một lần, ba ngày một trận tranh cãi ầm ĩ, có lúc thật sự sắp đánh nhau, hai người giống như là oan gia.

Mười sáu năm trước, con khỉ nhỏ trộm nhật ký của cô liền biến mất, đến nay một chút tin tức cũng không có.

Nếu như anh không ăn trộm nhật ký của cô, có lẽ cô sẽ đưa anh vào danh sách những hồi ức tốt đẹp, nhưng hôm nay khi nghĩ đến người này, trong lòng cô vẫn còn chút tức giận.

Cô đối xử anh tốt như vậy, còn ngấm ngầm bảo vệ anh; thỉnh thoảng đem đồ ăn ngon nhét vào trong túi xách anh, nhất là sau khi biết anh ăn không đủ chất cô liền tích cực nhét cho anh ăn, dù đồ ăn chỉ còn có một phần thì cô vẫn tình nguyện không ăn để nhường lại cho anh ăn, không ngờ anh lại dám trộm nhật kí cô thích nhất, thật đáng ghét.

Chỉ là chuyện đã mười sáu năm rồi, cô không ngây thơ giống như hồi còn bé nữa, cho nên cơn giận ở trong đáy lòng không còn có lớn như lúc ấy vậy, từ từ, thật ra thì cô cũng rất nhớ con khỉ nhỏ .

Ở trong trí nhớ của cô, con khỉ nhỏ sống rất nội tâm, thường xuyên lộ ra vẻ mặt căng thẳng, cực kì ít lộ ra nụ cười, cũng không nói chuyện cùng các bạn học, rất hay trầm lặng. Có lẽ bởi vì nguyên nhân từ gia đình cho nên anh mới có tính tình như vậy, hơn nữa điều kiện sống cũng không tốt chút nào, cho nên mới khiến anh trầm lặng như vậy.

Anh trầm lặng khiến cho cô có cảm giác muốn cứu lấy anh, lúc ấy còn không biết cái gì là gọi là cứu vớt, chỉ đơn thuần muốn giúp anh, muốn nhìn thấy anh cười, muốn cho anh có sức sống hơn một chút.

Cho nên mỗi ngày đều kiếm cớ cùng anh tranh cãi, càng gây gỗ rất mãnh liệt.

"Con khỉ nhỏ, mười sáu năm rồi, cậu bây giờ có khỏe không?" Tạ Thiên Ngưng đi tới chỗ năm xưa cùng con khỉ nhỏ đánh nhau, không nhịn được lầm bầm lầu bầu.

Mười sáu năm trước, sau khi cô phát hiện nhật ký bị trộm đã từng chạy đến nhà con khỉ nhỏ đòi lại, thế nhưng lúc đến thì nhà của họ trống không, hỏi hàng xóm láng giềng mới biết, ba của anh trở lại đón anh đi về thành phố sống.

Từ đó, cô cũng không còn gặp lại con khỉ nhỏ, ngay cả quyển nhật ký của cô cũng không còn nhìn thấy lần nữa.

Cho nên bắt đầu từ khi đó cô không hề viết nhật ký nữa, dần dần quên mất đi cả chuyện này.

"Con khỉ nhỏ đáng ghét, người ta đối với cậu tốt như thế, vậy mà cậu lại dám trộm nhật ký của người ta, thật đáng chết."

Tạ Thiên Ngưng vẫn còn đắm chìm trong ký ức tốt đẹp khi còn bé, thỉnh thoảng không nhịn được lầm bầm lầu bầu, mặc dù là nói lẫy, nhưng sắc mặt lại lộ ra nụ cười, căn bản không biết còn có một người đang đứng đằng sau lưng cô, nên cứ vô tư tiếp tục nói mấy câu ngây ngô.

Phong Khải Trạch nhẹ nhàng đi tới bên người cô, đứng ở phía sau cô, cùng cô nhớ lại kí ức ngày xưa.

Nơi này có kí ức của bọn họ, mỗi ngày cãi nhau, đấu đi đấu lại, hùng hùng hổ hổ. Nếu như không có cô tranh cãi cùng với anh, thì khoảng thời gian gian khổ kia không biết làm sao anh có thể vượt qua.

Cô đã cho anh rất nhiều động lực cùng hi vọng sống, đưa anh nhìn thấy ánh mặt trời cuộc sống trong hoàn cảnh nghiệt ngã.

"Quả táo hung dữ."

Tạ Thiên Ngưng đang ngẩn người đột nhiên nghe đến biệt danh này, vô cùng kinh ngạc, trong đầu đang nhớ lại chuyện khi còn bé, nhưng chỉ vì một âm thanh này khiến tất cả hồi ức đều biến mất.

Cứng ngắc xoay người trở lại, khi thấy rõ người đứng trước mắt thì còn khiếp sợ hơn, quả thật là không thể nào tin được.

"Anh, tại sao là anh chứ? Anh, anh là con khỉ nhỏ sao?"

Phong Khải Trạch chính là con khỉ nhỏ, con khỉ nhỏ chính là Phong Khải Trạch sao?

Nếu như không phải vậy, thì anh làm sao biết được biệt danh mà con khỉ nhỏ đặt cho cô?

"Phải, tôi chính là con khỉ nhỏ." Phong Khải Trạch bước hai bước về phía trước đi thẳng tới trước mặt cô, cách mặt cô khoảng hai mét.

Từ từ tháo mắt kính xuống, nhìn cô đầy thâm tình và vô cùng ôn nhu.

Tạ Thiên Ngưng sững sờ giống như khúc gỗ, trơ mắt nhìn người đàn ông trước mặt, trong đầu liền xuất hiện những chuyện xảy ra gần đây cùng với anh.

Anh bám lấy cô, quan tâm cô, cải tạo cô, giúp cô hả giận, đồng ý bỏ tiền mua mọi thứ cho cô. Tất cả đều là những chuyện khiến người ta cảm động, lại khiến người ta hoài nghi.

Nếu như anh thật sự là con khỉ nhỏ, vậy mục đích anh đến gần cô là gì, chẳng lẽ thật sự muốn đuổi theo cô sao? Còn không chính là đùa giỡn cô, để báo thù vụ hồi còn bé cô hay cãi nhau với anh.

Phân tích mọi chuyện lại, thì khả năng sau có vẻ đúng hơn.

Nghĩ đến điều này, Tạ Thiên Ngưng đột nhiên tung một quyền, trực tiếp đánh vào mặt Phong Khải Trạch.

Dùng hết sức mạnh. "A ——"

Phong Khải Trạch không ngờ đến việc cô đột nhiên đánh người, một chút phòng bị cũng không có, cứ thế lãnh trọn một quyền, sau khi bị đánh lập tức lấy tay che mắt, kêu gào bi thống một tiếng, buồn bã nói: "Tại sao lại đánh anh?"

"Có đau không?" Tạ Thiên Ngưng ngây ngốc hỏi.

"Đương nhiên rất đau."

"Nếu đau, vậy chứng tỏ tôi không có nằm mơ."

"Bé ngốc này, ban ngày ban mặt, làm sao mà nằm mơ ban ngày được chứ."

"Tôi không có muốn nằm mơ ban ngày, tôi còn muốn đánh người, con khỉ nhỏ đáng chết còn dám xuất hiện ở trước mặt tôi, tôi đánh chết cậu." Tạ Thiên Ngưng đột nhiên nổi điên, xông lên, dùng sức đánh.

Phong Khải Trạch không có đánh lại, chỉ là ôm đầu của mình, để cho cô đánh, trong miệng không ngừng gọi dừng: "Wey wey Wey, dừng tay lại, dừng tay lại đi."

Nếu như anh đánh lại, cô còn có thể ra tay đánh trả sao?

Chỉ là anh không muốn đánh cô.

"Đánh đủ rồi tự nhiên tôi sẽ dừng lại. Tên khốn khiếp, khi còn bé bắt nạt tôi xem như không tính, lớn rồi còn tới trêu đùa tôi, chơi rất vui có phải không, tôi thấy cậu đáng bị đánh đòn, tôi đánh, tôi đánh, đánh cho cậu thành đầu heo, tôi xem cậu sao này còn dám tới trêu chọc tôi nữa không."

Thì ra gần đây anh bám dính lấy cô, còn nói gì muốn theo đuổi cô, tất cả đều chỉ đùa giỡn cô thôi, mục đích chính là muốn báo thù.

Biết rõ cô vừa mới bị một người đàn ông tổn thương, anh lại tới làm tổn thương cô, thật đáng chết.

"Đồ đáng chết, chỉ biết bắt nạt tôi, đáng ghét, đáng ghét."

"Dừng tay." Phong Khải Trạch bị đánh đau, thấy cô không có ý dừng lại vì vậy hét lớn một tiếng, đứng thẳng người trừng mắt nhìn cô.

Chỉ là trừng, chứ không có động thủ.

Tạ Thiên Ngưng giơ tay lên, vốn còn muốn tiếp tục đánh, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đáng sợ kia, liền có chút sợ sệt, không dám đánh nữa, đành rụt tay xuống, trông ánh mắt lộ ra vẻ ai oán ngước nhìn, thì ánh mắt sắc bén cũng dần dịu lại.

Với lại cô cũng không thể đánh tiếp rồi, bởi vì hai bàn tay rất đau nhức.

Mới vừa rồi chỉ lo đánh, mà không biết đã đánh bao nhiêu, hiện tại dừng lại mới nghĩ đến lực đánh của mình, lúc cô đánh anh thì đồng thời tay của cô cũng đau như vậy.

Anh thật sự là con khỉ nhỏ sao?

Nhưng bây giờ nhìn lại anh, không còn gầy yếu, vả lại còn rất cường tráng, thật quá khác biệt với con khỉ nhỏ lúc còn bé chỉ gầy đến da bọc xương.

Phong Khải Trạch thấy cô không có động thủ đánh nữa, vẻ mặt cũng từ từ nhu hòa, cảm xúc trong lòng như bị ứa nghẹn lại khiến anh càng ngày càng kích động, càng ngày càng không thể khống chế được mình.

Cuối cùng không khống chế được mình, duỗi cánh tay dài một cái, ôm cô vào trong ngực, cường thế hôn lên đôi môi của cô.

"Ưmh ——"

Tạ Thiên Ngưng không ngờ anh đột nhiên cưỡng hôn cô, kinh ngạc trợn to hai mắt, đờ người, đầu óc của cô trở nên trống rỗng.

Thế nhưng rất nhanh liền khôi phục lý trí, hai tay liều mạng đẩy anh ra, dùng sức giãy giụa.

Nhưng dù dốc hết sức cũng không được, lực của anh rất mạnh, giữ chặt cô trong lồng ngực, không cho cô bất cứ cơ hội phản kháng nào.

Anh lại tiếp tục hôn cô, nụ hôn của anh vô cùng bá đạo, nhưng cô có thể cảm thấy, ở bên trong bá đạo còn có mùi vị dịu dàng, rất tuyệt vời.

Lần này, cô lại thua rồi.

Tạ Thiên Ngưng phản kháng lại một lúc, nhưng rồi cũng từ từ chìm đắm trong nụ hôn vừa bá đạo lại tràn ngập nhu tình này, vô thức nhắm mắt lại, kìm lòng không nổi liền đáp trả lại.

Phong Khải Trạch càng thêm hưng phấn, ôm cô càng chặt hơn, ở dưới ánh mặt trời ấm áp hôn cô càng mãnh liệt.

Mười sáu năm trước tại nơi này cô đem trái tim của anh mang đi, mười sáu năm sau, anh muốn ở chỗ này cũng sẽ lấy đi trái tim của cô, như vậy mới công bằng.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18