Diễn đàn tuổi trẻ Uhm Vietnam - Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Diễn đàn tuổi trẻ Uhm Vietnam

Phiên bản đầy đủ: Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Bạn đang xem phiên bản rút gọn. Xem phiên bản đầy đủ với định dạng thích hợp.
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18
Tác Giả : Tịch Mộng
Thể loại : Ngôn Tình
Nguồn : http://sstruyen.com/doc-truyen/ngon-tinh.../3235.html

Truyện tình cảm không thể nói trước được điều gì cũng không thể cũng không thể nói rằng quyền chủ động thuộc về bên nào, thời đại ngày nay khái niệm chờ đợi đã mất đi phần nào sự thú vị của chính nó, chỉ khi thực sự yêu người ta không thể biết được, ai dụ dỗ ai. Truyện Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma sẽ giúp bạn có cơ hôi kiểm chứng được một điều rằng nếu thực sự chọc tức và đả động đến tình yêu của một người bá đạo thì điều này quả không dễ dàng gì.
Từ nhỏ bọn họ đã là đôi oan gia thường hay tranh cãi nhau, vì muốn trả thù cô, trước khi rời khỏi đã lén trộm đi quyển nhật ký mà cô yêu quý nhất, kể từ đó trở thành một kẻ vạn kiếp bất phục. Trước đêm đám cưới, biết được vị hôn phu bắt cá hai tay, cô biết mình đã nằm mơ suốt mười năm không hay, chỉ trong chốc lát liền vỡ vụn. Vì muốn trả thù, cô mang theo bạn trai mới của mình, đến tham dự hôn lễ của vị hôn phu
Cô cho rằng anh chỉ là một chàng trai bình thường gặp ở trên đường, nhưng không ngờ con người đó lại là người thừa kế đáng giá vạn triệu, một con số khiến nhiều cô gái phải thèm thuồng vị thiếu gia giàu có này.
Phong Khải Trạch: người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phong Thị, làm việc thần bí, lại quyết đoán và dứt khoát, nham hiểm xảo trá, đương nhiên là một con quỷ hóa thân, âm tình bất định, danh tiếng vang dội, nhưng lại ít người biết đến bộ mặt thật kia của anh.
Cứ tưởng chỉ là một trò đùa giỡn, không nghĩ tới tạo hóa trớ trêu người, giả hóa ra làm thật. Do cô vô tình, hay anh cố ý, thúc đẩy kết quả như vậy? Ngày đám cưới của anh, cô dẹp bỏ tình cảm của chính mình thành từng mảnh, trong cơn say mơ màng. Vào ngày kế tiếp tỉnh lại, trời đất quay cuồng, toàn thân rụn rời, xưa nay chưa từng có, vả lại bên cạnh là tên đàn ông lộ ra nửa thân trên để trần, làm cho cô điên cuồng la hét.
"A " Hàng lông mày kiếm của chàng trai bất động, cánh tay dài duỗi ra, đè cô xuống, hạ thấp giọng nói: “Bảo bối của anh, sinh lực em vẫn luôn tràn đầy như thế này sao.” “Ai là bảo bối của anh?” “Ở trên thế giới này, ngoại trừ em ra, không còn ai xứng làm bảo bối của anh
Đâu là kết thúc đẹp cho chuyện tình này và là hồi kết cho chính truyện ??? Có chăng hạnh phúc sẽ đến, chỉ là tình trong như đã mặt ngoài còn e

Ngày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh.

Hôm nay, tôi với con khỉ nhỏ đã cãi nhau một trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi không nên mắng cậu ta là kẻ không có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét một trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi.

Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời âm u, nổi cơn mưa phùn.

Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ nhỏ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi đã dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa.

Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình không tốt, anh sẽ lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình anh dịu đi rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết.

Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã lén trộm đi quyển nhật ký yêu quý của cô, từ đó biến mất khỏi cuộc đời cô.

Mười sáu năm trôi qua, anh đã đọc thuộc hết nội dung trong quyển nhật ký, ghi nhớ vào trong đầu, khắc sâu trong lòng mình.

Chẳng qua anh không biết cô, giờ cô như thế nào?

—————

Tạ Thiên Ngưng ngồi trên toa xe điện, đi xuyên qua đường phố tấp nập.

Hôm nay là sinh nhật Thiếu Hoa, cô cố ý xin nghỉ phép nửa ngày định về nhà chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho anh, cùng anh ăn mừng sinh nhật.

Vào mười năm trước, lúc ba cô qua đời, đã đem cô giao cho Ôn Thiếu Hoa, để anh chăm sóc cho cô cả đời, cũng vì vậy, cô trở thành vị hôn thê của anh.

Trong mười năm, cô xem anh như mọi thứ cô có được, mỗi việc cô làm đều luôn nghĩ đến anh.

Chỉ còn vài ngày nữa, bọn họ chính thức kết hôn, cô đã hết kỳ vọng của mình vào việc này.

Trên mặt Tạ Thiên Ngưng mang theo nụ cười hạnh phúc, sau đó ra khỏi toa xe điện, đến một khu chung cư yên tĩnh, xe dừng lại ở bãi đậu, cô lấy nón bảo hiểm xuống, không để ý đến đầu tóc rối tung của mình, mà nhanh chóng chạy lên lầu.

Giờ là ba giờ chiều, người trong nhà chắc đều đã đi ra ngoài làm việc, cho nên cô không cần nhấn chuông cửa, trực tiếp dùng chìa khóa mở cửa ra.

Khi vừa vào cửa, thấy trên sàn nhà trải đầy quần áo, cô bị chấn động ngay lập tức, cho rằng có trộm lẻn vào.

Nhưng khi nhìn kỹ lại, đồ đáng giá trong phòng khách vẫn còn, hơn nữa cũng không mất mát cái gì, duy nhất trên sàn nhà có nhiều quần áo, chắc chắn không phải bị trộm.

Từ phòng khách đến phòng ngủ, trải đầy quần áo trên sàn, có quần áo đàn ông với phụ nữ, ngay cả quần áo lót cũng có.

Lúc này, trong phòng ngủ truyền đến âm thanh kích tình mờ ám.

Cửa phòng không khóa, cô đứng bên ngoài có thể nhìn thấy được tình hình bên trong rất rõ ràng.

Trong phòng, vị hôn phu của cô với cô em họ, trắng trợn ở trên giường mây mưa triền miên, không cần hỏi gì, không cần nói gì, tất cả mọi việc đều diễn ra rõ ràng trước mắt.

Tim cô, đột nhiên đau đớn vỡ vụn.

Sống trong mộng mười năm, nháy mắt đã vỡ tan tành.

Người trên giường đang triền miên với nhau, hình như nhận ra có việc gì khác thường, lập tức dừng lại.

Ôn Thiếu Hoa thấy có người bên ngoài, trong ánh mắt liền thoáng qua tia đau lòng cùng hốt hoảng, nhưng rất nhanh tan biến, từ từ bước xuống giường, cầm quần áo ngủ bên cạnh mặc vào.

Tạ Minh San cũng phát hiện ra có người bên ngoài, vội vàng cầm chăn lên che thân thể trần trụi của mình, căng thẳng đến cà lăm: “Ai ngoài đó, là chị họ sao, chị họ, sao chị lại trở về vậy?”

Giờ mới ba giờ chiều, bình thường chị họ đến sáu giờ mới tan ca trở về, sao hôm nay đột nhiên lại về sớm chứ?

(edit: để bắt gian chứ chi, muốn cào nhỏ này ghê)

“Nếu tôi không trở về sớm, e rằng cả cuộc đời này của tôi sẽ không thể nhìn thấy tiết mục đặc sắc như vậy?” Tạ Thiên Ngưng kìm nén nước mắt, mỉm mai hỏi.

Cô thật không muốn xin nghỉ, vì khi cô xin nghỉ sẽ mất đi tiền thưởng chuyên cần trong một tháng. Hôm nay vì sinh nhật của vị hôn phu, cô đành xin nghỉ, buồn cười nhất lại nhìn thấy anh và em họ đang lúc lửa tình bốc cháy.


Tạ Minh San có chút khẩn trương, trong mắt ánh lên vẻ không phục, thúc đẩy Ôn Thiếu Hoa tiến lên, để cho anh tự mình đi giải thích.

Nhưng cô rất hy vọng anh ta sẽ đem mối quan hệ của bọn họ nói rõ ra.

Ôn Thiếu Hoa mặc dù là vị hôn phu của chị họ cô, nhưng hai người họ đã chung sống với nhau gần mười năm, tình cảm nhạt như nước lã, đừng nói xảy ra quan hệ nam nữ, ngay cả nắm tay cũng là việc khó khăn.

Ở trong xã hội phóng khoáng hiện đại, nào có cặp tình nhân như vậy, so với bạn bè bình thường còn thấy bình thường hơn rất nhiều.

Cũng chỉ vì cô ta quá bảo thủ, cho nên Ôn Thiếu Hoa mới bị cô làm cho động lòng, hai người liền quan hệ lén lút với nhau, mà cô cũng thật sự rất thích anh ta.

Mặc dù Ôn gia không phải là gia đình giàu có nhất, nhưng cũng được xem như là một gia đình khá giả, nếu gả cho anh ta, nói thế nào thì cô cũng là thiếu phu nhân của một gia đình quyền quý.

"Thiên Ngưng, nếu cô đã phát hiện, tôi cũng không muốn giấu giếm cô nữa, tôi không có một chút tình cảm nào với cô cả, nếu không phải do hai bên gia đình đã định sẵn hôn hai ước cho chúng ta, bằng không chúng ta đã không thể nào có chuyện kết hôn này." Ôn Thiếu Hoa bất đắc dĩ nói, cố gắng nói ra hết tất cả những lời được giấu tận trong đáy lòng của anh suốt mấy năm qua.

Cô không phải loại phụ nữ anh thích, cô quá bảo thủ, làm vợ chồng chưa cưới gần mười năm, ngay cả một nụ hôn cũng không được hôn, nhiều lắm chỉ nắm tay nhẹ mà thôi.

Cái này có thể được xem như là vị hôn phu, vị hôn thê sao?

"Anh không thích em, tại sao đến bây giờ anh mới chịu nói ra chứ?" Tạ Thiên Ngưng rống to chất vấn, tâm tình rất kích động, giận đến muốn đánh người.

Mười năm, đã mười năm trôi qua, thì ra cô đều sống trong trò lừa bịp.

"Nếu như tôi không lấy cô, ba tôi sẽ không để cho tôi thừa kế gia sản của ông ta, nói một cách khác, không cưới cô, tôi sẽ trở thành người trắng tay. Tôi biết làm như vậy rất ích kỷ, nhưng tôi cũng đã từng thử tiếp nhận cô, nhưng tôi lại không thể nào chịu nổi, tôi ghét nhất loại phụ nữ đơn thuần giản dị như cô. Dĩ nhiên, tôi hiểu rõ cô không phải là người hay giả bộ, nhưng cô năm nay đã 28 rồi, cùng chồng chưa cưới nắm tay nhau mà còn ngại ngùng mắc cỡ như cô nữ sinh mới lớn, ở trong mắt tôi, đây chính là giả tạo. Nếu như không phải ba cứ ép buộc tôi mãi, cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào đồng ý chấp nhận kết hôn với cô."

Ôn Thiếu Hoa càng nói càng tức giận phẫn nộ, giống như mình chính là người đã chịu nhiều uất ức khổ sở.

"Anh không thích tôi, anh có thể sớm nói cho tôi biết, tôi tuyệt đối sẽ buông tay ra. Nhưng chỉ vì thừa kế gia sản, mà nhẫn tâm làm uổng phí hết mười năm thanh xuân của tôi, Ôn Thiếu Hoa, anh quả thật là một tên khốn kiếp." Tạ Thiên Ngưng rất đau lòng, người cảm thấy bị uất ức là cô mới đúng, vì vậy liền bước thẳng vào trong phòng, hung hăng quăng cho anh một cái tát đau rát.

Chát——

Thanh âm cực kỳ vang dội.

Ôn Thiếu Hoa đứng bất động, dù bị một cái tát tay, nhưng lại không có chút tức giận.

Tạ Minh San đối với việc này rất bất mãn, vì vậy tức giận nói: "Chị, điều này không thể nào trách chỉ mình Thiếu Hoa được, những năm nay anh ấy cũng rất đau khổ, anh ấy không thích chị chút nào, lại phải ép buộc chính mình duy trì quan hệ vị hôn phu với chị, điều đó thật không dễ dàng đối với anh ấy."

"Nói như vậy giống như người sai chính là tôi? Vị hôn phu của tôi cùng em họ tôi vụng trộm, kết quả người sai lại là tôi, thật đúng là buồn cười mà!"

"Bất kể ai đúng ai sai, tôi hôm nay cũng phải nói rõ. Nếu như cô có thể tiếp nhận những gì đã xảy ra vào hôm nay, hôn lễ của chúng ta sẽ tiến hành theo đã định, nhưng nếu như cô không thể tiếp nhận nổi, vậy thì cô cứ chủ động hủy hôn đi." Ôn Thiếu Hoa không muốn nói thêm lời nào nữa, lạnh lùng ném cho cô hai lựa chọn.

Đối với người đàn bà này, anh thật đã chịu đủ rồi.

Cùng một người phụ nữ không thích cứ giữ quan hệ suốt mười năm, những ngày đó anh dường như sống trong địa ngục.

"Nếu như tôi chủ động hủy hôn ước, anh có thể thừa kế gia sản, phải không?"

"Không sai."

"Chị, nếu như chị và Thiếu Hoa hủy hôn ước rồi, em sẽ cùng anh ấy kết hôn. Nếu như chị cố ý muốn cùng anh ấy kết hôn, sau khi Thiếu Hoa cưới chị xong cũng sẽ đến ở cùng em thôi, thay vì như thế, chi bằng chị cứ nên tự mình chủ động hủy bỏ hôn ước này đi." Tạ Minh San kéo cánh tay Ôn Thiếu Hoa, trông rất thân mật.

Ôn Thiếu Hoa không đẩy cô ra, mặc dù anh đứng bất động, nhưng lại làm cho người ta thoáng cảm giác anh rất phối hợp.

Thấy tình cảnh như vậy, Tạ Thiên Ngưng không thể tiếp tục chịu đựng được nữa, hét lớn lên: "Được, tôi hủy bỏ hôn ước này."

Nói xong, cô khóc rống chạy ra ngoài.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 3: Mượn rượu giải sầu

Ôn Thiếu Hoa không chạy ra ngoài để đuổi theo cô ấy, trái lại anh còn tỏ vẻ vui mừng hơn.

Chỉ cần Tạ Thiên Ngưng đồng ý hủy bỏ hôn ước, như vậy mọi chuyện đều thực hiện đúng theo ý nguyện của chính mình, vậy thì anh đã có thể cưới Tạ Minh San rồi.

Tạ Minh San cũng rất vui mừng, nhưng vẫn giả vờ làm bộ dạng ngây thơ: "Thiếu Hoa, anh không phải nên đuổi theo chị ấy sao?"

Trời mới biết, cô tuyệt đối không muốn anh đuổi theo cô ta.

"Chuyện đã như vậy rồi, cần gì đuổi theo nữa chứ? Cô ấy không phải là mẫu người mà anh thích, có lẽ anh nên nói rõ ràng sớm hơn một chút, đối với cô ấy và cả anh, đều sẽ tốt hơn." Ôn Thiếu Hoa lạnh nhạt giải thích, sau đó ánh mắt hướng sang người phụ nữ bên cạnh mình, vui mừng hôn cô một cái.

"Ngộ nhỡ chị ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?" Cô làm nũng ở trong lòng ngực anh, liền hỏi ngay, trong ánh mắt tràn đầy nũng nịu, cả chút sức lực cũng không có.

"Em muốn anh đuổi theo cô ấy sao?" Thiếu Hoa làm bộ muốn đi ra cửa.

"Không muốn." Tạ Minh San quýnh lên, đem kéo anh trở lại, không muốn để cho anh đi.

Từ nhỏ cô đã rất thích anh, thầm mến anh từ rất lâu rồi, giờ mới có cơ hội cùng anh tiến thêm một bước trong mối quan hệ, rốt cuộc cô cũng có thể quang minh chính đại ở cùng với anh, cô càng phải nắm chặt cơ hội lần này.

Ôn Thiếu Hoa không đuổi theo, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy lên chút buồn bã.

Mặc dù anh không thích Tạ Thiên Ngưng, nhưng nói sao đi nữa cũng đã quen biết nhau mười năm, thấy cô đau lòng như vậy, anh cũng có chút áy náy.

Đã vậy, anh lại không đuổi theo cô, bởi vì làm vậy mới có thể cắt đứt mọi suy nghĩ trong lòng cô, anh mới có thể bắt đầu cuộc sống mới.

Tạ Thiên Ngưng chạy ra ngoài, lúc đầu vẫn còn chạy chậm, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn xem Ôn Thiếu Hoa có đuổi theo hay không, nhưng nhiều lần nhìn lại, thậm chí bước chân càng chậm dần, cũng không thấy anh đuổi theo, tâm tư càng lạnh hơn, cuối cùng cô giống như một cái xác không hồn, đi thất thần trên đường.

Nhìn những đôi trai gái vô cùng hạnh phúc cùng đi bên nhau trên đường phố, giống như là một nhát đao sắc nhọn, đâm từng nhát vào trong trái tim cô, cô có thể cảm nhận trái tim của mình đang rỉ máu, dần dần, chết lặng.

Trái tim, đã bị tổn thương rất đau làm cho cô càng trở nên tê dại, không còn chút cảm giác nào.

Mười năm cô bỏ ra, đổi lấy là kết cuộc này, nếu như có thể, cô thật hi vọng hôm nay không nên đi đến nơi đó.

Tạ Thiên Ngưng vẫn đi mãi mà không rõ nên đi về đâu, không biết đâu là điểm cuối, đâu là nơi bắt đầu, đột nhiên cảm thấy mình giống như một đứa bé bị lạc phương hướng, không tìm được đường về nhà.

Lúc này, cô chú ý thấy bên cạnh mình có một quán rượu, nghĩ một chút, rồi cô tiến vào.

Đều nói uống rượu có thể giải sầu, cô cần Nhất Túy Giải Thiên Sầu. ( dùng rượu để hóa giải mọi buồn phiền).

Lúc này là buổi chiều, trong quán rượu không có nhiều người, chỉ có vài người đàn ông ngồi chung với nhau cùng uống rượu, có hai người đàn ông ngồi gần cửa sổ, xem ra họ đến đây không phải tới để uống rượu, mà tới đây để cùng tán gẫu.

Tạ Thiên Ngưng không đếm xỉa đến những người khác, cô đi vào tìm lấy một chỗ ngồi vắng vẻ ngồi xuống.

Nhân viên phục vụ bước tới, lễ phép hỏi: "Tiểu thư, xin hỏi cô có muốn ăn chút gì không?"

"Rượu, cho tôi loại rượu mạnh nhất, tôi đến đây muốn uống rượu để giải sầu."

"Hả ——"

Nhân viên phục vụ có chút ngây ngốc, một lúc sau mới trả lời: "Tiểu thư, giờ cô chỉ có một mình, ngộ nhỡ cô uống say, e rằng không tốt lắm, hay cô tìm những người bạn của cô tới đi."

Người đến để mượn rượu giải sầu, nhất định sẽ uống đến say mèm, không có bạn bè đi cùng, sẽ làm khổ cho quán rượu của bọn họ.

"Các anh mở cửa làm ăn, không phải vẫn luôn chú trọng số lượng khách hàng vào đây sao? Một người đến cũng không phải là khách hàng sao?" Tâm tình Tạ Thiên Ngưng không được tốt lắm, nên cô cũng không thèm quan tâm đến quy định.

Nhân viên phục vụ thấy tinh thần khách hàng có chút không tốt, nên không dám cùng cô tranh luận, trực tiếp đi lấy rượu cho cô, nếu như cô uống say thật, thì cứ ném thẳng cô ra ngoài cửa lớn.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 4: Say rượu nổi điên



Tửu lượng của Tạ Thiên Ngưng rất tệ, mới uống một ly đã bắt đầu say khướt, ngồi trên ghế cứ ngã trái ngã phải, tự mình lầm bầm, có lúc còn quát tháo, còn thét lớn lên mắng chửi.

“Ôn Thiếu Hoa, cái tên lăng nhăng kia, cái đồ lường gạt kia.”

“Cái đồ lường gạt này, đồ lường gạt, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy, sao anh có thể chứ?”

Hai người đàn ông ngồi bên cạnh, đối với tình cảnh này có chút bất mãn, chân mày thoáng chốc nhíu lại.

Đường Phi hiểu rõ vấn đề này, vì vậy chủ động đề nghị. “ Hay là chúng ta đi đổi chỗ khác đi?”

Phong Khải Trạch vẫn cứ trì hoãn, mặt lạnh như băng, nhỏ giọng nói: “Không, cứ vậy đi, tâm tình của tôi hôm nay cũng không tệ lắm, không muốn so đo với một cô gái đang bị thất tình.”

“Được rồi. Cậu chỉ mới vừa về nước, có cần đi về trước để gặp Phong tiên sinh hay không____” Lời Đường Phi còn chưa nói hết, liền bị một tiếng mắng to cắt ngang, làm cho gương mặt anh cũng bị kéo xuống thấp, vô cùng không vui.

Giờ anh đang làm chuyện chánh sự, lại bị một bà điên ở bên cạnh phá rối, thật đúng là không dễ chịu, nhưng lại có người cố ý không muốn đổi nơi khác, anh cũng không còn biện pháp.

“Đồ lường gạt, tất cả đều là đồ lường gạt, các người gạt tôi, dám gạt tôi, Ôn Thiếu Hoa, anh chính là tên lường gạt nhất thế giới, tôi hận anh, tôi hận anh.”

“Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì, mà các người lại đối xử với tôi như vậy, tại sao hả?”

Tạ Thiên Ngưng uống rượu rất kém, lúc này giống như một người điên, cầm chai rượu lắc lư, trong miệng gào thét chửi loạn, hoàn toàn không quan tâm đến hình tượng của mình, chỉ muốn phát tiết những căm phẫn trong lòng cô.

Lòng lương thiện của cô bị tổn thương, cảm giác như người sắp chết, trong đầu đầy hình ảnh triền miên của Ôn Thiếu Hoa và Tạ Minh San.

“Ôn Thiếu Hoa, tên lường gạt giết người bằng ngàn đao kia, tôi hận anh, tôi hận anh.”

“Làm sao anh có thể lừa gạt tôi như vậy, lừa tôi trong suốt mười năm, sao anh có thể làm như vậy với tôi chứ?”

Nhân viên phục vụ bên cạnh nhìn cô bất đắc dĩ, muốn đến khuyên cô nhưng lại không dám sợ gây ra phiền toái gì, vẫn không thể làm gì khác hơn là cứ đứng im.

Đường Phi cố nhẫn nhịn, bất kể người bên cạnh cứ nổi điên, vẫn tiếp tục nói chuyện chính: “Khải Trạch, Phong tiên sinh có ý là____”

Giống như, lời còn chưa nói hết, lại bị ngắt ngang.

Nhưng lúc này không phải do Tạ Thiên Ngưng cắt ngang.

Phong Khải Trạch biết anh muốn nói gì, vì vậy trực tiếp chặn đứng lời của anh, lạnh lùng cảnh cáo: “Đường Phi, chuyện riêng của tôi tốt nhất cậu bớt can thiệp vào, nếu như cậu vẫn cứ muốn tiết lộ hành tung của tôi, vậy giữa chúng tôi chỉ còn lại chủ tớ, không còn tình bạn nữa.”

Một câu cảnh cáo, khiến Đường Phi không dám nói nữa, đành phải cúi đầu.

Từ lúc mười tuổi, anh biết rõ cái tên đại thiếu gia của Phong Gia là kẻ rất lạnh lùng, mười sáu năm trôi qua, tình cảm giữa họ chỉ luôn quanh quẩn với tình cảm chủ tớ, có lúc bọn họ giống như bạn bè, nhưng lại có lúc giống như chủ tớ, điều này làm cho anh vĩnh viễn không dám vượt qua giới hạn.

Anh chỉ là người giám sát cậu con trai của Phong Gia, vì anh có quan hệ với Phong Gia, nên mới có cơ hội được học tập trong môi trường của người giàu có, cũng vì vậy mà anh mới có thể đứng vững ở trong đế quốc Phong Thị.

Cho dù như thế, thì thân phận của anh vẫn chỉ là người làm của Phong Gia.

“Đường Phi, cậu đi về trước đi, cậu là người thông minh nên biết mình nên làm như thế nào rồi chứ.” Phong Khải Trạch trầm mặc một hồi, hạ thấp giọng mở miệng, muốn Đường Phi rời đi.

“Được, tôi hiểu rồi.” Đường Phi không nhiều lời, liền đứng dậy, trực tiếp rời đi.

Trong quán rượu vắng đi một người, nhưng vẫn cứ ồn ào mãi.

Lần này Tạ Thiên Ngưng lại càng quậy điên hơn nữa, cầm chai rượu lên, đứng dậy, bước đi loạn choạng cứ ngã qua ngã lại, trong miệng tiếp tục lầm bầm mắng chửi người.

“Ôn Thiếu Hoa, tên lăng nhăng giết người bằng ngàn đao kia, tôi nguyền rủa anh cả đời này không có được hạnh phúc.”

Mắng xong một câu, liền giơ chai rượu lên, sau đó cầm chai rượu lên đổ vào trong miệng mình, uống ừng ực.

Kết quả trọng tâm không giữ vững, ngã ngồi xuống dưới đất, chai rượu trong tay cũng rơi xuống vỡ nát.

Xoảng______

Trên đất đầy mảnh vụn, hơn nữa rượu lại còn bắn lên trên quần của người khác.

Người này không phải ai khác, chính là Phong Khải Trạch.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 5: Nhầm người



Phong Khải Trạch vốn định ngồi một chút, nhưng vạn lần không nghĩ tới, người say bên cạnh lại đi tới chỗ anh, hơn nữa còn té ở dưới chân anh, không chỉ thế còn làm văng rượu lên quần của anh.

Anh ghét nhất chính là bẩn.

Mày kiếm cau chặt, khuôn mặt lạnh lùng liền hiện rõ vẻ đầy tức giận.

Vốn tưởng rằng như vậy đã kết thúc, nhưng không ngờ đó chỉ là mới bắt đầu.

Tạ Thiên Ngưng vẫn ngồi trên mặt đất, say bí tỉ, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy một cái quần của đàn ông.

Nghĩ đến đàn ông thì trong đầu cô lập tức hiện ra gương mặt của Ôn Thiếu Hoa, sau đó vươn tay ra nắm lấy cái quần, tay còn lại vịn vào cái ghế bên cạnh, nâng người bò lên trên, sau khi đứng dậy mắt nhìn về phía Phong Khải Trạch đang ở trước mặt cô, xem anh trở thành Ôn Thiếu Hoa, sau đó hai tay nắm chặt y phục trước lồng ngực anh, gào to mắng chửi người.

"Ôn Thiếu Hoa, cái tên vua lăng nhăng này, dám gạt tôi suốt mười năm, anh thấy đùa vui lắm có phải không?"

Phong Khải Trạch càng tức giận hơn, không chút khách khí đem hai cánh tay nhỏ bé của cô đang nắm y phục của mình, sau đó dùng chút sức, gỡ tay cô ra sang một bên.

Anh ghét bị người xa lạ chạm vào.

Tạ Thiên Ngưng bị gạt qua bên, bước đi loạng choạng thiếu chút nữa đã ngã xuống, nhưng cô không phục, lại đứng thẳng, tiếp tục tìm người đàn ông mà cô cho là Ôn Thiếu Hoa tiếp tục phát tiết tức giận của mình, kéo y phục của anh chửi thật lớn.

"Sao tôi lại tin anh, suốt mười năm nay, chuyện gì cũng vì anh mà suy nghĩ, sao anh lại làm như vậy, anh đúng là không phải đàn ông mà."

Phong Khải Trạch tự nhiên bị mắng chửi, cảm giác rất khó chịu, nhưng anh cũng hiểu, cùng nói chuyện với một kẻ say rượu, là lãng phí thời gian cùng sức lực của mình, trực tiếp gọi nhân viên phục vụ đến.

"Nhân viên phục vụ."

Nhân viên phục vụ đi tới, cười gượng hỏi: "Tiên sinh, xin hỏi anh cần gì?"

"Cô ta là khách của các người, làm phiền các anh đem cô gái này đi xử lý cho khéo."

"Cái này ——" Nhân viên phục vụ có chút khó xử, nghĩ lại một chút, đành phải tiến lên nhận lấy người phụ nữ say khướt này.

Nhưng Tạ Thiên Ngưng không muốn, hất tên nhân viên phục vụ ra, tiếp tục bộc phát cơn say rượu của cô.

"Thiếu Hoa, anh hãy nói cho em biết rằng tất cả những đều này không phải là thật, có được không?"

"Trong lòng anh thật ra vẫn thích em, có đúng không?"

Phong Khải Trạch cau chặt lông mày lần nữa, muốn đẩy người phụ nữ này ra, nhưng lần nào anh cũng không thể đẩy cô ra được, anh lạnh lùng ra lệnh: "Buông tay ra."

"Không buông, em đã nắm tay anh suốt mười năm rồi, anh lại đột nhiên kêu em buông tay, em sao có thể buông xuống được?"

"Đồ điên rồi, cô tìm nhầm người rồi, buông tay ra."

Thật xui xẻo, mới vừa trở về nước liền gặp phải người đàn bà say rượu này.

"Thiếu Hoa, em xin anh, đừng bỏ đi có được không, em xin anh đó." Tạ Thiên Ngưng không chịu buông tay, ôm thật chặt người đàn ông ở trước mắt, cầu xin anh.

Nhân viên phục vụ thấy tình huống như vậy, cho rằng bọn họ là tình nhân, vì vậy liền cười ha hả nói: "Tiên sinh, nếu cô ấy là bạn gái của anh, chi bằng anh cứ thanh toán tiền cho cô ấy luôn đi."

"Ai nói cô ta là bạn gái của tôi?" Phong Khải Trạch lập tức phản bác lại nhân viên phục vụ, giọng nói không chỉ tức giận, còn cảm thấy rét lạnh như đang vào mùa đông lạnh giá, làm cho người ta nghe mà cảm thấy không khỏi rùng mình.

Nhân viên phục vụ bị dọa sợ chết khiếp, đứng ngơ ngác ở một bên, không biết nên làm sao mới phải.

"Thiếu Hoa, anh đừng bỏ mặc em, có được không?" Tạ Thiên Ngưng vẫn như cũ ôm người đàn ông ở trước mắt không chịu buông tha, hết sức cầu khẩn van xin anh.

Mới vừa nói xong, dạ dày chợt dâng trào lên một lúc, khiến cho cô không nhịn được trực tiếp ói ra, hơn nữa còn ói trên người anh, khiến bộ quần áo của anh bị nhiễm bẩn.

Trên người Phong Khải Trạch bị dính những thứ ghê tởm đó, không nhịn được nữa, dùng sức đẩy người phụ nữ cứ mãi quấn chặt trên người anh ra.

Rầm——

Do sức lực quá lớn, trực tiếp đẩy người ngã xuống rồi, hơn nữa đầu của cô còn đụng vào mép bàn, phát ra tiếng vang lớn.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 6: Anh là ai

Tạ Thiên Ngưng say đến ngay cả đứng cũng không vững, huống chi bị người ta dùng lực đẩy một cái, kết quả lui ra sau mấy bước, cuối cùng cả người mất trọng tâm liền té xuống, đầu đụng đúng vào một bên mép bàn, phát ra tiếng va chạm khổng lồ.

Rầm ——

Đầu Tạ Thiên Ngưng bị đụng, đầu chợt trầm xuống, không còn tri giác, ngay cả người nặng nề ngã xuống trên mặt đất, không còn chút cảm giác nào, bởi vì cô đã hôn mê bất tỉnh.

Một bên nhân viên phục vụ thấy cô nằm trên đất không nhúc nhích, vội vàng hô to: "Trời đất, chẳng lẽ đã xảy ra án mạng rồi sao?"

Nghe nói như thế, khách bên cạnh liền vây xung quanh nhìn và chỉ chỏ về phía Phong Khải Trạch đang dùng khăn ăn lau đi thứ dơ bẩn dính trên người.

"Cái anh này sao lại làm như vậy, cho dù anh với bạn gái có gây gổ, cũng không cần ra tay đánh người chứ."

"Đúng vậy, thật không xứng là đàn ông."

"Còn không mau đưa cô ấy đi bệnh viện mau đi."

Trên trán Phong Khải Trạch liền xuất hiện ba đường vâng đen, đối với tình huống bây giờ, vô cùng không hài lòng, vốn dĩ tâm tình đang tốt, bây giờ thật là kinh khủng

Vô duyên vô cớ bị người ta mắng, còn bị phun lên người một thân hôi thối, hiện giờ lại còn bị người khác chỉ chỏ, gặp phải chuyện như vậy thì tâm tình người nào không trở nên tồi tệ chứ?

Lúc này, ông chủ quán rượu chạy ra, thấy người nằm trên mặt đất, sợ dẫn đến phiền toái gì đó, nên đẩy hết tất cả trách nhiệm lên trên người Phong Khải Trạch: "Tiên sinh, làm phiền anh đem hóa đơn thanh toán, sau đó đưa bạn gái anh đi đến bệnh viện đi, bằng không tôi liền báo cảnh sát."

"Cô ta không phải bạn gái của tôi." Phong Khải Trạch cương quyết phản bác.

Nhưng điều vô dụng, người ở hiện trường nhất trí cho rằng.

"Tiên sinh, cho dù hai người đã chia tay, không còn là người yêu nữa, thì vẫn còn là bạn bè, anh nên đưa cô ấy đi bệnh viện đi."

"Tiên sinh, làm phiền anh tính tiền, sau đó đưa bạn gái anh đi bệnh viện." Ông chủ cầm hóa đơn đến, hơn nữa là hai tờ hóa đơn, trong tay ông còn cầm thêm điện thoại di động, cảnh cáo anh: "Nếu như anh chơi xấu, tôi liền báo cảnh sát."

Nhìn cô gái vẫn ở trên đất không chút nhúc nhích, lại nhìn sang phía ông chủ cùng với những thực khách ngu ngốc kia, Phong Khải Trạch im lặng móc bóp da ra, đem hóa đơn thanh toán hết, sau đó đỡ cô gái nằm trên đất dậy, đem cô hướng thẳng đến bệnh viện.

Khoản tiền hóa đơn oan uổng này, sau này anh nhất định phải tính toán rõ ràng với cô.

Khi Tạ Thiên Ngưng tỉnh lại, cảm thấy đầu đau như búa bổ, chóng mặt, thân thể có chút không thoải mái, tóm lại rất là khó chịu.

Mở mắt nhìn hoàn cảnh chung quanh một lúc, phát hiện mình đang nằm ở trên giường bệnh trong bệnh viện, nhất thời kinh ngạc ngồi bật dậy, trong đầu cô trống rỗng, ghép từng mảnh vụn trong trí nhớ lại.

Cô nhớ là mình đã thấy Ôn Thiếu Hoa cùng Tạ Minh San ở trên giường đang quấn quít bên nhau, sau đó đau lòng chạy đi, tiến vào một quán rượu ngồi uống rượu, sau đó chuyện gì xảy ra cô không còn nhớ nữa, loáng thoáng trong đó có cảnh mắng chửi người gì đó rồi hình ảnh ngã xuống, nhưng vẫn không nhớ nổi.

Chuyện gì xảy ra?

Đang lúc Tạ Thiên Ngưng không hiểu chuyện gì, có một người đàn ông xa lạ đi vào phòng bệnh, quần áo trên người bị ướt hơn phân nửa, làm cho cô càng kinh ngạc hơn.

"Tiên sinh, anh là ai vậy?"

"Cuối cùng cũng tỉnh rồi hả?" Phong Khải Trạch từ phòng rửa tay đi ra, thấy người phụ nữ nằm trên giường đã tỉnh dậy, rốt cuộc những nỗ lực của mình đã tìm được đối tượng, nhất thời có chút hưng phấn.

Anh đã nín chịu uất ức cả một buổi tối, lần này rốt cuộc đã có thể phát tiết.

"Chúng ta có quen biết sao? Tôi rất rõ, chúng ta không hề biết nhau." Tạ Thiên Ngưng nghiêm túc quan sát người đàn ông đứng trước mắt này, quan sát tỉ mỉ, cũng cố gắng dùng đầu suy nghĩ, rồi đưa ra một đáp án chắc chắn: cô không biết anh ta.

Người đàn ông này thoạt nhìn rất lạnh lẽo, toàn thân viết rõ: trong ngàn dặm đừng nên đến gần.

Nhưng mà dáng dấp anh ngược lại khôi ngô, thái độ kiêu ngạo không hiện mà lộ trên vầng trán, giống như bá chủ không ai bì nổi, giống như một viên trân châu đen, cho dù đang trong bóng tối, cũng không che nổi ánh sáng của nó.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 7: Sai là cô

Chúng ta có quen biết sao?

Phong Khải Trạch nghe lời này làm toàn thân anh bốc hỏa, nên giọng cất lên đầy lạnh lẽo giễu cợt: “Cô còn biết chúng ta không quen à?”

“Chúng ta vốn không quen nhau.” Cô trả lời như đinh đống cột, đối với anh chàng đẹp trai lạnh như băng này không có cảm tình tốt nhiều lắm, càng không có hứng thú.

Từ lúc mười tám tuổi, thế giới của cô chỉ có Ôn Thiếu Hoa, trong mắt cô chưa bây giờ có người đàn ông khác, mặc kệ người đàn ông kia tốt bao nhiêu, đẹp trai hơn bao nhiêu, nhiều tiền đến cỡ nào, cũng không vượt qua được chàng hoàng tử trong lòng cô.

Nhưng hoàng tử trong lòng cô, hôm nay đã không còn là của cô nữa rồi.

Nghĩ đến Ôn Thiếu Hoa, Tạ Thiên Ngưng đau lòng cúi đầu xuống, mặt tràn đầy vẻ thất vọng.

Muốn bỏ xuống tình cảm trong suốt mười năm qua, nói thì dễ nhưng làm rất khó, nếu không thể không bỏ xuống thì cô có thể làm gì chứ?

Phong Khải Trạch không để ý đến chuyện cô bị tổn thương lòng, chỉ nghĩ đến chuyện cần tính sổ với cô ngay bây giờ: “Cô à, cô đã tỉnh rượu, vậy thì chúng ta cũng nên thanh toán cho xong nợ đi?”



“Nợ gì, tôi nợ tiền anh sao?” Cô thu hồi vẻ mặt đau khổ, ngẩng đầu lên, mặt ngơ ngác sau đó chuyển sang vẻ mặt cảnh cáo nhìn anh.

Cô không phải người dễ chọc.

Đừng tưởng rằng con gái muốn làm gì thì làm, cô đã ở chỗ này đừng mơ chiếm được chút xíu cảm tình nào.

“Cô không chỉ thiếu tiền của tôi, còn thiếu tôi một lời xin lỗi.” Anh không quan tâm lời cảnh cáo của cô, mặt không thay đổi tự mình nói ra.

Về tiền rượu anh có thể không cần so đo nhưng lời xin lỗi này, anh không thể không tính toán với cô.

“Tiên sinh, lời của anh nói thật sự rất khó hiểu, tôi chưa bao giờ thiếu tiền anh, lại vô duyên vô cớ không có trêu chọc người nào, nhất là đàn ông, sao tôi phải nói xin lỗi với anh chứ?” Tạ Thiên Ngưng bước xuống giường, đứng ở trước mặt Phong Khải Trạch, cô là cây ngay không sợ chết đứng liền vì mình cãi lại.

Đối với đàn ông này, cô càng nhìn càng thấy chướng mắt.

Đừng tưởng mình cao lớn hơn thì có quyền, Tạ Thiên Ngưng thật sự không thích những anh chàng đẹp trai.

“Cô hai, cô ở quán rượu uống rượu, vậy tiền rượu cô thanh toán chưa? Là ai đưa cô tới đây, cô còn ấn tượng không?” Anh tức giận hỏi, loáng thoáng trong đó còn toát ra mùi vị gian ác.

“A____” Cô vô cùng lúng túng, mặt chợt cứng ngắc, đầu không ngừng nhớ lại tất cả chuyện xảy ra ngày hôm qua, ngoại trừ nhớ đến chuyện Ôn Thiếu Hoa cùng Tạ Minh San triền miên, còn lại cái gì cũng không có.

Ấn tượng cuối cùng của cô, là cô đi vào quán rượu uống rượu, sau đó chuyện gì xảy ra, cô cũng không nhớ. (vinhanh: chị này nhớ khôn ghê)

Cô không nghĩ ra, sau đó bèn hỏi anh.

“Cái đó, rốt cuộc chuyện đó thế nào?”

“Tiền rượu của cô, tôi có thể không tính, cả tiền viện phí cũng không cần tính, nhưng cô đem tôi biến thành tên Ôn Thiếu Hoa gì đó mà mắng chửi một trận thậm tệ, chuyện này thì cô nhất định phải nói lời xin lỗi với tôi có đúng không?”

Anh chưa bao giờ chịu cảnh uất ức nào như vậy, phải nhẫn nhịn một lúc, hiện giờ anh nhất định phải giải quyết hết.

Bất quá vì cô là con gái lại bị người ta phụ tình, nên anh chỉ cần cô nói lời xin lỗi là được rồi.

“A_______”

Nghe lời này, Tạ Thiên Ngưng cảm thấy xấu hổ hơn, mặt lộ ra nụ cười ngượng, sau đó gắng gượng cười nói lời xin lỗi: “Tiên sinh, thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi, tôi không nhớ đã xảy ra chuyện gì.”

Nói nửa ngày, thì ra người sai là cô.

Nếu đã sai thì nói xin lỗi là đúng rồi, chỉ là người đàn ông này hơi chút ngông cuồng, lại còn tỏ ra thanh cao.



Được rồi được rồi, nếu là lỗi của cô vậy thì cô phải gánh chịu thôi.

Nghe được lời xin lỗi chân thành, tâm tình Phong Khải Trạch cuối cùng tốt hơn nhiều, làm bộ dạng đại nhân không chấp lỗi tiểu nhân, khinh thường đáp lại một câu: “Cô đã nói xin lỗi, chuyện lần này tôi không tính với cô nữa.”

Nói xong, xoay người bỏ đi.

Nhưng còn chưa đi hết một bước, liền bị người kéo trở lại.

“Tiên sinh, chờ một chút.”

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 8: Hoàn toàn dư thừa

Tạ Thiên Ngưng thấy anh sắp đi, không suy nghĩ nhiều, trực tiếp vươn tay ra kéo lại.

Phong Khải Trạch xoay người trở lại, hai mắt khó chịu nhìn cánh tay nhỏ bé đang túm lấy anh, dùng ánh mắt sắc bén ra lệnh cô: buông tay ra.

Cô thấy ánh mặt lạnh băng như thế, lập tức hốt hoảng buông tay ra.

Người đàn ông này, toàn thân tràn ngập khí lạnh, không hề thân thiện, dáng vẻ cao ngạo.

"Việc ấy, tôi ——" Cô thấy hơi lạnh tỏa ra từ trên người anh liền khiếp sợ, mất hết nửa ngày vẫn không biết nên nói cái gì cho đúng.

Trước kia bất kể cô nhìn thấy người đàn ông nào, dù là lãnh đạo trực tiếp của cô, cô cũng không sợ xanh mặt như vậy, hôm nay chỉ với một người xa lạ, cô lại thấy có chút sợ hãi, đúng là gặp quỷ rồi.

"Nhớ kỹ, tôi không cho phép, không được đụng vào người tôi." Anh nghiêm khắc cảnh cáo, nhưng vừa dứt lời đột nhiên cảm thấy hơi dư thừa.

Anh với cô chẳng qua là khách qua đường, sau ngày hôm nay, không còn cơ hội gặp mặt, cảnh cáo như vậy hoàn toàn là dư thừa.

"Tốt tốt tốt, không đụng thì không đụng, tôi cũng không muốn đụng vào anh." Cô bất đắc dĩ lắc đầu, oán trách, sau đó nghiêm túc nói: "Tiên sinh, làm phiền anh nói cho tôi biết anh đã tốn hết bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả lại cho anh."

Cô chưa bao giờ thích thiếu nợ ai, nhất là người xa lạ.

Phong Khải Trạch còn tưởng rằng cô kéo anh trở lại muốn nói cái gì, thì ra là chuyện này, mỉm cười xem thường, không nói gì liền trực tiếp xoay người đi.

"Này——" Cô hô một tiếng, muốn kêu anh lại, thiếu chút nữa còn động thủ giơ tay kéo lại, nhưng nghĩ đến lời anh vừa nói, liền rút tay về.

"Tiên sinh, này ——"

Người phía trước làm như không nghe thấy, trực tiếp đi ra khỏi cửa phòng bệnh.

Tạ Thiên Ngưng không buông tha, cứ đuổi theo chạy đến trước mặt anh, giang hai cánh tay ngăn cản đường đi của anh.

Phong Khải Trạch không thể không dừng bước lại, mặt không chút thay đổi trừng lớn nhìn cô, giọng khinh thường, hỏi: "Cô hai, còn có việc gì sao?"

"Làm phiền anh nói cho tôi biết, tiền rượu với tiền viện phí là bao nhiêu, tôi sẽ trả đủ cho anh." Cô ngẩng đầu ưỡn ngực trả lời.

"Tôi cho phép cô có thể không cần trả." Anh đáp lại một câu, đẩy cô qua bên muốn đi về phía trước.

Cô không chấp nhận, lại tiếp tục ngăn cản, hào hùng nói: "Tôi chưa bao giờ thiếu nợ ai, mà cũng không muốn thiếu."

Bất kể là thiếu cái gì, thiếu vẫn là thiếu, nếu như không trả sạch, về sau vẫn dính dáng không rõ ràng.

"5000." Anh không muốn cùng cô lãng phí sức lực, tùy tiện nói vài số.

"Anh giết người hả." Cô mãnh liệt phản bác, không tiếp nhận nổi con số này.

Mấy bình rượu lại thêm một chút tiền thuốc thang, sao có thể tốn ngần ấy?

"Tôi cho cô hai lựa chọn, một là đưa 5000, hai là cút ngay cho tôi."

"500." Cô giơ năm ngón tay, quy ra tiền. Theo ý cô, tất cả phí tổn chỉ tốn nhiêu đó.

"Cô có thể cút ngay rồi." Anh cười khinh thường một cái, lạnh lùng ra lệnh cô tránh ra.

Cô vẫn không chịu, bắt đầu lật túi quần của mình, chợt phát hiện, trên người mình căn bản không mang tiền, gương mặt hơi lúng túng.

"Thật ngại, tôi hôm nay không mang theo tiền, chi bằng như vậy đi, anh cứ ở lại trong bệnh viện chờ tôi một chút, tôi lập tức trở lại lấy tiền trả lại cho anh."

"Ngu ngốc." Phong Khải Trạch không để ý tới cô, giễu cợt bỏ lại hai chữ, tiếp tục đi về phía trước, hơn nữa bước nhanh hơn, không bao lâu thì đi ra ngoài cửa chính bệnh viện, vừa ra khỏi cửa liền lên tắc xi, đi mất.

"Này, anh mắng ai ngốc, này ——"

Tạ Thiên Ngưng mắng to chạy theo, nhưng khi chạy đến cửa, người ta đã lên xe chạy đi mất rồi, mà cô chỉ có thể giận đến nghiến răng, dậm chân tại chỗ.

Tên này, thật chả có gì tốt.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 9: Lựa chọn bỏ đi

Tạ Thiên Ngưng một mình đứng ở bên ngoài cửa chính bệnh viện, lúc này tâm trạng chìm vào trong khoảng trời mờ mịt.

Con đường sau này, cô nên đi thế nào đây?

Một mình đi dạo nhưng trong lòng lại rất lộn xộn, đang muốn lấy điện thoại di động ra tìm người bạn tốt cùng nói chuyện với cô, lại phát hiện điện thoại di động đã để quên ở công ty rồi.

Không có cách nào, đành phải tự đi một mình, tiếp tục đi như một kẻ mất hồn.

Đi tới đi lui, lại vô tình đi trở về nhà, do dự mãi không dám gõ cửa, cuối cùng cô xoay người bỏ đi.

Ngay lúc đó, cánh cửa đột nhiên mở ra, Tạ Minh San cầm túi rác đi ra ngoài thì nhìn thấy cô, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc, còn hơi lo lắng nhưng sau đó biến đi rất nhanh, quay người vào bên trong nhà hô to.

"Cha, mẹ, chị họ trở về rồi."

"Có thật không?" Tạ Chính Phong chạy đến cửa, kích động đem Tạ Thiên Ngưng kéo vào nhà, quan tâm giảng dạy: "Trở về tốt rồi, trở về là tốt rồi. Thiên Ngưng, về sau đừng làm như vậy nữa, từ trước đến nay cháu đi ra ngoài mà không trở về, cả đêm hôm qua cháu không về, cũng không gọi điện thoại về làm cho chú rất lo lắng."

"Chú, cháu rất khỏe, không có chuyện gì đâu.” Thiên Ngưng đi vào, thấy Ôn Thiếu Hoa cũng ở đây, tức giận quay đầu đi, không muốn nhìn thấy anh.

Vào lúc này, cô phải làm gì với anh đây?

Chỉ cần cô nhìn thấy anh thì cơn giận trong lòng cô lại càng ngày càng lớn, lớn đến mức dù nói xin lỗi bao nhiêu lần thì nó vẫn không thể biến mất. Cô không thể quên cảnh anh cùng Tạ Minh San triền miên, cô không thể tha thứ cho sự phản bội của anh.

Nhưng cô lại không muốn rời khỏi anh.

Tâm trạng thật sự rất mâu thuẫn, lại rất đau, cứ phải đén nén làm cho cô cảm thấy rất khó chịu.

Nhưng điều làm cho cô cảm thấy càng khó chịu hơn chính là Ôn Thiếu Hoa bình tĩnh ngồi ở đằng kia xem báo chí, đừng nói là xin lỗi, thậm chí ngay cả câu chào hỏi anh cũng lười nói với cô.

Lòng dạ của người đàn ông này, thật sự được làm bằng đá sao, tình cảm trong suốt mười năm chỉ trong một đêm là có thể quên hết rồi sao?

Tạ Thiên Ngưng không chịu nổi, liền đi thẳng tới trước mặt Ôn Thiếu Hoa, kèm theo tức giận, lạnh lùng chất vấn anh: "Hôm nay anh đến đây, mục đích của anh là gì?"

Cô thật hy vọng anh đến để nói xin lỗi.

Nhưng tất cả đều không giống như cô nghĩ.

Ôn Thiếu Hoa đặt tờ báo xuống, sau đó nhã nhặn đứng lên, trên gương mặt nở nụ cười mê người, thản nhiên nói: "Tôi đến để gặp một người."

Nói xong, tầm mắt hướng lên trên người Tạ Minh San đang đứng đằng sau.

Tạ Thiên Ngưng nhìn theo tầm mắt của anh, hiểu, cô hoàn toàn đã hiểu, trái tim lại bị đâm thêm một nhát, đau đến nỗi cô rơi xuống giọt nước mắt tuyệt vọng.

Nếu không buông tay, thì cô sẽ trở thành kẻ thứ ba.

"Thiên Ngưng, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì vậy hả?" Lúc này Tạ Chính Phong cảm thấy có chuyện không ổn, vội vàng đi tới, lo lắng hỏi.

Ông vẫn cứ nghĩ Ôn Thiếu Hoa tới đây là để chờ cô, nhưng bây giờ xem ra chuyện này không phải như vậy.

"Chú, cám ơn chú mười năm nay đã chăm sóc cho cháu, bắt đầu từ hôm nay, cháu sẽ rời khỏi nơi đây, tự tìm ình một cuộc sống mới. Xin chú hãy yên tâm, cháu đã lớn sẽ biết tự chăm sóc cho bản thân mình. Còn nữa, hôn lễ của Minh San với Thiếu Hoa, cháu sẽ đến tham dự, để chúc mừng hạnh phúc cho hai người."

Tạ Thiên Ngưng dùng tay lau nước mắt, tìm cách cố nở nụ cười, cố gắng làm ra dáng vẻ mình không sao cả, nói rõ hết mọi chuyện, nói xong liền đi nhanh về phía căn phòng của mình, quyết định đi thu dọn đồ đạc của chính mình.

Bỏ đi, là lựa chọn tốt nhất.

Ôn Thiếu Hoa nhìn bóng lưng cô rời đi, trong lòng chợt có chút hơi đau lòng.

Dù anh không muốn cưới cô, nhưng cũng không muốn tổn thương cô như vậy.

Nhưng nếu anh không làm tổn thương cô, anh sẽ không thể tìm được cuộc sống mà bản thân anh mong muốn, cho nên anh không thể không tàn nhẫn với cô.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18