Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi

Đánh giá chủ đề:
  • 0 Vote(s) - Trung bình 0
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
#1
Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Tác giả: Lôi Vũ
Tình trạng: Full
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện đại
Số chương: 5
Nguồn: MiuTruyen.ComCom
NỘI DUNG
Người dịch: Trần Thanh Đào
Vương Vũ là lập trình viên vô cùng bình thường. Hà Nhã là cô nàng "Hummer" xinh đẹp có ngoại hình hiền dịu nhưng tính cách lại trái ngược. Trong một lần gặp gỡ vì hiểu nhầm mà Hà Nhã đã đấm thẳng vào mặt của Vương Vũ. Và tất cả những lần gặp sau đó hai người đều xảy ra những chuyện dở khóc dở cười. Vì thế mà họ đã trở thành một cặp oan gia đáng yêu.
Cuối cùng, Vương Vũ đã tìm được công việc mới, điều bất ngờ sếp của Vương Vũ lại chính là Hà Nghệ - chị em sinh đôi của Hà Nhã. Vương Vũ ngốc nghếch đã tin vào lời giải thích của Hà Nhã mà không hoài nghi một chút gì. Từ đó cặp đôi trở nên vui vẻ và thân thiết với nhau hơn.
Tên ngốc ấy không dám có suy nghĩ gì hơn nữa về quan hệ 2 người. Cho đến một lần gặp gỡ trên buổi tiệc từ thiện, Vương Vũ đã gây họa nhưng trong họa có phúc, chính việc đó đã khiến Hà Nhã để ý tới anh ta…

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 1: Chạm trán
“Tôi đã nhìn thấu cả rồi, đàn bà xem trọng nhất là tiền bạc, sống chết có nhau cái đếch gì, tổ cha nó tình yêu sông cạn đá mòn, chỉ cần có nhà có xe mới là chân lý.” Đôi mắt Trần Hạo đỏ rừng rực, một tay nắm lấy đáy bình rượu sắp nốc cạn, miệng cứ lầm bầm chửi rủa.
Tôi ngồi đối diện với Trần Hạo, vừa nghe cậu ta than thở vừa thả hồn ra ngòai, mắt cứ dán về phía ngòai cửa sổ, hy vọng có thể nhìn thấy một vài cô gái xinh đẹp nào đó đi ngang qua cho thỏa con mắt. Không phải tôi vô tâm trước nỗi đau của bạn bè, mà thực sự thằng nhóc Trần Hạo này đã thất tình quá nhiều lần rồi, và nguyên nhân tan vỡ đều là do đối phương tìm được người khác giàu có hơn cậu ta. Nhiều lần như thế khiến tôi đâm ra nghi ngờ không biết có phải tên nhóc Trần Hạo này muốn lừa tôi đãi cậu ta uống rượu không?
Suy cho cùng, dù là thật đi chăng nữa, đối với một người đàn ông mà nói thất tình chẳng có gì to tát cả? Từ bé bố tôi đã dạy rằng: đàn ông sinh ra là để gánh vác đau khổ. Nhớ lúc nhỏ, tôi nghịch pháo hoa, bất cẩn bị bắn vào tay, nhìn thấy cả xương bên trong nhưng bố vẫn răn: “Khóc gì mà khóc, cái này có đáng là gì, sau này còn nhiều chuyện thê thảm hơn kìa.” Vì thế, vào lúc tôi đi học mẫu giáo, thầy cô hay hỏi chúng tôi về ước mơ khi trưởng thành, các bạn nhỏ khác đều trả lời rằng muốn trở thành nhà khoa học, nhạc sĩ gì đó, chỉ có tôi nói rằng hy vọng sau này lớn lên có thể trở thành phụ nữ.
Sau khi rời khỏi quán ăn, Trần Hạo đã say bét nhè.Thời đại học Trần Hạo nằm trong đội tuyển đô vật, cậu ta cao 1m8, nặng 90kg, cánh tay thô bằng bắp chân của tôi. Tốn nửa ngày trời tôi mới lôi được cậu ta ra khỏi quán. Đi được vài bước, một cơn gió lạnh thổi qua, Trần Hạo “ọe” một tiếng nôn cả ra lề đường.
Tôi...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 2: Thiên nga bên cạnh
Những ngày sau đó, tôi thường đến CLB nhưng không hề gặp Hà Nhã. Nếu tôi đang sống trong thế giới phim truyền hình, tôi sẽ chủ động gọi cho Hà Nhã, nói dối rằng tôi bị ốm này nọ hòng lừa cô ấy đến thăm tôi rồi tôi sẽ cưa cẩm cô ấy. Tiếc rằng tôi đang sống trong xã hội hiện thực, tôi hiểu rất rõ khoảng cách giữa tôi với ngừơi đẹp Hummer. Tôi chắc chắn là thích được đi cùng người đẹp rồi nhưng tâm trạng thích này chỉ là thích kiểu say mê thần tượng của mấy fans hâm mộ, bạn chắc cũng sẽ rất vui khi có cơ hội cùng ăn tối với thần tượng mà đúng không? Cho dù có quen nhau thì cũng chỉ là đùa vui chứ tuyệt đối sẽ không tính tới chuyện kết hôn với thần tượng mà mình đang cặp kè, tất nhiên, đây chỉ là đứng trên lập trường đàn ông, phụ nữ có lẽ sẽ ngược lại: Chính vì không thể kết hôn với thần tượng nên đành phải hạ mình lấy người đàn ông khác mà thôi.
Còn công việc khá là thuận lợi, công ty tôi đến phỏng vấn tên là Mythory. Hôm thứ 6 họ gọi điện thoại đến báo rằng tôi đã chính thức được nhận việc, lương cao hơn mức lương trước kia và còn được tính thêm phí giao thông khi đi làm và khi về nhà nữa chứ.
Sau khi nói chuyện với bên nhân sự xong, tôi mừng húm cả lên, trong đầu nghĩ rằng lần này tôi có thể thuê căn nhà tốt một chút rồi. Căn nhà hiện giờ của tôi gọi là căn nhả rỗng, ở ghép với 1 anh nọ, chỉ có 2 phòng ngủ và 1 phòng khách, không có nội thất cũng chẳng hề có đồ điện gia dụng, nếu đóng thêm 2 song sắt lên cửa sổ ắt là sẽ có cảm giác như đang ở trong phòng giam mất thôi! Căn nhà rỗng này không hút nóng 1 tý nào cả, mùa đông Thượng Hải cực kỳ lạnh, ở lâu trong phòng này bạn sẽ cảm thấy ngũ tạng lục phũ đều lạnh cóng cả lên, cho nên mùa đông là mùa tôi tăng ca nhiều nhất vì trong công ty ấm áp...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 3: Phải trở thành con cóc dũng cảm
Tôi bắt đầu cần mẫn làm việc, tối này chủ yếu cũng là tôi và Hà Nghệ là người về sau cùng, chúng tôi vẫn thường gặp nhau trong thang máy. Lần nào Hà Nghệ cũng gật đầu nói với tôi: “Vất vả quá rồi. ”
Đương nhiên, là do tôi cố tình chạm mặt Hà Nghệ, thiên nga bay mất rồi, nhưng cái bóng của cô ấy vẫn còn ở lại, có thể nhìn thấy mỗi ngày cũng là một niềm an ủi. Quan trọng hơn nữa, nếu không để sếp thấy, chẳng phải sẽ uổng công tăng ca sao? Làm việc tốt có thể không lưu danh, nhưng tăng ca nhất định phải để sếp biết.
Chỉ đáng tiếc sự đời khó lường trước, tôi vất vả nhọc nhằn làm cả tháng trời, ấn tượng nhân viên tiêu biểu dựng lên trước mặt Hà Nghệ, chỉ vì một cú điện thoại đã làm hỏng toàn bộ rồi.
Sáng thứ tư tôi và Lý Hàm còn có cả Rachel đến Hàng Châu dự một buổi hội nghị, nhưng hôm đó ngay trước lúc xuất phát thì xe Lý Hàm bị trục trặc, Hà Nghệ rất phóng khoáng cho chúng tôi mượn chiếc xe của cô ấy.
Đó là chiếc xe Mercedes-Benz G500, chiếc này đã được chế tạo riêng, Benz G500 bình thường thì sẽ chạy được vận tốc nhanh nhất là 190km/h, nhưng chiếc này tốc độ nhanh nhất có thể lên tới 240km/h, có thể tăng tốc 100km/h chỉ trong 10.2 giây. Đối với loại xe SUV mà nói, đây là vận tốc lớn nhất và tốc độ khởi động tương đối đáng kinh ngạc. Ghế ngồi trên xe cũng được chế tạo riêng, có thể làm giảm bớt áp lực cho người ngồi khi tăng tốc, dù là cụ già tám, chín mươi cũng sẽ không cảm thấy có chút nào khó chịu. Chế tạo riêng như vậy giá cả chắc chắn sẽ rất cao, nghe đồn hai hàng ghế đã tốn hết bốn trăm nghìn.
Lúc khởi hành thì Lý Hàm lái, sau khi họp xong, Lý Hàm còn phải tiếp tục ở lại Hàng Châu nên để tôi và Rachel hai người về trước. Tôi không biết lái xe, tay lái tất nhiên sẽ lọt vào...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 4: Bóng dáng thiên nga
Sáng thứ 2 tôi bật cười tỉnh giấc, tôi đến công ty sớm hơn bình thường nửa tiếng, vừa vào cửa đã gặp Hà NGhệ. Làm sếp thật chẳng dễ dàng, xem ra Hà Nghệ là người đến công ty sớm nhất, đi về muộn nhất.
“Chào buổi sáng, anh đến rất sớm đấy”. Hà Nghệ mỉm cười chào tôi.
Lâu lâu mới có 1 dịp đi sớm, có thể cho sếp nhìn thấy, đúng là may mắn ko thể nào ta xiết. Tôi nghêu ngao bài hát tới khi bước vào chỗ ngồi bắt đầu làm việc. Trong lòng tôi tự nói với bản thân nhất định phải cố gắng, tránh thủ tăng sức, tăng lương sớm, tuy tôi ko thể mang lại cho Hà Nhã cuộc sống như dì Hai, cũng ko thể mua được Hummer cho Hà Nhã, nhưng tôi nhất định phải cố gắng hết mình khiến Hà Nhã hạnh phúc.
Tất nhiên, đườg thì phải từ từ mà bước đi, mục tiêu ngắn hạn trước mắt của tôi chính là khi hẹn hò sẽ ko được mời Hà Nhã ăn bánh nướng nữa.
Người đầu tiên cảm nhận được tâm trạng của tôi chính là 2 thành viên trong nhóm tôi.
“Vương Vũ, chuyện j mà vui như vậy, trúng độc đắc 5 triệu rồi à”. 1 thành viên trong đó hỏi đùa.
Trúng 5 triệu chẳng là gì cả, đáng vui mừng hơn cả trúng 5 triệu cái 5 triệu nữa kìa.
“Tại sao lại ko vui nhỉ, bầu trời trong xanh như thế, ko khí trong lành như thế”. Tôi hít 1 hơi thật sâu, nói thật, ko khí trong phòng máy lạnh này cũng chẳng ra làm sao.
“Đúng rồi, a in file thiết kế mới nhất của chúng ta cho Ray xem nhé”. Tuần trước Richard đã bị điều trở về Mỹ, công ty đổi quản lý cho dự án tôi đang làm, chính là Ray, Ray là dân du học nước ngoài, mới về nước ko bao lâu, yêu cầu đầu tiên của Ray chính là đòi chúng tôi phải gửi cho a ta xem phương thức đơn giản nhất dành cho file thiết kế các module, anh ta còn yêu cầu phải in ra.
“Beauty of concisions”. Khi bố trí nhiệm vụ này, Ray nhấn mạnh như...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 5: Kết thúc
Cả quy trình thời gian như thế này, trưa 3h tôi nộp sơ yếu lý lịch của Dương Hiểu Lan cho Hà Nhã, 3h15p Dương Hiểu Lan nhận được điện thoại mời phỏng vấn của Đức Cần, 4h Dương Hiểu Lan tới Đức Cần, 5h rưỡi phỏng vấn xong, 5h40p, khi Dương Hiểu Lan bước ra khỏi tòa nhà thì được nhận thông báo nhận việc.
Dương Hiểu Lan mất cả tháng trời cũng chưa ổn định công việc, trưa nay chỉ mất 2 tiếng 40 phút thì đã xong xuôi hết toàn bộ, và hơn nữa còn là công ty tiếng tăm như Đức Cần, dù sao cũng là sếp, ra tay quả nhiên là khác người.
Tôi ko nói DƯơng Hiểu Lan biết rằng nhờ có Hà nghệ, tôi ko muốn trong lòng cô ấy có bất kỳ ám ảnh nào. Loại người như Dương HIểu Lan chắc chắn thà bán thịt dê xiên nướng cả đời cũng ko muôn giành được chức vị nhờ mối quan hệ.
Tôi điện thoại cảm ơn Hà Nhã, tiện thể hẹn cô ấy đi ăn tôi, cảm ơn cô ấy đã giúp đõ tìm việc cho Dương Hiểu Lan. Đương nhiên cảm ơn chỉ là cái cớ, chủ yếu là vì tôi muốn gặp Hà Nhã.
Hà Nhã rất có ý kiến với cách nói của tôi: “Là Dương Hiểu Lan tìm được việc chứ có phải là a, a cám ơn tôi làm j? Anh dựa vào cái j mà thay cô ta cám ơn? Anh là j của cô ta?” Nói tới câu sau thì giọng Hà Nhã rất lớn, nghe như đang có chút tực giận.
Xem ra nói dối ko xong rồi, tôi thật thà nói: “Tôi chỉ viện cớ như vậy, thực ra là vì tôi muốn hẹn cô thôi”.
“Vậy thì tạm chấp nhận được” Giọng Hà Nhã ôn hòa lại: “NHưng tôi phải di Mỹ ngay rồi, thứ sáu tuần sau mới về”
“….”
Đồng hồ chỉ đúng 6h, tôi nhanh tay tắt máy vi tính, vác túi xách lên, chạy ngay tới cửa thang máy, suýt tý tông rầm vào Rachel.
“Xin lỗi, xin lỗi”.Tôi vội vàng xin lỗi, liếc nhìn thấy vé máy bay và hộ chiếu trên tay Rachel.
“Đi công tác nước ngoài à?”
“Là Emma, tối nay cô ấy...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 1: Chạm trán
“Tôi đã nhìn thấu cả rồi, đàn bà xem trọng nhất là tiền bạc, sống chết có nhau cái đếch gì, tổ cha nó tình yêu sông cạn đá mòn, chỉ cần có nhà có xe mới là chân lý.” Đôi mắt Trần Hạo đỏ rừng rực, một tay nắm lấy đáy bình rượu sắp nốc cạn, miệng cứ lầm bầm chửi rủa.
Tôi ngồi đối diện với Trần Hạo, vừa nghe cậu ta than thở vừa thả hồn ra ngòai, mắt cứ dán về phía ngòai cửa sổ, hy vọng có thể nhìn thấy một vài cô gái xinh đẹp nào đó đi ngang qua cho thỏa con mắt. Không phải tôi vô tâm trước nỗi đau của bạn bè, mà thực sự thằng nhóc Trần Hạo này đã thất tình quá nhiều lần rồi, và nguyên nhân tan vỡ đều là do đối phương tìm được người khác giàu có hơn cậu ta. Nhiều lần như thế khiến tôi đâm ra nghi ngờ không biết có phải tên nhóc Trần Hạo này muốn lừa tôi đãi cậu ta uống rượu không?
Suy cho cùng, dù là thật đi chăng nữa, đối với một người đàn ông mà nói thất tình chẳng có gì to tát cả? Từ bé bố tôi đã dạy rằng: đàn ông sinh ra là để gánh vác đau khổ. Nhớ lúc nhỏ, tôi nghịch pháo hoa, bất cẩn bị bắn vào tay, nhìn thấy cả xương bên trong nhưng bố vẫn răn: “Khóc gì mà khóc, cái này có đáng là gì, sau này còn nhiều chuyện thê thảm hơn kìa.” Vì thế, vào lúc tôi đi học mẫu giáo, thầy cô hay hỏi chúng tôi về ước mơ khi trưởng thành, các bạn nhỏ khác đều trả lời rằng muốn trở thành nhà khoa học, nhạc sĩ gì đó, chỉ có tôi nói rằng hy vọng sau này lớn lên có thể trở thành phụ nữ.
Sau khi rời khỏi quán ăn, Trần Hạo đã say bét nhè.Thời đại học Trần Hạo nằm trong đội tuyển đô vật, cậu ta cao 1m8, nặng 90kg, cánh tay thô bằng bắp chân của tôi. Tốn nửa ngày trời tôi mới lôi được cậu ta ra khỏi quán. Đi được vài bước, một cơn gió lạnh thổi qua, Trần Hạo “ọe” một tiếng nôn cả ra lề đường.
Tôi...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 2: Thiên nga bên cạnh
Những ngày sau đó, tôi thường đến CLB nhưng không hề gặp Hà Nhã. Nếu tôi đang sống trong thế giới phim truyền hình, tôi sẽ chủ động gọi cho Hà Nhã, nói dối rằng tôi bị ốm này nọ hòng lừa cô ấy đến thăm tôi rồi tôi sẽ cưa cẩm cô ấy. Tiếc rằng tôi đang sống trong xã hội hiện thực, tôi hiểu rất rõ khoảng cách giữa tôi với ngừơi đẹp Hummer. Tôi chắc chắn là thích được đi cùng người đẹp rồi nhưng tâm trạng thích này chỉ là thích kiểu say mê thần tượng của mấy fans hâm mộ, bạn chắc cũng sẽ rất vui khi có cơ hội cùng ăn tối với thần tượng mà đúng không? Cho dù có quen nhau thì cũng chỉ là đùa vui chứ tuyệt đối sẽ không tính tới chuyện kết hôn với thần tượng mà mình đang cặp kè, tất nhiên, đây chỉ là đứng trên lập trường đàn ông, phụ nữ có lẽ sẽ ngược lại: Chính vì không thể kết hôn với thần tượng nên đành phải hạ mình lấy người đàn ông khác mà thôi.
Còn công việc khá là thuận lợi, công ty tôi đến phỏng vấn tên là Mythory. Hôm thứ 6 họ gọi điện thoại đến báo rằng tôi đã chính thức được nhận việc, lương cao hơn mức lương trước kia và còn được tính thêm phí giao thông khi đi làm và khi về nhà nữa chứ.
Sau khi nói chuyện với bên nhân sự xong, tôi mừng húm cả lên, trong đầu nghĩ rằng lần này tôi có thể thuê căn nhà tốt một chút rồi. Căn nhà hiện giờ của tôi gọi là căn nhả rỗng, ở ghép với 1 anh nọ, chỉ có 2 phòng ngủ và 1 phòng khách, không có nội thất cũng chẳng hề có đồ điện gia dụng, nếu đóng thêm 2 song sắt lên cửa sổ ắt là sẽ có cảm giác như đang ở trong phòng giam mất thôi! Căn nhà rỗng này không hút nóng 1 tý nào cả, mùa đông Thượng Hải cực kỳ lạnh, ở lâu trong phòng này bạn sẽ cảm thấy ngũ tạng lục phũ đều lạnh cóng cả lên, cho nên mùa đông là mùa tôi tăng ca nhiều nhất vì trong công ty ấm áp...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 3: Phải trở thành con cóc dũng cảm
Tôi bắt đầu cần mẫn làm việc, tối này chủ yếu cũng là tôi và Hà Nghệ là người về sau cùng, chúng tôi vẫn thường gặp nhau trong thang máy. Lần nào Hà Nghệ cũng gật đầu nói với tôi: “Vất vả quá rồi. ”
Đương nhiên, là do tôi cố tình chạm mặt Hà Nghệ, thiên nga bay mất rồi, nhưng cái bóng của cô ấy vẫn còn ở lại, có thể nhìn thấy mỗi ngày cũng là một niềm an ủi. Quan trọng hơn nữa, nếu không để sếp thấy, chẳng phải sẽ uổng công tăng ca sao? Làm việc tốt có thể không lưu danh, nhưng tăng ca nhất định phải để sếp biết.
Chỉ đáng tiếc sự đời khó lường trước, tôi vất vả nhọc nhằn làm cả tháng trời, ấn tượng nhân viên tiêu biểu dựng lên trước mặt Hà Nghệ, chỉ vì một cú điện thoại đã làm hỏng toàn bộ rồi.
Sáng thứ tư tôi và Lý Hàm còn có cả Rachel đến Hàng Châu dự một buổi hội nghị, nhưng hôm đó ngay trước lúc xuất phát thì xe Lý Hàm bị trục trặc, Hà Nghệ rất phóng khoáng cho chúng tôi mượn chiếc xe của cô ấy.
Đó là chiếc xe Mercedes-Benz G500, chiếc này đã được chế tạo riêng, Benz G500 bình thường thì sẽ chạy được vận tốc nhanh nhất là 190km/h, nhưng chiếc này tốc độ nhanh nhất có thể lên tới 240km/h, có thể tăng tốc 100km/h chỉ trong 10.2 giây. Đối với loại xe SUV mà nói, đây là vận tốc lớn nhất và tốc độ khởi động tương đối đáng kinh ngạc. Ghế ngồi trên xe cũng được chế tạo riêng, có thể làm giảm bớt áp lực cho người ngồi khi tăng tốc, dù là cụ già tám, chín mươi cũng sẽ không cảm thấy có chút nào khó chịu. Chế tạo riêng như vậy giá cả chắc chắn sẽ rất cao, nghe đồn hai hàng ghế đã tốn hết bốn trăm nghìn.
Lúc khởi hành thì Lý Hàm lái, sau khi họp xong, Lý Hàm còn phải tiếp tục ở lại Hàng Châu nên để tôi và Rachel hai người về trước. Tôi không biết lái xe, tay lái tất nhiên sẽ lọt vào...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 4: Bóng dáng thiên nga
Sáng thứ 2 tôi bật cười tỉnh giấc, tôi đến công ty sớm hơn bình thường nửa tiếng, vừa vào cửa đã gặp Hà NGhệ. Làm sếp thật chẳng dễ dàng, xem ra Hà Nghệ là người đến công ty sớm nhất, đi về muộn nhất.
“Chào buổi sáng, anh đến rất sớm đấy”. Hà Nghệ mỉm cười chào tôi.
Lâu lâu mới có 1 dịp đi sớm, có thể cho sếp nhìn thấy, đúng là may mắn ko thể nào ta xiết. Tôi nghêu ngao bài hát tới khi bước vào chỗ ngồi bắt đầu làm việc. Trong lòng tôi tự nói với bản thân nhất định phải cố gắng, tránh thủ tăng sức, tăng lương sớm, tuy tôi ko thể mang lại cho Hà Nhã cuộc sống như dì Hai, cũng ko thể mua được Hummer cho Hà Nhã, nhưng tôi nhất định phải cố gắng hết mình khiến Hà Nhã hạnh phúc.
Tất nhiên, đườg thì phải từ từ mà bước đi, mục tiêu ngắn hạn trước mắt của tôi chính là khi hẹn hò sẽ ko được mời Hà Nhã ăn bánh nướng nữa.
Người đầu tiên cảm nhận được tâm trạng của tôi chính là 2 thành viên trong nhóm tôi.
“Vương Vũ, chuyện j mà vui như vậy, trúng độc đắc 5 triệu rồi à”. 1 thành viên trong đó hỏi đùa.
Trúng 5 triệu chẳng là gì cả, đáng vui mừng hơn cả trúng 5 triệu cái 5 triệu nữa kìa.
“Tại sao lại ko vui nhỉ, bầu trời trong xanh như thế, ko khí trong lành như thế”. Tôi hít 1 hơi thật sâu, nói thật, ko khí trong phòng máy lạnh này cũng chẳng ra làm sao.
“Đúng rồi, a in file thiết kế mới nhất của chúng ta cho Ray xem nhé”. Tuần trước Richard đã bị điều trở về Mỹ, công ty đổi quản lý cho dự án tôi đang làm, chính là Ray, Ray là dân du học nước ngoài, mới về nước ko bao lâu, yêu cầu đầu tiên của Ray chính là đòi chúng tôi phải gửi cho a ta xem phương thức đơn giản nhất dành cho file thiết kế các module, anh ta còn yêu cầu phải in ra.
“Beauty of concisions”. Khi bố trí nhiệm vụ này, Ray nhấn mạnh như...

Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi
Chương 5: Kết thúc
Cả quy trình thời gian như thế này, trưa 3h tôi nộp sơ yếu lý lịch của Dương Hiểu Lan cho Hà Nhã, 3h15p Dương Hiểu Lan nhận được điện thoại mời phỏng vấn của Đức Cần, 4h Dương Hiểu Lan tới Đức Cần, 5h rưỡi phỏng vấn xong, 5h40p, khi Dương Hiểu Lan bước ra khỏi tòa nhà thì được nhận thông báo nhận việc.
Dương Hiểu Lan mất cả tháng trời cũng chưa ổn định công việc, trưa nay chỉ mất 2 tiếng 40 phút thì đã xong xuôi hết toàn bộ, và hơn nữa còn là công ty tiếng tăm như Đức Cần, dù sao cũng là sếp, ra tay quả nhiên là khác người.
Tôi ko nói DƯơng Hiểu Lan biết rằng nhờ có Hà nghệ, tôi ko muốn trong lòng cô ấy có bất kỳ ám ảnh nào. Loại người như Dương HIểu Lan chắc chắn thà bán thịt dê xiên nướng cả đời cũng ko muôn giành được chức vị nhờ mối quan hệ.
Tôi điện thoại cảm ơn Hà Nhã, tiện thể hẹn cô ấy đi ăn tôi, cảm ơn cô ấy đã giúp đõ tìm việc cho Dương Hiểu Lan. Đương nhiên cảm ơn chỉ là cái cớ, chủ yếu là vì tôi muốn gặp Hà Nhã.
Hà Nhã rất có ý kiến với cách nói của tôi: “Là Dương Hiểu Lan tìm được việc chứ có phải là a, a cám ơn tôi làm j? Anh dựa vào cái j mà thay cô ta cám ơn? Anh là j của cô ta?” Nói tới câu sau thì giọng Hà Nhã rất lớn, nghe như đang có chút tực giận.
Xem ra nói dối ko xong rồi, tôi thật thà nói: “Tôi chỉ viện cớ như vậy, thực ra là vì tôi muốn hẹn cô thôi”.
“Vậy thì tạm chấp nhận được” Giọng Hà Nhã ôn hòa lại: “NHưng tôi phải di Mỹ ngay rồi, thứ sáu tuần sau mới về”
“….”
Đồng hồ chỉ đúng 6h, tôi nhanh tay tắt máy vi tính, vác túi xách lên, chạy ngay tới cửa thang máy, suýt tý tông rầm vào Rachel.
“Xin lỗi, xin lỗi”.Tôi vội vàng xin lỗi, liếc nhìn thấy vé máy bay và hộ chiếu trên tay Rachel.
“Đi công tác nước ngoài à?”
“Là Emma, tối nay cô ấy...
Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời


Bookmarks

Tin nhắn trong chủ đề này
Cô Chủ Nhỏ Xinh Đẹp Của Tôi - by mblogtruyen - 08-15-2019, 06:33 AM

Đi tới chuyên mục:


Thành viên đang xem chủ đề: 1 Khách