Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Đánh giá chủ đề:
  • 0 Vote(s) - Trung bình 0
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
#1
Tác Giả : Thiến Hề
Thể loại : Ngôn Tình
Nguồn : http://sstruyen.com/doc-truyen/ngon-tinh.../2923.html

Tác giả Thiến Hề đã gửi đến những bạn đọc yêu truyện một truyện ngôn tình đầy màu sắc, chuyện tình cảm của những ngày nắng, những ngày mưa, những hạnh phúc lẫn đớn đau mà họ phải trải qua để hái được quá ngọt hạnh phúc. Tình yêu vẫn là chủ đề của nhiều truyện những chính lối xây dưng nhân vật đặc biệt, câu chuyện giản đơn và dung dị đi vào lòng người đọc một cách lạ kỳ, mời bạn theo dõi truyện Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
“Cô dám dùng thuốc với tôi?” Sau một hồi điên đảo, anh chợt bừng tỉnh, dùng sức túm chặt cổ tay người con gái trước mắt, lạnh lùng nói. Cô kinh hãi, dùng sức thoát khỏi tay anh, tông cửa chạy ra ngoài.
Sau bảy năm, cô lại một lần nữa xuất hiện trước mắt anh, thản nhiên cười nói: “Chồng cũ, chúng ta tái hôn đi, em muốn sinh con cho anh.”
Anh hơi sững sờ, cười lạnh đáp: “Hiện giờ cô không còn là thiên kim của Tập đoàn Hoa thị, cô cho là tôi vẫn còn muốn cưới cô hay sao?”
Nét mặt cô thoáng cứng đờ, rồi khóe môi cong lên, chậm rãi tiến gần đến mặt anh, ghé vào tai anh nhỏ nhẹ nói: “Vậy nếu như, em có thể tặng cho anh một đứa con trai đã sáu tuổi thì sao?”
Bảy năm trước, hôn nhân của hai người chỉ là sự kết hợp vì lợi ích đôi bên, đối mặt với cách cư xử lãnh đạm của anh và sự khiêu khích do kẻ thứ ba bày kế, cô chán chường lựa chọn cách rời đi trong khi không biết mình đã mang thai.
Bảy năm sau, vì phát hiện con mình mắc phải căn bệnh bạch cầu, cô chỉ có thể nhẫn nhục xuất hiện trước mắt anh thêm một lần nữa, cầu xin anh cứu đứa con trai quý báu mà mình đã cùng anh sinh ra, hơn nữa để thỏa mãn nguyện vọng của con trai muốn cha mẹ mình ở cùng nhau, cô yêu cầu anh tái hôn.
Năm đó, sự tồn tại của kẻ thứ ba đã chắn giữa hai người, lần này, vẫn là những trò bịp bợm rập khuôn như thế, liệu cô có còn ngoan ngoãn đầu hàng như trước nữa hay không? Hay vì con trai của mình, cô sẽ quyết định đứng lên bảo vệ cuộc hôn nhân ấy đến cùng? Câu trả lời nằm trong chính truyện, mời bạn đi tìm lời hồi đáp cuối cùng.
sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#2



A, lần này tôi làm quảng cáo, một lần này thôi, cho nên xin mọi người ít nhiều gì cũng nể mặt đọc qua nó nhé.

[…]

Lược một đoạn dài tầm 6 trang, chuyên để bà tác giả giới thiệu các tác phẩm từ trước đến nay của mình, ai có hứng thú xin mời tự tìm hiểu, mình mạn phép bỏ qua chỗ này vì nó không liên quan đến truyện.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#3



Đêm thành phố, quán bar xa hoa và trụy lạc với đủ loại ánh sáng nhiều màu và những tiếng động ồn ã vây quanh, giờ phút này trong một căn phòng tối đen u ám và sang trọng đang trình diễn một cảnh tượng điên cuồng khiến không ít người mặt đỏ tim đập không ngừng.

Hàng lông mày kẻ đen khẽ nhíu lại, một cô gái tuổi còn khá trẻ, hai mắt khép hờ, đôi chân thon dài tách ra ngồi trên thân người đàn ông bên dưới. Dáng người lung linh hứng thú giãy dụa theo tiết tấu, làn váy màu đen thật dài che khuất những cảnh đẹp đầy bí ẩn bên trong. Mỗi khi làn váy dài lay động, cảnh đẹp kia xuất hiện khiến người ta vẫn như cũ mơ hồ.

Không biết qua bao lâu, thân thể đang giãy dụa ấy mới tạm thời ngừng lại, thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, con ngươi linh động và trong như nước chậm rãi mở ra, tầm mắt rơi vào thân thể người đàn ông bên dưới, vừa nhìn thấy sắc mặt ửng hồng của anh, cổ tay mảnh khảnh liền khẽ giơ lên, những đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng ve vuốt gò má anh tuấn hai lần, vẻ mặt bỗng trở nên phức tạp.

Không biết có phải đã cảm nhận được sự đụng chạm của cô hay không, người đàn ông đang nhắm nghiền mắt, thở dồn dập bên dưới đột nhiên tỉnh dậy, ánh nhìn sắc bén như chim ưng lập tức đối diện với con ngươi trong suốt của cô gái.

Cô gái có lẽ không ngờ đến chuyện anh ta sẽ đột ngột thức giấc như thế, bối rối vô cùng, cô vội vàng đứng dậy, rời khỏi người anh, tùy tiện nắm lấy chiếc túi xách bị ném ở một bên chẳng biết từ lúc nào, chuẩn bị chạy trốn khỏi hiện trường.

Nhưng mà, ngay tại lúc cô nghĩ rằng mình có thể đào thoát được thành công thì bỗng nhiên cảm thấy cổ tay mình bị một bàn tay khác nắm lấy.

“Cô là ai? Dám bỏ thuốc tôi!” Thanh âm từ tính có chút trầm thấp vang lên bên tai cô, trong giọng nói có vài phần nghi hoặc và tức tối.

Mới vừa rồi anh không nhìn rõ mặt mình sao? Cô gái nghe vậy liền nghĩ thầm trong lòng.

Nhưng rất nhanh sau đó, cô không kịp suy nghĩ nhiều, dùng sức vung tay để tránh khỏi anh, túi xách cũng bị văng sang một bên, cô không dám nhặt lại, chỉ cuống quít tông cửa bỏ chạy, xông ra ngoài.

Người đàn ông kia hiển nhiên vẫn còn chút choáng váng, anh ngồi lặng trên salon một lúc lâu rồi nhanh chóng sửa sang lại quần áo của mình, đứng dậy tính đuổi theo cô gái đang chạy trốn kia nhưng lại phát hiện hai chân vẫn không chút sức lực như cũ. Chán nản, anh lắc lư cái đầu nặng trịch, tầm mắt liền rơi xuống chiếc túi xách nằm trên mặt đất.

Xoay người tiện tay nhặt túi xách lên, anh không chút suy nghĩ mở nó ra, chỉ thấy bên trong ngoại trừ một chiếc ví màu hồng nhạt cùng một cái điện thoại di động cùng màu thì không còn gì cả, nhưng đúng là một chiếc ví tinh xảo.

Anh biết, túi xách này là của người phụ nữ kia để lại, cho nên mấy thứ này nhất định là của cô ta.

Nhanh chóng mở ví ra, anh tìm thấy bên trong một chút chi phiếu và tiền mặt, ở ngăn nhỏ còn có cả giấy tờ.

Lúc anh nhìn thấy những giấy tờ kia, anh biết, người phụ nữ đó nhất định sẽ không thể chạy thoát. Khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh lùng tăm tối, chẳng qua, khi thẻ căn cước hoàn toàn lộ ra trước mắt anh, nụ cười lạnh ấy vẫn đọng lại trên khóe môi không hề biến mất một lúc lâu.

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#4
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 3: VỢ CŨ



Hôm sau, giữa trưa. Trong phòng làm việc của tổng tài nằm trên tầng thứ chín mươi chín của tòa cao ốc tráng lệ nhất thành phố Y, vẻ mặt Ninh Quân Hạo bình tĩnh đùa nghịch một chiếc di động siêu mỏng màu trắng trong tay, trên màn hình di động là bức ảnh của một người phụ nữ ngồi xổm bên cạnh một đứa bé trai phấn điêu ngọc mài, gương mặt cô có một nét cười dịu dàng thản nhiên, nụ cười ấy rơi vào trong mắt Ninh Quân Hạo khiến tâm tư anh xuất hiện một nỗi tương tư khó nói thành lời.

Không bao lâu sau, điện thoại trên bàn làm việc reo vang, anh tùy tay nhấn nút tiếp cuộc gọi, từ đầu bên kia truyến đến tiếng nói ngọt ngào của cô thư ký: “Tổng tài, thư ký Lâm đang ở ngoài cửa, nói có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với anh.”

“Để cậu ấy vào.” Anh thản nhiên mở miệng, tầm mắt chuyển dời hướng về phía cánh cửa.

Rất nhanh, cánh cửa lớn bằng gỗ lim bị người đẩy ra từ bên ngoài, thư ký tổng tài Lâm Tuấn Hiền trẻ tuổi đẹp trai, anh tuấn nhã nhặn tiến vào, trên tay cầm theo một túi văn kiện xuất hiện trong tầm mắt Ninh Quân Hạo.

“Đã điều tra xong?” Anh nhìn chằm chằm túi văn kiện trên tay Lâm Tuấn Hiền, biết rõ nhất định cậu ta sẽ mang đến những tin tức mình muốn.

“Vâng, hiện giờ phu nhân…” Lâm Tuấn Hiền gật đầu, đang định mở miệng báo cáo kết quả thì lại bị một ánh mắt lạnh lùng quét tới.

“Phu nhân?” Ninh Quân Hạo nghiền ngẫm lặp lại những từ vừa mới phun ra từ miệng anh, trong lời nói mang theo ý cảnh cáo.

“Không đúng, phải là Hoa…Hoa tiểu thư… Tháng trước cô ấy mới từ Tây Ban Nha về nước, hiện tại đang ở trong thành phố Y, thẻ căn cước cùng điện thoại đúng là của cô ấy…” Lâm Tuấn Hiền nhận ra mình đã nói sai, vì thế lập tức sửa lại cho đúng.

“Tây Ban Nha? Chính tôi cũng không nghĩ tới cô ấy sẽ chạy tới Tây Ban Nha ngây ngốc bảy năm liền.” Vẻ mặt Ninh Quân Hạo lạnh lùng, anh lẩm bẩm nói sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Tuấn Hiền, hỏi: “Chỉ tra được như thế thôi sao?”

“Vâng…Tạm thời còn chưa rõ Hoa tiểu thư vì sao lại quay về nước sau bảy năm kể từ lúc ly hôn với anh, theo lý mà nói, sau khi khư khư cố chấp ly hôn với anh xong, cô ấy bị ông Hoa giận dữ đuổi khỏi nhà, đồng thời xóa tên trong gia phả của nhà họ Hoa, cũng nói rõ từ nay về sau cô không còn bất kỳ liên quan gì đến Hoa Thị nữa, rõ ràng cô ấy không có lý do gì để trở về hết. Hơn nữa tôi đã nhiều lần đến Hoa Thị hỏi thăm, cũng không có ai biết được tin tức cô ấy đã trở về, gần đây Hoa Thị cũng không có chuyện gì lớn phát sinh, thật sự không thể hiểu được mục đích cô ấy quay lại.” Lâm Tuấn Hiền lắc đầu, vẻ mặt nghi hoặc đáp.

(Momo: ông Hoa ở đây là ông nội của chị nữ chính nhé, không phải cha đâu)

Ninh Quân Hạo nghe thế liền thu hồi tầm mắt trên người Lâm Tuấn Hiền, chuyển sang chiếc di động trên tay, thuận miệng hỏi: “Tiểu quỷ trong hình này đã điều tra ra là ai chưa?”

“Chuyện này…này…chưa có, lần này Hoa tiểu thư về nước chỉ có một mình, nếu cần tra xét tư liệu về cậu nhóc này còn cần thêm một chút thời gian.”

“Nhanh chóng điều tra rõ ràng mọi chuyện cho tôi, người phụ nữ này rời đi đã bảy năm, đột nhiên quay trở về nhất định là có nguyên nhân. Sự kiên nhẫn của tôi không nhiều lắm, cho anh thêm nửa ngày, nếu tìm không ra được nguyên nhân, ngày mai hãy thu dọn đồ đạc của mình rồi đến phòng Nhân sự lĩnh tiền lương đi.” Ninh Quân Hạo nói xong, vẻ mặt không kiên nhẫn phất phất tay, ý bảo anh ta hãy ra ngoài.

Lâm Tuấn Hiền nghe xong những lời này, vẻ mặt có chút ớn lạnh, đặt túi văn kiện xuống trước mặt Ninh Quân Hạo rồi nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Cánh cửa phòng làm việc lại một lần nữa khép lại, trong đầu Ninh Quân Hạo bỗng nhiên hiện về cảnh tượng đêm qua trong câu lạc bộ đó. Anh có nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến, bảy năm trước cô đột ngột đòi ly hôn với anh, bảy năm sau lại quay về chơi trò bỏ thuốc, mà anh vẫn giống như lúc cô muốn ly hôn, không thể hiểu được cô đang định làm gì, anh không biết lý do tại sao cô quay lại, còn làm ra chuyện như thế với mình, việc này khiến kẻ luôn thích nắm giữ mọi thứ trong tay như Ninh Quân Hạo làm sao chịu nổi chứ?

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#5
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 4: HÔN NHẸ



Tại sân bay quốc tế thành phố Y, chuyến bay đến một trong những thành phố đẹp nhất Tây Ban Nha – Gera Nada sắp sửa cất cánh.

Thoải mái yên lặng ngồi trong khoang máy bay, một cô gái tóc dài xõa trên vai, mặc một chiếc áo sơ mi màu lam chất liệu tơ tằm thuận tay cầm lấy một cuốn sách bệnh lý ra đọc. Máy bay vừa cất cánh, cô liền giơ cổ tay lên nhìn qua chiếc đồng hồ, nhắm mắt nghỉ ngơi trong chốc lát, đợi đến khi máy bay hoàn toàn vững vàng trên không trung, cô liền mở mắt, tiếp tục nghiên cứu từng câu chữ trong cuốn sách đó.

Mười mấy tiếng đồng hồ sau, máy bay bình an đáp xuống mặt đất, cô khép sách lại, nhu nhu đôi mắt đã có chút sưng đỏ bước xuống sân bay.

Đi từ sân bay ra, cô không trực tiếp quay trở về nhà mình mà gọi một chiếc taxi đưa mình đến một bệnh viện tư nhân trong thành phố.

Tiến vào trong bệnh viện quen thuộc, cô lập tức đi tới một phòng bệnh nằm trong khoa Máu ở tầng năm, ngay sau đó, một cậu bé trai đáng yêu như thiên sứ bé nhỏ nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt cô.

“Không phải mẹ đã nói bảy ngày mới trở về ư? Nhanh như vậy đã quay lại rồi sao?” Cậu bé trai nhìn thấy người phụ nữ, đáy mắt liền xuất hiện một niềm vui nho nhỏ nhưng rất nhanh sau đấy, khuôn mặt tái nhợt lập tức lộ ra vẻ khinh thường, cái miệng bé xíu dẩu ra nói.

“Bởi vì sợ tiểu bảo bối nhớ mẹ của mình, buổi tối không thể ngủ ngon nên mới sớm quay trở về mà.” Cô gái cười híp mắt lại, đi đến bên giường bệnh, một tay vươn ra bế cậu bé trai đang ngồi trên giường lên, chu môi muốn thơm bé.

“Tiểu thư Hoa Ngữ Nông, không phải con đã nói mãi rồi sao? Không được tùy tiện thơm lên mặt của con, như thế rất bẩn!” Cậu nhóc cực kì bất mãn từ chối, sau đó nâng bàn tay nhỏ bé mập mạp xoa xoa khuôn mặt tròn xoe của mình.

“Vậy thì thế này đi, con hôn nhẹ lên má mẹ cũng được, mẹ không ngại bẩn đâu.” Hoa Ngữ Nông nghe thế, mỉm cười nghiêng đầu, đưa mặt mình đến gần, có chút chờ mong nói.

Cậu bé trai thấy thế, chỉ còn cách hời hợt hôn lên má cô một cách tượng trưng, sau đó Hoa Ngữ Nông lại chuyển mặt sang, đưa má bên kia lại gần nói tiếp: “Còn có bên này, bên này nữa…”

Cậu bé không nói gì, bất đắc dĩ hôn lên bên má còn lại, sau đó lập tức rụt đầu trở về.

“Hôn nhẹ lên môi mẹ nữa được không?” Đáng tiếc, có vài người không hề biết tốt xấu là gì, thơm lên hai má xong liền vội vàng đưa miệng mình đến.

Cậu bé trai cố gắng giữ bình tĩnh, vẻ mặt ghét bỏ đẩy mặt cô ra, nghiêm túc nói: “Cho nên con mới bảo mẹ nên đi tìm bạn trai hoặc là chồng đi mà! Vì cái gì không chịu đi tìm, chỉ thích hôn môi với con trai chứ? Trên đời này làm gì có người mẹ nào như thế đâu? Sao con lại xui xẻo như vậy chứ? Mẹ cứ làm thế thì sau này lớn lên con làm sao quen bạn gái được bây giờ…”

“Cắt…Không hôn thì không hôn, có cái gì to tát đâu chứ! Tương lai con mà tìm được bạn gái, mẹ nhất định sẽ nói cho nó biết, nụ hôn đầu của con đã sớm bị mẹ đoạt đi từ lúc còn rất nhỏ rồi.” Hoa Ngữ Nông nói xong, đắc ý nở nụ cười.

“Mong là con có sống đến ngày đó.” Cậu bé trai nghe vậy, gương mặt vốn muôn màu muôn vẻ đột nhiên phủ kín một tầng mây u ám, trong giọng nói non nớt tràn ngập sự lo lắng cho tương lai của mình.

Hoa Ngữ Nông nghe thế, gương mặt vốn đang cười vui vẻ cũng đông cứng lại trong nháy mắt, vươn tay ôm chặt thân hình bé nhỏ vào trong lòng, đầu tựa lên đầu con trai, cô dịu dàng cất tiếng: “Nhất định có thể, mẹ đã tìm được cách để cứu con rồi, một khi thành công, con nhất định sẽ có thể khỏe mạnh trưởng thành, yên tâm, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con đến cùng.”

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#6
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 5: BỆNH



Dỗ con trai ngủ xong, Hoa Ngữ Nông bất chấp vấn đề sức khỏe do lệch múi giờ mang lại, xoay người ra khỏi phòng bệnh, đi về phía phòng làm việc của bác sĩ.

Gặp được vị bác sĩ điều trị chính cho con trai xong, vẻ mặt cô chờ mong nói với bà: “Lần này tôi về nước đã tìm được cha của Kính Huyên, chúng tôi đã có quan hệ với nhau, chẳng qua tôi không biết xác suất thụ thai có lớn hay không nữa, cần bao lâu mới có thể xác định được tôi rốt cuộc có mang thai hay không đây?”

“Trên cơ bản thì một tuần là có thể kiểm tra và xác định được rồi, nhưng mà, Hoa, tôi không rõ, nếu có thể tìm đến chỗ cha của đứa bé, vì sao không trực tiếp dùng tủy của anh ta để đối chiếu xem có phù hợp với Kính Huyên không? Tại sao nhất định phải lựa chọn phương pháp cùng anh ta sinh ra thêm một đứa trẻ nữa để cứu Kính Huyên vậy?” Bác sĩ điều trị chính là một người phụ nữ Tây Ban Nha đã hơn bốn mươi tuổi, ánh mắt sau cặp kính lộ ra vẻ nghi ngờ và khó hiểu hỏi cô.

“Nhóm máu của Kính Huyên khác với cha nó, thằng bé di truyền nhóm máu của tôi, cho nên, tủy của cha đẻ không có khả năng thích hợp với nó. Hiện giờ hy vọng duy nhất của chúng ta chính là tôi có thể thụ thai thành công.” Hoa Ngữ Nông nói xong, trong đầu đột nhiên hiện lên gương mặt đã lâu không thấy của Ninh Quân Hạo. Lúc đó, nếu không phải vì muốn cứu Kính Huyên, cô tuyệt đối sẽ không quay trở về thành phố Y, hơn nữa dựa theo những tư liệu mà thám tử tìm được, lúc ở trong câu lạc bộ đêm, cô đã bỏ thuốc vào trong cốc rượu của anh, bây giờ cô hoàn toàn không dám tưởng tượng vẻ mặt của anh lúc nhìn thấy giấy tờ và di động của cô sẽ như thế nào nữa. Nếu không phải may mắn cô chỉ mang thẻ căn cước theo người, không mang theo hộ chiếu, chỉ sợ bây giờ cô vẫn còn đang kẹt lại trong thành phố Y và không thể quay về Tây Ban Nha được mất.

Bác sĩ nghe được lời giải thích của Hoa Ngữ Nông xong, đành phó mặc cho số phận, nhún vai nói: “Chúng ta đành cùng nhau chờ đợi vậy, chỉ mong trong bụng cô lúc này đang thai nghén xuất hiện một sinh mạng bé nhỏ mới mà thôi.”

“Gần đây tình huống của Kính Huyên thế nào? Bệnh tình đã khống chế được rồi sao? Tôi muốn dẫn thằng bé ra ngoại thành dạo chơi cho khuây khỏa một chút, được chứ?” Hoa Ngữ Nông thu lại biểu tình trên mặt, nhìn bác sĩ cất tiếng dò hỏi.

“Trải qua mấy ngày trị liệu này, bệnh tình của Kính Huyên đã có được ức chế nhất định, số lượng bạch cầu tăng trưởng cũng đã được khống chế, cô có thể dẫn cậu bé ra ngoại thành dạo chơi giải sầu cũng được, để cậu bé giữ vững tâm tình vui vẻ, như vậy sẽ có lợi cho việc điều trị hơn.”

“Vâng, vậy thì cám ơn bác sĩ nhiều.” Hoa Ngữ Nông nghe vậy, cảm kích tạ ơn bác sĩ sau đó đứng dậy cáo từ.

Bác sĩ chỉ gật đầu với cô, dặn dò một vài điều cần chú ý khi mang Kính Huyên ra ngoài đi dạo, rồi im lặng nhìn theo bóng cô khuất dần sau cánh cửa văn phòng.

Quay về phòng bệnh lần thứ hai, Hoa Ngữ Nông nhìn thấy những ánh nắng ban chiều xuyên qua từng nhánh cây và lớp kính cửa sổ trong suốt, rơi trên tấm chăn trắng ngần đang đắp trên ngực Kính Huyên. Cảnh tượng lúc này bình yên và êm dịu, giống như ánh nắng chiều ấm áp hiền hòa vậy.

Cô không hề hay biết, lúc này đây, trong thành phố Y, một người nào đó bởi vì cô rời đi đang phải trải qua những tháng ngày sống trong lo lắng và chờ đợi.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#7
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 6: ĐỂ CÔ CHẠY THOÁT



“Cậu nói cái gì? Giữa trưa ngày hôm qua Hoa Ngữ Nông đã lên máy bay rời khỏi thành phố Y rồi sao?” Vẫn như cũ là cảnh tượng bên trong văn phòng tổng tài trên tầng chín mươi chín của tòa cao ốc Hoa Đình, vẫn như cũ là tiếng nói của một người đàn ông tên Ninh Quân Hạo, chỉ có điều, trong giọng nói của anh hôm nay mang theo sự giận dữ không thể kiềm chế.

“Đúng vậy, xế chiều hôm qua tôi vốn định chuẩn bị đi đến khách sạn nơi Hoa tiểu thư nghỉ lại để tìm hiểu một chút nguyên nhân quay về nước của cô ấy, nhưng khi tôi tới nơi thì nghe thấy tiếp tân nói rằng cô ấy đã trả phòng từ trước rồi. Sau đó tôi đi tìm một người bạn làm trong nơi nhập cảnh xem qua bản ghi chép, cuối cùng cũng tra được tin tức cô ấy đi ra nước ngoài. Điểm đến là Gera Nada, Tây Ban Nha, tổng tài, lần này là do tôi đã làm việc không hiệu quả, tôi nguyện ý từ chức.” Lâm Tuấn Hiền nói xong, nặng nề cúi đầu xuống.

“Động tác của cậu không phải chậm, chính là cô ta chạy trốn quá nhanh mà thôi. Có thể tra được địa chỉ của cô ấy ở Gera Nada không?” Khẽ lắc đầu, Ninh Quân Hạo có chút không cam lòng hỏi. Hoa Ngữ Nông càng chạy trốn nhanh, anh càng cảm thấy việc trở về lần này của cô không hề đơn giản. Hơn nữa tấm ảnh chụp trên điện thoại di động của cô luôn quanh quẩn trong lòng, anh thật sự rất tò mò, đứa bé trai bên cạnh Hoa Ngữ Nông là ai, càng tò mò không biết, lý do cô quay lại, vội vàng bỏ thuốc và phát sinh quan hệ với anh là gì?

“Chuyện này cần có thêm thời gian, lúc trước không phải anh đã nhặt được điện thoại của cô ấy sao? Chúng ta có thể thông qua một ít số điện thoại trên đó để xác định vị trí của cô ấy lúc này.” Lâm Tuấn Hiền suy nghĩ, cẩn thận nêu ý kiến của mình.

Ninh Quân Hạo nghe vậy, tiện tay mở một ngăn kéo bên tay trái của bàn làm việc ra, cầm lấy một chiếc di động màu trắng đang lẳng lặng nằm bên trong, đưa đến trước mặt Lâm Tuấn Hiền: “Xem như tôi cho cậu một cơ hội lập công chuộc tội, hi vọng cậu có thể nhanh chóng giải quyết dứt điểm được chuyện này.”

“Vâng, tôi hiểu rồi, xin tổng tài yên tâm.” Lâm Tuấn Hiền cẩn thận nhận lấy chiếc di động, cam đoan nói.

“Còn nữa, di động này đừng để bị hư hỏng, mọi thứ bên trong cũng không được xóa hết.” Ninh Quân Hạo cúi đầu suy ngẫm, lại bổ sung thêm.

“Được, tổng tài, nếu không còn gì dặn dò nữa, tôi xin phép ra ngoài trước.” Lâm Tuấn Hiền cảm giác trọng lượng của chiếc di động trên tay mình lúc này càng trở nên nặng hơn, anh không thể không cất giữ cẩn thận.

“Đi đi.” Yên lặng phẩy tay, vẻ mặt Ninh Quân Hạo lúc này giống như đang lâm vào trầm mặc.

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#8
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 7: CHA CỦA CON TRAI



Bảy ngày sau.

Sáng hôm nay, Hoa Ngữ Nông rời giường thật sớm, đưa Kính Huyên đến bệnh viện, tâm tình của cô vô cùng khẩn trương và lo lắng.

Đưa Kính Huyên vào phòng bệnh ổn thỏa xong, cô liền theo sự chỉ dẫn của bác sĩ điều trị chính, đi tới khoa phụ sản tầng ba, làm một kiểm tra cho thai phụ.

Thời gian trở lại khoa Máu ở tầng năm chờ kết quả, cảm xúc trong người Hoa Ngữ Nông vô cùng nôn nóng và bất an. Đây có lẽ là khoảnh khắc cô cảm thấy sốt ruột và khẩn trương nhất từ lúc lớn đến giờ. Cô cảm giác mình như đang chờ đợi phán quyết của Thượng Đế cho vận mệnh của bản thân vậy, yên lặng cầu nguyện trong lòng, hy vọng Thượng Đế trên cao rủ lòng thương xót, để cô có thể thụ thai thành công, cứu được sinh mạng yếu ớt của con trai mình.

Bác sĩ điều trị chính ngồi ở đối diện nhìn thấy được sự khẩn trương của cô, bà mở miệng lên tiếng an ủi: “Thượng Đế luôn cùng chúng ta tồn tại, ngài sẽ giúp cô đạt được ước muốn của mình.”

“Mong là như thế, bây giờ tôi rất lo, nếu như lần này không thể thành công, tôi thật sự không biết nên làm như thế nào mới được nữa.” Hoa Ngữ Nông sâu kín thở dài, trên thực tế, trong lòng cô hiểu rõ, nếu lần này không thành công, điều đó có nghĩa cô vẫn còn phải đi tìm Ninh Quân Hạo, hơn nữa tuyệt đối không có khả năng dùng được phương pháp bức bách như trước thêm một lần nữa. Đến lúc ấy, cô nên làm cái gì bây giờ?

“Cô đã tìm được cha của cậu bé, vì sao cô không nói rõ tình huống của Kính Huyên lúc này với anh ta? Là người làm cha, anh ta có nghĩa vụ và trách nhiệm cố gắng cứu vớt mạng sống của con trai mình cơ mà, không phải hay sao?” Bác sĩ điều trị chính có chút khó hiểu nhìn Hoa Ngữ Nông, bà thật sự không hiểu được cô gái Đông Phương trước mắt này, giống như trên người cô có quá nhiều bí mật không muốn ai biết được vậy.

“Không, bác sĩ, bà không hiểu, tôi và cha của Kính Huyên, giữa chúng tôi, từng xảy ra chút chuyện, tôi…tôi không hy vọng anh ấy biết được sự tồn tại của thằng bé, bởi vì một khi anh ta biết được chuyện này, điều đó có nghĩa tôi đã mất đi tư cách được sống cùng con trai của mình, anh ta nhất định sẽ dùng hết mọi biện pháp có thể đoạt mất thằng bé khỏi tay tôi. Đương nhiên, nếu tương lai, đó là cách duy nhất để cứu con mình, có lẽ tôi cũng chỉ đành nhịn đau bỏ đi mà thôi, hy vọng Thượng Đế có thể phù hộ, để ngày ấy không bao giờ xảy đến…” Hoa Ngữ Nông nói xong, hốc mắt và mũi đã có chút chua xót.

“Báo cáo xét nghiệm có khi phải một lát nữa mới đưa lên được, ừm, ý tôi là, tuy rằng làm bác sĩ thì không có quyền hỏi tới việc riêng tư của bệnh nhân, nhưng, nếu cô không để ý, có thể coi tôi như bằng hữu của mình, tôi nghĩ mình nguyện ý ngồi nghe kể chuyện xưa của cô năm đó.” Bởi vì qua lời nói của Hoa Ngữ Nông, bác sĩ điều trị chính cảm thấy rất hứng thú với chuyện năm xưa đã xảy ra với cô, bà liền thử dẫn đường để cô có thể đem những tâm sự giấu kín trong tâm chia sẻ và nói ra với mình, bà chủ quan cho rằng, có lẽ nếu Hoa Ngữ Nông nói ra hết những bí mật này, tâm trạng sẽ dễ chịu hơn lúc trước.

Không biết có phải vì tín nhiệm với nghề nghiệp bác sĩ này hay không, khi nghe bác sĩ điều trị chính hy vọng nghe được chuyện xưa của mình, Hoa Ngữ Nông có chút sửng sốt, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt chân thành kia, cô hít mũi, quyết định đem mọi chuyện phát sinh bảy năm trước đây từ từ kể lại.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#9
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 8: HÔN NHÂN VÀ LỢI ÍCH



Bảy năm trước, thành phố Y mới chỉ là thành phố ven biển được nhiều người khách biết đến, ngành du lịch nơi đây phát triển rất thành công. Khi ấy, trong số đông các công ty du lịch lúc bấy giờ, công ty cổ phần hữu hạn quốc tế Hoa Hỏa chính là một nhân tài kiệt xuất, người sáng lập ra nó đồng thời là người cầm quyền chính là con cháu Hoa gia.

Đúng vào lúc Hoa Hỏa đang phát triển không ngừng, bất chợt một cơn gió lốc thổi quét tới toàn bộ tài chính toàn cầu, nhất thời khiến giá cổ phiếu sụt giảm nghiêm trọng, kinh tế suy thoái, Hoa Hỏa buộc phải nghênh đón nguy cơ nghiêm trọng nhất kể từ lúc họ treo biển hành nghề đến giờ.

Trong một nhà hàng Tây năm sao cao cấp được trang trí hết sức hoa mĩ, một cuộc xem mắt đang diễn ra.

Người đàn ông mặc âu phục màu rượu vang tao nhã ngồi bắt chéo hai chân trên chiếc ghế salon đỏ thẫm bằng da, trên tay cầm một ly rượu, dưới ánh đèn thủy tinh trong vắt, chất lỏng màu đỏ bên trong sóng sánh giống hệt như máu tươi của con người, yêu diễm và mị hoặc.

Ngồi đối diện người đàn ông là một cô gái tóc dài, mặc váy liền tơ tằm màu trắng, sắc mặt vẫn còn chưa hết nét trẻ con, mái tóc đen nhánh thẳng tắp rũ xuống hai bên má, con ngươi trong veo từ đầu đến cuối cứ sống chết nhìn chằm chằm vào ly rượu trước mặt, nhưng đôi môi mím lại đã tố cáo sự khẩn trương lo lắng của chủ nhân mình, tuy nhiên tư thế ngồi thẳng đã làm bật lên sự nề nếp và bối cảnh gia giáo của cô gái.

“Tên cô là gì?” Người đàn ông nhẹ nhàng lắc chén rượu trong tay, mặt không chút thay đổi, chăm chú nhìn người phụ nữ trước mắt.

“Hoa Ngữ Nông.” Cô gái trẻ dùng thanh âm nhỏ nhất của mình trả lời vấn đề của anh, biểu hiện của cô lúc này trông vô cùng nhút nhát, giống như đang lo lắng người đàn ông trước mắt sẽ tùy lúc lao tới ăn sạch mình vậy.

“Ninh Quân Hạo, tên của tôi.” Người đàn ông báo tên họ một cách đơn giản, coi như đã giới thiệu qua về bản thân với cô một chút.

“Tôi biết, ông nội đã nói về anh với tôi.” Hoa Ngữ Nông nhẹ giọng nói, sau đó cặp lông mi cong dài nhẹ nhàng ngước lên trên, đôi mắt trong veo bất chợt đối diện với một ánh mắt sắc bén như vuốt của chim ưng. Cô sợ tới mức vội vàng thu tầm mắt lại.

“Ngẩng đầu lên nhìn tôi, một người phụ nữ không phóng khoáng như thế sao có thể xứng làm phu nhân của Ninh Quân Hạo được chứ?” Anh có chút phiền lòng với sự nhút nhát e dè của cô, khẽ nhíu mày ra lệnh.

Hoa Ngữ Nông nghe vậy, trái tim nhẹ nhàng co rút đi một chút, kinh ngạc ngước mắt lên nhìn anh.

“Chắc hẳn cô đã biết về kế hoạch hợp tác sắp tới của Ninh thị và Hoa thị, vì để biểu lộ thành ý hợp tác của đôi bên, cô nhất định phải trở thành vợ của tôi. Tôi biết cô không thích tôi, nhưng bắt đầu từ giờ phút này, mặc kệ trước đây cô đã từng có ai trong lòng, nhất định phải lập tức quên anh ta đi ngay. Bây giờ bên ngoài khách sạn có rất nhiều phóng viên đang chờ chúng ta, nếu cô không còn gì thắc mắc nữa thì kể từ lúc chúng ta bước ra khỏi khách sạn này, người giám hộ của đôi bên sẽ lập tức công bố tin tức về lễ kết hôn ọi người.” Ninh Quân Hạo dùng một giọng điệu vô cùng công thức hóa nói với cô, tuy rằng nội dung của nó là cầu hôn, nhưng mà nghe đi nghe lại vẫn thấy giống đang bàn chuyện làm ăn với đối tác hơn.

Hoa Ngữ Nông nghe thấy lời của anh, phản ứng có chút chậm chạp, cô không ngờ một chuyện quan trọng và thiêng liêng như thế có thể được nói ra bằng một ngữ khí như vậy từ miệng anh. Kể từ lúc cô đáp ứng ông nội, vì Hoa Hỏa mà gả cho người đàn ông này, cô đã biết cuộc hôn nhân của hai người chẳng qua chỉ là một sự kết hợp vì lợi ích. Chẳng qua cô không ngờ, lúc bản thân phải đối diện thật sự thì nội tâm vẫn có chút không thể nào thích ứng.

“Cô đã không nói lời nào, như vậy tôi có thể coi sự im lặng của cô là việc đã hiểu những gì tôi nói, thậm chí là đồng ý không?” Ninh Quân Hạo cảm thấy khó chịu với sự trầm mặc của cô, anh hờ hững nhấp một ngụm rượu đỏ trong ly, sau đó nhíu mày nhìn cô gái trước mắt hình như đang phải chịu một sự dày vò trong nội tâm ghê gớm.

“Tôi đã biết, tôi nhất định sẽ tận lực phối hợp với anh.” Hít sâu một hơi, sau đó gật gật đầu, vẻ mặt cô bình tĩnh nói.

“Tốt lắm, tôi thích nói chuyện với những người phụ nữ có hiểu biết.” Anh rốt cục cũng lộ ra một nụ cười thỏa mãn, đặt chén rượu trong tay lên bàn, đứng dậy bước tới bên người cô, vươn một tay ra, lễ độ nói: “Bây giờ, cùng tôi đi ra bên ngoài thôi.”

Hoa Ngữ Nông có chút sững sờ, nhưng rất nhanh sau đó liền kịp thời phản ứng, cô chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng sửa lại làn váy trắng tinh của mình, bàn tay nhỏ nhắn dịu dàng đặt lên lòng bàn tay to lớn trước mắt, tùy ý để anh nắm lấy tay mình, bước tới một tương lai không hề đoán được phía trước….

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#10
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 9: ĐÊM TÂN HÔN



Một tháng sau, hôn lễ long trọng được tổ chức trong một khách sạn năm sao xa hoa bậc nhất thành phố Y, mà khách sạn đó cũng chính là một phần sản nghiệp của Ninh thị.

Sắc hồng đỏ thắm, áo cưới trắng tinh, trong buổi lễ kết hôn như giấc mộng, những tiếng chúc phúc và tiếng cười không ngừng tràn ngập khắp nơi. Tất cả đều đang nói với Hoa Ngữ Nông hai mươi tuổi rằng, kể từ giờ phút này, cô đã trở thành một người phụ nữ có chồng, quãng thời gian về sau của cô sẽ vĩnh viễn gắn bó với người đàn ông vẫn còn xa lạ ấy.

Đêm tân hôn giống như một tiếng động lớn ầm ĩ đi qua sự tĩnh lặng vốn có, trên giường cưới trải ga màu đỏ thẫm rải đầy những cánh hoa hồng tươi tắn. Sau khi tắm rửa qua loa xong, Hoa Ngữ Nông ngồi bên cạnh giường, chăm chú nhìn vào những cánh hoa đến mức thất thần.

Không bao lâu sau, cánh cửa phòng tắm đột nhiên bật mở, hơi nước lượn lờ xung quanh, Ninh Quân Hạo vừa mới tắm rửa xong, bọc qua thân thể bằng một chiếc khăn trắng, trần trụi bước ra ngoài.

Giờ phút này Hoa Ngữ Nông đang khẩn trương muốn chết, cô có chút không biết phải làm sao ngồi yên trên giường, ngây ngốc nhìn anh đang dần tiến tới chỗ mình.

“Hình như em rất có hứng thú với cơ thể của tôi thì phải.” Nhìn thấy ánh mắt Hoa Ngữ Nông ngắm mình có chút dại ra, khóe miệng Ninh Quân Hạo không khỏi gợi lên một nét cười tà mị, anh bước đến trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống gương mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng nóng rực, ngón tay thon dài nâng chiếc cằm thon nhỏ lên, khẽ hỏi.

“Đúng… Thực xin lỗi, em…Em không phải cố ý… Nếu như vậy… Xem… Nhìn anh…” Cô có chút quẫn bách dừng bàn tay đang chải tóc lại, thoát khỏi sự khống chế của anh, giọng điệu cũng trở nên vấp váp.

“Vợ cảm thấy có hứng thú với cơ thể của chồng, đây không phải là một chuyện rất bình thường hay sao? Vì sao phải nói xin lỗi?” Anh nhìn vẻ mặt e lệ rụt rè của Hoa Ngữ Nông, cúi thấp đầu khẽ thì thầm bên tai cô một chút. Khi anh cất tiếng, một luồng khí ấm áp phả vào lỗ tai khiến cô không thể tự chủ được mà co rụt người lại, mặt càng thêm đỏ hơn, tim cũng đập càng nhanh chóng.

“Thời gian không còn sớm nữa, ngủ đi, ngày mai vẫn còn rất nhiều chuyện cần phải xử lí.” Không biết có phải vì mục đích trêu chọc cô đã đạt được hay không, anh nhanh chóng che dấu nét cười tà mị trên gương mặt, sau đó tỏ vẻ mệt nhọc vén chăn lên, nằm xuống giường cưới.

Không nghĩ tới chuyện anh sẽ dễ dàng buông tha mình như vậy, Hoa Ngữ Nông cứ ngỡ tai mình đã nghe nhầm, nhất thời trở nên ngây ngẩn không biết phải làm sao.

Ninh Quân Hạo nằm xuống rồi liền phát hiện Hoa Ngữ Nông vẫn không có cử động nào hết, thế nên anh quay người, nhìn gương mặt nhỏ nhắn kia nói: “Hay là em cảm thấy chúng ta nên làm chút chuyện gì đó trước khi ngủ để ngon giấc hơn?”

Lần này Hoa Ngữ Nông đã hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của anh, nhất thời nhanh chóng chui vào trong chăn, bởi vì thẹn thùng và khẩn trương, cô thậm chí còn không dám để lộ đầu ra ngoài.

Ninh Quân Hạo nhìn bộ dáng đáng yêu ấy của cô, trong lòng khẽ cười thầm, sau đó nhắm chặt hai mắt, say sưa an giấc.

Đêm hôm ấy, tuy rằng Hoa Ngữ Nông đã mệt muốn chết đi nhưng vẫn không hề đi vào giấc ngủ. Cô cảm giác quãng thời gian từ lúc quen biết Ninh Quân Hạo cho tới bây giờ, cùng anh nằm chung giường, chung gối giống hệt như một giấc mơ vậy.

Chỉ trong vòng một tháng mà thôi, bọn họ từ hai người xa lạ đã trở thành một cặp vợ chồng vĩnh kết đồng tâm khiến bao người hâm mộ, mà càng khiến cô không thể tin được chính là, người chồng cô không sao hiểu thấu ấy hình như đã sớm xem trọn tâm tư cô từ rất lâu rồi, trong một đêm tân hôn lẽ ra nên mây mưa thất thường như thế, anh lại không hề bắt buộc cô tiếp nhận mình, chỉ săn sóc bảo cô ngủ ngon mà thôi.

Chồng của cô rốt cuộc là người như thế nào? Cô tràn ngập sự hiếu kỳ với anh, nhưng cô cũng biết, chuyện này không thể gấp được, bây giờ mới chỉ là bắt đầu, hai người vẫn còn có rất nhiều thời gian để tìm hiểu về đối phương cơ mà, không phải hay sao?

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời


Bookmarks

Đi tới chuyên mục:


Thành viên đang xem chủ đề: 1 Khách