Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Đánh giá chủ đề:
  • 0 Vote(s) - Trung bình 0
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
#31
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 30: ÔI TRỜI!



“Anh…muốn làm gì?” Cô theo bản năng cảnh giác hỏi, thân thể cũng trở nên căng thẳng.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng anh trầm thấp mà khàn khàn, như một người hành khách đi bộ trong sa mạc quá lâu nhưng vẫn không tìm được nguồn nước.

Hoa Ngữ Nông nghe được một chút kỳ lạ trong tiếng nói của anh, có ý muốn làm người ta đỏ mặt, vì thế cô càng khẩn trương thêm, ngoan ngoãn nghe lời anh không hề động đậy.

Thời gian lúc này đây như muốn ngưng đọng lại, bọn họ đều có thể nghe thấy tim đập của đối phương, giống như đang mơng chờ một điều gì đó.

“Là lần đầu tiên?” Không bao lâu sau, bờ môi của anh nhẹ nhàng đến gần bên tai cô, hơi thở ấm áp phả vào vành tai có một chút mờ ám.

“Cái… Cái gì?” Cô không hiểu rõ ý anh ngay, nhưng rất nhanh sau đó đã kịp phản ứng lại, cả khuôn mặt ngượng ngùng chỉ hận không thể chôn vào trong gối.

Ninh Quân Hạo đã sớm có đáp án từ phản ứng của cô, bàn tay to bắt đầu dịu dàng di chuyển quanh phần thắt lưng, dần dần đi xuống.

“Không… Đừng… Đừng như vậy…” Cô vẫn rất thẹn thùng, cho nên dưới sự trêu đùa không mấy mạnh mẽ của anh, không có cách nào buông lỏng trái tim được. Bàn tay mềm mại cố gắng dùng sức bắt lấy bàn tay to đang không an phận kia, không muốn để cho anh tiếp tục.

“Em đang từ chối anh sao?” Đối với phản kháng của cô, anh có vẻ không hề căm giận, đem chúng giải thích thành sự thẹn thùng trúc trắc của xử nữ, cho nên giọng nói cất lên không hề lạnh lẽo mà ngược lại giống như một lời trêu đùa khiêu khích thì đúng hơn.

Hoa Ngữ Nông nghe thấy lời của anh, lập tức như bị kích thích lớn, khiến cô trong nháy mắt hiểu ra rằng, người nằm bên cạnh mình lúc này, không phải là người mình có thể cự tuyệt.

Đúng vậy, sao cô có thể quên, người đàn ông này là chồng cô, lại còn là người chiếm giữ trái tim cô nữa chứ, sao cô có thể cự tuyệt anh, làm sao có thể cự tuyệt anh được đây?

Bàn tay nắm lấy tay anh nhẹ nhàng buông ra, cô nhắm hai mắt, ngoan ngoãn đưa thân thể mình chậm rãi tới gần thân người có chút nóng rực kia.

Nhìn thấy cô đã bắt đầu phối hợp với mình, khóe miệng Ninh Quân Hạo lơ đãng lộ ra một nụ cười thản nhiên, bất ngờ đặt cô dưới thân, dịu dàng dẫn dắt cô bước vào một thế giới khoái hoạt mà trước đây cô chưa từng biết đến…

(chỗ này bỏ bớt rất nhiều chữ…)

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#32



Sáng ngày hôm sau, khi Hoa Ngữ Nông tỉnh lại, bên gối đã không còn người.

Cô cử động thân mình, muốn rời giường, lại không nghĩ tới cả người đều chua xót khó chịu. Trong đầu lập tức hiện ra cảnh tượng triền miên tối hôm qua, gương mặt liền không khỏi đỏ bừng.

Nhìn ánh sáng rực rỡ ngoài cửa sổ, cô biết giờ đã không còn sớm. Giãy dụa cố gắng bước xuống, xoay người mặc quần áo xong, đi đến bên giường, cô bất ngờ vô tình nhìn thấy một vết máu đỏ tươi thoáng hiện ra trên ga giường vàng nhạt.

Đúng rồi, đêm qua, cuối cùng cô cũng từ một cô gái trở thành người phụ nữ, một người phụ nữ chân chính của Ninh Quân Hạo.

Xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt một lúc, chờ cô thay quần áo tử tế bước ra khỏi đó xong, đã thấy bác Trương chẳng biết xuất hiện trong phòng từ lúc nào, đang giúp cô thay ga giường sạch sẽ.

Nhìn thấy Hoa Ngữ Nông bước ra khỏi phòng tắm, bà lập tức hỏi: “Cô chủ, nguyệt sự tháng này của cô có vấn đề sao? Tôi lập tức bảo người đem đến cho cô…”

“Không… Không phải…” Hoa Ngữ Nông biết bà muốn nói cái gì, vì thế lập tức mở miệng cắt đứt lời của bà: “Không phải nguyệt sự đến đâu…”

Bác Trương nghe vậy, vẻ mặt bỗng biến đổi, nhớ lại buổi sáng lúc Ninh Quân Hạo ra ngoài có dặn mình đừng tới phòng gọi Hoa Ngữ Nông dậy sớm, đợi cô chủ dậy rồi thì mới đến đó đổi ga giường mới, bây giờ bà liền hiểu rõ, thì ra hai người họ tối qua mới viên phòng.

Sau khi hiểu rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra, bác Trương liền cuộn ga giường cũ để vào giỏ xách ở một bên, nói: “Hy vọng cô chủ sớm mang thai cậu chủ nhỏ, để phu nhân và lão gia sớm được ôm cháu.”

“Bác Trương, đừng trêu chọc cháu mà…” Hoa Ngữ Nông nghe thấy lời bác Trương nói xong, không khỏi đỏ bừng mặt, nhưng trong lòng lại khó nén cảm giác giác hạnh phúc đang trào dâng.



Hoa Đình Quốc Tế, trong phòng làm việc ở tầng chín mươi chín của tổng tài, bây giờ là lúc xế chiều, trước đây vào giờ này Ninh Quân Hạo vẫn còn đang bận rộn ký tên lên đủ loại giấy tờ.

Cửa phòng làm việc bị người từ bên ngoài nhẹ nhàng đẩy ra, thư ký Lý cầm ghi chép công việc đi vào, thấy Ninh Quân Hạo hình như đang chuẩn bị mặc áo khoác đi ra cửa, lập tức tiến lên một bước nói: “Tổng giám đốc, anh muốn đến chỗ hẹn với Trương tổng của tập đoàn Phúc Điền sao?”

“Giúp tôi hủy bỏ toàn bộ lịch trình chiều ngày hôm nay đi.” Nói xong, Ninh Quân Hạo mặc áo khoác vào, chuẩn bị rời đi.

Thư ký Lý vô cùng bất ngờ nhìn anh, giống như đang nhìn một người ngoài hành tinh vậy.

Trên thực tế, Ninh Quân Hạo trong ấn tượng của cô là một kẻ cuồng công việc không hơn không kém, cô thật sự không nghĩ ra trên thế giới này còn có chuyện gì quan trọng hơn công việc, khiến anh có thể vì nó mà bỏ hết mọi lịch trình đã được sắp xếp sẵn.

Ninh Quân Hạo vứt thư ký Lý đang trợn mắt há hốc mồm sang một bên, lập tức đi về phía cửa, chẳng qua đi được một đoạn, anh bỗng dừng bước xoay người nhìn cô ta: “Cô nói thử xem, đối với một người phụ nữ mà nói, bất ngờ lớn nhất mà một người đàn ông có thể cho cô ấy là cái gì?”

“Bất…Bất ngờ?” Đại não thư ký Lý lập tức dừng lại một chút, rất nhanh sau đó liền hiểu ra, vẻ mặt mập mờ cười nói: “Không biết cô gái mà tổng tài muốn gây bất ngờ là phu nhân hay là…”

“Thư ký Lý vẫn chưa có bạn trai sao?” Ninh Quân Hạo nhìn thấy vẻ mặt muốn trêu chọc mình của thư ký Lý, nhịn không được hỏi ngược lại.

“A…Không lẽ sếp muốn giới thiệu bạn trai cho tôi?” Thư ký Lý cười híp mắt nhìn Ninh Quân Hạo.

“Không, tôi chỉ muốn thu lại vấn đề mình vừa đặt ra với cô mà thôi. Một cô gái ngay cả bạn trai cũng không có, làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của phụ nữ đã có chồng chứ.” Nói xong, Ninh Quân Hạo cười hớn hở đi ra khỏi văn phòng.

Vẻ mặt thư ký Lý kinh sợ nhìn theo bóng lưng Ninh Quân Hạo rời đi, cô cảm giác hôm nay mình nhất định đã hoa mắt rồi, tổng giám đốc lại có thể cười với mình, mặc dù là nụ cười khinh bỉ, nhưng đối với Ninh Quân Hạo trước giờ toàn mặt liệt mà nói, đây đã là một sự thay đổi rất lớn rồi.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#33



Nhà họ Ninh, lúc này Hoa Ngữ Nông đang nghỉ ngơi trong phòng đọc sách.

Trong phòng của người giúp việc dưới lầu một, bác Trương đang cầm di động gọi điện thoại, vẻ mặt của bà có chút kì quái, giống như người bên kia điện thoại khiến bà cảm thấy rất khẩn trương.

“Thật sự cần làm như vậy sao? Nếu chẳng may thất bại thì biết làm sao bây giờ?” Ngón tay bà bởi vì dùng sức nắm mà các đốt trở nên trắng bệch, tiếng nói cũng có chút run rẩy vì lo lắng.

“Sẽ không, bà chỉ cần phối hợp với tôi thật tốt là được. Không nghĩ tới tối qua bọn họ mới viên phòng, như vậy cũng tốt, ít nhất tôi lại nắm giữ thêm được một điều kiện quan trọng có thể đánh bại Hoa Ngữ Nông rồi.” Thanh âm của Trần Nhược Hồng truyền tới từ đầu dây bên kia, trong giọng nói mang theo sự lạnh lùng.

“Nhược Hồng, hay là chúng ta buông tay đi, lấy sự hiểu biết của mẹ với cậu chủ, nếu để cậu ấy biết chúng ta lén làm việc này, nhất định sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu. Nhân lúc tất cả mọi người chưa ai biết chuyện, cứ coi như chưa có gì xảy ra. Đàn ông có tiền trên đời này nhiều như vậy, con cần gì phải đem ánh mắt đặt trên người một mình cậu chủ chứ?” Bác Trương cảm thấy lo lắng đối với dáng vẻ vô cùng tin tưởng kia của Trần Nhược Hồng, bà hiểu rõ tính cách Ninh Quân Hạo hơn so với bất kỳ ai. Đương nhiên bà cũng biết, sở dĩ Ninh Quân Hạo kết hôn lâu như vậy mới viên phòng cùng Hoa Ngữ Nông là bởi vì đứng từ góc độ người trong cuộc mà nói, ở sâu trong lòng Ninh Quân Hạo đã chấp nhận người vợ này rồi. Nếu chỉ coi Hoa Ngữ Nông như một vật trang trí bên cạnh có cũng được mà không cũng chẳng sao, anh hoàn toàn không cần tốn nhiều thời gian để chung sống cùng cô như vậy, có thể trực tiếp thực hiện nghĩa vụ vợ chồng ngay trong đêm tân hôn.

“Kẻ có tiền trên thế giới này quả thật không ít, nhưng kẻ vừa có tiền lại vừa giống Quân Hạo không nhiều. Cho dù là gia thế hay nhân phẩm, anh ấy không phải đều hoàn mỹ vô khuyết hay sao? Tóm lại tôi đã muốn thứ gì liền nhất định phải có được cái đó, bà không giúp tôi thì thôi, nhưng đừng có cản đường tôi.” Nói xong, Trần Nhược Hồng không đợi bác Trương nói hết lời, đã cúp máy ngay lập tức.

Nhìn điện thoại không ngừng truyền đến những tiếng tút tút, bác Trương chỉ có thể bất đắc dĩ quyết định trong lòng. Nếu không thể ngăn cản được con bé, vậy thì hãy thành toàn cho nó thôi, ít nhất như vậy sẽ bù lại được những tiếc nuối của người làm mẹ vì đã vứt bỏ con năm đó.

Hoa Ngữ Nông đang ở trên lầu đương nhiên không hề biết những gì đang xảy ra bên dưới, cô dựa người ngồi vào chiếc ghế salon rộng lớn kê gần cửa sổ thủy tinh sát đất, cả người được ánh sáng ấm áp rực rỡ bao quanh, lộ ra vẻ lười biếng và thích thú.

Trong tay cô lúc này đang cầm một quyển Hồng Lâu Mộng.

Không biết đã đọc trong bao lâu, cô cảm thấy mắt có chút mệt mỏi, liền khép cuốn sách lại, chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi, chẳng qua không ngờ được vừa mới ngả đầu, di động đã vang lên.

Cầm di động lên nhìn, cô phát hiện ra dãy số hiển thị là một số điện thoại lạ, liền tò mò nghe thử.

“Chào, xin hỏi là ai vậy?” Giọng nói của cô bình tĩnh và dịu dàng.

“Là tôi, Ngữ Nông, tôi là Nhược Hồng.” Tiếng của đối phương vừa vang lên, Hoa Ngữ Nông liền cảm thấy đầu mình vang lên ‘ầm’ một tiếng.

Không ngờ là Trần Nhược Hồng gọi, vì sao cô ấy lại gọi đến?

“Thì ra là cô Trần, xin hỏi…Cô tìm tôi có chuyện gì không?” Cho dù cô lựa chọn tin Ninh Quân Hạo sẽ không phản bội mình, nhưng chuyện xảy ra hôm qua vẫn khiến cô có chút không thoải mái, giờ phút này Trần Nhược Hồng đối với cô mà nói là một quả bom hẹn giờ, làm cô thấy hết sức bất an.

“Sao cô lại khách khí với tôi vậy chứ? Cứ gọi tôi Nhược Hồng là được rồi, hay là cô cảm thấy lấy thân phận của mình, vẫn nên giữ khoảng cách với tôi thì hơn, không thích hợp cùng tôi kết bạn?” Trần Nhược Hồng đối với cách gọi ‘cô Trần’ của Hoa Ngữ Nông có chút không thoải mái, trong giọng nói có vẻ thất vọng.

“Không… Không phải, tôi không có ý đó, tôi đương nhiên nguyện ý trở thành bạn của cô…” Hoa Ngữ Nông lo lắng cách nói của mình không cẩn thận sẽ làm Trần Nhược Hồng tổn thương, liền vội vàng lên tiếng giải thích.

Trần Nhược Hồng thấy thế, ở đầu bên kia điện thoại nở nụ cười, nói: “Ha ha, tôi biết cô không phải loại người đó mà, không cần gấp gáp, tôi chỉ đùa với cô thôi.”

“Thì ra là thế, nhưng mà, cô còn chưa nói mình tìm tôi có việc gì đâu đấy.” Hoa Ngữ Nông có chút khó hiểu trong lòng, cho dù bọn họ đã từng gặp nhau trước đó, nhưng vẫn còn ‘kẻ thứ ba’ đứng giữa là Ninh Quân Hạo nữa mà, đâu có tồn tại mối quan hệ cá nhân nào chứ.

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#34
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 33: LÁI XE



“À, là thế này, tối mai Quân Hạo có một bữa tiệc cần tham gia, âu phục của anh ấy đã đưa đến cửa hàng, vốn dĩ là tôi sẽ đến đó lấy rồi mang về nhà cho anh ấy, nhưng mà bây giờ tôi có chút việc bận không thể đi được, cho nên không biết có thể phiền cô đến đó lấy giúp tôi được không? Cô chỉ cần đem quần áo mang về nhà là được rồi.” Trần Nhược Hồng lên tiếng nhờ Hoa Ngữ Nông giúp đỡ, giọng nói của cô ta nghe rất là vô hại, song vẻ mặt lại hết sức ngoan độc.

“Vậy sao, thế thì trước hết cô gửi địa chỉ đến di động của tôi đi, bây giờ tôi qua lấy cũng được.” Hoa Ngữ Nông không nghĩ ra được lí do nào để từ chối, trên thực tế, từ trước đến nay cô cũng ít khi từ chối người khác, huống chi chuyện này còn liên quan đến chồng mình, thân là người làm vợ, nếu chuyện đã tới cửa, dĩ nhiên cô sẽ không trốn tránh.

Có điều, ngày mai Ninh Quân Hạo cần tham gia tiệc tối ư? Vì sao cô không nghe anh nói nhỉ?

Chẳng lẽ anh không định mang vợ theo? Hay là…

Quên đi, cô quyết định không tiếp tục đoán mò nữa, bởi vì đợi đến khi cô lấy được quần áo đem tới trước mặt anh, tin là đáp án cũng sẽ có được.

Cúp điện thoại, Hoa Ngữ Nông thay một bộ váy liền màu xanh ngọc, phối với một đôi giày nhỏ đế bằng màu trắng, đội chiếc mũ xanh lam đi xuống dưới nhà.

Bác Trương dưới lầu đi từ trong phòng ra, thấy Hoa Ngữ Nông muốn đi tới cửa, vẻ mặt bà có chút mất tự nhiên mỉm cười với cô, sau đó hỏi: “Cô chủ muốn ra ngoài sao?”

“Vâng, bây giờ chú Lý có rảnh không ạ? Cháu muốn đi lấy quần áo dự tiệc giúp Quân Hạo.” Hoa Ngữ Nông gật gật đầu, quay sang hỏi bác Trương.

“Chú Lý không có ở nhà, tôi vừa bảo anh ấy lái xe đưa A Bình đến siêu thị mua đồ rồi, có lẽ phải hai tiếng nữa mới trở về, nếu không cô đưa địa chỉ cho tôi, tôi giúp cô chủ đi lấy.” Bác Trương nói xong, ánh mắt liền có chút mờ ám.

“Vậy à…” Hoa Ngữ Nông nghe vậy, vẻ mặt hơi do dự, nhưng rất nhanh sau đó, cô liền nói: “Cháu tự mình lái xe cũng được, trong gara còn có xe không?”

“Xe thể thao của cậu chủ ở trong gara, nhưng mà, cô chủ, cô thật sự phải tự mình lái xe sao? Trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy cô lái xe mà.” Bác Trương nói xong, trong giọng điệu mang theo sự lo lắng, chẳng qua chút lo lắng này lại mang theo vài phần thật, vài phần giả, khó mà phát hiện.

Hoa Ngữ Nông cười híp mắt nhìn bác Trương nói : “Yên tâm đi, đừng nhìn dáng vẻ nhát gan thường ngày của cháu, thật ra kỹ thuật lái xe của cháu không tồi đâu đấy. Bác Trương, bác đem chìa khóa xe đến cho cháu đi, cháu tự lái xe đi cũng được, cháu sẽ cố gắng chú ý an toàn lúc đi trên đường.”

Bác Trương nghe cô nói thế, cũng không tiếp tục ngăn cản nữa. Trên thực tế, có lẽ cho tới bây giờ bà ta không hề có ý định ngăn cản cô, vì thế, rất nhanh sau đó, chìa khóa chiếc xe Ferrari của Ninh Quân Hạo liền ở trên tay của Hoa Ngữ Nông.

Ngồi trên ghế lái, Hoa Ngữ Nông hít sâu một hơi, khởi động xe, chậm rãi ra khỏi nhà xe, đi về phía địa chỉ mà Trần Nhược Hồng nhắc đến.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#35
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 34: TAI NẠN Ô TÔ



Xe chạy được phân nửa đường thì tới một ngã tư, Hoa Ngữ Nông nhìn báo hiệu đèn xanh, tiếp tục duy trì khoảng cách bốn năm mét với xe đi phía trước, nhưng đúng lúc cô đang điều khiển xe chuẩn bị thuận lợi vượt qua đèn xanh thì di động trong túi đặt trên ghế lái phụ bất ngờ rung lên.

Cô nhanh chóng dẫm mạnh chân ga, định dừng tại chỗ này để nghe điện thoại, không ngờ đúng lúc này, phía đường giao đằng trước đột nhiên xuất hiện một chiếc xe tải, đi với tốc độ cực nhanh, va chạm với xe cô trong nháy mắt khiến nó lật nhào.

Chỗ này vốn không phải ngã tư đường đông đúc cho lắm, thế nên lúc tai nạn xảy ra, cũng không có cảnh sát giao thông ở hiện trường.

Hoa Ngữ Nông chỉ cảm thấy từ dưới chân truyền đến cảm giác đau đớn khủng khiếp, đầu đập mạnh vào phía trước xe, liền bất tỉnh nhân sự.

Phía bên này, Ninh Quân Hạo vừa mới từ văn phòng đi đến bãi đỗ xe, đang định gọi điện thoại cho Hoa Ngữ Nông, bảo cô chuẩn bị ra khỏi nhà, anh sẽ về đón cô. Thế nhưng điện thoại kêu vài tiếng không ai nghe, trực tiếp truyền tới thông báo không có người nhận máy.

Cảm thấy kỳ lạ, anh lập tức gọi điện thoại về nhà, tuy nhiên lúc nhận được tin Hoa Ngữ Nông rời khỏi nhà một mình, chẳng hiểu sao, ngay khi ấy, anh cảm giác có một loại dự cảm bất an tràn ngập trong lòng.

Mở radio trong xe, rất nhanh sau đó anh nghe thấy tin tức cập nhật mới nhất về tình hình giao thông lúc này, nói đúng hơn thì chính là vụ tai nạn ô tô của Hoa Ngữ Nông. MC dùng tiếng nói vô cùng máy móc thông báo mọi người đi đường vòng để tránh xảy ra tình huống kẹt xe, lúc sau còn cho biết trước mắt người bị thương đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Ninh Quân Hạo không trực tiếp liên hệ Hoa Ngữ Nông cùng với vị trí của tai nạn xe cộ này, chẳng qua cuộc điện thoại sau đó đã khiến cho trái tim vốn đang lơ lửng của anh lập tức vọt lên tận cổ họng.

“Xin chào, đây là bệnh viện, xin hỏi anh có phải là chồng của chủ nhân số điện thoại này không? Vợ của anh đã xảy ra tai nạn, hiện đang ở trong phòng cấp cứu, mời anh mau đến đây để làm các giấy tờ nhập viện.”

Điện thoại do người từ bệnh viện gọi tới, lúc ấy khi Hoa Ngữ Nông nằm trên xe cứu thương cùng với bác sĩ và y tá, túi xách cũng rơi ra cùng, hơn nữa y tá còn tìm được giấy chứng minh và điện thoại di động của cô, còn tìm thấy cuộc gọi gần đây nhất đến từ một người tên là “Chồng”, thế nên cho rằng người đã gọi cú điện thoại này chính là chồng của Hoa Ngữ Nông.

Ninh Quân Hạo nghe thấy tin này, không khỏi cau mày lại, vội vàng hỏi: “Tình huống của cô ấy giờ thế nào? Có nguy hiểm không?”

“Tạm thời vẫn chưa biết rõ được, người bệnh hiện đang ở trong phòng cấp cứu để phẫu thuật, mời anh đến bệnh viện hoàn tất các thủ tục ngay, nếu cần phải phẫu thuật thêm nữa, cần có người nhà ký tên mới được.” Nói xong, y tá báo địa chỉ bệnh viện, sau đó cúp máy.

Ninh Quân Hạo không kịp nghĩ thêm bất cứ chuyện gì, lập tức quay đầu xe đi về phía bệnh viện.

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#36
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 35: CHUYỂN VIỆN



Lúc Ninh Quân Hạo đến được bệnh viện, Hoa Ngữ Nông đang ở trong phòng phẫu thuật tiến hành cấp cứu. Anh hoàn tất các thủ tục xong liền bồn chồn đứng trước cửa phòng, không biết được tình huống bên trong ra sao.

Đợi hơn một tiếng đồng hồ, đèn đỏ phòng cấp cứu mới tắt, Hoa Ngữ Nông được người ta đẩy ra từ bên trong, lúc này cô vẫn đang lâm vào tình trạng hôn mê như cũ.

“Bác sĩ, tình huống của cô ấy thế nào? Có bị thương nặng không?” Nhìn thấy bác sĩ đeo khẩu trang đi theo phía sau, Ninh Quân Hạo lập tức tiến lên hỏi.

“Bệnh nhân không có nguy hiểm về tính mạng, anh yên tâm. Đùi bị va chạm với tay lái nên gãy xương, đầu cũng có vết tích bị va chạm, nhưng không tính là quá nghiêm trọng, bên trong không tụ huyết, chỉ bị chấn động một chút, mấy tiếng sau sẽ tỉnh lại thôi.” Bác sĩ nói qua về tình huống của Hoa Ngữ Nông, sau đó nhìn Ninh Quân Hạo trước mặt, nói thêm: “Tối nay hãy sắp xếp người ở lại bên cạnh cô ấy.”

Ninh Quân Hạo biết được vết thương của Hoa Ngữ Nông không nguy hiểm gì đến tính mạng xong, trái tim treo lửng lơ nãy giờ liền hạ xuống. Khi anh nghe thấy bác sĩ bảo buổi tối hãy sắp xếp người ở lại bệnh viện cùng cô ấy, chân mày liền khẽ nhíu lại, sau đó hỏi: “Tình huống của cô ấy lúc này có thể chuyển viện được không?”

“Chuyển viện? Tốt nhất là không, trong các bệnh viện công lập bây giờ, chỗ của chúng tôi chính là hạng nhất, toàn bộ thành phố không còn bệnh viện nào có điều kiện tốt hơn nơi này. Đương nhiên, nếu như anh lo lắng đến vấn đề viện phí thì…” Bác sĩ nghĩ rằng Ninh Quân Hạo muốn chuyển viện bởi vì vấn đề viện phí, nên cố gắng giữ anh tiếp tục ở lại trị liệu tại bệnh viện này.

Chẳng qua, Ninh Quân Hạo đời nào cho ông ta cơ hội như thế, anh cắt ngang lời bác sĩ: “Tôi muốn chuyển cô ấy đến bệnh viện tư nhân Nhân Tâm, tuy rằng bệnh viện của các ông rất tốt, nhưng tình trạng của cô ấy như vậy không phải ngày một ngày hai là có thể ra viện, tôi hy vọng cô ấy được chữa trị ở một nơi thoải mái hơn.”

“Chuyện này…như vậy thì…” Bác sĩ vừa nghe anh nói muốn chuyển đến bệnh viện tư nhân tốt nhất thành phố này, vẻ mặt liền có chút xấu hổ, nhanh chóng nói: “Không thành vấn đề, chờ bệnh nhân tỉnh lại, chúng tôi sẽ sắp xếp xe cứu thương giúp cô ấy chuyển viện là xong.”

“Vậy thì làm phiền ông.” Ninh Quân Hạo gật đầu, sau đó xoay người sang chỗ khác, vừa đi về phía phòng bệnh của Hoa Ngữ Nông, vừa lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Tuấn Hiền, dặn dò anh ta lập tức liên lạc với viện trưởng bệnh viện Nhân Tâm, chuẩn bị tốt phòng bệnh chờ bọn họ chuyển đến.

Bởi vì trước mắt Hoa Ngữ Nông còn đang ở trong giai đoạn hôn mê, nên bác sĩ sắp xếp cho cô vào phòng bệnh một người.

Ninh Quân Hạo đi vào phòng bệnh, thấy phần đầu bị băng gạc màu trắng quấn xung quanh của Hoa Ngữ Nông, không khỏi cảm thấy trong lòng mình mơ hồ đau đớn!

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô suy yếu nằm trước mặt mình, cũng là lần đầu tiên cảm giác được, thì ra người phụ nữ này đối với mình mà nói, quan trọng nhiều đến vậy.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#37
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 36: CẢNH SÁT



Ở trong phòng bệnh ngây ngốc không lâu liền có hai cảnh sát tiến vào làm việc.

“Anh là chồng của bệnh nhân?” Bọn họ có lẽ đã từ bệnh viện biết được một ít tư liệu về người nhà, nên nhìn Ninh Quân Hạo đưa giấy tờ chứng minh xong, liền bắt đầu hỏi một chút vấn đề liên quan.

“Tôi muốn biết ai là người đã khiến vợ của mình thành như vậy, lái xe gây chuyện có bắt được không?” Ninh Quân Hạo trực tiếp dùng một câu hỏi trả lời vấn đề của bọn họ, đúng vậy, anh là chồng của cô, mà bây giờ, anh chỉ muốn biết ai là người đã biến Hoa Ngữ Nông thành bộ dáng như này mà thôi.

“Lái xe gây chuyện đã bỏ chạy, nhưng đồng nghiệp của chúng tôi đã đến bộ phận giao thông lấy băng ghi hình tại nơi xảy ra vụ việc, chuyện này bên giao thông đã lập án, bây giờ cần anh phối hợp làm một vài thủ tục liên quan.” Một cảnh sát có phần lớn tuổi nói xong, có lẽ đã phát hiện ra sắc mặt Ninh Quân Hạo không được tốt lắm, lại đưa mắt nhìn Hoa Ngữ Nông vẫn còn đang hôn mê, sau đó nói: “Có lẽ tối nay chúng tôi lại đến trò chuyện cùng với anh thì hơn?”

“Để trợ lý của tôi làm đi, muốn đăng ký cái gì, tìm anh ta liền xong, trước khi các ông bắt được hung thủ của vụ này, tôi không hy vọng có người đến quấy rầy mình và vợ.” Ninh Quân Hạo lạnh lùng ra lệnh đuổi khách, theo anh thấy, cùng đám cảnh sát ở chỗ này làm việc chính là lãng phí thời gian, bọn người này có thời gian ở đây lãng phí với anh, vì sao không đi truy bắt hung thủ chứ?

Một cảnh sát khác tuổi còn khá trẻ nghe thấy giọng điệu nói chuyện của Ninh Quân Hạo, vẻ mặt liền có chút khó chịu, anh ta tiến lên một bước, định nói vài lời gì đó với anh, nhưng bị người cảnh sát lớn tuổi kia giữ chặt, thấp giọng nói: “Được rồi, chúng ta ra ngoài trước đi.”

“Nhưng mà anh ta…” Người cảnh sát trẻ có chút không tình nguyện, đại khái là bởi vì từ lúc anh ta làm cảnh sát tới nay, đây là lần đầu tiên gặp phải thái độ lạnh nhạt như thế của người nhà người bị hại.

“Đi!” Người cảnh sát lớn tuổi không để cho anh ta nhiều lời vô nghĩa, nắm lấy tay anh ta đi ra bên ngoài.

Ninh Quân Hạo không hề nhìn theo bóng lưng hai người kia rời đi, từ đầu đến cuối tầm mắt của anh vẫn luôn dừng lại trên mặt Hoa Ngữ Nông, hai tay nắm chặt lại, trong mắt phát ra anh sáng lạnh lẽo khiến người ta không dám đối diện.



Nửa giờ sau, Lâm Tuấn Hiền ra khỏi cửa phòng bệnh hiện tại, sau khi đi vào, anh báo cáo với Ninh Quân Hạo rằng đã liên lạc được với bệnh viện Nhân Tâm bên kia, tỏ lòng quan tâm một chút đến vết thương của Hoa Ngữ Nông, cuối cùng mới hỏi Ninh Quân Hạo còn có gì cần dặn dò hay không.

“Tìm thám tử, dùng hết mọi biện pháp cũng phải tra ra là ai đã đụng vào xe cô ấy, không cần tiếc gì hết, nhất định phải tìm ra tên lái xe gây chuyện này.” Mặt Ninh Quân Hạo không chút thay đổi mở miệng, bàn tay nắm chặt gần như có thể vắt được thành nước.

“Vâng.” Lâm Tuấn Hiền đáp ứng, sau đó lại hỏi: “Đúng rồi, có cần phải báo cho ông chủ và bà chủ không? Hình như bọn họ vẫn chưa nhận được tin này.”

“Trước mắt đừng nói cho bọn họ biết, chờ Ngữ Nông tỉnh lại, chuyển viện rồi nói sau. Đêm nay tôi sẽ ở đây cùng cô ấy, cậu hủy bỏ mọi lịch trình và công việc ngày mai của tôi đi, chuyện công ty, cậu hãy để ý một chút.”

“Tôi hiểu rồi.” Nói xong, Lâm Tuấn Hiền lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.

P/S [Lời tác giả]: Thật xin lỗi mọi người, gần đây thân thể xinh đẹp của mỗ bị bệnh nhẹ, nên đăng truyện không được ổn định lắm, nhưng mà từ hôm nay trở đi sẽ liên tục hơn nha!!! Chuyện cũ nhớ lại đã sắp chấm dứt, một câu chuyện mới chuẩn bị mở màn!!!

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#38
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 37: ÂM MƯU



Hai giờ sau Hoa Ngữ Nông mới từ từ tỉnh lại, bác sĩ kiểm tra cho cô một lúc, sau đó liền chuẩn bị để cô chuyển đến bệnh viện Nhân Tâm. Suốt cả hành trình, Ninh Quân Hạo đều đi theo bên cạnh, tuy ánh mắt của Hoa Ngữ Nông đã mở, ý thức lại vẫn rất mơ hồ, cũng không thể mở miệng nói chyện, bác sĩ nói rằng tình trạng này của cô là do não bị chấn động, ngày mai sẽ tốt hơn.

Mà lúc này, tại căn hộ của một thành phần trí thức trong thành phố, một âm mưu đang lặng lẽ hạ màn.

Cô gái có dáng người xinh đẹp đứng trước cửa sổ thủy tinh chạm đất, tay cầm điện thoại, vẻ mặt hết sức lạnh lùng.

“Tiền đã chuyển tới tài khoản của cậu rồi, cậu có thể cầm theo số tiền đó mà rời đi, nhớ kỹ, trong vòng mười năm không được phép trở về.” Tiếng nói của cô ta xuyên qua chiếc điện thoại siêu mỏng truyền đến lỗ tai người nọ, đối phương đáp lại rất nhanh sau đó: “Vâng vâng, tôi hiểu rồi, chị cứ yên tâm, hai ta giờ đã thanh toán xong, cho dù tôi có bị người ta bắt được, cũng sẽ không nói là chị đã sai khiến tôi làm chuyện này.”

“Cậu hiểu được là tốt, đúng rồi, hôm nay lúc cậu xuống tay có nhớ chú ý đúng mực không đấy? Liệu có đâm chết cô ta hay không?” Trước khi cúp điện thoại, cô gái kia không khỏi truy vấn một câu.

“Yên tâm, không đâm chết cô gái ấy được, lúc tôi đụng vào cô ta có giẫm phanh mà, đụng vào cũng không hề tăng tốc, hơn nữa lúc đánh lén xong, tôi còn gọi xe cấp cứu đến, cho nên chắc là không có việc gì đâu.”

“Tốt lắm, số điện thoại này cậu cũng đừng dùng nữa, ném nó đi, từ nay về sau chúng ta không ai biết ai hết.” Cô gái kia nói xong liền tắt máy.

Trong căn hộ lúc này không có chiếc đèn nào sáng, không gian đen tối cùng vẻ sáng ngời của thành phố về đêm bên ngoài kia hoàn toàn đối lập với nhau. Cô gái ném điện thoại lên giường, vươn tay cầm lấy điếu thuốc lá đặt trong chiếc gạt tàn trên bàn nước, lại cầm lấy chiếc bật lửa bên cạnh, ngọn lửa màu xanh tím hiện lên trong nháy mắt, dần dần hiện ra gương mặt diễm lệ trong bóng đêm, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, đưa điếu thuốc lên miệng mình.

“Hoa Ngữ Nông, đừng trách tôi nhẫn tâm, có trách thì hãy trách cô đã đoạt mất người đàn ông tôi ngắm trúng mà thôi!” Rít một hơi sâu, cô ta nhắm mắt lại, tàn nhẫn nghĩ thầm.



Sáng sớm hôm sau, khi luồng sáng đầu tiên của ánh mặt trời chiếu vào gian phòng bệnh cấp cao đắt tiền thì Ninh Quân Hạo vẫn còn đang mệt mỏi cầm laptop kiểm tra một ít giấy tờ.

Không bao lâu sau, điện thoại của anh liền vang lên, là do Lâm Tuấn Hiền gọi tới.

“Tổng tài, chuyện hợp tác bên Pháp hình như đã xảy ra chút vấn đề, Trần Nhược Hồng bảo đối phương cần anh tự mình đi qua xem xét mới có thể giải quyết trọn vẹn được.”

“Sao lại thế? Vì sao lại xảy ra vấn đề? Tra rõ là bên nào có vấn đề hay chưa?” Ninh Quân Hạo dụi mắt, giữ vững tinh thần hỏi.

“Hình như là có công ty khác ra giá cao hơn chúng ta, muốn lật đổ chúng ta để hợp tác cùng với bọn họ, tổng giám đốc bên kia cũng đã đồng ý hợp tác cùng công ty đó rồi, Trần Nhược Hồng có gọi điện can thiệp qua, nhưng không có hiệu quả, tôi cũng liên lạc cùng với bên ấy, nhưng ngay cả điện thoại cá nhân của đối phương cũng do thư ký tiếp, căn bản không cho chúng ta cơ hội, xem ra chuyện này cần có anh tự mình sang đó mới có thể đàm phán thành công.”

“Sao lại xảy ra chuyện này? Giá cả chúng ta đưa ra, người ngoài làm sao biết được? Lập tức đặt vé máy bay đi Pháp cho tôi.” Nói xong, Ninh Quân Hạo lập tức cúp máy, gập laptop lại, đi ra khỏi phòng bệnh.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#39
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 38: THÌ RA LÀ VẬY



Hoa Ngữ Nông mở to mắt ra, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là bác Trương.

Cô mở miệng thở dốc, muốn nói gì đó, chẳng qua yết hầu như bị cái gì đó chặn lại, không thể nói ra lời.

Bác Trương thấy cô đã tỉnh, liền vừa mừng vừa lo nói: “Cô chủ, cô tỉnh rồi? Có đói bụng không? Tôi đã sớm nấu một nồi canh cô thích nhất rồi đây, để tôi đem cho cô uống.”

Hoa Ngữ Nông nhìn thấy bà ta, hai mắt mở to, sau đó đảo quanh gian phòng một vòng, không nhìn thấy bóng dáng mà mình đang tìm kiếm, đáy mắt liền hiện lên một chút thất vọng.

Bác Trương nhạy bén phát hiện ra Hoa Ngữ Nông đang tìm kiếm điều gì, bà múc canh ra đặt lên giường bệnh, sau đó đỡ Hoa Ngữ Nông ngồi dựa vào đầu giường, vừa bón canh cho cô vừa nói: “Hôm qua cậu chủ thức trông cô cả đêm, sáng nay hình như công ty xảy ra chuyện quan trọng nên đã sang Pháp rồi, mấy ngày nữa sẽ quay trở lại.”

Hoa Ngữ Nông nghe vậy, chỉ im lặng uống canh, không có ý định nói gì.

“Ông chủ và bà chủ còn chưa biết chuyện cô xảy ra tai nạn, cậu chủ bảo để tránh cho họ lo lắng, chờ cô tỉnh rồi mới nói chuyện này với họ.” Bác Trương tiếp tục nói.

Uống canh xong, bác Trương liền bảo cô nghỉ ngơi cho tốt, còn bà ra ngoài gọi bác sĩ tới.



Lúc chiều, Hoa Ngữ Nông đang mê man, bất ngờ một tiếng nói có chút quen thuộc truyền vào tai cô. Hoa Ngữ Nông nhanh chóng bị đánh thức, nhưng cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy những lời nói mà đời này mình không muốn nghe nhất.

“Quân Hạo, em không thể đi đến Pháp cùng anh, thật xin lỗi, bây giờ Ngữ Nông biến thành như vậy, em không có lòng nào tiếp tục cùng anh được nữa, bây giờ em rất áy náy, tình yêu của chúng mình chắc sẽ không có kết quả, chẳng lẽ anh muốn mặc kệ Ngữ Nông hay sao? Anh làm như vậy, lương tâm em sẽ bất an cả đời.”

Là tiếng của Trần Nhược Hồng, hình như cô ta đang gọi điện nói chuyện cùng Ninh Quân Hạo.

Hoa Ngữ Nông nghe thấy sự thâm tình cùng áy náy trong giọng nói của Trần Nhược Hồng, đáy lòng liền cuồn cuộn dâng cao.

Trần Nhược Hồng tạm dừng một lúc, giống như đang nghe đối phương nói chuyện, sau đó cô ta liền nói tiếp: “Không, không được, anh không thể ly hôn cùng Ngữ Nông, cho dù cô ấy bị thương không nghiêm trọng, nhưng anh cũng không thể đưa ra lời đề nghị ly hôn với cô ấy trong tình trạng này, em biết anh yêu em, em cũng rất yêu anh, chúng ta có thể cùng nhau chịu đựng nhiều năm như vậy, giờ đâu cần vội vàng. Huống chi, thân phận của chúng ta khác xa nhau, ba mẹ anh sẽ không đồng ý để chúng mình ở cùng một chỗ, em không muốn anh phải khó xử. Không…Ngữ Nông là một cô gái tốt, cô ấy không phải người thứ ba chen vào giữa chúng ta, cô ấy vô tội, cái gì cô ấy cũng không biết, chúng ta không thể làm vậy với cô ấy được, Quân Hạo, xin anh hãy đồng ý với em, ngàn vạn lần đừng xúc động, ít nhất bây giờ đừng như vậy, chuyện của chúng ta sau này hãy nói.”

Trần Nhược Hồng nói xong liền cúp điện thoại. Sau đó, cô ta quay đầu, nhìn thấy mi mắt đang nhắm của Hoa Ngữ Nông hơi rung rung, biết cô gái này đã nghe thấy hết những gì mình nói, khóe miệng không khỏi cong lên thành một nụ cười quỷ quyệt.

Hoa Ngữ Nông nghe thấy những gì cô ta nói, không dám mở to mắt để nhìn, nước mắt đã sớm đong đầy trên mi, chỉ cần cô khẽ động, nó liền chảy xuống, cô không dám làm gì, nhưng ánh mắt không ngăn được sự run rẩy.

Trần Nhược Hồng giả như không biết cô đã tỉnh, chậm rãi đi đến bên giường, thân thiết nắm chặt bàn tay trắng nõn mềm mại của cô, tiếng nói mang theo sự nức nở: “Ngữ Nông, cô biết không? Tôi rất hâm mộ cô, cô có thể danh chính ngôn thuận ở bên anh ấy, là vợ của anh ấy, mà tôi lại chỉ có thể làm cấp dưới của anh ấy mà thôi. Tuy rằng anh ấy yêu tôi, nhưng lại không thể cưới, không thể lấy tôi, dù anh ấy có thường xuyên nói rằng cuộc hôn nhân với cô chỉ là vụ buôn bán, rằng anh ấy sẽ không xảy ra quan hệ cùng cô, thì chuyện giữa hai người vẫn xảy ra, mọi thứ khiến tôi ghen tị đến phát điên đi được. Tôi biết là mình không tốt, ngày hôm đó không nên chọc giận anh ấy, bắt anh ấy nói cần phải ở cùng một chỗ với cô, tôi thật sự không nghĩ rằng anh ấy sẽ làm thật, vốn tưởng rằng mình không quan tâm, nhưng khi biết được mọi chuyện, bản thân tôi vẫn không chịu đựng nổi. Ngữ Nông, cô nói tôi nên làm gì bây giờ? Tôi không muốn thương tổn cô, nhưng vẫn luyến tiếc Quân Hạo, mà quan trọng nhất là, tôi không muốn Quân Hạo thương tâm, tôi nghe người ta nói, yêu một người chính là muốn để cho người ấy hạnh phúc, có lẽ tôi nên cứng rắn hơn một chút, cô đáng yêu như thế, biết đâu ở chung lâu rồi Quân Hạo sẽ yêu cô thì sao? Tôi rời đi rồi, hai người nhất định phải hạnh phúc đấy!”

Nói xong, cô ta nắm lấy tay Hoa Ngữ Nông thật chặt, rồi buông ra, đứng lên, rời khỏi phòng bệnh.

Hoa Ngữ Nông nghe thấy tiếng cửa phòng khép lại, cuối cùng cũng mở mắt ra, dòng nước không gì cản trở mãnh liệt chảy xuống.

Thì ra tất cả chuyện này đều là sai, thì ra cô đúng là kẻ thứ ba xen vào giữa Trần Nhược Hồng và Ninh Quân Hạo, thì ra Ninh Quân Hạo đã kết hôn với cô rất lâu rồi nhưng vẫn không chạm vào cô là bởi vì trong lòng anh đã sớm có người con gái khác, thì ra ngay cả chuyện ngày đó xảy ra giữa hai người cũng là do anh cãi nhau cùng với cô ta, thì ra…

Cô bỗng nhiên cảm thấy sự hiện diện của mình như một câu truyện cười, mình chẳng qua chỉ là kẻ xen ngang, mà tình yêu giữa hai người bọn họ thì sâu nặng nhiều đến vậy.

Nếu như không có cô, bọn họ chắc sẽ thật hạnh phúc.

Trần Nhược Hồng nói, yêu một người chính là muốn để người ấy hạnh phúc, cho nên Trần Nhược Hồng nguyện ý rời đi, thành toàn cho bọn họ, còn cô thì sao?

Cô cũng yêu Ninh Quân Hạo, cô có thể rời đi được không?

Cô buông tay, được không?

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#40
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con
Chương 39: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM



Tại phòng làm việc của bác sĩ trong bệnh viện tư nhân Gera Nada, Tây Ban Nha, cuối cùng Hoa Ngữ Nông cũng nói ra hết những bí mật chôn dấu bảy năm qua trong lòng mình, thế nhưng, cô chỉ kể về nội tình của chuyện năm ấy, không có âm mưu của Trần Nhược Hồng, bởi cô vẫn cho rằng, mình là kẻ thứ ba chen vào giữa Trần Nhược Hồng và Ninh Quân Hạo, nên vẫn luôn áy náy và day dứt.

“Cho nên cô cứ thế rời đi sao?” Bác sĩ điều trị chính cho Kính Huyên nghe Hoa Ngữ Nông kể hết mọi chuyện xong, có chút khó hiểu nhìn cô.

Hoa Ngữ Nông gật đầu, thở dài nói: “Phải, hạnh phúc này là tôi đoạt lấy từ tay người khác, nếu đã đạt được mong muốn cứu giúp chuyện kinh doanh của gia đình rồi thì tôi không nên tiếp tục chiếm giữ nó nữa. Chẳng qua tôi không ngờ được sau khi rời khỏi đó không lâu lại phát hiện mình đã mang thai.”

“Cô đúng là một người con gái lương thiện, có điều, tôi tò mò không biết phản ứng của chồng cô sau khi nhận được đơn ly hôn ra sao, nhất định là anh ta rất vui đúng không?” Bác sĩ điều trị chính vừa tưởng tượng vừa nói.

“Tôi không biết, tôi không đợi anh ấy trở về từ Pháp, chỉ tự mình chuyển viện, sau đó nhờ luật sư đem đơn ly hôn gửi cho anh ấy thôi. Tôi…không có dũng khí gặp lại anh ấy, tôi sợ nhìn thấy anh ấy rồi sẽ luyến tiếc không muốn rời đi nữa…Vì quyết định này của tôi khiến người nhà không sao hiểu được, nên ông nội thậm chí còn trục xuất tôi ra khỏi gia tộc Hoa thị. Bố mẹ cũng vì chuyện này mà đau lòng rất nhiều, nhưng tôi không còn cách nào khác, Nhược Hồng nói đúng, yêu một người chính là để người ấy hạnh phúc, cô nói có đúng không?”

Bác sĩ điều trị chính cho cô một nụ cười an ủi, ngay sau đó, từ bên ngoài bỗng truyền tới tiếng gõ cửa.

Một hộ sĩ cầm kết quả xét nghiệm bước vào: “Bác sĩ Aida, đã có kết quả xét nghiệm rồi, là âm tính, không mang thai.”

Bác sĩ điều trị chính Aida nghe vậy, cầm tờ kết quả lên xem, sau đó dùng vẻ mặt tiếc nuối nói với Hoa Ngữ Nông: “Hoa, xem ra mọi chuyện không được thuận lợi như chúng ta dự đoán rồi, tôi thấy cô nên đem tình huống này nói cho cha của đứa bé đi, để anh ta góp một phần sức lực, dù sao đây cũng là con trai của anh ta. Huống hồ, người đó cũng có quyền biết được sự tồn tại của Kính Huyên, đúng không?”

Vẻ mặt Hoa Ngữ Nông lúc này gần như hóa đá, cô thật sự không ngờ mình đã làm đủ mọi cách có thể rồi mà vẫn phí công, ông trời thật biết trêu đùa người đúng lúc.

“Liệu kết quả có vấn đề gì không? Hay chúng ta xét nghiệm thêm lần nữa đi?” Mặc dù biết rõ xác suất sai lệch của kết quả là rất ít, nhưng cô vẫn muốn đấu tranh một lần.

“Tôi nghĩ cô nên dành thời gian đi tìm cha của đứa bé thì tốt hơn, sớm mang thai chừng nào, bệnh của Kính Huyên liền sớm có hy vọng chừng ấy.” Nói xong, Aida nhìn đồng hồ trên vách tường, nói: “Ngại quá, sắp đến giờ hẹn gặp bệnh nhân của tôi rồi.”

“Được, vậy tôi không làm phiền cô nữa…” Nói rồi, Hoa Ngữ Nông đứng khỏi ghế, xoay người đi về phía cửa, trong đầu tràn ngập những tưởng tượng về viễn cảnh gặp lại lần nữa của mình và Ninh Quân Hạo.

Anh sẽ đối xử với cô thế nào? Sẽ đáp ứng làm tình một đêm với cô sao?

Tình cảm của anh bây giờ với Trần Nhược Hồng nhất định rất ngọt ngào đúng không, vậy sao lần đó thám tử nói với cô rằng, hình như bọn họ vẫn chưa kết hôn. Giờ cô chen vào giữa hai người, liệu có thích hợp không?

Mang theo suy nghĩ vô cùng rối loạn, cô xoay người trở lại phòng bệnh của Kính Huyên!

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời


Bookmarks

Đi tới chuyên mục:


Thành viên đang xem chủ đề: 1 Khách