Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Đánh giá chủ đề:
  • 0 Vote(s) - Trung bình 0
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
#92
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 95: Anh nghĩ tốt quá

Phong Khải Trạch cõng Tạ Thiên Ngưng trên lưng cứ đi trên con đường nhỏ quay về trấn Cổ Vận, người trên đường cảm thấy rất mới mẻ, không nhịn được cứ nhìn chăm chú, một vài du khách từ bên ngoài tới cũng đến nhao nhao xì xào bàn tán, nhất là những cô gái trẻ tuổi.

“Anh chàng kia đúng là quá đẹp trai, so các minh tinh trên TV còn muốn đẹp hơn.”

“Đúng vậy, chẳng qua cô gái trên lưng anh ta dường như cũng thường thôi phải không?”

“Cái gì mà dường như, rõ ràng là quá bình thường! Chỉ có điều đúng là làm cho người ta thấy hâm mộ, nếu người trên lưng anh ta là tôi, thật là tốt biết bao.”

“Vậy cậu đi gọi anh ấy cõng một chút đi!”

“Cậu đùa à, tôi không có ngốc như vậy.”

Kỳ thực một người đàn ông cõng một cô gái trên lưng chẳng phải là chuyện hiếm lạ gì, nhưng mà soái ca cõng cô gái, thật đúng là hiếm thấy.

Lúc này, ven đường cứ truyền đến tiếng rao hàng: “Vằn thắn, vằn thắn ngon đây.”

Vằn thắn.

“Để em xuống đi, em muốn ăn vằn thắn.” Tạ Thiên Ngưng nghe đến ‘vằn thắn’, đột nhiên hô lên một tiếng, không chờ đối phương đặt cô xuống, cô đã vội vã từ trên nhảy xuống rồi.

Phong Khải Trạch nghĩ nghĩ, bèn đặt cô xuống, tầm mắt chuyển đến tiệm nhỏ bán vằn thắn bên cạnh, đột nhiên nhớ lại chuyện hồi nhỏ.

Nhớ lúc còn rất nhỏ, mỗi ngày đến trường đi ngang qua tiệm vằn thắn cứ nuốt nước miếng. Song khi anh có điều kiện, ngay cả một chén vằn thắn cũng ăn không nổi, cho nên anh chỉ có thể nhìn xem mà thôi.

Chỉ cần nghĩ đến mẹ vất vả, anh liền vô cùng rất căm thù Phong Gia Vinh, ngoại trừ gieo mầm móng vào trong thân thể mẹ, cho anh sinh mệnh, còn những cái khác đều chưa từng làm,thậm chí vì tiền tài danh lợi, bức mẹ con anh phải đến đường cùng.

Người cha như vậy, anh tình nguyện không cần.

Tạ Thiên Ngưng không biết Phong Khải Trạch đang suy nghĩ đến chuyện gì, chạy vào bên trong tiệm vằn thắn, tìm vị trí ngồi xuống, trực tiếp lớn tiếng kêu: “Ông chủ, cho hai chén vằn thắn.”

“Có ngay.” Ông chủ trả lời xong liền bắt đầu nấu vằn thắn.

Lúc này Tạ Thiên Ngưng mới phát hiện ra Phong Khải Trạch còn đang đứng ở bên ngoài bèn gọi anh một tiếng: “Này, qua đây ngồi đi, anh không muốn ăn sao?”

Phong Khải Trạch bừng tỉnh từ trong thế giới bi thương, lộ ra nụ cười khổ sở, sau đó đi qua, ngồi ở bên cạnh cô, lạnh nhạt trả lời: “Ăn.”

Hồi nhỏ muốn ăn vằn thắn mà không được ăn, sau khi lớn lên vì có quá nhiều chuyện, anh không có tâm tư ăn, giờ anh phải ăn thật ngon một lần mới được.

“Lúc còn nhỏ, ba mẹ thường xuyên dẫn em tới nơi này ăn vằn thắn, em còn mừng rỡ vui vẻ ăn, có đôi khi còn ăn đến hai chén đó!” Tạ Thiên Ngưng cũng nhớ lại chuyện đã qua, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, nhưng không được bao lâu nụ cười mất đi, chỉ còn lại đau thương.

Đây chẳng qua là hạnh phúc khi nhỏ, sở hữu mọi thứ, tới lúc cô mười sáu tuổi liền thay đổi, từ đó về sau trong thế giới của cô chỉ còn có ba, không có mẹ. Nhưng tới lúc cô mười tám tuổi, ba cũng đi rồi chỉ còn lại có một mình cô.

Nghĩ đến mẹ phản bội ba, trong lòng cô liền hận, đến bây giờ cô vẫn không nguyện ý tin tưởng mẹ là người ham tiền tài.

Nhưng còn biện pháp nào để không tin khi sự thật chính là như thế.

Phong Khải Trạch thấy vẻ mặt thay đổi của cô, thấp giọng hỏi: “Thế nào, vừa rồi còn cao hứng lắm mà, sao giờ mặt mày ủ dột thế hả?”

“Không có gì, chỉ là nhớ đến một vài chuyện không vui mà thôi.” Cô cố gắng tươi cười, không muốn mình cứ mặt mày ủ dột nữa.

Lúc này, ông chủ bưng vằn thắn đi lên, hô to nói: “Hai vị, vằn lắn của hai vị đã xong, xin mời dùng.”

“Cám ơn!” Tạ Thiên Ngưng nói cảm ơn liền lập tức cầm đũa, không để ý đến còn nóng, liều mạng ăn một miếng.

“Oa. Nóng quá.”

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, khuyên cô đầy nuông chiều: “Em ăn từ từ thôi, không đủ có thể gọi thêm, làm gì mà vội vàng như vậy?

“Không phải vấn đề đủ hay không, là em muốn nhớ lại bộ dạng ăn vằn thắn khi nhỏ một chút. Cho anh ăn thử một miếng, đây là một trong những tiệm bán vằn thắn ngon nhất ở Cổ Vận đấy, ăn thử xem.” Cô gắp một miếng vằn thắn đưa đến miệng anh, tự mình đút cho anh ăn. (vinhanh: ôi tình củm quá đi mất…)

(tâm tâm: sao ta ko thấy nhỉ??chẳng lẽ tim ta bị chai rồi?? *mếu*)

Phong Khải Trạch nhìn hành động của cô, có chút ngơ ngác, ngây ngốc nhìn cô, trong lòng càng thêm kích động.

Hành động này chỉ có giữa những người yêu nhau mà thôi, cô làm như vậy, chẳng phải đã thừa nhận anh là bạn trai của cô rồi sao?

Mặc kệ có phải hay không, tóm lại anh rất thích.

Tạ Thiên Ngưng cầm vằn thắn một lúc lâu, nhìn thấy anh chưa ăn, liền không vui nói: “Này, em tự mình đút cho anh ăn, anh không thấy hãnh diện sao?”

“Hãnh diện hãnh diện, còn cầu không được ấy chứ!” Anh lập tức há miệng ăn vằn thắn, hương vị vằn thắn còn chưa tới đầu lưỡi thì trong lòng anh đã cảm thấy có vị ngọt rồi.

Có một người như thế, cùng anh vui vẻ bước đi suốt cả cuộc đời, cùng anh hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp, là chuyện hạnh phúc nhất.

Nếu thời gian có thể dừng lại trong một giây này, thật sự tốt biết bao

.

“Khỉ nhỏ, hồi nhỏ anh cũng lớn lên ở nơi này, hẳn cũng đã ăn vằn thắn ở nơi này rồi, hương vị vằn thắn này cùng hương vị hồi nhỏ đã ăn có giống nhau không?” Tạ Thiên Ngưng cười tủm tỉm hỏi, chỉ là muốn cùng anh chia sẻ niềm vui, cũng không có ý gì khác.

Chuyện này làm cả khuôn mặt của Phong Khải Trạch trầm xuống, tràn đầy đau khổ.

Cô đã nhận ra khác thường, cẩn thận hỏi: “Không phải là em lỡ lời rồi chứ?”

“Nếu anh nói, lúc còn nhỏ, ngay cả một chén anh cũng chưa ăn qua, em có tin không?” Anh ngẩng đầu, cười khổ hỏi.

“Em_____”

Một chén vằn thắn căn bản là chẳng đáng bao nhiêu tiền, nếu nói chưa từng ăn đúng là cô không tin.

Nhưng nghĩ đến chuyện lúc anh còn nhỏ, cô không nhịn được tin tưởng, ngay cả một ngày ba bữa anh cũng đã rất khó giải quyết, huống chi là ăn những món vặt khác.

Đến bây giờ cô vẫn không rõ, vì sao tình trạng của nhà bọn họ lại kém như thế chứ?

“Khỉ nhỏ, lúc còn nhỏ, nhà của anh làm sao vậy?” Tạ Thiên Ngưng không nhịn được thấp giọng hỏi, muốn biết rõ mọi chuyện.

“Ba anh vì muốn bảo vệ danh lợi và địa vị của bản thân đã bỏ rơi mẹ anh, thậm chí còn muốn cắt đứt đường sống của bà, khiến chúng tôi như sống trên lưỡi dao. Lúc đó mẹ đã có mang anh, liều chết chạy trốn đến trấn Cổ Vận, trong thời gian dài bà không đủ dinh dưỡng, sau khi sinh anh, thân thể vẫn luôn luôn không tốt. Vì nuôi dưỡng anh, bà không màng đến tình trạng thân thể của mình, ra ngoài tìm việc làm, nhưng lại không dám lộ diện quá nhiều sợ hành tung bại lộ, dẫn người của ba đến, cho nên tình cảnh của chúng tôi mới kém đến như vậy.” Phong Khải Trạch tuy rằng hờ hững nói lại chuyện bi thương đã qua của bản thân, nhưng nhìn ra được, mỗi một câu mà anh nói đều mang vài phần đau khổ trong lòng.

Rốt cuộc là người cha thế nào, lại có thể độc ác đến như vậy chứ?

Cô muốn hỏi, nhưng cô lại không đành lòng hỏi, bởi vì không nỡ nhìn thấy anh thống khổ như thế.

Thôi, dù sao cũng đều là chuyện quá khứ, làm gì cần phải lôi vết sẹo của người ta ra chứ!

“Khỉ nhỏ, chúng ta ăn vằn thắn đi, lại một cái nha!” Tạ Thiên Ngưng cố ý cười vô cùng sáng lạn, gắp một miếng vằn thắn đưa đến bên miệng anh.

Anh có thể cảm nhận được dụng tâm của cô, vì thế đem chuyện không vui của mình ném sang bên, cùng cô vui vẻ ăn vằn thắn.

Ăn xong vằn thắn được cô kẹp đưa đến, anh cũng gắp một cái đưa đến bên miệng cô.

“Đến lượt anh cũng nên đút cho em ăn một cái rồi.”

“Được.” Cô mở to miệng, không chút do dự ăn miếng vằn thắn, không biết có phải do cô ảo giác hay không, hương vị vằn thắn này ngọt ngào như mật, vô cùng ngọt miệng.

Thì ra yêu đương lại ngọt ngào như vậy, khó trách nhiều người yêu nhau lại thích hẹn hò vậy, bởi vì hẹn hò có rất nhiều chuyện ngọt ngào.

Nhớ lại tình cảm mười năm lưu luyến của cô với Ôn Thiếu Hoa, một chút xíu kỉ niệm ngọt ngào cũng không có, cứ lạt lẽo như một chén nước, tuy rằng thuần khiết nhưng không hề có hương vị.

Chẳng qua chén nước bây giờ đã đục ngầu, cô cũng nên đổ đi rồi.

Phong Khải Trạch nhìn cô trầm tư bèn hỏi: “Đang nghĩ gì đó, nghĩ gì mà lại mê mẩn thế hả?”

“Em đang nghĩ, yêu đương có cảm giác gì?” Tạ Thiên Ngưng không giấu giếm, nói ra tất cả những lời trong lòng.

Cảm giác muốn nói cái gì thì nói cái đó, muốn làm gì thì làm cái đó thật tốt, không cần phải câu nệ, một chút gánh nặng cũng không có, thật thoải mái.

“Muốn biết yêu đương có cảm giác gì, nói một hồi chẳng phải sẽ biết hay sao? Bên cạnh em có sẵn vật thí nghiệm để cho em thử, thế nào, có đồng ý thu nhận anh làm bạn trai của em hay không?” Anh cười tà hỏi, rất giống người xấu gian trá đang lừa gạt một cô bé.

“Anh coi em là đứa ngốc hay sao, hai ba câu nói là muốn lừa em đến tay à, anh nghĩ tốt quá.” Cô kẹp lên một cái vằn thắn, nhét vào trong miệng anh, để anh ngậm miệng lại.

Chẳng qua trong lòng kỳ thực còn nghĩ đến phải làm như thế nào kia.

Yêu đương chứ cũng không phải kết hôn, thử cũng không ngại, huống chi cô còn rất thích ở cùng với anh.

Chính là lấy tình cảm ra làm vật thí nghiệm, dường như có chút không được tốt, như vậy sẽ làm vấy bẩn tình yêu thiêng liêng mất.

Phong Khải Trạch nuốt vằn thắn trong miệng xuống, cũng gắp một cái đưa đến bên miệng cô: “Mặc kệ em có đồng ý hay không, dù sao anh cũng sẽ đợi ở bên cạnh em với thân phận bạn trai. Đến đây ăn vằn thắn, để anh đút em nào, há miệng ra.” Lại một cái nữa.

Tạ Thiên Ngưng nghiêm mặt, không há miệng, mà cứ gắt gao trừng mắt nhìn anh.

Nhưng mới trừng mắt nhìn một lát, cô liền khống chế không được bản thân mình, kìm lòng không nổi há miệng, ăn miếng vằn thắn anh đưa tới.

“Lại một cái nha, anh đút em, lại nào.” Sau khi ăn xong anh lại đưa tới một cái khác, thật sự rất thân thiết đút cho cô ăn.

Cô trầm luân, đem những dè dặt cùng băn khoăn vứt bỏ hết, ăn từng miếng từng miếng vằn thắn anh đưa, ngược lại cô cũng đút cho anh.

“Anh cũng ăn đi, há miệng ra em đút cho anh.”

“Được.”

Hai người giống như một đôi đang yêu nhau cuồng nhiệt, ngọt ngào làm cho người ta hâm mộ.

Nhưng ngay tại lúc hai người tình nồng ý mật, bên cạnh lại truyền đến câu nói cực kỳ rét lạnh.

“Phụ nữ xấu xí như thế mà anh cũng thích, đúng là không có mắt, ở cùng với loại phụ nữ thế này anh không cảm thấy mất mặt sao?”

Không nói đến người còn chưa tới, thì cả đống lời mai mỉa đã đến, sau khi nói xong liền an vị ngồi bên cạnh Phong Khải Trạch, ăn mặc cực kì lộ liễu, hai cái bánh bao trước ngực cơ hồ như muốn lộ hết ra ngoài, lộ ra cả bờ vai trắng như tuyết sau lưng hoàn toàn không có mảnh vải che đậy, váy cực ngắn khiến cái mông của cô ta như ẩn như hiện, gương mặt trang điểm như cô gái tiếp rượu vậy.

Ăn mặc tuy rằng gợi cảm, nhưng tổng thể lại cảm thấy có hơi ghê tởm.

Sau lưng cô là hai cô gái đi theo, giống như nữ giúp việc hầu hạ cho cô, còn có vài người bảo vệ.

Nhìn điệu bộ chắc lai lịch không nhỏ.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời


Bookmarks

Tin nhắn trong chủ đề này
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma - by sstruyen - 04-02-2014, 05:32 AM

Đi tới chuyên mục:


Thành viên đang xem chủ đề: 1 Khách