[Truyện] Mẹ độc thân tuổi 18

Đánh giá chủ đề:
  • 0 Vote(s) - Trung bình 0
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
[Truyện] Mẹ độc thân tuổi 18
#31
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 29

Tiếng gào thét hưng phấn lúc nửa đêm mập mờ vang lên. Không sai, hắn tiếp tục đè đầu của cô xuống, không cho cô cơ hội rút lui.

Hắn lấy hai tay Tiểu Ngưng như muốn cô chạm vào bụng hắn, nhưng cô lắc đầu cự tuyệt. Cô vừa mở miệng nói một tiếng “Không!” liền bị hắn hung hăng đè xuống, lấp miệng cô bằng vật căng cứng đó của hắn.

Đột nhiên cô như bị điện giật, buông thõng tay thành tư thế “đầu hàng”.

Quả nhiên là người có kinh nghiệm, biểu hiện đích thực hoàn hảo! Miệng của cô thật nhỏ, trong miệng lại thật mềm, toàn thân hắn đều lộ ra vẻ thoải mái.

Tiểu Ngưng giãy giụa làm Đường Hạo càng tràn ngập hưng phấn khoái hoạt.

Cái âm thanh này như chất xúc tác làm cho hắn khó kiềm chế được bản thân mình. Để cô nằm vừa vặn phía dưới thân thể của hắn.

Miệng vừa được giải thoát, Tiểu Ngưng mắt ngấn lệ, trong gang tấc hai con ngươi bị đoạt đi.

Đôi mắt của hoàn mỹ nam mặc dù không nhìn được nhưng lại tràn đầy sự vô tình ~ cướp đoạt.

Hắn nắm lấy ngực cô, hắn chậm rãi tra tấn ngực cô, cắn nó như thể đó là con mồi của hắn.

“Thoát!” – Một chữ đơn giản nói ra từ khuôn miệng mỏng của hắn.

Cô không có cách nào cự tuyệt, như cá bán mình nữ lớn, đành cởi y phục ra.

“Ha ha xem ra cô cũng thích cảm giác mạnh bạo này nhỉ?”. Đường Hạo lập tức châm chọc. “Chính là không thể mỗi lần cũng làm cho ta phối hợp với cô chơi kiểu này? Cô mau thực hiện nhiệm vụ của mình đi!”

Cô nhẹ nhàng cởi y phục ra, ném qua một bên dưới sàn nhà. “Thiếu gia tôi đã chuẩn bị xong!”

Đường Hạo lập tức tách hai chân cô ra, hùng hổ tiến vào.

Sự căng đầy của cô làm cho hắn không ngừng nghỉ, nắm lấy gương mặt của cô giễu cợt nói: “Ha ha, cô thật sự rất tốt!”

Tiểu Ngưng không nói gì, không có tiếng động gì cả, chỉ có những giọt nước mắt thống khổ đang chảy. Hắn từng đợt, rồi lại từng đợt, khiến cô càng thống khổ hơn.

Cô thở dốc một hơi, hắn đột nhiên dùng sức đạp cô một đạp.

“Đau quá” – Tiểu Ngưng kêu lên một tiếng, cả thân thể đang nằm dưới sàn nhà.

Cô hạ thấp giọng, cơn đau truyền tới khắp nơi trên thân thể, khiến cô không thể không cắn chặt răng.

Đường Hạo tức giận quát lớn: “Đáng chết, sao lại quên dùng mũ, loại con gái như cô không thể không có bệnh được”

Vì cảm giác tốt do cô mang lại làm hắn quên mất.

Một lần nữa, hắn lại vũ nhục Tiểu Ngưng, cô ngồi xuống sàn, nắm chặt hai tay nói: “Yên tâm, người mua tôi những năm trăm vạn thì làm sao có bệnh được?”

“Không có bệnh lần sau cũng phải nhắc nhở ta đội mũ, loại như cô dù không có bệnh cũng không sạch sẽ!”. Đường Hạo nói, hạ thấp khuôn mặt làm hắn càng thêm vẻ tuấn lãng.

Miệng viết thương kia còn chưa lành, cơn đau lại dồn tới, cộng với trận vũ nhục của hắn càng làm Tiểu Ngưng thêm ủy khuất. Cô gắng nuốt nước mắt, cố gắng duy trì ngữ khí vững vàng nói ra: “Nếu chê tôi bẩn thì đừng đụng vào tôi, kẻo làm ô uế thiếu gia”

Cô không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh. Hắn vẫn cho là cô bán mình khúm núm trước hắn chỉ vì tiền.

Trên gương mặt Đường Hạo lộ rõ vẻ vô tình, hai tròng mắt càng ranh mãnh: “Không đụng vào cô? Cô may mắn lắm mới được ta đụng vào đó. Nếu không ta đã bán cô cho câu lạc bộ đêm rồi”

Đã được sự đồng ý của Đường tiên sinh, nên câu nói này không còn uy hiếp được Tiểu Ngưng. Cô nhìn xuống, toàn thân đau đớn, mặt trắng bệch đứng dậy mỉm cười: “Vậy là do thiếu gia quyết định, nhưng ta cũng nhắc nhở người, nếu thấy ta bẩn cũng đừng miễn cưỡng bản thân mình ~ đừng muốn cô gái dơ bẩn này!”

Sau khi nói xong, Tiểu Ngưng đi khập khiễng muốn bước ra khỏi phòng của hắn.

Nghe tiếng bước chân cô bỏ đi, Đường Hạo chợt tắt nụ cười, nghiêm khắc nói: “Quay lại, ta còn muốn cô”

Tiểu Ngưng lại bị tiếng nói đó làm cho run rẩy, lập cập quay lại.

Đây là nhiệm vụ của cô, cô không có gì, cũng không được quyền nói “Không!”

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#32
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 30

 Ai u ~~ cô gái nhỏ đáng thương quá!” – Cô hầu có thân hình mập mạp tuổi khoảng hơn bốn mươi tuổi nhìn thấy cô đang lâm vào hôn mê mà khiếp sợ thấp giọng lẩm bẩm.

Tào quản gia trấn định hơn cô hầu nhiều, tay chân lanh lẹ giúp Tiểu Ngưng thoa thuốc vào những chỗ bị sưng đỏ . “ Cô đừng chỉ là đứng đó mau đi lấy khăn nóng tới đây giúp ngàn lau một chút !”

“ Được!” – Cô hầu lên tiếng lập tức chạy vào phòng tắm.

Bị giằng co một đêm Tiểu Ngưng sáng nay lại một lần nữa bị hung hăng đá xuống giường. Đại thiếu gia thật lâu sau nghe không được tiếng cô rời đi, thanh âm hô to bảo người đem cô lôi đi mới bị Tào quản gia phát hiện Tiểu Ngưng đang nằm ở trên sàn nhà hôn mê.

Quá mệt mỏi, hai mắt cô chăm chú không ngờ khi chau mày lại xinh đẹp tuyệt trần. Trên trán chảy ra lớp mồ hôi mỏng, hai tay còn ôm quanh thân thể của mình.

Những thanh ngấn tử ấn ký chỗ đậm chỗ nhạt có thể tưởng tương được mấy ngày nay cô gái nhỏ này đã chịu bao nhiêu tra tấn.

Dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ mới mười bảy tuổi hai người cùng là con gái nên đau lòng giúp Tiểu Ngưng lau thân thể.

“ Tào quản gia thiếu gia thật sự quá tàn nhẫn, ta thât sự hoài nghi cô gái này sẽ bị hành hạ đến chết!” – Cô hầu bên cạnh đang chờm khăn nóng cho Tiểu Ngưng lo lắng lầm bầm nói.

“ Chớ nói lung tung, cô chỉ cần làm tốt công việc của mình!” Quản gia trách cứ liếc nữ hầu mập mạp.

Cô hầu không phục chu miệng lên, hai mắt trợn to nói: “ Cô không cần phải quá nghiêm túc như vậy chẳng lẽ ta nói có gì sai sao? Nhìn cô bé này ta không chịu nổi!”

Quản gia không hề để ý cô hầu, lấy chăn đắp kín thân thể Tiểu Ngưng rồi bưng chậu nước đi đến phòng tắm.

Cô hầu đi theo quản gia, sau lưng tiếp tục lầm bầm thì thầm nói: “ Ta nói Tào quản gia, ngươi phải nghĩ biện pháp. Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn thiếu gia tiếp tục tra tấn cô bé này như vậy sao? Ngươi không cần phải lạnh lùng như thế không tốt chút nào.”

“ Ta có biện pháp gì? Hiện tại thiếu gia cũng không nghe của ta ta thực sợ ta vì cái này nữ hài tử cầu tình thiếu gia đối với cô ấy hội rất tàn nhẫn!’ Tào quản gia xoay người sâu thở dài nói ra.

Nhiệt tình trong lòng dâng lên cô hầu sốt ruột hai tay trong không trung đong đưa nói: ‘ Vậy làm sao bây giờ cô bé này chỉ mới mười bảy tuổi sao có thể chống lại sự hành hạ của thiếu gia hành hạ ?’

Cô hầu đột nhiên hạ giọng mặt đỏ bừng nghiêm lại nói ra: ‘ Cô có thấy cái ga giường kia không? Trên mặt giường ấn ký thật sự là rất thảm !’

Cô hầu tuy đã hạ giọng nhưng giọng cô lớn cho dù là đè thấp đến thế nào cũng có thể làm cho ngoài cửa người nghe được nhất thanh nhị sở.

Đường Hạo mặt lộ ra vẻ kinh ngạc ? Cô là? Mười bảy tuổi? Thật sự chỉ là một cô bé?

Hai tay của hắn cầm chặt nắm đấm nén giận, cha làm sao có thể mua được một cô bé cho hắn.

Trong phòng, cô hầu vẫn còn đau lòng nói tiếp: ‘Không biết mẹ của Tiểu Ngưng nghĩ như thế nào mà cam lòng đem con gái của mình bán đi! Nếu như là ta bất kể gặp được bao nhiêu khó khăn cần nhiều tiền cũng sẽ không đem con mình bán được ! Làm như vậy thật sự là hủy đi cả đời cả đời của con mình.’

‘ Là Tiểu Ngưng thật đúng không sai, cô nương này không phải loại người điên điên khùng khùng! Một mực không mở miệng nói chuyện’. Tào quản gia cũng nhịn không được nữa nói.

Nhìn về phía Tiểu Ngưng ,hầu nữ béo nói: ‘ Tốt lắm chúng ta đi ra ngoài làm để cho cô ấy trong này nghỉ ngơi thật tốt !’

‘A !!’ - Cô hầu lên tiếng đi theo quản gia ra cửa phòng.

Các cô vừa nói ra việc chứng kiến những vết thương đáng sợ trên người Tiểu Ngưng.

‘ Thiếu gia !!’ - Cô hầu kinh hô một tiếng lập tức lấy bàn tay mạp mạp của mình bịch thật chặt miệng. Không xong rồi cô mới vừa nói bậy bạ những gì sẽ không bị thiếu gia nghe hết toàn bộ đi. Nói như vậy cô chắc chắn bị đuổi việc!

Tào quản gia tỉnh táo nhiều hơm nhẹ nhàng hạ thấp người. ‘ Thiếu gia có gì cần sai bảo sao?’

Đường Hạo dựa theo trí nhớ vịn vách tường đi lên phía trước . ‘ Không cần các ngươi phiền tới các ngươi!’

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#33

“Thiếu gia, anh nói muốn để cho em đi, lúc này rời đi ?” – Tiểu Ngưng không dám tin hỏi lại, lỗ tai cô có phải xảy ra vấn đề hay không?

“Làm sao cô ngu ngốc như vậy, ta cho cô đi, cô còn không mau đi?”. Đường Hạo căm tức hô lớn, hắn cũng không phải là mỗi ngày đều lòng đầy từ bi, đi làm việc thiện .

Đáng chết, vừa nghĩ tới mình và một cô bé mười bảy tuổi, khiến hắn cảm thấy tội ác tràn ngập. Đều là do cha của hắn như thế nào lấy cô bé còn trẻ như vậy đưa cho hắn, có chủ tâm khiến cho hắn làm việc không tốt!’

“Tại sao em phải rời đi, tại sao lại buông tha cho em?” – Tiểu Ngưng nghi ngờ hỏi, không biết mình có dây thần kình nào bị sai rồi, cô không lập tức rời đi, ngược lại muốn biết nguyên nhân hắn buông tha cho mình.

Cũng có thể là vì hắn chính là người đàn ông đầu tiên của mình, nên khi hắn đột nhiên nói buông tha cho mình, cô chợt có ý nghĩ muốn hiểu rõ về hắn hắn.

Nghĩ muốn hiểu rõ hắn vì cái gì như thế mâu thuẫn, trong chốc lát giống như đối với cô có thâm cừu đại hận không thể tha thứ, trong chốc lát lại trở nên rất ôn nhu.

Cũng muốn giúp làm cho hắn vui nhưng mọi thứ hắn đều không thèm để ý tới. Quản gia cùng cô hầu đều nói thiếu gia thật là một chàng trai thiện lương, chỉ là mấy tháng trước sau tai nạn xe cộ đó hại hắn biến thành người lạnh lùng như vậy.

“Cô quả nhiên là một cô bé ngây thơ. . . . ..” – Đường Hạo tức giận hô lớn.

‘ Tôi đúng thật là ngu ngốc, tôi biết rõ tôi không thông minh!” – Tiểu Ngưng chặn đứng lời nói của hắn, chính mình thừa nhận.“Thiếu gia, anh có thể buông tha em, đã nói lên anh là người tốt. Cám ơn anh có thể thả em đi, hãy để cho em ở lại chiếu cố anh một thời gian ngắn, làm lời cảm tạ anh!”

Còn không có trải qua cẩn thận lo lắng, miệng của cô trước vì chính mình hạ quyết định.

“Cô không đi?” – Không biết vì cái gì, hắn bởi vì cô ‘ không đi ’ mà có chút cao hứng.

Tiểu Ngưng lại gật gật đầu, sau đó nghĩ đến hắn nhìn không tới, lại mở miệng bổ sung: “Đúng vậy, em trước không đi. Em nghĩ. . . . . . ở lại chiếu cố thiếu gia một thời gian nữa!”

Kỳ quái, có cái gì mà đáng cho hắn cao hứng ? Hừ, bất quá lại là một người phụ nữ ham tài sản của nhà, hắn biết rõ một cô bé cũng rất tham lam.

Đường Hạo nội tâm cao hứng, dần dần bị trào phúng thay thế. Xem ra thật sự là hảo tâm của hắn quá dư thừa rồi, trước mắt cô bé mười bảy tuổi này có lẽ chính là hận không thể vĩnh viễn trở thành công cụ để hắn tiết.

“Tùy cô thôi nhưng là cô nếu không đi, buổi tối của ta còn cần có cô hầu hạ!”. Đường Hao vừa cười vừa nói.





Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#34

Tiểu Ngưng hai gò má lập tức toát ra ửng đỏ, ngượng ngùng cúi đầu xuống. “Em. . . . . . hiểu được! Đúng rồi, thiếu gia chúng ta đi ra ngoài hít thở không khí được không? Hôm nay sắc trời rất tốt a, em cùng anh đi ra ngoài đi một chút!”

“Đi ra ngoài đi một chút?” – Thật sự là đầm rồng hang hổ, hắn sờ sống mũi “Đừng cho là ta thấy cô có vài phần nhan sắc nên cô liền dám can đảm thay đổi cuộc sống của ta, cô không có cái quyền lợi này!”

“Không, thiếu gia, em không nghĩ thay đổi cuộc sống của anh, chỉ là người bình thường đều hẳn là đi ra ngoài hít thở không khí, phơi nắng mặt trời a!”

“Người bình thường?” – Đường Hạo đột nhiên cười to ra tiếng, sau đó kiết nhiên nhi chỉ. ” Tai nạn xe cộ hôm đó đã khiến ta thành người mù rồi, ta đã là người tàn phế, ánh mặt trời đối với ta là vô dụng nhất !”

Nghe được hắn nói chính mình là tàn phế, Tiểu Ngưng lại tâm cực không phải tư vị. Cô quật cường đứng ở trước mặt của hắn, khiêu khích nói: “Thiếu gia, em vẫn cho anh là người rất kiên cường. Rõ ràng hành động bất tiện, còn lựa chọn ở tại lầu hai. Nhưng là, em hiện tại phát hiện ra mình sai rồi, anh căn bản chính là một người nhát gan. Anh không dưới lâu cũng là bởi vì bản thân mình ti, anh không cách nào tiếp nhận được mình đã không còn nhìn thấy. Căn bản không phải như tự ngươi nói , ngươi so với bất luận kẻ nào cũng biết mình là một tàn. . . . . .”

“Chết tiệt ngu ngốc, cô câm miệng cho ta!” – Đường Hạo cuồng nộ hô to một tiếng, dùng sức vươn tay phải bắt thân thể của cô.

Khi thấy tay hắn muốn bắt lấy mình muốn tiếp rất nhanh tránh ra, làm cho bàn tay của hắn trên không trung bổ nhào.

“Anh rõ ràng chính là không dám ra khỏi cửa, không phải anh không cần ánh sáng mặt trời, mà là anh không cách nào tiếp nhận mắt mình không còn nhìn thấy nữa!” Tiểu Ngưng không ngừng chọc giận hắn tiếp tục nói.

“Câm miệng, cô câm miệng cho ta!” – Đường Hạo bắt không được cô tức giận đến nổi giơ tay đấm lung tung.

“Nguyên lai anh chỉ có thể khi dễ em, khi dễ em là cô gái nhỏ, người không dám ra ngoài là người nhát gan!” – Tiểu Ngưng nói rất lưu loát, kỳ thật toàn thân đã phát run lên.

Thông qua mấy ngày nay tới tiếp xúc, cô phát hiện ra cầu khẩn hắn, khuyên nhủ hắn ra ngoài phơi nắng đều là vô dụng . Chỉ có thể dựa vào chọc giận hắn, tuy nhiên như vậy có chút nguy hiểm.

“Lục Phong vào đây đem cái con bé ngu ngốc bắt lại cho ta treo lêm trên ban công!” – Đường Hạo nổi trận lôi đình hô to, trên đầu sợi tóc tựa hồ cũng bị dựng đứng lên.

Xem ra lần này Tiểu Ngưng thật sự có bị. . . . . .

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#35
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 33

Quả thật không sai, lúc này Đường Hạo đang nổi giận với Tiểu Ngưng, không có điểm nào muốn ‘thủ hạ lưu tình’.

Lúc này, hai tay cùng hai chân Tiểu Ngưng bị trói lại với nhau, cả người bị treo trên trời ,dán bên ngoài sân thượng của lầu bốn.

Thủ cước chua xót làm cho Tiểu Ngưng phải cố gắng dùng sức hướng lên mới có thể giảm bớt đau đớn. Cô quay đầu mắt liếc phía dưới, toàn thân lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Mặt đất hình như chính là một mãnh thú đang giương miệng rộng, chờ đợi nuốt chửng cô. Nếu như cô không cẩn thận mà té xuống, nhất định là sẽ chết..

Cô không dám thở mạnh, cũng không dám đạp, liều mạng kéo căng dây thừng, cắn chặt môi dưới để kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, nhắm mắt lại cầu nguyện cho mình sẽ không té xuống.

Từng trận gió lạnh thổi, thân thể gầy gò của cô theo gió lắc lư trên không trung như chiếc đồng hồ quả lắc.

“Hắt xì. . . . . .” – Tiểu Ngưng ngẩng đầu đánh cho một cái hắt xì thật to toát mồ hôi lạnh, thân thể cũng bởi vì lạnh mà nổi lên run rẩy. Mồ hôi trên trán chậm rãi chảy xuống thấm ướt tóc của cô.

Trên bầu trời rõ ràng còn có mặt trời, rõ ràng toàn thân làn da chỗ nào củng bị phơi nắng đến nóng hổi, vì cái gì mà cô còn có thể cảm giác được lạnh?

Lạnh quá, cô nhắm mắt lại, càng cảm giác được thân thể dần dần trở nên lạnh như băng.

Trong sự sợ hãi cực độ Tiểu Ngưng một lần lại một lần tự nói với mình : ‘Không cần phải sợ hãi, không thể cầu xin tha thứ.’

Cô nhất định phải chịu đựng, ít nhất như vậy thiếu gia sẽ buông tha cho mình trước, cũng sẽ đồng ý ra ngoài tản bộ phơi nắng .

Trên khuôn mặt trẻ trung của tuổi mười bảy lộ ra nụ cười quật cường.

Người đang ngồi trên ghế sa lon đã hút xong điếu thuốc lá thứ năm, rốt cục nhịn không được hỏi: “Cái cô gái ngu ngốc kia, còn không có cầu xin tha thứ sao?”

“Không có!” - Lục Phong đứng bên cạnh lập tức đáp.

“Tốt, cô ta đã dũng cảm như thế, vậy hãy để cho cô ta treo trên đó tốt lắm!” Đường Hạo tức giận nói, hắn một chút cũng không lo lắng cô sẽ rơi xuống, bởi vì hắn quá rõ ràng Lục Phong buộc dây rất chắc chắn!

Trong những ngày mùa hè thì khí trời thay đổi luôn rất nhanh, một giây đồng hồ trước ánh mặt trời chói chang, một giây sau chung quanh cuồng phong gào thét, nhánh cây giương nanh múa vuốt cuồng bày biện dáng người, tiếng lá rơi lả tả vang lên, mây đen dày đặc thoáng cái đã che hết ánh mặt trời.

Bầu trời tối đen lại trong nháy mắt.

Vài giây sau, trên bầu trời đêm xẹt qua một đạo sấm sét thiên không cắt vỡ, ngay sau đó chính là ‘ răng rắc ’, một tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên.

Mưa to từ trên trời giáng xuống, vài giây sau, trên mặt đất bắt đầu có vài giọt nước.

Quần áo trên người Tiểu Ngưng ướt đẫm nhanh chóng, Tiểu Ngưng như hoàn toàn mất đi cảm giác, vì toàn thân đau đớn do bị nước mưa quật vào người.

Bởi lúc sét đánh, cô đã hôn mê bất tỉnh trong nháy mắt.

Tiếng sấm vừa vang lên, Đường Hạo đứng bật dậy, lớn tiếng hô: “Lục Phong nhìn xem bên ngoài cái cô gái ngu ngốc kia có cầu xin tha thứ hay không ?!“ – Vẻ mặt hắn lo lắng, nghiêng tai lắng nghe thanh âm bên ngoài.

‘Nha đầu ngu ngốc cầu xin tha thứ nhanh lên a’ – Trong lòng hắn muốn gào to.

“Thiếu gia, thiếu gia, bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, mau thả Tiểu Ngưng xuống!” - Đúng lúc này, Tào quản gia cùng cô hầu chạy lên trên lầu lo lắng cầu khẩn nói.

Thấy có người đến Đường Hạo lập tức thu hồi vẻ lo lắng trên mặt, khôi phục lại lạnh lùng biểu lộ nói: “Là do cô ta thôi, là cô ta không muốn vào mà!”

“Thiếu gia, Tiểu Ngưng ngất đi rồi, bất tỉnh a!” - Lúc này, Lục Phong trên ban công lớn tiếng hô.

Tào quản gia che ngực, thất kinh hô: “Thiếu gia, mau đưa Tiểu Ngưng xuống, như vậy sẽ xảy ra chuyện không tốt liên quan đến tính mạng đó!”

“Đúng vậy a, thiếu gia, xảy ra chuyện không tốt!” - Cô hầu sợ tới mức nước mắt đều chảy xuống, nếu như Tiểu Ngưng chết mỗi người trong phòng đều không tránh khỏi bị liên quan!

“Hừ, đừng nói nhảm nữa, các ngươi rốt cuộc có phiền hay không. Đem cô ta xuống, không chịu nổi sự lải nhải của các ngươi!“ - Đường Hạo không kiên nhẫn, đành phải đồng ý thả người.

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#36
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 34

Khi Tiểu Ngưng được Lục Phong ôm chặt vào trong phòng , toàn thân ướt đẫm, nước mưa không ngừng chảy xuống! Trong tình trạng vô thức, cô vẫn cuộn mình lại, người không ngừng run rẩy.

“A, thật may quá cái nha đầu này không có chuyện gì!” - Cô hầu vuốt ngực, ngược lại hít một ngụm khí lạnh nhìn cô bé đáng thương.

“Lục Phong, mau đem cô bé ôm trở về phòng, Béo thẩm cô nhanh đi lấy nước ấm đến đây!” - Tào quản gia an bài mọi thứ thật nhanh.

“Mau vào trong phòng tắm lầu bốn, nói cho các người biết, không được để cho nha đầu này chết ở đây, ta không muốn vì cô ta mà ngồi tù!” - Đường Hạo lớn tiếng hô, miệng nói ngữ khí không kiên nhẫn.

Nhưng vẻ mặt sốt ruột hoàn toàn không lừa được người khác.

Toàn thân lạnh như băng của Tiểu Ngưng được ngâm trong làn nước ấm, thân thể đã dần dần ấm áp lên, tứ chi chậm rãi buông ra, nằm thẳng lại trong bồn tắm.

Nhưng cô vẫn không tỉnh lại, mắt một mực nhắm lại. Chỉ có hô hấp yếu ớt hô hấp chứng tỏ cô còn sống.

Cô hầu cùng Tào quản gia hết lần này đến lần khác xoa nắn thân thể của cô, nhẹ giọng gọi tên cô: “Tiểu Nhưng, đã thấy khá hơn chưa, không sao nữa rồi, cô tỉnh lại đi!”

”Ngô. . . . . .” - Tiểu Ngưng bắt đầu có tiếng nức nở nghẹn ngào.

Nghe được tiếng nói của cô phát ra, hai vị trung niên phu nhân rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cô ngâm trong nước nóng một lúc sau mới được ôm ra từ trong bồn tắm.

” Mặc quần áo vào cho cô ta, bác sĩ sẽ lập tức đến đây, các người có thể đi xuống!” - Đường Hạo ngồi trên ghế, nói với những người từ trong trong phòng tắm đang đi ra.

” Tốt quá. . . . . .”. Hai vị trung niên phụ nhân trao đổi cho nhau một ánh mắt, vị đại thiếu gia này thật là làm cho người ta càng lúc càng khó suy nghĩ!

Bất quá xem ra hắn nên biết mình đã làm chuyện sai gì rồi!

Cô hầu mới vừa ra khỏi cửa phòng, một bác sĩ ngoài năm mươi đi vào. Sau khi chăm chú kiểm tra cho Tiểu Ngưng lại tiêm cho cô một mũi.

” Cô ấy như thế nào, có bị gì nghiêm trọng không!” - Đường Hạo cau mày, khẩn trương hỏi.

” Người bệnh bị phong hàn cùng kinh hãi, hiện tại chưa thểtỉnh lại. Sáng sớm ngày mai nếu như không hạ sốt, sẽ tiêm một mũi nữa. Chú ý nghỉ ngơi, sẽ bình phục nhanh thôi!” - Nói xong, bác sĩ thu hồi dụng cụ, xoay người rời đi.

“A. . . . . .”. Tiểu Ngưng nằm trên giường đột nhiên níu chặt chăn mơ hồ kêulên.

Đường Hạo vội vàng chạy đến bên cạnh giường, hạ giọng nói: “Không sao đâu, bác sĩ nói cô sẽ không có chuyện gì cả”. Hừ, cô gái này sẽ trang mô tác dạng. Cũng đã tắm rửa sạch sẽ, tiêm thuốc, sẽ không sao nữa rồi.

“A. . . . . . Tôi sợ quá. . . . . .” - Tiểu Ngưng lại thét to lung tung, thở hổn hển kịch liệt, vài giây đồng hồ sau bình tĩnh lại rất nhiều, thì thào nói nhỏ: “Tôi tưởng sẽ ngã chết . . . . . .”

“Ô. . . . . . Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . .” – Cô như một đúa trẻ, miệng không ngừng gọi mẹ.

“Ô ô. . . . . .” - Tiếng khóc của cô đầy sợ hãi, Đường Hạo hiểu được cô lúc này đang sợ hãi.

” Không sao, không sao rồi, đừng khóc nữa!” - Nghe cô khóc, Đường Hạo khó chịu, rốt cuộc nhịn không được tiếng khóc của cô liền nằm ở bên cạnh ôm cô, vỗ nhè nhẹ lưng cô an ủi.

Ôn nhu làm cho Tiểu Ngưng khóc nhỏ dần, cô hít hít mũi, dùng sức ôm chặt hắn, phảng phất sợ hắn lại đột nhiên biến mất nên không buông tay: ” Mẹ …… Mẹ ….. Tôi sợ ….. Ô …..”

Tiểu Ngưng vùi khuôn mặt nhỏ vào ngực hắn, thân thể không ngừng run .





sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#37
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 35

Đường Hạo tuy không thoải mái nhưng tùy ý cô lau nước mắt cùng nước mũi sờ trên lồng ngực của hắn, dở khóc dở cười dỗ dành cô: ” Không phải sợ, không có việc gì . . . . . .” - Muốn chết cô lại đem hắn trở thành ‘ mẹ ’, ngu ngốc quả là ngu ngốc, ngực của hắn làm sao giống như ‘ mẹ ’ của cô rồi!

”Nha. . . . . . Đau nhức, đau quá. . . . . .” - Nhắm mắt lại nàng đột nhiên thật to ngược lại co lại một ngụm lãnh khí, lại bắt đầu nhíu lại cái mũi khóc: “ Đau quá a. . . . . .”

Nương theo cô từng tiếng tiếng gào, toàn thân nàng căng cứng , hai tay cùng hai chân đều duy trì tại một tư thế thượng.

Tuy nhiên nhìn không tới cô, nhưng là động tác tứ chi cứng ngắc.

Thời gian dài bị treo ở bên ngoài, cánh tay và cơ đùi nhất định sẽ đau nhức. Đường Hạo nhẹ nhàng xoa lên cánh tay của cô, sau đó từ từ nâng một tay của cô lên.

“A. . . . . .” – Tiểu Ngưng bất ngờ phát ra một tiếng thét chói tai: “ Ô, đau ….”

”Đau, giờ cô mới biết đau? Ai bảo người ngu ngốc như cô cũng rất dũng cảm a, hừ, bây giờ dũng khí như thế nào lại không có ?” - Đường Hạo bên cạnh châm chọc nói nhưng nhẹ ngàng giúp cô hoạt động cánh tay.

Hắn luyện qua quyền đạo, Judo, hơn nữa lúc trước khi học cao trung cũng là tuyển thủ của đội bóng rỗ, đương nhiên hiểu được cơ bị thương nên nên xử lý như thế nào.

Nếu như hiện tại không hoạt động, sáng sớm ngày mai toàn thân của cô sẽ càng đau nhức, không cách nào nhúc nhích được!

Xác thực khi Đường Hạo trợ giúp vận động, tiếng kêu đau của cô càng ngày càng nhỏ lại lộ ra một cái mỉm cười thoải mái.

Đường Hạo hoạt động hết hai cánh tay của cô, sau đó hướng phía hai chân cô tiến công.

Chân nếu so với cánh tay thì hữu lực hơn, đồng thời cơ trên đùi bị thương, cũng sẽ so với trên cánh tay nặng hơn.

Đương Hạo nâng lên chân trái của cô thì toàn thân Tiểu Ngưng cũng bắt đầu ra sức giãy dụa. Trong hôn mê cô thẳng lên nửa người trên, ngồi xuống, đau tê tâm liệt phế lớn tiếng khóc hô:

“Ta ngã từ trên lầu xuống rồi, ngã chết rồi…”

Đường Hạo không để ý tới cô la khóc kiên trì kéo duỗi vận động: “Không có té xuống, cô rất an toàn. . . . . .”

Đường Hạo vì khống chế thân thể của hắn, đem đại thủ chuyển qua chân của cô căn chỗ nhi, ngón tay vừa vặn chống đỡ tại nơi tư mật của cô.

Tuy cách bằng một lớp áo nhưng là hắn tinh tường cảm giác được cô ôn nhu, cùng nhiệt độ của cô.

Là nam nữ trẻ tuổi, toàn thân dịch không bị khống chế hướng phía, dũng mãnh lao tới. Hắn chỉ có thể liều mạng đặt trên đùi của nàng, mới miễn cưỡng khắc chế xúc động của mình.

“ Buông ra, buông ta ra, ta không muốn bị treo ngược lên. . . . . .”

“Chớ lộn xộn. . . . . .” - Đường Hạo đè nén tiếng hô, ngăn cản động tác của cô.

Chính là một tiếng này như ác ma gầm nhẹ, làm cho nguyên bản dọa cô sợ hãi, nhận lấy thương tổn càng lớn.

“A. . . . . .” - Nương theo một hồi tiếng thét chói tai, một đạo nhiệt lưu từ nơi tư mật chảy ra. . . . . .

Vài giây đồng hồ thấm ướt quần áo ngủ của cô, tay người con trai ướt đẫn, dần dần cái chăn dưới người cô cũng xuất hiện dấu vết. . . . . .

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#38
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 36

“Cái con nha đầu này lại. . . . . . lại đái dầm rồi!”

Đường Hạo nhíu mũi lại, nâng bàn tay dính đầy chất lỏng mà nói không nên lời, vừa tức lại vừa lo lắng. Hội mất, nhất định là bởi vì bị sợ quá mức!

“Ô ô. . . . . .”. Lại còn khóc khóc, gáy gáy, lẩm bẩm gì nữa chứ. Hình như cô không cảm giác được thân dưới đang ẩm ướt nên vẫn tiếp tục giãy giụa qua lại.



Đường Hạo lau khô chỗ giường bị bẩn, ôm lấy cả thân thể cô. “Nhờ thứ cô ban tặng mà cái giường này không thể nằm được nữa rồi!”

Tiểu Ngưng lại vùi đầu vào lồng ngực hắn và bắt đầu nức nở!

“Ha ha, đái dầm nên xấu hổ quá mà khóc đấy sao?” - Đường Hạo đi lên cầu thang lầu hai, mỉm cười hỏi.

Có lẽ nước tiểu đã được đào thải khỏi cơ thể nên sự sợ hãi cũng giảm bớt, Tiểu Ngưng bình tĩnh lại rất nhiều, hô hấp đều hơn.

Đường Hạo đưa cô lên phòng ngủ lầu hai, Tiểu Ngưng yên tĩnh chìm sâu vào giấc ngủ.

Đường Hạo tự nhủ mình không cần phải suy nghĩ lung tung, tay sờ lên lưng quần của cô, kéo rất nhanh cái quần ẩm ướt của cô ra.

Sau đó hắn lấy chăn từ phần eo phía dưới đắp lên cho cô, ngón tay cách chăn tại nơi mảnh khảnh trên đùi của cô xoa qua lại, hi vọng lúc cô tỉnh lai sẽ không quá đau nhức.

Chân cô cực kỳ mảnh khảnh rất cân xứng, hắn cảm nhận điều đó rất rõ ràng!

Nghĩ đến cảm giác hai chân của cô kẹp ở bên hông, khiến hắn không khỏi hưng phấn!

Ha ha, hắn sao có thể có cảm hứng với một cô bé đái dầm cơ chứ? Đây quả là kỳ quái!

Đường Hạo trong lòng tự châm chọc chính mình, bỏ qua những xao động trong cơ thể.

Sau nửa giờ xoa bóp, Đường Hạo mới tiến vào trong chăn rất tự nhiên nằm bên cạnh của cô, cánh tay khoát lên trên thân thể của cô.

Hình như Tiểu Ngưng cảm giác sự ấm áp từ thân thể hắn, cô lại chậm rãi nằm gần hắn hơn, còn nâng chân trái lên gác trên người hắn.

“Ngại. . . . . .” - Người đàn ông kia thật muốn chống lại sự hưng phấn. Cánh tay của hắn đang muốn dời đi vừa vặn đụng phải chỗ rộng mở giữa hai chân của cô, thậm chí còn có thể cảm giác được một mảnh ướt át kia.

Tiểu Ngưng giống như không tìm được vị trí thích hợp, vặn vẹo khiến tay hắn càng dán chặt.

Đường Hạo cảm giác trên trán mình lập tức xuất hiện vài đạo hắc tuyến. Thượng Đế ơi, hiện tại tay hắn, cánh tay đang động chạm vào cánh hoa chảy ra nhiều chất lỏng tươi mới . . .

Quả đào chín mọng vỡ ra từ khe hở, chảy ra chất lỏng ngọt ngào, vừa vặn chảy đến trên cánh tay của hắn.

Đường Hạo cảm giác máu trong thân thể lần lượt bắt đầu khởi động, miệng đắng lưỡi khô chỉ có thể một ngụm lại một ngụm nuốt nước miếng xuống.

Hắn cắn chặt răng, cứng rắn như xác ướp không dám nhúc nhích.

Hắn không ngừng ảo tưởng bộ dáng của cô, nghĩ mặt của cô, ánh mắt của cô, cái mũi của cô, miệng của cô, còn có khóc biểu lộ.

Tựa hồ gặp ma, hắn nâng tay khoát lên trên người cô, tiến đến gò má trơn mềm của cô. Dọc theo thân thể mượt mà của cô chậm rã đi xuống.

Mặt của cô thật nhỏ, hắn đặt bàn tay tại trên mặt của cô khoa tay múa chân , quả nhiên còn không lớn bằng bàn tay của hắn : “Cũng không tệ lắm, ít nhất cô còn có đương mỹ nữ trụ cột!” - Hắn nhẹ giọng nói, trên mặt khơi gợi lên một cái mỉm cười.

Hình như là tìm được rồi việc hay, hắn tiếp tục sờ đến ánh mắt của cô. Lúc trước hắn thường chú ý đến thân thể cô, còn khuôn mặt cô thì chưa từng chạm qua.

Ở giữa khoảng cách hai mắt của cô cũng là tiêu chuẩn phi thường, con mắt rất sâu, ngẫm lại cô hẳn là người có đôi mắt rất to.

Cái mũi của cô nhỏ có chút hơi vểnh, như vậy lúc khóc lên cái mũi nhất định sẽ thêm vểnh, nhất định là có!

Miệng không lớn không nhỏ, không dày cũng không mỏng, ha ha, như vậy mới đúng là loại hắn thích, hôn đứng nhất định rất thoải mái!

Đường Hạo ngửa mặt lên, chậm rãi dựa vào cô, cặp môi mỏng của hắn dán lên gương mặt của cô, chậm rãi bắt đầu ở môi của cô.

Sợ quấy nhiễu làm cô tỉnh giấc, động tác của hắn rất nhẹ, một hôn môi một chút, cẩn thận cảm nhận cánh môi mềm mại của cô.

Cảm giác được một cái hôn đã không cách nào thỏa mãn hắn thì hắn mới đình chỉ phần này trong đêm khuya ngọt. . . . . .

Có lẽ cô thật là một ngoại lệ, không giống như nhũng cô gái khác chỉ là yêu mến thân phận đại thiếu gia của hắn.

Nghĩ đến cô chỉ mới mười bảy tuổi vì để cho hắn đi ra ngoài phơi nắng mà suýt mất mạng, trong lòng của hắn có chút ấm áp .

Xem ra, cô đã khiến hắn có chút thay đổi suy nghĩ về con gái!

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời
#39
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 37

Sau khi bị kinh hãi tột độ, Tiểu Ngưng chìm vào giấc ngủ đến sáng sớm mới tỉnh lại, tổng cộng mất ba lượt Đường Hạo ôm cô từ phòng ngủ của mình liên tục chiến đấu đến phòng của cô, lại từ phòng của cô sang phòng khách.

Vì sợ Tiểu Ngưng biết mình đái dầm sẽ thẹn thùng, hắn cố ý nói cho quản gia cùng cô hầu không cho phép đem chuyện này truyền ra ngoài, càng không thể để cho Tiểu Ngưng biết.

Chỉ là giấy làm sao có thể gói được lửa?

Khi cô chỉ mặc đồ ngủ đứng dậy, phía dưới không có gì thì chắc cô cũng cảm thấy rất kỳ quái. Chẳng lẽ là hắn đêm qua lại. . . muốn cô?

Toàn thân đau đớn muốn chết làm cho cô tự hỏi những vấn đề này, đúng lúc này Tào quản gia cầm quần áo đi đến: “Cháu đã tỉnh rồi à? Mau thay quần áo đi!”

“Tào quản gia, tại sao cháu lại ở chỗ này? Cháu được thả ra từ bao giờ?” - Trong đầu cuối cùng chính là một màn đạo tia chớp thật to hiện lên, tiếng sét đinh tai nhức óc.

“Ngày hôm qua thoáng cái thiếu gia sẽ đem cháu đến đây, nhưng lại một mực chiếu cố cho cháu, ta chưa từng thấy thiếu gia lo lắng qua cho ai nha như vậy.” Tào quản gia một bên bả quần áo buông , vừa nói.

Tiểu Ngưng lại không ngừng ngơ ngẩn, hắn. . . . . . một mực cả đêm qua chiếu cố cô? Trước đó ít nhiều còn đối với hắn có hận ý, lúc này lại bị một cổ ấm áp chỗ thay thế : “ Hắn, thật sự có chiếu cố cháu?”

“Ta đây một bà lão không có thói quen đi lừa gạt người, Tiểu Ngưng ngày hôm qua bị thiếu gia làm cho sợ hãi? Kỳ thật thiếu gia hắn cũng không xấu nha. . . . . .” - Tào quản gia không đánh mất thời cơ thay thiếu gia lấy lại hình tượng, dù sao cũng do bà nuôi từ nhỏ, không muốn làm cho người khác hiểu lầm hắn là người ~ bại hoại!

” Cháu biết rõ hắn là người tốt!” - Tiểu Ngưng khẳng định nói, nếu như hắn là người xấu thì tại sao lại muốn thả cô đi?

“Người tốt? Ta đây cũng không phải là người tốt gì, chính là ta không muốn bị người ngu ngốc như cô liên lụy đi ngồi tù!” - Một đạo âm thanh trào phúng nồng đậm từ cửa vang lên.

Tiểu Ngưng cùng Tào quản gia cùng một lúc quay nhìn về phía ngoài cửa, Tào quản gia biết mình nên rời đi trước, để không gian lưu lại cho hai người trẻ tuổi.

Cô biết rõ hắn là cố ý nói như vậy, hắn dường như có thói quen đem mình trở nên ‘ xấu xa ’ như vậy.

“Uy , cô ngu ngốc đến mức còn không mặc quần áo? Chẳng lẽ cô không muốn ta giữa trưa đi phơi nắng sao?” - Một tiếng này, hắn nói càng hung hăng.

Có ý gì? Thiếu gia nói là muốn đi ra ngoài phơi nắng sao? Đúng vậy, không sai, hiện giờ hắn đang nói cho cô biết để cô nhanh mặc quần áo vào, sau đó phải đi phơi nắng.

Tiểu Ngưng mừng rỡ vội vàng cầm lấy quần áo: “Thiếu gia, anh chờ em một chút, em lập tức sẽ mặc vào!”

“ Cô nhớ rõ là phải tắm trước, sau đó mới mặc quần áo!” - Đường Hạo tựa ở một bên mặt bàn, khóe môi giương lên nói ra. Đêm qua cô đái dầm ba lượt, không tắm trên người nhất định thối chết!

“ Em biết rồi!” - Tiểu Ngưng đã tiến vào trong phòng tắm, mở vòi hoa sen phía dưới bắt đầu tẩy rửa chính mình.

Rất sợ hắn đột nhiên lại thay đổi chủ ý, Tiểu Ngưng trấn an lo lắng nói: “Thiếu gia, anh ngàn vạn không nên gấp gáp, em rất nhanh, thật sự rất nhanh. . . . . .”

“Đừng dài dòng, nhanh tắm đi!” - Hừ, hắn chính là muốn mang ‘đái dầm tinh’ phơi nắng mặt trời, giết sát trùng, nếu không hắn mới không cần vô dụng phải đi phơi nắng!

Cứ như vậy, sau khi dùng bữa sáng, Đường Hạo lần đầu tiên ra khỏi nhà sau mấy tháng bị tai nạn xe mà mù lòa….

Đắm chìm dưới ánh mặt trời hắn có vẻ càng thêm suất khí, Tiểu Ngưng thường xuyên bị hắn mê mẩn đến thất thần, như vậy ngơ ngác nhìn qua hắn.

“ Uy , ngu ngốc, cô mang nước lại đây cho ta, ta khát!” - Đường Hạo nói hơn hai lần nhưng không thấy phản ứng của cô, ngữ khí trở nên cực kỳ không tốt.

“ Thật có lỗi, thiếu gia, cho anh!” - Tiểu Ngưng mắc cỡ đỏ mặt, nhanh đưa cái chai nắp đã vặn mở cho hắn.

Hắn không chút khách khí tiếp nhận nước khoáng, rầm rầm uống vào, rất nhanh cái chai chỉ còn thấy đáy : “Cùng một chỗ không thể thất thần, không thể nghĩ người khác!”

“Em không nghĩ người khác, em là nghĩ. . . . . .” - Tiểu Ngưng lại kịp thời thu nhỏ miệng lại, sắc mặt trở nên càng đỏ. Trời ạ, may mắn chữ ‘ anh ’ không có nói ra, nếu không thật sự là mất mặt quá rồi.

“Nghĩ tới ai đó?” - Đường Hạo nhíu mày nghi ngờ hỏi. Cô có thể hay không suy nghĩ đến người đàn ông khác? Mười bảy tuổi đúng là thời điểm nam nữ qua lại với nhau ?

Vừa nghĩ tới cô có thể đã có người trong lòng, trong thâm tâm Đường Hạo cực kỳ không thoải mái, ngực chất đầy hương vị khó chịu.

Không được, cô chính là món đồ chơi của hắn, trong tâm không thể nghĩ đến người đàn ông khác.

” Em . . . . . .em nghĩ tới mẹ em !” - Tiểu Ngưng thẹn thùng từ bên cạnh của hắn chạy đi, trốn tránh sự tra hỏi của hắn.

Nơi này mặt cỏ thật sự rất tuyệt, dẫm lên cực kỳ thoải mái. Bốn phía truyền đến từng trận mùi thơm của hoa cùng cỏ xanh, Tiểu Ngưng ngừng lại ngồi ở trên bãi cỏ, ngâm nga ca khúc: “Ifn­drfft­fr, Mlvll­gthm, If­fllthrngstr, Mlvll­gthm. . . . . .”

Đường Hạo dần dần chìm đắm trong tiếng hát của cô, từ từ tiến đến chỗ cô, lẳng lặng nghe tiếng hát của cô.

Thật không ngờ cô gái nhỏ quật cường như thế lại có thể hát ra một ca khúc ôn nhu.

Tiếng ca uyển chuyển dần dần kết thúc, Tiểu Ngưng mới phát hiện có người chăm chú nghe . Không có ý tứ le lưỡi, co lại bả vai : ” Em tùy tiện hát rất khó nghe đúng không, thật khiến cho anh chê cười!”

Đường Hạo mân cặp môi mỏng đồng ý gật đầu, sau đó mở miệng nói ra: “ Nhưng là bất kể thế nào mà nói, ta cảm thấy được so với lúc tiếng của cô vừa khóc lại vừa náo, dễ nghe hơn nhiều!”

“Ta lúc đó lại có thể vừa khóc lại náo…” – Tiểu Ngưng không nhìn tới hắn, nhíu mày thuận tiện tay làm ra động tác đánh người.

Ha ha, thực may mắn hắn cái gì đều nhìn không thấy.

Đường Hạo ha ha cười ra vài tiếng, xem như đáp lại lời của cô.

“Ifn­drfft­fr, Mlvll­gthm, If­fllthrngstr, Mlvll­gthm. . . . . .”

Cô có thể làm được sao? Có thể lúc nào cũng làm bạn với hắn sao? Đường Hạo đột nhiên hi vọng cô có thể cùng hắn một chỗ, tùy thời có thể nghe được tiếng ca động lòng người của cô . . . . . .

Cách đó không xa một hồi tiếng người nói ầm ỹ khiến Tiểu Ngưng chú ý.

Chỉ thấy quản gia cùng dì Béo đem rất nhiều chăn mền ra ban công phơi nắng : “ Hôm trước không phải mới phơi nắng qua chăn mền sao? Tại sao lại phơi ? Kỳ quái!”

Hãy cùng tớ đọc truyện online nhé.
Trả lời
#40
Mẹ độc thân tuổi 18
Chương 38

Tiểu Ngưng đang ngạc nhiên trước việc chăn đệm tự nhiên bị đem ra phơi thì bị câu nói “Ai cần cô quan tâm nhiều như thế hả , hát thì cứ hát đi” của hắn chặn miệng .Tiểu Ngưng thật không tin được hắn sẽ thích nghe cô ca hát. Ban đầu thì ý tứ của hắn thật chả tốt lành gì, thế nhưng nhìn thấy sự thưởng thức được biểu lộ rõ ràng của hắn, Tiểu Ngưng càng hát lại càng hăng say hơn , dần dần sự thẹn thùng cũng ít đi nhiều.

Và thế là trong những ngày kế tiếp, Đường Hạo cứ mỗi sáng sớm đều đúng giờ đi tản bộ, sau đó ngồi ở mặt cỏ lắng nghe Tiểu Ngưng hát hò .

Tất nhiên là hắn vẫn không chừa được cái thói hung dữ, thế nhưng đều chỉ giới hạn trong lời nói. Ngu ngốc , ngu ngốc – những từ đó có vẻ như hắn rất thích dùng khi gọi Tiểu Ngưng.

Ngây người nhìn ngắm vẻ mặt tuấn mỹ của hắn, không hiểu tại sao Tiểu Ngưng cảm thấy như có chút tình cảm nhen nhúm lên.

Hắn có thích cô không ? Cô không dám xác định, nhưng so với trước đây thì hắn đã tốt hơn hẳn, những lời nói mang thái độ sự trào phùng, khinh bỉ , cùng lạnh lùng ít đi trông thấy. Hắn yêu chiều cô hơn, thích cô nhiều hơn , những nụ cười vui vẻ cũng nhiều hơn trước. Chỉ là, hắn cũng không chạm vào cô nữa. Đương nhiên bọn họ cũng có những lúc nói chuyện phiếm đến tận đêm khuya, nhưng lúc đi ngủ , hắn sẽ đuổi cô về phòng mình .

Cô không rõ,tại sao hắn lại cư xử như thế ! Cô rất, rất muốn hỏi hắn , thế nhưng biết mở lời thế nào đây ? Quá xấu hổ!

-”Tôi khát!” Dọc theo con đường nhỏ , hắn đã chạy được một vòng rồi, trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi , hắn thản nhiên quay ra nói với cô.

Tiểu Ngưng lại nhìn cái chai nước đã sớm trống trơn trong ta , nhịn không được oán trách trong lòng ,hắn là robot uống nước hả trời, rõ ràng hôm nay cô đã chuẩn bị một chai nước siêu to như thế , vậy mà vèo cái hắn đã uống hết sạch rồi. “Anh chờ một chút nhé, em đi lấy ngay đây!”

-”Khi tôi chạy bộ thì cô phải sớm chuẩn bị chứ, cô không thấy là trời rất nóng à ?”. Trải qua mấy ngày qua “phơi nắng”, Đường Hạo trắng trẻo đã đen đi rất nhiều, thế nhưng điều này lại làm cho hắn thoạt nhìn càng thêm mê người.

Tiểu Ngưng nghe thấy lời cằn nhằn của hắn, cô biết là phải nhanh chóng thoát khỏi cái khu vực có thể gây nổ này. Biện pháp làm cho đại thiếu gia nhà cô bớt giận tốt nhất chính là nhanh nhanh mang nước “giội” nha .

Đi khuất khỏi tầm mắt của hắn rồi, cô chầm chậm trở lại phòng, bởi vì bước chân của cô từ trước đến nay đều rất nhẹ, bởi vậy nên Tào quản gia cùng cô hầu béo không hề hay biết, vẫn rôm rả nói chuyện cùng nhau .

-”Ha ha, hiện tại thiếu gia cùng Tiểu Ngưng cảm tình đã khá lên nhiều nhỉ , tôi thấy hình như hai người bọn họ đang yêu nhau!”. Cô hầu béo cười hì hì nói, miệngcười đã rộng đến tận lỗ tai đằng sau .

-”Tiểu Ngưng là cô bé hiền lành , xinh đẹp, đáng yêu động lòng người, thiếu gia đương nhiên sẽ thích!” . Bộ dáng của Tào quản gia giống như hết thảy đều trong sự liệu của bà.

Nghe thấy nhân vật chính trong câu chuyện của họ là cô cùng Đường Hạo, Tiểu Ngưng lại càng thẹn thùng, không dám phát ra âm thanh . Ha ha, bọn họ đều nhìn ra được Đường Hạo yêu mến cô sao? Vậy không phải là ảo giác của cô ?

Một cảm xúc ngọt ngào không nói lên lời chậm rãi lan tỏa khắp lồng ngực, Tiểu Ngưng lại nhịn không được nở một nụ cười thật tươi.

-”Tôi luôn luôn cầu xin ông trời, nhất định phải để thiếu gia của chúng ta có thể trở nên lạc quan như trước .” Cô hầu béo miệng lẩm nhẩm cầu thần bái Phật “Ai,thế nhưng cầu thần bái Phật, cũng không bằng Tiểu Ngưng của chúng ta . Ha ha, Tiểu Ngưng thật sự là một cô bé rất dũng cảm , bị treo tại không trung như vậy , thế mà ngay cả gọi cũng không có kêu một tiếng! Kỳ thật chắc cũng có sợ hãi, nếu không cũng không thể cả đêm đái ba lượt giường!”

Tào quản gia đem cái bàn lau sạch sẽ, uống xong một ngụm nước liền đáp lời : “Sao mà không sợ được chứ, may mà không có tình huống gì xấu hơn xảy ra . Mấy ngày nay cô bé ấy đều không có đái dầm chứ ? !”

-”Không có đâu, tôi đặc biệt mỗi ngày đều xem giường đơn của cô bé , không có. . . . . .”

Tiểu Ngưng đỏ bừng cả khuôn mặt , cũng không biết khi nào thì mình đã đi ra đến sân , trong đầu chỉ tràn đầy suy nghĩ về cái vụ xấu hổ đó, sự thật sao? Đái .. đái dầm sao ? Trời ơi là trời !

Chết mất, cô thật sự muốn tìm xem có cái động nào để chui vào, vĩnh viễn không cần phải đi ra!

sstruyen.com, thichtruyentranh.com, books4u.me
Trả lời


Bookmarks

Đi tới chuyên mục:


Thành viên đang xem chủ đề: 1 Khách