05-03-2011, 10:20 AM
- Cô tên gì?
- Nguyễn Phương Thư.
- Tuổi?
- Dạ, năm nay tôi 22 rồi ạ.
- Trước khi đăng ký vào nhà hàng này cô đã làm việc ở đâu chưa?
- Dạ chưa ạ. Tôi chỉ vì yêu nghề nấu bếp và cũng đang cần 1 việc làm nên tôi đến đây phỏng vấn thôi ạ.
- Tôi nghĩ ở tuổi cô phải là đang học đại học chứ nhỉ?
- Vâng, nhưng cũng có những trường hợp ngoại lệ ạ. Hi hi.
- Tốt thôi, cô ăn nói có duyên lắm. Và vì cô cũng có học 2 năm về các món ăn theo giấy chứng nhận ở đây. Tôi nghĩ chúng tôi có thể hợp tác với cô. Chúng ta sẽ ký hợp đồng sau 1 tuần thử việc. Cô đồng ý chứ?
- Vâng. Cám ơn anh.
- Nguyễn Phương Thư.
- Tuổi?
- Dạ, năm nay tôi 22 rồi ạ.
- Trước khi đăng ký vào nhà hàng này cô đã làm việc ở đâu chưa?
- Dạ chưa ạ. Tôi chỉ vì yêu nghề nấu bếp và cũng đang cần 1 việc làm nên tôi đến đây phỏng vấn thôi ạ.
- Tôi nghĩ ở tuổi cô phải là đang học đại học chứ nhỉ?
- Vâng, nhưng cũng có những trường hợp ngoại lệ ạ. Hi hi.
- Tốt thôi, cô ăn nói có duyên lắm. Và vì cô cũng có học 2 năm về các món ăn theo giấy chứng nhận ở đây. Tôi nghĩ chúng tôi có thể hợp tác với cô. Chúng ta sẽ ký hợp đồng sau 1 tuần thử việc. Cô đồng ý chứ?
- Vâng. Cám ơn anh.
Tôi tên là Thư, năm nay đã 22 tuổi. Ngày hôm nay là ngày đầu tiên đi phỏng vấn tại 1 nhà hàng. Thật vậy đó, tôi yêu công việc nấu bếp. Tôi thích làm người nội trợ, tôi muốn ôm trong tay những đứa trẻ của tôi và nhìn miệng chúng lem nhem vụn bánh mà tôi làm cho chúng trong 1 buổi chiều êm dịu. Mẹ tôi là một người cũng khá dễ tính vì khi nghe tôi thông báo rằng tôi sẽ theo con đường của tôi. Một đầu bếp, thì mẹ cũng chỉ mỉm cười và động viên tôi. Theo khoá học đào tạo nấu bếp của một công ty nước ngoài. Giờ đây tôi đã có thể lên thực đơn và nấu những món ngon cho thực khách của nhà hàng. Có lẽ nghề này toàn những công việc đầu tắt mặt tối với người khác, nhưng với tôi " Nấu được những món ăn ngon cũng là cả một nghệ thuật."
Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã cố dậy thật sớm. Nấu cho cả nhà bữa sáng rồi tôi cũng đến nhà hàng luôn từ khi phố phường còn tờ mờ hơi sương. Mấy chị bán xôi, bán hoa, mấy anh bán báo, hay chở hàng cho vợ bán ngoài chợ đã tấp nập. Hít đầy 1 lồng ngực cái không khí buổi sáng lành lạnh trong trẻo. Tôi lướt trên những con phố rộng thênh thang vắng bóng người. Chỉ có tôi và những người lao động sớm. Đến nhà hàng tôi đã thấy loáng thoáng mùi thơm của rau quả, ánh đèn điện từ căn bếp hắt ra. Cường độ làm việc của nhà hàng quả là lớn thật đó. Tôi ngồi trên xe ngẩn người nhìn vào, nhìn những con người cứ thoăn thoắt với công việc dường như đã quen tay. Bỗng 1 tiếng quát lớn làm tôi muốn rớt tim gan.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã cố dậy thật sớm. Nấu cho cả nhà bữa sáng rồi tôi cũng đến nhà hàng luôn từ khi phố phường còn tờ mờ hơi sương. Mấy chị bán xôi, bán hoa, mấy anh bán báo, hay chở hàng cho vợ bán ngoài chợ đã tấp nập. Hít đầy 1 lồng ngực cái không khí buổi sáng lành lạnh trong trẻo. Tôi lướt trên những con phố rộng thênh thang vắng bóng người. Chỉ có tôi và những người lao động sớm. Đến nhà hàng tôi đã thấy loáng thoáng mùi thơm của rau quả, ánh đèn điện từ căn bếp hắt ra. Cường độ làm việc của nhà hàng quả là lớn thật đó. Tôi ngồi trên xe ngẩn người nhìn vào, nhìn những con người cứ thoăn thoắt với công việc dường như đã quen tay. Bỗng 1 tiếng quát lớn làm tôi muốn rớt tim gan.
- Cái cô kia đứng đấy làm gì. Nhanh vào bê phụ đi chớ! - 1 người đàn ông mặc bộ quần áo đầu bếp trắng muốt, nhìn tôi với ánh mắt cương quyết của con người mạnh mẽ. Cặp mày nhíu lại cứ như đang chiếu tia laze vào người tôi.
Tôi ấm ớ một lúc rồi cũng nhanh dựng xe vào chỗ để xe cho nhân viên ở sau nhà. Lật đật bê phụ mấy cái thùng rau củ quả với mấy cậu thanh niên trẻ. Một anh chàng trông hiền lành cùng bê giúp tôi nhìn tôi thông cảm.
- Bạn là người mới đúng không? - vừa nhìn tôi cậu ấy vừa cười. Cái nụ cười thản nhiên, thông cảm như 1 đứa trẻ.
- Ừ mình mới được nhận hôm qua, chỉ biết là hôm nay tới sớm sẽ có người chỉ việc thôi. Tự dưng cái ông kia quát tháo làm rớt tim luôn. - vừa nói tôi vừa liếc mắt về người đàn ông nọ.
- Hì hì, bạn bị bếp trưởng bắt vía rồi. Đừng lo ổng nhìn vậy chứ hiền như cục bột nhào với nước á.- nhẹ nhàng đặt thùng trái cây xuống, cậu ta lau tay vào cái tạp dề trước ngực rồi đưa tay ra và nói tiếp.
- Tôi là An, Trường An. Có gì cần cứ gọi tôi sẽ giúp bạn.
- Ừ mình mới được nhận hôm qua, chỉ biết là hôm nay tới sớm sẽ có người chỉ việc thôi. Tự dưng cái ông kia quát tháo làm rớt tim luôn. - vừa nói tôi vừa liếc mắt về người đàn ông nọ.
- Hì hì, bạn bị bếp trưởng bắt vía rồi. Đừng lo ổng nhìn vậy chứ hiền như cục bột nhào với nước á.- nhẹ nhàng đặt thùng trái cây xuống, cậu ta lau tay vào cái tạp dề trước ngực rồi đưa tay ra và nói tiếp.
- Tôi là An, Trường An. Có gì cần cứ gọi tôi sẽ giúp bạn.
Tần ngần nhìn đôi bàn tay đầy bụi của mình tôi không dám bắt tay An. Tôi nhìn An với vẻ ngượng ngùng vì thấy cậu ấy lịch sự lau tay sạch sẽ rồi mới bắt tay tôi. An nhìn tôi, lại nụ cười đó. Cậu ta chộp nhanh lấy tay tôi và cười hi hi.
- Ah ... à mình là Phương Thư. Rất cám ơn vì lòng nhiệt tình của An. - bàn tay tôi nằm gọn trong bàn tay chắc nịch của An. Lòng tôi tự hỏi sao lại An lại thú vị đến thế.
Vậy là bắt đầu 1 tuần mới và 1 ngày mới, tôi quen với 1 con người đầy thân thiện ...
Còn Tiếp .....
Còn Tiếp .....
)