![]() |
|
Thơ Quang Nguyễn - Phiên bản có thể in +- Diễn Đàn Tuổi Trẻ Việt Nam Uhm.VN (https://uhm.vn/forum) +-- Diễn đàn: Hỏi đáp - Chia sẻ kiến thức, Kinh nghiệm cuộc sống (https://uhm.vn/forum/Forum-H%E1%BB%8Fi-%C4%91%C3%A1p-Chia-s%E1%BA%BB-ki%E1%BA%BFn-th%E1%BB%A9c-Kinh-nghi%E1%BB%87m-cu%E1%BB%99c-s%E1%BB%91ng) +--- Diễn đàn: Văn học & Nhân văn (https://uhm.vn/forum/Forum-V%C4%83n-h%E1%BB%8Dc-Nh%C3%A2n-v%C4%83n) +---- Diễn đàn: Thơ tổng hợp (https://uhm.vn/forum/Forum-Th%C6%A1-t%E1%BB%95ng-h%E1%BB%A3p) +---- Chủ đề: Thơ Quang Nguyễn (/Thread-Th%C6%A1-Quang-Nguy%E1%BB%85n) |
Thơ Quang Nguyễn - hoa_cam_chuong - 05-05-2013 [INDENT]VỀ THĂM MẸ Xa xa chiếc đèn bên cửa sổ Mẹ ngồi đó ! Vá áo trăng soi mờ và mảnh đất lời ru còn đâu đó Bên vành tai dịu êm thật thiết tha Mẹ tôi ơi ! Nhớ người con xa xứ Bao nhiêu đêm chẳng yên một giấc lành Con đã về ! Mẹ ơi con đã về Thương mảnh quê như dáng mẹ đứng đón Trăng rụng mành như khóc dưới non cao Hàng tre già , mái nhà mẹ ngồi ngóng Đường chỉ gút , mắt mờ , bao năm chờ Mẹ là sông - tuổi thơ con tắm mát Là hạt gạo nuôi con đến lớn khôn Dìu con đi từng chốn đường quê nhỏ Giờ ! Con đứng nhìn mẹ bên cánh cửa Những chuyện xưa vô bờ lại trào dâng Chẳng thể ngăn nước mắt ngày mẹ tiễn Ôi xuyến xao rai rứt chẳng muốn đi Giờ con về hai hàng mi ướt đẫm Nhớ mẹ già ! Quê nghèo còn chờ tin . Quang Nguyễn BÓNG MÂY Mẹ ! Tấm thân gầy đi ngoài sương gió Chiếc đòn gánh vai nặng thời còn trẻ Che chở con cả đời kiếp tha phương Nhọc nhằn quá , tần tụy đường lối rẽ Dắt con về thời bé kỷ niệm thơ Đây con đường mái trường xưa con đến Nay còn đó lênh đênh chẳng xa mờ Mẹ con nhớ ! Những đêm bên cửa sổ Ánh trăng hiền nhìn con giấc ngủ say Như mẹ già . Trông lo một kiếp khổ Đổ xuống dòng thành biển mặn thiên thu . Quang Nguyễn TÂN HỒNG MỘT MIỀN TRĂNG SÁNG Đêm đã khuya về thăm lại Tân Hồng Trăng đêm nay mười lăm tròn trên không Nhà ai xa đèn dầu sáng lấp loáng Tôi mơ màng khơi hồi ức bên sông Ở nơi đây một thời chung mái trường Khi chia tay lên đường xa quê hương Tương lai Tôi sách đèn nở chưa dứt Mang hành trang gánh nặng nỗi vấn vương Rồi mai đây Tôi làm vầng trăng này Sáng tỏa mãi một miền ngã thơ say Tân Hồng ơi Tôi sẽ quay trở lại Buộc mảnh hồn vĩnh viễn chốn nơi đây . Quang Nguyễn NẮNG ĐIỆU Chiều bơ vơ lâng lư dưới trời hạ Hàng cây khô ngủ lặng dưới bóng tà Em ở đâu mà tóc dìu trong gió Cả Tân Hồng rực say mùi hương lan Tôi đứng nghiêng nhìn áo dài em phớt Điệu nhịp nhàng tiếng guốc ngã âm thanh Nắng quá mớt quanh sân trường ai đợi Tuyệt mỹ trần hồn si rồi em ơi . Quang Nguyễn VỀ VỚI QUÊ MẸ Anh sẽ về với quê hương của mẹ Nhìn lũy tre trăng ngà đậu trên cành Con đường xưa thành nỗi nhớ tha thiết Khi tạm biệt nước mắt chẳng thể ngăn Anh sẽ về nhìn nắng qua vườn củ Nhành đu đủ tỏa mát khi con nằm Là vầng thơ bao năm vẫn còn đọng Là giọng hát ầu ơ ngủ đi con Anh sẽ về khi mùa lúa chín hé Hương bông say ngây ngất khẽ tâm hồn Bao nhiêu năm khốn khổ chưa đủ ấm Thương những năm quê nghèo khi lủ giăng Anh nhớ mãi nón lá nghiêng chăng khuất Bao thôn nữ chân lấm tay bùn sâu Đời cơ hầu say xưa với ruộng gió Môi vẫn hồng dịu dàng như xuân sang Anh xa quê nữa tâm hồn đã chết Chẳng có tết làm môi em hồng nhan . Quang Nguyễn SÀI GÒN 7-10-2010 Gởi Tân Hộ Cơ - Tân Hồng - Đồng Tháp , nơi lưu lại kỷ niệm tuổi thơ tôi BÓNG NẮNG VÀNG Mới đó thôi giờ hiu quạnh sân trường chẳng còn ai Không còn bóng tóc dài áo trắng bay Ve ngân rả thay tiếng trống đánh vội Hòa điệp khúc đôi lời khi hè sang Từ đó ... Nắng vàng không còn lại Chỉ còn ! Sân trường nhuộm đỏ cánh phượng tươi Một nụ cười câu chào khi đến lớp Tuổi học trò mơ mộng nay còn đâu Rồi ba tháng chết lặng từ độ ấy Ngày qua ngày san sát nỗi cô liêu Khi tôi yêu cô học trò má đỏ Buổi tan trường gói kẹo nhỏ trao nhau Nay mỗi phương biết ai có còn nhớ Bóng nắng vàng thơ đầu bỗng nhiên say . Quang Nguyễn ( tặng thi sĩ Đặng Thy Đông ) QUẢNG NGÃI QUÊ NGOẠI Quảng Ngãi ! Có ngờ đâu hôm nay ta trở lại Những con người tuổi xanh ta yêu sao Những mái ngói trưa buồn ta hay ngắm Đường lá bay ! Những cánh chim bay cao Ta về giữa mùa hoa phượng đỏ Hè ngan ngát màu hồng vướng tâm hồn Như môi em Quảng Ngải ta yêu đó Như sữa mẹ ngọt ngào ta lớn khôn Đêm nay những ánh sao quê hương đã mọc Trăng dịu hiền trùm không gian ta mơ Ta nhớ xưa ! Về quê ngoại bắt ốc Thân đầy bùn thú vị chợt nên thơ Ôi ! Quảng Ngãi - quê ngoại ta thương quá Những cánh đồng mơn mởn lên vị xanh Đường làng chiều trâu về dưới nương mạ Nắng vàng hoe chim chuyền bay lượn quanh Ôi ! Ta thương hàng dừa đã có từ lâu lắc Rợp bóng mát xưa tan học ta ngồi Tuổi thơ ta lại về những ngày mất Ôi vương vấn nhớ Quảng Ngãi mãi thôi . Quang Nguyễn TÌNH ĐẦU Em ấp mãi cánh phượng hồng vào trang vở Một vầng thơ lên hương vị tình đầu Tuổi mười ba tinh nguyên thời con gái Ai trách hờn mực tím lem đôi mươi Nhìn nàng cười nhớ một thời mơ mộng Vườn tuổi hồng chớp nở xuân mây cao Giờ .. nơi nào mùi hương lẻn trang giấy Ôi .. thơ ngây lưu luyến mãi tình đầu. Quang Nguyễn MƯỜI LĂM Không ai về qua hàng cau trước ngõ Trăng lung linh mười lăm cô gái cười Đò bến vắng không còn đưa tiễn khách Sông vắng lặng và chàng trai thơ si Đã xa rồi cái thôn quê năm củ Hơi thở đây và yêu thương vơi đầy Cô nhân tình hẹn hò và ân ái Mỗi đêm trăng bên hàng cau trước nhà Nay thì lạ ta về sao chẳng thấy Bóng trinh nữ lung linh với trăng huyền . Quang Nguyễn BÀI THƠ TẶNG NHỎ Chú bướm vàng tìm hương trong nửa tháng Hoa chưa tàn còn xuân với thời gian Khao khát nhị tinh nguyên hương tình ái Trao mộng huyền sương ấm dưới nắng mai Ai đi qua tim ta bồi hồi quá Máu xuân thì như bướm quần bên hoa Hồn trai trẻ bâng khuâng với tóc xõa Gặp lần đầu như quen từ ngàn xa Thơ bỗng hóa thành lời tình đường mật Mời ong vào hút trọn một vị chất Bài thơ đây mãi dành trọn cho nhỏ Tình yêu này sẽ đẹp và thơm tho Dành cả đấy gom mây sắc bọc thơ Để gối nằm mỗi đêm lòng thấy nhớ Tặng cho nhỏ cả xuân và bướm thắm Cả lời tình từ lồng ngực dư âm . Quang Nguyễn MỘT ĐƯỜNG NHỚ Có những chiều em đạp xe qua con đường đông người Anh đã nghe khắp Cao Lãnh mùi hương trinh nguyên Một tà áo bay Tóc dài như tiên xuống thăm phố Bên hàng phượng như má đỏ chín trên cây Có những chiều , mây cao rất dịu dưới ánh mắt Tất cả nhìn say sưa một dáng nhi Và mưa bay lạnh buốt như đông rét Em chưa về trú mưa dưới hiên xa Anh bỏ quên con tim giữa Thành Phố Mù ẩn xa như sương trắng lại về Không có nắng phơi sắc dưới trời hạ Chỉ mưa sa hòa âm với tâm hồn Có những chiều anh ghé chân tìm lại Chẳng còn ai bước chân qua đường này Con đường buồn khi em về hướng khác Anh bơ vơ thơ thẩn tìm áo dài . Quang Nguyễn SỢI NHỚ Có từ bao giờ . Tóc em xõa cuối phố Đà Nẵng Từng chiều nắng lem tím hoàng hôn mờ Anh đã đến hồn không còn trống vắng Không bâng khuâng ấm lòng giữa đồng hàn Làn môi hồng năm tháng vướng mùi xuân dịu Như nét son yểu điệu một góc trời Sao hết nhớ , lòng anh mãi ca ngợi Có em rồi ! Đà Nẵng ! Đà Nẵng ơi Góc phố nào chim bay mỏi cánh thẳm Xa ngút ngàn trăm mành sợi nhớ thương Người em gái một phương áo dài trắng Phất phới lượn bay nghiêng vào hồn anh Trời trong xanh . Cảnh xuân vừa mới nở Thơ giăng lối trong nét bút thi nhân Thế là nhớ như sợi dây , buộc vào phố Đà Nẵng Mai ra đi hồn tâm tư gánh nặng Nắng chiều buồn .... Người em cuối phố qua . Quang Nguyễn TP ĐÀ NẴNG 19-03-2007 VỀ THĂM THỊ XÃ HỒNG NGỰ Hôm nay anh về thăm Hồng Ngự quê mình Thị Xã yêu thay đổi bỗng đẹp xinh Trăng tròn dịu như mẹ hiền đứng đợi Đón chân anh ngã lời thương muôn nơi Hồng Ngự ơi ! sao đâu cũng thương nhớ Từng con đường ... Giờ chưa tan hương mơ Nước sông Tiền ngọt như mật hương chiều Đã trăm lần anh dệt vào thơ yêu Đâu cũng đẹp ! Trăng lung linh soi sáng Mang hương lòng đậm đà nét vẽ vang Hồng Ngự ơi ! Bao năm anh xa cách Vẫn còn đó , ảo mờ làn tóc thanh Nhớ quá thôi ! Người em còn đi học Tuổi ô mai , mộng mơ với áo dài Hồng Ngự ơi ! Có ai đang nhớ ai Như người trai bao năm nay lại về Đèn tắt lịm say sưa giấc ngủ đầu Hồng Ngự ơi ! anh mê những khoảng lặng Chút bâng khuâng vang vọng trong tâm hồn Hồn Ngự ơi ! Anh muốn hôn vào má Gởi cho gió bay khắp thị xã yêu . Quang Nguyễn [/INDENT] Thơ Quang Nguyễn - ninhdoan - 05-11-2013 ///////////////////////// Thơ Quang Nguyễn - hoa_cam_chuong - 07-07-2013 GÁNH THƠ VỀ VỚI NGƯỜI Có một đêm nghe mưa nhớ Tân Hồng Thả nỗi lòng như về tận quê hương Con đường xưa ta đi từng bước nhẹ Gặp bóng mẹ mắt đẫm hai hàng mi Ta đã nghe tiếng thì thầm cỏ lá Trăng dậy thì hút sắc những tháng qua Như cô gái Tân Hồng bao chàng ngó Như chuyến đò về kịp chở trăng thơ Nhà ai xa đèn dầu sáng lấp ló Đêm dịu hiền ngoài ngõ có ai trông ? À …. Cô gái Tân Hồng ta yêu đó ! Tình ngạt hương cho bay khắp mọi miền Đây chân trời thị trấn những ngày nhớ Đã tắt lịm rồi tìm về trong mơ Ta viết thơ những đêm trời nhỏ lệ Cho ướt dầm tâm hồn kể trong đêm Và lạnh ngắt đóng băng tim gan lại Nhốt kỉ niệm giữa nơi tháng nơi đây Có phải em ! Sa Rài người thương nhớ Để thi nhân gánh thơ về với người . Quang Nguyễn ( THC-TH-ĐT) Thơ Quang Nguyễn - hoa_cam_chuong - 07-07-2013 NGÀN XA Những mùa hè anh hay tới Đạp xe đi về chốn nhớ thương Con đường xưa những chiếc lá me bay Mắt cay nồng ngồi ôm bao kỉ niệm Nhớ ai ! Đôi chân mãi đi tìm Áo hoa cà màu tím còn đó chăng Như khi xưa che nắng chung tàu lá Mối tình đầu rồi bỗng chợt bay xa Em có nghe Tân Hồng đầy tiếng thở Bao mùa hè anh thương nhớ bấy nhiêu Có chú ve đau tình nói bao điều Suốt ba tháng vẫn đứng chờ áo tím Thấy ai qua giật mình kêu tiếng khản Ba tháng dài tưởng em về ghé thăm . Quang Nguyễn ( THC-TH-ĐT) ANH SẼ VỀ … Nằm miền xa nghe mưa ướt tâm hồn Tiếng sét gầm xa lắc vang dữ dội Nhớ quê nội cơn mưa ngày thơ ấu Thuở ban đầu tắm mát trên lưng trâu Ta đã đi và bỏ lại tất cả Mảnh quê nghèo , khói lam chiều ta yêu Cánh đồng quê mơn mởn màu xanh dịu Tiếng chim kêu hòa vút vào trời cao Ta đã mất những điều thương yêu nhất Muốn quay về tìm lại chuỗi ngày qua Ở quê nội tuổi thơ ta còn đó Con đường làng in hằn dấu chân xưa Ta sẽ về với hàng dừa trước ngõ Có cô gái hay chờ lúc tan trường Ngày ta đi cô cười rồi lại khóc Lòng vương vấn bàn tay siết chặt nhau Nằm miền xa nghe mưa ướt tâm hồn Ơi quê nội chôn vùi bao kỉ niệm Muốn bới lên hôn lại những tháng ngày Và ôm chặt chẳng thể nào buông thả Trời quê nội trăng sáng tỏa hai miền Niềm cách trở miên man một lòng nhớ Ta đã ngủ dưới cơn mơ tuổi hồng Dòng sông ru tí tách tiếng sóng vỗ Ơi quê nội ta tô đủ màu sắc Thêm màu tím của hoàng hôn chiều về Và màu xanh sum xuê những cây lá Pha màu vàng rực nắng tà bóng tre Ơi quê nội dường như mẹ đứng đón Nón nghiêng che mắt rưng bao năm chờ Xa xa mờ bóng con về đến ngõ Mẹ vui mừng bỏ cả đống củi khô Nằm miền xa ngghe mưa ướt tâm hồn Ta sẽ về cho mẹ thôi nhung nhớ Cho giấc mơ nhiều đêm hiện thành thật Bật nỗi lòng thương yêu gởi đến quê Ta sẽ về như ngày thơ ta bé Mẹ ru say chập chờn giấc ngủ đầu Dòng sữa lạnh nuôi ta đến khôn lớn Ta sẽ về hơn bao lần ta mong . Quang Nguyễn ( THC-TH-ĐT) Thơ Quang Nguyễn - viethandy - 07-22-2013 Chúc bạn viết đều tay và hay hơn nữa nhé
|