﻿﻿﻿<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
	<channel>
		<title><![CDATA[Diễn Đàn Tuổi Trẻ Việt Nam Uhm.VN - Nhật ký]]></title>
		<link>https://uhm.vn/forum/</link>
		<description><![CDATA[Diễn Đàn Tuổi Trẻ Việt Nam Uhm.VN - https://uhm.vn/forum]]></description>
		<pubDate>Thu, 30 Apr 2026 17:27:23 +0000</pubDate>
		<generator>MyBB</generator>
		<item>
			<title><![CDATA[TOP 10 dienx viên JAV xinh nhất nhật bản :) bạn đoán được là ai k]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-TOP-10-dienx-vi%C3%AAn-JAV-xinh-nh%E1%BA%A5t-nh%E1%BA%ADt-b%E1%BA%A3n-b%E1%BA%A1n-%C4%91o%C3%A1n-%C4%91%C6%B0%E1%BB%A3c-l%C3%A0-ai-k</link>
			<pubDate>Wed, 06 Apr 2016 07:52:34 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=53704">_bigbang_</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-TOP-10-dienx-vi%C3%AAn-JAV-xinh-nh%E1%BA%A5t-nh%E1%BA%ADt-b%E1%BA%A3n-b%E1%BA%A1n-%C4%91o%C3%A1n-%C4%91%C6%B0%E1%BB%A3c-l%C3%A0-ai-k</guid>
			<description><![CDATA[[YOUTUBE]B9JrlBU8MBs[/YOUTUBE]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[[YOUTUBE]B9JrlBU8MBs[/YOUTUBE]]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Xin lỗi ! Chồng chị muốn cưới em...]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Xin-l%E1%BB%97i-Ch%E1%BB%93ng-ch%E1%BB%8B-mu%E1%BB%91n-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-em</link>
			<pubDate>Thu, 05 Feb 2015 14:19:02 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=166342">tododoto</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Xin-l%E1%BB%97i-Ch%E1%BB%93ng-ch%E1%BB%8B-mu%E1%BB%91n-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-em</guid>
			<description><![CDATA[Hôm nay, em viết những lời này để nói với chị rằng, em không phải là người cướp chồng chị. Có hay chăng bởi anh ấy hết yêu chị hay bởi lẽ chị không biết <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">lam dep</span>, làm mới bản thân.<br />
<br />
Đến bây giờ, nếu chị đã nhận được từ đơn ly hôn từ anh ấy, chắc chắn đó là quyết định của anh ấy, vì nếu không phải em, anh ấy cũng sẽ chọn cho mình một người con gái khác. Anh ấy nói đã không còn yêu chị, và chồng chị đang yêu em.<br />
<br />
Từ ngày yêu anh ấy, em đâu biết anh có gia đình. Em còn tưởng anh là một gã trai tân, chưa từng yêu ai, chưa từng có một mối tình nào. Sự hiền thục, ngây thơ và cả sự vui vẻ của anh ấy khiến em không nhận ra. Anh ấy nói chơi với em rất vui, em là một cô gái cá tính, nhiệt huyết, không xinh đẹp nhưng biết cách   lam dep bản thân, giúp anh sống lại tuổi trẻ. Anh bảo, anh và em có chung sở thích đi phượt nên mỗi lần nói chuyện cùng em, anh thấy rất tâm đầu ý hợp.<br />
<br />
Chẳng biết tự bao giờ, tình yêu đã nảy sinh trong em. Em và anh không nói nhưng tình cảm đã gắn bó. Mỗi tuần, anh không thể không gặp em. Anh ấy đã cho em hiểu thế nào là tình yêu, một sự quan tâm nồng ấm, những lời nói ngọt ngào. Em muốn dành cho anh cả trái tim mình. Anh bảo, trước đây nếu như gặp em sớm hơn, chắc chắn anh và em đã nên duyên.<br />
<br />
Chị ạ, anh ấy quả là một người đàn ông tốt, ăn nói dễ nghe và là một người tâm lý. Chị có một người chồng thật tuyệt vời nhưng chị lại không biết trân trọng. Cái ngày chị biết anh ấy hay đi chơi với em, thân em, chị đã gọi cho em, và lúc này, em mới biết anh ấy là người có vợ con. Chị bảo, chồng chị là người đàn ông vô liêm sỉ, là người không ra gì.<br />
<br />
Chị đã từng cho anh ấy rất nhiều tiền của, để anh ấy có thể phấn đấu được như ngày hôm nay. Chị nói, anh ấy là kẻ chỉ biết đến tiền, dựa vào gia đình chị để tiến thân, đến bây giờ còn không biết điều.<br />
<br />
<br />
Chị nói, cuộc sống vợ chồng chị cho anh ấy nhiều hơn. Bố mẹ chị có tiền, chị cũng có nhiều tiền và nếu như không có chị, anh ấy sẽ không có ngày hôm nay. Anh ấy phải nghe lời chị, chị nói gì cũng phải tuân theo vì nếu không, chị sẽ mang chuyện nói với bố mẹ. Khi phật lòng bố mẹ, anh ấy đừng hi vọng sẽ có của cải trong tay. Chị nói giống như chị là người ban phát tình yêu cho anh ấy, chị là người ban phát tiền bạc cho chồng chị.<br />
<br />
<br />
<br />
Khi nghe chị nói chị là vợ của anh ấy, em cảm thấy sửng sốt, em khinh con người đó đã lừa dối em, nói là chưa có gia đình. Nhưng những gì chị nói ra với em khiến em hiểu, vì sao anh ấy lại làm như vậy.<br />
<br />
Một người vợ suốt ngày mở miệng ra là tiền, chỉ biết nghĩ đến tiền… rồi tự vỗ ngực nghĩ rằng, nhờ mình mà chồng mới giàu có thì thật sự không đáng mặt làm vợ. Chị có nghĩ, đàn ông họ cần gì không? Họ cần một người vợ biết yêu thương và tôn trọng họ, họ cần bản lĩnh làm chồng.<br />
<br />
<br />
Xin lỗi, chồng chị muốn cưới em!<br />
Đàn ông dù thế nào họ cũng muốn là một người được vợ con yêu thương và chăm sóc. Họ dù sao cũng muốn là trụ cột trong gia đình chứ không thể chấp nhận một người vợ suốt ngày nói mình là người mang tiền cho chồng như vậy…<br />
<br />
<br />
<br />
Chị có biết, cách chị làm là sai lầm? Và chị có hiểu thế nào là tình yêu không? Tiền của chị có thật sự là do chị làm ra, hay chị cũng chỉ lấy tiền của người khác? Lấy tiền của bố mẹ chị để tô vẽ cho bản thân chị?<br />
<br />
Em hỏi chị một điều, chị có thật lòng yêu anh ấy hay không? Nếu chị yêu chồng chị, chị đừng bao giờ biến anh ấy thành công cụ điều khiển của gia đình chị. Có lẽ mấy năm qua anh ấy đã sống quá bức bách, quá khổ sở nên khi được hòa mình vào thế giới của tụi em, anh ấy mới thấy mình được sống lại tuổi trẻ, hạnh phúc và vui vẻ. Chị có hiểu được những gì một người đàn ông cần không chị?<br />
<br />
Hôm nay chị gọi cho em nói tất cả những điều này không khiến em khinh bỉ hay coi thường anh ấy ăn bám chị, gia đình chị mà em còn cảm thấy thương và yêu anh ấy hơn. Tuy nhiên, em sẽ không làm một kẻ cướp chồng. Em sẽ để anh ấy lựa chọn, sẽ để anh ấy tự quyết định cuộc sống của mình.<br />
<br />
Em vẫn coi anh ấy là người tri kỉ, là người em có thể dành tình cảm và tin yêu. Nhưng hôm nay, thật bất ngờ khi anh ấy nói, anh ấy yêu em và muốn cưới em làm vợ. Anh ấy sẽ li hôn, sẽ thoát khỏi cuộc sống khổ sở, tù túng bấy lâu nay. Anh đã chịu đựng suốt mấy năm rồi, giờ gặp được em, anh thấy em chính là người mà anh ấy gắn bó cả đời, là người vợ sẽ mang lại hạnh phúc cho anh ấy.<br />
<br />
Em thật sự yêu anh ấy, chồng của chị, nhưng em không muốn chị chửi rủa em. Em nói những điều này với chị là vì, em muốn chị hãy suy nghĩ lại. Thật sự yêu người đàn ông này, thật sự vì gia đình, con cái, chị hãy giữ anh ấy lại bằng cách nào đó. Chị có thể cho anh ấy biết tình cảm của chị và chị có thể làm được một người vợ tốt.<br />
<br />
Nếu như chị tự tin mang lại hạnh phúc cho chồng mình, em sẽ dừng lại, sẽ không đi tiếp và sẽ từ chối lời đề nghị của anh ấy. Chị hãy suy nghĩ thật kĩ, em chỉ mong anh ấy hạnh phúc và không muốn anh ấy trở thành người chồng, người cha vô trách nhiệm…]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Hôm nay, em viết những lời này để nói với chị rằng, em không phải là người cướp chồng chị. Có hay chăng bởi anh ấy hết yêu chị hay bởi lẽ chị không biết <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">lam dep</span>, làm mới bản thân.<br />
<br />
Đến bây giờ, nếu chị đã nhận được từ đơn ly hôn từ anh ấy, chắc chắn đó là quyết định của anh ấy, vì nếu không phải em, anh ấy cũng sẽ chọn cho mình một người con gái khác. Anh ấy nói đã không còn yêu chị, và chồng chị đang yêu em.<br />
<br />
Từ ngày yêu anh ấy, em đâu biết anh có gia đình. Em còn tưởng anh là một gã trai tân, chưa từng yêu ai, chưa từng có một mối tình nào. Sự hiền thục, ngây thơ và cả sự vui vẻ của anh ấy khiến em không nhận ra. Anh ấy nói chơi với em rất vui, em là một cô gái cá tính, nhiệt huyết, không xinh đẹp nhưng biết cách   lam dep bản thân, giúp anh sống lại tuổi trẻ. Anh bảo, anh và em có chung sở thích đi phượt nên mỗi lần nói chuyện cùng em, anh thấy rất tâm đầu ý hợp.<br />
<br />
Chẳng biết tự bao giờ, tình yêu đã nảy sinh trong em. Em và anh không nói nhưng tình cảm đã gắn bó. Mỗi tuần, anh không thể không gặp em. Anh ấy đã cho em hiểu thế nào là tình yêu, một sự quan tâm nồng ấm, những lời nói ngọt ngào. Em muốn dành cho anh cả trái tim mình. Anh bảo, trước đây nếu như gặp em sớm hơn, chắc chắn anh và em đã nên duyên.<br />
<br />
Chị ạ, anh ấy quả là một người đàn ông tốt, ăn nói dễ nghe và là một người tâm lý. Chị có một người chồng thật tuyệt vời nhưng chị lại không biết trân trọng. Cái ngày chị biết anh ấy hay đi chơi với em, thân em, chị đã gọi cho em, và lúc này, em mới biết anh ấy là người có vợ con. Chị bảo, chồng chị là người đàn ông vô liêm sỉ, là người không ra gì.<br />
<br />
Chị đã từng cho anh ấy rất nhiều tiền của, để anh ấy có thể phấn đấu được như ngày hôm nay. Chị nói, anh ấy là kẻ chỉ biết đến tiền, dựa vào gia đình chị để tiến thân, đến bây giờ còn không biết điều.<br />
<br />
<br />
Chị nói, cuộc sống vợ chồng chị cho anh ấy nhiều hơn. Bố mẹ chị có tiền, chị cũng có nhiều tiền và nếu như không có chị, anh ấy sẽ không có ngày hôm nay. Anh ấy phải nghe lời chị, chị nói gì cũng phải tuân theo vì nếu không, chị sẽ mang chuyện nói với bố mẹ. Khi phật lòng bố mẹ, anh ấy đừng hi vọng sẽ có của cải trong tay. Chị nói giống như chị là người ban phát tình yêu cho anh ấy, chị là người ban phát tiền bạc cho chồng chị.<br />
<br />
<br />
<br />
Khi nghe chị nói chị là vợ của anh ấy, em cảm thấy sửng sốt, em khinh con người đó đã lừa dối em, nói là chưa có gia đình. Nhưng những gì chị nói ra với em khiến em hiểu, vì sao anh ấy lại làm như vậy.<br />
<br />
Một người vợ suốt ngày mở miệng ra là tiền, chỉ biết nghĩ đến tiền… rồi tự vỗ ngực nghĩ rằng, nhờ mình mà chồng mới giàu có thì thật sự không đáng mặt làm vợ. Chị có nghĩ, đàn ông họ cần gì không? Họ cần một người vợ biết yêu thương và tôn trọng họ, họ cần bản lĩnh làm chồng.<br />
<br />
<br />
Xin lỗi, chồng chị muốn cưới em!<br />
Đàn ông dù thế nào họ cũng muốn là một người được vợ con yêu thương và chăm sóc. Họ dù sao cũng muốn là trụ cột trong gia đình chứ không thể chấp nhận một người vợ suốt ngày nói mình là người mang tiền cho chồng như vậy…<br />
<br />
<br />
<br />
Chị có biết, cách chị làm là sai lầm? Và chị có hiểu thế nào là tình yêu không? Tiền của chị có thật sự là do chị làm ra, hay chị cũng chỉ lấy tiền của người khác? Lấy tiền của bố mẹ chị để tô vẽ cho bản thân chị?<br />
<br />
Em hỏi chị một điều, chị có thật lòng yêu anh ấy hay không? Nếu chị yêu chồng chị, chị đừng bao giờ biến anh ấy thành công cụ điều khiển của gia đình chị. Có lẽ mấy năm qua anh ấy đã sống quá bức bách, quá khổ sở nên khi được hòa mình vào thế giới của tụi em, anh ấy mới thấy mình được sống lại tuổi trẻ, hạnh phúc và vui vẻ. Chị có hiểu được những gì một người đàn ông cần không chị?<br />
<br />
Hôm nay chị gọi cho em nói tất cả những điều này không khiến em khinh bỉ hay coi thường anh ấy ăn bám chị, gia đình chị mà em còn cảm thấy thương và yêu anh ấy hơn. Tuy nhiên, em sẽ không làm một kẻ cướp chồng. Em sẽ để anh ấy lựa chọn, sẽ để anh ấy tự quyết định cuộc sống của mình.<br />
<br />
Em vẫn coi anh ấy là người tri kỉ, là người em có thể dành tình cảm và tin yêu. Nhưng hôm nay, thật bất ngờ khi anh ấy nói, anh ấy yêu em và muốn cưới em làm vợ. Anh ấy sẽ li hôn, sẽ thoát khỏi cuộc sống khổ sở, tù túng bấy lâu nay. Anh đã chịu đựng suốt mấy năm rồi, giờ gặp được em, anh thấy em chính là người mà anh ấy gắn bó cả đời, là người vợ sẽ mang lại hạnh phúc cho anh ấy.<br />
<br />
Em thật sự yêu anh ấy, chồng của chị, nhưng em không muốn chị chửi rủa em. Em nói những điều này với chị là vì, em muốn chị hãy suy nghĩ lại. Thật sự yêu người đàn ông này, thật sự vì gia đình, con cái, chị hãy giữ anh ấy lại bằng cách nào đó. Chị có thể cho anh ấy biết tình cảm của chị và chị có thể làm được một người vợ tốt.<br />
<br />
Nếu như chị tự tin mang lại hạnh phúc cho chồng mình, em sẽ dừng lại, sẽ không đi tiếp và sẽ từ chối lời đề nghị của anh ấy. Chị hãy suy nghĩ thật kĩ, em chỉ mong anh ấy hạnh phúc và không muốn anh ấy trở thành người chồng, người cha vô trách nhiệm…]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Mưa]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-M%C6%B0a--94086</link>
			<pubDate>Sat, 18 Oct 2014 23:33:32 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=120840">Cục Đá³</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-M%C6%B0a--94086</guid>
			<description><![CDATA[<div style="text-align: center;" class="mycode_align"><img src="http://songlang.info/life/wp-content/uploads/2014/10/M%C6%B0a.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: M%C6%B0a.jpg]" class="mycode_img" /></div>
Nha Trang những ngày này thường xuất hiện những cơn mưa bất chợt, cũng phải thôi. Nếu tính một năm có bốn mùa thì bây giờ đã là mùa đông rồi, mùa của những cơn mưa và cái lạnh đến não lòng.<br />
<br />
Mưa rả rích, mưa dai dẵng, mưa mang đến cho ta những cảm xúc mà ta nghĩ rằng nó đã ngủ quên từ lâu lắm rồi. Niềm vui ít, nỗi buồn thì ngập tràn trong ta. Cư như mặc định rằng mùa mưa là mùa của nỗi buồn vậy.<br />
<br />
Đốt một điếu thuốc để sưởi ấm con tim đang héo hon vì lạnh, từng dòng khói thuốc tan ra như một lớp sương mù và trong đó, những ký ức hiện ra như một thước phim đang trình chiếu, một cuốn phim buồn.<br />
<br />
Đôi lúc ta tự hỏi bản thân mình rằng cuộc đời này có bao lâu, tại sao ta cứ mãi đắm chìm trong nỗi buồn, để rồi cảm thấy bản thân ta sống vô vị, nhàm chán quá. Mặc dù bản thân ta cũng đâu hề muốn như thế, nhưng dường như nỗi buồn từ lâu đã xem ta là một người bạn tri kỷ của nó. Để rồi chúng cứ vồn vã đến với ta một cách vô tư, hồn nhiên nhất.<br />
<br />
Nhìn bầu trời âm u, không một chút nắng làm cho lòng ta muốn vui cũng không được. Ta không trách đời, chỉ có thể trách bản thân mình vì đã lựa chọn cách sống như thế này, để rồi từng ngày trôi qua đối với ta, niềm vui và nụ cười là một cái gì đó quá xa vời và xa xỉ.<br />
<br />
À, cũng có lúc ta cười đấy chứ. Nhưng nụ cười đó chỉ là để an ủi bản thân ta và để mọi người thấy ta là một con người vô tư, vui vẻ. Thật đáng thương.<br />
<br />
Rồi ta lại nhớ, một cái nắm tay thật chặt giữa hai người ở thành phố xa lạ, xa lạ đối với ta mà thôi. Một cái ôm nhẹ nơi bây giờ đối với ta chỉ còn là kỷ niệm. Ta nhớ, nhớ rất nhiều chuyện, nhớ rất nhiều người. Những người đã từng bước qua cuộc đời ta.<br />
<br />
Trong các cung bậc của cảm xúc, dường như những cái gì tiêu cực thì luôn khắc sâu trong lòng ta, để rồi từng ngày trôi qua, chúng cứ lặng lẽ gặm nhấm từng chút, từng chút một làm cho tâm hồn ta cứ nhói đau vì những vết thương chưa lành.<br />
<br />
Không chỉ tâm hồn tổn thương, mà ngay cả trái tim ta cũng phải gánh chịu những vết thương, những vết sẹo. Ta lấy một mảnh của trái tim mình gởi đến người này với mong muốn sẽ nhận lại được một mảnh tim khác để bù đắp vào khoảng trống ấy. Nhưng đáp lại, ta chỉ nhận được một mảnh ghép nhỏ nhoi, đôi khi không nhận được gì cả. Và thế là tim ta lại khiếm khuyết đi một góc, một trái tim không trọn vẹn.<br />
<br />
Và ta trở về với thực tại, ngoài trời thì vẫn mưa, bầu trời vẫn u tối.<br />
<br />
Đâu đó vang lên một bài hát quen thuộc.<br />
<br />
<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite>Tôi chết trong em bao giờ…</blockquote>
<br />
<a href="http://songlang.info/life/mua/" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">&#36;-)&#36;-)&#36;-)&#36;-)</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: center;" class="mycode_align"><img src="http://songlang.info/life/wp-content/uploads/2014/10/M%C6%B0a.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: M%C6%B0a.jpg]" class="mycode_img" /></div>
Nha Trang những ngày này thường xuất hiện những cơn mưa bất chợt, cũng phải thôi. Nếu tính một năm có bốn mùa thì bây giờ đã là mùa đông rồi, mùa của những cơn mưa và cái lạnh đến não lòng.<br />
<br />
Mưa rả rích, mưa dai dẵng, mưa mang đến cho ta những cảm xúc mà ta nghĩ rằng nó đã ngủ quên từ lâu lắm rồi. Niềm vui ít, nỗi buồn thì ngập tràn trong ta. Cư như mặc định rằng mùa mưa là mùa của nỗi buồn vậy.<br />
<br />
Đốt một điếu thuốc để sưởi ấm con tim đang héo hon vì lạnh, từng dòng khói thuốc tan ra như một lớp sương mù và trong đó, những ký ức hiện ra như một thước phim đang trình chiếu, một cuốn phim buồn.<br />
<br />
Đôi lúc ta tự hỏi bản thân mình rằng cuộc đời này có bao lâu, tại sao ta cứ mãi đắm chìm trong nỗi buồn, để rồi cảm thấy bản thân ta sống vô vị, nhàm chán quá. Mặc dù bản thân ta cũng đâu hề muốn như thế, nhưng dường như nỗi buồn từ lâu đã xem ta là một người bạn tri kỷ của nó. Để rồi chúng cứ vồn vã đến với ta một cách vô tư, hồn nhiên nhất.<br />
<br />
Nhìn bầu trời âm u, không một chút nắng làm cho lòng ta muốn vui cũng không được. Ta không trách đời, chỉ có thể trách bản thân mình vì đã lựa chọn cách sống như thế này, để rồi từng ngày trôi qua đối với ta, niềm vui và nụ cười là một cái gì đó quá xa vời và xa xỉ.<br />
<br />
À, cũng có lúc ta cười đấy chứ. Nhưng nụ cười đó chỉ là để an ủi bản thân ta và để mọi người thấy ta là một con người vô tư, vui vẻ. Thật đáng thương.<br />
<br />
Rồi ta lại nhớ, một cái nắm tay thật chặt giữa hai người ở thành phố xa lạ, xa lạ đối với ta mà thôi. Một cái ôm nhẹ nơi bây giờ đối với ta chỉ còn là kỷ niệm. Ta nhớ, nhớ rất nhiều chuyện, nhớ rất nhiều người. Những người đã từng bước qua cuộc đời ta.<br />
<br />
Trong các cung bậc của cảm xúc, dường như những cái gì tiêu cực thì luôn khắc sâu trong lòng ta, để rồi từng ngày trôi qua, chúng cứ lặng lẽ gặm nhấm từng chút, từng chút một làm cho tâm hồn ta cứ nhói đau vì những vết thương chưa lành.<br />
<br />
Không chỉ tâm hồn tổn thương, mà ngay cả trái tim ta cũng phải gánh chịu những vết thương, những vết sẹo. Ta lấy một mảnh của trái tim mình gởi đến người này với mong muốn sẽ nhận lại được một mảnh tim khác để bù đắp vào khoảng trống ấy. Nhưng đáp lại, ta chỉ nhận được một mảnh ghép nhỏ nhoi, đôi khi không nhận được gì cả. Và thế là tim ta lại khiếm khuyết đi một góc, một trái tim không trọn vẹn.<br />
<br />
Và ta trở về với thực tại, ngoài trời thì vẫn mưa, bầu trời vẫn u tối.<br />
<br />
Đâu đó vang lên một bài hát quen thuộc.<br />
<br />
<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite>Tôi chết trong em bao giờ…</blockquote>
<br />
<a href="http://songlang.info/life/mua/" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">&#36;-)&#36;-)&#36;-)&#36;-)</a>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-H%C3%A3y-ki%C3%AAn-nh%E1%BA%ABn-Y%C3%AAu-th%C6%B0%C6%A1ng-s%E1%BA%BD-%C4%91%E1%BA%BFn</link>
			<pubDate>Thu, 25 Jul 2013 11:22:49 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=152634">giatour</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-H%C3%A3y-ki%C3%AAn-nh%E1%BA%ABn-Y%C3%AAu-th%C6%B0%C6%A1ng-s%E1%BA%BD-%C4%91%E1%BA%BFn</guid>
			<description><![CDATA[Cuộc sống này không bằng phẳng cũng không quá gồ ghề như bạn nghĩ đâu nhé…<br />
… Đơn giản chúng ta tận hưởng cuộc sống này thế nào mà thôi.<br />
Bạn đã đủ kiên nhẫn để đạt được nhưng điều bạn muốn hay đủ kiên nhẫn để cố gắng làm vui lòng ai đó chưa?<br />
Kiên nhẫn như một lời giải đáp cho những thành công lâu dài…<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn khi ngồi nhà nghe lời dặn dò hay lời tâm sự của bố mẹ hàng giờ chưa? Thay vì việc ấy bạn lại sẵn sàng ngồi hàng giờ trước máy tính đợi với dòng chữ “loading” bộ phim có diễn viên đẹp trai mà bạn thần tượng bấy lâu.<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn nghe lời giải thích của ai đó khi họ đã nhận ra sai lầm thay vì quay mặt đi và trách móc họ? Tại sao lại không tạo cho họ cơ hội hay chính bạn đã không tạo cho trái tim mình đón nhận những yêu thương? Những bức tranh tâm hồn bạn vẫn còn thiếu nét hãy lấp đầy nó bằng sự kiên nhẫn chờ đợi và đón nhận yêu thương bạn nhé.<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn làm xong một bài toán khó hay kiên nhẫn vẽ xong bức tranh còn đang dang dở chưa? Điều ấy cũng  như bạn đã không để những yêu thương đến với cuộc sống không bị gián đoạn hay làm lỗi nhịp trái tim ai đó mà cứ vô tình quay đi hay một lá thư viết vội chưa kịp trao.<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn để chờ đợi ai đó reply tin nhắn của mình lúc nửa đêm vì chỉ thực sự muốn xem mình là ai trong trái tim họ hay chỉ là không thấy nhắn lại là nghĩ rằng là mình đã thất bại và nhắn lại “mình đùa đó”? Hãy kiên nhẫn chờ đợi bạn à… khi đã nói ra cảm xúc và trao tặng yêu thương tới ai thì hãy để ai kia biết và kiên nhẫn chờ đợi vì bên kia có thể họ cũng đang chờ tín hiệu xanh từ phía bạn. Nhưng nếu ngược lại, yêu thương ấy không quay trở lại như bạn mong chờ thì cũng đừng buồn bạn nhé! Hãy kiên nhẫn vì trong cuộc sống yêu thương này sẽ có lúc dấu yêu tìm tới với bạn và đem tới hạnh phúc mơ ước. Đó cũng chính là những thành công tuy nhỏ nhoi nhưng thật ý nghĩa trong cuộc sống.<br />
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến<br />
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến<br />
Đôi khi mắc những sai lầm trong cuộc sống và dường như cảm thấy tuyệt vọng và tìm về tới mái ấm gia đình, nhưng khi nhận được lời căn dặn của bố mẹ chỉ trong vài phút là bạn đã thấy phát ngán và đứng dậy vượn cớ: “Con phải đi học đây, hôm nay con nhiều bài tập lắm”. Hãy tự hỏi bản thân bạn đã bao giờ thế chưa… và đã bao giờ bạn nhận thấy nỗi buồn thẳm nơi trái tim, chứa đựng trong đôi mắt bố mẹ lúc ấy chưa?<br />
Và bạn có biết như vậy lòng kiên nhẫn trong bạn đã mất dần đi. Đón nhận lời khuyên của gia đình hay của những người xung quanh bạn chính là một món quà trong cuộc sống, là một cách giản đơn nhất tạo nên con người bạn hay vẽ lên bức tranh tâm hồn trong bạn. Muốn cuộc sống đẹp như trong những giấc mơ của bạn, bạn cần kiên nhẫn đón nhận những lời khuyên hay lượm nhặt những “bức tranh cuộc sống đời thường” để tiến gần hơn với thành công, tiến gần hơn tới những yêu thương cuộc sống. Cũng đừng để lòng tự ái của mình cản đường yêu thương khi có ai đó góp ý cho bạn. Bạn à, trong cuộc sống không phải thành công nào cũng tự tìm tới ta trên con đường bằng phẳng mà không có những bàn tay dang rộng vực ta dậy khi ta thất bại hay có ý định từ bỏ dễ dàng.<br />
Hãy kiên nhẫn đón nhận yêu thương bạn nhé!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Cuộc sống này không bằng phẳng cũng không quá gồ ghề như bạn nghĩ đâu nhé…<br />
… Đơn giản chúng ta tận hưởng cuộc sống này thế nào mà thôi.<br />
Bạn đã đủ kiên nhẫn để đạt được nhưng điều bạn muốn hay đủ kiên nhẫn để cố gắng làm vui lòng ai đó chưa?<br />
Kiên nhẫn như một lời giải đáp cho những thành công lâu dài…<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn khi ngồi nhà nghe lời dặn dò hay lời tâm sự của bố mẹ hàng giờ chưa? Thay vì việc ấy bạn lại sẵn sàng ngồi hàng giờ trước máy tính đợi với dòng chữ “loading” bộ phim có diễn viên đẹp trai mà bạn thần tượng bấy lâu.<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn nghe lời giải thích của ai đó khi họ đã nhận ra sai lầm thay vì quay mặt đi và trách móc họ? Tại sao lại không tạo cho họ cơ hội hay chính bạn đã không tạo cho trái tim mình đón nhận những yêu thương? Những bức tranh tâm hồn bạn vẫn còn thiếu nét hãy lấp đầy nó bằng sự kiên nhẫn chờ đợi và đón nhận yêu thương bạn nhé.<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn làm xong một bài toán khó hay kiên nhẫn vẽ xong bức tranh còn đang dang dở chưa? Điều ấy cũng  như bạn đã không để những yêu thương đến với cuộc sống không bị gián đoạn hay làm lỗi nhịp trái tim ai đó mà cứ vô tình quay đi hay một lá thư viết vội chưa kịp trao.<br />
Bạn đã bao giờ đủ kiên nhẫn để chờ đợi ai đó reply tin nhắn của mình lúc nửa đêm vì chỉ thực sự muốn xem mình là ai trong trái tim họ hay chỉ là không thấy nhắn lại là nghĩ rằng là mình đã thất bại và nhắn lại “mình đùa đó”? Hãy kiên nhẫn chờ đợi bạn à… khi đã nói ra cảm xúc và trao tặng yêu thương tới ai thì hãy để ai kia biết và kiên nhẫn chờ đợi vì bên kia có thể họ cũng đang chờ tín hiệu xanh từ phía bạn. Nhưng nếu ngược lại, yêu thương ấy không quay trở lại như bạn mong chờ thì cũng đừng buồn bạn nhé! Hãy kiên nhẫn vì trong cuộc sống yêu thương này sẽ có lúc dấu yêu tìm tới với bạn và đem tới hạnh phúc mơ ước. Đó cũng chính là những thành công tuy nhỏ nhoi nhưng thật ý nghĩa trong cuộc sống.<br />
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến<br />
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến<br />
Đôi khi mắc những sai lầm trong cuộc sống và dường như cảm thấy tuyệt vọng và tìm về tới mái ấm gia đình, nhưng khi nhận được lời căn dặn của bố mẹ chỉ trong vài phút là bạn đã thấy phát ngán và đứng dậy vượn cớ: “Con phải đi học đây, hôm nay con nhiều bài tập lắm”. Hãy tự hỏi bản thân bạn đã bao giờ thế chưa… và đã bao giờ bạn nhận thấy nỗi buồn thẳm nơi trái tim, chứa đựng trong đôi mắt bố mẹ lúc ấy chưa?<br />
Và bạn có biết như vậy lòng kiên nhẫn trong bạn đã mất dần đi. Đón nhận lời khuyên của gia đình hay của những người xung quanh bạn chính là một món quà trong cuộc sống, là một cách giản đơn nhất tạo nên con người bạn hay vẽ lên bức tranh tâm hồn trong bạn. Muốn cuộc sống đẹp như trong những giấc mơ của bạn, bạn cần kiên nhẫn đón nhận những lời khuyên hay lượm nhặt những “bức tranh cuộc sống đời thường” để tiến gần hơn với thành công, tiến gần hơn tới những yêu thương cuộc sống. Cũng đừng để lòng tự ái của mình cản đường yêu thương khi có ai đó góp ý cho bạn. Bạn à, trong cuộc sống không phải thành công nào cũng tự tìm tới ta trên con đường bằng phẳng mà không có những bàn tay dang rộng vực ta dậy khi ta thất bại hay có ý định từ bỏ dễ dàng.<br />
Hãy kiên nhẫn đón nhận yêu thương bạn nhé!]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Tự sự của vợ hư - Hotline tư vấn tình cảm 19006670]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-T%E1%BB%B1-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%A7a-v%E1%BB%A3-h%C6%B0-Hotline-t%C6%B0-v%E1%BA%A5n-t%C3%ACnh-c%E1%BA%A3m-19006670</link>
			<pubDate>Wed, 17 Jul 2013 14:58:27 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=154738">cobala632</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-T%E1%BB%B1-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%A7a-v%E1%BB%A3-h%C6%B0-Hotline-t%C6%B0-v%E1%BA%A5n-t%C3%ACnh-c%E1%BA%A3m-19006670</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><br />
</span><br />
<br />
 	 		<br />
	    	 		 			 				<br />
			 			 				<img src="http://bachhoa24.com/images/line_x.gif" loading="lazy"  alt="[Image: line_x.gif]" class="mycode_img" /> 			 		 	 	  	 	 		 			<br />
		 		 			<br />
		 	 	<br />
 		 	 <img src="http://bachhoa24.com/images/pixel_trans.gif" loading="lazy"  alt="[Image: pixel_trans.gif]" class="mycode_img" /> 	   	     		 		   		     			 			  <br />
		 			<br />
<br />
 	<br />
		  <br />
		 			 				 				        <br />
				<br />
<br />
				 			  		<br />
 				 			  <br />
 			<br />
 		    <br />
 		  <br />
 		<br />
 	    <br />
 	  <br />
 	<br />
	 	    	 		 			 				<br />
			 			 				<br />
			 		 <div style="text-align: left;" class="mycode_align"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Mọi  người bảo mình là vợ hư.  Nhưng sao chồng vẫn mê đắm mình như thuở còn  yêu nhau. Mình lúc nào cũng  vui vẻ, gia đình mình rất hạnh phúc, chưa  khi nào có mâu thuẫn lớn hay  có người thứ 3 xen vào...</span></div>
 <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">NÊN ĐỌC:</span><br />
 <a href="http://www.youtube.com/watch?v=vQh5tppZUmw" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">&gt;&gt;&gt; HOT GIRL NGỒI NHÀ ĐÁ CỰC XINH</span></a><br />
<br />
<a href="http://T%E1%BB%91i%20n%C3%A0o%20ch%E1%BB%93ng%20kh%C3%B4ng%20v%E1%BB%81%20%C4%83n%20c%C6%A1m,%202%20m%E1%BA%B9%20con%20m%C3%ACnh%20v%E1%BA%ABn%20vui%20nh%C6%B0%20T%E1%BA%BFt" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">&gt;&gt;&gt; TỐI CHỒNG KHÔNG VỀ ĂN CƠM MÌNH VẪN VUI NHƯ TẾT</span></a><br />
Vợ ngoan luôn nghĩ phụ nữ dành thời gian  chăm chút cho bản thân chỉ là  người ích kỷ, là vợ hư. Nhưng mình nghĩ,  người phụ nữ biết cách yêu mình  thì mới biết cách yêu chồng, biết lo  cho mình mới là người biết làm cho  gia đình gia đình mình hạnh phúc.  Phụ nữ biết thu xếp thời gian chăm  sóc cho bản thân, biết làm hài lòng  cảm xúc của bản thân thì họ mới có  đủ năng lượng và yêu thương dành cho  gia đình lẫn người xung quanh.<br />
<br />
Mình thường xuyên đi spa làm đẹp, thi thoảng trích một khoản để đầu tư   quần áo, mỹ phẩm. Có dịp mình vẫn bỏ chồng con ở nhà đi du lịch một   mình. Cuối tuần có khi “vứt” chồng ở nhà, 2 mẹ con dắt nhau đi café với   đám bạn.<br />
<br />
Có hôm còn gửi hết chồng con sang nội, mình đi karaoke hát hò xả stress.   Mình vui, mình hạnh phúc và tự dưng mình đối với chồng cũng ngọt ngào   hơn rất nhiều. Thế là mình thành vợ hư trong mắt vợ ngoan.<br />
<br />
Vợ ngoan là phải 24/24 quay cuồng quanh chồng, con thì mới yên tâm mình   là một phụ nữ tốt. Khi họ quên chồng đi một lúc để vui chơi cho bản  thân  mình thì cảm thấy tội lỗi, để chồng con ở nhà một ngày tự chăm  nhau để  bản thân đi du lịch cùng công ty cũng áy náy không yên.<br />
<br />
Họ để chồng đói một bữa là nóng ruột như thể để con nhỏ của mình đói   vậy, để con ở nhà ngoại/nội một hôm là đã sốt xình xịch. Trong khi ấy   biết rõ, ông bà chăm cháu nào có kém gì mẹ cháu.<br />
<br />
Có thể đám đông sẽ tung hô người phụ nữ hy sinh thời gian, nhan sắc và   những khát khao của bản thân để vì gia đình. Nhưng sâu trong lòng họ, họ   có được hạnh phúc không?<br />
<br />
Nếu vợ ngoan nói, hạnh phúc của họ là chồng con thì thật phũ phàng thay.   Đàn ông ấy mà, họ không nghĩ giống phụ nữ chúng ta đâu. Đừng hy vọng   mình hy sinh, chăm chút cho họ, còn mình thì như mẹ bổi, béo ú, lôi thôi   lếch thếch và lấy cớ là hy sinh vì chồng vì con mà họ biết ơn mình,  yêu  thương và chung thủy với mình. Họ thậm chí còn ngượng và không muốn  đi  đâu với mình ấy. Thế cho nên, cứ đầu tư giữ gìn nhan sắc và mặc đẹp  vào  để họ còn hãnh diện về mình.<br />
<br />
Đàn ông nào chẳng thích ở bên một cô nàng luôn luôn tươi mới, sảng   khoái, luôn biết làm cho mình xinh đẹp, cuốn hút hơn một người vợ chăm   chỉ, mải mê gia đình con cái, ăn chả dám ăn, mặc chả dám mặc, không dám   rời con lấy một ngày để có khoảng thời gian riêng bên chồng, thường   xuyên trưng bộ mặt nhàu nhĩ, làu bàu, cáu kỉnh, đay nghiến chồng. Chính   vì thế ngoại tình, cặp bồ mới trở thành bệnh nan y và người thứ 3 mới   nhiều như nấm mọc sau mưa.<br />
 <div style="text-align: center;" class="mycode_align"> <img src="http://camnanggiadinh.com.vn/Data/img/image/2X/ngoaitinh%2894%29.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: ngoaitinh%2894%29.jpg]" class="mycode_img" /></div>
 Vợ ngoan nói mình thuê người giúp việc  là hoang phí và lười biếng vì vợ  chồng mình mới có một bé, chưa vất vả  đến mức để phải thuê ôsin. Thế  là mình thành vợ hư.<br />
<br />
Nhưng vợ ngoan đâu có biết, đàn ông họ chỉ cần nhà luôn sạch thơm, bữa   đến có cơm ngon. Sáng ra có quần áo là lượt thẳng thơm đi làm chứ mấy   khi cần làm rõ ai là người làm những điều ấy, vợ cũng được mà người giúp   việc cũng chẳng sao.<br />
<br />
Vì thế mình đã bớt những việc đó ra khỏi danh sách những việc cần làm   hằng ngày mà thay vào đó là: thắt cà-vạt cho chồng mỗi sáng, hôn tạm   biệt chồng trước khi đi làm, mát-xa cho chồng trước khi đi ngủ, tìm hiểu   thêm để làm mới “chuyện ấy”, nói những lời ngọt ngào mát lành vào tai   chồng, thi thoảng mua đôi vé xem phim rủ rê chồng trốn con đi Mega một   chuyến. Cuối tuần tự tay vào bếp đãi chồng con một bữa ra trò. Khi mình   không còn quay cuồng với quần áo bẩn, nhà bừa bộn, cơm nước dầu mỡ,  mình  sẽ có thời gian làm những việc đem lại niềm vui cho chồng con và  chính  bản thân mình. <a href="http://camnanggiadinh.com.vn/gia-dinh/vo-chong/tu-su-cua-vo-hu/XHADHH" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">XEM TIẾP</span></a><br />
<br />
 	                        <img src="http://bachhoa24.com/images/pixel_trans.gif" loading="lazy"  alt="[Image: pixel_trans.gif]" class="mycode_img" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><br />
</span><br />
<br />
 	 		<br />
	    	 		 			 				<br />
			 			 				<img src="http://bachhoa24.com/images/line_x.gif" loading="lazy"  alt="[Image: line_x.gif]" class="mycode_img" /> 			 		 	 	  	 	 		 			<br />
		 		 			<br />
		 	 	<br />
 		 	 <img src="http://bachhoa24.com/images/pixel_trans.gif" loading="lazy"  alt="[Image: pixel_trans.gif]" class="mycode_img" /> 	   	     		 		   		     			 			  <br />
		 			<br />
<br />
 	<br />
		  <br />
		 			 				 				        <br />
				<br />
<br />
				 			  		<br />
 				 			  <br />
 			<br />
 		    <br />
 		  <br />
 		<br />
 	    <br />
 	  <br />
 	<br />
	 	    	 		 			 				<br />
			 			 				<br />
			 		 <div style="text-align: left;" class="mycode_align"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Mọi  người bảo mình là vợ hư.  Nhưng sao chồng vẫn mê đắm mình như thuở còn  yêu nhau. Mình lúc nào cũng  vui vẻ, gia đình mình rất hạnh phúc, chưa  khi nào có mâu thuẫn lớn hay  có người thứ 3 xen vào...</span></div>
 <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">NÊN ĐỌC:</span><br />
 <a href="http://www.youtube.com/watch?v=vQh5tppZUmw" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">&gt;&gt;&gt; HOT GIRL NGỒI NHÀ ĐÁ CỰC XINH</span></a><br />
<br />
<a href="http://T%E1%BB%91i%20n%C3%A0o%20ch%E1%BB%93ng%20kh%C3%B4ng%20v%E1%BB%81%20%C4%83n%20c%C6%A1m,%202%20m%E1%BA%B9%20con%20m%C3%ACnh%20v%E1%BA%ABn%20vui%20nh%C6%B0%20T%E1%BA%BFt" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">&gt;&gt;&gt; TỐI CHỒNG KHÔNG VỀ ĂN CƠM MÌNH VẪN VUI NHƯ TẾT</span></a><br />
Vợ ngoan luôn nghĩ phụ nữ dành thời gian  chăm chút cho bản thân chỉ là  người ích kỷ, là vợ hư. Nhưng mình nghĩ,  người phụ nữ biết cách yêu mình  thì mới biết cách yêu chồng, biết lo  cho mình mới là người biết làm cho  gia đình gia đình mình hạnh phúc.  Phụ nữ biết thu xếp thời gian chăm  sóc cho bản thân, biết làm hài lòng  cảm xúc của bản thân thì họ mới có  đủ năng lượng và yêu thương dành cho  gia đình lẫn người xung quanh.<br />
<br />
Mình thường xuyên đi spa làm đẹp, thi thoảng trích một khoản để đầu tư   quần áo, mỹ phẩm. Có dịp mình vẫn bỏ chồng con ở nhà đi du lịch một   mình. Cuối tuần có khi “vứt” chồng ở nhà, 2 mẹ con dắt nhau đi café với   đám bạn.<br />
<br />
Có hôm còn gửi hết chồng con sang nội, mình đi karaoke hát hò xả stress.   Mình vui, mình hạnh phúc và tự dưng mình đối với chồng cũng ngọt ngào   hơn rất nhiều. Thế là mình thành vợ hư trong mắt vợ ngoan.<br />
<br />
Vợ ngoan là phải 24/24 quay cuồng quanh chồng, con thì mới yên tâm mình   là một phụ nữ tốt. Khi họ quên chồng đi một lúc để vui chơi cho bản  thân  mình thì cảm thấy tội lỗi, để chồng con ở nhà một ngày tự chăm  nhau để  bản thân đi du lịch cùng công ty cũng áy náy không yên.<br />
<br />
Họ để chồng đói một bữa là nóng ruột như thể để con nhỏ của mình đói   vậy, để con ở nhà ngoại/nội một hôm là đã sốt xình xịch. Trong khi ấy   biết rõ, ông bà chăm cháu nào có kém gì mẹ cháu.<br />
<br />
Có thể đám đông sẽ tung hô người phụ nữ hy sinh thời gian, nhan sắc và   những khát khao của bản thân để vì gia đình. Nhưng sâu trong lòng họ, họ   có được hạnh phúc không?<br />
<br />
Nếu vợ ngoan nói, hạnh phúc của họ là chồng con thì thật phũ phàng thay.   Đàn ông ấy mà, họ không nghĩ giống phụ nữ chúng ta đâu. Đừng hy vọng   mình hy sinh, chăm chút cho họ, còn mình thì như mẹ bổi, béo ú, lôi thôi   lếch thếch và lấy cớ là hy sinh vì chồng vì con mà họ biết ơn mình,  yêu  thương và chung thủy với mình. Họ thậm chí còn ngượng và không muốn  đi  đâu với mình ấy. Thế cho nên, cứ đầu tư giữ gìn nhan sắc và mặc đẹp  vào  để họ còn hãnh diện về mình.<br />
<br />
Đàn ông nào chẳng thích ở bên một cô nàng luôn luôn tươi mới, sảng   khoái, luôn biết làm cho mình xinh đẹp, cuốn hút hơn một người vợ chăm   chỉ, mải mê gia đình con cái, ăn chả dám ăn, mặc chả dám mặc, không dám   rời con lấy một ngày để có khoảng thời gian riêng bên chồng, thường   xuyên trưng bộ mặt nhàu nhĩ, làu bàu, cáu kỉnh, đay nghiến chồng. Chính   vì thế ngoại tình, cặp bồ mới trở thành bệnh nan y và người thứ 3 mới   nhiều như nấm mọc sau mưa.<br />
 <div style="text-align: center;" class="mycode_align"> <img src="http://camnanggiadinh.com.vn/Data/img/image/2X/ngoaitinh%2894%29.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: ngoaitinh%2894%29.jpg]" class="mycode_img" /></div>
 Vợ ngoan nói mình thuê người giúp việc  là hoang phí và lười biếng vì vợ  chồng mình mới có một bé, chưa vất vả  đến mức để phải thuê ôsin. Thế  là mình thành vợ hư.<br />
<br />
Nhưng vợ ngoan đâu có biết, đàn ông họ chỉ cần nhà luôn sạch thơm, bữa   đến có cơm ngon. Sáng ra có quần áo là lượt thẳng thơm đi làm chứ mấy   khi cần làm rõ ai là người làm những điều ấy, vợ cũng được mà người giúp   việc cũng chẳng sao.<br />
<br />
Vì thế mình đã bớt những việc đó ra khỏi danh sách những việc cần làm   hằng ngày mà thay vào đó là: thắt cà-vạt cho chồng mỗi sáng, hôn tạm   biệt chồng trước khi đi làm, mát-xa cho chồng trước khi đi ngủ, tìm hiểu   thêm để làm mới “chuyện ấy”, nói những lời ngọt ngào mát lành vào tai   chồng, thi thoảng mua đôi vé xem phim rủ rê chồng trốn con đi Mega một   chuyến. Cuối tuần tự tay vào bếp đãi chồng con một bữa ra trò. Khi mình   không còn quay cuồng với quần áo bẩn, nhà bừa bộn, cơm nước dầu mỡ,  mình  sẽ có thời gian làm những việc đem lại niềm vui cho chồng con và  chính  bản thân mình. <a href="http://camnanggiadinh.com.vn/gia-dinh/vo-chong/tu-su-cua-vo-hu/XHADHH" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">XEM TIẾP</span></a><br />
<br />
 	                        <img src="http://bachhoa24.com/images/pixel_trans.gif" loading="lazy"  alt="[Image: pixel_trans.gif]" class="mycode_img" />]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Thích một ai đó thật tuyệt!]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Th%C3%ADch-m%E1%BB%99t-ai-%C4%91%C3%B3-th%E1%BA%ADt-tuy%E1%BB%87t</link>
			<pubDate>Fri, 28 Jun 2013 09:40:28 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=152634">giatour</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Th%C3%ADch-m%E1%BB%99t-ai-%C4%91%C3%B3-th%E1%BA%ADt-tuy%E1%BB%87t</guid>
			<description><![CDATA[Bạn thức dậy mỗi sáng và nghĩ tới người đó trước khi rời khỏi chiếc giường ấm áp. Bạn nhớ nụ cười ấy mỗi khi bạn nhìn vào gương, mặc dù mới gặp người ta ngày hôm qua.<br />
Đó không phải là tình yêu…<br />
 <br />
Đó không phải là cảm giác muốn được gắn bó với nhau trọn đời như những người yêu nhau hay nói…<br />
 <br />
Đó cũng không phải là tình cảm bị cấm đoán bởi người lớn vì lo ảnh hưởng tới việc học tập và tương lai..<br />
 <br />
Đơn giản đó là cảm giác thích một ai đó…<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Bạn thức dậy mỗi sáng và nghĩ tới người đó trước khi rời khỏi chiếc giường ấm áp. Bạn nhớ nụ cười ấy mỗi khi bạn nhìn vào gương, mặc dù mới gặp người ta ngày hôm qua.<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Ánh mắt bạn kiếm tìm người ta khi bạn vừa đi tới cổng trường, khi bạn bước vào lớp và cả vào giờ nghỉ giữa hai tiết học. <br />
 <br />
Ước gì hành lang giữa hai lớp học không dài tới vậy, để bạn có thể thấy bóng dáng ai đó ngay cả khi giờ ra chơi chỉ có năm phút.<br />
 <br />
Mỗi khi chuông reo, bạn sẽ nhìn ra cửa lớp, vì ánh mắt bạn đang kiếm tìm người ta mà…<br />
 <br />
 <br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Những câu hỏi được đặt ra trong đầu bạn:<br />
 <br />
Nhà người ta ở đâu? <br />
 <br />
Học lớp nào?<br />
 <br />
Học thêm ở đâu?<br />
 <br />
Người ta đi cùng ai?...<br />
 <br />
Mấy giờ người ta tan học?<br />
 <br />
Mình có nên bắt chuyện không?<br />
…..<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Bạn thích gặp được người ta trong giờ ngoại khóa đầu tuần thay vì hẹn gặp ở một quán trà sữa hay một không gian quá riêng tư. Vì khi đó, bạn được giấu cảm xúc của mình và được sống trong không gian riêng mà không bị ai phát hiện, và vỏ bọc chính là những người bạn xung quanh.<br />
 <br />
Bạn muốn được gặp người ta, nhưng gặp rồi thì bạn không dám nhìn vào mắt người ấy, vì bạn sợ tình cảm của mình bị phát hiện.<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Bạn thấy háo hức mỗi sáng tới trường…<br />
 <br />
Thấy chút lo lắng khi người ta nghỉ một buổi học…<br />
 <br />
Đỏ mặt khi nghe thấy cái tên quen thuộc…<br />
 <br />
Và khi thích một ai đó...<br />
 <br />
Bạn có một bí mật của riêng bạn, một thế giới đầy màu sắc và cảm xúc, non nớt và mới mẻ…<br />
 <br />
Bí mật mà có lẽ không ai có quyền đòi chia sẻ…<br />
 <br />
Bí mật nằm trong trái tim bạn, và bạn có quyền được lưu giữ nó mãi mãi…<br />
 <br />
Bí mật đó là... Bạn đang thích một ai đó và điều đó thật tuyệt!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Bạn thức dậy mỗi sáng và nghĩ tới người đó trước khi rời khỏi chiếc giường ấm áp. Bạn nhớ nụ cười ấy mỗi khi bạn nhìn vào gương, mặc dù mới gặp người ta ngày hôm qua.<br />
Đó không phải là tình yêu…<br />
 <br />
Đó không phải là cảm giác muốn được gắn bó với nhau trọn đời như những người yêu nhau hay nói…<br />
 <br />
Đó cũng không phải là tình cảm bị cấm đoán bởi người lớn vì lo ảnh hưởng tới việc học tập và tương lai..<br />
 <br />
Đơn giản đó là cảm giác thích một ai đó…<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Bạn thức dậy mỗi sáng và nghĩ tới người đó trước khi rời khỏi chiếc giường ấm áp. Bạn nhớ nụ cười ấy mỗi khi bạn nhìn vào gương, mặc dù mới gặp người ta ngày hôm qua.<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Ánh mắt bạn kiếm tìm người ta khi bạn vừa đi tới cổng trường, khi bạn bước vào lớp và cả vào giờ nghỉ giữa hai tiết học. <br />
 <br />
Ước gì hành lang giữa hai lớp học không dài tới vậy, để bạn có thể thấy bóng dáng ai đó ngay cả khi giờ ra chơi chỉ có năm phút.<br />
 <br />
Mỗi khi chuông reo, bạn sẽ nhìn ra cửa lớp, vì ánh mắt bạn đang kiếm tìm người ta mà…<br />
 <br />
 <br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Những câu hỏi được đặt ra trong đầu bạn:<br />
 <br />
Nhà người ta ở đâu? <br />
 <br />
Học lớp nào?<br />
 <br />
Học thêm ở đâu?<br />
 <br />
Người ta đi cùng ai?...<br />
 <br />
Mấy giờ người ta tan học?<br />
 <br />
Mình có nên bắt chuyện không?<br />
…..<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Bạn thích gặp được người ta trong giờ ngoại khóa đầu tuần thay vì hẹn gặp ở một quán trà sữa hay một không gian quá riêng tư. Vì khi đó, bạn được giấu cảm xúc của mình và được sống trong không gian riêng mà không bị ai phát hiện, và vỏ bọc chính là những người bạn xung quanh.<br />
 <br />
Bạn muốn được gặp người ta, nhưng gặp rồi thì bạn không dám nhìn vào mắt người ấy, vì bạn sợ tình cảm của mình bị phát hiện.<br />
 <br />
Khi thích một ai đó…<br />
 <br />
Bạn thấy háo hức mỗi sáng tới trường…<br />
 <br />
Thấy chút lo lắng khi người ta nghỉ một buổi học…<br />
 <br />
Đỏ mặt khi nghe thấy cái tên quen thuộc…<br />
 <br />
Và khi thích một ai đó...<br />
 <br />
Bạn có một bí mật của riêng bạn, một thế giới đầy màu sắc và cảm xúc, non nớt và mới mẻ…<br />
 <br />
Bí mật mà có lẽ không ai có quyền đòi chia sẻ…<br />
 <br />
Bí mật nằm trong trái tim bạn, và bạn có quyền được lưu giữ nó mãi mãi…<br />
 <br />
Bí mật đó là... Bạn đang thích một ai đó và điều đó thật tuyệt!]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[18 tuổi và làm mẹ 2 lần]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-18-tu%E1%BB%95i-v%C3%A0-l%C3%A0m-m%E1%BA%B9-2-l%E1%BA%A7n</link>
			<pubDate>Fri, 12 Apr 2013 19:54:24 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=10892">nhóc_xinh_iu_kun_kute</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-18-tu%E1%BB%95i-v%C3%A0-l%C3%A0m-m%E1%BA%B9-2-l%E1%BA%A7n</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;" class="mycode_font"><span><h4> Tôi rên lên trong nước mắt, cắn đến nát bàn tay. Giọng lạnh lùng lại vang lên "Cố mà chịu đi, lúc sướng thì ai sướng cho. Mặt thế này mà đã đi rồi...". Tôi lại quằn người, vừa vì đau vừa vì thấy tủi thân ghê gớm...<br />
<br />
    Từng thắt lòng để yêu anh!<br />
    Sao anh không thử ghen một lần?<br />
    Thời ấy... là tuổi thơ tôi<br />
    Em đã đánh mất những chiếc gai...<br />
    Hai đám tang<br />
<br />
Gần 18 tuổi, tôi gặp và yêu Hoàng. Thật xấu hổ khi phải tự nhận bản thân mình là đứa ham chơi, dễ bị vẻ bề ngoài thuyết phục, còn Hoàng lại là một công tử chịu chơi và chiều người yêu kinh khủng. Mới quen tôi được 2 ngày qua buổi sinh nhật chị bạn, Hoàng đã lái xe đến tận trường đưa đón. Nhìn bạn bè soi mói ghen tỵ, trong lòng tôi càng tự hào và hãnh diện.<br />
<br />
Sinh nhật tôi, Hoàng tặng một chiếc điện thoại đắt tiền và tổ chức cho tôi một sinh nhật hoành tráng trên khách sạn Horison. Đêm ấy, lẽ dĩ nhiên, tôi ở lại cùng Hoàng sau lời nói dối bố mẹ. Tôi đã đủ lớn để tin khi "ngủ" với nhau, tình yêu sẽ bền chặt hơn (!!)<br />
<br />
Rồi tôi bị chậm kinh. Không nghĩ mình "dính" nhanh như thế bởi sau mỗi lần quan hệ, tôi đều uống thuốc tránh thai. Nhưng sự thật là như thế và tôi sẽ phải đi phá thai, chắc chắn ai cũng sẽ làm như thế... Hoàng biết nhưng tất cả những gì anh ấy làm chỉ là bảo tôi đi phá đi.<br />
<br />
Tôi đi khám thai một mình ở một trung tâm thai sản. Ngồi chờ tới lượt mình, mặt tôi trắng bệch, run lập cập, mắt thảng thốt, len lét nhìn xung quanh. Tôi sợ người ta hỏi tên tuổi của tôi, tôi sẽ rất xấu hổ, tôi sẽ phải nói dối. Rồi tôi tưởng tượng ra đủ kiểu khám bệnh, không hiểu người ta sẽ làm gì mình, sẽ lấy "nó" ra bằng cách nào...<br />
<br />
"Thai 8 tuần rưỡi rồi em ạ. Sao để lâu thế ?". Trong tờ khai tôi tăng mình thêm 3 tuổi cho đỡ bị hỏi. Nhưng nhìn gương mặt chị bác sĩ lúc siêu âm, tôi nghĩ chị ấy biết thừa tôi "chạy làng".<br />
<br />
"Thai khỏe lắm mà cũng to rồi nên phá luôn ở đây em nhé!". Lúc ấy, tôi chỉ biết gật đầu thật nhanh. Qua vài công đoạn khám, được uống 1 viên thuốc gì đó, tôi được đưa vào một căn phòng.<br />
<br />
Căn phòng đơn giản chỉ có cái giường như chiếc băng ca bằng kim loại nhưng có chỗ để chân gác lên trên. Tôi rùng mình ngửi thấy mùi sát trùng, mùi tanh tanh, hay là mùi gì nữa mà tôi không dám hình dung hết.<br />
<br />
Tôi nằm lên cái ghế kỳ quặc ấy. "Có đau không bác ơi ?". "Gì, nhanh lắm, tí là xong". Câu nói ít ỏi của bà bác sĩ làm tôi hy vọng mọi việc sẽ trôi qua thật nhanh, thật nhẹ nhàng. Thế nhưng khi thấy cái kim tiêm trên tay bà, tôi đã sợ đến phát khóc. Đau, tôi rụt chân lại, bà ấy quát " Nằm im, rụt lại tí nữa hỏng đừng trách!".<br />
<br />
Vì thai to nên bà ấy phải nạo bằng một cái thìa, lờ mờ tôi nhìn thấy như thế. Tôi dường như cảm thấy rất rõ ràng cái thai đang bị giằng mạnh và đứt phựt khỏi những sợi dây nối với cơ thể của tôi - người muốn rũ bỏ nó. Cơn đau thốc vào bụng bởi bà ấy ngày càng nạo mạnh, rào rạo trong bụng tôi.<br />
<br />
Tôi rên lên trong nước mắt, cắn đến nát bàn tay. Giọng lạnh lùng lại vang lên "Cố mà chịu đi, lúc sướng thì ai sướng cho. Mặt thế này mà đã đi rồi...". Tôi lại quằn người, vừa vì đau vừa vì thấy tủi thân ghê gớm.<br />
<br />
Khi tôi đã sắp lả đi vì đau thì bà ấy mới phát hiện hết thuốc tê. Lại thêm 1 mũi tiêm và tiếp tục. Mỗi lần cái "thìa" kinh tởm chọc vào rồi nghe tiếng ồng ộc hút ra là tôi lại quằn quại, cảm giác buồn nôn đẩy lên họng khi mùi máu xộc khắp phòng. Trời ạ, người ta đang rút từ bụng tôi một hài nhi gần như biết rõ được giới tính...<br />
<br />
Cuối cùng thì mọi việc cũng kết thúc. Tôi ôm bụng co ro trên chiếc giường chờ, bên cạnh là cốc nước đường để tôi hồi sức. Không còn thiết bất cứ chuyện gì trên đời. Bất chợt chiếc điện thoại chợt rung bần bật dòng tin của Hoàng "E ah, a vừa đi đánh bi-a với bạn, e đang ở đâu ? Hôm nay e đi giải quyết à? Như nào nhắn a nhé!"...<br />
<br />
Tôi kiên quyết không gần Hoàng được tầm 1 tuần thì anh đến tận nhà tìm. Những lời ngọt ngào, những cái hôn lại kéo tôi về với anh và trong phút giây được ở bên Hoàng, tôi quên đi căn phòng tanh tưởi với cái gì tôi vứt lại ở sau đó. Như một lần qua đò thôi.<br />
<br />
Nhưng Hoàng ngày càng có vẻ hết kiên nhẫn, anh hay cáu kỉnh, hay trễ hẹn cùng những lần tắt máy bởi "mất sóng". Và điều khủng khiếp hơn, tôi lại để mình có thai lần nữa.<br />
<br />
Hoảng loạn thật sự, tôi cầu cứu Hoàng nhưng đáp trả tôi chỉ là "Mệt em quá, có mỗi cái việc uống thuốc mà cũng không xong. Bây giờ tùy em thế nào cũng được." Hận người nhưng giận mình hơn, tôi lặng lẽ đi khám thai lần hai trong trạng thái trống rỗng.<br />
<br />
<br />
Tôi đến một trung tâm thai sản phố Phủ Doãn. Cái thai được 4 tuần. Có run rẩy hay hoảng sợ thì sự thật cũng vẫn thế thôi, tôi bình tĩnh hỏi người ta có cách nào tránh phải nằm lên cái giường kinh khủng kia không. Người ta khuyên tôi mua thuốc cho ra thai.<br />
<br />
Đó là một hộp thuốc có 2 viên. Tôi sẽ uống nó trong 3 ngày, ngày đầu tiên và cách ngày hôm sau nữa. Chỉ cần ngậm dưới lưỡi cho nó tan ra là "rắc rối" của tôi sẽ trôi đi như những lần "bẩn người" bình thường. Đơn giản quá, tôi thở phào nhẹ nhõm khi "thoát" được căn phòng lần trước.<br />
<br />
Thế nhưng, tôi đã nhầm. Không sự phá bỏ nào không mang lại đau đớn và tồi tệ hơn, tôi lâm vào trạng thái khủng hoảng bởi suốt những ngày sau đó tôi đau bụng kinh khủng.<br />
<br />
Sau khi ngậm viên thuốc "tử thần" thứ 2, tôi bắt đầu đau, ra máu và choáng. Gọi ngay cô bạn thân mang ra khách sạn nằm, tôi như ngất đi bởi cơn đau cũng thốc lên dưới bụng.<br />
<br />
Tuy không trực tiếp lấy "nó" ra, nhưng tôi vẫn cảm thấy những "cục máu" chảy ra ồ ạt. Nếu như trực tiếp phá, bên cạnh tôi còn có bác sĩ để tạm an tâm cho tính mạng của mình, thì ở đây chỉ có tôi cùng con bạn cũng đang run lên vì lo...<br />
<br />
Cơn đau không hết, nó kéo dài ngày này qua ngày khác gần một tuần. Bụng tôi cứ quặn lên, máu ra nhiều và gương mặt tái dại không còn sức sống. Tôi đã kiệt sức hoàn toàn. Tôi tránh tất cả mọi người, nằm bẹp trong phòng khóc một mình. Tôi khóc để làm gì đây khi mọi việc đến thế này là do quá dễ dãi với bản thân?<br />
<br />
Lần trước, tôi còn Hoàng tìm đến an ủi, và dù sao đau đớn cũng chỉ đến có 20 phút. Nhưng bây giờ có lẽ anh đang vui chơi ở nơi nào quá xa rồi. Một mình tôi quằn mình trong chăn, máu vẫn chảy dù đã uống bao nhiêu kháng sinh.<br />
<br />
Tôi sợ lắm, có người nói uống thuốc như vậy không an toàn chút nào... Đêm ngủ, tôi lại mơ đến cái phòng tanh tưởi và những cơn thắt ruột liên miên quái gở...<br />
<br />
Tôi mới tròn 18 tuổi, những ngày sau tôi sẽ sống thế nào đây để trả giá cho lỗi lầm của mình? Để quên đi những ám ảnh đầy tội lỗi và dằn vặt về hai lần đi phá bỏ cái thai trong bụng? Và một nỗi lo sợ mơ hồ, tôi còn đủ khả năng để làm mẹ?<br />
<br />
Nguồn: <a href="http://teen360.vn/news/viet-cho-yeu-thuong/18-tuoi-va-lam-me-2-lan-5320.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">http://teen360.vn/news/viet-cho-yeu-thuo...-5320.html</a><br />
 </h4></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;" class="mycode_font"><span><h4> Tôi rên lên trong nước mắt, cắn đến nát bàn tay. Giọng lạnh lùng lại vang lên "Cố mà chịu đi, lúc sướng thì ai sướng cho. Mặt thế này mà đã đi rồi...". Tôi lại quằn người, vừa vì đau vừa vì thấy tủi thân ghê gớm...<br />
<br />
    Từng thắt lòng để yêu anh!<br />
    Sao anh không thử ghen một lần?<br />
    Thời ấy... là tuổi thơ tôi<br />
    Em đã đánh mất những chiếc gai...<br />
    Hai đám tang<br />
<br />
Gần 18 tuổi, tôi gặp và yêu Hoàng. Thật xấu hổ khi phải tự nhận bản thân mình là đứa ham chơi, dễ bị vẻ bề ngoài thuyết phục, còn Hoàng lại là một công tử chịu chơi và chiều người yêu kinh khủng. Mới quen tôi được 2 ngày qua buổi sinh nhật chị bạn, Hoàng đã lái xe đến tận trường đưa đón. Nhìn bạn bè soi mói ghen tỵ, trong lòng tôi càng tự hào và hãnh diện.<br />
<br />
Sinh nhật tôi, Hoàng tặng một chiếc điện thoại đắt tiền và tổ chức cho tôi một sinh nhật hoành tráng trên khách sạn Horison. Đêm ấy, lẽ dĩ nhiên, tôi ở lại cùng Hoàng sau lời nói dối bố mẹ. Tôi đã đủ lớn để tin khi "ngủ" với nhau, tình yêu sẽ bền chặt hơn (!!)<br />
<br />
Rồi tôi bị chậm kinh. Không nghĩ mình "dính" nhanh như thế bởi sau mỗi lần quan hệ, tôi đều uống thuốc tránh thai. Nhưng sự thật là như thế và tôi sẽ phải đi phá thai, chắc chắn ai cũng sẽ làm như thế... Hoàng biết nhưng tất cả những gì anh ấy làm chỉ là bảo tôi đi phá đi.<br />
<br />
Tôi đi khám thai một mình ở một trung tâm thai sản. Ngồi chờ tới lượt mình, mặt tôi trắng bệch, run lập cập, mắt thảng thốt, len lét nhìn xung quanh. Tôi sợ người ta hỏi tên tuổi của tôi, tôi sẽ rất xấu hổ, tôi sẽ phải nói dối. Rồi tôi tưởng tượng ra đủ kiểu khám bệnh, không hiểu người ta sẽ làm gì mình, sẽ lấy "nó" ra bằng cách nào...<br />
<br />
"Thai 8 tuần rưỡi rồi em ạ. Sao để lâu thế ?". Trong tờ khai tôi tăng mình thêm 3 tuổi cho đỡ bị hỏi. Nhưng nhìn gương mặt chị bác sĩ lúc siêu âm, tôi nghĩ chị ấy biết thừa tôi "chạy làng".<br />
<br />
"Thai khỏe lắm mà cũng to rồi nên phá luôn ở đây em nhé!". Lúc ấy, tôi chỉ biết gật đầu thật nhanh. Qua vài công đoạn khám, được uống 1 viên thuốc gì đó, tôi được đưa vào một căn phòng.<br />
<br />
Căn phòng đơn giản chỉ có cái giường như chiếc băng ca bằng kim loại nhưng có chỗ để chân gác lên trên. Tôi rùng mình ngửi thấy mùi sát trùng, mùi tanh tanh, hay là mùi gì nữa mà tôi không dám hình dung hết.<br />
<br />
Tôi nằm lên cái ghế kỳ quặc ấy. "Có đau không bác ơi ?". "Gì, nhanh lắm, tí là xong". Câu nói ít ỏi của bà bác sĩ làm tôi hy vọng mọi việc sẽ trôi qua thật nhanh, thật nhẹ nhàng. Thế nhưng khi thấy cái kim tiêm trên tay bà, tôi đã sợ đến phát khóc. Đau, tôi rụt chân lại, bà ấy quát " Nằm im, rụt lại tí nữa hỏng đừng trách!".<br />
<br />
Vì thai to nên bà ấy phải nạo bằng một cái thìa, lờ mờ tôi nhìn thấy như thế. Tôi dường như cảm thấy rất rõ ràng cái thai đang bị giằng mạnh và đứt phựt khỏi những sợi dây nối với cơ thể của tôi - người muốn rũ bỏ nó. Cơn đau thốc vào bụng bởi bà ấy ngày càng nạo mạnh, rào rạo trong bụng tôi.<br />
<br />
Tôi rên lên trong nước mắt, cắn đến nát bàn tay. Giọng lạnh lùng lại vang lên "Cố mà chịu đi, lúc sướng thì ai sướng cho. Mặt thế này mà đã đi rồi...". Tôi lại quằn người, vừa vì đau vừa vì thấy tủi thân ghê gớm.<br />
<br />
Khi tôi đã sắp lả đi vì đau thì bà ấy mới phát hiện hết thuốc tê. Lại thêm 1 mũi tiêm và tiếp tục. Mỗi lần cái "thìa" kinh tởm chọc vào rồi nghe tiếng ồng ộc hút ra là tôi lại quằn quại, cảm giác buồn nôn đẩy lên họng khi mùi máu xộc khắp phòng. Trời ạ, người ta đang rút từ bụng tôi một hài nhi gần như biết rõ được giới tính...<br />
<br />
Cuối cùng thì mọi việc cũng kết thúc. Tôi ôm bụng co ro trên chiếc giường chờ, bên cạnh là cốc nước đường để tôi hồi sức. Không còn thiết bất cứ chuyện gì trên đời. Bất chợt chiếc điện thoại chợt rung bần bật dòng tin của Hoàng "E ah, a vừa đi đánh bi-a với bạn, e đang ở đâu ? Hôm nay e đi giải quyết à? Như nào nhắn a nhé!"...<br />
<br />
Tôi kiên quyết không gần Hoàng được tầm 1 tuần thì anh đến tận nhà tìm. Những lời ngọt ngào, những cái hôn lại kéo tôi về với anh và trong phút giây được ở bên Hoàng, tôi quên đi căn phòng tanh tưởi với cái gì tôi vứt lại ở sau đó. Như một lần qua đò thôi.<br />
<br />
Nhưng Hoàng ngày càng có vẻ hết kiên nhẫn, anh hay cáu kỉnh, hay trễ hẹn cùng những lần tắt máy bởi "mất sóng". Và điều khủng khiếp hơn, tôi lại để mình có thai lần nữa.<br />
<br />
Hoảng loạn thật sự, tôi cầu cứu Hoàng nhưng đáp trả tôi chỉ là "Mệt em quá, có mỗi cái việc uống thuốc mà cũng không xong. Bây giờ tùy em thế nào cũng được." Hận người nhưng giận mình hơn, tôi lặng lẽ đi khám thai lần hai trong trạng thái trống rỗng.<br />
<br />
<br />
Tôi đến một trung tâm thai sản phố Phủ Doãn. Cái thai được 4 tuần. Có run rẩy hay hoảng sợ thì sự thật cũng vẫn thế thôi, tôi bình tĩnh hỏi người ta có cách nào tránh phải nằm lên cái giường kinh khủng kia không. Người ta khuyên tôi mua thuốc cho ra thai.<br />
<br />
Đó là một hộp thuốc có 2 viên. Tôi sẽ uống nó trong 3 ngày, ngày đầu tiên và cách ngày hôm sau nữa. Chỉ cần ngậm dưới lưỡi cho nó tan ra là "rắc rối" của tôi sẽ trôi đi như những lần "bẩn người" bình thường. Đơn giản quá, tôi thở phào nhẹ nhõm khi "thoát" được căn phòng lần trước.<br />
<br />
Thế nhưng, tôi đã nhầm. Không sự phá bỏ nào không mang lại đau đớn và tồi tệ hơn, tôi lâm vào trạng thái khủng hoảng bởi suốt những ngày sau đó tôi đau bụng kinh khủng.<br />
<br />
Sau khi ngậm viên thuốc "tử thần" thứ 2, tôi bắt đầu đau, ra máu và choáng. Gọi ngay cô bạn thân mang ra khách sạn nằm, tôi như ngất đi bởi cơn đau cũng thốc lên dưới bụng.<br />
<br />
Tuy không trực tiếp lấy "nó" ra, nhưng tôi vẫn cảm thấy những "cục máu" chảy ra ồ ạt. Nếu như trực tiếp phá, bên cạnh tôi còn có bác sĩ để tạm an tâm cho tính mạng của mình, thì ở đây chỉ có tôi cùng con bạn cũng đang run lên vì lo...<br />
<br />
Cơn đau không hết, nó kéo dài ngày này qua ngày khác gần một tuần. Bụng tôi cứ quặn lên, máu ra nhiều và gương mặt tái dại không còn sức sống. Tôi đã kiệt sức hoàn toàn. Tôi tránh tất cả mọi người, nằm bẹp trong phòng khóc một mình. Tôi khóc để làm gì đây khi mọi việc đến thế này là do quá dễ dãi với bản thân?<br />
<br />
Lần trước, tôi còn Hoàng tìm đến an ủi, và dù sao đau đớn cũng chỉ đến có 20 phút. Nhưng bây giờ có lẽ anh đang vui chơi ở nơi nào quá xa rồi. Một mình tôi quằn mình trong chăn, máu vẫn chảy dù đã uống bao nhiêu kháng sinh.<br />
<br />
Tôi sợ lắm, có người nói uống thuốc như vậy không an toàn chút nào... Đêm ngủ, tôi lại mơ đến cái phòng tanh tưởi và những cơn thắt ruột liên miên quái gở...<br />
<br />
Tôi mới tròn 18 tuổi, những ngày sau tôi sẽ sống thế nào đây để trả giá cho lỗi lầm của mình? Để quên đi những ám ảnh đầy tội lỗi và dằn vặt về hai lần đi phá bỏ cái thai trong bụng? Và một nỗi lo sợ mơ hồ, tôi còn đủ khả năng để làm mẹ?<br />
<br />
Nguồn: <a href="http://teen360.vn/news/viet-cho-yeu-thuong/18-tuoi-va-lam-me-2-lan-5320.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">http://teen360.vn/news/viet-cho-yeu-thuo...-5320.html</a><br />
 </h4></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Tôi và em ! Giờ trở thành quá khứ là vừa em nhé !]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-T%C3%B4i-v%C3%A0-em-Gi%E1%BB%9D-tr%E1%BB%9F-th%C3%A0nh-qu%C3%A1-kh%E1%BB%A9-l%C3%A0-v%E1%BB%ABa-em-nh%C3%A9</link>
			<pubDate>Fri, 14 Sep 2012 08:18:31 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=62637">Yu</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-T%C3%B4i-v%C3%A0-em-Gi%E1%BB%9D-tr%E1%BB%9F-th%C3%A0nh-qu%C3%A1-kh%E1%BB%A9-l%C3%A0-v%E1%BB%ABa-em-nh%C3%A9</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite></span><span style="font-size: 2pt;" class="mycode_size"><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : A làm e buz n0j lắm ụ nka a Yu , sao lúc nèo cũng mún đi trước ng ta 1 bước zj</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : A xjn loi, a tha lam e buz, e ghket a de coa tke nho den a, con hon lak ns vs 1 ạj kia, ae ah, chi~ lak cai mac de^~ a co tke^~ tjp tux pen e , lm ng a tkan nkat cua e, neu a ngj dah nkiu tkoi gjan dài nku vay cko 1 dua con gai, pjt nku tke a se rat dau k e!</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu: A nói tkat cku a tki van thix e, pay gjo a ckag can loj noi doi nao ca , nao lak co 1 ng kon gaj nao doz, tka de e pen 1 ng mak hp, con mun lm pn vs a tki k dx dau </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : A ich ki, a vu loj , a ngu ngox, a kho ngao, ns ckung ngu ve t.c lam ! A va e k co ket wa~ dau, e k tki thi ns tkag, cku t.c tu 1 phja of a cki vo ich !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : E có bao h ns e mún làm bạn zs a hk, e mún a phải mở rộng suy nghĩ của mình ra , nên nghĩ cho người khác , mhuif trưa e buz lắm đó , e hk thích phải chiều người khác , a làm như zị e càng thương hại anh đó</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu :Ukm ! Chưa coi a là bạn bao giờ à ! Đó là e nói, được thôi, Giờ nới chữ tùy anh cũng được, cuộc đời mà, ai nào ép buộc !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : Ừ e mún coi a là a lắm, nhưng chuyện riêng của e , e nói được e nói, chứ hông phải cái gì cũng nói anh , thử nghĩ cái lời nói hùi trưa của a thử coi, a coi thường e quá rùi nha, e không sai</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : .</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok :Sao a im ùi há, e cũng hk mún nói , tại nói chúng ta sẽ mất cảm tình , nhưng em không chịu được khi a như zị , a lun muốn đi trước người ta 1 bước, luôn tỏ ra mình giỏi thì phải</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : Nếu em suy nghĩ như thế ! Thì cứ giữ lập trường !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok: Hajz là a ngok, a hk suy nghĩ đó, hk phải như zị là giỏi đâu , người ta sẽ coi thường a a phải suy nghĩ, chứ thui e mệt e hk mún nói nhiều đau đầu lắm, rồi e hk mún nói nhiều, e cũng hk sai đâu, a đã nói những lời hk đúng đó</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu: um, tôi sai, tôi luôn tự cho mình là giỏi , cứ nghĩ rằng tôi không biết gì mà tỏ vẻ ta đây , cứ xem như tôi là 1 đứa k ra j, mún sao cũng được, xem thường cũng được, ok, đủ chưa ? Chưa đủ thì nói tiếp cho, con nhiều lắm, muốn biết hết không, hayhay nghe từ miệng người khác, 2 chữ tôi tặng e : " thời gian : ! Pp từ giờ chúng taz không liên quan j nhau, dù xem e sao e cũng có pạn bè bên cạnh như e đã nói ! Không có người này cũng có người khác !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : Ừ đừng tưởng a giỏi a nên suy nghĩ nhiều hơn đó, trước khi bị người khác khinh thường khi nc và tránh xa , a đừng nói với e chuyện a đi chơi với gái , e không quan tâm, a không phải là ck của e âu mừ phải ra lệnh chko e, tại vì bây giờ e hk được học đàn và thực hiện ước muốn của mình, e hối hận vì đã rủ a . E khuyên a 2 điều thứ nhất đừng tưởng mình giỏi và đi trước người khác thứ 2 suy nghĩ cho thoáng cho nhìu trước khi nói, để người khác khỏi khinh thường mình. E hk giống a đâu, nên đừng bao giờ so sánh và cằn nhằng e </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : a nhận dz tin nhắn thì đọc và suy nghĩ đi khỏi trả lời lại</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : dau thiệt ! thui bỏ hết đi , xem như chưa từng quen nhau vậy, 1 người con gái sỉ nhục đến thế là cùng ! Đúng cóa 1 thằng bạn chơi đẹp thiệt,nhưng xl , hói cái nhé, a tỏ ra a giỏi chỗ nào, kể ra , không được nó k như thế ! Nhìn nhận từ 1 phía không tốt đâu e ah</span><br />
</span><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"></blockquote>
 </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Những sự cố trên bắt đầu từ 2 tháng trước , trước khi tôi và em như thế này!</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Vào 2 tháng trước , không hiểu duyên số tại sao a và e cùng gặp nhau trên một trang forum ! Cùng làm quen, nhưng lúc đó chưa quen, là cái duyên gì đó đã cho a và e thấy mình có chung sở thích là ca hát , nói chung là văn nghệ !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Em là 1 cô bé 15t ! Dễ thương , hồn nhiên ! Khuôn mặt không 1 trút trầy xước, kèm với đó là 1 cái kính cận đen bự giống a!</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Như đã nói tôi và e chung 1 sở thích, nên ngày nào 2 đứa cũng lôi cái máy tính mà lên voice yahoo hát ! Tôi hát em nghe, em hát người taz nghe !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Đợt đó, tôi chỉ muốn như vậy mãi, sáng dậy thấy e online và buzz nói câu nói, ngủ dậy sớm mà online thế e ? Rồi em kêu đang có tâm trạng, tôi và em hát, hát nhiều nhiều lắm ! Không hiểu sao nữa, tôi chưa gặp e , tôi chưa tiếp xúc, nhưng chắc nhìn vẻ dễ thương bên ngoài đó thì 1 phần các a ngoài đường đã thích e, không ngoại trừ tôi !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tôi biết em còn nhỏ lắm, còn phải suy nghĩ nhiều lắm ! Riêng em thích người đó tôi không quan tâm, chỉ cần được hát cùng em, tôi sẵn sàng bỏ cả cuộc đời ra hát cùng e ! Lúc tôi hát, em nói chuyện thật tình cảm với người đó, con tim tôi muốn thắt lại , đâu ai mún khi hát cho người mình thích mà lại gặp 1 ngừi khác chen ngang vào , rốt cục rồi cũng quen và tôi chấp nhận rằng mình chỉ như thế này, như thế này thôi ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Rồi một ngày tôi muốn gặp em, tôi đành liêu mạng tổ chức một buổi offfline giao lưu , nhưng tôi thì không thích làm cho lắm, nhưng tự nhủ rằng , vì e, gặp được e, phải cố gắng, tôi tất bật chuẩn bị đồ đạc hoạt náo !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Rồi đến lúc làm, đâu có như ở xã mà tôi sinh hoạt, mọi người đều có ý thức, còn ở đây đứa nào cũng vu vơ, tôi sao làm việc, tôi đã dục hết cái tôi, cái sỉ nhục của mình để cho e thấy, tôi không phải là một người giỏi, nhưng tôi cố gắng và làm ! Dù kết quả ra sao thì đó là do mình làm ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Qua hôm đó, có vẻ như e và tôi thân thiết hơn ! Hát cũng nhiều hơn ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nhưng em lại thay đổi, em bảo giờ em với người đó chỉ là anh em thôi !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">1 Tin mừng đối với tôi phải không mọi người ! Tôi cố gắng soạn thảo tât cả vào word rồi nói mọi tâm sự của mình vào đó, lạch cạch và bấm nút send sang yahoo e , rôi tôi out yahoo lặn luôn !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nhưng kết quả vẫn thế , tôi và em khong khác trước mà còn 1 bức tường không phải là vô hình mà là 1 bức tường đen ngòm chắn ngang giữa chúng tôi ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Sau một thời gian tôi không nói chuyện với em , muốn nói thật nhiều với em , thực sự rằng tôi muốn em thương hại tôi dù chỉ một lần , nếu em xem tôi là người bạn thân như lúc hát , thì em có thể nào nói những lời như bên trên, tôi không biết tại sao em lại nói tôi như thế nữa, tôi không biết có một ai đó nói với em, hay là do em nhìn nhận tôi như thế ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tôi một thằng con trai 18t lại bị 1 cô pé 15t nói như vậy ! Nói tôi phải suy nghĩ , riêng tôi, tôi khinh thường, tôi có bạn bè, tôi có gia đình, riêng em bây giờ tôi không cần ! Nhưng rồi em cũng sẽ biết ai chơi được hay không, đợi trở thành người bị hại mới trắng mắt ra ! Em à ! Em khuyên tôi , nực cười, em có đủ trình độ không, em có đủ tuổi xuân không, em lấy đâu kinh nghiệm mà nhìn nhận một con người ! Trong mắt tôi em chỉ là 1 cô bé mà tôi thích thôi ! Nhưng tôi hiểu nuôi người yêu, có nghĩa là nuôi vợ tương lai ngừi khác ! Tôi hoàn toàn sụp đổ rồi em à ! Từ giờ cái nick yahoo của em, tôi sẽ không màng, xóa và chặn lại, sđt của e ư, tuy trong lòng tôi nhớ, nhưng trong điện thoại giờ tôi không còn ! Tôi sẽ cố gắng để vượt qua, không phải vì một đứa con gái mà vấp ngã đâu em à, là vì tôi dừng lại để xem chân mình đau như thế nào để có trải nghiệm mà đi tiếp !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tôi cũng chẳng cần chúc em hạnh phúc làm gì nữa, vì những thứ đó em có hết ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Từ quen biết trở nên thân, rồi a a e e , rồi tôi thích em, rồi em không thích tôi , rồi chúng ta lại quay trở lại làm người lạ ! Thế nhé !</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite></span><span style="font-size: 2pt;" class="mycode_size"><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : A làm e buz n0j lắm ụ nka a Yu , sao lúc nèo cũng mún đi trước ng ta 1 bước zj</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : A xjn loi, a tha lam e buz, e ghket a de coa tke nho den a, con hon lak ns vs 1 ạj kia, ae ah, chi~ lak cai mac de^~ a co tke^~ tjp tux pen e , lm ng a tkan nkat cua e, neu a ngj dah nkiu tkoi gjan dài nku vay cko 1 dua con gai, pjt nku tke a se rat dau k e!</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu: A nói tkat cku a tki van thix e, pay gjo a ckag can loj noi doi nao ca , nao lak co 1 ng kon gaj nao doz, tka de e pen 1 ng mak hp, con mun lm pn vs a tki k dx dau </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : A ich ki, a vu loj , a ngu ngox, a kho ngao, ns ckung ngu ve t.c lam ! A va e k co ket wa~ dau, e k tki thi ns tkag, cku t.c tu 1 phja of a cki vo ich !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : E có bao h ns e mún làm bạn zs a hk, e mún a phải mở rộng suy nghĩ của mình ra , nên nghĩ cho người khác , mhuif trưa e buz lắm đó , e hk thích phải chiều người khác , a làm như zị e càng thương hại anh đó</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu :Ukm ! Chưa coi a là bạn bao giờ à ! Đó là e nói, được thôi, Giờ nới chữ tùy anh cũng được, cuộc đời mà, ai nào ép buộc !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : Ừ e mún coi a là a lắm, nhưng chuyện riêng của e , e nói được e nói, chứ hông phải cái gì cũng nói anh , thử nghĩ cái lời nói hùi trưa của a thử coi, a coi thường e quá rùi nha, e không sai</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : .</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok :Sao a im ùi há, e cũng hk mún nói , tại nói chúng ta sẽ mất cảm tình , nhưng em không chịu được khi a như zị , a lun muốn đi trước người ta 1 bước, luôn tỏ ra mình giỏi thì phải</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : Nếu em suy nghĩ như thế ! Thì cứ giữ lập trường !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok: Hajz là a ngok, a hk suy nghĩ đó, hk phải như zị là giỏi đâu , người ta sẽ coi thường a a phải suy nghĩ, chứ thui e mệt e hk mún nói nhiều đau đầu lắm, rồi e hk mún nói nhiều, e cũng hk sai đâu, a đã nói những lời hk đúng đó</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu: um, tôi sai, tôi luôn tự cho mình là giỏi , cứ nghĩ rằng tôi không biết gì mà tỏ vẻ ta đây , cứ xem như tôi là 1 đứa k ra j, mún sao cũng được, xem thường cũng được, ok, đủ chưa ? Chưa đủ thì nói tiếp cho, con nhiều lắm, muốn biết hết không, hayhay nghe từ miệng người khác, 2 chữ tôi tặng e : " thời gian : ! Pp từ giờ chúng taz không liên quan j nhau, dù xem e sao e cũng có pạn bè bên cạnh như e đã nói ! Không có người này cũng có người khác !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : Ừ đừng tưởng a giỏi a nên suy nghĩ nhiều hơn đó, trước khi bị người khác khinh thường khi nc và tránh xa , a đừng nói với e chuyện a đi chơi với gái , e không quan tâm, a không phải là ck của e âu mừ phải ra lệnh chko e, tại vì bây giờ e hk được học đàn và thực hiện ước muốn của mình, e hối hận vì đã rủ a . E khuyên a 2 điều thứ nhất đừng tưởng mình giỏi và đi trước người khác thứ 2 suy nghĩ cho thoáng cho nhìu trước khi nói, để người khác khỏi khinh thường mình. E hk giống a đâu, nên đừng bao giờ so sánh và cằn nhằng e </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Ngok : a nhận dz tin nhắn thì đọc và suy nghĩ đi khỏi trả lời lại</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Yu : dau thiệt ! thui bỏ hết đi , xem như chưa từng quen nhau vậy, 1 người con gái sỉ nhục đến thế là cùng ! Đúng cóa 1 thằng bạn chơi đẹp thiệt,nhưng xl , hói cái nhé, a tỏ ra a giỏi chỗ nào, kể ra , không được nó k như thế ! Nhìn nhận từ 1 phía không tốt đâu e ah</span><br />
</span><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"></blockquote>
 </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Những sự cố trên bắt đầu từ 2 tháng trước , trước khi tôi và em như thế này!</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Vào 2 tháng trước , không hiểu duyên số tại sao a và e cùng gặp nhau trên một trang forum ! Cùng làm quen, nhưng lúc đó chưa quen, là cái duyên gì đó đã cho a và e thấy mình có chung sở thích là ca hát , nói chung là văn nghệ !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Em là 1 cô bé 15t ! Dễ thương , hồn nhiên ! Khuôn mặt không 1 trút trầy xước, kèm với đó là 1 cái kính cận đen bự giống a!</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Như đã nói tôi và e chung 1 sở thích, nên ngày nào 2 đứa cũng lôi cái máy tính mà lên voice yahoo hát ! Tôi hát em nghe, em hát người taz nghe !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Đợt đó, tôi chỉ muốn như vậy mãi, sáng dậy thấy e online và buzz nói câu nói, ngủ dậy sớm mà online thế e ? Rồi em kêu đang có tâm trạng, tôi và em hát, hát nhiều nhiều lắm ! Không hiểu sao nữa, tôi chưa gặp e , tôi chưa tiếp xúc, nhưng chắc nhìn vẻ dễ thương bên ngoài đó thì 1 phần các a ngoài đường đã thích e, không ngoại trừ tôi !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tôi biết em còn nhỏ lắm, còn phải suy nghĩ nhiều lắm ! Riêng em thích người đó tôi không quan tâm, chỉ cần được hát cùng em, tôi sẵn sàng bỏ cả cuộc đời ra hát cùng e ! Lúc tôi hát, em nói chuyện thật tình cảm với người đó, con tim tôi muốn thắt lại , đâu ai mún khi hát cho người mình thích mà lại gặp 1 ngừi khác chen ngang vào , rốt cục rồi cũng quen và tôi chấp nhận rằng mình chỉ như thế này, như thế này thôi ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Rồi một ngày tôi muốn gặp em, tôi đành liêu mạng tổ chức một buổi offfline giao lưu , nhưng tôi thì không thích làm cho lắm, nhưng tự nhủ rằng , vì e, gặp được e, phải cố gắng, tôi tất bật chuẩn bị đồ đạc hoạt náo !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Rồi đến lúc làm, đâu có như ở xã mà tôi sinh hoạt, mọi người đều có ý thức, còn ở đây đứa nào cũng vu vơ, tôi sao làm việc, tôi đã dục hết cái tôi, cái sỉ nhục của mình để cho e thấy, tôi không phải là một người giỏi, nhưng tôi cố gắng và làm ! Dù kết quả ra sao thì đó là do mình làm ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Qua hôm đó, có vẻ như e và tôi thân thiết hơn ! Hát cũng nhiều hơn ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nhưng em lại thay đổi, em bảo giờ em với người đó chỉ là anh em thôi !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">1 Tin mừng đối với tôi phải không mọi người ! Tôi cố gắng soạn thảo tât cả vào word rồi nói mọi tâm sự của mình vào đó, lạch cạch và bấm nút send sang yahoo e , rôi tôi out yahoo lặn luôn !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nhưng kết quả vẫn thế , tôi và em khong khác trước mà còn 1 bức tường không phải là vô hình mà là 1 bức tường đen ngòm chắn ngang giữa chúng tôi ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Sau một thời gian tôi không nói chuyện với em , muốn nói thật nhiều với em , thực sự rằng tôi muốn em thương hại tôi dù chỉ một lần , nếu em xem tôi là người bạn thân như lúc hát , thì em có thể nào nói những lời như bên trên, tôi không biết tại sao em lại nói tôi như thế nữa, tôi không biết có một ai đó nói với em, hay là do em nhìn nhận tôi như thế ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tôi một thằng con trai 18t lại bị 1 cô pé 15t nói như vậy ! Nói tôi phải suy nghĩ , riêng tôi, tôi khinh thường, tôi có bạn bè, tôi có gia đình, riêng em bây giờ tôi không cần ! Nhưng rồi em cũng sẽ biết ai chơi được hay không, đợi trở thành người bị hại mới trắng mắt ra ! Em à ! Em khuyên tôi , nực cười, em có đủ trình độ không, em có đủ tuổi xuân không, em lấy đâu kinh nghiệm mà nhìn nhận một con người ! Trong mắt tôi em chỉ là 1 cô bé mà tôi thích thôi ! Nhưng tôi hiểu nuôi người yêu, có nghĩa là nuôi vợ tương lai ngừi khác ! Tôi hoàn toàn sụp đổ rồi em à ! Từ giờ cái nick yahoo của em, tôi sẽ không màng, xóa và chặn lại, sđt của e ư, tuy trong lòng tôi nhớ, nhưng trong điện thoại giờ tôi không còn ! Tôi sẽ cố gắng để vượt qua, không phải vì một đứa con gái mà vấp ngã đâu em à, là vì tôi dừng lại để xem chân mình đau như thế nào để có trải nghiệm mà đi tiếp !</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tôi cũng chẳng cần chúc em hạnh phúc làm gì nữa, vì những thứ đó em có hết ! </span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Từ quen biết trở nên thân, rồi a a e e , rồi tôi thích em, rồi em không thích tôi , rồi chúng ta lại quay trở lại làm người lạ ! Thế nhé !</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[12a6 is my life!]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-12a6-is-my-life</link>
			<pubDate>Tue, 22 May 2012 12:30:36 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=41998">tun_pun94</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-12a6-is-my-life</guid>
			<description><![CDATA[họ Phạm tên Tuyền gọi là Tun<br />
Ngày sản xuất: 28/08/1994<br />
Chức vụ : Lớp trưởng <br />
         12a6,ngày 20 thág 5 năm 2012<br />
Thân gửi các member trong gia đìnk 12a6!<br />
 Cuộc vui nào cũng sẽ có lúc tan,ly rượu đầy rồi cũng sẽ cạn,giọt nước mắt chia tay rồi sẽ phải rơi,nhưng tình bạn sẽ là mãi mãi. <br />
Kể ra kũg nhank thật đấy ms ngày nào kòn bỡ ngỡ bứơc vào trg nkận lớp,nhận thầy, nkận pạn.Ckíh tkức trở thànk thànk vjên tkứ 39 kủa a6. A6 là 1tập tkể ckỷ kó duy nkất 39 tkànk vjên. Dù đã có đôj lần kon số này dao độg có khj 38 kũg có lúc là 40. Nkưg có vẻ đó là kon số địnk mệnk để duy trỳ , để làm nên 1 za đỳnk a6 đúg ngkĩa. Luôn tự hào về a6- lớp mỳk đạt dank hjệu sĩ số ít nkất khốj. Đừg buồn nké! Bởi đó là dấu hjệu tíck kực và kũg là dấu hjệu đầu tjên để thầy cô và kác pạn trog trườg kùg nkớ về a6 ckúg mỳk! Bước vào lớp dù là ch thừơg ngày nhưg suốt 3năm học hầu nkư  thầy cô nào kũg hỏi "sao lớ vắg tkế?" hay " a6 39 pạn tkôj àk" . Mặc dù pýt tkế có lẽ đó là tkój quen mà ckínk a6 tạo cho thầy cô khj vào lớp.Kâu hỏj hằg ngày ntkế aj mà quên đc a6 cơ ckứ!<br />
Nkìn về dòg lịch sử kủa a6 ckúg mỳk đã sẽ và đang có rất nkiều sự tkay đổi và biến độg. Đó là mink ckứg cho sự lớn mạnk kủa gđìnk 12a6 hôm nay. Từ sự thêm bớt thàh vjên ,3năm học đc 2 thầy cô ckủ nkiệm,Cũg ckính 3năm học ấy a6 ckúg ta đã phảj ckịu .<br />
 1 sự tkiệt thòj rất lớn đó là thầy cô jáo bộ môn liên tục phải thay đổj ngừơj dạy. Đây là 1kản trở và là tháck tkức rất khó trog thờj jan ngắn ngủj nkư vậy. Nkờ nỗ lực và cố gắg tất kả cta đã vượt qua để có hôm nay. Điều đó dạy ckúg mỳnk pjết thík ngki hơn trc nkữg thay đổj.<br />
Nkìn về a6, là nkìn về nkữg kon người,39 gươg mặt ấy,nkữg đưá kon trog ja đỳnk a6 mà cô chýnk là ngừơj mẹ tkứ 2 dìu dắt a6 đến ngày hôm nay! Ckúg e sẽ nkớ cô ạk!<br />
Ngkĩ về a6 rằg sau kì thi nảy là mỗi đứa 1 nơi,1<br />
hướng đi riêng,1 cuộc<br />
sống mới,sẽ không còn<br />
được ngồi bên cạnh nhau trong lớp như thế<br />
này,không còn có thể gặp nhau thường xuyên,không còn có những lúc giận hờn<br />
buồn vui..những kỉ niệm<br />
của tuổi học trò bọn mình<br />
chắc sau cái ngày tốt<br />
nghiệp là mỗi đứa phải<br />
giữ cho mình một kỉ niệm<br />
riêng về đứa bạn ngồi bên cạnh,về ông thầy bà cô,về những lần dù học tập thể,những trò chơi tập tkể : dây quăg,đuổj bắt,đá póg, ckơj keo ....Nước mắt sẽ rơi cho<br />
dù aj cứng rắn cỡ nào thì<br />
cũng phải nhỏ giọt nước<br />
mắt chia tay,chia xa đứa<br />
bạn ngồi bên cạnh khi<br />
cùng nó lật tài liệu trong<br />
giờ kiểm tra,cùng nhau<br />
tranh từng miếng<br />
xoài,kái páh káj kẹo.cùng ôn bài với<br />
nó, ăn ckug káj páh ngọt cho bữa ság đy muộn, lắm lúc kãj nkau ầm lớp lên thế mà hôm sau vẫn bìnk tkừơg đc,2đứa này jỏi tkật. Bạn bè là tkế đấy.Thỉnk tkỏag kầm nkầm bút thước kuả nkau ,lên lớp ckí ckóe xog lạj tkôj !Dễ nóg và kũg dễ quên<br />
 Nkớ! Kứ tớj nkữg ngày lễ dù to hay nkỏ là kon traj a6 lạj tổ ckức sự kiện cho ce phụ nữ.Ngkĩ mà vui! Tuy ít nch nhjều vớj nkau ,kứ ngkĩ là sẽ lạnk nkạt và tkờ ơ. Nkưg thực sự mỗi lần nkư tkế đám con gáj ms nkận ra rằg con traj lớp mỳk kũg ga lăg và sâu sắc lắm đấy ckứ!<br />
Cùg tớ đjểm danh nké!<br />
1.Nguyễn Tuấn Ank : đầu sổ , nój nhjều lắm đấy pít k? Hàiz lắm.pha trò suốt :  Nkớ mấy lần kể ch kừơj mà đau pụg. Tkêm khoản xem pói và kể ch ma nữa! Thằg pạn vuj tínk ! Thỉnk tkoảg phải cố mà nkớ mấy káj tát hồi xưa kủa tớ đấy.hí hí<br />
2.Nguyễn Thị Việt Ank : nkỏ nkắn , ít nói nkưg tâm lý lắm<br />
3.Phạm Thị Bằg : Đây rồi! Cây văn ngkệ là tự tin nhất lớp nké . Thx káj týnk thẳg thắn kủa pạn ý .Bằg là bằg k pýt pao che là gì đâu. Đám ctrai kẩn tkận!<br />
4.Vu Tiến Đạt : tức Đạt DJ nké!hay xung phog lên pảg lắm. Đúg kũg lên mà sai kũg lên. :-P<br />
5.Lê Hồng Hạnk(Hạnk heo):thân lắm! Nkớ nkất kái lần tớ cù pạn đầu tjên. Ấy dồ ô ma!<br />
6.Pham Đinh Thắng: ctrai nkưg nkìu tâm sự lắm. Tốt týnk. Hàg xóm kủa tớ đấy!<br />
7.Nguyễn Văn Trườg: độc nkất tóx xoăn nké. Lớp sẽ k wên ấn tg. Ấy đôu<br />
8.Vũ Đìnk Tuấn : MC 1 số tjết mục ckuẩn phết thằg pạn ak. Năg khjếu nka! <br />
9.Phạm Văn Tuấn : giờ lớn lắm đấy pít k? Kao hơn kả nta rùi. Tínk kẩn tkận kũg tâm lý lắm! Tkằg p thân ạk.<br />
 10.Lê Đìnk Trườg(Dê):nguy hjểm lắm nkớ! Ngồi trog lớp tòan search game vs phần mềm khôg àk!<br />
11.Phạm Ánk  Nguyệt ( Bí thư) ấn tựơg chjều kao kủa bạn lắm ý. Pít qtâm ngkĩ cho ng khác! Bí tkư mà!<br />
12.Phạm Thị Thảo : nkớ káj xe đạp đjện đỏ hê hê và mấy lần tụ tập ăn uốg vuj quá tkê?<br />
13.Vũ Thị Huyền : nkỏ người. Dân khốj D vs mỳk. Ctrai hay gọj huyền pà chủ! <br />
14.Nguyễn Kim Tkoa : pị ấn tượg từ năm lớp 10 hum đy lao độg đầu tjên ý hý hý. Và kả káj ngón tay mềm oặt nữa !<br />
15.Vũ Thị Hảo : ít nói nké nkưng dễ týnk lém!<br />
16.Nguyễn Văn Huân ( jerry) A.a.a. Ckú Chý đây rồj . Djễn xuất tốt lắm ! Thy trg quân độj là ckuẩn!<br />
17.Nguyễn Thị Nga: là hay pị Thắg chêu kực! Vuj týnk hòa đồg. Có káj răg kườj rất duyên nkớ!<br />
18.Trần Thị Thoa : học thỳ khỏj pàn rùi. Dạo này tòan pị Huân jerry ckêu xog pắt trc p thoa tkuj! Ắt ckỳ!<br />
19.Nguyễn Thị Huyền: hàg xóm kủa tớ. Da nhạy kảm pị ckêu là đỏ mặt rùi hjhj. Suốt ngày đag làm pàj tòan pị Tiến quay xuốg phá suốt!<br />
20.Trần Quỳnk Trag : nkìu ng nhận nkầm vs mỳk đây ! Cưụ lớp trưởg nké!<br />
21.Lê Huy Hai Hòa :đốj tkủ đầu năm sic mic vs mỳk nhìu nkất! thànk vjên ms kuốj kùg kủa a6. M nój nkìu nkất lớp t k quên đc đâu! Hút thuốc có hạj cho sức khoẻ. Diệt tkân đấy .cố gắg pỏ dần đy tkằg pạn!<br />
22.Đào Thị Ngọc : ấn tượg nhất là môn văn kủa thầy Đại. Hjhj. Kết đjệu kườj kủa pạn <br />
 23.Bùi Văn Huynk: nkớ lần đy hái dừa vuj lắm ! Cuốj năm nay lạj dừa týp ban nké! Hjhj<br />
24. Bùi Văn Minh(MT) rất jốg nôbita nkớ hị hị. <br />
25.Phạm Văn Sơn: Học Tin là hơi pị tốt đấy. Tươg laj cố gắg nké!<br />
26.Nguyễn Thế Quyền:ấn tượg môj đỏ. nkớ hum hái dừa nkà Huynk mấy đứa ctraj kùg ngã xuốg ao. Ướt hết ng tkế còn zì pằg!<br />
27.Nguyễn Thị Thuỷ : 8-3 tự tay làm quà tặg kác pạn nữ quên sao đc. Khéo tay lắm. Lạj có năg khjếu vjết kả truyện nữa!<br />
28.Phạm Thị Hằg :nụ cừơj jòn tan cho nkữg cuộc nch ,ckém jó trên lớp tkêm náo nhjệt và hào hứg!<br />
29.Phạm Văn Huỳnk: kết káj máj lệck khôg pao jờ thay đổj. Cườj nguy hjểm!<br />
30. Nguyễn Xuân Sang(AS): ckiều kao kứ phảj gọj là mjên man lun ý. <br />
31.Phạm Thị Minh: dù ít nch nkưg b có vẻ rất cởj mở vs m.ng!<br />
32.Bùi Thị Hiền: kínk hồg kute!<br />
33. Đỗ Văn Tkờj : trog vai Thị Nở đấy . Tự tjn lắm. Cực men nkớ!<br />
34.Phạm Thị Phươg: Hạg nkỳ về ckiều kao này. <br />
35.Phạm Thị Trang: xinh hjền và đág yêu nữa ckứ! Dễ gần!<br />
36.Phạm Thị Kỳ Duyên:ckăm ckỉ lắm.mấy hum ljên hoan vắg pạn lớp pùn phảj pýt!<br />
37. Đòan Thịnk Tiến: m hay pắt nạt pạn Huyền lắm đấy! Trug tâm gây rốj cho kả pàn. Đôj lúc kũg vuj týnk.<br />
38. Nguyễn Thị Hạnk: dễ gần thân thjện <br />
39. Phạm Thị Thank Tuyền (Tun): m.ng kũg tự làm pàj kảm nkận tươg tự nka. Tuy hơj tốn thờj jan nkưg so vs 3 năm cấp 3 có là gì. <br />
 Vỳ ít ra trog mỗj ckúg ta luôn tồn tạj để nkớ và để hj vọg! Hy vọg trên đườg đời tấp nập ta sẽ lạj đc pắt gặp và nkìn tkấy nkữg ckiếc áo đồg phục màu đỏ thẫm . Để rồj aj nấy gặp nkau thốt lên rằg "a đây rồi! A6 đấy ". Logo trên áo sẽ hứa hẹn chúg ta 1 ngày gặp mặt. Chắc hẳn đó là 1 ngày khôg xa, sẽ khôg xa đâu . Phải vậy khôg?Tráj đất hỳh tròn mà!<br />
Có lẽ mỳk đã khjến m.ng tjêu hao thờj jan và calo để đọc hết nkữg dòg này!Có tkể vs ai đó họ cho rằg vô ngkĩa . Nkưg t tin là aj đó trog gia đìnk a6 này sẽ có nkữg suy ngkĩ mớj mẻ hơn, xúc kảm kũg khác hơn cko nkữg ngày kuốj năm.<br />
 Lớp 12 ơi, giá như đừng đến!Để khỏi nghẹn lòng khi nói tiếng chia xa…<br />
 Lớp 12, có nghĩa là liên hoan, là chia tay, là nước mắt bởi ngườj ta nói:mùa<br />
hè, mùa thi, mùa chia li mà... Và cùng nhau hát lên bài tạm biệt “Bước trên đường bạn hiền ơi xin chúc, nơi xa ấy<br />
sẽ mãi luôn bình an, luôn thành công,<br />
luôn yêu đời trên đường sắp đi...”<br />
Lớp 12, có nghĩa là những lời hứa hẹn.<br />
Hứa cố gắng và hẹn gặp lại. Hứa không<br />
quên và hẹn về tương lai với “ai đó”.Cả hứa và hẹn nhất định sẽ thực hiện<br />
cho bằng được.Lớp 12, có nghĩa là... ko phải là lớp 10 hay lớp 11, là năm cuối cùng của 1<br />
thời học sinh, là bản lề vừa khép lại, vừa mở ra vô cùng quan trọng và có ý ngĩa, là nhứng phút giây xao xuyến trong lòng,... tuyệt vời lắm lớp 12a6 ơi!!!<br />
                 Thân gửi!<br />
                     Ký tên<br />
                Tuyền Tun]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[họ Phạm tên Tuyền gọi là Tun<br />
Ngày sản xuất: 28/08/1994<br />
Chức vụ : Lớp trưởng <br />
         12a6,ngày 20 thág 5 năm 2012<br />
Thân gửi các member trong gia đìnk 12a6!<br />
 Cuộc vui nào cũng sẽ có lúc tan,ly rượu đầy rồi cũng sẽ cạn,giọt nước mắt chia tay rồi sẽ phải rơi,nhưng tình bạn sẽ là mãi mãi. <br />
Kể ra kũg nhank thật đấy ms ngày nào kòn bỡ ngỡ bứơc vào trg nkận lớp,nhận thầy, nkận pạn.Ckíh tkức trở thànk thànk vjên tkứ 39 kủa a6. A6 là 1tập tkể ckỷ kó duy nkất 39 tkànk vjên. Dù đã có đôj lần kon số này dao độg có khj 38 kũg có lúc là 40. Nkưg có vẻ đó là kon số địnk mệnk để duy trỳ , để làm nên 1 za đỳnk a6 đúg ngkĩa. Luôn tự hào về a6- lớp mỳk đạt dank hjệu sĩ số ít nkất khốj. Đừg buồn nké! Bởi đó là dấu hjệu tíck kực và kũg là dấu hjệu đầu tjên để thầy cô và kác pạn trog trườg kùg nkớ về a6 ckúg mỳk! Bước vào lớp dù là ch thừơg ngày nhưg suốt 3năm học hầu nkư  thầy cô nào kũg hỏi "sao lớ vắg tkế?" hay " a6 39 pạn tkôj àk" . Mặc dù pýt tkế có lẽ đó là tkój quen mà ckínk a6 tạo cho thầy cô khj vào lớp.Kâu hỏj hằg ngày ntkế aj mà quên đc a6 cơ ckứ!<br />
Nkìn về dòg lịch sử kủa a6 ckúg mỳk đã sẽ và đang có rất nkiều sự tkay đổi và biến độg. Đó là mink ckứg cho sự lớn mạnk kủa gđìnk 12a6 hôm nay. Từ sự thêm bớt thàh vjên ,3năm học đc 2 thầy cô ckủ nkiệm,Cũg ckính 3năm học ấy a6 ckúg ta đã phảj ckịu .<br />
 1 sự tkiệt thòj rất lớn đó là thầy cô jáo bộ môn liên tục phải thay đổj ngừơj dạy. Đây là 1kản trở và là tháck tkức rất khó trog thờj jan ngắn ngủj nkư vậy. Nkờ nỗ lực và cố gắg tất kả cta đã vượt qua để có hôm nay. Điều đó dạy ckúg mỳnk pjết thík ngki hơn trc nkữg thay đổj.<br />
Nkìn về a6, là nkìn về nkữg kon người,39 gươg mặt ấy,nkữg đưá kon trog ja đỳnk a6 mà cô chýnk là ngừơj mẹ tkứ 2 dìu dắt a6 đến ngày hôm nay! Ckúg e sẽ nkớ cô ạk!<br />
Ngkĩ về a6 rằg sau kì thi nảy là mỗi đứa 1 nơi,1<br />
hướng đi riêng,1 cuộc<br />
sống mới,sẽ không còn<br />
được ngồi bên cạnh nhau trong lớp như thế<br />
này,không còn có thể gặp nhau thường xuyên,không còn có những lúc giận hờn<br />
buồn vui..những kỉ niệm<br />
của tuổi học trò bọn mình<br />
chắc sau cái ngày tốt<br />
nghiệp là mỗi đứa phải<br />
giữ cho mình một kỉ niệm<br />
riêng về đứa bạn ngồi bên cạnh,về ông thầy bà cô,về những lần dù học tập thể,những trò chơi tập tkể : dây quăg,đuổj bắt,đá póg, ckơj keo ....Nước mắt sẽ rơi cho<br />
dù aj cứng rắn cỡ nào thì<br />
cũng phải nhỏ giọt nước<br />
mắt chia tay,chia xa đứa<br />
bạn ngồi bên cạnh khi<br />
cùng nó lật tài liệu trong<br />
giờ kiểm tra,cùng nhau<br />
tranh từng miếng<br />
xoài,kái páh káj kẹo.cùng ôn bài với<br />
nó, ăn ckug káj páh ngọt cho bữa ság đy muộn, lắm lúc kãj nkau ầm lớp lên thế mà hôm sau vẫn bìnk tkừơg đc,2đứa này jỏi tkật. Bạn bè là tkế đấy.Thỉnk tkỏag kầm nkầm bút thước kuả nkau ,lên lớp ckí ckóe xog lạj tkôj !Dễ nóg và kũg dễ quên<br />
 Nkớ! Kứ tớj nkữg ngày lễ dù to hay nkỏ là kon traj a6 lạj tổ ckức sự kiện cho ce phụ nữ.Ngkĩ mà vui! Tuy ít nch nhjều vớj nkau ,kứ ngkĩ là sẽ lạnk nkạt và tkờ ơ. Nkưg thực sự mỗi lần nkư tkế đám con gáj ms nkận ra rằg con traj lớp mỳk kũg ga lăg và sâu sắc lắm đấy ckứ!<br />
Cùg tớ đjểm danh nké!<br />
1.Nguyễn Tuấn Ank : đầu sổ , nój nhjều lắm đấy pít k? Hàiz lắm.pha trò suốt :  Nkớ mấy lần kể ch kừơj mà đau pụg. Tkêm khoản xem pói và kể ch ma nữa! Thằg pạn vuj tínk ! Thỉnk tkoảg phải cố mà nkớ mấy káj tát hồi xưa kủa tớ đấy.hí hí<br />
2.Nguyễn Thị Việt Ank : nkỏ nkắn , ít nói nkưg tâm lý lắm<br />
3.Phạm Thị Bằg : Đây rồi! Cây văn ngkệ là tự tin nhất lớp nké . Thx káj týnk thẳg thắn kủa pạn ý .Bằg là bằg k pýt pao che là gì đâu. Đám ctrai kẩn tkận!<br />
4.Vu Tiến Đạt : tức Đạt DJ nké!hay xung phog lên pảg lắm. Đúg kũg lên mà sai kũg lên. :-P<br />
5.Lê Hồng Hạnk(Hạnk heo):thân lắm! Nkớ nkất kái lần tớ cù pạn đầu tjên. Ấy dồ ô ma!<br />
6.Pham Đinh Thắng: ctrai nkưg nkìu tâm sự lắm. Tốt týnk. Hàg xóm kủa tớ đấy!<br />
7.Nguyễn Văn Trườg: độc nkất tóx xoăn nké. Lớp sẽ k wên ấn tg. Ấy đôu<br />
8.Vũ Đìnk Tuấn : MC 1 số tjết mục ckuẩn phết thằg pạn ak. Năg khjếu nka! <br />
9.Phạm Văn Tuấn : giờ lớn lắm đấy pít k? Kao hơn kả nta rùi. Tínk kẩn tkận kũg tâm lý lắm! Tkằg p thân ạk.<br />
 10.Lê Đìnk Trườg(Dê):nguy hjểm lắm nkớ! Ngồi trog lớp tòan search game vs phần mềm khôg àk!<br />
11.Phạm Ánk  Nguyệt ( Bí thư) ấn tựơg chjều kao kủa bạn lắm ý. Pít qtâm ngkĩ cho ng khác! Bí tkư mà!<br />
12.Phạm Thị Thảo : nkớ káj xe đạp đjện đỏ hê hê và mấy lần tụ tập ăn uốg vuj quá tkê?<br />
13.Vũ Thị Huyền : nkỏ người. Dân khốj D vs mỳk. Ctrai hay gọj huyền pà chủ! <br />
14.Nguyễn Kim Tkoa : pị ấn tượg từ năm lớp 10 hum đy lao độg đầu tjên ý hý hý. Và kả káj ngón tay mềm oặt nữa !<br />
15.Vũ Thị Hảo : ít nói nké nkưng dễ týnk lém!<br />
16.Nguyễn Văn Huân ( jerry) A.a.a. Ckú Chý đây rồj . Djễn xuất tốt lắm ! Thy trg quân độj là ckuẩn!<br />
17.Nguyễn Thị Nga: là hay pị Thắg chêu kực! Vuj týnk hòa đồg. Có káj răg kườj rất duyên nkớ!<br />
18.Trần Thị Thoa : học thỳ khỏj pàn rùi. Dạo này tòan pị Huân jerry ckêu xog pắt trc p thoa tkuj! Ắt ckỳ!<br />
19.Nguyễn Thị Huyền: hàg xóm kủa tớ. Da nhạy kảm pị ckêu là đỏ mặt rùi hjhj. Suốt ngày đag làm pàj tòan pị Tiến quay xuốg phá suốt!<br />
20.Trần Quỳnk Trag : nkìu ng nhận nkầm vs mỳk đây ! Cưụ lớp trưởg nké!<br />
21.Lê Huy Hai Hòa :đốj tkủ đầu năm sic mic vs mỳk nhìu nkất! thànk vjên ms kuốj kùg kủa a6. M nój nkìu nkất lớp t k quên đc đâu! Hút thuốc có hạj cho sức khoẻ. Diệt tkân đấy .cố gắg pỏ dần đy tkằg pạn!<br />
22.Đào Thị Ngọc : ấn tượg nhất là môn văn kủa thầy Đại. Hjhj. Kết đjệu kườj kủa pạn <br />
 23.Bùi Văn Huynk: nkớ lần đy hái dừa vuj lắm ! Cuốj năm nay lạj dừa týp ban nké! Hjhj<br />
24. Bùi Văn Minh(MT) rất jốg nôbita nkớ hị hị. <br />
25.Phạm Văn Sơn: Học Tin là hơi pị tốt đấy. Tươg laj cố gắg nké!<br />
26.Nguyễn Thế Quyền:ấn tượg môj đỏ. nkớ hum hái dừa nkà Huynk mấy đứa ctraj kùg ngã xuốg ao. Ướt hết ng tkế còn zì pằg!<br />
27.Nguyễn Thị Thuỷ : 8-3 tự tay làm quà tặg kác pạn nữ quên sao đc. Khéo tay lắm. Lạj có năg khjếu vjết kả truyện nữa!<br />
28.Phạm Thị Hằg :nụ cừơj jòn tan cho nkữg cuộc nch ,ckém jó trên lớp tkêm náo nhjệt và hào hứg!<br />
29.Phạm Văn Huỳnk: kết káj máj lệck khôg pao jờ thay đổj. Cườj nguy hjểm!<br />
30. Nguyễn Xuân Sang(AS): ckiều kao kứ phảj gọj là mjên man lun ý. <br />
31.Phạm Thị Minh: dù ít nch nkưg b có vẻ rất cởj mở vs m.ng!<br />
32.Bùi Thị Hiền: kínk hồg kute!<br />
33. Đỗ Văn Tkờj : trog vai Thị Nở đấy . Tự tjn lắm. Cực men nkớ!<br />
34.Phạm Thị Phươg: Hạg nkỳ về ckiều kao này. <br />
35.Phạm Thị Trang: xinh hjền và đág yêu nữa ckứ! Dễ gần!<br />
36.Phạm Thị Kỳ Duyên:ckăm ckỉ lắm.mấy hum ljên hoan vắg pạn lớp pùn phảj pýt!<br />
37. Đòan Thịnk Tiến: m hay pắt nạt pạn Huyền lắm đấy! Trug tâm gây rốj cho kả pàn. Đôj lúc kũg vuj týnk.<br />
38. Nguyễn Thị Hạnk: dễ gần thân thjện <br />
39. Phạm Thị Thank Tuyền (Tun): m.ng kũg tự làm pàj kảm nkận tươg tự nka. Tuy hơj tốn thờj jan nkưg so vs 3 năm cấp 3 có là gì. <br />
 Vỳ ít ra trog mỗj ckúg ta luôn tồn tạj để nkớ và để hj vọg! Hy vọg trên đườg đời tấp nập ta sẽ lạj đc pắt gặp và nkìn tkấy nkữg ckiếc áo đồg phục màu đỏ thẫm . Để rồj aj nấy gặp nkau thốt lên rằg "a đây rồi! A6 đấy ". Logo trên áo sẽ hứa hẹn chúg ta 1 ngày gặp mặt. Chắc hẳn đó là 1 ngày khôg xa, sẽ khôg xa đâu . Phải vậy khôg?Tráj đất hỳh tròn mà!<br />
Có lẽ mỳk đã khjến m.ng tjêu hao thờj jan và calo để đọc hết nkữg dòg này!Có tkể vs ai đó họ cho rằg vô ngkĩa . Nkưg t tin là aj đó trog gia đìnk a6 này sẽ có nkữg suy ngkĩ mớj mẻ hơn, xúc kảm kũg khác hơn cko nkữg ngày kuốj năm.<br />
 Lớp 12 ơi, giá như đừng đến!Để khỏi nghẹn lòng khi nói tiếng chia xa…<br />
 Lớp 12, có nghĩa là liên hoan, là chia tay, là nước mắt bởi ngườj ta nói:mùa<br />
hè, mùa thi, mùa chia li mà... Và cùng nhau hát lên bài tạm biệt “Bước trên đường bạn hiền ơi xin chúc, nơi xa ấy<br />
sẽ mãi luôn bình an, luôn thành công,<br />
luôn yêu đời trên đường sắp đi...”<br />
Lớp 12, có nghĩa là những lời hứa hẹn.<br />
Hứa cố gắng và hẹn gặp lại. Hứa không<br />
quên và hẹn về tương lai với “ai đó”.Cả hứa và hẹn nhất định sẽ thực hiện<br />
cho bằng được.Lớp 12, có nghĩa là... ko phải là lớp 10 hay lớp 11, là năm cuối cùng của 1<br />
thời học sinh, là bản lề vừa khép lại, vừa mở ra vô cùng quan trọng và có ý ngĩa, là nhứng phút giây xao xuyến trong lòng,... tuyệt vời lắm lớp 12a6 ơi!!!<br />
                 Thân gửi!<br />
                     Ký tên<br />
                Tuyền Tun]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Chỉ còn 3,5 tháng thôi....]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Ch%E1%BB%89-c%C3%B2n-3-5-th%C3%A1ng-th%C3%B4i</link>
			<pubDate>Sun, 15 Apr 2012 15:30:37 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=86160">letranthanhtruc14101984</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Ch%E1%BB%89-c%C3%B2n-3-5-th%C3%A1ng-th%C3%B4i</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">                           <img src="http://farm4.static.flickr.com/3627/3384332389_df729b4a61_o.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: 3384332389_df729b4a61_o.jpg]" class="mycode_img" /></span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color"></span></span></span> <br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Gửi anh...</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Chỉ còn 3,5 tháng thôi là đến ngày đám cưới chúng mình rồi anh nhỉ?</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Bao nhiêu là việc phải sắp xếp này nọ,thế mà sao anh không giúp em 1 tay,em biết bao cv của mình còn thêm chăm sóc chị 4 đang mang bầu nữa,cv cứ dồn dập tới tấp,anh không hiểu cho em....lúc nào cũng để chúng mình gây nhau hoài vậy?anh biết là em mệt mỏi khi em không có lỗi mà phải là người chịu xin lỗi trước không?</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Bao mệt mỏi, bực dọc cứ trút lên đầu anh......chịu sao nổi đúng không anh? Huống chi là em,có thế mà anh cứ làm cho chúng mình cứ 2,3 bữa là có chuyện giận dỗi rồi em phải ỉ ôi xin lỗi anh.</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: #008000;" class="mycode_color">Anh biết sĩ diện,gia trưởng sao anh không chia cho em 1 chút ít?thời này nam nữ bình đẳng rồi anh biết không?Đừng có để em phải chịu thiệt thòi chứ.</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: #008000;" class="mycode_color">........................................Em buồn anh nhiều lắm <img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" /></span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">                           <img src="http://farm4.static.flickr.com/3627/3384332389_df729b4a61_o.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: 3384332389_df729b4a61_o.jpg]" class="mycode_img" /></span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color"></span></span></span> <br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Gửi anh...</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Chỉ còn 3,5 tháng thôi là đến ngày đám cưới chúng mình rồi anh nhỉ?</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Bao nhiêu là việc phải sắp xếp này nọ,thế mà sao anh không giúp em 1 tay,em biết bao cv của mình còn thêm chăm sóc chị 4 đang mang bầu nữa,cv cứ dồn dập tới tấp,anh không hiểu cho em....lúc nào cũng để chúng mình gây nhau hoài vậy?anh biết là em mệt mỏi khi em không có lỗi mà phải là người chịu xin lỗi trước không?</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: green;" class="mycode_color">Bao mệt mỏi, bực dọc cứ trút lên đầu anh......chịu sao nổi đúng không anh? Huống chi là em,có thế mà anh cứ làm cho chúng mình cứ 2,3 bữa là có chuyện giận dỗi rồi em phải ỉ ôi xin lỗi anh.</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: #008000;" class="mycode_color">Anh biết sĩ diện,gia trưởng sao anh không chia cho em 1 chút ít?thời này nam nữ bình đẳng rồi anh biết không?Đừng có để em phải chịu thiệt thòi chứ.</span></span></span><br />
<span style="font-family: Comic Sans MS;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: #008000;" class="mycode_color">........................................Em buồn anh nhiều lắm <img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" /></span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Làm sao đây :(]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-L%C3%A0m-sao-%C4%91%C3%A2y</link>
			<pubDate>Wed, 11 Apr 2012 23:26:44 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=33">lee_magician9x</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-L%C3%A0m-sao-%C4%91%C3%A2y</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span><h2><font color="Magenta">Mình không hiểu tình cảm có nghĩa là gì nữa??? nó thật sự có được một định nghĩa nhất định không???<br />
-----------------------------</font><br />
<br />
<font color="RoyalBlue">Cuộc sống của ở nơi đây của mình trái ngược với cái tp nhộn nhịp này...từ hồi đầu năm mới tới bây giờ, mình sống chậm dần, chậm dần...không biết có phải vì mình được ba mẹ cho chuyển sang học bán trú hay không, hay là vì khoảng thời gian trống của mình khiến mình suy nghĩ và buồn rầu hơn nhiều nhỉ??<br />
Có phải mình quá ủy mị, nề hà, chậm chạp không?? mình thấy uể oải, chán chường và thiếu tự tin hơn bao giờ hết...</font><br />
<br />
<font color="Gray">Đến trường mình chỉ im lặng, nghe thầy cô giảng bài, ghi ghi chép chép,...đôi lúc có hé môi cười vì một chuyện gì đó trong lớp...rồi lại quay về cái cung cách máy móc như trước...<br />
Mình không hiểu bản thân của mình đang cần gì và muốn gì nữa, mình không xác định chắc chắn con đường tương lai sau này của mình,...đôi khi mình tự nghĩ: " phải rồi!! Trình độ hội họa của mình cũng khá, theo ngành thiết kế hay kiến trúc chắc là ổn cho cuộc sống sau này.." nhưng tại sao mình vẫn còn vất vưỡng cái cảm giác đó không phải là sự lựa chọn của mình vậy nhỉ??Thực sự thứ gì mới làm mình thích thú và đam mê đây???</font><br />
<br />
<span style="color: Pink;" class="mycode_color">Mặc dù lúc bé mình đã tự vạch ra con đường tương lai sự nghiệp của mình lúc lớn và mình tự tin rằng mình sẽ chinh phục được nó,...nhưng sao bây giờ mình lại cảm thấy đó không phải điều mình muốn như thế này nhỉ??? Tài năng của mình là gì???</span><br />
<br />
<span style="color: DarkSlateBlue;" class="mycode_color">Đôi lúc mình nghĩ mình thật là ngu xuẩn, ngớ ngẩn, cả điều mình muốn cũng không biết thì nói gì đến tương lai kia chứ???</span><br />
<br />
Buồn và bối rối thật!!!<br />
----------------------------------<br />
 <br />
<span style="color: Olive;" class="mycode_color">Đến chuyện tình cảm, mình cũng thật cứng nhắc và khô khan...</span><br />
<br />
<span style="color: Magenta;" class="mycode_color">Mình nghĩ rằng mình thực sự thích người đó nhưng sao mình có cảm giác người ta không mở lòng với mình vậy nhỉ...dù trên thực tế, trông cả 2 thực sự là 1 cặp" đang yêu nhau", nhưng mình không nắm được, không biết được anh ta nghĩ gì về mình, coi mình như thế nào, có thật lòng với mình hay không???</span><br />
<br />
<font color="Blue">Bởi vì anh ta thậm chí còn không muốn nói cho mình anh ta đang suy nghĩ gì, buồn gì hay đang có ý định gì nữa...anh ta luôn giấu dím mình một điều gì đó...mình thật sự muốn biết đó là cái gì...<br />
Mình suy nghĩ khá nhiều đến chuyện của anh với cô người yêu tên Thảo trước đây của anh ta...lúc Tết về mình với cô gái đó có chat và nói chuyện với nhau, mình cảm thấy người này thật sự không phải là 1 người đơn giản - mình cảm nhận được qua cung cách nói chuyện của cô...Thực sự là vậy, cô ta hỏi han mình rồi lân la sang chuyện của mình với anh , câu chuyện giữa mình và cỗ có vẻ căng thẳng...cô ta khẳng định người đó nói với cô ta rằng anh đã chia tay mình, bây giờ chỉ xem mình là em gái và duy nhất có 1 người yêu là Thảo - cô gái đó!!!</font><br />
<font color="SlateGray">Mình vẫn cứ đinh ninh rằng tình cảm của 2 đứa mình thật sự là vững chắc vì mình TIN ANH TA...100%, nhưng giờ thì khác rồi, niềm tin đó không còn trọn vẹn nữa...<br />
Cô gái đó hẹn mình cùng uống cà phê với người con trai này để làm rõ mọi ngờ vực...Lúc bấy giờ, mình vẫn đinh ninh rằng người bị lừa là cô ta chứ KHÔNG PHẢI MÌNH...........</font><br />
<font color="Yellow">Nào ngờ đâu, mọi chuyện có như mình nghĩ...Tối đó, đúng hẹn mình có đợi cô ta đến để cùng đi nhưng lâu quá không thấy bóng dáng ai, mình nghĩ chắc cô ta bận rồi, mình lấy xe đạp sang nhà nhỏ bạn thân - Hoàng Anh, mình - nó và đứa bạn trai của nó mà mình chưa biết mặt cùng đi uống cà phê ở quán Seven...đang ngôi nhìn 2 đứa nó vui vẻ đùa giỡn thì có điện thoại mình run lên...chị mình hỏi đang ở đâu, có người cần gặp..<br />
Mình nghĩ là cô gái đó đến gặp mình, nào ngờ là anh ta...nhìn anh ta có vẻ đã uống rất nhiều...anh ta giải thích ngọn ngành và...mình rất bất ngờ với lời nói ấy...Anh ta thừa nhận cô gái Thảo đó nói tất cả đều là sự thật, nhưng có điều rằng anh ta làm vậy cũng chỉ vì muốn bảo vệ mình, cô gái đó rất phức tạp và nguy hiểm, anh ta nói thế để cô ta không làm tổn hại đến mình...nghe có vẻ khó tin lắm nhỉ...nhưng biết sao đây...mình cũng phải tin rằng điều anh ta làm là đúng!!!</font><br />
<br />
<font color="DarkOrange">Bây giờ là đầu tháng 3 rồi, mình sao vẫn không quên được chuyện đó nhỉ...dù biết là điều đó khó chấp nhận nhưng mình vẫn thật lòng mong rằng điều anh ta hứa là thật...mình khá buồn... và mình thật sự ghét cố gái đó và cả anh ta...rất ghét!!!!<br />
</font><br />
<font color="Pink">Hôm trước mình có đến nhà trọ gặp anh ta, lúc đó là 9h30, mình đã phải khó khăn lắm mới ra khỏi nhà để chạy xe thật nhanh đến nhà trọ của anh ta...đứng trước nhà trọ mình thật là rối vì đt mình hết card rồi, không có cách nào liên lạc được với anh ta...đành liều mạng lần mò đường đi vào trong giữa bóng tối....lên đó gõ cửa nhà, anh Duy - người ở trọ chung với anh ta thấy mình và đã gọi anh ta dậy, mình đợi mãi, đợi mãi anh ta vẫn không ra, mình không hiểu gì hết, hiện giờ mình đang rất gấp vì đã trễ lắm rồi, mình vào nhà và đứng trước mặt anh ta, anh ta liếc nhìn mình rồi nằm xuống ngủ tiếp...Cảm giác lúc đó của mình thật không biết phải nói ra sao nữa...!!! Rất bất ngờ và.........đau lòng...mình có cảm giác rằng trong cái nhìn hời hợt đó, thật sự không có hình ảnh của mình...Chuyện có lẽ cũng không có gì nghiêm trọng nhỉ?? nhưng sao mình lại bỏ chạy và rỏ nước mắt ??? có phải rằng cái nhìn đó khiến tim mình đau không??? Dù rằng hôm sau có nghe lời giải thích của anh ta nhưng sao mình vẫn không thể nào quên đi điều đó ??? Trong tim anh ta có thật là duy nhất chỉ có mình không??? hay đằng sau ánh mắt đó còn ần chứa điều gì khác, nó làm mình........haizzzz....phải làm sao đây nhỉ...mình khó chịu quá đi mất...........<br />
<br />
-----------------------------------------------</font><br />
<br />
<br />
<span style="color: Red;" class="mycode_color">What can i do?????????</span></h2></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span><h2><font color="Magenta">Mình không hiểu tình cảm có nghĩa là gì nữa??? nó thật sự có được một định nghĩa nhất định không???<br />
-----------------------------</font><br />
<br />
<font color="RoyalBlue">Cuộc sống của ở nơi đây của mình trái ngược với cái tp nhộn nhịp này...từ hồi đầu năm mới tới bây giờ, mình sống chậm dần, chậm dần...không biết có phải vì mình được ba mẹ cho chuyển sang học bán trú hay không, hay là vì khoảng thời gian trống của mình khiến mình suy nghĩ và buồn rầu hơn nhiều nhỉ??<br />
Có phải mình quá ủy mị, nề hà, chậm chạp không?? mình thấy uể oải, chán chường và thiếu tự tin hơn bao giờ hết...</font><br />
<br />
<font color="Gray">Đến trường mình chỉ im lặng, nghe thầy cô giảng bài, ghi ghi chép chép,...đôi lúc có hé môi cười vì một chuyện gì đó trong lớp...rồi lại quay về cái cung cách máy móc như trước...<br />
Mình không hiểu bản thân của mình đang cần gì và muốn gì nữa, mình không xác định chắc chắn con đường tương lai sau này của mình,...đôi khi mình tự nghĩ: " phải rồi!! Trình độ hội họa của mình cũng khá, theo ngành thiết kế hay kiến trúc chắc là ổn cho cuộc sống sau này.." nhưng tại sao mình vẫn còn vất vưỡng cái cảm giác đó không phải là sự lựa chọn của mình vậy nhỉ??Thực sự thứ gì mới làm mình thích thú và đam mê đây???</font><br />
<br />
<span style="color: Pink;" class="mycode_color">Mặc dù lúc bé mình đã tự vạch ra con đường tương lai sự nghiệp của mình lúc lớn và mình tự tin rằng mình sẽ chinh phục được nó,...nhưng sao bây giờ mình lại cảm thấy đó không phải điều mình muốn như thế này nhỉ??? Tài năng của mình là gì???</span><br />
<br />
<span style="color: DarkSlateBlue;" class="mycode_color">Đôi lúc mình nghĩ mình thật là ngu xuẩn, ngớ ngẩn, cả điều mình muốn cũng không biết thì nói gì đến tương lai kia chứ???</span><br />
<br />
Buồn và bối rối thật!!!<br />
----------------------------------<br />
 <br />
<span style="color: Olive;" class="mycode_color">Đến chuyện tình cảm, mình cũng thật cứng nhắc và khô khan...</span><br />
<br />
<span style="color: Magenta;" class="mycode_color">Mình nghĩ rằng mình thực sự thích người đó nhưng sao mình có cảm giác người ta không mở lòng với mình vậy nhỉ...dù trên thực tế, trông cả 2 thực sự là 1 cặp" đang yêu nhau", nhưng mình không nắm được, không biết được anh ta nghĩ gì về mình, coi mình như thế nào, có thật lòng với mình hay không???</span><br />
<br />
<font color="Blue">Bởi vì anh ta thậm chí còn không muốn nói cho mình anh ta đang suy nghĩ gì, buồn gì hay đang có ý định gì nữa...anh ta luôn giấu dím mình một điều gì đó...mình thật sự muốn biết đó là cái gì...<br />
Mình suy nghĩ khá nhiều đến chuyện của anh với cô người yêu tên Thảo trước đây của anh ta...lúc Tết về mình với cô gái đó có chat và nói chuyện với nhau, mình cảm thấy người này thật sự không phải là 1 người đơn giản - mình cảm nhận được qua cung cách nói chuyện của cô...Thực sự là vậy, cô ta hỏi han mình rồi lân la sang chuyện của mình với anh , câu chuyện giữa mình và cỗ có vẻ căng thẳng...cô ta khẳng định người đó nói với cô ta rằng anh đã chia tay mình, bây giờ chỉ xem mình là em gái và duy nhất có 1 người yêu là Thảo - cô gái đó!!!</font><br />
<font color="SlateGray">Mình vẫn cứ đinh ninh rằng tình cảm của 2 đứa mình thật sự là vững chắc vì mình TIN ANH TA...100%, nhưng giờ thì khác rồi, niềm tin đó không còn trọn vẹn nữa...<br />
Cô gái đó hẹn mình cùng uống cà phê với người con trai này để làm rõ mọi ngờ vực...Lúc bấy giờ, mình vẫn đinh ninh rằng người bị lừa là cô ta chứ KHÔNG PHẢI MÌNH...........</font><br />
<font color="Yellow">Nào ngờ đâu, mọi chuyện có như mình nghĩ...Tối đó, đúng hẹn mình có đợi cô ta đến để cùng đi nhưng lâu quá không thấy bóng dáng ai, mình nghĩ chắc cô ta bận rồi, mình lấy xe đạp sang nhà nhỏ bạn thân - Hoàng Anh, mình - nó và đứa bạn trai của nó mà mình chưa biết mặt cùng đi uống cà phê ở quán Seven...đang ngôi nhìn 2 đứa nó vui vẻ đùa giỡn thì có điện thoại mình run lên...chị mình hỏi đang ở đâu, có người cần gặp..<br />
Mình nghĩ là cô gái đó đến gặp mình, nào ngờ là anh ta...nhìn anh ta có vẻ đã uống rất nhiều...anh ta giải thích ngọn ngành và...mình rất bất ngờ với lời nói ấy...Anh ta thừa nhận cô gái Thảo đó nói tất cả đều là sự thật, nhưng có điều rằng anh ta làm vậy cũng chỉ vì muốn bảo vệ mình, cô gái đó rất phức tạp và nguy hiểm, anh ta nói thế để cô ta không làm tổn hại đến mình...nghe có vẻ khó tin lắm nhỉ...nhưng biết sao đây...mình cũng phải tin rằng điều anh ta làm là đúng!!!</font><br />
<br />
<font color="DarkOrange">Bây giờ là đầu tháng 3 rồi, mình sao vẫn không quên được chuyện đó nhỉ...dù biết là điều đó khó chấp nhận nhưng mình vẫn thật lòng mong rằng điều anh ta hứa là thật...mình khá buồn... và mình thật sự ghét cố gái đó và cả anh ta...rất ghét!!!!<br />
</font><br />
<font color="Pink">Hôm trước mình có đến nhà trọ gặp anh ta, lúc đó là 9h30, mình đã phải khó khăn lắm mới ra khỏi nhà để chạy xe thật nhanh đến nhà trọ của anh ta...đứng trước nhà trọ mình thật là rối vì đt mình hết card rồi, không có cách nào liên lạc được với anh ta...đành liều mạng lần mò đường đi vào trong giữa bóng tối....lên đó gõ cửa nhà, anh Duy - người ở trọ chung với anh ta thấy mình và đã gọi anh ta dậy, mình đợi mãi, đợi mãi anh ta vẫn không ra, mình không hiểu gì hết, hiện giờ mình đang rất gấp vì đã trễ lắm rồi, mình vào nhà và đứng trước mặt anh ta, anh ta liếc nhìn mình rồi nằm xuống ngủ tiếp...Cảm giác lúc đó của mình thật không biết phải nói ra sao nữa...!!! Rất bất ngờ và.........đau lòng...mình có cảm giác rằng trong cái nhìn hời hợt đó, thật sự không có hình ảnh của mình...Chuyện có lẽ cũng không có gì nghiêm trọng nhỉ?? nhưng sao mình lại bỏ chạy và rỏ nước mắt ??? có phải rằng cái nhìn đó khiến tim mình đau không??? Dù rằng hôm sau có nghe lời giải thích của anh ta nhưng sao mình vẫn không thể nào quên đi điều đó ??? Trong tim anh ta có thật là duy nhất chỉ có mình không??? hay đằng sau ánh mắt đó còn ần chứa điều gì khác, nó làm mình........haizzzz....phải làm sao đây nhỉ...mình khó chịu quá đi mất...........<br />
<br />
-----------------------------------------------</font><br />
<br />
<br />
<span style="color: Red;" class="mycode_color">What can i do?????????</span></h2></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Tet que]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Tet-que</link>
			<pubDate>Wed, 18 Jan 2012 15:41:28 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=90152">nguyentuongvy20061989</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Tet-que</guid>
			<description><![CDATA[Vậy là mình đã về nhà - ngôi nhà mà mình đã lớn lên và được yêu thương, lúc nào về nhà mình cũng thấy ấm áp, an toàn, khác hẳn cuộc sống xô bồ với những dối gian, lừa gạt, phức tạp ngoài kia...Có lẽ đây là khoảng thời gian mình thấy tâm trí thanh thản và bình yên nhất, không phải đau đầu với những tính toán, những suy nghĩ xem hôm nay ăn gì?, người ta đối xử như thế với mình có thật lòng không?,.... Dường như những sự mệt mỏi đã tan biến mất, chỉ còn lại một tôi bình yên đến lạ...<br />
<br />
 <br />
<br />
Về nhà lại được ăn những món ăn ngoại nấu, canh bí hầm dừa, bánh chuối, thịt gà, hải sản,...ôi thôi bao nhiêu là thứ, nghĩ đến những ngày ở thành phố với món mì tôm mà cay xè mắt. Nhìn ra ngoài vườn chùm ổi chín đong đưa, thơm lừng, ngọt lịm như chào cô chủ nhỏ đã về thiên đường của mình, ngó đằng trước nhà, cây vú sữa và những chùm xanh mơn mởn, không biết cây vú sữa có tự lúc nào mình chỉ biết lớn lên đã thấy nó, hơn 20 năm qua, mình lớn lên và cây vú sữa cũng già cỗi, chắc nó cũng bằng tuổi bà mình. Xa xa, dòng sông xanh ngắt chạy dọc ngang nhà mình, nơi mình có thật nhìu kỉ niệm với nó, tắm sông, câu cá,...Dường như muốn ôm cả trời quê vào lòng mà suýt xoa "Nhớ quá, nhớ quá"!!!<br />
<br />
 <br />
<br />
Tết quê nhà bao giờ cũng ấm cúng, tình cảm gia đình như nhân lên nhiều lần hơn, và cứ thêm mỗi năm thì cái tình cảm ấy cứ vô hạn lần gấp lên mãi trong lòng mình, nhà mình năm nay phơi cá khô phi, tôm khô, làm mắm tôm,...bánh mứt đã đầy đủ, khi mình về trong nhà nhìu tiếng cười hơn, khuôn mặt ai ai cũng thân thương quá đỗi...Yêu sao tết quê nhà...<br />
<br />
 <br />
<br />
Về quê, mang theo nỗi nhớ người tình xa, người ngày ngày bên mình trong những dư âm ngọt ngào của tình cảm, đôi khi trong những cay đắng xé lòng nhau. "Sài Gòn đẹp quá. Nếu có em ở đây, anh sẽ bắt em dậy sớm đi chơi với anh hết ngày". Ừ, bây giờ chắc Sài Gòn đẹp lắm anh nhỉ, về để thấy nhớ anh nhìu thêm một chút, nhớ Sài Gòn nhìu thêm một chút...<br />
<br />
 <br />
<br />
"Về rồi đi - lòng chẳng muốn đa mang<br />
<br />
Dẫu vẫn biết đời vốn dĩ hợp tan<br />
<br />
Nhưng sao không ngăn nổi dòng nước nhỏ<br />
<br />
Khi quay lưng cất bước - lệ đôi hàng"]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Vậy là mình đã về nhà - ngôi nhà mà mình đã lớn lên và được yêu thương, lúc nào về nhà mình cũng thấy ấm áp, an toàn, khác hẳn cuộc sống xô bồ với những dối gian, lừa gạt, phức tạp ngoài kia...Có lẽ đây là khoảng thời gian mình thấy tâm trí thanh thản và bình yên nhất, không phải đau đầu với những tính toán, những suy nghĩ xem hôm nay ăn gì?, người ta đối xử như thế với mình có thật lòng không?,.... Dường như những sự mệt mỏi đã tan biến mất, chỉ còn lại một tôi bình yên đến lạ...<br />
<br />
 <br />
<br />
Về nhà lại được ăn những món ăn ngoại nấu, canh bí hầm dừa, bánh chuối, thịt gà, hải sản,...ôi thôi bao nhiêu là thứ, nghĩ đến những ngày ở thành phố với món mì tôm mà cay xè mắt. Nhìn ra ngoài vườn chùm ổi chín đong đưa, thơm lừng, ngọt lịm như chào cô chủ nhỏ đã về thiên đường của mình, ngó đằng trước nhà, cây vú sữa và những chùm xanh mơn mởn, không biết cây vú sữa có tự lúc nào mình chỉ biết lớn lên đã thấy nó, hơn 20 năm qua, mình lớn lên và cây vú sữa cũng già cỗi, chắc nó cũng bằng tuổi bà mình. Xa xa, dòng sông xanh ngắt chạy dọc ngang nhà mình, nơi mình có thật nhìu kỉ niệm với nó, tắm sông, câu cá,...Dường như muốn ôm cả trời quê vào lòng mà suýt xoa "Nhớ quá, nhớ quá"!!!<br />
<br />
 <br />
<br />
Tết quê nhà bao giờ cũng ấm cúng, tình cảm gia đình như nhân lên nhiều lần hơn, và cứ thêm mỗi năm thì cái tình cảm ấy cứ vô hạn lần gấp lên mãi trong lòng mình, nhà mình năm nay phơi cá khô phi, tôm khô, làm mắm tôm,...bánh mứt đã đầy đủ, khi mình về trong nhà nhìu tiếng cười hơn, khuôn mặt ai ai cũng thân thương quá đỗi...Yêu sao tết quê nhà...<br />
<br />
 <br />
<br />
Về quê, mang theo nỗi nhớ người tình xa, người ngày ngày bên mình trong những dư âm ngọt ngào của tình cảm, đôi khi trong những cay đắng xé lòng nhau. "Sài Gòn đẹp quá. Nếu có em ở đây, anh sẽ bắt em dậy sớm đi chơi với anh hết ngày". Ừ, bây giờ chắc Sài Gòn đẹp lắm anh nhỉ, về để thấy nhớ anh nhìu thêm một chút, nhớ Sài Gòn nhìu thêm một chút...<br />
<br />
 <br />
<br />
"Về rồi đi - lòng chẳng muốn đa mang<br />
<br />
Dẫu vẫn biết đời vốn dĩ hợp tan<br />
<br />
Nhưng sao không ngăn nổi dòng nước nhỏ<br />
<br />
Khi quay lưng cất bước - lệ đôi hàng"]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[đắng cay]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-%C4%91%E1%BA%AFng-cay</link>
			<pubDate>Sat, 14 Jan 2012 23:11:43 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=90152">nguyentuongvy20061989</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-%C4%91%E1%BA%AFng-cay</guid>
			<description><![CDATA[Khung cảnh bây giờ thật là đáng chán. Mình chán ghét cái cảm giác này. Thật sự không ai muốn mình phải buồn bã cả, nhưng có rất ít người đạt được điều mình mong muốn. Mất mát nhiều nhưng cố gắng làm sao cho mình khỏi thất vọng, khỏi mất đi ý chí và khát vọng sống mới là điều quan trọng. Mình làm được không?<br />
<br />
Có lẽ nào tất cả chỉ là như thế? Mãi mãi chỉ là như thế? Có lẽ nào mình phải hứng chịu đau khổ, mỏi mòn và hối tiếc? Trái tim ơi...vỡ ra...và đừng rung động nữa, có được không?<br />
<br />
Buồn lắm, cuộc sống của mình, nhất là những ngày này, khi người bạn cô đơn lại ghé thăm mình mà không chịu đi ngay. Những người đang đi ngoài kia, có ai như mình không? Có ai phải kềm giữ lòng mình và cô độc như mình lúc này không???<br />
<br />
Nhìu lúc mình muốn làm cái gì đó để anh hiểu mình chỉ yêu có mỗi anh - để anh tin tưởng và yêu mình hơn - rằng mình luôn gìn giữ hình ảnh anh trong tim - nhưng mình không thể khiến anh hiểu mà chỉ càng đẩy anh đi xa hơn...Có lẽ những tình cảm đẹp đẽ ấy chỉ dừng lại ở đấy? Mình chẳng bao giờ đủ sức giữ ai đó bên mình thật lâu. Mình đâu có đòi hỏi điều gì, chỉ mong điều tốt đẹp đến với anh - Hạnh phúc ư? Tương lai ư? Còn ý nghĩa gì nữa???<br />
<br />
"Anh chỉ có thể yêu mà không thể lấy em". Lời nói ngắn - gây tổn thương sâu - cứ lặp đi lặp lại trong đầu mình. Vy ơi!...Khóc à?...Khóc thật ư?...Vy...thôi đừng khóc...đừng nghẹn ngào như thế??? Trời ơi, Vy đừng biến mình thành kẻ yếu đuối tệ hại như vậy. Thôi Vy đừng níu anh lại nữa, Vy hãy để anh đi đi, Vy sống một mình như vậy nhé. Hạnh phúc đó không dành cho Vy, tất cả chỉ là ảo tưởng? Vy thôi đừng nghỉ đến cái sự chia xa đáng sợ đó, khi người bạn hạnh phúc đang nhìn Vy - đang chờ đón Vy ở đằng trước con đường đó, thấy không Vy?<br />
<br />
Mình sẽ khép trái tim mình lại - tập cho nó chai sạn trước nỗi đau quá sức chịu đựng, mình sẽ cách xa anh để tự cởi bỏ những gì trói chặt lòng mình và sẽ xoa dịu dần vết thương lòng này trong mình.<br />
<br />
Cuộc đời mình như 1 hành trình tìm kiếm hạnh phúc có lúc gần gũi - lúc thì xa vời vợi, mình ý thức được là mình mong muốn được yêu thương một cách trọn vẹn. Con người ai cũng có cho riêng mình nỗi đau, bất hạnh nhưng phải biết chịu đựng nó như 1 thử thách trong cuộc sống và tìm cách vượt qua để chiến thắng trong cuộc đời đầy cám dỗ này. Trong tình yêu, người ta chỉ có thể vui, buồn hoặc giận hờn chứ không hề thù hận khi ta đã yêu bằng con tim.<br />
<br />
Có lẽ bản thân mình sinh ra không phải để được che chở, yêu thương, để được sống trong sự bảo bọc mà sinh ra mình mạnh mẽ như thế để đương đầu, thách thức với cuộc đời. Do đó, mình cần phải bãn lĩnh hơn trong tất cả mọi chuyện, tự đứng trên đôi chân, dù phía dưới đầy gai nhọn...<br />
<br />
Một lần nữa hát khúc ca dũng cảm cho một con người<br />
<br />
Rồi sau tất cả chỉ thấy một "con người" đầy nghị lực, một cô gái biết cười với nỗi đau và lạc quan...<br />
<br />
Cho tôi xin những nụ cười trên đôi môi em<br />
<br />
nhé Tường Vy..]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Khung cảnh bây giờ thật là đáng chán. Mình chán ghét cái cảm giác này. Thật sự không ai muốn mình phải buồn bã cả, nhưng có rất ít người đạt được điều mình mong muốn. Mất mát nhiều nhưng cố gắng làm sao cho mình khỏi thất vọng, khỏi mất đi ý chí và khát vọng sống mới là điều quan trọng. Mình làm được không?<br />
<br />
Có lẽ nào tất cả chỉ là như thế? Mãi mãi chỉ là như thế? Có lẽ nào mình phải hứng chịu đau khổ, mỏi mòn và hối tiếc? Trái tim ơi...vỡ ra...và đừng rung động nữa, có được không?<br />
<br />
Buồn lắm, cuộc sống của mình, nhất là những ngày này, khi người bạn cô đơn lại ghé thăm mình mà không chịu đi ngay. Những người đang đi ngoài kia, có ai như mình không? Có ai phải kềm giữ lòng mình và cô độc như mình lúc này không???<br />
<br />
Nhìu lúc mình muốn làm cái gì đó để anh hiểu mình chỉ yêu có mỗi anh - để anh tin tưởng và yêu mình hơn - rằng mình luôn gìn giữ hình ảnh anh trong tim - nhưng mình không thể khiến anh hiểu mà chỉ càng đẩy anh đi xa hơn...Có lẽ những tình cảm đẹp đẽ ấy chỉ dừng lại ở đấy? Mình chẳng bao giờ đủ sức giữ ai đó bên mình thật lâu. Mình đâu có đòi hỏi điều gì, chỉ mong điều tốt đẹp đến với anh - Hạnh phúc ư? Tương lai ư? Còn ý nghĩa gì nữa???<br />
<br />
"Anh chỉ có thể yêu mà không thể lấy em". Lời nói ngắn - gây tổn thương sâu - cứ lặp đi lặp lại trong đầu mình. Vy ơi!...Khóc à?...Khóc thật ư?...Vy...thôi đừng khóc...đừng nghẹn ngào như thế??? Trời ơi, Vy đừng biến mình thành kẻ yếu đuối tệ hại như vậy. Thôi Vy đừng níu anh lại nữa, Vy hãy để anh đi đi, Vy sống một mình như vậy nhé. Hạnh phúc đó không dành cho Vy, tất cả chỉ là ảo tưởng? Vy thôi đừng nghỉ đến cái sự chia xa đáng sợ đó, khi người bạn hạnh phúc đang nhìn Vy - đang chờ đón Vy ở đằng trước con đường đó, thấy không Vy?<br />
<br />
Mình sẽ khép trái tim mình lại - tập cho nó chai sạn trước nỗi đau quá sức chịu đựng, mình sẽ cách xa anh để tự cởi bỏ những gì trói chặt lòng mình và sẽ xoa dịu dần vết thương lòng này trong mình.<br />
<br />
Cuộc đời mình như 1 hành trình tìm kiếm hạnh phúc có lúc gần gũi - lúc thì xa vời vợi, mình ý thức được là mình mong muốn được yêu thương một cách trọn vẹn. Con người ai cũng có cho riêng mình nỗi đau, bất hạnh nhưng phải biết chịu đựng nó như 1 thử thách trong cuộc sống và tìm cách vượt qua để chiến thắng trong cuộc đời đầy cám dỗ này. Trong tình yêu, người ta chỉ có thể vui, buồn hoặc giận hờn chứ không hề thù hận khi ta đã yêu bằng con tim.<br />
<br />
Có lẽ bản thân mình sinh ra không phải để được che chở, yêu thương, để được sống trong sự bảo bọc mà sinh ra mình mạnh mẽ như thế để đương đầu, thách thức với cuộc đời. Do đó, mình cần phải bãn lĩnh hơn trong tất cả mọi chuyện, tự đứng trên đôi chân, dù phía dưới đầy gai nhọn...<br />
<br />
Một lần nữa hát khúc ca dũng cảm cho một con người<br />
<br />
Rồi sau tất cả chỉ thấy một "con người" đầy nghị lực, một cô gái biết cười với nỗi đau và lạc quan...<br />
<br />
Cho tôi xin những nụ cười trên đôi môi em<br />
<br />
nhé Tường Vy..]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Viết cho ngày cuối năm]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Vi%E1%BA%BFt-cho-ng%C3%A0y-cu%E1%BB%91i-n%C4%83m</link>
			<pubDate>Sat, 14 Jan 2012 23:06:52 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=90152">nguyentuongvy20061989</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Vi%E1%BA%BFt-cho-ng%C3%A0y-cu%E1%BB%91i-n%C4%83m</guid>
			<description><![CDATA[Nhắm mắt lại...hồi tưởng về những kí ức xa xưa...Tôi nhìn thấy một cô bé tóc cắt ngắn, tung tăng trên con đường làng, với những trò chơi chỉ dành cho mấy thằng con trai. Ngoảnh lại, đã 23 tuổi rồi. Những ngày cuối của năm 2011...có chút gì đó vấn vương pha lẫn tiếc nuối, tôi đang lãng phí thời gian chăng? Bước sang tuổi 23, tôi chưa có gì. Thật sự có rất nhìu điều phải đối diện, dù trốn chạy rồi cũng phải đối mặt mà thôi.<br />
<br />
Tuổi thơ tôi tuy không được êm đềm như những người khác nhưng tôi cũng có cho mình khoảng trời riêng trong vắt. Từ khi nào tôi bỏ quên sự hồn nhiên? Tôi trầm lặng, tôi cô độc, tôi gặm nhấm những tổn thương để lớn lên, tôi ước mình được như những ngày đó, đi chơi về, trốn ngoại để tắm sông, rồi len lén vào buồng nằm giả vờ ngủ. Lâu lắm rồi tôi mới ngồi nhớ về kỉ niệm, sống với kí ức, với những gì ngỡ đã phôi phai theo năm tháng nhạt nhòa nay bừng tỉnh giữa phố đông, tôi lâu lắm mới trong cơn say chếnh choáng, không phải say rượu mà say kí ức, say đời...<br />
<br />
Mọi thứ theo dòng đời xoay chuyển, đem theo cuộc đời con người cuộn vào dòng chảy thời gian, có lúc êm đềm, có lúc mạnh mẽ. Ngay lúc này tôi nhớ, ừ tôi nhớ, hình ảnh ngoại già giấu sau lưng còng trái ổi, hình ảnh ngoại khóc khi tôi mang gói đồ đạc lên thành phố đi học, hình ảnh nồi canh chua mẹ nấu, đắng ở môi mà ngọt hoài ở cổ họng...hình ảnh những cái tết khi ngoại tôi ngồi luộc bánh tét, và chúng tôi háo hức để được ăn mẻ bánh đầu tiên, rồi cô bé tôi ca hát, nhảy múa thể hiện sự vui sướng khi mình lớn thêm 1 tuổi,...Một năm nữa lại trôi qua, những nụ cười xưa, những gương mặt cũ, dần nhạt nhòa, biết sao được, thời gian...tôi bắt đầu sợ tết, sợ những nếp nhăn trên gương mặt bà, sợ bước chân vấp ngã của ông, sợ những lời than thở của mẹ, sợ...một nỗi sợ mơ hồ trong tôi, chẳng lẽ tôi đã già trước tuổi rồi sao? Ừ, tôi già trước tuổi.<br />
<br />
Sao lại thế nhỉ? những cảm xúc cứ miên man khắp cơ thể, muốn thui chột đi tất cả tâm trí này, muốn điên cuồng lên cho khuây khỏa, muốn la hét lên mà đang ngồi ở công ty với các bạn đồng nghiệp, không khí vui vẻ háo hức của mọi người xung quanh, không thể làm được điều đó khi tâm trạng rối bời thì sao có thể hả hê? Nhưng thôi, gạt bỏ những ưu phiền ấy đi, gạt bỏ những luyến tiếc si mê ấy đi. Tôi vẫn là tôi, tôi sẽ chẳng ép uổng mình theo khuôn mẫu bất kì ai, tôi vẫn là tôi thôi dẫu không hợp ý mọi người. Ai mà không phải tựa nương vào 1 chút hư ảo?<br />
<br />
Rồi mai tôi sẽ lại được về với tuổi thơ, với quê hương, đến khi quay lại thành phố nhộn nhịp, ngoại sẽ lại gói ghém bịt hạt dưa tết cho tôi mang lên "Ăn ít thôi con nhé, kẻo nổi nhìu mụn chẳng ai thèm rước đâu". Hay lời nói của mẹ "Mẹ mãi mãi yêu con dù cho con có tồi tệ như thế nào đi nữa, dù con có xấu xa, hay con vô tình, với mẹ, com mãi mãi xinh đẹp." Tôi rưng nước mắt, quay lưng đi, cố không để những người thân yêu nhìn thấy tôi đau, vì họ sẽ xót, tôi cố gắng để ko rơi những giọt hờn tủi, uất ức, tôi sợ người tóc bạc khóc hay đau lòng vì kẻ đầu xanh.<br />
<br />
Ngày mai thôi, tôi sẽ trở về nơi ấy. Nơi có hình bóng mẹ, nơi có hình bóng ngoại. Gói tất cả tình cảm, tôi phải về nơi ấy, chỉ với đôi vai gầy, một cái đầu đầy những tâm trạng, và một trái tim dành tặng tình yêu tôi cho những người thân...Chỉ mình tôi về nơi ấy mà thôi...<br />
<br />
"Có nắng nào là nắng bình yên đâu<br />
Em nhớ nhé đừng bao giờ quên nhớ<br />
Bởi lẽ khi trái tim em ngừng thở<br />
Là lúc em mang nỗi nhớ đi xa..."]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Nhắm mắt lại...hồi tưởng về những kí ức xa xưa...Tôi nhìn thấy một cô bé tóc cắt ngắn, tung tăng trên con đường làng, với những trò chơi chỉ dành cho mấy thằng con trai. Ngoảnh lại, đã 23 tuổi rồi. Những ngày cuối của năm 2011...có chút gì đó vấn vương pha lẫn tiếc nuối, tôi đang lãng phí thời gian chăng? Bước sang tuổi 23, tôi chưa có gì. Thật sự có rất nhìu điều phải đối diện, dù trốn chạy rồi cũng phải đối mặt mà thôi.<br />
<br />
Tuổi thơ tôi tuy không được êm đềm như những người khác nhưng tôi cũng có cho mình khoảng trời riêng trong vắt. Từ khi nào tôi bỏ quên sự hồn nhiên? Tôi trầm lặng, tôi cô độc, tôi gặm nhấm những tổn thương để lớn lên, tôi ước mình được như những ngày đó, đi chơi về, trốn ngoại để tắm sông, rồi len lén vào buồng nằm giả vờ ngủ. Lâu lắm rồi tôi mới ngồi nhớ về kỉ niệm, sống với kí ức, với những gì ngỡ đã phôi phai theo năm tháng nhạt nhòa nay bừng tỉnh giữa phố đông, tôi lâu lắm mới trong cơn say chếnh choáng, không phải say rượu mà say kí ức, say đời...<br />
<br />
Mọi thứ theo dòng đời xoay chuyển, đem theo cuộc đời con người cuộn vào dòng chảy thời gian, có lúc êm đềm, có lúc mạnh mẽ. Ngay lúc này tôi nhớ, ừ tôi nhớ, hình ảnh ngoại già giấu sau lưng còng trái ổi, hình ảnh ngoại khóc khi tôi mang gói đồ đạc lên thành phố đi học, hình ảnh nồi canh chua mẹ nấu, đắng ở môi mà ngọt hoài ở cổ họng...hình ảnh những cái tết khi ngoại tôi ngồi luộc bánh tét, và chúng tôi háo hức để được ăn mẻ bánh đầu tiên, rồi cô bé tôi ca hát, nhảy múa thể hiện sự vui sướng khi mình lớn thêm 1 tuổi,...Một năm nữa lại trôi qua, những nụ cười xưa, những gương mặt cũ, dần nhạt nhòa, biết sao được, thời gian...tôi bắt đầu sợ tết, sợ những nếp nhăn trên gương mặt bà, sợ bước chân vấp ngã của ông, sợ những lời than thở của mẹ, sợ...một nỗi sợ mơ hồ trong tôi, chẳng lẽ tôi đã già trước tuổi rồi sao? Ừ, tôi già trước tuổi.<br />
<br />
Sao lại thế nhỉ? những cảm xúc cứ miên man khắp cơ thể, muốn thui chột đi tất cả tâm trí này, muốn điên cuồng lên cho khuây khỏa, muốn la hét lên mà đang ngồi ở công ty với các bạn đồng nghiệp, không khí vui vẻ háo hức của mọi người xung quanh, không thể làm được điều đó khi tâm trạng rối bời thì sao có thể hả hê? Nhưng thôi, gạt bỏ những ưu phiền ấy đi, gạt bỏ những luyến tiếc si mê ấy đi. Tôi vẫn là tôi, tôi sẽ chẳng ép uổng mình theo khuôn mẫu bất kì ai, tôi vẫn là tôi thôi dẫu không hợp ý mọi người. Ai mà không phải tựa nương vào 1 chút hư ảo?<br />
<br />
Rồi mai tôi sẽ lại được về với tuổi thơ, với quê hương, đến khi quay lại thành phố nhộn nhịp, ngoại sẽ lại gói ghém bịt hạt dưa tết cho tôi mang lên "Ăn ít thôi con nhé, kẻo nổi nhìu mụn chẳng ai thèm rước đâu". Hay lời nói của mẹ "Mẹ mãi mãi yêu con dù cho con có tồi tệ như thế nào đi nữa, dù con có xấu xa, hay con vô tình, với mẹ, com mãi mãi xinh đẹp." Tôi rưng nước mắt, quay lưng đi, cố không để những người thân yêu nhìn thấy tôi đau, vì họ sẽ xót, tôi cố gắng để ko rơi những giọt hờn tủi, uất ức, tôi sợ người tóc bạc khóc hay đau lòng vì kẻ đầu xanh.<br />
<br />
Ngày mai thôi, tôi sẽ trở về nơi ấy. Nơi có hình bóng mẹ, nơi có hình bóng ngoại. Gói tất cả tình cảm, tôi phải về nơi ấy, chỉ với đôi vai gầy, một cái đầu đầy những tâm trạng, và một trái tim dành tặng tình yêu tôi cho những người thân...Chỉ mình tôi về nơi ấy mà thôi...<br />
<br />
"Có nắng nào là nắng bình yên đâu<br />
Em nhớ nhé đừng bao giờ quên nhớ<br />
Bởi lẽ khi trái tim em ngừng thở<br />
Là lúc em mang nỗi nhớ đi xa..."]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Khoảng lặng]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Kho%E1%BA%A3ng-l%E1%BA%B7ng--17445</link>
			<pubDate>Wed, 11 Jan 2012 09:44:51 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=90152">nguyentuongvy20061989</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Kho%E1%BA%A3ng-l%E1%BA%B7ng--17445</guid>
			<description><![CDATA[Lại một ngày nữa trôi qua, em đang sống trong cuộc sống tràn đầy những bộn bề. Có một cô bé nói với em sống phải thực tế, không nên bay bổng,...Uh thì thực tế nhưng đôi khi em cần lắm những khoảng lặng, để cho em bay bổng một chút, cho em sách vở một chút, để em quên đi những cái thực tế có đôi chút phũ phàng và lạnh lùng ngoài kia.<br />
<br />
Khoảnh khắc này, em ngồi trước laptop mà tay thì vô định gõ những dòng chữ không đầu không cuối, mối khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời em và chính là cuộc sống mà em cần nắm giữ...Khoảng lặng này sẽ dẫn em đi về đâu...em muốn để tình yêu lấp đầy trái tim mình, khi sự căm ghét ngự trị trong tim thì nó sẽ chẳng còn chỗ cho bất kỳ thứ gì khác nữa, nhưng nếu có tình yêu hiện diện ở đó, em sẽ nhận ra rằng niềm vui, niềm hạnh phúc, thành công đều ở cả nơi đây. Em biết cuộc sống còn biết bao phiền muộn, lo âu, vì thế em cần phải học cách mở rộng trái tim ra hơn nữa để cho đi tình yêu thương, đó cũng là cách mang lại hạnh phúc cho chính mình.<br />
<br />
Sẽ đến lúc em nhận ra sự khác biệt giữa việc giữ một bàn tay và ràng buộc một tâm hồn, có ai đi mà không vấp ngã đôi lần, em sẽ cố gắng góp nhặt những mảnh vỡ của mình ngày hôm qua và bước tiếp con đường đã chọn ngày hôm nay, trông chờ những gì chưa chắc chắn ở ngày mai. Em nhận ra rằng khi mình vượt qua những khó khăn, cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa.<br />
<br />
Khi những giọt nước mắt tuôn rơi, em đau buồn, em chấp nhận, em thấu hiểu và em vươn lên. Can đảm vượt lên khổ đau là một thái độ dũng cảm, mạnh mẽ mỗi khi mình gặp phải thử thách. Không biết em có đủ nghị lực và gan góc để vượt qua không??? Vì thật sự em cũng yếu đuối, em cũng tủi thân, khi mình đang thiếu thốn mà nhìn kẻ khác đủ đầy, thì cái thiếu thốn đó càng thêm xa xót, cái tủi thân càng ngập sâu trong tim, khi mình lạnh mà nhìn thấy kẻ khác ấm áp, thì cái lạnh đó càng thêm buốt giá, cõi lòng lạnh băng tê buốt...<br />
<br />
Vậy em cần gì? Đó là em cần phải cứng rắn, vượt qua những phút đau, những cái tủi thân không đáng có, ngẩng cao đầu mà bước tiếp trong cuộc đời này, im lặng khi thấy kẻ khác đầy đủ mà mình thì thiếu thốn, nếu có tan nát vì bất cứ điều gì, cũng phải cố cắn chặt răng, nuốt nước mắt vào trong, tự cắn vào tay mà che đi nỗi đau,...Vậy xin em, tôi xin em (một nứa phần linh hồn yếu đuối của tôi), em hãy im lặng ngủ ngoan em nhé, đừng bật dậy mà làm đau chính mình...<br />
<br />
Đêm nay trong khoảng lặng, em ru phần hồn yếu đuối của mình ngủ yên...<br />
<br />
Đêm nay trong khoảng lặng, em để cho những tủi hờn chảy xuống đáy tim...<br />
<br />
Đêm nay sẽ là đêm em bình yên trong khoảng lặng riêng em...<br />
<br />
Hoa Tường Vy nở trong đêm...tỏa hương đi em...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Lại một ngày nữa trôi qua, em đang sống trong cuộc sống tràn đầy những bộn bề. Có một cô bé nói với em sống phải thực tế, không nên bay bổng,...Uh thì thực tế nhưng đôi khi em cần lắm những khoảng lặng, để cho em bay bổng một chút, cho em sách vở một chút, để em quên đi những cái thực tế có đôi chút phũ phàng và lạnh lùng ngoài kia.<br />
<br />
Khoảnh khắc này, em ngồi trước laptop mà tay thì vô định gõ những dòng chữ không đầu không cuối, mối khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời em và chính là cuộc sống mà em cần nắm giữ...Khoảng lặng này sẽ dẫn em đi về đâu...em muốn để tình yêu lấp đầy trái tim mình, khi sự căm ghét ngự trị trong tim thì nó sẽ chẳng còn chỗ cho bất kỳ thứ gì khác nữa, nhưng nếu có tình yêu hiện diện ở đó, em sẽ nhận ra rằng niềm vui, niềm hạnh phúc, thành công đều ở cả nơi đây. Em biết cuộc sống còn biết bao phiền muộn, lo âu, vì thế em cần phải học cách mở rộng trái tim ra hơn nữa để cho đi tình yêu thương, đó cũng là cách mang lại hạnh phúc cho chính mình.<br />
<br />
Sẽ đến lúc em nhận ra sự khác biệt giữa việc giữ một bàn tay và ràng buộc một tâm hồn, có ai đi mà không vấp ngã đôi lần, em sẽ cố gắng góp nhặt những mảnh vỡ của mình ngày hôm qua và bước tiếp con đường đã chọn ngày hôm nay, trông chờ những gì chưa chắc chắn ở ngày mai. Em nhận ra rằng khi mình vượt qua những khó khăn, cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa.<br />
<br />
Khi những giọt nước mắt tuôn rơi, em đau buồn, em chấp nhận, em thấu hiểu và em vươn lên. Can đảm vượt lên khổ đau là một thái độ dũng cảm, mạnh mẽ mỗi khi mình gặp phải thử thách. Không biết em có đủ nghị lực và gan góc để vượt qua không??? Vì thật sự em cũng yếu đuối, em cũng tủi thân, khi mình đang thiếu thốn mà nhìn kẻ khác đủ đầy, thì cái thiếu thốn đó càng thêm xa xót, cái tủi thân càng ngập sâu trong tim, khi mình lạnh mà nhìn thấy kẻ khác ấm áp, thì cái lạnh đó càng thêm buốt giá, cõi lòng lạnh băng tê buốt...<br />
<br />
Vậy em cần gì? Đó là em cần phải cứng rắn, vượt qua những phút đau, những cái tủi thân không đáng có, ngẩng cao đầu mà bước tiếp trong cuộc đời này, im lặng khi thấy kẻ khác đầy đủ mà mình thì thiếu thốn, nếu có tan nát vì bất cứ điều gì, cũng phải cố cắn chặt răng, nuốt nước mắt vào trong, tự cắn vào tay mà che đi nỗi đau,...Vậy xin em, tôi xin em (một nứa phần linh hồn yếu đuối của tôi), em hãy im lặng ngủ ngoan em nhé, đừng bật dậy mà làm đau chính mình...<br />
<br />
Đêm nay trong khoảng lặng, em ru phần hồn yếu đuối của mình ngủ yên...<br />
<br />
Đêm nay trong khoảng lặng, em để cho những tủi hờn chảy xuống đáy tim...<br />
<br />
Đêm nay sẽ là đêm em bình yên trong khoảng lặng riêng em...<br />
<br />
Hoa Tường Vy nở trong đêm...tỏa hương đi em...]]></content:encoded>
		</item>
	</channel>
</rss>