﻿﻿﻿<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
	<channel>
		<title><![CDATA[Diễn Đàn Tuổi Trẻ Việt Nam Uhm.VN - Ngữ văn]]></title>
		<link>https://uhm.vn/forum/</link>
		<description><![CDATA[Diễn Đàn Tuổi Trẻ Việt Nam Uhm.VN - https://uhm.vn/forum]]></description>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2026 23:28:47 +0000</pubDate>
		<generator>MyBB</generator>
		<item>
			<title><![CDATA[Kinh nghiệm học môn văn]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Kinh-nghi%E1%BB%87m-h%E1%BB%8Dc-m%C3%B4n-v%C4%83n</link>
			<pubDate>Mon, 23 Jan 2017 23:11:25 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=176092">vansonpro29193</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Kinh-nghi%E1%BB%87m-h%E1%BB%8Dc-m%C3%B4n-v%C4%83n</guid>
			<description><![CDATA[Bạn cần có kinh nghiệm học môn văn để có thể biến môn học này trở nên thú vị hơn, từ đó mới có thể tiếp thu kiến thức văn học một cách dễ dàng hơn. Không chỉ là một môn thi tốt nghiệp, hoặc thậm chí một môn thi đại học mà bộ môn bộ môn Văn Học còn rất có ích đối với công việc của bạn sau này, trong trường hợp mà bạn phải viết những báo cáo dài đến cả chục trang thì ngoài các kiến thức chuyên môn, thì các kĩ năng viết Văn mà bạn đã được học, đã được rèn luyện cũng là một công cụ hữu ích đấy.<br />
<br />
<br />
Bằng các kinh nghiệm giảng dạy Văn trong nhiều năm, Trung Tâm Gia sư đại học sư phạm xin được chia sẻ cho bạn một số bí kíp, kinh nghiệm học môn văn đơn giản mà vô cùng hiệu quả sau đây.<br />
<br />
<br />
Cố gắng đọc sách như một thói quen<br />
<br />
<br />
Sách vừa là thầy, cũng vừa là bạn. Học từ sách cũng chính là cách tự học hữu ích với mỗi bạn học sinh. Và bạn có thể đọc bất kì cuốn một sách nào, không chỉ giới hạn là sách Văn học . Tuy nhiên mỗi khi đọc sách thì hãy cố gắng học cách hành văn hay, học cách lập luận, giới thiệu và trình bày vấn đề. Cần phải tập trung mỗi khi đọc và đọc nhiều sách chính là một cách hay để có thể trau dồi vốn từ vựng, để có thể ghi nhớ sâu các vấn đề.<br />
<br />
Hơn nữa, khi viết văn nghị luận, thì những dẫn chứng đã học được sẽ giúp bài viết trở nên thuyết phục và ấn tượng hơn.<br />
<br />
<br />
<br />
Hãy tạo niềm yêu thích với môn Văn<br />
<br />
<br />
Mỗi khi đọc một tác phẩm, thì bạn hãy hóa thân vào nhân vật, và thử tượng tượng tác phẩm giống như những thước phim màu sống động, tự cảm nhận chúng. Nếu khi đọc một bài thơ, hãy nghĩ bạn như chính là nhà thơ vậy. Và ngại gì khi một sớm thu se lạnh thử hòa vào dòng suy nghĩ của nhà thơ để xem tác giả nghĩ gì bạn nhỉ?<br />
<br />
<br />
Trong bất cứ lĩnh vực nào cũng vậy, để có thể gắn bó lâu dài, niềm yêu thích cũng chính là yếu tố đầu tiên và là yếu tố vô cùng quan trọng. Và việc học Văn cũng không phải là ngoại lệ. Để yêu thích Văn thì không khó, bạn hãy tạo cho mình những suy nghĩ tích cực. Và bạn cũng đừng nên nghĩ rằng đây là một môn “phải” học, mà bạn hãy nghĩ rằng Văn chính là cuộc sống của bạn.<br />
<br />
<br />
Cần học cách ghi nhớ kiến thức hiệu quả <br />
<br />
<br />
Khi đọc hiểu một tác phẩm, thì trước tiên bạn cần phải nắm được trọng tâm, tư tưởng chính của tác phẩm. Để vẽ sơ đồ, bạn hãy đặt tên tác phẩm ngay chính giữa trang giấy và sau đó phát triển các ý xung quanh “tâm” đó. Bạn cũng có thể sử dụng nhiều cách vẽ khác nhau, vẽ sao cho khi đọc lại giúp các ý rõ ràng và dễ hiểu nhất. Việc dùng nhiều màu bút để vẽ sơ đồ cũng sẽ giúp bạn dễ nhớ hơn, một mẹo nhỏ là viết những ý “cùng cấp” giống màu bút thì tiện lợi hơn đấy!<br />
<br />
<br />
Trong quyển sách “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế” – là một cuốn Best seller của tác giả Adam Khoo đã có chia sẻ một phương pháp ghi nhớ hiệu quả được gọi là: sơ đồ tư duy. <br />
<br />
<br />
Trên đây chính là những kinh nghiệm học môn văn mà Trung Tâm Gia sư đại học sư phạm muốn các bạn có thể nắm rõ được và áp dụng vào quá trình học tập của mình, để nâng cao hiệu quả học bộ môn này.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Bạn cần có kinh nghiệm học môn văn để có thể biến môn học này trở nên thú vị hơn, từ đó mới có thể tiếp thu kiến thức văn học một cách dễ dàng hơn. Không chỉ là một môn thi tốt nghiệp, hoặc thậm chí một môn thi đại học mà bộ môn bộ môn Văn Học còn rất có ích đối với công việc của bạn sau này, trong trường hợp mà bạn phải viết những báo cáo dài đến cả chục trang thì ngoài các kiến thức chuyên môn, thì các kĩ năng viết Văn mà bạn đã được học, đã được rèn luyện cũng là một công cụ hữu ích đấy.<br />
<br />
<br />
Bằng các kinh nghiệm giảng dạy Văn trong nhiều năm, Trung Tâm Gia sư đại học sư phạm xin được chia sẻ cho bạn một số bí kíp, kinh nghiệm học môn văn đơn giản mà vô cùng hiệu quả sau đây.<br />
<br />
<br />
Cố gắng đọc sách như một thói quen<br />
<br />
<br />
Sách vừa là thầy, cũng vừa là bạn. Học từ sách cũng chính là cách tự học hữu ích với mỗi bạn học sinh. Và bạn có thể đọc bất kì cuốn một sách nào, không chỉ giới hạn là sách Văn học . Tuy nhiên mỗi khi đọc sách thì hãy cố gắng học cách hành văn hay, học cách lập luận, giới thiệu và trình bày vấn đề. Cần phải tập trung mỗi khi đọc và đọc nhiều sách chính là một cách hay để có thể trau dồi vốn từ vựng, để có thể ghi nhớ sâu các vấn đề.<br />
<br />
Hơn nữa, khi viết văn nghị luận, thì những dẫn chứng đã học được sẽ giúp bài viết trở nên thuyết phục và ấn tượng hơn.<br />
<br />
<br />
<br />
Hãy tạo niềm yêu thích với môn Văn<br />
<br />
<br />
Mỗi khi đọc một tác phẩm, thì bạn hãy hóa thân vào nhân vật, và thử tượng tượng tác phẩm giống như những thước phim màu sống động, tự cảm nhận chúng. Nếu khi đọc một bài thơ, hãy nghĩ bạn như chính là nhà thơ vậy. Và ngại gì khi một sớm thu se lạnh thử hòa vào dòng suy nghĩ của nhà thơ để xem tác giả nghĩ gì bạn nhỉ?<br />
<br />
<br />
Trong bất cứ lĩnh vực nào cũng vậy, để có thể gắn bó lâu dài, niềm yêu thích cũng chính là yếu tố đầu tiên và là yếu tố vô cùng quan trọng. Và việc học Văn cũng không phải là ngoại lệ. Để yêu thích Văn thì không khó, bạn hãy tạo cho mình những suy nghĩ tích cực. Và bạn cũng đừng nên nghĩ rằng đây là một môn “phải” học, mà bạn hãy nghĩ rằng Văn chính là cuộc sống của bạn.<br />
<br />
<br />
Cần học cách ghi nhớ kiến thức hiệu quả <br />
<br />
<br />
Khi đọc hiểu một tác phẩm, thì trước tiên bạn cần phải nắm được trọng tâm, tư tưởng chính của tác phẩm. Để vẽ sơ đồ, bạn hãy đặt tên tác phẩm ngay chính giữa trang giấy và sau đó phát triển các ý xung quanh “tâm” đó. Bạn cũng có thể sử dụng nhiều cách vẽ khác nhau, vẽ sao cho khi đọc lại giúp các ý rõ ràng và dễ hiểu nhất. Việc dùng nhiều màu bút để vẽ sơ đồ cũng sẽ giúp bạn dễ nhớ hơn, một mẹo nhỏ là viết những ý “cùng cấp” giống màu bút thì tiện lợi hơn đấy!<br />
<br />
<br />
Trong quyển sách “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế” – là một cuốn Best seller của tác giả Adam Khoo đã có chia sẻ một phương pháp ghi nhớ hiệu quả được gọi là: sơ đồ tư duy. <br />
<br />
<br />
Trên đây chính là những kinh nghiệm học môn văn mà Trung Tâm Gia sư đại học sư phạm muốn các bạn có thể nắm rõ được và áp dụng vào quá trình học tập của mình, để nâng cao hiệu quả học bộ môn này.]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Cần góp ý bài nghị luận văn học!!!]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-C%E1%BA%A7n-g%C3%B3p-%C3%BD-b%C3%A0i-ngh%E1%BB%8B-lu%E1%BA%ADn-v%C4%83n-h%E1%BB%8Dc</link>
			<pubDate>Mon, 22 Jul 2013 13:32:59 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=28708">trunglk</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-C%E1%BA%A7n-g%C3%B3p-%C3%BD-b%C3%A0i-ngh%E1%BB%8B-lu%E1%BA%ADn-v%C4%83n-h%E1%BB%8Dc</guid>
			<description><![CDATA[Tình hình là gấu mình chuẩn bị thi, mình muốn tìm tài liệu cho nó tham khảo. Các bạn xem đề rồi góp ý dùm mình nha:<br />
"Điển hình nghệ thuật là gì? Hãy dẫn chứng 1 số tác phẩm văn học để làm sáng tỏ"<br />
Tks!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Tình hình là gấu mình chuẩn bị thi, mình muốn tìm tài liệu cho nó tham khảo. Các bạn xem đề rồi góp ý dùm mình nha:<br />
"Điển hình nghệ thuật là gì? Hãy dẫn chứng 1 số tác phẩm văn học để làm sáng tỏ"<br />
Tks!]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Chị em Thuý Kiều- Nguyễn Du]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Ch%E1%BB%8B-em-Thu%C3%BD-Ki%E1%BB%81u-Nguy%E1%BB%85n-Du</link>
			<pubDate>Thu, 21 Feb 2013 16:09:52 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=11794">linhcvkt</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Ch%E1%BB%8B-em-Thu%C3%BD-Ki%E1%BB%81u-Nguy%E1%BB%85n-Du</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="font-style: italic;" class="mycode_i">Không nhất thiết phải viết thành bài đâu, gạch ý đầu dòng cũng được, ko sao cả. Cảm ơn nhiều</span><br />
1. Biểu hiện của cái tâm và tài của Nguyễn Du<br />
2. So sánh về bức chân dung chủa Thuý Kiều và Thuý Vân<br />
3. Nhận xét về nghệ thuật tác giả dùng<br />
4. Biểu hiện giá trị nhân đạo<br />
</span> <span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="color: Blue;" class="mycode_color"><span style="font-style: italic;" class="mycode_i">Vì mọi người chưa trả lời nên mình đăng lời giải đây. Nếu có gì thiếu sót mọi người bổ sung cho mình nhé!</span></span></span><span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><br />
1.Biểu hiện cho cái tâm: Thể hiện ở sự trân trọng và ca ngợi vẻ đẹp của ngươif phụ nữ<br />
                     cái tài: Nghệ thuật xây dựng nhân vật và ngôn ngữ<br />
2.Giống: Đều mang một vẻ đẹp hoàn mĩ, trọn vẹn<br />
            Qua bức chân dung của hai chị em đều dự báo trước một cuộc sống đầy éo le, sóng gió<br />
            Đều sử dụng bút pháp ước lệ tượng trưng để khắc hoạ bức chân dung<br />
Khác:<br />
Vẻ đẹp của Thuý Vân:<br />
Vẻ đẹp trang trọng khác người, hơn người<br />
thiên nhiên trước vẻ đẹp của Thuý Vân: nhún nhường và chịu thua<br />
=&gt;Vẻ đẹp của T.Vân là sự hoà hợp êm đềm của thiên nhiên<br />
Vẻ đẹp của T.Kiều:<br />
Có vẻ đẹp sắc sảo, mặn mà<br />
So sánh với T.Vân thì cả tài lẫn sắc đều hơn<br />
Thiên nhiên trước vẻ đẹp của T.Kiều:ghen hờn, đố kị <br />
Ngoài vẻ đẹp bên ngoài, tác giả còn miêu tả tài năng của T.Kiều<br />
=&gt;Vẻ đẹp của T.Kiều là sự kết hợp của 3 yếu tố: Tài, sắc và tình.<br />
3.Nghệ thuật tác giả dùng:<br />
-NT tả người&lt;Một khía cạnh của nghệ thuật xây dựng nhân vật&gt;:chủ yếu sử dụng bút pháp ước lệ tượng trưng<br />
-Ngôn ngữ: trang trọng, sử dụng nhiều điển tích, điển cố<br />
-Bố cục:Từ giới thiệu kq 2 chị em đến miêu tả vẻ đẹp của 2 chị em và kq  về cuộc sống của 2 chị em. Trong việc miêu tả 2 bức chân dung đều có lời  mở đầu rõ ràng<br />
4.Biểu hiện: Tác giả trân trọng và ca ngợi vẻ đẹp của 2 chị em Thuý Kiều Hay người phụ nữ ngày xưa<br />
</span> <span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><br />
</span> <span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="color: Red;" class="mycode_color">không dùng mực đỏ</span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="font-style: italic;" class="mycode_i">Không nhất thiết phải viết thành bài đâu, gạch ý đầu dòng cũng được, ko sao cả. Cảm ơn nhiều</span><br />
1. Biểu hiện của cái tâm và tài của Nguyễn Du<br />
2. So sánh về bức chân dung chủa Thuý Kiều và Thuý Vân<br />
3. Nhận xét về nghệ thuật tác giả dùng<br />
4. Biểu hiện giá trị nhân đạo<br />
</span> <span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="color: Blue;" class="mycode_color"><span style="font-style: italic;" class="mycode_i">Vì mọi người chưa trả lời nên mình đăng lời giải đây. Nếu có gì thiếu sót mọi người bổ sung cho mình nhé!</span></span></span><span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><br />
1.Biểu hiện cho cái tâm: Thể hiện ở sự trân trọng và ca ngợi vẻ đẹp của ngươif phụ nữ<br />
                     cái tài: Nghệ thuật xây dựng nhân vật và ngôn ngữ<br />
2.Giống: Đều mang một vẻ đẹp hoàn mĩ, trọn vẹn<br />
            Qua bức chân dung của hai chị em đều dự báo trước một cuộc sống đầy éo le, sóng gió<br />
            Đều sử dụng bút pháp ước lệ tượng trưng để khắc hoạ bức chân dung<br />
Khác:<br />
Vẻ đẹp của Thuý Vân:<br />
Vẻ đẹp trang trọng khác người, hơn người<br />
thiên nhiên trước vẻ đẹp của Thuý Vân: nhún nhường và chịu thua<br />
=&gt;Vẻ đẹp của T.Vân là sự hoà hợp êm đềm của thiên nhiên<br />
Vẻ đẹp của T.Kiều:<br />
Có vẻ đẹp sắc sảo, mặn mà<br />
So sánh với T.Vân thì cả tài lẫn sắc đều hơn<br />
Thiên nhiên trước vẻ đẹp của T.Kiều:ghen hờn, đố kị <br />
Ngoài vẻ đẹp bên ngoài, tác giả còn miêu tả tài năng của T.Kiều<br />
=&gt;Vẻ đẹp của T.Kiều là sự kết hợp của 3 yếu tố: Tài, sắc và tình.<br />
3.Nghệ thuật tác giả dùng:<br />
-NT tả người&lt;Một khía cạnh của nghệ thuật xây dựng nhân vật&gt;:chủ yếu sử dụng bút pháp ước lệ tượng trưng<br />
-Ngôn ngữ: trang trọng, sử dụng nhiều điển tích, điển cố<br />
-Bố cục:Từ giới thiệu kq 2 chị em đến miêu tả vẻ đẹp của 2 chị em và kq  về cuộc sống của 2 chị em. Trong việc miêu tả 2 bức chân dung đều có lời  mở đầu rõ ràng<br />
4.Biểu hiện: Tác giả trân trọng và ca ngợi vẻ đẹp của 2 chị em Thuý Kiều Hay người phụ nữ ngày xưa<br />
</span> <span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><br />
</span> <span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="color: Red;" class="mycode_color">không dùng mực đỏ</span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[tại sao nguồn nước lại quý?]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-t%E1%BA%A1i-sao-ngu%E1%BB%93n-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-l%E1%BA%A1i-qu%C3%BD</link>
			<pubDate>Tue, 19 Feb 2013 14:28:05 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=11794">linhcvkt</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-t%E1%BA%A1i-sao-ngu%E1%BB%93n-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-l%E1%BA%A1i-qu%C3%BD</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Book Antiqua;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: DarkGreen;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nước  có vai trò vô cùng quan trọng đối với con người cũng như bất cứ sinh  vật nào trên trái đất. Nước là nguồn tài nguyên vô cùng quý giá nhưng  không phải là vô tận. Nước cần cho mọi sự sống và phát triển, nước vừa  là môi trường vừa là đầu vào cho các quá sinh sản xuất nông nghiệp, công  nghiệp.<br />
<br />
Nước trong tự nhiên bao gồm toàn bộ các đại dương, biển vịnh sông hồ, ao  suối, nước ngầm, hơi nước ẩm trong đất và trong khí quyển. Trên trái  đất khoảng 94% là nước mặn, 2-3% là nước ngọt. Nước ngọt chiếm một tỷ lệ  rất nhỏ và tồn tại dưới dạng lỏng trọng tự nhiên dưới dạng nước mặt,  nước ngầm, băng tuyết…<br />
<br />
Nước là nguồn tài nguyên quý giá<br />
<br />
Tại sao nguồn nước là quý? Nước có vai trò to lớn đối với cuộc sống con  người, với các ngành nông – lâm – ngư nghiệp, với công nghiệp, kinh tế, y  tế, du lịch và cả an ninh quốc phòng.<br />
<br />
Vai trò của nước đối với con người<br />
<br />
Nước là nguồn tài nguyên quý giá, nước rất cần thiết cho hoạt động sống  của con người cũng như các sinh vật. Nước chiếm 74% trọng lượng trẻ sơ  sinh, 55%-60% cơ thể Nam trưởng thành, 50% cơ thể Nữ trưởng thành. Nước  cần thiết cho sư tăng trưởng và duy trì cơ thể bởi nó liên quan nhiều  quá trình sinh hoạt quan trọng. Muốn tiêu hóa, hấp thụ sử dụng tốt lương  thực, thưc phẩm… đều cần có nước.<br />
<br />
Những nghiên cứu của các nhà khoa học trên thế giới cho thấy con người  có thể sống nhịn ăn 5 tuần nhưng không thể nhịn uống quá 5 ngày và nhịn  thở không quá 5 phút. Cơ thể chỉ cần mất hơn 10% nước là đã nguy hiểm  đến tính mạng và mất 20-22% nước sẽ dẫn đến tử vong.<br />
<br />
Vai trò của nước đối với các ngành nông – lâm – ngư nghiệp<br />
<br />
Dân gian ta có câu: “Nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống”, qua đó  chúng ta có thể thấy được vai trò của nước trong nông nghiệp. Theo FAO,  tưới nước và phân bón là hai yếu tố quyết định hàng đầu lànhu cầu thiết  yếu, đồng thời còn có vai trò điều tiết các chế độ nhiệt, ánh sáng, chất  dinh dưỡng, vi sinh vât, đô thoáng khí trong đất, làm cho tốc độ tăng  sản lượng lương thực vượt qua tốc độ tăng dân số thế giới.<br />
<br />
Vai trò của nước đối với các ngành công nghiệp<br />
<br />
Trong sản xuất công nghiệp nước cũng đóng vai trò rất quan trọng. Người  ta ước tính rằng 15% sử dụng nước trên toàn thế giới công nghiệp như:  các nhà máy điện, sử dụng nước để làm mát hoặc như một nguồn năng lượng,  quặng và nhà máy lọc dầu, sử dụng nước trong quá trình hóa học, và các  nhà máy sản xuất, sử dụng nước như một dung môi.<br />
<br />
Nguyên nhân của tình trạng thiếu nước<br />
<br />
Nguồn nước sẽ càng quý hơn bởi tình trạng khai thác và sử dụng không hợp  lý. Tình trạng thiết nước đã và đang ảnh hưởng đến nhiều cộng đồng,  nhiều quốc gia và gây thiệt hại về con người và kinh tế. Tình trạng  thiết nước này cũng gây ra những xung đột giữa các khu vực, quốc gia dẫn  đến mất an ninh khu vực và an ninh thế giới. Vấn đề xung đột nguồn nước  hay mất an ninh nguồn nước sẽ được TVMT trình bày ở một bài viết khác.<br />
<br />
Theo Liên Hiệp Quốc thì các nguyên nhân bao gồm:<br />
<br />
Do nguồn tài nguyên nước trên thế giới phân bổ không đồng đều. Chẳng  hạn, châu Á với 60% dân số thế giới nhưng chỉ chiếm 30% trữ lượng nước  trên toàn cầu..<br />
Do dân số thế giới gia tăng nhanh, nhưng nguồn nước lại giảm.<br />
Do xu hướng nông dân rời bỏ nông thôn và người dân ngày càng tập trung vào các thành phố lớn.<br />
Sự lãng phí nước sẽ tăng cùng với mức sống của người dân tăng lên so sử dụng quá nhiều thiết bị gia dụng.<br />
Nước bị thất thoát nghiêm trọng, chỉ 55% lượng nước khai thác được sử  dụng một cách thực sự, 45% còn lại bị thất thoát, rò rỉ trong các hệ  thống phân phối hoặc bị bay hơi trong tưới tiêu…<br />
Do tình trạng trái đất nóng lên mà 90% nguyên nhân là do các hoạt động  của con người, trong đó chủ yếu là do sử dụng quá nhiều nhiên liệu hóa  thạch.<br />
Những biện pháp khắc phục tình trạng thiếu nước<br />
<br />
Theo Liên Hiệp Quốc<br />
<br />
Cải thiện các phương thức sử dụng nước, đặc biệt là tưới tiêu.<br />
Đổi mới và xây dựng mới các cơ cấu sản xuất và phân phối nước sạch.<br />
Bảo vệ các nguồn tài nguyên nước và chống ô nhiễm.<br />
Giải pháp khử mặn nước biển (chỉ có tác động hạn chế).<br />
Để thực hiện các biện pháp nói trên, thế giới sẽ phải đầu tư 180 tỷ USD/năm so với 75 tỷ USD/năm hiện nay trong vòng 25 năm tới.<br />
<br />
Đối với Việt Nam, tài nguyên nước ẩn chứa nhiều yếu tố không bền vững.  Các kết quả nghiên cứu gần đây ở Việt Nam dự báo, tổng lượng nước mặt  của nước ta vào năm 2025 chỉ bằng khoảng 96%. Đến năm 2070 xuống còn  khoảng 90% và năm 2100 chỉ còn khoảng 86% so với hiện nay. Lượng nước  mặt bình quân đầu người ở nước ta hiện nay đạt khoảng 3.840  m3/người/năm. Nếu tính tổng lượng tài nguyên nước sông ngòi ở Việt Nam  (kể cả nước từ bên ngoài chảy vào) thì bình quân đạt 10.240m3/người/năm.  Với tốc độ phát triển dân số như hiện nay thì đến năm 2025 lượng nước  mặt tính bình quân đầu người ở nước ta chỉ đạt khoảng 2.830  m3/người/năm. Tính cả lượng nước từ bên ngoài chảy vào thì bình quân đạt  7.660 m3/người/năm. Theo chỉ tiêu đánh giá của Hội Tài nguyên nước quốc  tế (IWRA), quốc gia nào có lượng nước bình quân đầu người dưới 4.000  m3/người/năm là quốc gia thiếu nước. Như vậy, nếu chỉ tính riêng lượng  tài nguyên nước mặt sản sinh trên lãnh thổ thì ở thời điểm hiện nay nước  ta đã thuộc số các quốc gia thiếu nước và Việt Nam sẽ gặp phải rất  nhiều thách thức về tài nguyên nước trong tương lai gần.</span></span></span></span><br />
<br />
nguồn: google]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Book Antiqua;" class="mycode_font"><span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="color: DarkGreen;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nước  có vai trò vô cùng quan trọng đối với con người cũng như bất cứ sinh  vật nào trên trái đất. Nước là nguồn tài nguyên vô cùng quý giá nhưng  không phải là vô tận. Nước cần cho mọi sự sống và phát triển, nước vừa  là môi trường vừa là đầu vào cho các quá sinh sản xuất nông nghiệp, công  nghiệp.<br />
<br />
Nước trong tự nhiên bao gồm toàn bộ các đại dương, biển vịnh sông hồ, ao  suối, nước ngầm, hơi nước ẩm trong đất và trong khí quyển. Trên trái  đất khoảng 94% là nước mặn, 2-3% là nước ngọt. Nước ngọt chiếm một tỷ lệ  rất nhỏ và tồn tại dưới dạng lỏng trọng tự nhiên dưới dạng nước mặt,  nước ngầm, băng tuyết…<br />
<br />
Nước là nguồn tài nguyên quý giá<br />
<br />
Tại sao nguồn nước là quý? Nước có vai trò to lớn đối với cuộc sống con  người, với các ngành nông – lâm – ngư nghiệp, với công nghiệp, kinh tế, y  tế, du lịch và cả an ninh quốc phòng.<br />
<br />
Vai trò của nước đối với con người<br />
<br />
Nước là nguồn tài nguyên quý giá, nước rất cần thiết cho hoạt động sống  của con người cũng như các sinh vật. Nước chiếm 74% trọng lượng trẻ sơ  sinh, 55%-60% cơ thể Nam trưởng thành, 50% cơ thể Nữ trưởng thành. Nước  cần thiết cho sư tăng trưởng và duy trì cơ thể bởi nó liên quan nhiều  quá trình sinh hoạt quan trọng. Muốn tiêu hóa, hấp thụ sử dụng tốt lương  thực, thưc phẩm… đều cần có nước.<br />
<br />
Những nghiên cứu của các nhà khoa học trên thế giới cho thấy con người  có thể sống nhịn ăn 5 tuần nhưng không thể nhịn uống quá 5 ngày và nhịn  thở không quá 5 phút. Cơ thể chỉ cần mất hơn 10% nước là đã nguy hiểm  đến tính mạng và mất 20-22% nước sẽ dẫn đến tử vong.<br />
<br />
Vai trò của nước đối với các ngành nông – lâm – ngư nghiệp<br />
<br />
Dân gian ta có câu: “Nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống”, qua đó  chúng ta có thể thấy được vai trò của nước trong nông nghiệp. Theo FAO,  tưới nước và phân bón là hai yếu tố quyết định hàng đầu lànhu cầu thiết  yếu, đồng thời còn có vai trò điều tiết các chế độ nhiệt, ánh sáng, chất  dinh dưỡng, vi sinh vât, đô thoáng khí trong đất, làm cho tốc độ tăng  sản lượng lương thực vượt qua tốc độ tăng dân số thế giới.<br />
<br />
Vai trò của nước đối với các ngành công nghiệp<br />
<br />
Trong sản xuất công nghiệp nước cũng đóng vai trò rất quan trọng. Người  ta ước tính rằng 15% sử dụng nước trên toàn thế giới công nghiệp như:  các nhà máy điện, sử dụng nước để làm mát hoặc như một nguồn năng lượng,  quặng và nhà máy lọc dầu, sử dụng nước trong quá trình hóa học, và các  nhà máy sản xuất, sử dụng nước như một dung môi.<br />
<br />
Nguyên nhân của tình trạng thiếu nước<br />
<br />
Nguồn nước sẽ càng quý hơn bởi tình trạng khai thác và sử dụng không hợp  lý. Tình trạng thiết nước đã và đang ảnh hưởng đến nhiều cộng đồng,  nhiều quốc gia và gây thiệt hại về con người và kinh tế. Tình trạng  thiết nước này cũng gây ra những xung đột giữa các khu vực, quốc gia dẫn  đến mất an ninh khu vực và an ninh thế giới. Vấn đề xung đột nguồn nước  hay mất an ninh nguồn nước sẽ được TVMT trình bày ở một bài viết khác.<br />
<br />
Theo Liên Hiệp Quốc thì các nguyên nhân bao gồm:<br />
<br />
Do nguồn tài nguyên nước trên thế giới phân bổ không đồng đều. Chẳng  hạn, châu Á với 60% dân số thế giới nhưng chỉ chiếm 30% trữ lượng nước  trên toàn cầu..<br />
Do dân số thế giới gia tăng nhanh, nhưng nguồn nước lại giảm.<br />
Do xu hướng nông dân rời bỏ nông thôn và người dân ngày càng tập trung vào các thành phố lớn.<br />
Sự lãng phí nước sẽ tăng cùng với mức sống của người dân tăng lên so sử dụng quá nhiều thiết bị gia dụng.<br />
Nước bị thất thoát nghiêm trọng, chỉ 55% lượng nước khai thác được sử  dụng một cách thực sự, 45% còn lại bị thất thoát, rò rỉ trong các hệ  thống phân phối hoặc bị bay hơi trong tưới tiêu…<br />
Do tình trạng trái đất nóng lên mà 90% nguyên nhân là do các hoạt động  của con người, trong đó chủ yếu là do sử dụng quá nhiều nhiên liệu hóa  thạch.<br />
Những biện pháp khắc phục tình trạng thiếu nước<br />
<br />
Theo Liên Hiệp Quốc<br />
<br />
Cải thiện các phương thức sử dụng nước, đặc biệt là tưới tiêu.<br />
Đổi mới và xây dựng mới các cơ cấu sản xuất và phân phối nước sạch.<br />
Bảo vệ các nguồn tài nguyên nước và chống ô nhiễm.<br />
Giải pháp khử mặn nước biển (chỉ có tác động hạn chế).<br />
Để thực hiện các biện pháp nói trên, thế giới sẽ phải đầu tư 180 tỷ USD/năm so với 75 tỷ USD/năm hiện nay trong vòng 25 năm tới.<br />
<br />
Đối với Việt Nam, tài nguyên nước ẩn chứa nhiều yếu tố không bền vững.  Các kết quả nghiên cứu gần đây ở Việt Nam dự báo, tổng lượng nước mặt  của nước ta vào năm 2025 chỉ bằng khoảng 96%. Đến năm 2070 xuống còn  khoảng 90% và năm 2100 chỉ còn khoảng 86% so với hiện nay. Lượng nước  mặt bình quân đầu người ở nước ta hiện nay đạt khoảng 3.840  m3/người/năm. Nếu tính tổng lượng tài nguyên nước sông ngòi ở Việt Nam  (kể cả nước từ bên ngoài chảy vào) thì bình quân đạt 10.240m3/người/năm.  Với tốc độ phát triển dân số như hiện nay thì đến năm 2025 lượng nước  mặt tính bình quân đầu người ở nước ta chỉ đạt khoảng 2.830  m3/người/năm. Tính cả lượng nước từ bên ngoài chảy vào thì bình quân đạt  7.660 m3/người/năm. Theo chỉ tiêu đánh giá của Hội Tài nguyên nước quốc  tế (IWRA), quốc gia nào có lượng nước bình quân đầu người dưới 4.000  m3/người/năm là quốc gia thiếu nước. Như vậy, nếu chỉ tính riêng lượng  tài nguyên nước mặt sản sinh trên lãnh thổ thì ở thời điểm hiện nay nước  ta đã thuộc số các quốc gia thiếu nước và Việt Nam sẽ gặp phải rất  nhiều thách thức về tài nguyên nước trong tương lai gần.</span></span></span></span><br />
<br />
nguồn: google]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Đáp án đề thi tốt nghiệp môn văn năm 2012]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-%C4%90%C3%A1p-%C3%A1n-%C4%91%E1%BB%81-thi-t%E1%BB%91t-nghi%E1%BB%87p-m%C3%B4n-v%C4%83n-n%C4%83m-2012</link>
			<pubDate>Sat, 02 Jun 2012 14:26:36 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=141503">ducanhtran11cdth02</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-%C4%90%C3%A1p-%C3%A1n-%C4%91%E1%BB%81-thi-t%E1%BB%91t-nghi%E1%BB%87p-m%C3%B4n-v%C4%83n-n%C4%83m-2012</guid>
			<description><![CDATA[KỲ THI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NĂM 2012<br />
<br />
Môn thi: NGỮ VĂN – Giáo dục trung học phổ thông<br />
<br />
Thời gian làm bài: 150 phút, không kể thời gian giao đề<br />
<br />
 <br />
<br />
I. PHẦN CHUNG CHO TẤT CẢ THÍ SINH (5,0 điểm)<br />
<br />
Câu 1.(2,0 điểm)<br />
<br />
Trong phần cuối tác phẩm Số phận con người, nhà văn M. Sô-lô-khốp viêt:<br />
<br />
Hai con người côi cút, hai hạt cát đã bị sức mạnh phũ phàng của bão tố chiến tranh thổi bạt tới những miền xa lạ…<br />
<br />
(Ngữ văn 12, tập hai, tr. 123, NXB Giáo dục – 2008)<br />
<br />
Hai con người được nói đến ở trên là những nhân vật nào? Vì sao tác giả gọi họ là hai con người côi cút? Hình ảnh hai hạt cát trong câu văn có ý nghĩa  gì?<br />
<br />
 <br />
<br />
Câu 2. (3,0 điểm)<br />
<br />
Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội.<br />
<br />
Viết một bài văn ngắn (khoảng 400 từ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý kiến trên.<br />
<br />
 <br />
<br />
I. PHẦN RIÊNG – PHÀN TỰ CHỌN (5,0 điểm)<br />
<br />
Thí sinh chỉ được làm một trong hai câu (câu 3.a hoặc câu 3.b)<br />
<br />
Câu 3.a. Theo chương trình Chuẩn (5,0 điểm)<br />
<br />
Phân tích đoạn thơ sau trong bài Việt Bắc của nhà thơ Tố Hữu:<br />
<br />
Ta đi ta nhớ những ngày<br />
<br />
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi…<br />
<br />
Thương nhau, chia củ sắn lùi<br />
<br />
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng.<br />
<br />
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng<br />
<br />
Địu con lên rẫy, bẻ từng bắp ngô.<br />
<br />
Nhớ sao lớp học i tờ<br />
<br />
Đồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan<br />
<br />
Nhớ sao ngày tháng cơ quan<br />
<br />
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo.<br />
<br />
Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều<br />
<br />
Chày đêm nện cối đều đều suối xa…<br />
<br />
(Ngữ văn 12, tập một, tr. 111, NXB Giáo dục – 2000)<br />
<br />
 <br />
<br />
Câu 3.b. Theo chương trình Nâng cao (5,0 điểm)<br />
<br />
Phân tích hình tượng sông  Đà trong tác phẩm Người lái đò Sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân (phần trích trong Ngữ văn 12 Nâng cao, Tập một, NXB Giáo dục – 2009).<br />
<br />
 <br />
<br />
-----------Hết-----------<br />
<br />
 <br />
<br />
Thí sinh không được sử dụng tài liệu. Giám thị không giải thích gì thêm.<br />
Hướng dẫn giải đề thi tốt nghiệp THPT năm 2012	Môn Ngữ văn <br />
<br />
I. PHẦN CHUNG CHO TẤT CẢ CÁC THÍ SINH (5,0 điểm) <br />
<br />
Câu 1. (2 điểm) <br />
- Hai người được nhắc tới trong đoạn văn là An-đrây Xô-cô-lốp và bé Va-ni-a <br />
- Họ được gọi là "hai con người côi cút" vì cả hai đều là những nạn nhân của chiến tranh, đều bị chiến tranh cướp đi toàn bộ người thân, gia đình (Xô-cô-lốp bị mất vợ và các con còn Va-ni-a thì cha mẹ đều thiệt mạng trong chiến tranh). Đi ra từ cuộc chiến, họ chỉ có một mình, cô đơn, côi cút giữa cuộc đời. <br />
- Hình ảnh so sánh Xô-cô-lôp và bé Va-ni-a như những "hạt cát bị sức mạnh phũ phàng của bão tố chiến tranh thổi bạt tới những miền xa lạ" là một hình ảnh vô cùng ấn tượng và giàu ý nghĩa. Nó nói lên thân phận nhỏ bé, vô nghĩa, vô định của những con người trong cơn bão tố chiến tranh. Hình ảnh so sánh một mặt thể hiện niềm xót thương, sự cảm thông của nhà văn dành cho những nạn nhân, những con người chịu nhiều bất hạnh trong chiến tranh đồng tố cáo sự tàn bạo, sức tàn phá khủng khiếp của chiến tranh. <br />
<br />
Câu 2. (3 điểm) <br />
Mở bài <br />
- Giới thiệu vấn đề: thói dối trá và những tác hại của nó đối với đời sống của mỗi cá nhân và toàn xã hội. <br />
<br />
Thân bài <br />
- Giải thích khái niệm: "dối trá" là hành vi con người không trung thực với bản thân và với người khác, nói và làm khác đi so với sự thực. Khi "dối trá" trở thành thói quen (thói dối trá), thành tính nết thì tác hại của nó vô cùng to lớn. <br />
- Các biểu hiện của thói dối trá: Trong cuộc sống, thói dối trá được biểu hiện ở nhiều phương diện, nhiều cấp độ với rất nhiều biểu hiện phong phú. Người ta có thể dối trá trong giao tiếp (nói dối), trong học tập (quay cóp, gian lận, ...), trong công việc (báo cáo sai sự thực, bệnh thành tích, lừa gạt, ...). Người ta có thể dối trá với người khác và sống giả dối với chính bản thân mình (đây mới là điều đáng sợ nhất). <br />
- Tác hại của thói dối trá: <br />
+ Với mỗi cá nhân: dù dối trá với người khác hay sống giả dối với chính bản thân mình, thói dối trá đều có tác hại to lớn đối với mỗi cá nhân. Người dối trá sẽ không bao giờ có được lòng tin, sự yêu thương và cảm thông từ bạn bè và những người xung quanh. Bằng thủ đoạn dối trá, họ có thể đạt được một số mục tiêu trong thời điểm cụ thể nhưng sẽ không lâu bền. Sống giả dối với chính mình là nỗi đau khổ nhất. <br />
+ Với cộng đồng: thói dối trá tạo ra tác hại to lớn, khiến quan hệ giữa người với người luôn trong tình trạng nghi kị lẫn nhau. Nó là tác nhân quan trọng dẫn tới sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội. <br />
- Các biện pháp khắc phục: <br />
<br />
<br />
+ Phê phán và xử lí thích đáng các hành vi, hiện tượng gian dối trong học tập, lao động. + Đẩy mạnh sự giáo dục lòng trung thực trong nhà trường. <br />
+ Người lớn, những người có trách nhiệm cũng như mọi công dân cần nêu gương về cuộc sống trung thực, lành mạnh. <br />
- Bài học nhận thức và hành động (với học sinh) <br />
+ Trong học tập: Trung thực trong học tập và thi cử, chống mọi hành vi gian lận trong học tập. + Trong cuộc sống: Xây dựng quan hệ với mọi người dựa trên sự trung thực, chân thành. <br />
Kết bài <br />
Khẳng định tác hại to lớn của thói dối trá để từ đó có những nhận thức đúng đắn và hành động kiên quyết đẩy lùi thói dối trá khỏi cuộc sống. <br />
<br />
II. PHẦN RIÊNG - PHẦN TỰ CHỌN (5,0 điểm) <br />
Câu 3. (5 điểm) Chương trình Chuẩn <br />
<br />
Mở bài <br />
- Giới thiệu tác giả: Tố Hữu là lá cờ đầu của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Sự nghiệp thơ ca Tố Hữu song hành cùng sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Mỗi giai đoạn, mỗi sự kiện cách mạng đều tác động và in dấu ấn rõ nét trong từng trang thơ Tố Hữu. <br />
- Giới thiệu tác phẩm: Việt Bắc là bài thơ được trích trong tập thơ cùng tên của Tố Hữu, được sáng tác tháng 10 - 1954, được đánh giá là tác phẩm tiêu biểu cho văn học thời kì kháng chiến chống Pháp, cũng là thành tựu nghệ thuật nổi bật trong sự nghiệp thơ Tố Hữu. <br />
- Giới thiệu đoạn trích: Đoạn thơ phân tích nằm từ câu 25 đến câu 42 của bài thơ Việt Bắc, ghi lại nỗi nhớ của người ra đi (người cán bộ kháng chiến) về những kỉ niệm xúc động về một thời "đắng cay ngọt bùi" trong cuộc sống sinh hoạt và kháng chiến nơi chiến khu Việt Bắc. <br />
Thân bài <br />
- Nhận xét chung: Đoạn thơ 12 câu ghi lại những kỉ niệm xúc động về cuộc sống sinh hoạt, kháng chiến tuy thiếu thốn, gian khổ mà sâu nặng nghĩa tình. Điệp từ "nhớ" được lặp lại tới 5 lần, vang lên suốt từ đầu đến cuối đoạn thơ như một điệp khúc, phổ âm hưởng nỗi bâng khuâng, da diết, nhung nhớ cho toàn bộ đoạn thơ. Và sau nỗi nhớ ấy, các hình ảnh về cuộc sống, con người hiện lên chân thực, xúc động. <br />
<br />
- Hai câu thơ đầu: Lời giới thiệu và cảm nhận chung về quãng đời gian khổ, thiếu thốn mà sâu đậm nghĩa tình. "Mình" và "ta" đã cùng nhau san sẻ biết bao cay đắng ngọt bùi. <br />
- 4 câu thơ tiếp theo: Nỗi nhớ về cuộc sống và con người Việt Bắc. <br />
<br />
+ Nỗi nhớ hướng về những kỉ niệm ấm áp nghĩa tình quân dân. Cao hơn cả nỗi nhớ là "niềm thương". Cuộc sống kháng chiến tuy thiếu thốn trăm bề nhưng vượt trên tất cả, những người cán bộ, chiến sĩ luôn cảm nhận được sự ấm áp từ tình cảm đùm bọc, sẻ chia của đồng bào Việt Bắc. Họ cùng nhau "chia ... sẻ nửa ... đắp cùng". <br />
+ Nỗi nhớ về hình ảnh ấn tượng: "người mẹ nắng cháy lưng". Đó là hình ảnh đẹp, tiêu biểu cho vẻ đẹp của bà mẹ Việt Bắc (cũng như bao bà mẹ Việt Nam): chịu thương chịu khó, thương yêu con, đùm bọc cho cán bộ chiến sĩ. <br />
- 4 câu thơ tiếp: Nỗi nhớ về cuộc sống, sinh hoạt, công tác trong những ngày kháng chiến. <br />
<br />
+ Những hình ảnh về cuộc sống kháng chiến bình dị, gần gũi vừa gian nan, vất vả vừa tràn đầy tinh thần lạc quan. <br />
<br />
+ Tràn ngập câu thơ là những âm thanh tươi vui, rộn rã sự sống (tiếng lớp học i tờ, tiếng ca hát vang khắp núi đèo) và ánh sáng (những bó đuốc sáng giữa đồng khuya trong buổi liên hoan). Đó là sự lạc quan, tin tưởng vào cách mạng, vào kháng chiến, vào tương lai tươi sáng của dân tộc. <br />
- Hai câu thơ cuối: Nỗi nhớ lắng động trong những ấn tượng về cuộc sống nơi núi rừng chiến khu Việt Bắc, để lại sự bâng khuâng, da diết khôn nguôi trong lòng người ra đi. <br />
- Đặc sắc nghệ thuật: Phép điệp từ cùng với những hình ảnh vừa chân thực, bình dị mà giàu sức gợi, ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi mà chọn lọc là những điểm nhấn nghệ thuật tạo nên sức hút của đoạn thơ này. <br />
Kết luận <br />
Đánh giá tổng quát về ý nghĩa của đoạn thơ trong mạch nội dung, cảm xúc của toàn bài đồng thời khẳng định giá trị nội dung, nghệ thuật của tác phẩm. <br />
<br />
Giáo viên : Tổ Ngữ văn Hocmai.vn<br />
Nguồn: Đáp án đề thi tốt nghiệp thpt năm 2012<br />
<a href="http://dapandethi2012.com/dap-an-de-thi-tot-nghiep-thpt/dap-an-de-thi-tot-nghiep-mon-ngu-van-nam-2012.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">http://dapandethi2012.com/dap-an-de-thi-...-2012.html</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[KỲ THI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NĂM 2012<br />
<br />
Môn thi: NGỮ VĂN – Giáo dục trung học phổ thông<br />
<br />
Thời gian làm bài: 150 phút, không kể thời gian giao đề<br />
<br />
 <br />
<br />
I. PHẦN CHUNG CHO TẤT CẢ THÍ SINH (5,0 điểm)<br />
<br />
Câu 1.(2,0 điểm)<br />
<br />
Trong phần cuối tác phẩm Số phận con người, nhà văn M. Sô-lô-khốp viêt:<br />
<br />
Hai con người côi cút, hai hạt cát đã bị sức mạnh phũ phàng của bão tố chiến tranh thổi bạt tới những miền xa lạ…<br />
<br />
(Ngữ văn 12, tập hai, tr. 123, NXB Giáo dục – 2008)<br />
<br />
Hai con người được nói đến ở trên là những nhân vật nào? Vì sao tác giả gọi họ là hai con người côi cút? Hình ảnh hai hạt cát trong câu văn có ý nghĩa  gì?<br />
<br />
 <br />
<br />
Câu 2. (3,0 điểm)<br />
<br />
Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội.<br />
<br />
Viết một bài văn ngắn (khoảng 400 từ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý kiến trên.<br />
<br />
 <br />
<br />
I. PHẦN RIÊNG – PHÀN TỰ CHỌN (5,0 điểm)<br />
<br />
Thí sinh chỉ được làm một trong hai câu (câu 3.a hoặc câu 3.b)<br />
<br />
Câu 3.a. Theo chương trình Chuẩn (5,0 điểm)<br />
<br />
Phân tích đoạn thơ sau trong bài Việt Bắc của nhà thơ Tố Hữu:<br />
<br />
Ta đi ta nhớ những ngày<br />
<br />
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi…<br />
<br />
Thương nhau, chia củ sắn lùi<br />
<br />
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng.<br />
<br />
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng<br />
<br />
Địu con lên rẫy, bẻ từng bắp ngô.<br />
<br />
Nhớ sao lớp học i tờ<br />
<br />
Đồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan<br />
<br />
Nhớ sao ngày tháng cơ quan<br />
<br />
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo.<br />
<br />
Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều<br />
<br />
Chày đêm nện cối đều đều suối xa…<br />
<br />
(Ngữ văn 12, tập một, tr. 111, NXB Giáo dục – 2000)<br />
<br />
 <br />
<br />
Câu 3.b. Theo chương trình Nâng cao (5,0 điểm)<br />
<br />
Phân tích hình tượng sông  Đà trong tác phẩm Người lái đò Sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân (phần trích trong Ngữ văn 12 Nâng cao, Tập một, NXB Giáo dục – 2009).<br />
<br />
 <br />
<br />
-----------Hết-----------<br />
<br />
 <br />
<br />
Thí sinh không được sử dụng tài liệu. Giám thị không giải thích gì thêm.<br />
Hướng dẫn giải đề thi tốt nghiệp THPT năm 2012	Môn Ngữ văn <br />
<br />
I. PHẦN CHUNG CHO TẤT CẢ CÁC THÍ SINH (5,0 điểm) <br />
<br />
Câu 1. (2 điểm) <br />
- Hai người được nhắc tới trong đoạn văn là An-đrây Xô-cô-lốp và bé Va-ni-a <br />
- Họ được gọi là "hai con người côi cút" vì cả hai đều là những nạn nhân của chiến tranh, đều bị chiến tranh cướp đi toàn bộ người thân, gia đình (Xô-cô-lốp bị mất vợ và các con còn Va-ni-a thì cha mẹ đều thiệt mạng trong chiến tranh). Đi ra từ cuộc chiến, họ chỉ có một mình, cô đơn, côi cút giữa cuộc đời. <br />
- Hình ảnh so sánh Xô-cô-lôp và bé Va-ni-a như những "hạt cát bị sức mạnh phũ phàng của bão tố chiến tranh thổi bạt tới những miền xa lạ" là một hình ảnh vô cùng ấn tượng và giàu ý nghĩa. Nó nói lên thân phận nhỏ bé, vô nghĩa, vô định của những con người trong cơn bão tố chiến tranh. Hình ảnh so sánh một mặt thể hiện niềm xót thương, sự cảm thông của nhà văn dành cho những nạn nhân, những con người chịu nhiều bất hạnh trong chiến tranh đồng tố cáo sự tàn bạo, sức tàn phá khủng khiếp của chiến tranh. <br />
<br />
Câu 2. (3 điểm) <br />
Mở bài <br />
- Giới thiệu vấn đề: thói dối trá và những tác hại của nó đối với đời sống của mỗi cá nhân và toàn xã hội. <br />
<br />
Thân bài <br />
- Giải thích khái niệm: "dối trá" là hành vi con người không trung thực với bản thân và với người khác, nói và làm khác đi so với sự thực. Khi "dối trá" trở thành thói quen (thói dối trá), thành tính nết thì tác hại của nó vô cùng to lớn. <br />
- Các biểu hiện của thói dối trá: Trong cuộc sống, thói dối trá được biểu hiện ở nhiều phương diện, nhiều cấp độ với rất nhiều biểu hiện phong phú. Người ta có thể dối trá trong giao tiếp (nói dối), trong học tập (quay cóp, gian lận, ...), trong công việc (báo cáo sai sự thực, bệnh thành tích, lừa gạt, ...). Người ta có thể dối trá với người khác và sống giả dối với chính bản thân mình (đây mới là điều đáng sợ nhất). <br />
- Tác hại của thói dối trá: <br />
+ Với mỗi cá nhân: dù dối trá với người khác hay sống giả dối với chính bản thân mình, thói dối trá đều có tác hại to lớn đối với mỗi cá nhân. Người dối trá sẽ không bao giờ có được lòng tin, sự yêu thương và cảm thông từ bạn bè và những người xung quanh. Bằng thủ đoạn dối trá, họ có thể đạt được một số mục tiêu trong thời điểm cụ thể nhưng sẽ không lâu bền. Sống giả dối với chính mình là nỗi đau khổ nhất. <br />
+ Với cộng đồng: thói dối trá tạo ra tác hại to lớn, khiến quan hệ giữa người với người luôn trong tình trạng nghi kị lẫn nhau. Nó là tác nhân quan trọng dẫn tới sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội. <br />
- Các biện pháp khắc phục: <br />
<br />
<br />
+ Phê phán và xử lí thích đáng các hành vi, hiện tượng gian dối trong học tập, lao động. + Đẩy mạnh sự giáo dục lòng trung thực trong nhà trường. <br />
+ Người lớn, những người có trách nhiệm cũng như mọi công dân cần nêu gương về cuộc sống trung thực, lành mạnh. <br />
- Bài học nhận thức và hành động (với học sinh) <br />
+ Trong học tập: Trung thực trong học tập và thi cử, chống mọi hành vi gian lận trong học tập. + Trong cuộc sống: Xây dựng quan hệ với mọi người dựa trên sự trung thực, chân thành. <br />
Kết bài <br />
Khẳng định tác hại to lớn của thói dối trá để từ đó có những nhận thức đúng đắn và hành động kiên quyết đẩy lùi thói dối trá khỏi cuộc sống. <br />
<br />
II. PHẦN RIÊNG - PHẦN TỰ CHỌN (5,0 điểm) <br />
Câu 3. (5 điểm) Chương trình Chuẩn <br />
<br />
Mở bài <br />
- Giới thiệu tác giả: Tố Hữu là lá cờ đầu của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Sự nghiệp thơ ca Tố Hữu song hành cùng sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Mỗi giai đoạn, mỗi sự kiện cách mạng đều tác động và in dấu ấn rõ nét trong từng trang thơ Tố Hữu. <br />
- Giới thiệu tác phẩm: Việt Bắc là bài thơ được trích trong tập thơ cùng tên của Tố Hữu, được sáng tác tháng 10 - 1954, được đánh giá là tác phẩm tiêu biểu cho văn học thời kì kháng chiến chống Pháp, cũng là thành tựu nghệ thuật nổi bật trong sự nghiệp thơ Tố Hữu. <br />
- Giới thiệu đoạn trích: Đoạn thơ phân tích nằm từ câu 25 đến câu 42 của bài thơ Việt Bắc, ghi lại nỗi nhớ của người ra đi (người cán bộ kháng chiến) về những kỉ niệm xúc động về một thời "đắng cay ngọt bùi" trong cuộc sống sinh hoạt và kháng chiến nơi chiến khu Việt Bắc. <br />
Thân bài <br />
- Nhận xét chung: Đoạn thơ 12 câu ghi lại những kỉ niệm xúc động về cuộc sống sinh hoạt, kháng chiến tuy thiếu thốn, gian khổ mà sâu nặng nghĩa tình. Điệp từ "nhớ" được lặp lại tới 5 lần, vang lên suốt từ đầu đến cuối đoạn thơ như một điệp khúc, phổ âm hưởng nỗi bâng khuâng, da diết, nhung nhớ cho toàn bộ đoạn thơ. Và sau nỗi nhớ ấy, các hình ảnh về cuộc sống, con người hiện lên chân thực, xúc động. <br />
<br />
- Hai câu thơ đầu: Lời giới thiệu và cảm nhận chung về quãng đời gian khổ, thiếu thốn mà sâu đậm nghĩa tình. "Mình" và "ta" đã cùng nhau san sẻ biết bao cay đắng ngọt bùi. <br />
- 4 câu thơ tiếp theo: Nỗi nhớ về cuộc sống và con người Việt Bắc. <br />
<br />
+ Nỗi nhớ hướng về những kỉ niệm ấm áp nghĩa tình quân dân. Cao hơn cả nỗi nhớ là "niềm thương". Cuộc sống kháng chiến tuy thiếu thốn trăm bề nhưng vượt trên tất cả, những người cán bộ, chiến sĩ luôn cảm nhận được sự ấm áp từ tình cảm đùm bọc, sẻ chia của đồng bào Việt Bắc. Họ cùng nhau "chia ... sẻ nửa ... đắp cùng". <br />
+ Nỗi nhớ về hình ảnh ấn tượng: "người mẹ nắng cháy lưng". Đó là hình ảnh đẹp, tiêu biểu cho vẻ đẹp của bà mẹ Việt Bắc (cũng như bao bà mẹ Việt Nam): chịu thương chịu khó, thương yêu con, đùm bọc cho cán bộ chiến sĩ. <br />
- 4 câu thơ tiếp: Nỗi nhớ về cuộc sống, sinh hoạt, công tác trong những ngày kháng chiến. <br />
<br />
+ Những hình ảnh về cuộc sống kháng chiến bình dị, gần gũi vừa gian nan, vất vả vừa tràn đầy tinh thần lạc quan. <br />
<br />
+ Tràn ngập câu thơ là những âm thanh tươi vui, rộn rã sự sống (tiếng lớp học i tờ, tiếng ca hát vang khắp núi đèo) và ánh sáng (những bó đuốc sáng giữa đồng khuya trong buổi liên hoan). Đó là sự lạc quan, tin tưởng vào cách mạng, vào kháng chiến, vào tương lai tươi sáng của dân tộc. <br />
- Hai câu thơ cuối: Nỗi nhớ lắng động trong những ấn tượng về cuộc sống nơi núi rừng chiến khu Việt Bắc, để lại sự bâng khuâng, da diết khôn nguôi trong lòng người ra đi. <br />
- Đặc sắc nghệ thuật: Phép điệp từ cùng với những hình ảnh vừa chân thực, bình dị mà giàu sức gợi, ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi mà chọn lọc là những điểm nhấn nghệ thuật tạo nên sức hút của đoạn thơ này. <br />
Kết luận <br />
Đánh giá tổng quát về ý nghĩa của đoạn thơ trong mạch nội dung, cảm xúc của toàn bài đồng thời khẳng định giá trị nội dung, nghệ thuật của tác phẩm. <br />
<br />
Giáo viên : Tổ Ngữ văn Hocmai.vn<br />
Nguồn: Đáp án đề thi tốt nghiệp thpt năm 2012<br />
<a href="http://dapandethi2012.com/dap-an-de-thi-tot-nghiep-thpt/dap-an-de-thi-tot-nghiep-mon-ngu-van-nam-2012.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">http://dapandethi2012.com/dap-an-de-thi-...-2012.html</a>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Ôn thi Đại học: Bí quyết học và thi môn Văn đạt điểm cao]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-%C3%94n-thi-%C4%90%E1%BA%A1i-h%E1%BB%8Dc-B%C3%AD-quy%E1%BA%BFt-h%E1%BB%8Dc-v%C3%A0-thi-m%C3%B4n-V%C4%83n-%C4%91%E1%BA%A1t-%C4%91i%E1%BB%83m-cao</link>
			<pubDate>Fri, 11 May 2012 19:59:37 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=112354">hoangphuong12</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-%C3%94n-thi-%C4%90%E1%BA%A1i-h%E1%BB%8Dc-B%C3%AD-quy%E1%BA%BFt-h%E1%BB%8Dc-v%C3%A0-thi-m%C3%B4n-V%C4%83n-%C4%91%E1%BA%A1t-%C4%91i%E1%BB%83m-cao</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Theo Lamsao.com</span><br />
<br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Chọn thầy học, chọn sách đọc</span><br />
				<br />
				Chỉ những người có năng lực đặc biệt xuất sắc mới có khả năng tự học  và đạt hiệu quả như mong muốn. Hầu hết thí sinh dự thi <a href="http://www.lamsao.com/lam-sao-de-hoc-tot-mon-van-p214a19043.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">đại học</a> và cao  đẳng không có được năng lực ấy.<br />
				<br />
				Vì vậy, các em cần sự hướng dẫn của những cuốn sách tốt, những thầy  cô giỏi, có trách nhiệm và giàu kinh nghiệm. Hiện nay, tài liệu tham  khảo và luyện thi tràn ngập thị trường. Để mua được sách tốt, các em nên  nhờ thầy cô có uy tín giới thiệu.<br />
				<br />
				Khi đọc tài liệu tham khảo, các em nên ghi chép, suy nghĩ, tán  thành, hoặc phản đối, bởi không phải mọi kiến thức trong sách vở đều  đúng. Những thắc mắc, nghi ngờ, nên ghi lại để hỏi cho rõ.<br />
				<br />
				Tất nhiên, việc đọc tài liệu tham khảo là cần thiết, nhưng không thể  thay thế được việc nghe giảng trên lớp. Nếu được thầy cô giỏi, tâm  huyết giảng dạy và hướng dẫn, các em sẽ thấy văn học hấp dẫn và thú vị  hơn, hiểu vấn đề sâu sắc hơn…<br />
				<br />
				Nếu học ở các trung tâm luyện thi, các em nên tìm học những người có  khả năng trang bị một hệ thống phương pháp, kĩ năng, chứ không nên quá  thiên về chi tiết bài giảng.<br />
 		<br />
 	 <ul class="mycode_list"><li>2<br />
 		 			 				<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tham khảo đề thi, đáp án, biểu điểm </span><br />
				<br />
				Các em nên tham khảo đề thi, đáp án, biểu điểm chính thức và dự bị  những năm trước của Bộ GD&amp;ĐT. Nó sẽ giúp <a href="http://www.lamsao.com/giao-duc-p213c139.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">học sinh</a>có một định hướng  rõ ràng hơn trong việc ôn tập và làm bài thi.<br />
 			 				<img src="http://www.lamsao.com/Resources/Data/News/Auto/tungmq/201204/tungmq201241301229168_1.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: tungmq201241301229168_1.jpg]" class="mycode_img" /><br />
 			 				 <br />
 			 				Khi đọc những tài liệu này, cần lưu ý đến điểm số dành cho từng ý;  tại sao ý này điểm nhiều, ý kia điểm ít; cũng như trình tự sắp xếp các  ý, phạm vi dẫn chứng…<br />
				<br />
				Các em cũng nên học hỏi cách làm bài, kiến thức, cách mở bài, kết  bài, triển khai ý, cách chuyển ý, trình bày, diễn đạt… qua những bài văn  đạt điểm cao trong các kì thi đại học trước đó, đồng thời so sánh các  bài viết này với đáp án và biểu điểm của Bộ, xem bài làm thiếu ý nào, có  ý nào mới hơn, tại sao lại được điểm cao như thế…<br />
 		<br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>3<br />
 		 			 				<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Không học tủ, nhưng cần có trọng tâm</span><br />
				<br />
				Có<a href="http://www.lamsao.com/ba-nham-lan-can-tranh-khi-chon-nghe-nam-2012-p214a38924.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"> thí sinh</a> cho rằng năm trước, đề thi đã ra vào bài này, phần này,  nên năm sau sẽ không rơi vào bài đó nữa. Nhận thức như vậy là chủ quan,  vừa sai lầm, vừa thiển cận.<br />
				<br />
				Nhiều em ngại khó, nên thường bỏ qua các bài khó hoặc ít hấp dẫn như  Người lái đò sông Đà, Các vị La Hán chùa Tây phương…Nhưng đề thi vẫn có  thể rơi vào các bài đó, mà khi đề đã ra, thì dù không thích cũng phải  làm.<br />
				<br />
				Đề thi môn Văn thường kiểm tra toàn diện kiến thức văn học sử (về  giai đoạn văn học 1945 - 1975 và 5 tác giả), cũng như tác phẩm văn học  cả trước và sau Cách mạng, cả thơ và văn, thậm chí cả kịch (như chương  trình phân ban), đồng thời kiểm tra toàn diện các kĩ năng tóm tắt, bình  giảng, phân tích, so sánh, giải thích, chứng minh...<br />
				<br />
				Trước đây, dung lượng kiến thức văn học lãng mạn và văn học hiện  thực trước Cách mạng chỉ chiếm khoảng 30% (câu 3 điểm), nhưng trong đề  thi của khối D, M các năm 2002 và 2007 đã chiếm tới 50% (câu 5 điểm).<br />
				<br />
				Vì vậy, các em nên cố gắng ôn tập đều ở tất cả các phần, các bài  trong chương trình thi, không nên học tủ. Với cách ra đề phân thành  nhiều câu, nhiều phần như chủ trương của Bộ, thì học tủ là rất nguy  hiểm. Tuy vậy, các em vẫn nên ôn tập có trọng tâm, trọng điểm.<br />
				<br />
				Bên cạnh ôn tập kiến thức, cần rèn luyện kĩ năng làm các kiểu bài  tóm tắt về tác giả, tác phẩm và giai đoạn văn học; kĩ năng phân tích văn  xuôi và bình giảng thơ; kĩ năng phân tích đề, tìm ý, triển khai ý, mở  bài, kết bài, chuyển đoạn, trình bày, diễn đạt…<br />
				<br />
				Cần bám sát chương trình của Bộ và sách giáo khoa, vì đó là văn bản  pháp quy của nhà nước, mà đề thi không được nằm ngoài. Lưu ý rằng tất cả  những gì có trong sách giáo khoa đều có thể thi.<br />
 		<br />
</li>
</ul>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Theo Lamsao.com</span><br />
<br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Chọn thầy học, chọn sách đọc</span><br />
				<br />
				Chỉ những người có năng lực đặc biệt xuất sắc mới có khả năng tự học  và đạt hiệu quả như mong muốn. Hầu hết thí sinh dự thi <a href="http://www.lamsao.com/lam-sao-de-hoc-tot-mon-van-p214a19043.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">đại học</a> và cao  đẳng không có được năng lực ấy.<br />
				<br />
				Vì vậy, các em cần sự hướng dẫn của những cuốn sách tốt, những thầy  cô giỏi, có trách nhiệm và giàu kinh nghiệm. Hiện nay, tài liệu tham  khảo và luyện thi tràn ngập thị trường. Để mua được sách tốt, các em nên  nhờ thầy cô có uy tín giới thiệu.<br />
				<br />
				Khi đọc tài liệu tham khảo, các em nên ghi chép, suy nghĩ, tán  thành, hoặc phản đối, bởi không phải mọi kiến thức trong sách vở đều  đúng. Những thắc mắc, nghi ngờ, nên ghi lại để hỏi cho rõ.<br />
				<br />
				Tất nhiên, việc đọc tài liệu tham khảo là cần thiết, nhưng không thể  thay thế được việc nghe giảng trên lớp. Nếu được thầy cô giỏi, tâm  huyết giảng dạy và hướng dẫn, các em sẽ thấy văn học hấp dẫn và thú vị  hơn, hiểu vấn đề sâu sắc hơn…<br />
				<br />
				Nếu học ở các trung tâm luyện thi, các em nên tìm học những người có  khả năng trang bị một hệ thống phương pháp, kĩ năng, chứ không nên quá  thiên về chi tiết bài giảng.<br />
 		<br />
 	 <ul class="mycode_list"><li>2<br />
 		 			 				<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Tham khảo đề thi, đáp án, biểu điểm </span><br />
				<br />
				Các em nên tham khảo đề thi, đáp án, biểu điểm chính thức và dự bị  những năm trước của Bộ GD&amp;ĐT. Nó sẽ giúp <a href="http://www.lamsao.com/giao-duc-p213c139.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">học sinh</a>có một định hướng  rõ ràng hơn trong việc ôn tập và làm bài thi.<br />
 			 				<img src="http://www.lamsao.com/Resources/Data/News/Auto/tungmq/201204/tungmq201241301229168_1.jpg" loading="lazy"  alt="[Image: tungmq201241301229168_1.jpg]" class="mycode_img" /><br />
 			 				 <br />
 			 				Khi đọc những tài liệu này, cần lưu ý đến điểm số dành cho từng ý;  tại sao ý này điểm nhiều, ý kia điểm ít; cũng như trình tự sắp xếp các  ý, phạm vi dẫn chứng…<br />
				<br />
				Các em cũng nên học hỏi cách làm bài, kiến thức, cách mở bài, kết  bài, triển khai ý, cách chuyển ý, trình bày, diễn đạt… qua những bài văn  đạt điểm cao trong các kì thi đại học trước đó, đồng thời so sánh các  bài viết này với đáp án và biểu điểm của Bộ, xem bài làm thiếu ý nào, có  ý nào mới hơn, tại sao lại được điểm cao như thế…<br />
 		<br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>3<br />
 		 			 				<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Không học tủ, nhưng cần có trọng tâm</span><br />
				<br />
				Có<a href="http://www.lamsao.com/ba-nham-lan-can-tranh-khi-chon-nghe-nam-2012-p214a38924.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"> thí sinh</a> cho rằng năm trước, đề thi đã ra vào bài này, phần này,  nên năm sau sẽ không rơi vào bài đó nữa. Nhận thức như vậy là chủ quan,  vừa sai lầm, vừa thiển cận.<br />
				<br />
				Nhiều em ngại khó, nên thường bỏ qua các bài khó hoặc ít hấp dẫn như  Người lái đò sông Đà, Các vị La Hán chùa Tây phương…Nhưng đề thi vẫn có  thể rơi vào các bài đó, mà khi đề đã ra, thì dù không thích cũng phải  làm.<br />
				<br />
				Đề thi môn Văn thường kiểm tra toàn diện kiến thức văn học sử (về  giai đoạn văn học 1945 - 1975 và 5 tác giả), cũng như tác phẩm văn học  cả trước và sau Cách mạng, cả thơ và văn, thậm chí cả kịch (như chương  trình phân ban), đồng thời kiểm tra toàn diện các kĩ năng tóm tắt, bình  giảng, phân tích, so sánh, giải thích, chứng minh...<br />
				<br />
				Trước đây, dung lượng kiến thức văn học lãng mạn và văn học hiện  thực trước Cách mạng chỉ chiếm khoảng 30% (câu 3 điểm), nhưng trong đề  thi của khối D, M các năm 2002 và 2007 đã chiếm tới 50% (câu 5 điểm).<br />
				<br />
				Vì vậy, các em nên cố gắng ôn tập đều ở tất cả các phần, các bài  trong chương trình thi, không nên học tủ. Với cách ra đề phân thành  nhiều câu, nhiều phần như chủ trương của Bộ, thì học tủ là rất nguy  hiểm. Tuy vậy, các em vẫn nên ôn tập có trọng tâm, trọng điểm.<br />
				<br />
				Bên cạnh ôn tập kiến thức, cần rèn luyện kĩ năng làm các kiểu bài  tóm tắt về tác giả, tác phẩm và giai đoạn văn học; kĩ năng phân tích văn  xuôi và bình giảng thơ; kĩ năng phân tích đề, tìm ý, triển khai ý, mở  bài, kết bài, chuyển đoạn, trình bày, diễn đạt…<br />
				<br />
				Cần bám sát chương trình của Bộ và sách giáo khoa, vì đó là văn bản  pháp quy của nhà nước, mà đề thi không được nằm ngoài. Lưu ý rằng tất cả  những gì có trong sách giáo khoa đều có thể thi.<br />
 		<br />
</li>
</ul>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Làm sao để học tốt môn Văn?]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-L%C3%A0m-sao-%C4%91%E1%BB%83-h%E1%BB%8Dc-t%E1%BB%91t-m%C3%B4n-V%C4%83n--19303</link>
			<pubDate>Thu, 10 May 2012 22:41:47 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=112354">hoangphuong12</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-L%C3%A0m-sao-%C4%91%E1%BB%83-h%E1%BB%8Dc-t%E1%BB%91t-m%C3%B4n-V%C4%83n--19303</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Đọc truyện ngắn, tiểu thuyết</span><br />
     Đây là cách học hỏi tốt nhất để các bạn có  một bài văn hay và sâu sắc. Đọc nhiều truyện ngắn, tiểu thuyết không  những giúp teen chúng ta hiểu từ ngữ tiếng Việt mà còn giúp rèn luyện  khả năng sáng tạo và trí tượng tưởng trong môn Văn. Hiện nay, khi ra nhà  sách không chỉ có các tác phẩm trong nước mà các tác phẩm kinh điển của  nước ngoài cũng được bày bán càng hỗ trợ cho các bạn có thêm kinh  nghiệm trong lối viết văn của mình.<br />
      <ul class="mycode_list"><li>2<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Khảo sát thực tế</span><br />
     Nguồn cảm hứng <a href="http://http://www.lamsao.com/huong-dan-cach-hoc-de-dat-diem-cao-tac-pham-van-xuoi-tu-su-p214a22968.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">văn học</span></a> lúc nào cũng từ thực  tế đời sống. Cố gắng quan sát những cử chỉ, hành động và sự việc xảy ra  xung quanh chúng ta, bạn sẽ nhận rõ những ý tưởng cần thiết trong bài  văn của mình. Nhất là về khoảng văn nghị luận, thuyết minh và chứng minh  thì các bạn càng cần phải trau dồi vốn kiến thức sâu rộng bên ngoài rất  nhiều. Bạn Tú (lớp 9 trường THCS Lê Văn Tám) bộc bạch kinh nghiệm: "Mỗi  lần không có ý tưởng để làm bài, mình thường ra công viên gần nhà ngồi  quan sát hoạt động của mọi người xung quanh. Thế là từ ngữ ở đâu cứ vào  trong đầu mình í!"<br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>3<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Biến tiết học Văn trở nên thú vị</span><br />
     Tiết Văn chán ư? Không hề! Hãy "hô biến"  tiết Văn trở thành một tiết học lý thú bằng cách tạo dựng các nhóm thi  đua với nhau, cùng nhau xây dựng bài học. Các bạn có thể thể hiện diễn  xuất, giọng kể của mình qua các văn bản được học trên lớp. Môn Văn trở  nên dễ nuốt hơn bao giờ hết vì chính các bạn đã tạo bầu không khí vui vẻ  cho tiết văn.<br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>4<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Soạn bài trước ở nhà</span><br />
     Việc <a href="http://www.lamsao.com/giao-duc-p213c139.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">soạn bài</a> ở nhà cũng rất quan trọng vì  khi đó các bạn đã đọc bài và tham khảo trước. Khi vào lớp, mọi câu hỏi  được đặt ra, bạn đều có thể dễ dàng trả lời và dễ dàng trở thành "ngôi  sao" của tiết học Văn hôm đó. 5. Nghỉ ngơi: Học Văn luôn kèm theo đó là  sự nghỉ ngơi, chỉ khi được nghỉ ngơi thư giãn thật sự thì bạn mới có thể  học tốt hơn, nhớ bài lâu hơn và sự sáng tạo phong phú hơn. Nghỉ ngơi  sau khi học không chỉ giúp teen nạp thêm năng lượng để tiếp tục chiến  đấn môn Văn mà còn cho các môn học khác nữa. <br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>5<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nghe thầy cô giảng</span><br />
     Tập trung chú ý nghe thầy cô giảng bài cũng  là một cách hữu ích giúp teen chúng mình học giỏi môn Văn hơn đấy! Chăm  chú nghe giảng sẽ học được nhiều điều hay từ thầy cô mà cũng có khi  thấy học trò chăm chú lại càng giúp thầy cô thêm "power" để truyền đạt  các kiến thức mà mình có nữa đấy. Nam (lớp 10 trường GV) tâm sự: "Nhớ  năm trước lớp mình không thích nghe cô giảng bài nên thường làm chuyện  riêng trong lớp. Thế là cô nản chẳng muốn dạy, kết quả môn văn học kì 1  chẳng có bạn nào được điểm cao. Đến học kì 2 thì đứa nào đứa nấy cuống  cuồng đi tìm cổ để xin lỗi và nghiêm túc nghe giảng trong lớp. Cuối cùng  tốt nghiệp đứa nào cũng điểm môn Văn cao".<br />
     Môn Văn học cực dễ đối với các bạn bẩm sinh  đã yêu Văn, nhưng nếu hiểu và cần cù học hỏi thì bỗng dưng các tiết Văn  trở nên dễ dàng, thú vị đối với những teen sợ nó. Môn Văn giúp cho teen  chúng mình có chút lãng mạn, chút ngây thơ và chút hồn nhiên trong cuộc  sống và còn kích thích óc sáng tạo, trí tượng tưởng. Các bạn đã thấy  Văn cực dễ chưa?<br />
</li>
</ul>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Đọc truyện ngắn, tiểu thuyết</span><br />
     Đây là cách học hỏi tốt nhất để các bạn có  một bài văn hay và sâu sắc. Đọc nhiều truyện ngắn, tiểu thuyết không  những giúp teen chúng ta hiểu từ ngữ tiếng Việt mà còn giúp rèn luyện  khả năng sáng tạo và trí tượng tưởng trong môn Văn. Hiện nay, khi ra nhà  sách không chỉ có các tác phẩm trong nước mà các tác phẩm kinh điển của  nước ngoài cũng được bày bán càng hỗ trợ cho các bạn có thêm kinh  nghiệm trong lối viết văn của mình.<br />
      <ul class="mycode_list"><li>2<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Khảo sát thực tế</span><br />
     Nguồn cảm hứng <a href="http://http://www.lamsao.com/huong-dan-cach-hoc-de-dat-diem-cao-tac-pham-van-xuoi-tu-su-p214a22968.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">văn học</span></a> lúc nào cũng từ thực  tế đời sống. Cố gắng quan sát những cử chỉ, hành động và sự việc xảy ra  xung quanh chúng ta, bạn sẽ nhận rõ những ý tưởng cần thiết trong bài  văn của mình. Nhất là về khoảng văn nghị luận, thuyết minh và chứng minh  thì các bạn càng cần phải trau dồi vốn kiến thức sâu rộng bên ngoài rất  nhiều. Bạn Tú (lớp 9 trường THCS Lê Văn Tám) bộc bạch kinh nghiệm: "Mỗi  lần không có ý tưởng để làm bài, mình thường ra công viên gần nhà ngồi  quan sát hoạt động của mọi người xung quanh. Thế là từ ngữ ở đâu cứ vào  trong đầu mình í!"<br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>3<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Biến tiết học Văn trở nên thú vị</span><br />
     Tiết Văn chán ư? Không hề! Hãy "hô biến"  tiết Văn trở thành một tiết học lý thú bằng cách tạo dựng các nhóm thi  đua với nhau, cùng nhau xây dựng bài học. Các bạn có thể thể hiện diễn  xuất, giọng kể của mình qua các văn bản được học trên lớp. Môn Văn trở  nên dễ nuốt hơn bao giờ hết vì chính các bạn đã tạo bầu không khí vui vẻ  cho tiết văn.<br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>4<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Soạn bài trước ở nhà</span><br />
     Việc <a href="http://www.lamsao.com/giao-duc-p213c139.html" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">soạn bài</a> ở nhà cũng rất quan trọng vì  khi đó các bạn đã đọc bài và tham khảo trước. Khi vào lớp, mọi câu hỏi  được đặt ra, bạn đều có thể dễ dàng trả lời và dễ dàng trở thành "ngôi  sao" của tiết học Văn hôm đó. 5. Nghỉ ngơi: Học Văn luôn kèm theo đó là  sự nghỉ ngơi, chỉ khi được nghỉ ngơi thư giãn thật sự thì bạn mới có thể  học tốt hơn, nhớ bài lâu hơn và sự sáng tạo phong phú hơn. Nghỉ ngơi  sau khi học không chỉ giúp teen nạp thêm năng lượng để tiếp tục chiến  đấn môn Văn mà còn cho các môn học khác nữa. <br />
</li>
</ul>
 <ul class="mycode_list"><li>5<br />
     <span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Nghe thầy cô giảng</span><br />
     Tập trung chú ý nghe thầy cô giảng bài cũng  là một cách hữu ích giúp teen chúng mình học giỏi môn Văn hơn đấy! Chăm  chú nghe giảng sẽ học được nhiều điều hay từ thầy cô mà cũng có khi  thấy học trò chăm chú lại càng giúp thầy cô thêm "power" để truyền đạt  các kiến thức mà mình có nữa đấy. Nam (lớp 10 trường GV) tâm sự: "Nhớ  năm trước lớp mình không thích nghe cô giảng bài nên thường làm chuyện  riêng trong lớp. Thế là cô nản chẳng muốn dạy, kết quả môn văn học kì 1  chẳng có bạn nào được điểm cao. Đến học kì 2 thì đứa nào đứa nấy cuống  cuồng đi tìm cổ để xin lỗi và nghiêm túc nghe giảng trong lớp. Cuối cùng  tốt nghiệp đứa nào cũng điểm môn Văn cao".<br />
     Môn Văn học cực dễ đối với các bạn bẩm sinh  đã yêu Văn, nhưng nếu hiểu và cần cù học hỏi thì bỗng dưng các tiết Văn  trở nên dễ dàng, thú vị đối với những teen sợ nó. Môn Văn giúp cho teen  chúng mình có chút lãng mạn, chút ngây thơ và chút hồn nhiên trong cuộc  sống và còn kích thích óc sáng tạo, trí tượng tưởng. Các bạn đã thấy  Văn cực dễ chưa?<br />
</li>
</ul>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[ai giỏi làm văn nghị luận giúp tớ với :((]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-ai-gi%E1%BB%8Fi-l%C3%A0m-v%C4%83n-ngh%E1%BB%8B-lu%E1%BA%ADn-gi%C3%BAp-t%E1%BB%9B-v%E1%BB%9Bi</link>
			<pubDate>Fri, 02 Mar 2012 13:54:02 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=137807">mimihl</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-ai-gi%E1%BB%8Fi-l%C3%A0m-v%C4%83n-ngh%E1%BB%8B-lu%E1%BA%ADn-gi%C3%BAp-t%E1%BB%9B-v%E1%BB%9Bi</guid>
			<description><![CDATA[đề yêu cầu là viết 1 bài văn nghị luận xã hội về chủ đề ước mơ của tôi :|<br />
mình muốn viết 1 cái gì đó độc đáo 1 chút nhg mà chẳng bít viết mở bài như thế nào cả. mọi người cho tớ ý kiến hoặc gợi ý viết giúp tớ cái mở bài với :x]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[đề yêu cầu là viết 1 bài văn nghị luận xã hội về chủ đề ước mơ của tôi :|<br />
mình muốn viết 1 cái gì đó độc đáo 1 chút nhg mà chẳng bít viết mở bài như thế nào cả. mọi người cho tớ ý kiến hoặc gợi ý viết giúp tớ cái mở bài với :x]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[ai giỏi văn giúp mình với]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-ai-gi%E1%BB%8Fi-v%C4%83n-gi%C3%BAp-m%C3%ACnh-v%E1%BB%9Bi</link>
			<pubDate>Fri, 24 Feb 2012 19:31:04 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=29858">pitpon</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-ai-gi%E1%BB%8Fi-v%C4%83n-gi%C3%BAp-m%C3%ACnh-v%E1%BB%9Bi</guid>
			<description><![CDATA[Đề là hãy thuyết minh về cây thanh long ai biết thì giúp mình cái nha xin cám ơn]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Đề là hãy thuyết minh về cây thanh long ai biết thì giúp mình cái nha xin cám ơn]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Phân tích để làm rõ vẻ đẹp của nhân vật Huấn Cao]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Ph%C3%A2n-t%C3%ADch-%C4%91%E1%BB%83-l%C3%A0m-r%C3%B5-v%E1%BA%BB-%C4%91%E1%BA%B9p-c%E1%BB%A7a-nh%C3%A2n-v%E1%BA%ADt-Hu%E1%BA%A5n-Cao</link>
			<pubDate>Sun, 13 Nov 2011 13:39:48 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=35363">• Su béo •</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Ph%C3%A2n-t%C3%ADch-%C4%91%E1%BB%83-l%C3%A0m-r%C3%B5-v%E1%BA%BB-%C4%91%E1%BA%B9p-c%E1%BB%A7a-nh%C3%A2n-v%E1%BA%ADt-Hu%E1%BA%A5n-Cao</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Nguyễn Tuân, một nhà văn nổi tiếng của làng văn học Việt Nam; có những sang tác xoay quanh những nhân vật lí tưởng về tài năng xuất chúng, về cái đẹp tinh thần như "chiếc ấm đất", "chén trà sương"… và một lần nữa, chúng ta lại bắt gặp chân dung tài hoa trong thiên hạ, đó là Huấn Cao trong tác phầm Chữ người tử tù. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Nhà văn Nguyễn Tuân đã lấy nguyên mẫu hình tượng của Cao Bá Quát vớI văn chương "vô tiền Hán", còn nhân cách thì "một đời chỉ cúi đầu trước hoa mai" làm nguồn cảm hứng sang tạo nhân vật Huấn Cao. Họ Cao là một lãnh tụ nông dân chống triều Nguyễn năm 1854. Huấn Cao được lấy từ hình tượng này với tài năng, nhân cách sang ngời và rất đỗI tài hoa. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao là một con người đại diện cho cái đẹp, từ cái tài viết chữ của một nho sĩ đến cái cốt cách ngạo nghễ phi thường của một bậc trượng phu đến tấm long trong sang của một người biết quý trọng cái tài, cái đẹp. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao với tư cách là người nho sĩ viết chữ đẹp thể hiện ở cái tài viết chữ. Chữ viết không chỉ là kí hiệu ngôn ngữ mà còn thể hiện tính cách của con người. Chữ của Huấn Cao "vuông lắm" cho thấy ông có khí phách hiên ngang, tung hoành bốn bể. Cái tài viết chữ của ông được thể hiện qua đoạn đối thoại giữa viên quản ngục và thầy thơ lại. Chữ Huấn Cao đẹp và quý đến nỗi viên quản ngục ao ước suốt đời. Viên quản ngục đến "mất ăn mất ngủ"; không nề hà tính mạng của mình để có được chữ của Huấn Cao, "một báu vật trên đời". Chữ là vật báu trên đời thì chắc chắn là chủ nhân của nó phải là một người tài năng xuất chúng có một không hai, là kết tinh mọi tinh hoa, khí thiêng của trời đất hun đúc lại mà thành. Chữ của Huấn Cao đẹp đến như vậy thì nhân cách của Huấn Cao cũng chẳng kém gì. Ông là con người tài tâm vẹn toàn. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao trong cốt cách ngạo nghễ, phi thường của một bậc trượng phu. Ông theo học đạo nho thì đáng lẽ phải thể hiện lòng trung quân một cách mù quáng. Nhưng ông đã không trung quân mà còn chống lại triều đình để giờ đây khép vào tội "đại nghịch", chịu án tử hình. Bởi vì Huấn Cao có tấm lòng nhân ái bao la; ông thương cho nhân dân vô tội nghèo khổ, lầm than bị áp bức bóc lột bởi giai cấp thống trị tàn bạo thối nát. Huấn Cao rất căm ghét bọn thống trị và thấu hiểu nỗi thống khổ của người dân "thấp cổ bé họng". Nếu như Huấn Cao phục tùng cho bọn phong kiến kia thì ông sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng không, ông Huấn đã lựa chọn con đường khác : con đường đấu tranh giành quyền sống cho người dân vô tội. Cuộc đấu tranh không thành công ông bị bọn chúng bắt. Giờ đây phải sống trong cảnh ngục tối chờ ngày xử chém. Trước khi bị bắt vào ngục, viên quản ngục đã nghe tiếng đồn Huấn Cao rất giỏi võ, ông có tài "bẻ khoá, vượt ngục" chứng tỏ Huấn Cao là một người văn võ toàn tài, quả là một con người hiếm có trên đời. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Tác giả miêu tả sâu sắc trạng thái tâm lí của Huấn Cao trong những ngày chờ thi hành án. Trong lúc này đây, khi mà người anh hùng "sa cơ lỡ vận" nhưng Huấn Cao vẫn giữ được khí phách hiên ngang,kiên cường. Tuy bị giam cầm về thể xác nhưng ông Huấn vẫn hoàn toàn tự do bằng hành động "dỡ cái gông nặng tám tạ xuống nền đá tảng đánh thuỵch một cái" và "lãnh đạm" khong thèm chấp sự đe doạ của tên lính áp giải. Dưới mắt ông, bọn kia chỉ là "một lũ tiểu nhân thị oai". Cho nên, mặc dù chịu sự giam giữ của bọn chúng nhưng ông vẫn tỏ ra "khinh bạc". Ông đứng đầu goong, ông vẫn mang hình dáng của một vị chủ soái, một vị lãnh đạo. Người anh hùng ấy dùng cho thất thế nhưng vẫn giữ được thế lực, uy quyền của mình. Thật đáng khâm phục ! </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Mặc dù ở trong tù, ông vẫn thản nhiên "ăn thịt, uống rượu như một việc vẫn làm trong hứng bình sinh". Huấn Cao hoàn toàn tự do về tinh thần. Khi viên cai ngục hỏi Huấn Cao cần gì thì ông trả lời: </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Người hỏi ta cần gì à? Ta chỉ muốn một điều là ngươi đừng bước chân vào đây nữa thôi" </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cách trả lời ngang tàn, ngạo mạn đầy trịch thượng như vậy là bởi vì Huấn Cao vốn hiên ngang, kiên cường; "đến cái chết chém cũng còn chẳng sợ nữa là..." Ông không thèm đếm xỉa đến sự trả thù của kẻ đã bị mình xúc phạm. Huấn Cao rất có ý thức được vị trí của mình trong xã hội, ông biết đặt vị trí của mình lên trên những loại dơ bẩn "cặn bã" của xã hội. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất". Nhân cách của Huấn Cao quả là trong sáng như pha lê, không hề có một chút trầy xước nào. Theo ông, chỉ có "thiên lương" , bản chất tốt đẹp của con người mới là đáng quý. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Thế nhưng khi biết được nỗi lòng viên quản ngục, Húan Cao không nhữg vui vẻ nhận lời cho chữ mà còn thốt ra rằng : </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Ta cảm tấm lòng biệt nhãn liên tài của các ngươi. Ta biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có sở thích cao quý đến như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ một tấm lòng trong thiên hạ". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao cho chữ là một việc rất hiếm bởi vì "tính ông vốn khoảnh. Ta không vì vàng bạc hay quyền uy mà ép cho chữ bao giờ". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Hành động cho chữ viên quản ngụ chứng tỏ Huấn Cao là một con người biết quý trọng cái tài, cái đẹp, biết nâng niu những kẻ tầm thường lên ngang tàng với mình. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Quay cảnh "cho chữ" diễn ra thật lạ, quả là cảnh tượng "xưa nay chưa từng có". Kẻ tử từ "cổ đeo gông, chân vướng xích" đang "đậm tô từng nét chữ trên vuông lụa bạch trắng tinh" với tư thế ung dung tự tại, Huấn Cao đang dồn hết tinh hoa vào từng nét chữ. Đó là những nét chữ cuối cùng của con người tài hoa ấy. Những nét chữ chứa chan tấm lòng của Huấn Cao và thấm đẫm nước mắt thương cảm của người đọc. Con người tài hoa vô tội kia chỉ mới cho chữ ba lần trong đời đã vội vã ra đi, để lại biết bao tiếc nuối cho người đọc. Qua đó, tác giả Nguyễn Tuân cũng gián tiếp lên án xã hội đương thời đã vùi dập tài hoa của con người. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Và người tù kia bỗng trở nên có quyền uy trước những người đang chịu trách nhiệm giam giữ mình. Ông Huấn đã khuyên viên quản ngục như một người ca khuyên bảo con: </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Tôi bảo thực thầy quản nên về quê ở đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây khó giữ được thiên lương cho lành lắm rồi cũng có ngày nhem nhuốc mất cái đời lương thiện". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Theo Huấn Cao, cái đẹp không thể nào ở chung với cái xấu được. Con người chỉ thưởng thức cái đẹp khi có bản chất trong sáng, nhân cách cao thượng mà thôi. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Những nét chữ cuối cùng đã cho rồi, những lời nói cuối cùng đã nói rồi’ Huấn Cao , người anh hùng tài hoa kia dù đã ra đi mãi mãi nhưng để lại ấn tượng sâu sắc cho những ai đã thấy, đã nghe, đã từng được thưởng thức nét chữ của ông. Sống trên cõi đời này, Huấn Cao đã đứng lên đấu tranh vì lẽ phải; đã xoá tan bóng tối hắc ám của cuộc đời này. Chính vì vậy, hình tượng Huấn Cao đã trở nên bất tử. Huấn Cao sẽ không chết mà bước sang một cõi khác để xua tan bóng tối nơi đó, đem lại hạnh phúc cho mọi người ở mọi nơi. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Ở Huấn Cao ánh lên vẻ đẹp của cái "tài" và cái "tâm". Trong cái "tài" có cái "tâm" và cái "tâm" ở đây chính là nhân cách cao thượng sáng ngời của một con người tài hoa. Cái đẹp luôn song song "tâm" và "tài" thì cái đẹp đó mới trở nên có ý nghĩa thực sự. Xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao, nhà văn Nguyễn Tuân đã thành công trong việc xây dựng nên chân dung nghệ thuật điển hình lí tưởng trong văn học thẩm mĩ. Dù cho Huấn Cao đã đi đến cõi nào chăng nữa thì ông vẫn sẽ mãi trong lòng người đọc thế hệ hôm nay và mai sau. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"></span> <br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"></span> <br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cảnh cho chữ </span><br />
 <br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Nguyễn Tuân trước Cách mạng tháng Tám là một nhà văn duy mĩ. Ông yêu đến say đắm cái đẹp, ngợi ca cái đẹp, tôn thờ cái đẹp. Theo ông mĩ là đỉnh cao của nhân cách con người. Ông săn lùng cái đẹp không tiếc công sức. Ông miêu tả cái đẹp bằng kho ngôn ngữ giàu có của riêng ông. Những nhân vật hiện lên trong tác phẩm của Nguyễn tuân phải là hiện thân của cái đẹp. Đó là những con người tài hoa hoạt động trong những hoàn cảnh, môi trường đặc biệt, phi thường. Ông phát hiện, miêu tả cái đẹp bên ngoài và bên trong của nhân vật. Trong cái đẹp của ông bao gồm cái chân và thiện. Ông lại còn kết hợp mĩ với dũng. Truyện ngắn "Chữ người tử tù" (1939) trong tập "Vang bóng một thời" là áng văn hay nhất, tiêu biểu nhất của Nguyễn Tuân. Giá trị tư tưởng và dụng công nghệ thuật của Nguyễn Tuân được thể hiện chủ yếu trong đoạn văn tả "một cảnh tượng xưa nay chưa từng có", cảnh tượng một người tử tù cho chữ một viên cai ngục. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Ông Huấn Cao trong truyện "Chữ người tử tù" là một nho sĩ tài hoa của một thời đã qua nay chỉ còn "vang bóng". Nguyễn Tuân đã dựa vào nguyên mẫu nhà thơ, nhà giáo, một lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa nông dân là Cao Bá Quát, một con người hết sức tài hoa và dũng khí phi thường để sáng tạo ra nhân vật Huấn Cao (Cao là họ, Huấn là dạy). Cao Bá Quát trước khi trở thành lãnh tụ nông dân cũng là thày giáo. Nguyễn Tuân đã dựa vào hai tính cách của nguyên mẫu để xây dựng nhân vật Huấn Cao. Cao Bá Quát, người viết chữ đẹp nổi tiếng và khí phách lừng lẫy. Xây dựng nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuân vừa thể hiện lý tưởng thẩm mĩ của ông lại vừa thỏa mãn tinh thần nổi loạn của ông đối với xã hội đen tối tàn bạo lúc bấy giờ. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Truyện có hai nhân vật chính, một là ông Huấn Cao có tài viết chữ đẹp, một nữa là viên quản ngục say mê chữ đẹp của ông Huấn, quyết tìm mọi cách để "xin chữ" treo trong nhà. Lão coi chữ của Huấn Cao như báu vật. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Họ đã gặp nhau trong tình huống oái ăm là nhà ngục. Người có tài viết chữ đẹp lại là một tên "đại nghịch" cầm đầu khỏi nghĩa nông dân (triều đình gọi là nổi loạn, giặc) đang bị bắt giam chờ ngày thụ hình. Còn người mê chữ đẹp của ông Huấn Cao lại là một quản ngục đại diện cho cái trật tự xã hội ấy. Trên bình diện nghệ thuật họ là tri âm tri kỉ, trên bình diện xã hộ họ ở hai vị trí đối lập. Tình huống của truyện có tính kịch. Từ tình huống đầy kịch tính ấy, tính cách hai nhân vật được bộ lộ và tư tưởng chủ đề của truyện được thể hiện một cách sâu sắc. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao nói: "Ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ". Huấn Cao coi thường tiền bạc và uy quyền, nhưng Huấn Cao vui lòng cho chữ viên quản ngục vì con người sống giữa chốn bùn nhơ này, nơi người ta chỉ biết sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc lại có kẻ biết trọng người có nghĩa khí, biết tôn quý cái đẹp của chữ nghĩa "ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các người. Nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quí như vậy". Viên quản ngục cũng không dễ gì nhận được chữ của Huấn Cao. Hắn đã bị nghi ngờ, bị đuổi. Có lần hắn mon men vào ngục định làm quen và biệt đãi Huấn Cao để xin chữ thì lại bị Huấn Cao cự tuyệt: "ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây". Về sau hiểu được tấm lòng của viên quản ngục, ông đã nói một lời sâu sắc và cảm động: "thiếu chút nữa ta đã phụ một tấm lòng trong thiên hạ". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Coi khinh cường quyền và tiền bạc, Huấn Cao chỉ trọng nhứng tấm lòng biết quí cái đẹp, cái tài, có sở thích cao quý. Những con người ấy theo Huấn Cao là còn giữ được "thiên lương". Ông khuyên viên quản ngục bỏ cái nghề nhơ bẩn của mình đi "ở đây khó giữ được thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao còn đẹp ở khí phách. Ông là một người tử tù gần đến ngày tử hình vẫn giữ được tư thế hiên ngang, đúng là khí phách của một anh hùng Cao Bá Quát. "Đêm hôm ấy, lúc trại giam tỉnh Sơn chỉ còn vẳng có tiếng mõ trên vọng canh, một cảnh tượng xưa nay chưa từng có đã bày ra trong một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián". Tác giả cố ý miêu tả bằng cách tương phản giữa tính cách cao quí của Huấn Cao với cái dơ dáy, bẩn thỉu của nhà tù, một hình ảnh thu nhỏ của xã hội thời bấy giờ. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Vẻ đẹp rực rỡ của Huấn Cao hiện lên trong đêm viết chữ cho viên quản ngục. Chính trong tình tiết này, cái mĩ và cái dũng hòa hợp. Dưới ánh đuốc đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu, "một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván. Người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên phiến lụa óng". Hình ảnh người tử tù trở nên lồng lộng. Viên quản ngục và viên thư lại trở nên nhỏ bé, bị động, khúm núm trước người tử tù. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Vì sao Nguyễn Tuân lại nói đây là một "cảnh tượng xưa nay chưa từng có"? </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cảnh tượng này quả là lạ lùng, chưa từng có vì trò chơi chữ nghĩa thanh tao có phần đài các lại không diễn ra trong thư phòng, thư sảnh, mà lại diễn ra nơi ngục tối chật hẹp, bần thỉu, hôi hám. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cảnh tượng lạ lùng chưa từng thấy là hình ảnh tên tử tù cho chữ thì nổi bật lên uy nghi lộng lẫy, còn viên quản ngục và thư lại, những kẻ đại diện cho xã hội đương thời thì lại khúm núm run rẩy. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái Đẹp, cái Dũng, cái Thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thư lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Cũng với cảnh này, người tử tù đang đi vào cõi bất tử. Sáng mai ông sẽ bị tử hình, nhưng những nét chữ vuông vắn, tươi đẹp hiện lên cái hoài bão tung hoành cả một đời của ông trên lụa bạch sẽ còn đó. Và nhất là lời khuyên của ông đối với tên quản ngục có thể coi là lời di huấn của ông về đạo lí làm người trong thời đại nhiễu nhương đó. Quan niệm của Nguyễn Tuân là cái Đẹp gắn liền với cái Thiện. Người say mê cái đẹp trước hết phải là người có thiên lương. Cái Đẹp của Nguyễn Tuân còn gắn với cái Dũng. Hiện thân của cái Đẹp là hình tượng Huấn Cao với khí phách lừng lẫy đã sáng rực cả trong đêm cho chữ trong nhà tù. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Bên cạnh hình tượng Huấn Cao lồng lộng, ta còn thấy một tấm lòng trong thiên hạ. Trong đêm cho chữ, hình ảnh viên quản ngục cũng cảm động. Đó là âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ. Cái tư thế khúm núm, giọng nói nghẹn ngào, cái cúi đầu xin bái lĩnh và cử chỉ run run bưng chậu mực không phải là sự quỵ lụy hèn hạ mà là thái độ chân thành khiến ta có cảm tình với con người đáng thương này. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Đoạn truyện ông Huấn Cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn "Chữ người tử tù". Bút pháp điêu luyện, sắc sảo khi dựng người, dựng cảnh, chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng. Ngôn ngữ Nguyễn Tuân biến hóa, sáng tạo, có hồn, có nhịp điệu dư ba. Một không khí cổ kính trang nghiêm đầy xúc động, có phần bi tráng toát lên trong đoạn văn. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Chữ người tử tù" không còn là "chữ" nữa, không chỉ là Mỹ mà thôi, mà "những nét chữ tươi tắn nó nói lên những hoài bão tung hoành của một đời người". Đây là sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối. Đấy là sự chiến thắng của cái đẹp, cái cao thượng, đối với sự phàm tục nhơ bẩn, cũng là sự chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thái độ cam chịu nô lệ. Sự hòa hợp giữa Mỹ và Dũng trong hình tượng Huấn Cao là đỉnh cao nhân cách theo lí tưởng thẩm mĩ của Nguyễn Tuân, theo triết lí "duy mĩ" của Nguyễn Tuân.</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Nguyễn Tuân, một nhà văn nổi tiếng của làng văn học Việt Nam; có những sang tác xoay quanh những nhân vật lí tưởng về tài năng xuất chúng, về cái đẹp tinh thần như "chiếc ấm đất", "chén trà sương"… và một lần nữa, chúng ta lại bắt gặp chân dung tài hoa trong thiên hạ, đó là Huấn Cao trong tác phầm Chữ người tử tù. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Nhà văn Nguyễn Tuân đã lấy nguyên mẫu hình tượng của Cao Bá Quát vớI văn chương "vô tiền Hán", còn nhân cách thì "một đời chỉ cúi đầu trước hoa mai" làm nguồn cảm hứng sang tạo nhân vật Huấn Cao. Họ Cao là một lãnh tụ nông dân chống triều Nguyễn năm 1854. Huấn Cao được lấy từ hình tượng này với tài năng, nhân cách sang ngời và rất đỗI tài hoa. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao là một con người đại diện cho cái đẹp, từ cái tài viết chữ của một nho sĩ đến cái cốt cách ngạo nghễ phi thường của một bậc trượng phu đến tấm long trong sang của một người biết quý trọng cái tài, cái đẹp. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao với tư cách là người nho sĩ viết chữ đẹp thể hiện ở cái tài viết chữ. Chữ viết không chỉ là kí hiệu ngôn ngữ mà còn thể hiện tính cách của con người. Chữ của Huấn Cao "vuông lắm" cho thấy ông có khí phách hiên ngang, tung hoành bốn bể. Cái tài viết chữ của ông được thể hiện qua đoạn đối thoại giữa viên quản ngục và thầy thơ lại. Chữ Huấn Cao đẹp và quý đến nỗi viên quản ngục ao ước suốt đời. Viên quản ngục đến "mất ăn mất ngủ"; không nề hà tính mạng của mình để có được chữ của Huấn Cao, "một báu vật trên đời". Chữ là vật báu trên đời thì chắc chắn là chủ nhân của nó phải là một người tài năng xuất chúng có một không hai, là kết tinh mọi tinh hoa, khí thiêng của trời đất hun đúc lại mà thành. Chữ của Huấn Cao đẹp đến như vậy thì nhân cách của Huấn Cao cũng chẳng kém gì. Ông là con người tài tâm vẹn toàn. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao trong cốt cách ngạo nghễ, phi thường của một bậc trượng phu. Ông theo học đạo nho thì đáng lẽ phải thể hiện lòng trung quân một cách mù quáng. Nhưng ông đã không trung quân mà còn chống lại triều đình để giờ đây khép vào tội "đại nghịch", chịu án tử hình. Bởi vì Huấn Cao có tấm lòng nhân ái bao la; ông thương cho nhân dân vô tội nghèo khổ, lầm than bị áp bức bóc lột bởi giai cấp thống trị tàn bạo thối nát. Huấn Cao rất căm ghét bọn thống trị và thấu hiểu nỗi thống khổ của người dân "thấp cổ bé họng". Nếu như Huấn Cao phục tùng cho bọn phong kiến kia thì ông sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng không, ông Huấn đã lựa chọn con đường khác : con đường đấu tranh giành quyền sống cho người dân vô tội. Cuộc đấu tranh không thành công ông bị bọn chúng bắt. Giờ đây phải sống trong cảnh ngục tối chờ ngày xử chém. Trước khi bị bắt vào ngục, viên quản ngục đã nghe tiếng đồn Huấn Cao rất giỏi võ, ông có tài "bẻ khoá, vượt ngục" chứng tỏ Huấn Cao là một người văn võ toàn tài, quả là một con người hiếm có trên đời. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Tác giả miêu tả sâu sắc trạng thái tâm lí của Huấn Cao trong những ngày chờ thi hành án. Trong lúc này đây, khi mà người anh hùng "sa cơ lỡ vận" nhưng Huấn Cao vẫn giữ được khí phách hiên ngang,kiên cường. Tuy bị giam cầm về thể xác nhưng ông Huấn vẫn hoàn toàn tự do bằng hành động "dỡ cái gông nặng tám tạ xuống nền đá tảng đánh thuỵch một cái" và "lãnh đạm" khong thèm chấp sự đe doạ của tên lính áp giải. Dưới mắt ông, bọn kia chỉ là "một lũ tiểu nhân thị oai". Cho nên, mặc dù chịu sự giam giữ của bọn chúng nhưng ông vẫn tỏ ra "khinh bạc". Ông đứng đầu goong, ông vẫn mang hình dáng của một vị chủ soái, một vị lãnh đạo. Người anh hùng ấy dùng cho thất thế nhưng vẫn giữ được thế lực, uy quyền của mình. Thật đáng khâm phục ! </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Mặc dù ở trong tù, ông vẫn thản nhiên "ăn thịt, uống rượu như một việc vẫn làm trong hứng bình sinh". Huấn Cao hoàn toàn tự do về tinh thần. Khi viên cai ngục hỏi Huấn Cao cần gì thì ông trả lời: </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Người hỏi ta cần gì à? Ta chỉ muốn một điều là ngươi đừng bước chân vào đây nữa thôi" </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cách trả lời ngang tàn, ngạo mạn đầy trịch thượng như vậy là bởi vì Huấn Cao vốn hiên ngang, kiên cường; "đến cái chết chém cũng còn chẳng sợ nữa là..." Ông không thèm đếm xỉa đến sự trả thù của kẻ đã bị mình xúc phạm. Huấn Cao rất có ý thức được vị trí của mình trong xã hội, ông biết đặt vị trí của mình lên trên những loại dơ bẩn "cặn bã" của xã hội. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất". Nhân cách của Huấn Cao quả là trong sáng như pha lê, không hề có một chút trầy xước nào. Theo ông, chỉ có "thiên lương" , bản chất tốt đẹp của con người mới là đáng quý. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Thế nhưng khi biết được nỗi lòng viên quản ngục, Húan Cao không nhữg vui vẻ nhận lời cho chữ mà còn thốt ra rằng : </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Ta cảm tấm lòng biệt nhãn liên tài của các ngươi. Ta biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có sở thích cao quý đến như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ một tấm lòng trong thiên hạ". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao cho chữ là một việc rất hiếm bởi vì "tính ông vốn khoảnh. Ta không vì vàng bạc hay quyền uy mà ép cho chữ bao giờ". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Hành động cho chữ viên quản ngụ chứng tỏ Huấn Cao là một con người biết quý trọng cái tài, cái đẹp, biết nâng niu những kẻ tầm thường lên ngang tàng với mình. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Quay cảnh "cho chữ" diễn ra thật lạ, quả là cảnh tượng "xưa nay chưa từng có". Kẻ tử từ "cổ đeo gông, chân vướng xích" đang "đậm tô từng nét chữ trên vuông lụa bạch trắng tinh" với tư thế ung dung tự tại, Huấn Cao đang dồn hết tinh hoa vào từng nét chữ. Đó là những nét chữ cuối cùng của con người tài hoa ấy. Những nét chữ chứa chan tấm lòng của Huấn Cao và thấm đẫm nước mắt thương cảm của người đọc. Con người tài hoa vô tội kia chỉ mới cho chữ ba lần trong đời đã vội vã ra đi, để lại biết bao tiếc nuối cho người đọc. Qua đó, tác giả Nguyễn Tuân cũng gián tiếp lên án xã hội đương thời đã vùi dập tài hoa của con người. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Và người tù kia bỗng trở nên có quyền uy trước những người đang chịu trách nhiệm giam giữ mình. Ông Huấn đã khuyên viên quản ngục như một người ca khuyên bảo con: </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Tôi bảo thực thầy quản nên về quê ở đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây khó giữ được thiên lương cho lành lắm rồi cũng có ngày nhem nhuốc mất cái đời lương thiện". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Theo Huấn Cao, cái đẹp không thể nào ở chung với cái xấu được. Con người chỉ thưởng thức cái đẹp khi có bản chất trong sáng, nhân cách cao thượng mà thôi. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Những nét chữ cuối cùng đã cho rồi, những lời nói cuối cùng đã nói rồi’ Huấn Cao , người anh hùng tài hoa kia dù đã ra đi mãi mãi nhưng để lại ấn tượng sâu sắc cho những ai đã thấy, đã nghe, đã từng được thưởng thức nét chữ của ông. Sống trên cõi đời này, Huấn Cao đã đứng lên đấu tranh vì lẽ phải; đã xoá tan bóng tối hắc ám của cuộc đời này. Chính vì vậy, hình tượng Huấn Cao đã trở nên bất tử. Huấn Cao sẽ không chết mà bước sang một cõi khác để xua tan bóng tối nơi đó, đem lại hạnh phúc cho mọi người ở mọi nơi. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Ở Huấn Cao ánh lên vẻ đẹp của cái "tài" và cái "tâm". Trong cái "tài" có cái "tâm" và cái "tâm" ở đây chính là nhân cách cao thượng sáng ngời của một con người tài hoa. Cái đẹp luôn song song "tâm" và "tài" thì cái đẹp đó mới trở nên có ý nghĩa thực sự. Xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao, nhà văn Nguyễn Tuân đã thành công trong việc xây dựng nên chân dung nghệ thuật điển hình lí tưởng trong văn học thẩm mĩ. Dù cho Huấn Cao đã đi đến cõi nào chăng nữa thì ông vẫn sẽ mãi trong lòng người đọc thế hệ hôm nay và mai sau. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"></span> <br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"></span> <br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cảnh cho chữ </span><br />
 <br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Nguyễn Tuân trước Cách mạng tháng Tám là một nhà văn duy mĩ. Ông yêu đến say đắm cái đẹp, ngợi ca cái đẹp, tôn thờ cái đẹp. Theo ông mĩ là đỉnh cao của nhân cách con người. Ông săn lùng cái đẹp không tiếc công sức. Ông miêu tả cái đẹp bằng kho ngôn ngữ giàu có của riêng ông. Những nhân vật hiện lên trong tác phẩm của Nguyễn tuân phải là hiện thân của cái đẹp. Đó là những con người tài hoa hoạt động trong những hoàn cảnh, môi trường đặc biệt, phi thường. Ông phát hiện, miêu tả cái đẹp bên ngoài và bên trong của nhân vật. Trong cái đẹp của ông bao gồm cái chân và thiện. Ông lại còn kết hợp mĩ với dũng. Truyện ngắn "Chữ người tử tù" (1939) trong tập "Vang bóng một thời" là áng văn hay nhất, tiêu biểu nhất của Nguyễn Tuân. Giá trị tư tưởng và dụng công nghệ thuật của Nguyễn Tuân được thể hiện chủ yếu trong đoạn văn tả "một cảnh tượng xưa nay chưa từng có", cảnh tượng một người tử tù cho chữ một viên cai ngục. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Ông Huấn Cao trong truyện "Chữ người tử tù" là một nho sĩ tài hoa của một thời đã qua nay chỉ còn "vang bóng". Nguyễn Tuân đã dựa vào nguyên mẫu nhà thơ, nhà giáo, một lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa nông dân là Cao Bá Quát, một con người hết sức tài hoa và dũng khí phi thường để sáng tạo ra nhân vật Huấn Cao (Cao là họ, Huấn là dạy). Cao Bá Quát trước khi trở thành lãnh tụ nông dân cũng là thày giáo. Nguyễn Tuân đã dựa vào hai tính cách của nguyên mẫu để xây dựng nhân vật Huấn Cao. Cao Bá Quát, người viết chữ đẹp nổi tiếng và khí phách lừng lẫy. Xây dựng nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuân vừa thể hiện lý tưởng thẩm mĩ của ông lại vừa thỏa mãn tinh thần nổi loạn của ông đối với xã hội đen tối tàn bạo lúc bấy giờ. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Truyện có hai nhân vật chính, một là ông Huấn Cao có tài viết chữ đẹp, một nữa là viên quản ngục say mê chữ đẹp của ông Huấn, quyết tìm mọi cách để "xin chữ" treo trong nhà. Lão coi chữ của Huấn Cao như báu vật. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Họ đã gặp nhau trong tình huống oái ăm là nhà ngục. Người có tài viết chữ đẹp lại là một tên "đại nghịch" cầm đầu khỏi nghĩa nông dân (triều đình gọi là nổi loạn, giặc) đang bị bắt giam chờ ngày thụ hình. Còn người mê chữ đẹp của ông Huấn Cao lại là một quản ngục đại diện cho cái trật tự xã hội ấy. Trên bình diện nghệ thuật họ là tri âm tri kỉ, trên bình diện xã hộ họ ở hai vị trí đối lập. Tình huống của truyện có tính kịch. Từ tình huống đầy kịch tính ấy, tính cách hai nhân vật được bộ lộ và tư tưởng chủ đề của truyện được thể hiện một cách sâu sắc. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao nói: "Ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ". Huấn Cao coi thường tiền bạc và uy quyền, nhưng Huấn Cao vui lòng cho chữ viên quản ngục vì con người sống giữa chốn bùn nhơ này, nơi người ta chỉ biết sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc lại có kẻ biết trọng người có nghĩa khí, biết tôn quý cái đẹp của chữ nghĩa "ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các người. Nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quí như vậy". Viên quản ngục cũng không dễ gì nhận được chữ của Huấn Cao. Hắn đã bị nghi ngờ, bị đuổi. Có lần hắn mon men vào ngục định làm quen và biệt đãi Huấn Cao để xin chữ thì lại bị Huấn Cao cự tuyệt: "ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây". Về sau hiểu được tấm lòng của viên quản ngục, ông đã nói một lời sâu sắc và cảm động: "thiếu chút nữa ta đã phụ một tấm lòng trong thiên hạ". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Coi khinh cường quyền và tiền bạc, Huấn Cao chỉ trọng nhứng tấm lòng biết quí cái đẹp, cái tài, có sở thích cao quý. Những con người ấy theo Huấn Cao là còn giữ được "thiên lương". Ông khuyên viên quản ngục bỏ cái nghề nhơ bẩn của mình đi "ở đây khó giữ được thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi". </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Huấn Cao còn đẹp ở khí phách. Ông là một người tử tù gần đến ngày tử hình vẫn giữ được tư thế hiên ngang, đúng là khí phách của một anh hùng Cao Bá Quát. "Đêm hôm ấy, lúc trại giam tỉnh Sơn chỉ còn vẳng có tiếng mõ trên vọng canh, một cảnh tượng xưa nay chưa từng có đã bày ra trong một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián". Tác giả cố ý miêu tả bằng cách tương phản giữa tính cách cao quí của Huấn Cao với cái dơ dáy, bẩn thỉu của nhà tù, một hình ảnh thu nhỏ của xã hội thời bấy giờ. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Vẻ đẹp rực rỡ của Huấn Cao hiện lên trong đêm viết chữ cho viên quản ngục. Chính trong tình tiết này, cái mĩ và cái dũng hòa hợp. Dưới ánh đuốc đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu, "một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván. Người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên phiến lụa óng". Hình ảnh người tử tù trở nên lồng lộng. Viên quản ngục và viên thư lại trở nên nhỏ bé, bị động, khúm núm trước người tử tù. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Vì sao Nguyễn Tuân lại nói đây là một "cảnh tượng xưa nay chưa từng có"? </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cảnh tượng này quả là lạ lùng, chưa từng có vì trò chơi chữ nghĩa thanh tao có phần đài các lại không diễn ra trong thư phòng, thư sảnh, mà lại diễn ra nơi ngục tối chật hẹp, bần thỉu, hôi hám. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Cảnh tượng lạ lùng chưa từng thấy là hình ảnh tên tử tù cho chữ thì nổi bật lên uy nghi lộng lẫy, còn viên quản ngục và thư lại, những kẻ đại diện cho xã hội đương thời thì lại khúm núm run rẩy. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái Đẹp, cái Dũng, cái Thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thư lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Cũng với cảnh này, người tử tù đang đi vào cõi bất tử. Sáng mai ông sẽ bị tử hình, nhưng những nét chữ vuông vắn, tươi đẹp hiện lên cái hoài bão tung hoành cả một đời của ông trên lụa bạch sẽ còn đó. Và nhất là lời khuyên của ông đối với tên quản ngục có thể coi là lời di huấn của ông về đạo lí làm người trong thời đại nhiễu nhương đó. Quan niệm của Nguyễn Tuân là cái Đẹp gắn liền với cái Thiện. Người say mê cái đẹp trước hết phải là người có thiên lương. Cái Đẹp của Nguyễn Tuân còn gắn với cái Dũng. Hiện thân của cái Đẹp là hình tượng Huấn Cao với khí phách lừng lẫy đã sáng rực cả trong đêm cho chữ trong nhà tù. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Bên cạnh hình tượng Huấn Cao lồng lộng, ta còn thấy một tấm lòng trong thiên hạ. Trong đêm cho chữ, hình ảnh viên quản ngục cũng cảm động. Đó là âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ. Cái tư thế khúm núm, giọng nói nghẹn ngào, cái cúi đầu xin bái lĩnh và cử chỉ run run bưng chậu mực không phải là sự quỵ lụy hèn hạ mà là thái độ chân thành khiến ta có cảm tình với con người đáng thương này. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">Đoạn truyện ông Huấn Cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn "Chữ người tử tù". Bút pháp điêu luyện, sắc sảo khi dựng người, dựng cảnh, chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng. Ngôn ngữ Nguyễn Tuân biến hóa, sáng tạo, có hồn, có nhịp điệu dư ba. Một không khí cổ kính trang nghiêm đầy xúc động, có phần bi tráng toát lên trong đoạn văn. </span><br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size">"Chữ người tử tù" không còn là "chữ" nữa, không chỉ là Mỹ mà thôi, mà "những nét chữ tươi tắn nó nói lên những hoài bão tung hoành của một đời người". Đây là sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối. Đấy là sự chiến thắng của cái đẹp, cái cao thượng, đối với sự phàm tục nhơ bẩn, cũng là sự chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thái độ cam chịu nô lệ. Sự hòa hợp giữa Mỹ và Dũng trong hình tượng Huấn Cao là đỉnh cao nhân cách theo lí tưởng thẩm mĩ của Nguyễn Tuân, theo triết lí "duy mĩ" của Nguyễn Tuân.</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[dE lOp 10 anh chi nao giup gium em hixhix]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-dE-lOp-10-anh-chi-nao-giup-gium-em-hixhix</link>
			<pubDate>Fri, 11 Nov 2011 21:01:56 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=125746">luong113</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-dE-lOp-10-anh-chi-nao-giup-gium-em-hixhix</guid>
			<description><![CDATA[dE lA sang' tac' truyen ngan' chu de ton su trong dao......Em gAn nOp roi a chi giup em co cai bai dE nop di hix hix<img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" />(<img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" />(<img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" />(]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[dE lA sang' tac' truyen ngan' chu de ton su trong dao......Em gAn nOp roi a chi giup em co cai bai dE nop di hix hix<img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" />(<img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" />(<img src="https://uhm.vn/forum/images/smilies/sad.png" alt="Sad" title="Sad" class="smilie smilie_8" />(]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[[Help]Nghị Luận Nếp sống văn minh [Đoạn Văn]]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-Help-Ngh%E1%BB%8B-Lu%E1%BA%ADn-N%E1%BA%BFp-s%E1%BB%91ng-v%C4%83n-minh-%C4%90o%E1%BA%A1n-V%C4%83n</link>
			<pubDate>Sat, 01 Oct 2011 22:21:03 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=118134">tavietanh</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-Help-Ngh%E1%BB%8B-Lu%E1%BA%ADn-N%E1%BA%BFp-s%E1%BB%91ng-v%C4%83n-minh-%C4%90o%E1%BA%A1n-V%C4%83n</guid>
			<description><![CDATA[Anh chị nào làm giúp em đoạn văn về Nếp Sống Văn minh nhá, Phần giải pháp trú trọng 1 tí. Bây giờ em cần 2 đoạn, 1 đoạn làm rồi làm đoạn thứ 2 thấy giống đoạn vừa làm, nên mới lên đây. Bây giờ em cần 2 đoạn thôi, Ai giúp em nhé, thanks nhiều :x]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Anh chị nào làm giúp em đoạn văn về Nếp Sống Văn minh nhá, Phần giải pháp trú trọng 1 tí. Bây giờ em cần 2 đoạn, 1 đoạn làm rồi làm đoạn thứ 2 thấy giống đoạn vừa làm, nên mới lên đây. Bây giờ em cần 2 đoạn thôi, Ai giúp em nhé, thanks nhiều :x]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Một bài văn lớp 10 làm chấn động giới học sinh]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-M%E1%BB%99t-b%C3%A0i-v%C4%83n-l%E1%BB%9Bp-10-l%C3%A0m-ch%E1%BA%A5n-%C4%91%E1%BB%99ng-gi%E1%BB%9Bi-h%E1%BB%8Dc-sinh</link>
			<pubDate>Sat, 10 Sep 2011 13:54:58 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=110057">nh0xkute_115</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-M%E1%BB%99t-b%C3%A0i-v%C4%83n-l%E1%BB%9Bp-10-l%C3%A0m-ch%E1%BA%A5n-%C4%91%E1%BB%99ng-gi%E1%BB%9Bi-h%E1%BB%8Dc-sinh</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="font-family: Arial Black;" class="mycode_font"><span style="color: Red;" class="mycode_color">      Bài văn gây xôn xao TP Vinh</span></span></span><br />
<br />
                   TTO - Trong buổi lễ chào cờ đầu tuần vào sáng thứ hai vừa qua, thầy giáo Lê Trần Bân, phó hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (TP Vinh, Nghệ An) đã đứng dưới cờ phát biểu cảm nghĩ và đọc bài văn của em Nguyễn Thị Hậu, cả sân trường xúc động lặng im."Thầy Bân đọc được nửa bài văn quá xúc động nghẹn lời, ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi đều rưng rưng, mến phục thương em Hậu và thôi thúc chúng tôi sống và giảng dạy tốt hơn. Từ nay vào các buổi lễ chào cờ đầu tuần chúng tôi chọn lọc những đề văn và bài làm hay đọc dưới cờ để nhân lên sự yêu thích văn chương của học sinh" - thầy Võ Tuấn Thiện, hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, cho biết. <br />
<br />
                  Ngay sau đó từ học sinh, giáo viên các trường trên địa bàn TP Vinh cho đến bà bán nước bác xe ôm đã photo bài văn, chuyền tay nhau đọc. Cứ thế bài văn nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...<br />
<br />
                Nguyễn Thị Hậu - học sinh chuyên Toán lớp 10A2 Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An - chỉ có 45 phút ngồi trên lớp học để viết lên bài văn này. Bài văn với gần 1.500 từ trên bốn trang giấy kiểm tra ướt nhoè nước mắt của Hậu khi làm bài. <br />
<br />
                   Bóng dáng người bố yêu thương hiện lên trang văn, người đọc đường như thấy một chút bóng dáng người bố thân yêu của mình và thôi thúc nuôi dưỡng ước mơ và thúc giục sống tốt hơn. <br />
<br />
                Bài làm văn của em đã viết lên cảm nghĩ chân thực về người cha thân yêu làm nghề xe lai, nhưng bị căn bệnh quật ngã ra đi, khá xúc động.<br />
<br />
<br />
<span style="font-size: 5pt;" class="mycode_size"><span style="color: Blue;" class="mycode_color">Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="font-style: italic;" class="mycode_i">Bài làm: </span></span><br />
<br />
               Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.<br />
<br />
            Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ. <br />
<br />
             Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.<br />
<br />
         Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.<br />
<br />
          Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát. <br />
<br />
         Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.<br />
<br />
           Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?<br />
<br />
           Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. <br />
<br />
             Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài. <br />
<br />
          Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…<br />
<br />
<br />
            Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.<br />
<br />
             Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. <br />
<br />
               Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. <br />
<br />
               Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn. <br />
<br />
                  Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. <br />
<br />
                 Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.<br />
<br />
              Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình. <br />
<br />
NGUYỄN THỊ HẬU<br />
(Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: 4pt;" class="mycode_size"><span style="font-family: Arial Black;" class="mycode_font"><span style="color: Red;" class="mycode_color">      Bài văn gây xôn xao TP Vinh</span></span></span><br />
<br />
                   TTO - Trong buổi lễ chào cờ đầu tuần vào sáng thứ hai vừa qua, thầy giáo Lê Trần Bân, phó hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (TP Vinh, Nghệ An) đã đứng dưới cờ phát biểu cảm nghĩ và đọc bài văn của em Nguyễn Thị Hậu, cả sân trường xúc động lặng im."Thầy Bân đọc được nửa bài văn quá xúc động nghẹn lời, ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi đều rưng rưng, mến phục thương em Hậu và thôi thúc chúng tôi sống và giảng dạy tốt hơn. Từ nay vào các buổi lễ chào cờ đầu tuần chúng tôi chọn lọc những đề văn và bài làm hay đọc dưới cờ để nhân lên sự yêu thích văn chương của học sinh" - thầy Võ Tuấn Thiện, hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, cho biết. <br />
<br />
                  Ngay sau đó từ học sinh, giáo viên các trường trên địa bàn TP Vinh cho đến bà bán nước bác xe ôm đã photo bài văn, chuyền tay nhau đọc. Cứ thế bài văn nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...<br />
<br />
                Nguyễn Thị Hậu - học sinh chuyên Toán lớp 10A2 Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An - chỉ có 45 phút ngồi trên lớp học để viết lên bài văn này. Bài văn với gần 1.500 từ trên bốn trang giấy kiểm tra ướt nhoè nước mắt của Hậu khi làm bài. <br />
<br />
                   Bóng dáng người bố yêu thương hiện lên trang văn, người đọc đường như thấy một chút bóng dáng người bố thân yêu của mình và thôi thúc nuôi dưỡng ước mơ và thúc giục sống tốt hơn. <br />
<br />
                Bài làm văn của em đã viết lên cảm nghĩ chân thực về người cha thân yêu làm nghề xe lai, nhưng bị căn bệnh quật ngã ra đi, khá xúc động.<br />
<br />
<br />
<span style="font-size: 5pt;" class="mycode_size"><span style="color: Blue;" class="mycode_color">Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="font-style: italic;" class="mycode_i">Bài làm: </span></span><br />
<br />
               Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.<br />
<br />
            Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ. <br />
<br />
             Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.<br />
<br />
         Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.<br />
<br />
          Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát. <br />
<br />
         Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.<br />
<br />
           Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?<br />
<br />
           Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. <br />
<br />
             Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài. <br />
<br />
          Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…<br />
<br />
<br />
            Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.<br />
<br />
             Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. <br />
<br />
               Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. <br />
<br />
               Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn. <br />
<br />
                  Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. <br />
<br />
                 Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.<br />
<br />
              Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình. <br />
<br />
NGUYỄN THỊ HẬU<br />
(Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA["Vội vàng"-Xuân Diệu]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-V%E1%BB%99i-v%C3%A0ng-Xu%C3%A2n-Di%E1%BB%87u</link>
			<pubDate>Wed, 04 May 2011 09:00:54 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=88037">manhquynh_drt</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-V%E1%BB%99i-v%C3%A0ng-Xu%C3%A2n-Di%E1%BB%87u</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;" class="mycode_font"><span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="color: Teal;" class="mycode_color">Trong lời Tựa cho tập “Thơ Thơ” của Xuân Diệu,Thế Lữ đã có nhận xét khá tinh tế: “Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loài người. Lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian” . Đã hơn hai mươi năm Xuân Diệu giã từ chúng ta vào cõi hư vô, nhưng “tấm lòng trần gian” của ông dường như vẫn còn ở lại. Cứ mỗi lần xuân tới, những trái tim non trẻ của ta lại rung lên những cảm xúc mãnh liệt trước tâm tình của Xuân Diệu gửi gắm với đời trong bài thơ “Vội vàng”, gắn với niềm khát khao giao cảm với đất trời, con người tràn mê đắm của thi nhân, trong mùa xuân diệu kì!<br />
<br />
Làm thơ xuân vốn là một truyền thống của thi ca Việt Nam, bao nét xuân đi vào thi ca đều mang một dấu ấn cảm xúc riêng. Đặc biệt, trong thơ lãng mạn Việt Nam 1932 – 1945, mùa xuân còn gắn với cái tôi cá nhân cá thể giàu cảm xúc của các nhà thơ mới. Có thể kể đến một Hàn Mặc Tử với “khách xa gặp lúc mùa xuân chín…”, một Nguyễn Bính với “mùaxuân là cả một mùa xanh…”. Nhưng có lẽ Xuân Diệu chính là người đã đem vào trong cảm xúc mùa xuân tất cả cái rạo rực đắm say của tình yêu. Vội vàng là lời tâm tình với mùa xuân của trái tim thơ tuổi hai mươi căng nhựa sống.<br />
<br />
Cái động thái bộc lộ đầy đủ nhất thần thái của Xuân Diệu có lẽ là vội vàng. Ngay từ hồi viết Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã thấy “Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuốn quýt”. Cho nên, đặt cho bài thơ rất đặc trưng của mình cái tên Vội vàng, hẳn đó phải là một cách tự bạch, tự họa của Xuân Diệu. Nó cho thấy thi sĩ rất hiểu mình.<br />
<br />
Thực ra, cái điệu sống vội vàng, cuống quýt của Xuân Diệu bắt nguồn sâu xa từ ý thức về thời gian, về sự ngắn ngủi của kiếp người, về cái chết như là một kết cục không tránh khỏi mai hậu. Sống là cả một hạnh phúc lớn lao diệu kỳ. Mà sống là phải tận hiến và tận hưởng! Đời người là ngắn ngủi, cần tranh thủ sống. Sống hết mình, sống đã đầy. Thế nên phải chớp lấy từng khoảnh khắc, phải chạy đua với thời gian. Ý thức ấy luôn giục giã, gấp gáp. Bài thơ này được viết ra từ cảm niệm triết học ấy.<br />
<br />
Thông thường, yếu tố chính luận đi cùng thơ rất khó nhuần nhuyễn. Nhất là lối thơ nghiêng về cảm xúc rất “ngại” đi cùng chính luận. Ấy thế nhưng nhu cầu phô bày tư tưởng, nhu cầu lập thuyết lại không thể không dùng đến chính luận. Thơ Xuân Diệu hiển nhiên là loại thơ xúc cảm. Nhưng đọc kỹ sẽ thấy rằng thơ Xuân Diệu cũng rất giàu chính luận. Nếu như cảm xúc làm nên cái nội dung hình ảnh, hình tượng sống động như mây trôi, nước chảy trên bề mặt của văn bản thơ, thì dường như yếu tố chính luận lại ẩn mình, lặn xuống bề sâu, làm nên cái tứ của thi phẩm. Cho nên mạch thơ luôn có được vẻ tự nhiên, nhuần nhị. Vội vàng cũng thế. Nó là một dòng cảm xúc dào dạt, bồng bột cuốn theo bao hình ảnh thi ca như gấm như thêu của cảnh sắc trần gian. Nhưng nó cũng là một bản tuyên ngôn bằng thơ, trình bày cả một quan niệm nhân sinh về lẽ sống vội vàng. Có lẽ không phải thơ đang minh họa cho triết học. Mà đó chính là minh triết của một hồn thơ.<br />
<br />
Mục đích lập thuyết, dạng thức tuyên ngôn đã quyết định đến bố cục của Vội vàng. Thi phẩm khá dài nhưng tự nó hình thành hai phần khá rõ rệt. Cái cột mốc ranh giới giữa hai phần đặt vào ba chữ “Ta muốn ôm”. Phần trên nghiêng về luận giải cái lí do vì sao cần sống vội vàng. Phần dưới là bộc lộ cái hành động vội vàng ấy. Nói một cách vui vẻ: trên là lý thuyết, dưới là thực hành! Điều rất dễ thấy là thi sĩ chọn cách xưng hô cho từng phần. Ở trên, xưng “tôi”, lập thuyết đối thoại với đồng loại. Ở dưới, xưng “ta”, đối diện với sự sống. Phần luận lí có xu hướng cắt xẻ bài thơ. Nhưng hơi thơ bồng bột, giọng thơ dào dạt, sôi nổi đã xóa mọi cách ngăn, khiến thi phẩm vẫn luôn là một chỉnh thể sống động, tươi tắn và truyền cảm.<br />
<br />
Mở đầu bài thơ là một khổ ngũ ngôn thể hiện một ước muốn kì lạ của thi sĩ. Ấy là cái ước muốn quay ngược quy luật tự nhiên – một ước muốn không thể:<br />
<br />
Tôi muốn tắt nắng đi<br />
Cho màu đừng nhạt mất;<br />
Tôi muốn buộc gió lại<br />
Cho hương đừng bay đi.<br />
<br />
Muốn “tắt nắng”, muốn “buộc gió”, thật là những ham muốn kỳ dị, chỉ có ở thi sĩ. Nhưng làm sao cưỡng được quy luật, làm sao có thể vĩnh viễn hóa được những thứ vốn ngắn ngủi mong manh ấy? Cái ham muốn lạ lùng kia đã hé mở cho chúng ta một lòng yêu bồng bột vô bờ đối với cái thế giới thắm sắc đượm hương này. <br />
<br />
Thế giới này được Xuân Diệu cảm nhận theo một cách riêng. Nó bày ra như một thiên đường trên mặt đất, như một bữa tiệc lớn của trần gian. Được cảm nhận bằng cả sự tinh vi nhất của một hồn yêu đầy ham muốn, nên sự sống cũng hiện ra như một thế giới đầy xuân tình. Cái thiên đường sắc hương đó hiện ra trong Vội vàng vừa như một mảnh vườn tình ái, vạn vật đương lúc lên hương, vừa như một mâm tiệc với một thực đơn quyến rũ, lại vừa như một người tình đầy đắm say. Xuân Diệu cũng hưởng thụ theo một cách riêng. Ấy là hưởng thụ thiên nhiên như hưởng thụ ái tình. Yêu thiên nhiên mà thực chất là tình tự với thiên nhiên.<br />
<br />
Hãy xem cách diễn tả vồ vập về thiên nhiên ở thì xuân sắc, một thiên  nhiên rạo rực xuân tình:<br />
<br />
Của ong bướm này đây tuần tháng mật,<br />
Này đây hoa của đồng nội xanh rì,<br />
Này đây lá của cành tơ phơ phất;<br />
Của yến anh này đây khúc tình si,<br />
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.<br />
Mỗi sáng sớm thần Vui hằng gõ cửa; <br />
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần; <br />
<br />
Có lẽ trước Xuân Diệu trong thơ Việt Nam chưa có cảm giác “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Nó là cảm giác của ái ân tình tự. Cảm giác ấy đã làm cho người ta thấy tháng giêng mơn mởn non tơ đầy một sức sống thanh tân kia mà sao quyến rũ – tháng giêng mang trong nó sức quyến rũ không thể cưỡng được của một người tình rạo rực, đắm say.<br />
<br />
Hai mảng thơ đầu kế tiếp nhau đã được liên kết bằng cái logic luận lí ngầm của nó. Thi sĩ muốn “tắt nắng”, “buộc gió” chính vì muốn giữ mãi hương sắc cho trần thế này đây. Hương sắc là cái sinh khí của nó, là cái vẻ đẹp, cái nhan sắc của nó. Tất cả chỉ rực rỡ trong độ xuân thì. Mà xuân lại vô cùng ngắn ngủi. Và thế là mảng thơ thứ ba của phần luận giải đã hình thành để nói về cái ngắn ngủi đến tàn nhẫn của xuân thì đối với sự sống và cái xuân thì của con người. Phải, cái thế giới này lộng lẫy nhất, “ngon” nhất là ở độ xuân; còn con người cũng chỉ hưởng thụ được cái “ngon” kia khi còn trẻ thôi. Mà cả hai đều vô cùng ngắn ngủi, thời gian sẽ cướp đi hết thảy. Có lẽ cũng lần đầu tiên, thơ ca Việt Nam có được cái quan niệm này:<br />
<br />
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,<br />
Xuân còn no nghĩa là xuân sẽ già.<br />
<br />
Con người thời trung đại hình như yên trí với quan niệm thời gian tuần hoàn với cái chu kỳ bốn mùa, cũng như cái chu kì ba vạn sáu ngàn ngày của kiếp người. Con người hiện đại sống với quan niệm thời gian tuyến tính, thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc qua là mất đi vĩnh viễn. Cho nên Xuân Diệu đã nồng nhiệt phủ định:<br />
<br />
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,<br />
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại !<br />
<br />
Thước đo thời gian của thi sĩ là tuổi trẻ. Tuổi trẻ một đi không trở lại  thì làm chi có sự tuần hoàn !<br />
<br />
Trong cái mênh mông của đất trời, cái vô tận của thời gian, sự có mặt của con người thật là ngắn ngủi, hữu hạn. Nghĩ về tính hạn chế của kiếp người, Xuân Diệu đã đem đến một nỗi ngậm ngùi thật mới mẻ:<br />
<br />
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,<br />
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;<br />
<br />
Và đem đến một cảm nhận đầy tính lạ hóa về thời gian và không gian:<br />
<br />
Mùi tháng năm đền rớm vị chia phôi<br />
Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt…<br />
<br />
Là người đã tiếp thu ở mức nhuần nhuyễn phép “tương giao” của lối thơ tượng trưng, Xuân Diệu đã phát huy triệt để sự tương giao về cảm giác để cảm nhận và mô tả thế giới. Thời gian được cảm nhận bằng khứu giác: “Mùi tháng năm” – thời gian của Xuân Diệu được làm bằng hương – chẳng thế mà thi sĩ cứ muốn buộc gió lại ư? Một chữ “rớm” cho thấy khứu giác đã chuyển thành thị giác. Nó nhắc ta nhớ đến hình ảnh giọt lệ. Chữ “vị” liền đó, lại cho thấy cảm giác thơ đã chuyển qua vị giác. Và đây là một vị hoàn toàn phi vật chất: “vị chia phôi” ! Thì ra chữ “rớm” và chữ “vị” này đều từ một hình ảnh ẩn hiện là giọt lệ chia phôi đó. Vì sao thời gian lại mang cái hương vị - hình thể của chia phôi? Ấy là những cảm giác chân thực hay chỉ là trò diễn của ngôn ngữ theo kịch bản của phép “tương giao”? Cái tinh tế của Xuân Diệu chính là ở đấy ! Thi sĩ cảm thấy thật hiển hiện mỗi khoảnh khắc đang lìa bỏ hiện tại để trở thành quá khứ thật sự là một cuộc ra đi vĩnh viễn. Trên mỗi thời khắc đều đang diễn ra một cuộc chia tay của thời gian với con người, với không gian và với cả chính thời gian. Cho nên thi sĩ nghe thấy một lời than luôn âm vang khắp núi sông này, một lời than vĩnh viễn: than thầm tiễn biệt. Không gian đang tiễn biệt thời gian ! Và thời gian trôi đi sẽ khiến cho cái nhan sắc thiên nhiên diệu kỳ này bước vào độ tàn phai. Một sự tàn phai không thể nào tránh khỏi !<br />
<br />
Thế đấy, không thể buộc gió, không thể tắt nắng, cũng không thể cầm giữ được thời gian, thì chỉ có cách thực tế nhất là chạy đua với thời gian, là phải tranh thủ sống:<br />
<br />
Chẳng bao giờ, ôi ! Chẳng bao giờ nữa…<br />
Mau đi thôi ! Mùa chưa ngả chiều hôm<br />
<br />
Đến đây phần luận giải của tuyên ngôn vội vàng đã đủ đầy luận lý !<br />
<br />
Bài thơ được kết thúc bằng những cảm xúc mãnh liệt, bằng những tham muốn mỗi lúc một cuồng nhiệt , vồ vập. Đó là cả một cuộc tình tự với thiên nhiên, ái ân cùng sự sống. Chỉ có thể diễn tả như thế, Xuân Diệu mới phô diễn được cái lòng ham sống, khát sống sung mãn của mình:<br />
<br />
Ta muốn ôm<br />
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn<br />
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn<br />
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu<br />
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều<br />
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,<br />
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,<br />
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;<br />
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi !<br />
<br />
Nếu chọn một đoạn thơ trong đó cái giọng sôi nổi bồng bột của Xuân Diệu thể hiện đầy đủ nhất, thì đó phải là đoạn thơ này. Ta có thể nghe thấy giọng nói, nghe thấy cả nhịp đập của con tim Xuân Diệu trong đoạn thơ ấy. Nó hiện ra trong những làm sóng ngôn từ đan chéo nhau, giao thoa và song song vỗ vào tâm hồn người đọc. Cái điệp ngữ “ta muốn” được lặp đi lặp lại với mật độ thật dày và cũng thật đích đáng. Nhất là mỗi lần điệp lại đi liền với một động thái yêu đương mỗi lúc một mạnh mẽ, mãnh liệt, nồng nàn: ôm – riết – say – thâu – cắn. Có thể nói câu thơ “Và non nước, và cây, và cỏ rạng” là không thể có đối với thư pháp trung đại vốn coi trọng những chữ đúc. Thậm chí, đối với thơ xưa, đó sẽ là câu thơ vụng. Tại sao lại thừa thãi liên từ “và” đến thế ? Vậy mà, đó lại là sáng tạo của nhà thơ hiện đại Xuân Diệu. Những chữ “và” hiện diện cần cho sự thể hiện nguyên trạng cái giọng nói, cái khẩu khí của thi sĩ. Nó thể hiện đậm nét sắc thái riêng của cái tôi Xuân Diệu. Nghĩa là thể hiện một cách trực tiếp, tươi sống cái cảm xúc tham lam đang trào lên mãnh liệt trong lòng ngực yêu đời của thi sĩ !<br />
<br />
Câu thơ:<br />
<br />
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,<br />
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;<br />
<br />
cũng tràn đầy những làn sóng ngôn từ như vậy. Từ “cho” điệp lại với mức độ tăng tiến nhấn mạnh các động thái hưởng thụ thỏa thuê: chuếnh choáng – đã đầy – no nê. Sóng cứ càng lúc càng dâng cao, càng vỗ mạnh, đẩy cảm xúc lên tột đỉnh:<br />
<br />
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi !<br />
<br />
Ta thấy Xuân Diệu như một con ong hút nhụy đã no nê đang lảo đảo bay đi. Lại thấy thi sĩ như một tình lang trong cuộc tình chuếnh choáng men say.<br />
<br />
Với “vội vàng” ta hiểu rằng Xuân Diệu không chỉ "sống" hay "ham sống" mà ông "say sống". Sống mãnh liệt, hối hả kẻo nữa lại tiếc nuối - Đó là một nhân sinh quan lành mạnh. Nó khác với sự nguội lạnh, hờ hững, lạt lẽo. Bài thơ là nhịp đập gấp gáp trước "thanh sắc trần gian" một ngày xuân của một trái tim chưa bao giờ chán sống.<br />
Sống là hạnh phúc. Muốn đạt tới hạnh phúc phải sống vội vàng. Thế là, vội vàng là cách đến với hạnh phúc, là chính hạnh phúc, và hình như cũng là cái giá phải trả cho hạnh phúc vậy ! Ta hiểu vì sao khi Xuân Diệu xuất hiện, lập tức thi sĩ đã thuộc về tuổi trẻ !</span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;" class="mycode_font"><span style="font-size: 3pt;" class="mycode_size"><span style="color: Teal;" class="mycode_color">Trong lời Tựa cho tập “Thơ Thơ” của Xuân Diệu,Thế Lữ đã có nhận xét khá tinh tế: “Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loài người. Lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian” . Đã hơn hai mươi năm Xuân Diệu giã từ chúng ta vào cõi hư vô, nhưng “tấm lòng trần gian” của ông dường như vẫn còn ở lại. Cứ mỗi lần xuân tới, những trái tim non trẻ của ta lại rung lên những cảm xúc mãnh liệt trước tâm tình của Xuân Diệu gửi gắm với đời trong bài thơ “Vội vàng”, gắn với niềm khát khao giao cảm với đất trời, con người tràn mê đắm của thi nhân, trong mùa xuân diệu kì!<br />
<br />
Làm thơ xuân vốn là một truyền thống của thi ca Việt Nam, bao nét xuân đi vào thi ca đều mang một dấu ấn cảm xúc riêng. Đặc biệt, trong thơ lãng mạn Việt Nam 1932 – 1945, mùa xuân còn gắn với cái tôi cá nhân cá thể giàu cảm xúc của các nhà thơ mới. Có thể kể đến một Hàn Mặc Tử với “khách xa gặp lúc mùa xuân chín…”, một Nguyễn Bính với “mùaxuân là cả một mùa xanh…”. Nhưng có lẽ Xuân Diệu chính là người đã đem vào trong cảm xúc mùa xuân tất cả cái rạo rực đắm say của tình yêu. Vội vàng là lời tâm tình với mùa xuân của trái tim thơ tuổi hai mươi căng nhựa sống.<br />
<br />
Cái động thái bộc lộ đầy đủ nhất thần thái của Xuân Diệu có lẽ là vội vàng. Ngay từ hồi viết Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã thấy “Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuốn quýt”. Cho nên, đặt cho bài thơ rất đặc trưng của mình cái tên Vội vàng, hẳn đó phải là một cách tự bạch, tự họa của Xuân Diệu. Nó cho thấy thi sĩ rất hiểu mình.<br />
<br />
Thực ra, cái điệu sống vội vàng, cuống quýt của Xuân Diệu bắt nguồn sâu xa từ ý thức về thời gian, về sự ngắn ngủi của kiếp người, về cái chết như là một kết cục không tránh khỏi mai hậu. Sống là cả một hạnh phúc lớn lao diệu kỳ. Mà sống là phải tận hiến và tận hưởng! Đời người là ngắn ngủi, cần tranh thủ sống. Sống hết mình, sống đã đầy. Thế nên phải chớp lấy từng khoảnh khắc, phải chạy đua với thời gian. Ý thức ấy luôn giục giã, gấp gáp. Bài thơ này được viết ra từ cảm niệm triết học ấy.<br />
<br />
Thông thường, yếu tố chính luận đi cùng thơ rất khó nhuần nhuyễn. Nhất là lối thơ nghiêng về cảm xúc rất “ngại” đi cùng chính luận. Ấy thế nhưng nhu cầu phô bày tư tưởng, nhu cầu lập thuyết lại không thể không dùng đến chính luận. Thơ Xuân Diệu hiển nhiên là loại thơ xúc cảm. Nhưng đọc kỹ sẽ thấy rằng thơ Xuân Diệu cũng rất giàu chính luận. Nếu như cảm xúc làm nên cái nội dung hình ảnh, hình tượng sống động như mây trôi, nước chảy trên bề mặt của văn bản thơ, thì dường như yếu tố chính luận lại ẩn mình, lặn xuống bề sâu, làm nên cái tứ của thi phẩm. Cho nên mạch thơ luôn có được vẻ tự nhiên, nhuần nhị. Vội vàng cũng thế. Nó là một dòng cảm xúc dào dạt, bồng bột cuốn theo bao hình ảnh thi ca như gấm như thêu của cảnh sắc trần gian. Nhưng nó cũng là một bản tuyên ngôn bằng thơ, trình bày cả một quan niệm nhân sinh về lẽ sống vội vàng. Có lẽ không phải thơ đang minh họa cho triết học. Mà đó chính là minh triết của một hồn thơ.<br />
<br />
Mục đích lập thuyết, dạng thức tuyên ngôn đã quyết định đến bố cục của Vội vàng. Thi phẩm khá dài nhưng tự nó hình thành hai phần khá rõ rệt. Cái cột mốc ranh giới giữa hai phần đặt vào ba chữ “Ta muốn ôm”. Phần trên nghiêng về luận giải cái lí do vì sao cần sống vội vàng. Phần dưới là bộc lộ cái hành động vội vàng ấy. Nói một cách vui vẻ: trên là lý thuyết, dưới là thực hành! Điều rất dễ thấy là thi sĩ chọn cách xưng hô cho từng phần. Ở trên, xưng “tôi”, lập thuyết đối thoại với đồng loại. Ở dưới, xưng “ta”, đối diện với sự sống. Phần luận lí có xu hướng cắt xẻ bài thơ. Nhưng hơi thơ bồng bột, giọng thơ dào dạt, sôi nổi đã xóa mọi cách ngăn, khiến thi phẩm vẫn luôn là một chỉnh thể sống động, tươi tắn và truyền cảm.<br />
<br />
Mở đầu bài thơ là một khổ ngũ ngôn thể hiện một ước muốn kì lạ của thi sĩ. Ấy là cái ước muốn quay ngược quy luật tự nhiên – một ước muốn không thể:<br />
<br />
Tôi muốn tắt nắng đi<br />
Cho màu đừng nhạt mất;<br />
Tôi muốn buộc gió lại<br />
Cho hương đừng bay đi.<br />
<br />
Muốn “tắt nắng”, muốn “buộc gió”, thật là những ham muốn kỳ dị, chỉ có ở thi sĩ. Nhưng làm sao cưỡng được quy luật, làm sao có thể vĩnh viễn hóa được những thứ vốn ngắn ngủi mong manh ấy? Cái ham muốn lạ lùng kia đã hé mở cho chúng ta một lòng yêu bồng bột vô bờ đối với cái thế giới thắm sắc đượm hương này. <br />
<br />
Thế giới này được Xuân Diệu cảm nhận theo một cách riêng. Nó bày ra như một thiên đường trên mặt đất, như một bữa tiệc lớn của trần gian. Được cảm nhận bằng cả sự tinh vi nhất của một hồn yêu đầy ham muốn, nên sự sống cũng hiện ra như một thế giới đầy xuân tình. Cái thiên đường sắc hương đó hiện ra trong Vội vàng vừa như một mảnh vườn tình ái, vạn vật đương lúc lên hương, vừa như một mâm tiệc với một thực đơn quyến rũ, lại vừa như một người tình đầy đắm say. Xuân Diệu cũng hưởng thụ theo một cách riêng. Ấy là hưởng thụ thiên nhiên như hưởng thụ ái tình. Yêu thiên nhiên mà thực chất là tình tự với thiên nhiên.<br />
<br />
Hãy xem cách diễn tả vồ vập về thiên nhiên ở thì xuân sắc, một thiên  nhiên rạo rực xuân tình:<br />
<br />
Của ong bướm này đây tuần tháng mật,<br />
Này đây hoa của đồng nội xanh rì,<br />
Này đây lá của cành tơ phơ phất;<br />
Của yến anh này đây khúc tình si,<br />
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.<br />
Mỗi sáng sớm thần Vui hằng gõ cửa; <br />
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần; <br />
<br />
Có lẽ trước Xuân Diệu trong thơ Việt Nam chưa có cảm giác “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Nó là cảm giác của ái ân tình tự. Cảm giác ấy đã làm cho người ta thấy tháng giêng mơn mởn non tơ đầy một sức sống thanh tân kia mà sao quyến rũ – tháng giêng mang trong nó sức quyến rũ không thể cưỡng được của một người tình rạo rực, đắm say.<br />
<br />
Hai mảng thơ đầu kế tiếp nhau đã được liên kết bằng cái logic luận lí ngầm của nó. Thi sĩ muốn “tắt nắng”, “buộc gió” chính vì muốn giữ mãi hương sắc cho trần thế này đây. Hương sắc là cái sinh khí của nó, là cái vẻ đẹp, cái nhan sắc của nó. Tất cả chỉ rực rỡ trong độ xuân thì. Mà xuân lại vô cùng ngắn ngủi. Và thế là mảng thơ thứ ba của phần luận giải đã hình thành để nói về cái ngắn ngủi đến tàn nhẫn của xuân thì đối với sự sống và cái xuân thì của con người. Phải, cái thế giới này lộng lẫy nhất, “ngon” nhất là ở độ xuân; còn con người cũng chỉ hưởng thụ được cái “ngon” kia khi còn trẻ thôi. Mà cả hai đều vô cùng ngắn ngủi, thời gian sẽ cướp đi hết thảy. Có lẽ cũng lần đầu tiên, thơ ca Việt Nam có được cái quan niệm này:<br />
<br />
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,<br />
Xuân còn no nghĩa là xuân sẽ già.<br />
<br />
Con người thời trung đại hình như yên trí với quan niệm thời gian tuần hoàn với cái chu kỳ bốn mùa, cũng như cái chu kì ba vạn sáu ngàn ngày của kiếp người. Con người hiện đại sống với quan niệm thời gian tuyến tính, thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc qua là mất đi vĩnh viễn. Cho nên Xuân Diệu đã nồng nhiệt phủ định:<br />
<br />
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,<br />
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại !<br />
<br />
Thước đo thời gian của thi sĩ là tuổi trẻ. Tuổi trẻ một đi không trở lại  thì làm chi có sự tuần hoàn !<br />
<br />
Trong cái mênh mông của đất trời, cái vô tận của thời gian, sự có mặt của con người thật là ngắn ngủi, hữu hạn. Nghĩ về tính hạn chế của kiếp người, Xuân Diệu đã đem đến một nỗi ngậm ngùi thật mới mẻ:<br />
<br />
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,<br />
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;<br />
<br />
Và đem đến một cảm nhận đầy tính lạ hóa về thời gian và không gian:<br />
<br />
Mùi tháng năm đền rớm vị chia phôi<br />
Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt…<br />
<br />
Là người đã tiếp thu ở mức nhuần nhuyễn phép “tương giao” của lối thơ tượng trưng, Xuân Diệu đã phát huy triệt để sự tương giao về cảm giác để cảm nhận và mô tả thế giới. Thời gian được cảm nhận bằng khứu giác: “Mùi tháng năm” – thời gian của Xuân Diệu được làm bằng hương – chẳng thế mà thi sĩ cứ muốn buộc gió lại ư? Một chữ “rớm” cho thấy khứu giác đã chuyển thành thị giác. Nó nhắc ta nhớ đến hình ảnh giọt lệ. Chữ “vị” liền đó, lại cho thấy cảm giác thơ đã chuyển qua vị giác. Và đây là một vị hoàn toàn phi vật chất: “vị chia phôi” ! Thì ra chữ “rớm” và chữ “vị” này đều từ một hình ảnh ẩn hiện là giọt lệ chia phôi đó. Vì sao thời gian lại mang cái hương vị - hình thể của chia phôi? Ấy là những cảm giác chân thực hay chỉ là trò diễn của ngôn ngữ theo kịch bản của phép “tương giao”? Cái tinh tế của Xuân Diệu chính là ở đấy ! Thi sĩ cảm thấy thật hiển hiện mỗi khoảnh khắc đang lìa bỏ hiện tại để trở thành quá khứ thật sự là một cuộc ra đi vĩnh viễn. Trên mỗi thời khắc đều đang diễn ra một cuộc chia tay của thời gian với con người, với không gian và với cả chính thời gian. Cho nên thi sĩ nghe thấy một lời than luôn âm vang khắp núi sông này, một lời than vĩnh viễn: than thầm tiễn biệt. Không gian đang tiễn biệt thời gian ! Và thời gian trôi đi sẽ khiến cho cái nhan sắc thiên nhiên diệu kỳ này bước vào độ tàn phai. Một sự tàn phai không thể nào tránh khỏi !<br />
<br />
Thế đấy, không thể buộc gió, không thể tắt nắng, cũng không thể cầm giữ được thời gian, thì chỉ có cách thực tế nhất là chạy đua với thời gian, là phải tranh thủ sống:<br />
<br />
Chẳng bao giờ, ôi ! Chẳng bao giờ nữa…<br />
Mau đi thôi ! Mùa chưa ngả chiều hôm<br />
<br />
Đến đây phần luận giải của tuyên ngôn vội vàng đã đủ đầy luận lý !<br />
<br />
Bài thơ được kết thúc bằng những cảm xúc mãnh liệt, bằng những tham muốn mỗi lúc một cuồng nhiệt , vồ vập. Đó là cả một cuộc tình tự với thiên nhiên, ái ân cùng sự sống. Chỉ có thể diễn tả như thế, Xuân Diệu mới phô diễn được cái lòng ham sống, khát sống sung mãn của mình:<br />
<br />
Ta muốn ôm<br />
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn<br />
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn<br />
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu<br />
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều<br />
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,<br />
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,<br />
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;<br />
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi !<br />
<br />
Nếu chọn một đoạn thơ trong đó cái giọng sôi nổi bồng bột của Xuân Diệu thể hiện đầy đủ nhất, thì đó phải là đoạn thơ này. Ta có thể nghe thấy giọng nói, nghe thấy cả nhịp đập của con tim Xuân Diệu trong đoạn thơ ấy. Nó hiện ra trong những làm sóng ngôn từ đan chéo nhau, giao thoa và song song vỗ vào tâm hồn người đọc. Cái điệp ngữ “ta muốn” được lặp đi lặp lại với mật độ thật dày và cũng thật đích đáng. Nhất là mỗi lần điệp lại đi liền với một động thái yêu đương mỗi lúc một mạnh mẽ, mãnh liệt, nồng nàn: ôm – riết – say – thâu – cắn. Có thể nói câu thơ “Và non nước, và cây, và cỏ rạng” là không thể có đối với thư pháp trung đại vốn coi trọng những chữ đúc. Thậm chí, đối với thơ xưa, đó sẽ là câu thơ vụng. Tại sao lại thừa thãi liên từ “và” đến thế ? Vậy mà, đó lại là sáng tạo của nhà thơ hiện đại Xuân Diệu. Những chữ “và” hiện diện cần cho sự thể hiện nguyên trạng cái giọng nói, cái khẩu khí của thi sĩ. Nó thể hiện đậm nét sắc thái riêng của cái tôi Xuân Diệu. Nghĩa là thể hiện một cách trực tiếp, tươi sống cái cảm xúc tham lam đang trào lên mãnh liệt trong lòng ngực yêu đời của thi sĩ !<br />
<br />
Câu thơ:<br />
<br />
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,<br />
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;<br />
<br />
cũng tràn đầy những làn sóng ngôn từ như vậy. Từ “cho” điệp lại với mức độ tăng tiến nhấn mạnh các động thái hưởng thụ thỏa thuê: chuếnh choáng – đã đầy – no nê. Sóng cứ càng lúc càng dâng cao, càng vỗ mạnh, đẩy cảm xúc lên tột đỉnh:<br />
<br />
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi !<br />
<br />
Ta thấy Xuân Diệu như một con ong hút nhụy đã no nê đang lảo đảo bay đi. Lại thấy thi sĩ như một tình lang trong cuộc tình chuếnh choáng men say.<br />
<br />
Với “vội vàng” ta hiểu rằng Xuân Diệu không chỉ "sống" hay "ham sống" mà ông "say sống". Sống mãnh liệt, hối hả kẻo nữa lại tiếc nuối - Đó là một nhân sinh quan lành mạnh. Nó khác với sự nguội lạnh, hờ hững, lạt lẽo. Bài thơ là nhịp đập gấp gáp trước "thanh sắc trần gian" một ngày xuân của một trái tim chưa bao giờ chán sống.<br />
Sống là hạnh phúc. Muốn đạt tới hạnh phúc phải sống vội vàng. Thế là, vội vàng là cách đến với hạnh phúc, là chính hạnh phúc, và hình như cũng là cái giá phải trả cho hạnh phúc vậy ! Ta hiểu vì sao khi Xuân Diệu xuất hiện, lập tức thi sĩ đã thuộc về tuổi trẻ !</span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[6 Cách Học Tốt Môn Ngữ Văn]]></title>
			<link>https://uhm.vn/forum/Thread-6-C%C3%A1ch-H%E1%BB%8Dc-T%E1%BB%91t-M%C3%B4n-Ng%E1%BB%AF-V%C4%83n</link>
			<pubDate>Wed, 04 May 2011 08:59:09 +0700</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://uhm.vn/forum/member.php?action=profile&uid=88037">manhquynh_drt</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://uhm.vn/forum/Thread-6-C%C3%A1ch-H%E1%BB%8Dc-T%E1%BB%91t-M%C3%B4n-Ng%E1%BB%AF-V%C4%83n</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-family: Arial;" class="mycode_font"><span style="font-size: 2pt;" class="mycode_size"><span style="color: SeaGreen;" class="mycode_color">Ất hữu ích cho bạn nào xem môn văn là môn cực hình đấy!<br />
<br />
Nhiều bạn cho rằng môn Văn là bộ môn “gây mê” nhanh chóng nhất, khó nuốt nhất. Thế nhưng môn Văn có thật sự đáng sợ như vậy không? Hãy biến mỗi tiết Văn trở thành những tiết học thú vị nhé!<br />
<br />
1. Đọc truyện ngắn, tiểu thuyết:<br />
<br />
Đây là cách học hỏi tốt nhất để các bạn có một bài văn hay và sâu sắc. Đọc nhiều truyện ngắn, tiểu thuyết không những giúp teen chúng ta hiểu từ ngữ tiếng Việt mà còn giúp rèn luyện khả năng sáng tạo và trí tượng tưởng trong môn Văn. Hiện nay, khi ra nhà sách không chỉ có các tác phẩm trong nước mà các tác phẩm kinh điển của nước ngoài cũng được bày bán càng hỗ trợ cho các bạn có thêm kinh nghiệm trong lối viết văn của mình.<br />
2. Khảo sát thực tế:<br />
Nguồn cảm hứng văn học lúc nào cũng từ thực tế đời sống. Cố gắng quan sát những cử chỉ, hành động và sự việc xảy ra xung quanh chúng ta, bạn sẽ nhận rõ những ý tưởng cần thiết trong bài văn của mình. Nhất là về khoảng văn nghị luận, thuyết minh và chứng minh thì các bạn càng cần phải trau dồi vốn kiến thức sâu rộng bên ngoài rất nhiều. Bạn Tú (lớp 9 trường THCS Lê Văn Tám) bộc bạch kinh nghiệm: “Mỗi lần không có ý tưởng để làm bài, mình thường ra công viên gần nhà ngồi quan sát hoạt động của mọi người xung quanh. Thế là từ ngữ ở đâu cứ vào trong đầu mình í!”<br />
<br />
3. Biến tiết học Văn trở nên thú vị:<br />
Tiết Văn chán ư? Không hề! Hãy “hô biến” tiết Văn trở thành một tiết học lý thú bằng cách tạo dựng các nhóm thi đua với nhau, cùng nhau xây dựng bài học. Các bạn có thể thể hiện diễn xuất, giọng kể của mình qua các văn bản được học trên lớp. Môn Văn trở nên dễ nuốt hơn bao giờ hết vì chính các bạn đã tạo bầu không khí vui vẻ cho tiết văn.<br />
Học văn cũng không khó lắm đâu. (Ảnh minh họa)<br />
<br />
4. Soạn bài trước ở nhà:<br />
<br />
Việc soạn bài ở nhà cũng rất quan trọng vì khi đó các bạn đã đọc bài và tham khảo trước. Khi vào lớp, mọi câu hỏi được đặt ra, bạn đều có thể dễ dàng trả lời và dễ dàng trở thành “ngôi sao” của tiết học Văn hôm đó.<br />
5. Nghỉ ngơi:<br />
Học Văn luôn kèm theo đó là sự nghỉ ngơi, chỉ khi được nghỉ ngơi thư giãn thật sự thì bạn mới có thể học tốt hơn, nhớ bài lâu hơn và sự sáng tạo phong phú hơn. Nghỉ ngơi sau khi học không chỉ giúp teen nạp thêm năng lượng để tiếp tục chiến đấn môn Văn mà còn cho các môn học khác nữa.<br />
<br />
6) Nghe thầy cô giảng:<br />
<br />
Tập trung chú ý nghe thầy cô giảng bài cũng là một cách hữu ích giúp teen chúng mình học giỏi môn Văn hơn đấy! Chăm chú nghe giảng sẽ học được nhiều điều hay từ thầy cô mà cũng có khi thấy học trò chăm chú lại càng giúp thầy cô thêm “power” để truyền đạt các kiến thức mà mình có nữa đấy. Nam (lớp 10 trường GV) tâm sự: “Nhớ năm trước lớp mình không thích nghe cô giảng bài nên thường làm chuyện riêng trong lớp. Thế là cô nản chẳng muốn dạy, kết quả môn văn học kì 1 chẳng có bạn nào được điểm cao. Đến học kì 2 thì đứa nào đứa nấy cuống cuồng đi tìm cổ để xin lỗi và nghiêm túc nghe giảng trong lớp. Cuối cùng tốt nghiệp đứa nào cũng điểm môn Văn cao”.<br />
<br />
Môn Văn học cực dễ đối với các bạn bẩm sinh đã yêu Văn, nhưng nếu hiểu và cần cù học hỏi thì bỗng dưng các tiết Văn trở nên dễ dàng, thú vị đối với những teen sợ nó. Môn Văn giúp cho teen chúng mình có chút lãng mạn, chút ngây thơ và chút hồn nhiên trong cuộc sống và còn kích thích óc sáng tạo, trí tượng tưởng. Các bạn đã thấy Văn cực dễ chưa?</span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-family: Arial;" class="mycode_font"><span style="font-size: 2pt;" class="mycode_size"><span style="color: SeaGreen;" class="mycode_color">Ất hữu ích cho bạn nào xem môn văn là môn cực hình đấy!<br />
<br />
Nhiều bạn cho rằng môn Văn là bộ môn “gây mê” nhanh chóng nhất, khó nuốt nhất. Thế nhưng môn Văn có thật sự đáng sợ như vậy không? Hãy biến mỗi tiết Văn trở thành những tiết học thú vị nhé!<br />
<br />
1. Đọc truyện ngắn, tiểu thuyết:<br />
<br />
Đây là cách học hỏi tốt nhất để các bạn có một bài văn hay và sâu sắc. Đọc nhiều truyện ngắn, tiểu thuyết không những giúp teen chúng ta hiểu từ ngữ tiếng Việt mà còn giúp rèn luyện khả năng sáng tạo và trí tượng tưởng trong môn Văn. Hiện nay, khi ra nhà sách không chỉ có các tác phẩm trong nước mà các tác phẩm kinh điển của nước ngoài cũng được bày bán càng hỗ trợ cho các bạn có thêm kinh nghiệm trong lối viết văn của mình.<br />
2. Khảo sát thực tế:<br />
Nguồn cảm hứng văn học lúc nào cũng từ thực tế đời sống. Cố gắng quan sát những cử chỉ, hành động và sự việc xảy ra xung quanh chúng ta, bạn sẽ nhận rõ những ý tưởng cần thiết trong bài văn của mình. Nhất là về khoảng văn nghị luận, thuyết minh và chứng minh thì các bạn càng cần phải trau dồi vốn kiến thức sâu rộng bên ngoài rất nhiều. Bạn Tú (lớp 9 trường THCS Lê Văn Tám) bộc bạch kinh nghiệm: “Mỗi lần không có ý tưởng để làm bài, mình thường ra công viên gần nhà ngồi quan sát hoạt động của mọi người xung quanh. Thế là từ ngữ ở đâu cứ vào trong đầu mình í!”<br />
<br />
3. Biến tiết học Văn trở nên thú vị:<br />
Tiết Văn chán ư? Không hề! Hãy “hô biến” tiết Văn trở thành một tiết học lý thú bằng cách tạo dựng các nhóm thi đua với nhau, cùng nhau xây dựng bài học. Các bạn có thể thể hiện diễn xuất, giọng kể của mình qua các văn bản được học trên lớp. Môn Văn trở nên dễ nuốt hơn bao giờ hết vì chính các bạn đã tạo bầu không khí vui vẻ cho tiết văn.<br />
Học văn cũng không khó lắm đâu. (Ảnh minh họa)<br />
<br />
4. Soạn bài trước ở nhà:<br />
<br />
Việc soạn bài ở nhà cũng rất quan trọng vì khi đó các bạn đã đọc bài và tham khảo trước. Khi vào lớp, mọi câu hỏi được đặt ra, bạn đều có thể dễ dàng trả lời và dễ dàng trở thành “ngôi sao” của tiết học Văn hôm đó.<br />
5. Nghỉ ngơi:<br />
Học Văn luôn kèm theo đó là sự nghỉ ngơi, chỉ khi được nghỉ ngơi thư giãn thật sự thì bạn mới có thể học tốt hơn, nhớ bài lâu hơn và sự sáng tạo phong phú hơn. Nghỉ ngơi sau khi học không chỉ giúp teen nạp thêm năng lượng để tiếp tục chiến đấn môn Văn mà còn cho các môn học khác nữa.<br />
<br />
6) Nghe thầy cô giảng:<br />
<br />
Tập trung chú ý nghe thầy cô giảng bài cũng là một cách hữu ích giúp teen chúng mình học giỏi môn Văn hơn đấy! Chăm chú nghe giảng sẽ học được nhiều điều hay từ thầy cô mà cũng có khi thấy học trò chăm chú lại càng giúp thầy cô thêm “power” để truyền đạt các kiến thức mà mình có nữa đấy. Nam (lớp 10 trường GV) tâm sự: “Nhớ năm trước lớp mình không thích nghe cô giảng bài nên thường làm chuyện riêng trong lớp. Thế là cô nản chẳng muốn dạy, kết quả môn văn học kì 1 chẳng có bạn nào được điểm cao. Đến học kì 2 thì đứa nào đứa nấy cuống cuồng đi tìm cổ để xin lỗi và nghiêm túc nghe giảng trong lớp. Cuối cùng tốt nghiệp đứa nào cũng điểm môn Văn cao”.<br />
<br />
Môn Văn học cực dễ đối với các bạn bẩm sinh đã yêu Văn, nhưng nếu hiểu và cần cù học hỏi thì bỗng dưng các tiết Văn trở nên dễ dàng, thú vị đối với những teen sợ nó. Môn Văn giúp cho teen chúng mình có chút lãng mạn, chút ngây thơ và chút hồn nhiên trong cuộc sống và còn kích thích óc sáng tạo, trí tượng tưởng. Các bạn đã thấy Văn cực dễ chưa?</span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
	</channel>
</rss>