| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 473,125
» Thành viên mưới nhất: brookemonk
» Chủ đề: 485,666
» Bài viết: 541,794
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 820 thành viên online. » 3 Thành viên | 812 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13, Codelattice, lizard46
|
|
|
| Mắc tội lừa đảo 35 tỷ đồng vì giấu ông chủ lướt sóng vàng |
|
Đăng bởi: longpho.com - 12-25-2013, 03:11 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Được vợ chồng chủ tiệm vàng tin tưởng, Hùng tìm cách lướt sóng vàng để ăn chênh lệch. Tính chuyện giàu nhanh, anh ta nhận đơn hàng của khách với mỗi lần giao dịch lên tới hàng nghìn cây vàng.
Đang lúc vàng phi nước đại lên dốc, Hùng càng ham gỡ nhưng càng gỡ càng thua đau. Kết quả là chỉ trong có mấy tháng, Hùng làm chủ tiệm thiệt hại hơn 35 tỷ đồng và với tội danh lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, Hùng bị kết án chung thân, thi hành cải tạo ở trại giam Suối Hai.
![[Image: hungvang1-0c011.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/F5PTk2fd0dyFcSMai7us/Image/2013/12/hungvang1-0c011.jpg)
Càng thua lỗ càng mất phương hướng
Khéo, là điều ai cũng nhìn thấy ở phạm nhân Lương Mạnh Hùng, sinh năm 1980, quê ở Yên Bình, Yên Bái. Không chỉ có giọng nói nhẹ nhàng, Hùng còn có gương mặt khá đàn ông với hàng râu quai nón tuy đã được cạo kỹ song vẫn để lại những vệt xanh mờ trên gương mặt. Đôi mắt nhìn thẳng như thuyết phục người nghe, Hùng kể về tội lỗi của mình như thể đó là một sai lầm mà ai cũng có thể vấp phải.
Là con út, nhà ở vùng cao nhưng Hùng nuôi chí làm giàu nơi đất kinh kỳ. Chính vì mộng lớn ấy nên sau khi xin cha mẹ về Hà Nội học nghề chế tác vàng, Hùng không quay về quê nhà, mảnh đất có nhiều đá đỏ, đá quý để hành nghề mà bám trụ lại ở Hà Nội, kiếm sống bằng việc bán hàng thuê cho các tiệm vàng.
Nói năng nhẹ nhàng, có duyên lại biết chiều lòng khách nên dù bán hàng ở đâu, tiệm vàng lớn hay nhỏ, Hùng cũng chiếm được cảm tình của cả khách tới mua hàng và người thuê anh ta. Tuổi đời còn rất trẻ, tuổi đứng quầy bán vàng cũng chỉ vài năm song kinh nghiệm về nắm bắt tâm lý, thị hiếu của khách hàng và quy luật lên, xuống của vàng thì Hùng nắm rất vững.
Chính vì thế mà rất nhiều chủ tiệm vàng ở đất Hà thành biết tên Hùng, tìm cách đưa anh ta về làm thuê cho mình. Có lẽ cũng vì được nhiều người tin tưởng, thuê với đồng lương cao đã tạo cho anh ta một sự tự tin hiếm thấy ở những người làm thuê. Niềm tin ấy đã đẩy anh ta tới chỗ chủ quan để rồi vướng vào một bước ngoặt không lối thoát. Bước ngoặt của lòng tham và tính khôn lỏi.
Đầu năm 2009, ông Trần Anh Quyết thành lập doanh nghiệp vàng Kim Ngọc và khoảng một tháng sau thì Hùng chính thức trở thành nhân viên bán hàng cho hiệu vàng Kim Ngọc. Từng làm ăn với nhau trước đó một thời gian rồi nên ông Quyết rất tin Hùng, giao cho anh ta quyền điều hành toàn bộ hoạt động kinh doanh mua bán vàng của doanh nghiệp.
![[Image: hungvang2-1e133.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/F5PTk2fd0dyFcSMai7us/Image/2013/12/hungvang2-1e133.jpg)
Hàng ngày, Hùng quyết toán với bà Thúy, vợ ông Quyết để bà Thúy tính lỗ lãi và quản lý toàn bộ tiền, vàng. Lợi dụng lòng tin và sự quản lý lỏng lẻo của vợ chồng ông Quyết, Hùng tính kế “mượn gỗ làm thuyền” để tư lợi cho bản thân. Vì là một doanh nghiệp vàng lớn ở Hà Nội, có nhiều giao dịch với khách hàng là các tiệm vàng lớn nhỏ trên địa bàn thành phố Hà Nội và các tỉnh khác nên nhiều đơn hàng của Kim Ngọc có số lượng giao dịch lên đến hàng ngàn lượng vàng, thậm chí tính bằng kg.
Tin vào kinh nghiệm bán hàng của mình, tin rằng mình nắm được quy luật lên, xuống của vàng, Hùng tiến hành nhiều giao dịch “nghéo” vàng với tư cách cá nhân, không vào sổ sách, không báo cho ông Quyết biết nhằm mục đích kiếm lời. Thắng thì Hùng hưởng mà thua thì anh ta lấy tiền của doanh nghiệp trả.
“Tôi bắt đầu mất phương hướng và rơi vào sốc nặng khi lần đầu tham gia nghéo bán 3.000 lượng vàng cho doanh nghiệp vàng Anh Tùng. Chỉ có nửa ngày thôi mà tôi làm thua lỗ 16 tỷ đồng”, Hùng khẽ khàng nhớ lại.
Vì tự tin vào kinh nghiệm của bản thân, trải qua nhiều lần nghéo vàng với các doanh nghiệp nhưng với số lượng vài chục cây, Hùng đều thắng nên anh ta quyết làm ăn lớn. Hùng bảo nhớ nhất là hôm đó, khoảng tháng 6-2010, Hùng nghéo vàng với chủ doanh nghiệp vàng Anh Tùng với thỏa thuận Hùng bán cho Anh Tùng 3.000 cây vàng với giá 29 triệu đồng/cây.
Đúng thời điểm đó giá vàng trên thế giới chao đảo, trong nước giá vàng tăng chóng mặt. Đến ngày thanh toán, Hùng phải bù lỗ 5 triệu đồng/ cây vàng và với đơn hàng 3.000 lượng trên, trong chốc lát, Hùng làm doanh nghiệp Kim Ngọc thua lỗ 16 tỷ đồng.
Choáng váng, mất phương hướng lại lo sợ bị ông chủ phát hiện, Hùng tìm cách trí trá. Anh ta cân đối sổ sách, ghi khống số tiền thua lỗ vào mục “khách nợ cửa hàng” vào sổ quyết toán. Thấy vợ chồng ông Quyết đã không phát hiện ra việc làm trên của mình, Hùng tiếp tục “đi đêm” những giao dịch mua bán số lượng hàng lớn hơn với các doanh nghiệp, thế nhưng càng cố gỡ gạc, Hùng càng lún sâu vào tình trạng thua lỗ.
Có đơn hàng, chỉ sau 3 lần giao dịch, Hùng phải trả chênh lệch giá cho khách tới 20 tỷ đồng như việc Hùng nghéo vàng với Trần Như My, giám đốc tập đoàn Doji- Hà Nội. Chị My đặt mua của Hùng 3.200 cây vàng với giá thời điểm đó là 30 triệu đồng/ cây. Hùng nhận lời nhưng giá vàng mỗi ngày một tăng.
Vừa muốn mượn vốn của chị My, vừa cũng là để giãn nợ hòng đợi giá vàng xuống mới thanh toán, Hùng khéo léo khất nợ người phụ nữ này nhưng giá vàng như con ngựa mất cương, cứ thế phi mã. Sau 4 tháng tìm cách khất nợ không có kết quả khả quan, tới ngày 9-12-2010, số tiền mà Hùng phải trả cho chị My chênh lệch giá lên đến 20 tỷ đồng.
Chỉ trong vòng 4 tháng, số tiền mà Hùng thâm thụt là hơn 35 tỷ đồng. Hoang mang sợ hãi vì mất phương hướng, Hùng bỏ trốn về quê bố ở Thái Bình đến khi biết mình có lệnh truy nã liền ra đầu thú.
Thương vợ con và thương cả ông bà chủ
“Mang tiếng là lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản nhưng em có mang được gì về cho gia đình đâu. Thời gian đầu làm ăn cò con, mỗi đơn hàng kiếm vài triệu thế nhưng khi tư túi được tiền trăm thì em say quá mà hỏng cả. Chỉ tội cho vợ con em, vì chuyện của em mà giờ một mái nhà trú nắng, che mưa cũng không có”, Hùng kể, giọng bùi ngùi.
Quen nhau khi cùng học chế tác vàng tại một cơ sở, tình yêu đôi lứa đã đến với Hùng và cô gái ngoại thành. Họ trở thành vợ chồng. Hùng đi bán hàng thuê, còn vợ anh ta về bán hàng cho bác ruột nên thu nhập khá ổn định. Do biết cách luồn lách trong việc bán hàng nên Hùng kiếm được kha khá và chỉ vài năm sau khi lập gia đình, Hùng đã tậu được một căn nhà nhỏ ở bãi Phúc Xá.
Từ ngày có nhà, Hùng lại càng quyết tâm làm giàu hơn, ước mơ đổi căn nhà ngoài bãi ấy thành một cơ ngơi trong nội thành, có mặt tiền để kinh doanh buôn bán. Chính vì thế nên khi được chủ doanh nghiệp vàng Kim Ngọc gọi ra làm việc, Hùng đã tính chuyện cùng hùn vốn làm ăn với lợi nhuận ăn chia phần trăm là 49/51, trong đó Hùng được hưởng 49% lợi tức từ việc kinh doanh.
Điều mà Hùng không ngờ là những kinh nghiệm thương trường mà anh ta tích lũy lâu năm lại chẳng thể áp dụng được khi thị trường cả thế giới gần như chao đảo vì vàng. Sau khi ra đầu thú, Hùng đã vận động vợ con bán tất cả gia sản có được, bồi thường cho chủ nợ gần 7 tỷ đồng. Tính ra số tiền Hùng còn nợ doanh nghiệp Kim Ngọc là hơn 28 tỷ đồng.
“Cả đời này có làm em cũng chẳng trả nổi số nợ ấy”, Hùng thở dài. Khoác bản án chung thân, Hùng bảo bản thân chẳng oán giận ai, chỉ nghĩ thương vợ con ở nhà. Từ ngày bán căn nhà trả nợ cho chồng, ba mẹ con chị Nhung, vợ Hùng phải đi thuê nhà ở. Thương cháu gái tội nghiệp, người bác đã cho 3 mẹ con Nhung ở nhờ, tuy đỡ mất một khoản tiền thuê nhà song cuộc sống của vợ con Hùng vẫn còn chật vật lắm.
Hùng bảo nhiều lúc thương vợ tới đắng lòng mà chẳng biết làm sao được. Hai đứa con đều đến tuổi đi học, tốn kém trong khi thu nhập của vợ lại có hạn, anh em nhà chồng lại ở xa nên không đỡ đần gì được. Thế nên mặc dù rất nhớ vợ con nhưng mỗi lần vợ bồng con lên thăm, Hùng lại bảo lên ít thôi, không phải gửi tiền lưu ký vì anh ta không dùng tới, để dành tiền để nuôi dạy các con. Hùng bảo thỉnh thoảng vợ chồng mới gặp nhau nhưng lần nào nhìn thấy vợ, anh ta cũng khóc.
Hùng còn bảo không giận vợ chồng ông chủ doanh nghiệp vàng Kim Ngọc vì đã tố cáo mình mà thấy thương họ nhiều hơn bởi “vì mình làm ẩu khiến họ sạt nghiệp”. Áy náy vì việc mình đã gây ra nên trong thời gian chờ hầu tòa, Hùng đã thuyết phục vợ bán căn nhà đang ở để trả nợ. Theo lời Hùng thì căn nhà đó là của hồi môn của vợ, anh ta chỉ góp một phần nhỏ làm cho nó khang trang và rộng rãi hơn thôi.
Rồi Hùng lại nghĩ tới mẹ già đang sống ở Yên Bái. Biết mẹ mắc bệnh cao huyết áp nên Hùng đã năn nỉ các anh chị cố gắng giấu hộ chuyện anh ta đi tù. Thế nên 3 năm liền không thấy Hùng về thăm nhà, bà mẹ nghèo ở quê vẫn yên trí rằng con trai đang đi học ở nước ngoài như lời anh chị nó nói. Bà đâu biết với bản án chung thân, khó có cơ hội Hùng về quê thăm mẹ.
“Vì làm giàu mà em đánh đổi cả gia đình. Em ân hận lắm. Nghĩ có lỗi với vợ con, có tội với mẹ già nhưng đã dấn thân vào rồi thì đâu còn sự lựa chọn nào khác, đành phải đâm theo lao thôi”, Hùng tâm sự.
Thấy tôi nhìn mái tóc bạc trắng từng vạt của anh ta, Hùng giải thích: “Tại em nghĩ nhiều quá. Đêm nào cũng nghĩ, cũng trăn trở và nuối tiếc, em không chỉ bạc tóc mà còn mắc thêm bệnh đau tim nữa”.
Tôi định hỏi Hùng về những ngày sắp tới song chợt nhớ rằng anh ta mới thi hành án được 3 năm, quãng thời gian rất ngắn trên cả một chặng đường dài hun hút không hẹn ngày về. Không hiểu Hùng nghĩ gì về quãng thời gian sau này của cuộc đời mình hay là đầu óc nhạy bén của một người có thời gian va vấp thương trường đã hoạch định một tương lai cho mình, cho gia đình mình, đang cố che giấu dưới những lời nói nhẹ nhàng mà tôi không nhận ra
|
|
|
| Phải chăng xã hội đang tụt lùi? |
|
Đăng bởi: sunlight878 - 12-25-2013, 03:11 AM - Diễn đàn: TeeN NewS
- Không có trả lời
|
 |
Những hình ảnh quay lại cảnh bạo tàn của hai bảo mẫu đối với những đứa bé ở độ tuổi mầm non, mẫu giáo tại cơ sở mầm non tư thục Phương Anh - Thủ Đức - khiến cộng đồng sôi sục, điên tiết. Điều đó hoàn toàn đúng, các bảo mẫu kia cần sự chế tài nghiêm minh của luật pháp bởi những hành động phi đạo đức, trái lương tâm do mình gây ra.
![[Image: boahnhatreem01241220131.jpg]](http://www.thanhnien.com.vn/Pictures201312/DUY/Baohantre/boahnhatreem01241220131.jpg)
Những hình ảnh đau lòng do nạn bạo hành trẻ em gây ra
Từ những cảnh thấy được đau lòng đó, dư luận tiếp tục mổ xẻ, phân tích đến những liên đới trách nhiệm xung quanh vụ việc và đặt ra những nghi vấn.
Sao những người làm cha, làm mẹ của các bé chủ quan đến thế, chỉ cần tinh ý để mắt đến những biểu hiện không bình thường của các cháu là biết ngay thôi mà…?
Sao việc giáo dục mầm non mẫu giáo xuống cấp quá vậy, đầu vào đã thấp, lại đào tạo ra những giáo viên thiếu kỹ năng và tình yêu trẻ…?
Sao các cơ quan hữu trách đã giám sát kiểu gì, chính quyền địa phương sở tại quản lý ở đâu và láng giềng hàng xóm xung quanh cơ sở tai tiếng ấy cũng lạ, họ vẫn vô tư tự tại cả một thời gian dài…?
Những câu hỏi hoài nghi trên là vô cùng hợp lý, công luận hoàn toàn có quyền đó. Song có cảm giác như rằng, những bức xúc đó rất quen, rất thường thấy và hình như chưa đủ thấm, chưa giải quyết được triệt để nguyên nhân gốc, nguyên nhân sâu xa của sự vụ.
Hãy cùng nhau ngược thời gian về năm 2008, tác phẩm Cảnh báo nạn bạo hành trẻ em của nhóm tác giả Minh Thu, Lê Kiệt (Đài Phát thanh - Truyền hình Đồng Nai) được vinh danh giải A báo chí, hình ảnh bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa với kiểu nuôi dạy trẻ tàn bạo khiến không biết bao nhiêu bạn xem truyền hình rơi nước mắt, thịnh nộ và căm phẫn. Tưởng chừng như, cái giải thưởng cao quý kia sẽ đánh động kịp thời được dư luận và các cấp quản lý, để mọi người chung tay góp bàn và giải quyết triệt để rốt ráo câu chuyện tiêu cực này. Thế nhưng, từ đó đến nay thỉnh thoảng vẫn và ngay tại thời điểm bây giờ lại tiếp tục xảy ra những hình ảnh đau lòng tương tự, thậm chí đã xuất hiện những cái chết thương tâm.
Tiếp tục cùng nhau ngược thời gian về quá khứ lâu hơn, thời bao cấp. Khi ấy, công việc chăm sóc trẻ được giao trách nhiệm trực tiếp cho Ủy ban chăm sóc và bảo vệ bà mẹ và trẻ em, họ đã làm tốt, rất tốt công việc này, thời kỳ của những con người đầy nhiệt huyết, có lý tưởng hoài bão, hết lòng yêu thương trẻ, hết lòng với sự nghiệp chung của dân tộc. Thời kỳ đổi mới, việc “chăm sóc trẻ” được sáp nhập vào Bộ Giáo dục, do “mệt mỏi” vì “kham không nổi” hay vì một nguyên nhân nào khác mà trách nhiệm ấy ngày càng mờ nhạt, giảm sút, sao lãng, buông lỏng, thiếu sự quan tâm cần thiết đúng mực và công bằng như các cấp phổ cập khác.
Hãy nhìn thẳng vào thực tế, theo quy định của nhà nước trẻ em được hưởng bảo hiểm xã hội và tiêm chủng miễn phí, còn lại hầu như mọi chuyện khác các gia đình phải tự lo, tự đảm nhận.
Từ 4 tháng tuổi cho đến 18 tháng tuổi, trẻ biết gửi ở đâu nếu không phải trong vòng tay các bà mẹ, nhưng nếu các bà mẹ ở nhà, thu nhập gia đình giảm sút đáng kể, thậm chí có người còn mất việc, bị buộc thôi việc… Trẻ lớn thêm một tí thì gia đình lại đối mặt với vô vàn khó khăn khác, trường công lập mầm non mẫu giáo thiếu một cách nghiêm trọng, trường tư thục đủ chất lượng cũng thiếu và đâu phải gia đình nào cũng đủ điều kiện để đáp ứng. Đã thế, nhiều trường còn viện cớ “lách luât” để từ chối nhận trẻ nếu thấy “dấu hiệu” khó quá. Yếu tố hộ khẩu cùng những điều kiện “cần và đủ” khác khiến nạn “chạy trường, chạy lớp” diễn ra khốc liệt và chưa bao giờ có dấu hiệu dừng lại.
Kinh tế thị trường khiến sự phân hóa giàu nghèo tăng nhanh, tăng mạnh. Người giàu đối với việc chăm sóc con cái có muôn vàn phương án, nhưng đối với người nghèo, công nhân, lao động phổ thổng dù có “liệu cơm gắp mắm” lắm thì cuối cùng cũng phải ngậm ngùi cho trẻ gửi vào các cở sở chăm sóc trẻ “chui”, học phí thấp, thiếu thốn cơ sở vật chất cũng như những điều kiện tinh thần cơ bản khác… nhằm có được khoảng thời gian trống mà kiếm thêm thu nhập để kéo dài sự “tồn tại” của bản thân mình cùng với gia đình chừng nào hay chừng ấy.
Và thực tế, người giàu thì ít, người nghèo thì nhiều, nhu cầu “gửi trẻ” kia là bất tận, lại đang diễn biến theo chiều hướng ngày càng xấu đi.
Hãy tạm dừng hành trình ngược thời gian ở thời đại phong kiến, khi các minh quân muốn ra được những quyết sách đúng, thực tế, hợp lòng dân, họ thường chọn cách giả dạng dân thường để vi hành. Và kinh nghiệm đó không thừa hay nói chính xác hơn là rất cần thiết trong thời đại hiện nay, thời đại mà chúng ta thỉnh thoảng hay bỉu môi than thở rằng “ngồi phòng máy lạnh mà ra chính sách à”.
Muốn có những chủ trương hợp thực tiễn, các quan chuyên trách phải “vi hành” trong vai trò của người đi gửi trẻ và nhận giữ trẻ, đừng khoác vét tông hay cà vạt mà xuống thăm địa phương cơ sở, điều đó rất khó có được những báo cáo trung thực, đúng hiện thực.
Muốn giải quyết thấu tình đạt lý bài toàn “ác mẫu” này, các quan hãy đến trực tiếp gặp các bà mẹ khổ cực ấy và cả những bảo mẫu “linh hoạt” ấy để tìm hiểu họ, lắng nghe họ có những khó khăn gì, ước nguyện gì, mong muốn gì. Cần tạo một diễn đàn, một môi trường để những người mẹ ấy, những người bảo mẫu ấy có thể trút được những tâm tư nguyện vọng cũng như thổ lộ được những trớ trêu, éo le, nghịch cảnh mà họ đang phải âm thầm cam chịu. Từ đó mới sáng ra được, mới ra đời những văn bản minh triết được.
Mới đây, đọc một bản tin cực ngắn của báo chí mà chạnh lòng “65 năm qua chưa có đại biểu Quốc hội nào trình sáng kiến pháp luật”, đó là nhận định của tiến sĩ Võ Trí Hảo tại Hội thảo Báo cáo kết quả nghiên cứu chuyên đề do Viện Nghiên cứu Lập pháp tổ chức ngày 18.12 tại TP.HCM. Bản tin đúng là cực ngắn nhưng thông điệp truyền tải “không nhỏ” chút nào. Vậy những đại biểu nhân dân đã làm gì trong suốt thời gian đương nhiệm và bạn đọc thấy có đủ tạo nên một “làn sóng phẫn nộ” như câu chuyện “ác mẫu” vừa qua hay không?
Chăm sóc trẻ là việc tối quan trọng của mọi quốc gia, nhưng cái “lỗ hổng” lớn nhất của giáo dục nước nhà lại nằm ngay cái khâu tối quan trọng ấy, cái khâu cơ bản cần thiết nhất tạo nên những nền tảng thể chất và tinh thần cho những mầm non tương lai đất nước. Để rồi cứ mỗi lần có chuyện, từ quan to đến dân thường lại “lên án” bàn tán xôn xao những “nỗi đau” vốn dĩ đã lặp đi lặp lại nhiều lần, tái hiện lại nhiều lần, ồn ào một thời gian mà chẳng việc nào “triệt để” việc nào. Vẫn cách giáo dục ấy, vẫn thói quen cam chịu ấy, vẫn những cái “gật gù” ấy trong cả những vấn đề mà ai cũng biết là “vũ như cẫn”, không thực tiễn và kiềm hãm sự phát triển.
Có ai đã từng nghĩ rằng, một xã hội cứ tái hiện lặp lại những phẫn nộ, bức xúc của những sự việc tương tự như nhau thì phải chăng xã hội đó đang tụt lùi.
Nguyễn Minh Phước
Nguồn: Tin tức
|
|
|
| Thông tin bóng đá cập nhật liên tục cùng M88 - Lăn cùng trái bóng số 11 |
|
Đăng bởi: dungkhung - 12-25-2013, 03:08 AM - Diễn đàn: Games Online
- Không có trả lời
|
 |
Chương trình "Lăn cùng trái bóng " số 11 của M88.
Tổng hợp tin tức thể thao bóng đá trong nước & quốc tế.
click here
M88.com - Nơi diễn ra nhiều kèo hấp dẫn trên thế giới : Premier league (Ngoại hạng Anh -- Serie A của Ý -- La liga Tây Ban Nha -- Bundesliga của Đức... và các giải đấu Châu Á, Châu Mỹ, Châu Phi các bạn sẽ có nhiều lựa chọn cho đam mê của mình.
Nhanh tay truy cập click here để là người chiến thắng.
|
|
|
| Bà ngoại mưu trí giải cứu cháu gái khỏi gã “phê thuốc” |
|
Đăng bởi: longpho.com - 12-25-2013, 03:07 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Sau khi đâm trọng thương một dân phòng, thanh niên cầm dao xông vào nhà dân khống chế bé gái 2 tuổi làm con tin. Nhờ đến sự bản lĩnh, mưu trí của bà ngoại, cháu bé đã được giải cứu khỏi lưỡi dao của tên sát thủ.
![[Image: h2-bfaf6.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/OlRTd1upOguwZHvZpzsc/Image/2013/12/h2-bfaf6.jpg)
Khoảng 15h chiều 24/12, người dân sống tại đường số 12, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức chợt náo loạn bởi một thanh niên lạ mặt trong bộ dạng như đang “phê thuốc” bất ngờ giật dao của một người đàn ông hành nghề mài dao kéo dạo, sau đó tấn công một dân phòng khiến ông này bị thương ở bụng và đầu.
Sau khi gây án và bị người dân địa phương truy đuổi, đối tượng này đã xông vào nhà bà Ba (56 tuổi) khống chế bé M. (2 tuổi, cháu ngoại bà Ba) làm con tin.
Do hung thủ lăm lăm con dao còn dính máu kề vào cổ đứa trẻ nên không ai dám đến gần. Công an phường Hiệp Bình Chánh cùng cảnh sát 113 đã có mặt bảo vây căn nhà. Lúc này, ngoài hai bà cháu bà Ba, trong nhà còn 5 người khác. May mắn một phụ nữ và đứa con nhỏ mới hơn 1 tháng tuổi lẻn được ra ngoài, 3 người khác chạy lên tầng 2, leo qua lan can nhà bên cạnh thoát xuống.
![[Image: h1-bfaf6.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/OlRTd1upOguwZHvZpzsc/Image/2013/12/h1-bfaf6.jpg)
Cuộc giải cứu “con tin” hết sức căng thẳng, vì sự an toàn của hai người bên trong nên các trinh sát chỉ có thể mật phục bên ngoài chờ thời cơ. Anh Bảo (con trai bàn Ba) đã tiến sát cửa nhà khuyên giải nhưng tên hung thủ vẫn không chịu nghe.
Hơn 2 giờ, sau khi dùng nhiều lời lẽ van xin, tâm sự, bà Ba cũng đã làm thanh niên này cảm động, nới lỏng tay dao, bà Ba liền dùng tấm mềm trùm lên đầu, đồng thời giật dao của đối tượng này, các trinh sát cũng nhanh chóng ập vào khống chế gã thanh niên này đưa về trụ sở lấy lời khai.
Đến 19h30 cùng ngày, công tác điều tra, lấy lời khai các nhân chứng vẫn đang diễn ra. Nghi phạm đâm trọng thuơng dân phòng, xông vào nhà dân cũng được áp giải lên xe đặc chủng chuyển đến công an quận Thủ Đức.
|
|
|
| Tàu ngầm Hà Nội sắp về đến Cam Ranh |
|
Đăng bởi: sunlight878 - 12-25-2013, 03:07 AM - Diễn đàn: TeeN NewS
- Không có trả lời
|
 |
Theo chuyên trang vận tải hàng hải Marine Traffic, tàu Rolldock Sea chở theo tàu ngầm Kilo HQ-182 Hà Nội xuất phát từ St Petersburg (Nga) sắp vào biển Đông trong vài ngày tới.
Dự kiến, Rolldock Sea sẽ ghé cảng Singapore vào ngày 27.12 trước khi đến quân cảng Cam Ranh vào cuối tuần này.
Thông tin hải trình cho thấy hiện tàu Rolldock Sea mang cờ Hà Lan đang trong vùng biển Ấn Độ Dương. Kilo HQ-182 Hà Nội là chiếc đầu tiên trong số 6 tàu ngầm diesel-điện thuộc lớp Kilo 636 hiện đại mệnh danh là “lỗ đen đại dương” mà Việt Nam đặt mua của Nga.
Chiếc tàu này được hạ thủy lần đầu tiên hồi tháng 8.2012 và đã trải qua một loạt thử nghiệm thành công trên biển.
Thụy Miên
Nguồn: Tin tức
|
|
|
| Phát hiện một thi thể nữ bị trói chặt 2 tay |
|
Đăng bởi: longpho.com - 12-25-2013, 03:05 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Ngày 24/12, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Đắk Lắk đã tiến hành khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi để làm rõ nguyên nhân cái chết của một phụ nữ bị trói 2 tay nằm dưới cầu Ea Khal, thị trấn Ea Đrăng, huyện Ea H’Leo.
Thông tin ban đầu, nạn nhân khoảng 30 tuổi, mặc trang phục màu đen, được phát hiện vào sáng cùng ngày. Vị trí phát hiện nạn nhân là dưới cầu Ea Khal, thi thể đang trong quá trình phân hủy, 2 tay bị trói.
Qua khám nghiệm hiện trường, cơ quan chức năng tìm thấy 2 chiếc túi nilon, trong đó có chứa một chiếc áo khoác màu đỏ, một gói bánh và 2 hộp sữa.
Công an huyện Ea H’Leo cho biết hiện danh tính của người phụ nữ này vẫn chưa được xác định. Vụ việc đang được công an tỉnh điều tra.
|
|
|
| Vụ chặt tay, cướp SH: Kẻ cầm đầu bị đề nghị tù chung thân |
|
Đăng bởi: longpho.com - 12-25-2013, 03:04 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Kẻ cầm đầu băng nhóm thực hiện vụ “chặt tay cô gái, cướp xe SH” vẫn tỏ ra “bất cần đời” khi đứng trước HĐXX. Đây cũng là bị cáo bị đề nghị mức án cao nhất trong băng nhóm chém người tàn bạo này là chung thân.
![[Image: hinh-2(2)-b7877.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/5vbKT1ccccccccccccv1/Image/2013/12/hinh-2(2)-b7877.jpg)
Ngày 24/12, TAND TPHCM đã tiến hành phiên xét xử các bị cáo từng gây ra hàng loạt vụ cướp, trong đó có vụ "chặt cánh tay cô gái, cướp xe SH" gây chấn động vào cuối năm 2012. Trong phần xét hỏi, bị cáo Hồ Duy Trúc, người cầm đầu băng cướp tỏ ra thiếu thành khẩn trước câu hỏi của vị quan tòa.
Khi HĐXX hỏi bị cáo có nhớ là mình đã chém chị Thanh Thúy bao nhiêu nhát không thì Trúc thản nhiên trả lời: “Một, hay hai nhát gì đó…. Không nhớ rõ”. Tòa hỏi: “Bị cáo thấy hành động đó như thế nào?”. Bị cáo Trúc: “Nguy hiểm”. “Nếu là người bị hại, bị cáo thấy hành động đó như thế nào?”, vị chủ tọa hỏi dồn. Lúc này, Trúc ấp úng rồi… im lặng.
![[Image: hinh-1(7)-ef1d2.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/5vbKT1ccccccccccccv1/Image/2013/12/hinh-1(7)-ef1d2.jpg)
Hành động vô cùng tàn nhẫn, nhưng đứng trước vành móng ngựa và phía sau là những nạn nhân của mình đang chờ đợi sự thành khẩn, ăn năn của Trúc nhưng bị cáo luôn bình thản, tươi cười và trả lời thiếu thành khẩn. “Lúc gây án thì các bị cáo tàn bạo, gây đau đớn cho người khác bao nhiêu thì bây giờ ra trước vành móng ngựa lại bình thản khai báo, coi như mọi chuyện không có gì thế là sao?”, vị thẩm phán lớn giọng trước thái độ của bị cáo Trúc.
Trúc khai rằng, trước đây có vào TPHCM làm điện lạnh và có thời gian làm chung với bị cáo Luông. Khi trở lại thành phố thì liên lạc với Luông để lập băng nhóm đi cướp. Mấy vụ đầu thì do Luông gợi ý đi cướp. Sau khi quen địa bàn thì Trúc tham gia bàn bạc và chỉ huy đồng bọn gây án.
Trong khi đó, các bị cáo còn lại đều thừa nhận hành vi phạm tội của mình. Trần Văn Luông, nhân vật thứ 2 trong băng nhóm khai nhận, công việc trước đây là phụ hồ cho các công trình xây dựng. Tuy thu nhập không nhiều nhưng cũng đủ sống. Khoảng giữa năm 2012, khi nghe Trúc bị công an tỉnh Ninh Thuận truy nã, hiện bỏ trốn vào TPHCM. Sau đó, Trúc rủ thành lập băng nhóm đi cướp thì Luông đồng ý.
Nghe bị cáo Trúc nói ở quê dùng dao đi cướp, nên Luông đi tìm mua dao chuyên chặt dừa (vốn rất sắc, có độ sát thương cao) để làm hung khí. Luông đã tham gia 14 vụ cướp và chém 7 người để cướp tài sản.
“Tài sản cướp được các bị cáo dùng để làm gì. Cần tiền thì lao động chân chính, bị cáo có việc làm ổn định cơ mà. Sao lại rủ nhau đi cướp, bất chấp tính mạng người khác?”, chủ tọa hỏi. Luông im lặng cúi đầu nhận tội.
Trong khi đó, bị cáo Phương tham gia tổng cộng 12 vụ cướp, chém bị thương 4 người để cướp xe máy. Bị cáo Phương tiết lộ: “Con dao gây án trao tay nhau cướp từ vụ này sang vụ khác, người nào cầm dao thì phải ra tay chém người để đồng bọn chiếm tài sản”.
Kết thúc phần xét hỏi, đại diện VKSND TPHCM nhận định, hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, trực tiếp xâm hại đến tính mạng, sức khỏe, quyền sở hữu tài sản của người khác nên cần xử lý nghiêm.
Do đó, VKS đề nghị HĐXX tuyên phạt bị cáo Hồ Duy Trúc án tù chung thân; bị cáo Trần Văn Luông 18 – 20 năm tù; bị cáo Nguyễn Hoàng Phương 18 – 20 năm tù; bị cáo Huỳnh Thanh Sơn 12 – 13 năm tù; bị cáo Trần Thanh Tuyền 9 – 10 năm tù cùng tội danh “ Cướp tài sản”.
Bị cáo Huỳnh Bảo Anh bị VKS đề nghị 9 -10 năm tù về tội “Cướp tài sản” và 1 - 2 năm tù về tội “Tàng trữ, mua bán vũ khí quân dụng”; bị cáo Cao Danh Hưng bị đề nghị 6 – 12 tháng về tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có” và 1 - 2 năm tù về tội “Mua bán trái phép vũ khí quân dụng”; bị cáo Đàm Văn Võ bị đề nghị 6 – 12 tháng tù về tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”.
Theo cáo trạng, bị cáo Hồ Duy Trúc và đồng phạm đã gây ra 15 vụ cướp tài sản. Trong đó, băng nhóm này chiếm đoạt 15 xe máy các loại, tổng trị giá gần 570 triệu đồng; một số tài sản khác là vàng, tiền, điện thoại trị giá hơn 43 triệu đồng; gây thương tích cho 12 nạn nhân.
Sau thời gian nghị án, vào lúc 14h30 ngày 25/12, HĐXX sẽ tuyên án.
|
|
|
| Chồng ghen tuông móc mắt vợ |
|
Đăng bởi: sunlight878 - 12-25-2013, 03:03 AM - Diễn đàn: TeeN NewS
- Không có trả lời
|
 |
(TNO) Một người chồng ghen tuông ở Quảng Tây (Trung Quốc) đã khoét mắt vợ sau khi phát hiện vợ có tình cảm với người khác.
![[Image: ghend.jpg]](http://www.thanhnien.com.vn/Pictures201312/Cong_Dong/241213/ghend.jpg)
Người vợ đang được điều trị tại bệnh viện sau khi bị móc mắt - Ảnh: Yourjewishnews
Theo Yourjewishnews, nạn nhân được xác định tên Li, 39 tuổi, quen biết người chồng thông qua internet. Sau đó họ hẹn hò nhau và 3 tháng sau đám cưới diễn ra rình rang.
Tuy nhiên, sống chung chưa bao lâu, cô vợ phát hiện chồng rất khoái trò chơi bạo lực gia đình và cô không ít lần trở thành nạn nhân.
Không chịu đựng nổi cảnh bị đánh đập thường xuyên, Li nhiều lần đưa ra yêu cầu ly hôn nhưng đều không được chấp thuận. Cuối cùng, trong nỗ lực để thoát khỏi “địa ngục trần gian”, người vợ đáng thương tìm một công việc bán thời gian và tại đây cô đã phải lòng người đàn ông khác.
Hay tin mình bị cắm sừng, ông chồng nổi điên lên đã dùng tay móc mắt trái của vợ. Sau khi ra tay tàn bạo, người chồng đưa cô đến bệnh viện cấp cứu đồng thời đến cảnh sát đầu thú.
C.Nhung
Nguồn: Tin tức
|
|
|
|