| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 471,324
» Thành viên mưới nhất: nohuwinwin
» Chủ đề: 481,623
» Bài viết: 537,464
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 714 thành viên online. » 1 Thành viên | 709 Khách Applebot, Baidu, Bing, Yandex, carleast13
|
|
|
| Khóa cắt may căn bản - NMH |
|
Đăng bởi: nv03 - 10-31-2013, 04:18 AM - Diễn đàn: Box rao vặt linh tinh
- Không có trả lời
|
 |
Khóa cắt may căn bản - NMH
KHÓA HỌC CẮT MAY CĂN BẢN
Học viên sẽ được hướng dẫn đo, cắt và may hoàn thành sản phẩm, được hướng dẫn sử dụng qua các loại máy: 1 kim, 2 kim, vắt sổ, kansai, đóng bọ, khuy, nút…. Để thực hiện hoàn thành từng sản phẩm trong khóa học.
NỘI DUNG KHÓA HỌC:
PHẦN 1: CĂN BẢN
ÁO SƠ MI NAM CĂN BẢN (có Túi – Đô Áo 2 lớp)
QUẦN TÂY CĂN BẢN (2 Túi Trước – Túi Mổ Sau)
ÁO JACKET CĂN BẢN (1 Lớp Vải)
PHẦN 2: NÂNG CAO
ÁO SƠ MI NÂNG CAO
QUẦN TÂY NÂNG CAO
ÁO JACKET NÂNG CAO
HỌC PHÍ : 2.900.000đ khóa / 2 đến 3 tháng
THỜI GIAN ĐÀO TẠO: từ 2 đến 3 tháng.
Học vào các buổi 2 - 4 - 6 hoặc 3 - 5 -7.
Sáng: 08g15 đến 11g15 hoặc Tối: 18g30 đến 20g30
Khai giảng ngày 9 – 17 hàng tháng.
CHỨNG CHỈ:
Sau khi hoàn tất chương trình học viên phải hoàn thành bài kiểm tra cuối khoá. Trường Quốc Thảo chỉ cấp “Chứng Chỉ Hoàn Thành Khoá Học” cho những học viên có nộp bài kiểm tra. Chứng chỉ nghề cấp có giá trị toàn quốc
Các bạn cần phụ liệu: kim, chỉ , kéo, bo, viền, phấn, chân vịt may, dây kéo, suốt, máy công nghiệp, thước. Xin liên hệ với giáo viên cấp phát phụ liệu miễn phí.
Mọi chi thông tin vui lòng liên hệ :
Trường đào tạo Công nghệ may và Thiết kế thời trang Trường Quốc Thảo
Địa chỉ: 391 Nam Kỳ khởi Nghĩa, Phường7, Quận 3, TP. HCM
Điện Thoại: 08.22412481 | 08.22113191
Hotline: 0903.8121.90 Fax: 08.39312544
NMH_31/10/2013
Khóa cắt may căn bản - NMH
|
|
|
| Khóa kỹ thuật chuyền-chuyền trưởng-tổ trưởng ngành may- NMH |
|
Đăng bởi: nv03 - 10-31-2013, 04:16 AM - Diễn đàn: Box rao vặt linh tinh
- Không có trả lời
|
 |
Khóa kỹ thuật chuyền-chuyền trưởng-tổ trưởng ngành may- NMH
KỸ THUẬT CHUYỀN - CHUYỀN TRƯỞNG - TỔ TRƯỞNG
* * * * *
PHẦN 1: NỘI DUNG ĐÀO TẠO
I. HƯỚNG DẪN SỰ DỤNG CÁC TÀI LIỆU KĨ THUẬT TRONG NGHÀNH MAY CÔNG NGHIỆP:
Bảng Thông Số:
Hướng dẫn sử dụng các hệ thước đo
Đọc hiểu các từ tiếng Anh chỉ vị trí đo thông số
Xem hình vẽ và gọi tên một số sản phẩm cơ bản
Cách gọi tên vị trí đo trên một số sản phẩm
Bảng Phối Màu
Đọc hiểu các từ tiếng Anh về màu sắc
Hướng dẫn sự dụng, thiết kế bảng phối màu
Bảng quy cách may
Tên gọi một số dạng đường may
Tư duy phương pháp may bằng hình ảnh
Thiết lập bảng quy cách may
II. QUY TRÌNH CÔNG NGHỆ - NHỊP ĐỘ SẢN XUẤT – TÍNH TOÁN NĂNG SUẤT – HỆ SỐ LAO ĐỘNG – ĐỊNH MỨC PHỤ LIỆU:
Quy trình công nghệ may:
Giới thiệu bảng quy trình công nghệ may
Thiết lập quy trình may sản phẩm theo mẫu (hiện thực)
Thiết lập quuy trình may sản phẩm theo hình vẽ mô phỏng
Nhịp độ sản xuất
Tính toán năng suất
Hệ số lao động
Định mức sản phẩm
III. CÂN ĐỐI CHUYỀN VÀ THIẾT KẾ CHUYỀN MAY
1.Cân Đối Chuyền
a. Khái niệm về cân đối chuyền may
b. Phương pháp cân đối chuyền
2. Thiết kế chuyền may
a. Khái niệm về thiết kế chuyền
b. Giới thiệu một số dạng dây chuyền sản xuất
c. Ng.tắc, P.pháp để thiết kế một dây chuyền sản xuất
IV. QUẢN LÍ CHẤT LƯỢNG VÀ SỐ LƯỢNG SẢN PHẨM TRONG MAY CÔNG NGHIỆP:
Quản lí chất lượng theo hệ thống
Quản lí số lượng sản phẩm
Phương pháp quản lí số lượng sản phẩm
Phương pháp thống kê số lượng sản phẩm
V. QUY TRÌNH LÀM VIỆC CỦA CHUYỀN TRƯỞNG
Công tác chuận bị cho mã hàng mới
Công tác rãi chuyền, điều chuyền
Công tác hỗ trợ bổ phận lao động tiền lương
Một số mô hình mẫu chuyền trưởng
VI. TƯ DUY LOGIC VỀ RẬP
Khái niệm về rập thành phẩm, bán thành phẩm, rập lấy dấu, rập cải tiến
Tìm hiểu các kí hiệu cần thiết trong một chi tiết rập của các dạng rập
Phương pháp kiểm tra một bộ rập
Phương pháp ra rập thành phẩm, rập may xoay, rập lấy dấu
Tư duy và phương pháp ra một mô hình rập cải tiến (các dạng rập may xoay, may lộn cơ bản, may xoay có tăng đưa, rập may lá ba, rập túi mổ…)
PHẦN 2: Học phí & thời gian đào tạo
- Học phí: 2.900.000đ/ khóa/ 6 tuần
- Học vào buổi tối 2-4-6 hoặc 3-5-7. Từ 18h30 đến 20h30 do Nhà trường sắp xếp lớp.
Mọi chi thông tin vui lòng liên hệ :
Trường đào tạo Công nghệ may và Thiết kế thời trang Trường Quốc Thảo
Địa chỉ: 391 Nam Kỳ khởi Nghĩa, Phường7, Quận 3, TP. HCM
Điện Thoại: 08.22412481 | 08.22113191
Hotline: 0903.8121.90 Fax: 08.39312544
NMH_31/10/2013
Khóa kỹ thuật chuyền-chuyền trưởng-tổ trưởng ngành may- NMH
|
|
|
| Con một |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:15 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Cô bé mới đến thực tập ở cơ quan tôi vừa xuất hiện được hai hôm đã tự biến mình thành tâm điểm chú ý của mọi người, chẳng phải vì có ưu điểm gì nổi trội mà vì cái tính chả giống ai của mình, nguyên do bắt nguồn từ bố mẹ.
![[Image: con-mot-291013-21f78.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/con-mot-291013-21f78.jpg)
Đưa đón con gái đi làm
Ngay sáng đầu tiên ra mắt, cô đã có những “hành động kỳ quặc”: xuất hiện với một chiếc quần bò rách te tua và áo sơ mi buộc túm hai vạt. Vừa được trưởng phòng giới thiệu với mọi người xong, cô bé hồn nhiên sà vào bàn nước, ai cũng tưởng cô đi rửa ấm chén như những cô cậu mới đi làm thường hay làm thế. Nhưng không, hóa ra cô nhón một gói cà phê trong hộp, pha chỉ một tách và vô tư ngồi uống một mình!
Uống xong và để tách lại trên bàn chưa vội rửa, cô bé lại thắc mắc: “Em ngồi ở chỗ nào? Máy tính của em đâu?”. Khi được mọi người giải thích là sinh viên thực tập không có máy tính riêng mà phải sử dụng chung với nhân viên chính thức thì cô bé mới có vẻ hiểu ra nhưng vẫn làu bàu: “Dùng chung thì khó chịu lắm! Mai em mang laptop đến dùng một mình một máy cho thoải mái!”. Được góp ý khi đến công sở làm việc không mặc quần bò rách và áo buộc túm vạt thì cô thanh minh “Đây là bộ khốt nhất của em đấy, còn ở nhà thời trang của em xì - tin lắm! Bố mẹ em dặn trang phục đi làm phải nghiêm chỉnh nên em chọn mãi mới được bộ này là nghiêm nhất trong tủ quần áo của em đấy!”.
Mấy ngày sau, cũng chính tự miệng cô bé kể lể mà ra, mọi người mới vỡ lẽ về những hành động khó hiểu của cô! Té ra bố mẹ cô ngoài 40 tuổi mới sinh được mỗi một mụn con gái nên cô được chiều chuộng hết mực, “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”. Từ nhỏ đến khi học đại học, cô được (hay bị) bố mẹ o bế như công chúa cấm cung. Cho đến hết cấp ba, cô mà ra đường vẫn phải kè kè người đi kèm để đảm bảo an toàn! Con thi đại học được bố mẹ tư vấn nên chọn trường gần nhà để giảm thiểu nguy cơ xảy ra tai nạn khi lưu thông trên đường!!! Hôm đi thi, con được bố trí đi taxi để tránh nắng, đảm bảo sức khỏe! Con ngồi trên taxi cạnh mẹ, bố đi xe máy phía sau hộ tống phòng khi đường tắc, hoặc bất kỳ sự cố nào xảy ra là có ngay bố phóng tới “tiếp sức mùa thi”! Khi xuống xe, mẹ phải mở cửa ra trước để con ra sau cho an toàn, kẻo con bị xe máy phía sau chạy tới va phải! Lên đến đại học, lỡ hôm nào đi học về muộn, mẹ gọi cho tất cả các số điện thoại của các bạn cùng lớp mà mẹ biết để hỏi “tung tích” của con gái! Mỗi khi thị trường ra mắt những sản phẩm công nghệ mới, con chưa kịp vòi vĩnh, bố mẹ đã “tự giác” trang bị cho con để không “thua bạn kém bè”!
Những ngày thực tập ở cơ quan tôi, vì (hay mặc dù) xa nhà khoảng 6 - 7 cây số, nên (hay nhưng) hằng ngày bố cô - đã 65 tuổi - vẫn đều đặn đưa con đi, đón con về ngày 4 lần, tổng số quãng đường ngót 30 km. Lý do bố mẹ cô bé đưa ra là bố phải chở đi để đảm bảo an toàn, con tay lái không vững đi lại nhiều ngoài đường chẳng may va chạm xe cộ; và buổi trưa phải về nhà ăn cơm để đảm bảo “dinh dưỡng và vệ sinh”! Sếp thử việc cô bé, giao làm văn bản, cô kể rằng bố huy động cả nhà thức đêm để hỗ trợ cho con gái.
“Hộ tống” con gái đi hẹn bạn trai
Cô bé có bạn trai, ban đầu bố mẹ ngăn chặn, cấm cản, sau khi “tìm hiểu” bạn trai giúp con, thấy cậu bé cũng ngoan, gia đình đàng hoàng, bố mẹ cô mới xuôi xuôi! Nhưng hôm đầu tiên “tiếp cận” cậu bé, đang nói chuyện vui vẻ, bỗng dưng mẹ cô cảnh cáo: “Cháu chỉ cần làm em khóc thôi là chú “cắt gân” cháu đấy!!!”. Có lần bố cô còn cử mẹ cô “hộ tống” con gái đi xem phim cùng bạn trai! Cậu bạn hãi quá, đến cả tuần nay không thấy gọi điện, nhắn tin gì khiến cô bé đang bồn chồn, buồn bực!
Ngồi buồn giận bạn trai, cô lại kể lể: Bố em bảo sau này lập gia đình có bầu có bí không cần chồng mà để bố đưa đi bệnh viện. Bố mẹ em tuyên bố: “Con mà lấy chồng, nhất thiết chồng con phải ở rể để bố mẹ kiểm soát “nhất cử nhất động” của nó, xem nó đối xử với con gái “rượu” của bố mẹ ra làm sao để còn tiện bề chấn chỉnh!”.
Nghe cô kể chuyện được bố mẹ chăm bẵm không kém gì công chúa trong chuyện cổ tích, ai cũng lắc đầu lo cho cô bé đến bao giờ mới thoát khỏi “vòng kim cô” của bố mẹ, đến bao giờ mới trưởng thành được mà tự lập, tự chủ với cuộc sống của mình?!!!
|
|
|
| Tô đậu nành rang cháy |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:13 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Bố có còn nhớ không, về những tháng ngày hạnh phúc của gia đình chúng ta? Trong căn nhà xi măng chưa kịp quét sơn, mỗi tối mẹ và chúng con cùng ngồi nghe bố kể chuyện...
![[Image: bo-291013-a2760.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/bo-291013-a2760.jpg)
Bố gọi các chú công nhân là “đồng nghiệp của bố”, gọi tô đậu nành rang cháy của mẹ là mồi nhắm và gọi con bé con lật đật của bố là “công chúa”. Mẹ toàn bảo: “Bố mày nói cái gì nghe cũng sang mồm lắm!”.
Mấy hôm nay Hà Nội có nắng đầu đông vàng đượm, hơn hẳn tô đậu nành rang của mẹ. Bố mà trông thấy, thể nào cũng ví nắng Hà Nội như nắng Sài Gòn trong mắt kẻ say.
Bố để mẹ vào Nam ra Bắc theo bố như “tha chuột”. Đến một ngày mẹ mệt mỏi, chúng con cũng kịp lớn thêm, mẹ mang theo chúng con ra Bắc tiện học hành. Từ ngày đó, bố một thân một mình nơi đất khách. Mảnh đất Tây Nguyên nhiều nắng gió làm da bố đen sạm đi, đôi mắt chui vào hốc sâu, còn cái mũi thì sưng ụ vì toàn mụn trứng cá. Ngày bé con nhìn ảnh bố gửi về, cười nắc nẻ thấy bố là lạ, như biến thành ông hàng xóm. Bây giờ lớn, vẫn nhìn ảnh ấy sao mắt con lại rưng rưng?
Kí ức tươi đẹp nhất trong đời con là những ngày gia đình mình điểm danh đủ năm ngón một bàn tay. Có ông nội này, có mẹ này, có con này, có em này, và tất nhiên là có bố. Nhưng những ngày đó cũng chỉ đậu đủ trên những ngón tay con, có ít ỏi quá đối với một gia đình không bố nhỉ? Những gì ngắn ngủi thường rất đẹp.
Trong những ngày tháng ấy, thêm sắc màu cho kí ức của con là tô đậu nành rang cháy của mẹ. Mà mẹ cũng tài. Bao nhiêu món ăn mẹ nấu rất ngon, rang rất khéo, mà lại chỉ có đậu nành là rang cháy được thôi. Mười lần như một, cứ cháy đều. Mỗi lần mẹ chuẩn bị mang “mồi” ra cho ba bố con, chỉ ngửi mùi thôi ba bố con đã nhìn nhau cười sằng sặc. Bố cười thì hay lắm, miệng rộng lại nhiều răng. Mẹ hay đùa: “Bố mày mấy nữa cho đi làm người mẫu quảng cáo kem đánh răng!”.
Bố thường xuyên phải xa nhà, nhưng lại rất thường hay gọi về cho cả nhà, đặc biệt là riêng con. Bố còn lo con lớn lên xấu quá không ai yêu, lúc nào cũng dặn con phải ăn uống điều độ cho cơ thể cân đối.
Còn nhớ dịp bố ra Bắc mà ở được lâu nhất là nửa tháng. Khoảng đó đúng vào những ngày rét cao độ. Mẹ lại càng được thể trổ tài rang đậu nành. Bố bảo ký đậu nành bố mang từ Tây Nguyên vào sắp bị mẹ hành hạ hết rồi, bố lại phải “bay” ngay vào Sài Gòn mang ra cho cả nhà thôi.
Bình thường mỗi lần bố ra Bắc đều không điện trước , để tạo bất ngờ. Bố về đến ngõ là “hú” lên một tiếng rất to. Ba mẹ con trong nhà vờ không nghe tiếng, mỗi người trốn một góc rồi ra hù bố làm bố giật mình. Thế mà có một lần ấy, một lần duy nhất bố điện trước cho chúng con trên chuyến xe ra Bắc. Bố khoe năm nay bố trồng thêm được nhiều đậu nành lắm, mang về thoải mái cho mẹ rang. Nghĩ đến cảnh gặp lại ông và mấy mẹ con, bố vui quá phải gọi điện. Có ai ngờ, đó là cuộc điện thoại cuối cùng của bố. Chuyến bay ấy đã cướp mất bố của con, kinh hoàng hơn một cơn ác mộng. Đó là lần cuối cùng con được nghe thứ âm thanh quen thuộc nhất đời mình - giọng nói của bố.
Hà Nội bây giờ đã lần khần sang Đông. Con rất sợ đến những bến xe, sợ cả những điểm chờ xe bus. Con vẫn nghe đâu đó giọng nói quen thuộc của bố, rằng bố sẽ mang đậu nành về. Cả nhà mình sẽ lại cùng được cười vì món đậu nành rang cháy.
|
|
|
| Thiết bị báo trộm giá rẻ tại Secumart |
|
Đăng bởi: leductam1 - 10-31-2013, 04:13 AM - Diễn đàn: Sản Phẩm Cần Bán
- Không có trả lời
|
 |
[FONT="]SECUMART 349 Ngõ 191 Minh Khai [/FONT][FONT="]phân phối, cung cấp các thiết bị an ninh giá rẻ toàn miền Bắc như: Thiết bị chấm công, Cổng an ninh siêu thị, Thiết bị báo cháy không dây, khóa mã số, khóa vân tay, thiết bị báo khói, Chuông cửa có hình, camera quan sát,........[/FONT]
[FONT="] [/FONT]
[FONT="]Secumart xin giới thiệu về [/FONT][FONT="]Thiết bị báo trộm:[/FONT]
[FONT="]- Thiết bị dùng công nghệ cảm ứng hồng ngoại phát hiện thân nhiệt con người chuyển động[/FONT]
[FONT="]- Báo qua chuông rời không dây ( bộ trung tâm)[/FONT]
[FONT="]- Dùng cho gia đình, của hàng, showroom,...[/FONT]
[FONT="]- Tiêu thụ ít điện năng, sử dụng pin tốt, có lưu lượng khoảng 3 tháng thay/ lần.[/FONT]
[FONT="]- Chuông dùng để báo trộm, báo khách. Nếu báo khách thì kêu “ding dong/ welcome”[/FONT]
[FONT="]- Có pin dự trữ nếu trộm cắt điện.[/FONT]
[FONT="]..................................[/FONT]
[FONT="]Hàng chính hãng, uy tín, chất lượng bảo hành 1 năm.[/FONT]
[FONT="]Miễn phí toàn bộ công lắp đặt các thiết bị không dây.[/FONT]
[FONT="] [/FONT]
[FONT="]Secumart rất hân hạnh được đón tiếp và phục vụ qúy khách hàng tại:[/FONT]
[FONT="]Secumart Hà Nội[/FONT][FONT="]
[/FONT][FONT="]349B Ngõ 191 Minh Khai - Q. Hai Bà Trưng - Hà Nội
Hotline : 0975 295 859 (Mr. Tuấn)[/FONT]
[FONT="]Website: secumart.com.vn[/FONT]
|
|
|
| Con đầu lòng thông minh hơn? |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:12 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Một nghiên cứu mới đây tại Anh hé lộ, các bậc phụ huynh tin rằng đứa con đầu lòng của họ có chỉ số IQ cao hơn và học ở trường tốt hơn so với những đứa con tiếp theo trong gia đình.
![[Image: siblings-301013-97bf4.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/siblings-301013-97bf4.jpg)
Các tác giả của nghiên cứu đã tìm ra rằng, trong mắt bố mẹ, con đầu lòng còn được đánh giá là hoàn hảo hơn. Nguyên nhân bắt nguồn từ việc cha mẹ thường chặt chẽ hơn trong việc nuôi dạy đứa con đầu tiên của họ.
1/3 các bà mẹ tham gia điều tra nghiên cứu khẳng định kết quả nghiên cứu là đúng khi thừa nhận đứa con đầu lòng của họ là “một trong những đứa thông minh nhất lớp”.
Các nhà nghiên cứu lưu ý, đang có nhiều mẹ hơn cho rằng đứa con thứ hai, thứ ba của mình không thông minh bằng đứa con thứ nhất. Đáng để tâm, có mẹ còn sẵn sàng đặt con thứ hai (2,1%), thứ ba (3,6%) của mình vào hàng học dở nhất lớp.
Theo lý giải của các nhà nghiên cứu, các bậc cha mẹ thường nghiêm khắc hơn trong việc nuôi dạy đứa con đầu trong khi với những đứa con tiếp theo họ có phần nơi lỏng hơn. Các con thứ thường ít bị phạt vì điểm kém. Ngay những đứa con thứ hai, ba trong gia đình cũng thừa nhận, không cảm thấy bị áp lực từ cha mẹ về việc phải học tốt ở trường như anh/ chị cả của chúng.
Nghiên cứu được thực hiện bởi Cục Nghiên cứu Kinh tế Quốc gia Anh, do các tác giả Juan Pantano và V. Joseph Hotz.
|
|
|
| Những cơn mưa đời người |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:11 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Vài hạt mưa lác đác trên thềm nhà rồi càng lúc mưa càng mạnh dần. Má tôi nhìn trời khẽ thở dài: “Vậy là ba mày lại có việc để làm rồi đấy Bi”.
![[Image: mua-301013-638a5.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/mua-301013-638a5.jpg)
Hồi ấy tôi chỉ nghe vậy thôi. Còn bé xíu, lại mãi lăng xăng với những trò nghịch mưa, tôi nào có hiểu má nói gì. Chỉ biết, mỗi mùa mưa tới là má vừa lo vừa vui. Có lẽ, má vui vì ba sẽ có thêm công việc để làm.
Ba tôi làm cái nghề không có tên cụ thể, người ta hay gọi nôm na là nghề "bán sức lao động". Nói chung, cứ ai gọi là gì là làm nấy, bán sức lao động để kiếm miếng ăn. Mưa tới công việc của ba tôi nhiều lắm. Có lẽ vì mưa ai cũng lười, hoặc vì vào mùa mưa những công việc lao động chân tay thường dễ gặp nguy cơ tai nạn hơn nên người ta ngại làm. Còn ba tôi thì cứ vẫn cần cù, dùng sức lực của mình đội cả bầu trời mưa! Tôi thường đòi theo ba và được ba dẫn tới chỗ làm. Nơi ba làm là những công trường rộng lớn, hoặc có khi là những cái cống rãnh, có khi ba nhận bốc vác, thậm chí là đi xây vài thứ vớ vẩn nào đó. Tôi được ba cho ngồi một góc nghịch cát, thỉnh thoảng tôi lại chạy ra khoe ra một “chiến tích” nào đó, để nhận lại từ ba một nụ cười hiền. Người ba đẫm mồ hôi hay là mưa thấm ướt áo ba tôi cũng không rõ. Lần nào ba về cũng đã tối mịt, tôi đã ngủ say trên vai ba.Trong giấc ngủ của tôi có mùi mồ hôi nồng nồng của ba, có những đống cát tôi nghịch, những cái xẻng, cái cuốc và cả màn mưa ướt lạnh cuối chiều…
Tôi lớn lên cùng mưa, cùng những việc không rõ tên của ba, với những đống cát, xi măng và mùi vôi vữa, những người xắn quần đi trong mưa. Đã có lúc tôi ngốc nghếch hỏi ba: “Sao ba không núp vào để qua những cơn mưa rồi hãy làm tiếp?” Những lúc ấy ba lại cười xoa đầu tôi: “Phải tranh thủ làm hết việc nào đó rồi làm việc khác chứ con”. Mưa cứ rơi nặng hạt và ba vẫn đang lầm lũi đi xúc cát. Mắt tôi nhòe nước, những khi nhìn theo dáng ba trong mưa...
Tôi vào đại học, gánh nặng trên vai ba thêm oằn. Tự nhiên tôi đâm ra ghét cay ghét đắng cái nghề ba làm, vì nó cướp đi sức khỏe của ba. Tôi cũng ghét chính mình vì không thể giúp được gì cho ba. Những mảnh đạn thời chiến tranh làm chân ba thêm đau nhức, nhưng chưa khi nào tôi thấy ba nghỉ làm. Da của ba sạm đen vì gió, nắng; đôi tay chai sần, thô ráp.Tôi cũng từng phải chứng kiến cảnh những ông chủ quá đáng với ba, nói những lời nhục mạ ba, nhưng ba vẫn im lặng chịu đựng. Biết tôi uất ức, ba chỉ cười hiền: “Không phải ba không biết giận, nhưng quan trọng là phải kềm chế được cơn giận đó. Ba biết con nghĩ gì, miếng ăn là miếng nhục mà con! Đường đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng, đừng để sĩ diện và tự ái làm mất đi những gì con đang cần cho cuộc sống”. Tôi im lặng, nuốt vào lòng từng lời ba nói…
Ba ngã bệnh vì mất sức. Má cắp nón đi làm thay ba. Tôi nghe tiếng ba khẽ thở dài ngao ngán. Tóc má như bạc hơn vì gánh nặng cuộc đời. Bàn tay má ngày càng chai đi, lưng cứ còng thêm. Dù gì cũng là đàn bà, gánh vác cái nghiệp của đàn ông sao mà kham nổi. Nhưng, chưa bao giờ tôi thấy má khóc. Dường như nước mắt làm yếu đuối con người nên má cứ giấu biệt nó đi.
Cuộc sống cứ thế trôi đi… Tôi không quá tự tin đón nhận những hứa hẹn tương lai tươi sáng, chỉ biết hạnh phúc với những gì mình đang có trong hiện tại. Và với tôi, thế cũng đủ rồi. Tôi nhìn ra mảnh sân giảng đường, cây hoa dâm bụt duy nhất đang nở những bông hoa màu đỏ rực rỡ dưới màn mưa, trong khi tán lá xanh của những cái cây cao lớn uy nghi khác đã chìm khuất vào trong mưa. Tôi khẽ mỉm cười như đang dậy lên trong lòng hy vọng.
|
|
|
| Điều duy nhất anh không kể... |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:09 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Cái hôm Quân nói với tôi là đi công tác Hà Nội cách đây 3 tháng, hóa ra không phải như vậy. Thật sự là anh đi lên Gia Lai để thăm Huyền. Tôi tình cờ phát hiện điều này khi thấy trong ngăn bàn của anh hóa đơn thanh toán tiền khách sạn.
![[Image: ko-ke-301013-c062f.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/ko-ke-301013-c062f.jpg)
Mới đầu tôi ngạc nhiên khi thấy địa danh Gia Lai vì chưa bao giờ Quân nói với tôi là lên trên đó, sau đó là sự liên tưởng. Và cuối cùng là nỗi ngờ vực cứ đầy lên từng phút, từng giờ. Tôi nhất định phải tìm hiểu cho ra lẽ. Để rồi khi biết được sự thật, tôi gần như gục ngã.
Huyền là người yêu cũ của chồng tôi. Họ lớn lên bên nhau ở Pleiku và yêu nhau cũng trên vùng đất ấy. Cả hai cùng học Đại học Đà Lạt rồi cùng về làm việc ở ngành nông nghiệp của tỉnh. Sau đó Huyền theo gia đình định cư ở nước ngoài theo diện HO. Được một thời gian thì chị gửi thư về cho biết sắp lấy chồng và khuyên Quân đừng chờ đợi. Họ đứt liên lạc từ đó.
5 năm trước chúng tôi gặp nhau và đến với nhau như một sự đền bù của số phận: Người yêu tôi đã mất vì bệnh hiểm nghèo, còn anh thì đánh mất mối tình đầu. Con tim tôi đã chẳng phải khó khăn để yêu anh bởi tôi không quan niệm cứ giữ khư khư một bóng hình thì mới là người chung thủy. Tôi vẫn nhớ về những kỷ niệm đẹp với người đã khuất nhưng tôi không chối bỏ tương lai.
Tôi đến với Quân bằng tình yêu chân thật, hết lòng và tin cậy bởi anh đã biểu hiện trước tôi như vậy. Anh kể cho tôi nghe những năm tháng của anh và Huyền; kể cho tôi nghe những khổ đau cũng như hạnh phúc mà anh nếm trãi cùng người con gái ấy. Chỉ duy nhất một điều anh không kể...
“Anh thật sự không biết Huyền đã mang thai, cô ấy cũng không nói...” - anh đã khóc khi nói với tôi điều này. Những giọt nước mắt của anh có một ý nghĩa khác. Anh nghĩ đến những năm tháng Huyền một mình nơi đất khách quê người, phải chống chọi với bệnh tật để giữ đứa con.
Và bây giờ, bệnh suy thận của chị đã đến giai đoạn cuối. Chị quyết định mang con trở về để sống phần còn lại của cuộc đời mình ở chính nơi họ đã gặp nhau, yêu nhau và có với nhau một kỷ niệm sâu sắc nhất. Trong một giây phút yếu lòng, chị đã gọi cho anh... “Anh không muốn làm em buồn lòng nên không nói. Nếu anh không quan tâm đến mẹ con cô ấy thì anh chẳng đáng làm một con người, nói gì làm một người chồng, người cha”- anh kéo tôi vào lòng, úp mặt lên tóc tôi.
Tôi cảm nhận được nỗi đau khổ, dằn vặt mà anh đang trãi qua. Thật lạ là sau khi nghe anh kể tất cả, tôi không còn ghen hờn, oán giận mà chỉ muốn được chia sẻ cùng anh. Nhưng tôi không biết phải làm gì. Tôi thấy chạnh lòng khi nghĩ đến hoàn cảnh của mẹ con Huyền. Tôi muốn lên thăm chị, muốn được cùng anh chăm sóc chị nhưng tôi lại ngại ngần.
Tôi không biết chị sẽ nhìn tôi như thế nào, nghĩ về tôi thế nào, có cho rằng tôi thương hại khi thấy chị bệnh tật hay không? Hơn thế, tôi còn sợ chị sẽ căm ghét tôi khi tôi là người đã giành lấy tình yêu của anh. Biết đâu, nếu tôi không xuất hiện thì hình ảnh của chị sẽ không bao giờ phai nhòa trong trái tim anh?
|
|
|
| Khóa bảo trì máy may công nghiệp - NMH |
|
Đăng bởi: nv02 - 10-31-2013, 04:09 AM - Diễn đàn: Box rao vặt linh tinh
- Không có trả lời
|
 |
Khóa bảo trì máy may công nghiệp - NMH
KỸ THUẬT BẢO TRÌ MÁY MAY CÔNG NGHIỆP
Khai giảng thường xuyên
Phương pháp dạy và học:
- Thành phần giảng dạy gồm nhóm kỹ sư công nghệ nhiều kinh nghiệm tốt nghiệp trường
Đại Học Sư Phạm kỹ thuật và các giáo viên chuyên nghiệp khác đảm nhiệm.
- Mỗi học viên một máy, thực hành trực tiếp trên máy với sự hướng dẫn nhiệt tình của giáo
viên giảng dạy.
- Sau khi hoàn tất chương trình học: Modul I & Modul II Trường Quốc Thảo chỉ
cấp “Chứng chỉ hoàn thành khoá học” cho những học viên có nộp bài kiểm tra tay
nghề. Chứng chỉ nghề có giá trị toàn quốc.
HỌC PHÍ: 2.900.000đ/ Modul/ 2 tháng
Đặc biệt khi đăng kí Modul tiếp theo giảm 10% học phí
Mọi chi thông tin vui lòng liên hệ :
Trường đào tạo Công nghệ may và Thiết kế thời trang Trường Quốc Thảo
Địa chỉ: 391 Nam Kỳ khởi Nghĩa, Phường7, Quận 3, TP. HCM
Điện Thoại: 08.22412481 | 08.22113191
Hotline: 0903.8121.90 Fax: 08.39312544
NMH_31/10/2013
Khóa bảo trì máy may công nghiệp - NMH
|
|
|
| Cái chuyện “phòng the” là rất tế nhị... |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:07 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Có lần khi vợ chồng gần gũi, anh xã thì thầm vào tai em: “Trước sau gì cũng cởi ra, hay là em đừng mặc vào...”. Nghĩ rằng anh thích nên từ đó em có thói quen lên giường là tự giác cởi bỏ...
![[Image: vo-chong-301013-26cd4.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/vo-chong-301013-26cd4.jpg)
Hồi đầu, em thấy anh rất cuồng nhiệt và luôn miệng nói rằng thật thú vị và rất nhiều cảm xúc . Hơn nữa, làm như vậy thuận tiện, như mâm cỗ dọn sẵn, cứ ngồi vào bàn và thưởng thức, chẳng phải mất công sức gì.
Thế nhưng em chẳng hiểu sao khoảng 1 tháng trở lại đây, mọi chuyện lại thay đổi rất kỳ cục. Ngày trước, cứ chạm vào nhau là mọi thứ bị đốt cháy rần rần, còn bây giờ, tự dưng anh ấy bảo không còn cảm giác nữa; thậm chí khi em chạm vào, anh còn bảo nhột nhạt, khó chịu.
Buồn nhất là mới đây, em vừa cởi ra để lên giường chuẩn bị ngủ thì anh xã bảo “mặc vào” một cách cộc lốc. Có phải anh ấy đã “no xôi, chán chè” hay có ai khác bên ngoài nên chê vợ nhà không?
Chúng em cưới nhau mới 8 tháng; anh xã 32 tuổi, còn em 25. Khi hỏi bạn bè thì có người cho rằng tại vì trước đây “máy móc” của anh xã em bị sử dụng bừa bãi nên bây giờ hỏng hóc; thêm vào đó, cái gì quen thuộc quá thì dễ nhàm chán. Sự thật có đúng như vậy không? Nếu vậy thì làm sao vợ chồng có thể ăn ở với nhau đến “đầu bạc răng long” khi ngày nào cũng thấy mặt nhau? (longhuynh...@yahoo.com)
Bạn thân mến,
Cuộc sống vợ chồng là một chuỗi những sáng tạo không ngừng. Chỉ riêng chuyện ái ân đã có trăm phương cách để mấy ngàn ngày bên nhau không nhàm chán. Do vậy, sáng tạo là một trong những điều quan trọng làm nên hương vị nồng nàn của cuộc sống gối chăn.
Mà nói đến sáng tạo tức là nói đến sự thay đổi, cải tiến; hôm nay phải khác hôm qua, ngày mai phải khác hôm nay. Cũng giống như nấu ăn, thêm cái này, bớt cái kia một chút sẽ làm bữa ăn thêm ngon miệng chứ còn cứ ăn hoài một thứ thì dù là cao lương mỹ vị, giỏi lắm cũng chỉ được 1 tuần là ngán. Một khi đã ngán thì rất khó thèm lại.
Trở lại vấn đề của các bạn và nhiều bạn trẻ khác, sự nhàm chán là thuốc độc giết chết tình cảm, cuộc sống lứa đôi. Hơn nữa, cái chuyện “phòng the” là rất tế nhị, đòi hỏi đôi bên cư xử phải hết sức tinh tế, nếu không điều kỳ diệu ấy sẽ trở thành... thô tục, phản cảm.
Trong chuyện vợ chồng, đa phần đàn ông thích ở người phụ nữ sự e ấp, dịu dàng, mờ mờ ảo ảo chứ không phải phô bày hết mọi thứ giữa thanh thiên bạch nhật. Các chị nên để cho trí tưởng tượng của các anh bay bổng chứ đừng “trần trụi hóa” chuyện ái ân như vậy. Lâu lâu “không mặc gì” khi lên giường sẽ tạo cảm giác thú vị; nhưng ngày nào, đêm nào cũng cho mấy anh nhìn ngắm thì dù cái “tòa thiên nhiên” ấy hấp dẫn cỡ nào cũng khiến nó trở thành bình thường, trần trụi. Chị em đừng nhầm lẫn chỗ này. Những lời nói được thầm thì vào tai khi đang bay bổng trong động thiên thai của các đấng nam nhi hoàn toàn không phải “trăm phần trăm sự thật”, chị em nên cảnh giác, chớ có toàn tâm, toàn ý nghe theo.
Vấn đề của bạn là hãy “mặc vào” như lời anh ấy nói mới đây. Đó mới chính là lời chân thật. Vì bạn cho anh xã thưởng thức một món ăn quá lâu nên anh ấy ngán chứ mới cưới nhau 8 tháng, chắc là không có chuyện “tò tí” bên ngoài đâu, đừng ngờ vực mà sứt mẻ tình cảm vợ chồng.
|
|
|
|