| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 473,496
» Thành viên mưới nhất: w3exeum702
» Chủ đề: 486,786
» Bài viết: 543,002
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1106 thành viên online. » 1 Thành viên | 1101 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google
|
|
|
| Bệnh Gút ở phụ nữ |
|
Đăng bởi: yuccatd - 07-16-2013, 02:46 AM - Diễn đàn: Sức khỏe phụ nữ
- Không có trả lời
|
 |
Cứ nghĩ gút là bệnh của nam giới, nên nhiều phụ nữ khi có các biểu hiện giống bệnh gút nhưng vẫn không nghĩ mình bị gút. Bác N.A.T (55 tuổi) tâm sự thời gian gần đây, mắt cá chân có hiện tượng sưng đỏ và đau nhức, cứ ăn nhiều thịt là đau. Bác đi khám ở bệnh viện tỉnh thì chuẩn đoán gút nhưng vẫn không tin nên lặn lội gần 200 km từ Lạng Sơn về Hà Nội để khám lại. Giờ thì bác mới “tâm phục khẩu phục” chấp nhận mình mắc gút.
Trường hợp chị Lan (Hà Nội) có chồng mắc bệnh gút nên chị hiểu rất rõ về nó. Tuy nhiên, điều chị không ngờ tới là bệnh gút có biểu hiện khác ở phụ nữ. Mẹ chị có biểu hiện đau sưng ở ngón tay, không đau dữ dội nên chủ quan cứ nghĩ là bệnh thoái hóa khớp. Đợt này thấy mẹ đau nhiều hơn, đi khám thì được chuẩn đoán là gút.
Không bia, không rượu cũng bị gút
Bệnh gút là do rối loạn chuyển hóa acid uric dẫn đến acid uric máu tăng cao, khi đạt đến ngưỡng bão hòa gây lắng đọng các tinh thể urat tại các mô khớp và các mô khác trong cơ thể. Trong khi các món ăn nhậu và bia rượu làm cho nam giới đau đầu vì gút thì thói quen uống nước nhiều nước ngọt của phụ nữ lại làm tăng nguy cơ bệnh gút.Theo nghiên cứu BS. Hyon.K (Boston, Hoa kỳ), mỗi ngày uống 1 cốc nước cam ép làm tăng 70% nguy cơ bệnh gút.
Không đơn giản chỉ là chế độ ăn, nội tiết tố estrogen có vai trò rất quan trọng kiểm soát acid uric máu. Và nhờ đó, phụ nữ trẻ dường như “miễn dịch”với bệnh gút. Khi bước sang tuổi mãn kinh, mức estrogen giảm nhanh và phụ nữ phải đối diện với nguy cơ gút cao gần như nam giới.
Gút “nhẹ nhàng” và âm thầm
Trong khi nam giới mô tả cơn đau gút giống như một ngọn đuốc đang cháy, một cái búa khoan, kim đâm hay đi chân trần trên than nóng thì với phụ nữ, gút có xu hướng đau lan tỏa, ít dữ dội hơn nhưng lại dễ xuất hiện những hạt lồi tophi hơn. Sự “nhẹ nhàng” và âm thầm là nguyên nhân khiến phụ nữ thờ ơ với gút và dễ chuẩn đoán nhầm sang các bệnh viêm khớp hay thoái hóa khớp. Chính điều này đã làm bệnh trở nên trầm trọng và gia tăng nguy cơ bệnh tim mạch nhiều hơn nam giới. Chuẩn đoán sớm và điều trị đúng là cách tốt nhất kiểm soát bệnh gút. Khi thấy những dấu hiệu sưng, đỏ và đau không đối xứng ở tay, ngón chân cái, mắt cá chân… thì nên đi khám và kiểm tra chỉ số acid uric máu.
Phụ nữ nên cẩn thận với gút
Điều trị gút ở phụ nữ gặp nhiều khó khăn. Điều này một phần là do quan niệm xưa cho rằng bệnh gút là bệnh "nam giới". Phụ nữ thường chuẩn đoán nhầm, điều trị sai thuốc và điều trị muộn, không điều chỉnh chế độ ăn hợp lý.
Phụ nữ bị bệnh gút có nhiều khả năng cũng mắc các bệnh khác kèm theo như huyết áp cao, tiểu đường, bệnh thận và bệnh tim mạch. Điều này có thể làm cho điều trị bệnh gút khó khăn và trầm trọng hơn. Ví dụ, thuốc lợi tiểu dùng điều trị huyết áp cao làm tăng nguy cơ bệnh gút. Ngoài ra, chức năng thận suy giảm, đào thải acid uric kém dẫn đến tăng acid uric máu và hạn chế trong các phương pháp điều trị. Đồng thời, bệnh nhân gút nên giảm tối đa thức ăn nhiều đạm gốc purin, giảm calorie, giảm chất béo, uống nhiều nước và dùng sản phẩm hỗ trợ giảm acid uric máu.
|
|
|
| Sinh viên ra trường 8 tháng để dành gần 100 triệu đồng |
|
Đăng bởi: hongvangdemmua - 07-16-2013, 02:43 AM - Diễn đàn: Khác
- Không có trả lời
|
 |
Mỗi tháng tôi làm thêm chỉ 2-3 triệu đồng, tôi ăn tằn tiện bằng số tiền này. Nếu hôm nào đi ăn đám cưới hoặc họp lớp thì hôm sau tôi sẽ ăn mì gói...
Tôi tốt nghiệp ra trường cuối năm 2012, tính đến nay cũng hơn 8 tháng. Khi ra trường tôi may mắn có việc làm ngay với mức lương khởi điểm là 8 triệu đồng/tháng. Mức lương này chẳng phải là cao nhưng để có tiền dư mua đất ở Sài Gòn, tôi đã lên kế hoạch chi tiêu sao cho hợp lý.
Tôi tính nhẩm một tháng cố định chi tiêu hết khoảng 3 triệu đồng. Cụ thể: tiền nhà 800 nghìn đồng, tiền xăng 500 nghìn đồng, tiền ăn ngày 3 buổi 80 nghìn đồng cùng với các khoản lặt vặt khác như: cà phê, ăn vặt, đồ dùng cá nhân, điện thoại…
Với công việc lập trình viên mà tôi đang làm, tôi có khả năng nhận thêm làm ở ngoài. Mỗi tháng tôi cũng được khoảng 2-3 triệu đồng. Tôi ăn tằn tiện bằng số tiền này giống như kiểu sinh viên - có nhiêu ăn nhiêu.
Nếu hôm nay tôi đi ăn đám cưới, hoặc họp lớp, thì hôm sau tôi sẽ ăn mì gói. Nếu tháng đột phá lên gần chục triệu thì tôi bỏ quỹ đen ngay, chỉ lấy ra đủ số tiền để ăn, còn tháng không có dự án thì tôi phải rút tiền từ quỹ đen để tiêu.
Vì vậy, hàng tháng đến ngày nhận lương tôi gửi về quê 2 triệu đồng và bỏ vào tài khoản ngân hàng 6 triệu đồng, khóa lại, kiểu gọi vui là niêm phong tài khoản không đụng đến. Cứ vậy tài khoản của tôi ngày càng khấm khá.
Kết quả, sau hơn 8 tháng đi làm tôi đã góp được gần 100 triệu đồng. Theo nhiều người khác thì số tiền này chẳng đáng bao nhiêu nhưng với một sinh viên mới ra trường như tôi lương 8 triệu đồng/tháng thì nó lớn lắm. Nhiều người đọc sẽ cho là tôi may mắn vì có được khoảng thu nhập ngoài, nói vậy cũng đúng, chứ không làm ngoài thì lấy đâu có tiền mà để dư được.
Tôi giả sử, nếu bạn nhận lương xong lấy tiền đó chi tiêu hết tháng, còn lại bao nhiêu thì mới cất góp, như vậy bạn sẽ không bao giờ góp đươc đồng nào vì có sẵn tiền trong tay thì sẽ chi tiêu rất thoáng, theo kiểu làm ra tiền bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.
Vì thế, để chắc có dư thì tôi khuyên các bạn sinh viên vừa ra trường làm như tôi rằng: khi nhận lương xong, bạn nên trích ra một số tiền cố định để góp trước gửi vào thẻ ngân hàng và tiêu trong số tiền còn lại.
Như vậy tháng nào bạn cũng sẽ có dư ra một khoản để tích góp cho tương lai. Điều quan trọng là bạn phải xoay sở để làm sao số tiền đó đủ sống, bằng cách bạn làm thêm, tiết kiệm, hay làm gì đó. Ý tôi muốn nói ở đây là "góp trước rồi hãy tiêu chứ đừng để tiêu còn nhiêu rồi mới góp".
Tôi chẳng phải đang khoe khoang hay tự hào gì vì cũng chẳng ai biết tôi là ai, mà số tiền tôi kiếm ra với nhiều người cũng chẳng to tát lắm, nhưng tôi muốn chia sẻ cho mọi người biết: cách mà tôi đã góp tiền như thế nào, để mọi người chúng ta cùng nhau có cách chi tiêu hợp lý để có tiền dư tích lũy.
|
|
|
| Giám đốc ở trọ 400 nghìn đồng một tháng |
|
Đăng bởi: hongvangdemmua - 07-16-2013, 02:35 AM - Diễn đàn: Teen ShocK! Tin SốC
- Không có trả lời
|
 |
Trong khi đồng nghiệp cùng cấp ăn sáng tô miến phở, ăn trưa cơm gà trị giá 35-50 nghìn đồng/suất, kèm thức uống 15-20 nghìn đồng thì tôi làm tô cháo lòng bình dân hoặc dĩa bánh ướt hơn nghìn đồng/suất…
Sau khi đọc bài viết “Sếp lương 150 triệu trần tình việc chi tiêu 3 triệu đồng” của tác giả Ngọc Lan viết về suy nghĩ và kế hoạch chi tiêu. Hay nói cách khác đúng hơn là sử dụng đồng tiền một cách thông minh nhất theo kinh nghiệm và vốn sống của bạn.
Ngày trước tôi làm trong một đơn vị du lịch nhà nước với tiền lương 428 nghìn đồng/tháng tương đương hơn 1 chỉ vàng lúc bấy giờ. Tôi phải nuôi một vợ một con và con tôi luôn ốm đau nếu không muốn nói là tháng nào cũng có. Vợ chồng tôi đã gói ghém trong cùng cực nhất để vượt qua giai đoạn khó khăn ấy.
Đến khi lương tôi tăng lên được 12,5 triệu đồng/tháng thì phải xa nhà lên TP HCM làm. Nhưng mỗi tháng cũng chi tiêu gói ghém để có tiền dư gửi về cho vợ con sinh hoạt và còn thỉnh thoảng gửi tiền trà nước cho bố mẹ vợ. Bởi tôi là người luôn sống có trách nhiệm với bản thân và gia đình.
Tôi vẫn hằng tuần đón xe đò khứ hồi về Vũng Tàu thăm vợ con, trả tiền nhà trọ điện nước xăng xe đi làm và chi tiêu ăn uống hằng ngày. Cũng có lúc tôi góp gạo nấu cơm chung với đồng nghiệp (nhưng không thường xuyên) và cho các cháu bà con lúc bộ bàn ghế học tập, lúc bộ truyện tranh hoặc vài chục tiêu vặt...
Trong khi đồng nghiệp cùng cấp ăn sáng một tô miến phở, ăn trưa cơm gà trị giấ 35-50 nghìn đồng/suất và kèm thức uống 15-20 ngàn, thì tôi làm tô cháo lòng bình dân hoặc dĩa bánh ướt hơn 10 nghìn đồng, nước uống thì tự pha trà uống cả ngày (tôi là người thích uống trà tự pha).
Trưa thì tôi ăn dĩa cơm bình dân cùng nhân viên cấp dưới cũng chỉ 15 nghìn đồng trở xuống, trong không khí vui vẻ chan hòa và cảm thấy không còn khoảng cách giữa sếp và nhân viên. Ăn tối cũng như vậy và trở về gác trọ mang theo vài tờ báo của cơ quan để vừa nghe nhạc, vừa giải trí bên ấm trà.
Tôi vẫn sống đàng hoàng tự tin và luôn được mọi người tôn trọng, từ gia đình họ hàng đến đồng nghiệp và cấp dưới. Vì sao? Tôi luôn giúp đỡ mọi người trong khả năng có thể bằng tấm chân tình và chân thật, không bòn rút lợi dụng xu nịnh, lừa lọc, luôn hướng dẫn giúp đỡ cấp dưới cùng tiến bộ trong chuyên môn nghiệp vụ, luôn lắng nghe và góp ý chân thành khi có người cần chia sẻ an ủi...
Tôi sống tự tin vì kiến thức kinh nghiệm công tác và vị thế xã hội, vì vợ đẹp con ngoan học hành luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi các năm, luôn quan tâm giúp đỡ bạn bà đồng nghiệp người thân bằng tất cả tấm chân tình và khả năng tài chính đã được hoạch định.
Các bạn thử tính xem một ngày tôi tốn bao nhiêu nhân với 26 ngày cộng với 400 nghìn đồng tiền nhà trọ điện nước và 400 nghìn đồng tiền xe đò hằng tháng về Vũng Tàu những dịp cuối tuần? Trong khi tôi là một trong những thành viên của ban giám đốc công ty.
Theo các bạn như vậy có ép xác và nô lệ đồng tiền hay không? Trong khi rất nhiều người huênh hoang giàu có nhưng sống lừa lọc dối trá đẩy đưa, nhân viên ai cũng khinh khi dè bỉu. Theo các bạn tôi sống có hạnh phúc không? có đàng hoàng không?
Huy Quang, nguồn vnexpress
|
|
|
| 'Bát cơm chan đầy nước mắt' của du học sinh Nhật |
|
Đăng bởi: hongvangdemmua - 07-16-2013, 02:31 AM - Diễn đàn: Tin tức giáo dục - thi cử
- Không có trả lời
|
 |
Nhiều bậc phụ huynh được các công ty môi giới vẽ ra tương lai màu hồng nên vay tiền ngân hàng cho con du học, họ đâu biết rằng một số con em mình sống như địa ngục ở Nhật.
Trong một vài năm trở lại đây, số lượng du học sinh Việt Nam sang Nhật Bản học tập ngày càng đông. Tính đến thời điểm hiện tại thì con số du học sinh Việt Nam đã lên tới vài nghìn trên khắp mọi miền đất nước.
Là một người hiện đang sống ở Nhật, tôi thấu hiểu rõ nỗi khó khăn cũng như vất vả mà du học sinh Việt Nam cũng như các nước khác gặp phải khi sống học tập làm việc tại nơi đây.
Tôi xin lấy kinh nghiệm của bản thân và cuộc sống của các bạn du học sinh đang sinh sống, học tập và làm việc tại đây để viết bài này, để mọi người có cái nhìn khách quan hơn trước khi quyết định đi du học tại Nhật, để các gia đình hiểu rõ và nhìn nhận kỹ hơn thế nào là du học tự túc ở Nhật.
Nhật Bản là một cường quốc có nền kinh tế phát triển mạnh. Chính vì thế tâm lý của du học sinh cũng như gia đình mong muốn con sang Nhật vừa học, vừa làm với mức lương cao, có thể chi trả cho cuộc sống hàng ngày và có điều kiện gửi về phụ giúp gia đình.
Chính những suy nghĩ lệch lạc đó khiến các gia đình đã nhắm mắt cho con đi du học mà không hề nghĩ rằng cuộc sống ở Nhật như thế nào, con mình có thể học tập và làm việc tốt hay không, mà chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt.
Trong khi việc học tập tại Nhật Bản rất vất vả và căng thẳng, mặc dù trường học được trang bị đầy đủ thiết bị phục vụ việc học tập. Các giáo sư giảng dạy yêu cầu cao đối với sinh viên. Mọi hành vi gian lận trong việc học ở Nhật đều không được chấp nhận.
Hiện nay chủ đề nóng trên các diễn đàn, mạng xã hội là vấn đề trộm cắp, "đá" vé tàu (trốn vé), du học sinh Việt Nam bị đuổi về nước... Vậy tại sao nhiều người vẫn nhắm mắt bằng mọi giá cho con mình du học tại Nhật?
Các bạn đến Nhật mang theo sự kỳ vọng của bố mẹ, mong con học hành tốt, kiếm được việc làm thêm để kiếm tiền gửi về phụ giúp gia đình. Nhưng thực tế như thế nào, có mấy ai hiểu được cuộc sống của du học sinh tự túc nơi xứ người ra sao, vất vả khó khăn như thế nào để sống và tồn tại được ở Nhật Bản.
Ở Nhật không ai bỏ tiền ra thuê một người hoàn toàn không biết tiếng để làm việc cho họ cả, họ chỉ trả số tiền lương theo giờ, các bạn phải làm việc quần quật cả ngày mới mong nhận được đồng lương cao. Trong khi đa phần các bạn đến Nhật với vốn tiếng Nhật hạn hẹp, chỉ biết đến vài câu chào hỏi, một số bạn còn không biết viết cả tên mình bằng tiếng Nhật, thế nên việc làm thêm cũng không có.
Các bạn phải tự lập, phải tự lo lắng chi tiêu trong cuộc sống hàng ngày và còn phải lên lớp học nữa. Sang Nhật với số tiền ít ỏi mang theo của bố mẹ, số tiền đó cạn dần, các bạn vốn tiếng Nhật kém không thể xin được việc làm thêm, không dám gọi điện thoại về cho bố mẹ vì sợ bố mẹ lo lắng, có bạn sụt sùi khóc vì sang nhật 4 tháng bị sụt 4kg mà không dám nói với bố mẹ.
Lúc nào cũng bảo con sống tốt lắm, sướng lắm nhưng đâu ai biết và hiểu rằng bữa cơm nào cũng nước mắt chan cơm. Một số bạn không chịu được thì phải trốn ra ngoài làm, sống cuộc sống chui lủi, bất hợp pháp, một số bạn khác thì trộm cắp, đi vé lậu...
Nỗi lo cơm áo gạo tiền hàng ngày đè nặng lên vai các bạn khi sang Nhật trong khi chi phí sinh hoạt ở Nhật thì không hề rẻ, mỗi tháng chi tiêu tiền nhà, tiền sinh hoạt trung bình từ 10 triệu đồng trở lên, chưa kể các khu vực đắt đỏ như Tokyo. Liệu các bạn có thể tự lo cho mình được hay không?
Có bạn đã khóc lóc và nói rằng nếu biết thế này thì đã không sang vì cứ nghĩ rằng sang Nhật sẽ sướng lắm, đi học rồi đi làm dễ dàng và kiếm được nhiều tiền phụ giúp gia đình. Nhưng thực tế không đơn giản chút nào, tiếng Nhật kém, cộng với việc khi sang Nhật không tìm hiểu rõ các trường ở đây như thế nào, thầy cô ở trường có quan tâm mình không, có giúp đỡ cho mình không mà lúc nào cũng có tâm lý đi được cho thật nhanh, trong khi hành trang mang theo chỉ vài câu tiếng Nhật giao tiếp bập bõm.
Bạn nào may mắn thì vào học ở một số trường tiếng Nhật tốt còn có phiên dịch hướng dẫn cho các bạn về đời sống cũng như cách sinh hoạt bên này. Nhưng bên cạnh đó cũng không ít trường để các bạn phải tự túc tất cả mọi việc, trong khi tiếng Nhật không biết. Các bạn tự xin việc làm, tự liên hệ sokai (giới thiệu việc làm có mất phí), bị lừa tiền, thiếu hiểu biết đã đẩy cuộc sống các bạn đến việc trộm cắp như hiện nay.
Nhật Bản là đất nước đông người ngoại quốc nhưng họ chỉ coi trọng quốc ngữ. Vậy nên mọi giao tiếp đều được sử dụng tiếng Nhật, rất ít dùng tiếng Anh. Vì vậy các bạn sang Nhật cần có vốn kiến thức tiếng Nhật tốt - đó là hành trang duy nhất giúp các bạn có thể sống và học tập tốt tại đây.
Tôi thật bất ngờ khi biết rằng có gia đình vay 100% tiền ở ngân hàng cho con đi du học mà không biết rằng cuộc sống thực tế của con mình tại Nhật, nợ nần thì chồng chất, các bạn lúc nào cũng lo lắng và trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền và tiền.
Bạn nào may mắn xin được việc làm thêm thì lao đầu vào kiếm tiền, giờ lên lớp chỉ ngủ gật gù, hết giờ học lại lao về nhà nấu cơm, ăn cơm, tranh thủ chợp mắt mỗi ngày 2 tiếng và bắt đầu guồng quay làm việc. Có nhiều bạn mệt lả, không còn đủ sức để đi học nữa, nhưng những khó khăn gặp phải đó các bạn cũng không bao giờ dám nói cho gia đình biết.
Một số gia đình ở nhà không hiểu thì gọi sang hỏi các bạn sao chưa xin được việc, đến khi có việc để đi làm thì gọi điện giục bảo sao không thấy gửi tiền về. Nhiều người còn mắng chửi con sao không đi làm đi, đổ lỗi cho con là lười nhác không chịu đi làm, không chịu dành dụm tiền gửi về cho bố mẹ.
Nhưng bố mẹ các bạn đâu biết rằng con mình đang đánh vật hàng ngày để có thể tồn tại được nơi đây, cuộc sống ở Nhật vốn đã áp lực, lại thêm áp lực từ phía gia đình làm các bạn lúc nào cũng trong tình trạng ức chế, không thể bộc lộ ra. Một số trường hợp thì bí quá làm liều trộm cắp, có bạn trốn học ra ngoài sống vất vưởng nhờ bạn bè được vài tháng nhưng vì không có giấy tờ hợp pháp nên bị bắt về nước, lúc đó các khoản nợ từ ngân hàng, từ anh em... ai sẽ là người phải trả?
Mọi người nên hiểu thực tế vấn đề xin việc ở Nhật đâu đơn giản. Đến người Nhật bản xứ còn không có việc làm huống hồ gì là người nước ngoài sống tại Nhật. Nếu có anh em, người quen hoặc trường các bạn đang theo học giới thiệu thì các bạn mới có thể đi làm được vì tiếng Nhật của các bạn chưa thực sự tốt.
Theo luật quy định của Nhật Bản, du học sinh chỉ được phép làm thêm 4h/ngày và không được phép làm quá 28h/tuần. Tiền lương trung bình 1 giờ làm thêm ở nhật bản có mức từ 750 Yên trở lên (khoảng 160 nghìn tiền Việt), vậy với 28h/tuần thì các bạn dành dụm được bao nhiêu, trong khi chi phí sinh hoạt cao, cộng thêm mức học phí hàng tháng dao động từ 40.000 Yên (khoảng 8 triệu đồng) đến 60.000 Yên (12 triệu đồng) tuỳ từng trường.
Các bạn có quyền nghĩ là 1 tháng các bạn kiếm được 30-40 triệu nhưng với điều kiện như thế nào? Các bạn phải chấp nhận đi làm chui, chấp nhận ăn uống thất thường, thậm chí toàn ăn bánh mỳ, chấp nhận không học một cái gì bởi lên lớp là nơi để các bạn ngủ, chưa kể một số nơi đối xử tệ với người làm... Và có rất nhiều trường hợp đáng tiếc đã xảy ra khi đến kỳ gia hạn Visa vì các bạn làm quá số giờ quy định.
Biết là sang đây đa phần mọi người đều làm chui 2 công việc nhưng với tình trạng hiện nay thì đa phần đều chỉ kiếm được 1 việc, lại trả lương qua thẻ ngân hàng. Những nơi nhận các bạn cũng không dám cho các bạn vượt quá giờ làm quy định vì họ cũng sợ bị ảnh hưởng. Vậy chúng ta thử làm một phép tính theo đúng luật nhé.
Ví dụ: 1 du học sinh sống tại Tokyo làm với mức lương 1h là 850 Yên (tương đương 170 nghìn), vậy 1 ngày sẽ là 850 Yên x 4h = 3.400 Yên (chưa trừ tiền tàu xe, ăn uống). 1 tháng sẽ kiếm được 3,400 Yên x 30 = 102.000 Yên (tương đương 22 triệu). Trong khi chi phí 1 tháng phải bỏ ra:
- Tiền nhà: 20.000 Yên - 25.000 Yên, tương đương 5 triệu với điều kiện ở ghép nhiều người.
- Tiền ăn, điện, ga, nước: 10.000 Yên-20.000 Yên.
- Tiền đi lại 10.000 Yên - 20.000 Yên tuỳ nhu cầu (trường hợp này hơn nếu đi làm mà công ty không cho tiền tàu)
- Tiền điện thoại: 5.000 Yên -10,000 Yên (vì đa phần mọi người đều đăng ký dùng iPhone)
- Tiền học phí: 40.000 Yên - 60.000 Yên.
Như vậy tổng cộng mỗi tháng, du học sinh tiêu hết 85.000 Yên - 135.000 Yên (tương đương 18 - 28 triệu).
Đó là những khoản bắt buộc cần thiết của một du học sinh theo mức tiết kiệm nhất có thể, chưa tính đến các chi phí phát sinh, mua sắm, bạn bè và đi ngoại khoá, đi xin việc. Đến đây chắc phần nào mọi người hiểu được 20-30 triệu 1 tháng nghĩa là sao rồi chứ.
Vậy các bạn có nên mơ mộng mức lương cao ngất ngưởng mấy chục triệu, cuộc sống tốt đẹp khi ở Nhật khi mà "ăn bữa hôm lo bữa mai" không? Các bạn hãy nghĩ rằng mình ở nông thôn lên thành phố đi học ở trọ vất vả như thế nào thì qua Nhật các bạn sẽ vất vả nhiều hơn thế đấy.
Nếu gia đình không có điều kiện, các bạn không chuẩn bị cho mình hành trang đầy đủ khi sang Nhật thì sẽ khó mà tồn tại được. Ít ra vốn tiếng Nhật của các bạn phải vững vàng, giao tiếp tốt và khi sang nhật gia đình phải chuẩn bị cho các bạn một khoản tiền đủ để chi phí sinh hoạt từ 3-5 tháng đầu tiên.
Số tiền này không phải là nhỏ mà thực sự quá lớn với nhưng gia đình ở nông thôn. Rồi những gia đình cầm sổ đỏ để vay tiền cho con đi du học thì lại càng không nên bởi không biết đến bao giờ các bạn mới có đủ tiền để gửi về cho bố mẹ trả hết số nợ này. Nếu gia đình mình không thực sự có điều kiện thì không nên cho các bạn đi bởi như thế sẽ chỉ làm khổ cho các bạn khi sang Nhật và sâu xa nữa là khổ gia đình.
Thiết nghĩ việc đi du học cũng là việc làm tốt và không ít các bạn đã thành công bằng con đường đi du học tự túc, nhưng để hiểu rõ hơn thực sự hơn cuộc sống ở Nhật Bản, các bậc phụ huynh và các bạn nên tìm hiểu kỹ thực tế cuộc sống ở bên này để không phải bỡ ngỡ áp lực cơm áo gạo tiền hàng ngày, cần tìm hiểu kỹ ngôi trường mà mình sẽ sang học và có thể gọi điện trực tiếp đến trường để được tư vấn.
Hiện nay trên các phương tiện thông tin đại chúng ở đâu cũng có chỉ cần vào mạng gõ từ du học Nhật Bản thì có thể ra hàng trăm, hàng ngàn từ khoá liên quan. Mọi người cần có cái nhìn đúng đắn để lựa chọn môi trường học tập tốt cho mình, tìm cho con em mình môi trường học tập làm việc tốt để không bị vỡ mộng du học nhằm mục đích kiếm tiền. Hậu quả phải gánh chính là gia đình, là bản thân các bạn chứ không phải là công ty tư vấn du học hay một tổ chức nào đó. Vậy nên mong mọi người hãy xác định rõ để trách những hệ quả đáng tiếc xảy ra.
|
|
|
| Từ lương 400 nghìn, tôi đã có 1 xe hơi, 2 nhà, 3 căn hộ |
|
Đăng bởi: hongvangdemmua - 07-16-2013, 02:26 AM - Diễn đàn: Teen Talk
- Không có trả lời
|
 |
Tôi đã thất vọng rất nhiều, tưởng chừng sụp đổ không gượng dậy được. Nhưng một thân một mình ở nơi Sài Gòn, tôi đã xác định chỉ có một con đường là tiến lên vì sau lưng là vực thẳm, không có đường để lùi lại.
Nhân đọc bài “Làm ra 157 cây vàng nhưng chưa mua được nhà ở Hà Nội”, tôi nhận thấy điều kiện, hoàn cảnh và vị trí xuất phát của tác giả cũng có phần giống tôi.
Tôi sinh ra ở một tỉnh đồng bằng Bắc Bộ và cũng tốt nghiệp đại học năm 1997. Vốn là con nhà nghèo, nên hành trang sau khi tốt nghiệp chỉ là tấm bằng và kiến thức học được từ trong trường đại học.
Ra đời, tôi phiêu bạt vào Sài Gòn để làm việc kiếm sống. Công việc đầu tiên của tôi là tại một Viện nghiên cứu ở một quận thuộc trung tâm Sài Gòn. Cơ chế làm việc và trả thu nhập của Viện này khi đó là: Không có lương cố định, nếu có tham gia dự án nào thì sẽ được trả lương theo dự án đó, còn không có dự án thì đồng nghĩa là không có thu nhập.
Bạn có biết thu nhập đầu tiên ở Sài Gòn (tháng 08/1997) của tôi là bao nhiêu không? Xin thưa là 400.000 đồng/tháng. Bao nhiêu ước mơ, hy vọng đều sụp đổ, những viễn cảnh huy hoàng tự vẽ ra khi tốt nghiệp đại học trở nên xám xịt, đen tối trước mắt mình.
Tôi đã thất vọng rất nhiều, tưởng chừng sụp đổ không gượng dậy được. Nhưng một thân một mình ở nơi Sài Gòn, tôi đã xác định chỉ có một con đường là tiến lên vì sau lưng là vực thẳm, không có đường để lùi lại.
Tôi đã nỗ lực rất nhiều, làm việc rất nhiều, kể cả phải làm không công cho các thế hệ đàn anh của mình. Tôi chỉ làm những công việc đúng với chuyên môn đã học mà kiên quyết không làm những việc trái với chuyên môn cho dù có thu nhập hay không và tới giờ phút này khi nhìn lại, tôi thấy suy nghĩ của mình là đúng.
Khi đó có thể tôi chưa kiếm được nhiều tiền từ những nỗ lực này của mình, song, cái tôi tích lũy được là kinh nghiệm, thiện cảm của bậc đàn anh đi trước và các mối quan hệ.
Sau một năm rưỡi nỗ lực cố gắng làm việc, gây dựng lòng tin và xây dựng các mối quan hệ, tôi đã bắt đầu gặt được trái ngọt. Một trong số những đàn anh của tôi đã giao cho tôi làm một công trình nhỏ (so với họ, nhưng với tôi thì là cực kỳ lớn). Tôi đã hoàn thành tốt công trình ấy và đã lời được 40 triệu (tương đương 8 - 9 cây vàng thời đó).
Tôi mua ngay một xe máy để đi lại để thay thế cho chiếc xe đạp cà tàng của mình. Các bạn không biết tôi đã sung sướng thế nào đâu. Tôi hiểu rằng con đường vào đời của tôi đã được định hình ra rồi, tương lai đã rõ ràng hơn, nhờ vậy mà tôi lên tinh thần thấy rõ.
Sau đó, tôi lại tiếp tục được chính vị đàn anh đó chỉ cho tôi làm một công trình khác. Dự án này lại thành công, mang lại cho tôi thêm 60 triệu tiền lãi. Như vậy là đến cuối năm 1999, tôi đã tự làm ra được 100 triệu từ hai bàn tay trắng.
Tôi gom góp mua một căn hộ chung cư cũ rộng 45m2 để ở. Tôi không thể ngờ rằng, mình có thể chấm dứt tình trạng ở thuê trong một khoảng thời gian tương đối ngắn như vậy.
Công việc làm ăn của tôi ngày càng thuận lợi. Năm 2002, tôi bán căn chung cư cũ và chuyển xuống căn nhà cấp 4 rộng 56m2. Thành công nối tiếp thành công, năm 2004, tôi mua được một cái xe hơi cũ trị giá 200 triệu và mua thêm một mảnh đất trả góp, trị giá 750 triệu (lúc ấy, tôi chỉ đủ tiền đóng 20% giá trị ban đầu).
Năm 2005, tôi dành dụm được một ít tiền, nhưng do tiến độ làm hạ tầng của lô đất tôi mua chậm nên chưa phải đóng tiền, tôi lại liều lĩnh mua thêm một mảnh nữa trị giá 840 triệu. Nhưng khi mua lô này thì ngay đợt đóng tiền đầu tiên (25% tổng giá trị), tôi đã phải đi vay ngân hàng.
Năm 2006, khi 2 lô đất vẫn chậm chưa giao và mới chỉ bắt đóng thêm đến 40% giá trị, khi đó tiền tôi làm ra lại dư và tôi lại mua thêm một lô đất khác rộng 68m2 để xây nhà một căn nhà gồm 1 trệt, 2 lầu trên lô đất đó. Khi ấy, bạn bè vẫn thường gọi đùa tôi là “đại gia”.
Cuối năm 2009, tôi đã bán hai lô đất tôi mua trả góp trước đó lời được 4,3 tỷ. Số tiền đó cộng với tiền mặt trong nhà và vay thêm ngân hàng, tôi mua một căn nhà cũ nát nhưng có vị trí rất đẹp giá khoảng 6 tỷ và 6 tháng sau, tôi bán lại căn nhà đó được 8,5 tỷ.
Công việc làm ăn theo chuyên môn của tôi vẫn rất thuận lợi. Tiền lời từ kinh doanh địa ốc, tiền lời từ làm chuyên môn, tôi lại tiếp tục tích lũy và cho đến bây giờ sau 16 năm ra trường, từ 2 bàn tay trắng, tôi đã có 1 xe hơi, 2 căn nhà mặt đường và 3 căn hộ chung cư có diện tích xấp xỉ 100 m2/căn tại nội thành Sài Gòn cùng một tài khoản kha khá trong ngân hàng.
Gia đình, tôi sống hiện nay chủ yếu nhờ vào tiền cho thuê nhà. Tiền tôi làm được từ chuyên môn lại tiếp tục tích lũy cho con đi học sau này.
Khi tôi còn nghèo thì tôi phải bỏ sức ra kiếm tiền, dù có tiền nhưng tôi sống cũng rất tiết kiệm và có kế hoạch hẳn hoi. Tiền tích lũy được tôi lại đầu tư và “bắt” nó phải sinh ra tiền. Và hiện nay, tôi cảm thấy an tâm vì nếu có sa cơ không làm ăn được thì tiền tích lũy của tôi nó sẽ vẫn “đẻ” ra tiền để nuôi sống gia đình tôi.
Tôi kể lại câu chuyện cuộc đời tôi, chỉ với mục đích muốn nhấn mạnh với các bạn rằng: Đồng lương cao hay thấp không quyết định là bạn sẽ giàu hay nghèo, mà cách tiêu tiền của bạn mới quyết định là bạn giàu hay nghèo. Tôi rất tâm đắc với một câu nói của một nhà hiền triết mà tôi đọc được ở đâu đó như sau “Không cần biết anh làm ra bao nhiêu tiền, chỉ cần nhìn cách anh tiêu tiền là biết anh sẽ giàu hay nghèo”
Nguồn: Vnexpress.net
Thực sự khi đọc bài này mình thấy mình biết muộn quá. Giá như những năm về trước mình hiểu biết sâu sắc hơn về đồng tiền. Có mục đích rõ ràng cho công việc và biết tiết kiệm để đạt được mục tiêu lớn hơn thì có lẽ cuộc sống bây giờ đã khác. Cũng biết tiết kiệm, cũng có mục tiêu nhưng nó chỉ ở mức độ chung chung. Thấy rất hối tiếc.
Nên tôi mong muốn các bạn, thế hệ teen đi sau tôi hãy cố gắng đặt ra mục đích rõ ràng cho mình trong công việc cũng như trong cuộc sống để dù có xảy ra chuyện gì thì các bạn cũng sẽ tự lập được trên đôi chân của mình.
|
|
|
| Du lịch Miền Tây cùng H2travel |
|
Đăng bởi: vannhole - 07-16-2013, 02:20 AM - Diễn đàn: Sản Phẩm Cần Bán
- Không có trả lời
|
 |
Tour du lịch miền Tây giá rẻ
Thông tin:
Sáng: 7h45 Quý khách tập trung tại điểm hẹn. Đoàn khởi hành về Miền Tây. Sau khoảng gần 2 giờ xe, đoàn sẽ đến thành phố Mỹ Tho dừng chân tham quan một trong những ngôi chùa cổ kính của miền Tây – Chùa Vĩnh Tràng.
Tiếp tục hành trình, tàu du lịch sẽ đón quý khách từ bờ sông Tiền và du thuyền vượt sông sang bờ Bến Tre – quê hương xứ dừa. Tại nơi đây, quí vị sẽ được tận mắt chứng kiến người dân sản xuất kẹo dừa và tận hưởng hương vị đặc sản này. Quí vị sẽ tiếp tục du ngoạn bằng thuyền lớn đến thăm Cồn Qui.
Trưa: Dùng cơm trưa tại Cồn Qui
Chiều: Đoàn sẽ tiếp tục đi dạo và ghé thăm một vài hộ dân.Tại đây, quí vị sẽ tham khảo qui trình nuôi ong lấy mật và thưởng thức trái cây, trà mật ong và đờn ca tài tử, cùng người dân chèo thuyền xuyên qua những con rạch nhỏ khám phá khung cảnh êm đềm của miền sông nước Cửu Long. Đoàn trở về thành phố Mỹ Tho – dừng chân tại ngã ba Trung Lương trước khi khởi hành về Sài Gòn.
5:00PM: Về đến Sài Gòn kết thúc chuyến du lịch
Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ: h2travel . vn để biết thêm thông tin
|
|
|
| Lạ miệng mồng tơi xào mực |
|
Đăng bởi: sunlight878 - 07-16-2013, 02:13 AM - Diễn đàn: Ẩm Thực
- Không có trả lời
|
 |
“Nhà nàng ở cạnh nhà tôi/Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn”. Hai câu thơ của cố thi nhân Nguyễn Bính nhắc đến loại rau bình dị mà người dân quê ai cũng biết.
Chẳng những đi vào thơ ca, mồng tơi còn xuất hiện trong những bữa cơm đạm bạc chốn quê nhà đem lại cảm giác dịu ngọt, thanh nhẹ, sảng khoái.
![[Image: muc-va-mong-toi-b.jpg;pv9abf50b577736c67]](http://saigonamthuc.vn/Pictures20137/NgocLinh/muc-va-mong-toi-b.jpg;pv9abf50b577736c67)
Với một mớ mực cơm tươi rửa sạch, một ít trái ớt tươi thái sợi cùng ít rau mồng tơi là mẹ tôi
có thể chế biến thành món ăn hấp dẫn - Ảnh: Hòa Nhơn
Rau mồng tơi là loại dây leo quấn, thường bám trên hàng rào, lá dày hình trái tim, rất dễ mọc, không cần chăm sóc nhiều.
Theo dân gian, loại rau này có tính hàn, rất hữu ích trong việc giải nhiệt, ngoài ra còn giúp thải chất béo, nhuận tràng... Vào những ngày hè nóng bức, mẹ tôi thường hái mồng tơi nấu canh cho cả nhà. Chỉ cần vài nắm rau, một ít tôm tươi hoặc tôm khô là có ngay nồi canh thơm mát. Thỉnh thoảng, để bữa cơm không đơn điệu, mẹ làm một đĩa mồng tơi luộc chấm muối vừng. Đặc biệt, món khoái khẩu của chị em chúng tôi là mồng tơi xào mực.
Với một mớ mực cơm tươi rửa sạch, một ít trái ớt tươi thái sợi cùng ít rau mồng tơi là mẹ tôi có thể chế biến thành món ăn hấp dẫn. Đầu tiên bắc chảo lên, cho dầu ăn vào, phi thơm gừng rồi trút mực, ớt vào xào nhanh tay. Khi thấy mực vừa săn thịt, cho mồng tơi vào đảo đều và nêm nếm gia vị.
Mực và mồng tơi khi chín sẽ tiết ra thứ nước vô cùng ngon ngọt, đảm bảo sẽ “lấy lòng” người ngay từ lần nếm đầu tiên. Chan vài muỗng nước này vào chén cơm còn nóng hổi, gắp miếng mực kèm vài lá mồng tơi rồi lùa vào miệng, vị giác lập tức bị đánh thức ngay để tận hưởng cái hương vị ngọt thanh, mềm mượt của mực và rau...
Hòa Nhơn (thực hiện)
Nguồn: Ẩm thực
|
|
|
| Làm đùi ếch nướng lá bưởi cho tiệc BBQ |
|
Đăng bởi: sunlight878 - 07-16-2013, 02:07 AM - Diễn đàn: Ẩm Thực
- Không có trả lời
|
 |
Gắp một cái đùi ếch cho vào miệng, hương thơm thoang thoảng nhưng quyến rũ nồng nàn tỏa khắp. Đó chỉ có thể là hương lá bưởi quen thuộc của chốn đồng nội.
![[Image: Rex_Dui_ech_la_buoi_TB.jpg;pvc9e0d5180d6b8ca7]](http://saigonamthuc.vn/Pictures20137/Tan_Nhan/Rex_Dui_ech_la_buoi_TB.jpg;pvc9e0d5180d6b8ca7)
Nhưng sao vẫn cứ nghe hương vị thật lạ. Ấy là vì đem nó kết hợp với thịt ếch ngọt thơm, lại là nướng từ từ trên bếp than, khiến cho mùi thơm dịu dàng càng thêm quyến luyến.
Đùi ếch nướng lá bưởi là món đặc biệt trong tháng 7 tại khách sạn Rex (TP.HCM). Khi gọi món, thực khách sẽ được tặng kèm một ly bia tươi hoặc nước ngọt trong suốt tháng.
Còn nếu bạn muốn tự trổ tài ở nhà, xin mời tham khảo công thức dưới đây, do đầu bếp khách sạn Rex chia sẻ.
Nguyên liệu:
- Đùi ếch : 300 gr
- Lá bưởi : 8 lá
- Dầu ăn: 20 gr
- Đường: 1 muỗng cafe
- Nước mắm: 1 muỗng cafe
- Muối: 10 gr
- Sả: 15 gr
- Tiêu: 5 gr
- Ớt: 1 trái
- Dầu điều: 2 muỗng cafe
- Bột ngọt: 1/2m cafe
- Kiệu chua: 20 gr
- Mè: 10 gr
- Hành ta : 2 củ
- Tỏi: 4 tép
Cách làm:
- Hành, tỏi, ớt, sả, ớt băm nhuyễn.
- Đùi ếch rửa sạch, rút xương, chừa lại 1 đoạn xương ở dưới cùng. Ướp đùi ếch khoảng 15 phút với dầu điều và tất cả các gia vị.
- Lá bưởi rửa sạch, cắt nhỏ cho vừa với miếng đùi ếch. Xếp từng đùi ếch lên lá bưởi rồi cho lên vỉ nướng trên bếp than. Khi nướng quạt lửa nhẹ, canh bếp cho than cháy đều, để thịt chín vàng nhưng lá bưởi không cháy.
- Xếp ra đĩa. Dùng nóng với kiệu chua.
Nhật Khuê (thực hiện)
Nguồn: Ẩm thực
|
|
|
| Singapore rúng động với vụ cảnh sát giết người man rợ |
|
Đăng bởi: sunlight878 - 07-16-2013, 01:56 AM - Diễn đàn: TeeN NewS
- Không có trả lời
|
 |
(TNO) Một cảnh sát Singapore, từng được xem như tấm gương mẫu mực trong ngành cảnh sát của đảo quốc này, đã bị buộc tội sát hại dã man hai cha con một doanh nhân. Đây là một vụ án gây chấn động Singapore.
Iskandar Rahmat, sĩ quan cảnh sát 34 tuổi, bị cáo buộc giết chết chủ tiệm sửa xe hơi Tan Boon Sin, 67 tuổi, và con trai ông này là Tan Chee Heong, 42 tuổi, hôm 10.7, theo AFP.
![[Image: Rahmat01e.jpg]](http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20137/HoangUy/Rahmat01e.jpg)
Iskandar Rahmat (giữa) ngồi trong xe với sự canh chừng nghiêm ngặt của hai nhân viên cảnh sát - Ảnh: therealsingapore.com
Người cha bị chém chết dã man ngay tại nhà, còn thi thể người con bị một trong những chiếc xe của gia đình kéo lê 1 km từ nhà trên một đoạn đường đông người qua lại, khiến cho mặt đường đẫm máu và làm kinh hoàng những người đi đường.
Iskandar, người từng được tuyên dương là sĩ quan gương mẫu trên trang web của Lực lượng Cảnh sát Singapore, lúc đó được cho là đã bỏ lại chiếc xe nói trên và bỏ chạy về hướng Malaysia bằng một chiếc xe tay ga.
Tuy nhiên, người này sau đó đã nhanh chóng bị bắt giữ và dẫn độ về lại Singapore.
Báo chí Singapore cho biết nghi phạm đã bị vỡ nợ và đang bị điều tra vì tội không khai báo về các rắc rối tài chính cá nhân cho cấp trên.
Anh này cũng bị cấm mang súng trong giai đoạn bị điều tra, theo AFP.
Hiện vẫn chưa rõ động cơ gây án nhưng một phát ngôn viên cảnh sát cho hay Iskandar từng xử lý một đơn kiện mất trộm đồ của ông Tan hồi tháng 11.2012 sau đó thì bị thuyên chuyển sang vị trí khác.
Hoàng Uy
Nguồn: Tin tức
|
|
|
|