| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 881 thành viên online. » 2 Thành viên | 874 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13, Kevinvok
|
|
|
| Bí quyết săn chắc vùng bụng sau sinh từ thiên nhiên |
|
Đăng bởi: phuchoisausinh - 01-09-2013, 11:19 AM - Diễn đàn: Làm đẹp
- Không có trả lời
|
 |
Phụ nữ sau sinh, việc cho con bú sẽ giúp đốt cháy nhiều calo cũng giúp người mẹ giảm cân. Nhưng hiện tượng “sổ bụng” sẽ không biến mất nếu không có những biện pháp chăm sóc đặc biệt sau sinh.
Trong thời kỳ mang thai, các mẹ sẽ không ngừng tăng cân để đảm bảo cung cấp đầy đủ dinh dưỡng cho cả mẹ lẫn con. Có trường hợp đến tuần thứ 30, mẹ đã tăng được hơn 20kg và vòng bụng đã tăng đến mức ngấp ngưỡng gần 20cm. Chính vì thế, vùng da ở bụng của các mẹ mang thai thường bị giãn căng quá mức. Một phần da bụng bị giãn tự đàn hồi được, phần da còn lại không tự đàn hồi được sẽ hình thành da thừa vùng bụng, chùng xuống, nhăn nheo và tích tụ đầy các tế bào mỡ, khiến các chị em cảm thấy vô cùng bất an và tự ti sau khi sinh.
Bình thường sức khỏe của người mẹ sẽ được hoàn toàn bình phục sau 4 đến 6 tháng, tử cung sẽ thu gọn trở lại hình dáng ban đầu sau khoảng 6 tuần. Việc cho con bú sẽ giúp đốt cháy nhiều calo cũng giúp người mẹ giảm cân. Nhưng hiện tượng “sổ bụng” sẽ không biến mất nếu không có những biện pháp chăm sóc đặc biệt sau sinh.
Theo truyền thống cổ xưa của dân tộc Việt Nam,“Nằm than, đắp muối nóng và nịt bụng” từ lâu đã là thói quen chăm sóc phụ nữ sau sinh.
- Ngày xưa, người mẹ mới sinh sẽ được cho nằm than giúp giữ ấm cơ thể, không bị lạnh do mất nước và gắng sức quá mức trong khi sinh đẻ, nhưng với điều kiện sống và các tiện nghi hôm nay, việc nằm than không còn cần thiết, ngoài ra nó còn quá nguy hiểm vì có thể gây bỏng, hỏa hoạn và ngạt thở cho mẹ và bé do khí CO2.
- "Túi muối nóng" thì ngày càng được các mẹ ưa chuộng vì không chỉ tính tiện dụng mà cả tác dụng đáng kinh ngạc của nó. Ngoài việc giúp làm “ấm” vùng bụng thay cho nằm than, “Túi muối nóng” còn giúp tiêu mỡ, ngăn ngừa sổ bụng, giảm nhăn da, mờ vết rạn, giảm mệt mỏi, đau nhức sau sinh và hỗ trợ tuyệt vời cho sự phục hồi săn chắc của vùng bụng.
Trước những lợi ích thiết thực, tuyệt vời của “Túi muối nóng”, sausinh đã sáng tạo và nghiên cứu một loại “Túi muối thảo mộc” – là sản phẩm chăm sóc hoàn hảo vẻ đẹp từ thiên nhiên khi kết hợp tính năng, công dụng của các loại thảo dược Việt Nam theo phương pháp cổ truyền của phương Đông nhằm giúp các mẹ sau sinh lấy lại được vóc dáng thon gọn như ban đầu.
“Túi muối thảo mộc” được làm từ các loại thảo mộc :
1. Gừng: giúp đào thải độc tố qua da, kích thích lưu thông máu và là chất xúc tác gia tăng tính hiệu quả của các thảo mộc khác.giải tỏa căng thẳng & mệt mỏi, chống viêm sưng, chống oxy hóa, giảm đau nhức. Chất gingerol có trong gừng sẽ làm nóng giúp tiêu mỡ cục bộ vùng bụng.
2. Nghệ: có tác dụng sát trùng, kháng khuẩn và kháng nấm, giảm nhức mỏi và giảm viêm sưng
3. Lá me: có tác dụng khử trùng, cơ thể sạch sẽ, chống cảm lanh và chống táo bón
4. Xả: giảm viêm sưng, giảm nhức mỏi, thư giãn, làm ấm cơ thể và điều trị nhiễm trùng da.
5. Ngải cứu: giúp săn chắc.
6. Quế: trị co thắt, chống viêm phổi, hương thơm dễ chịu giúp làm ấm cơ thể
7. Đinh hương : giảm nhức mỏi
8. Muối giảm đau, làm ấm và săn chắc bụng.
“Túi muối thảo mộc“ còn là món quà tuyệt vời dành cho người thân giúp:
- Giảm nhức mỏi
- Kích thích máu huyết lưu thông
- Thư giãn nhờ hương thơm của các loại thảo mộc
Để tăng cường hiệu quả và thúc đẩy nhanh quá trình phục hồi vóc dáng, các mẹ nên thoa “Dầu massage hỗn hợp gừng” đều lên cơ thể và đặc biệt vùng bụng giúp tử cung co rút lại và máu huyết lưu thông. Sau đó, chườm “Túi muối thảo dược” trên vùng bụng.
Lưu ý:
- Chỉ sử dụng khi hết sản dịch. Với người sinh mổ khi chườm nhớ tránh vết mổ
Khi túi muối thảo mộc hết nóng, sẽ lấy ra và thoa " Thảo mộc săn chắc vùng bụng, tanamera” và quấn "đai nịt bụng" có thành phần gồm các thảo mộc nóng như gừng, nghệ rễ vàng, Alyxia stellata, quế, Myristica fragrans… có tác dụng giúp săn chắc vùng da bụng bị chạy xệ, làm mờ vết rạn da và giảm đốm nâu vùng bụng
Theo eva
|
|
|
| Bí quyết phục hồi, chăm sóc vùng kín sau sinh |
|
Đăng bởi: phuchoisausinh - 01-09-2013, 11:13 AM - Diễn đàn: Toàn diện
- Không có trả lời
|
 |
Đừng để những cảm giác khó chịu hay những căn bệnh không đáng có làm ảnh hưởng đến việc đón nhận những niềm vui mới trong cuộc sống của người mẹ sau khi sinh.[FONT="]
Ngay từ thưở sơ khai, người phụ nữ đã được tạo hóa ban cho một khả năng đặc biệt vô cùng cao quý là mang thai và sinh nở. Khả năng này gắn liền với những thay đổi của cấu trúc nội tại bên trong cơ quan sinh dục, bắt đầu với lần kinh nguyệt đầu tiên, đến những lần giao hợp trong đời sống vợ chồng, thụ tinh mang thai, sinh con và cả về già. Có thể nói, đây chính là “người bạn thầm kín” của chị em phụ nữ. Thế nhưng, việc chăm sóc đến người bạn nhạy cảm này lại không nhận được nhiều sự quan tâm và chú trọng đúng mức, đặc biệt là sau hành trình “vượt cạn” đầy gian khổ.
Trong khoảng thời gian 6 tuần sau sinh (thời gian hậu sản), các cơ quan trong cơ thể người mẹ, nhất là cơ quan sinh dục sẽ dần dần hồi phục trở về trạng thái bình thường như trước khi có thai. Nhưng, dưới những tác động mạnh mẽ trong quá trình chuyển dạ, vùng kín của người mẹ có một số thay đổi. Vì thế, trong giai đoạn này, người bạn nhạy cảm cần phải được chăm sóc đặc biệt, theo dõi liên tục để tránh những viêm nhiễm không đáng có ở thời kỳ hậu sản cũng như những căn bệnh liên quan về sau.
1. Những đổi thay của “vùng kín”
Đối với các mẹ sinh thường, cắt (hoặc rạch) tầng sinh môn là thủ thuật thường gặp. Khu vực giữa âm đạo và hậu môn (gọi là đáy chậu) có thể bị bác sĩ rạch để hỗ trợ cho việc chuyển dạ thành công.
Sau khi sinh thường, khu vực bị rạch trở nên rất nhạy cảm trong vài ngày hoặc vài tuần đầu tiên. Nó có thể gây đau khi ngồi, đi lại, ho hay hắt hơi. Để làm giảm sưng, đau hoặc ngứa ở khu vực rạch tầng sinh môn, các mẹ có thể thử vài gợi ý sau:
- Đá lạnh: Trong vòng 24 giờ đầu tiên sau sinh, chườm một túi nước đá vào khu vực sinh môn.
- Nước ấm: Vệ sinh bằng nước ấm " Th[SIZE=3]ảo d[SIZE=3]ư[SIZE=3]ợc v[SIZE=3]ệ sinh ph[SIZE=3]ụ n[SIZE=3]ữ[SIZE=3], [SIZE=3]Tanamera"[/SIZE][/SIZE][/SIZE][/SIZE][/SIZE][/SIZE][/SIZE]
- Nghỉ ngơi: Nằm nghiêng tốt hơn vì có thể làm giảm bớt áp lực lên tầng sinh môn. Cố gắng không nên ngồi hoặc đứng quá lâu.
- Bài tập Kegel: Thực hiện bài tập Kegel giúp tăng cường cơ bắp ở đáy chậu, giúp khu vực này mau lành. Để bắt đầu, hãy thắt chặt cơ như lúc đang cố nín tiểu. 10 giây sau đó, thả lỏng. Cố gắng lặp lại 20 lần và các mẹ có thể luyện tập bất kỳ chỗ nào.
- Sạch sẽ: Giữ cho vùng sinh môn sạch sẽ, khô ráo, nên thay bỉm thường xuyên, ít nhất 4 tiếng một lần. Quần áo thoải mái và Chế độ ăn uống giàu chất xơ, uống đủ nước để đảm bảo ruột mềm, đi tiêu đầy đủ.
Với tình trạng bình thường vết khâu sẽ liền hoàn toàn sau 2 - 3 tuần, phục hồi cảm giác bình thường và quan hệ vợ chồng trở lại bình thường sau 2 tháng.
Ngược lại, nếu không chăm sóc vùng kín chu đáo, người mẹ sẽ gặp phải một trong những vấn đề sau : vết thương bị nhiễm khuẩn; có dấu hiệu sưng tấy, rát hoặc ngứa; có mùi hôi khó chịu; mắc phải một số căn bệnh phụ khoa sau sinh như khí hư ( huyết trắng), viêm nấm, … ; và có cảm giác một chút đau khi “yêu” do vết rạch tầng sinh môn và chứng khô âm đạo.
Bên cạnh đó, người mẹ cũng trở nên mặc cảm tự ti do sự thay đổi hình dáng vùng “tam giác vàng” của mình như cửa mình bị giãn rộng, môi nhỏ sa trề, vùng bikini bị thâm xỉn , hay lông mọc rậm rạp, lộn xộn.
Vì vậy, việc chăm sóc “vùng kín” sau sinh là một trong những việc vô cùng quan trọng, cần dành một sự chăm sóc đặc biệt ngay từ hôm nay. Đừng để những cảm giác khó chịu hay những căn bệnh không đáng có nơi người bạn nhạy cảm của mình làm ảnh hưởng đến việc đón nhận những niềm vui mới trong cuộc sống của người mẹ sau khi sinh.
2. Lưu ý khi vệ sinh “vùng kín” sau sinh : chuyện không hề nhỏ
Ở tất cả các nước và mọi miền văn hóa, cải thiện trẻ hóa vùng kín bằng thảo dược đã là thói quen chăm sóc cho các mẹ sau khi sinh được áp dụng từ đời này sang đời khác.
Sau sinh, vùng kín âm hộ là nơi đau đớn, mang lại cảm giác khó chịu và dễ bị nhiễm khuẩn đối với người mẹ. Việc xông hơi vùng kín bằng thảo dược là một trong những cách giúp âm hộ mau lành vết thương, sạch sẽ, dễ chịu và mau chóng phục hồi.
“Liệu pháp phục hồi sau sinh” xin chia sẻ đến các bà mẹ những lợi ích của việc xông hơi vùng kín với " Th[SIZE=3]ảo d[SIZE=3]ư[SIZE=3]ợc v[SIZE=3]ệ sinh ph[SIZE=3]ụ n[SIZE=3]ữ"[/SIZE][/SIZE][/SIZE][/SIZE][/SIZE][/SIZE] có thành phần 100% là thảo mộc, nhập khẩu từ Cty Tanamera Malaysia ( website sa[SIZE=3]usinh[/SIZE]) .
1. Tăng cường chăm sóc vết mổ không bị nhiễm trùng và giữ vệ sinh cho vùng kín luôn được khô thoáng. Vì trong quá trình sinh nở, âm đạo và xương chậu bị ảnh hưởng rất nhiều. Hơi nóng khi xông sẽ giúp làm dịu cơn đau.
2. Sau sinh, vùng âm đạo sẽ còn chảy máu, tử cung trở thành môi trường thuận lợi cho vi khuẩn xâm nhập gây bệnh. Xông hơi có thể sát khuẩn, khử mùi và làm lành vết thương.
3. Các bà mẹ luôn có cảm giác ngứa, rát âm đạo. Đó là do sự viêm sưng ở vùng kín. Xông hơi sẽ giải quyết vấn đề đó bằng cách chống lại viêm sưng, thúc đẩy quá trình phục hồi vùng kín.
4. Khi mang thai, tử cung người mẹ phải giãn ra, làm cho cơ và mô vùng âm đạo giãn nở. Điều này sau khi sinh vô tình tạo điều kiện cho các vi khuẩn xâm nhập nếu vệ sinh không kĩ. Xông hơi vùng kín giúp các cơ và mô vùng âm đạo co thắt chặt lại.
5. Xông hơi vùng kín có thể sử dụng cho cả sinh thường hay sinh mổ. Bình thường sau các ngày kinh nguyệt, Chị Em cũng nên xông vùng kín để giữ âm đạo luôn sạch sẽ và mang lại cảm giác dễ chịu .
Xông vùng kín sau sinh và hàng tháng sau kỳ kinh nguyệt giúp khử mùi, kháng khuẩn và phục hồi sự săn chắc.
Theo eva [/SIZE][/FONT]
[FONT="]
[/FONT]
|
|
|
| [Truyện Ngắn] Xin lỗi..Anh nghèo! |
|
Đăng bởi: linhcvkt - 01-09-2013, 11:05 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
"Xin lỗi…cô có làm sao không???
Vừa nói chàng trai vừa đỡ cô dậy.
"không sao mà anh…lỗi cũng do em đi không chú ý ..làm đổ hết đồ của anh rùi " .. chàng trai nhẹ lau mồ hôi trên trán …thở phào…ban đầu anh rất sợ là cô sẽ làm to chuyện
Bởi lẽ một những tiểu thư sang trọng kiêu kì luôn đi liền với chữ kiêu kì đỏng đảnh. Nhưng những suy nghĩ của anh với hoàn cảnh diễn ra hoàn toàn trái ngược nhau.. Chỉ cho cô gái 1 chỗ ngồi….anh nhanh chóng quay lại dọn dẹp số cốc chén đồ uống vừa làm đổ rơi vãi trên nền nhà…với ánh mắt khó chịu của tay quản lý đang nhìn anh từ phía sau…
Thu dọn đống đổ vỡ xong..anh nhanh chóng quay lại bắt nhịp với công việc của mình… Đặt cốc nước trắng xuống ..anh chưa kịp hỏi cô gái dùng đồ uống gì thì cô gái đã lên tiếng: "-xin lỗi anh vì em chuyện vừa rồi anh ghi luôn số đồ uống vừa bị đổ vào hóa đơn cho em nhé"
..Anh không nói gì lẳng lặng ghi chép rùi quay vào quầy đợi lấy đồ uống cho cô gái..bỏ lại cái ánh mắt dõi Theo nhìn anh của cô gái..có lẽ cô gái đã cảm thấy mến anh ngay từ cái chạm mặt đầu tiên.
..Suốt khoảng thời gian ngồi…cô chỉ chăm chú nhìn theo chàng trai …có một cái gì đó từ anh
Làm cô bị cuốn hút …một cảm xúc khó tả..liệu đó có phải là tình yêu..
..Chỉ đến khi cô bị giật mình bởi cú điện thoại…Cô đứng dậy lấy ví thanh toán và ghi ghi cái gì đó ra mẩu giấy rùi kẹp cùng số tiền và ra hiệu cho chàngtrai ra thanh toán…rùi bước ra cửa.. nhưng ko quên ngoái lại xem chàng trai có cầm mẩu giấy mà cô viết không….
Chàng trai bước tới dọn đồ uống và lấy tiền thanh toán trên bàn..và khẽ mở mẩu giấy cô viết để với lời nhắn:" mình làm quen nhé…số đt của em đây nt cho em nhé"
Chàng trai không tỏ vẻ gì vui mừng "Chắc có gì hiểu lầm ở đây"
Nghĩ vẫn vở thoáng qua. Rồi anh tiếp tục công việc của mình….
1 ngày rồi 2 ngày trôi qua..cô gái đợi mãi vẫn không thấy có số đt hay lời nhắn nào của chàng trai mặc dù danh sách số lạ gọi tới và nhắn tin không ít nhưng đều không phải là của người cô mong muốn… ""hay là anh í có người iêu rùi nhỉ…??? Hay là kiêu…người như mình chả nhẽ lại ko iêu nổi một người như anh"..
..Cô tiếp tục quay lại quán cà phê cũ …vẫn giữ trong mình nung nấu quyết tâm làm quen với chàng trai ..đã làm trái tim cô rung động ..Bước vào quán.. Trái tim cô lại rung rinh lên .. Vẫn khuôn mặt đấy dáng người đấy…nhưng anh Ít cười…khuôn mặt luôn mang 1 vẻ lạnh lùng… ..Đồ uống của cô vẫn như mọi lần…..uống và chỉ ngồi dõi theo từng hành động của chàng trai...
Cô chỉ đỏ mặt e ấp mỗi khi bất chợt bắt gặp ánh mắt chàng trai nhìn về phía cô…
Lần này thanh toán cô không đứng dậy và để lại tiền như lần trước …cô ra hiệu cho anh tới
Thanh toán…và mỉm cười khẽ nói với anh
"Tiền này là dành cho nhà hàng,,còn mẩu giấy này là dành cho anh" Chàng trai vừa cầm lấy tiền và mẩu giấy thì cô gái vội vàng bước nhanh ra cửa để cố che đi.sự ngượng ngùng của mình…và tiếp tục chờ đợi những tn hay những cuộc gọi của chàng trai …
Vẫn những tin nhắn những cuộc gọi điện..cô đọc từng tin nhắn nghe từng cuộc gọi..nhưng ko có số đt nào liên quan tới anh..cô tỏ ra vẻ bực tức…nản chí…suy nghĩ trong cô giờ thiên về anh có người iêu hơn là kiêu lạnh lùng..bởi nhìn cách nói chuyện dáng vẻ của a rất thân thiện dù bề ngoài tương đối lạnh lùng vô cảm…
"Lần cuối nhé. Quyết định như vậy đi " Tự nhủ với lòng mình cô quyết định sẽ cố làm quen với Anh lần thứ 3…lần này cô sẽ thử nói chuyện trực tiếp xem sao ..
Kết thúc ca làm việc của mình chàng trai dắt xe ra cửa toan đạp về nhà thì có tiếng gọi phía sau
Anh quay lại thì đó là cô gái mà lần trước va phải anh và để lại những mẩu giấy cho anh ….
Anh luống cuống nói:"Mời cô vào trong dùng đồ…nhà hàng vẫn đang trong giờ mờ cửa"
"Không! Hnay em không uống nước..em chỉ định hỏi anh cái này thôi…"
Chàng trai gãi đầu:"Có chuyện gì vậy cô"
"Em trẻ hơn anh mà..đừng gọi em là cô ..trông em già lắm à…cứ gọi là em thôi"
"Anh rảnh không mình kiếm quán nào nói chuyện nhé"
"ừm thế cũng được" chàng trai gật đầu rùi leo lên xe đạp trước …trong khi cô gái đang nổ máy. Chiếc xe ga đắt tiền đi theo..
Chàng trai dừng lại ở một quán nước mía ven đường..rồi hỏi cô gái
"Mình uống nước ở đây được không ?"
Cô gái tỏ vẻ lưỡng lự..rồi miễn cưỡng bước vào quán.. Bởi lẽ người như cô thì những chỗ như thế này không hợp có lẽ đây cũng là lần đầu với 1 tiểu thư như cô…
"Lúc nãy cô bảo có điều gì muốn nói phải không??"
-"Đấy lại cô…anh cứ gọi em là em thôi….Em định hỏi là mấy mẩu giấy em để lại anh có đọc k?
"À…à….có tôi…à quên anh có đọc được.."
"-thế à…..mà sao a ko nt cho em…em chỉ muốn làm quen thôi mà..không có ý gì đâu..nếu sợ người iêu anh giận thì thôi ko sao đâu "
"..ko..ko phải vậy…tại anh không quen được những người sang trọng xinh đẹp như em làm quen mà chứ anh ko có ý gì đâu" "-Làm quen thôi mà..đâu có gìquan trọng đâu anh…..vậy anh đọc số đi em lưu được không?"
Chàng trai tỏ vẻ luống cuống..anh ấp úng mãi ko nói lên được lời
"-Sao vậy anh….ko thể cho e số được à??
"ko phải vậy..tại a..n..h…
"-Sao vậy a cứ nói đừng ngại.."
"..à ..anh không dùng điện thoại…"
Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên..bởi thời đại như này…thì có điện thoại để sử dụng đâu phải là khó.
Chàng trai ko nói gì…..lẳng lặng đứng dậy…ra thanh toán..tiền nước…Rồi quay lại nói với Cô gái.
"ANh có việc bận lên anh về trước nhé..!’
Dứt lời chàng trai lên xe đạp đạp đi lao nhanh vào khoảng tối trên đường…
Hôm sau …tan ca chàng trai lại bắt cô gái đứng trước cửa quán…và lại là lời mời đi uống nước.
Anh cảm thấy rất ngạc nhiên bởi địa điểm mà cô rủ anh tới lại là những quán nước ven đường. Những cuộc nói chuyện ban đầu rất bỡ ngỡ lạc lõng.. Bởi anh ko biết bắt đầu những câu chuyện như nào để kể cho một người như cô nghe…Người bắt đầu mọi chuyện luôn là cô anh chỉ là người ngồi đó và tiếp những câu chuyện của cô…
Kết thúc buổi nói chuyện..cô gái chìa ra trước mặt anh 1 chiếc điện thoại và nói:
"-Anh nhận nhé…coi như là món quà làm quen"
..chàng trai chưa kịp làm gì thì cô gái đi vội ra xe và ngoái lại nói với anh:"
"-Em lưu số em trong đấy rồi nhé..có gì gọi điện nt cho em nhé"..
Về đến nhà..cô lấy máy bấm gọi vào số của anh…nhưng không có ai nhấc máy ….2 cuộc rồi 10 cuộc liền không thấy có tín hiệu trả lời..cô bắt đầu nt..và đợi nhưng cũng khá lâu ko thấy có tín hiệu…cô nghĩ ngợi những điều lan man vu vơ…cô ngủ thiếp đi lúc nào ko hay…chỉ đến khi bị đánh thức bằng tn từ chàng trai…tin nhắn anh gửi đến cách tin nhắn cô gửi cũng khá lâu..với nội dung hết sức ngố.
"Xin loi em nhe…tai a ko quen dung dt len thao tac cham..gui tin cho em hoi lau"
Cô chỉ biết cười thầm và bắt đầu những dòng tin phản hồi cho anh….
Những ngày sau đó tiếp tục là những cuộc đi chơi.. việc chọn địa điểm được giao cho các chàng trai..cố yêu cầu anh đưa cô đi các quán ven đường mà anh hay lui tới..cứ mỗi lần đi chơi như thế..họ thêm hiểu nhau hơn..và có những tình cảm đặc biệt dành cho nhau. Mỗi cuộc đi chơi đấy cô đều chuẩn bị một món quà cho anh… anh cảm thấy rất ngại... Anh tỏ vẻ không thích... Anh không muốn bị hiểu nhầm là kẻ lợi dụng người khác … Tuy nghèo nhưng anh có lòng tự trọng của mình... Nhưng lần nào cũng vậy..
Sau mỗi lần đi chơi cô toàn ra trước và để lại món quà trên bàn..làm anh ko biết xử lý thế nào…
Mai là sinh nhật cô… Đương nhiên người mà trong danh sách mời được nghĩ tới đầu tiên là chàng trai..
Cô tổ chức bữa tiệc tại một nhà hàng sang trọng ven hồ..vơi rất đông bạn bè và người thân của cô
Sau lời mời của cô anh cảm thấy rất băn khoăn…anh ko dám..mà cũng có thể là không đủ tự tin để đi đến những nơi như vậy..từ chối thì ko được..anh không còn cách nào khác.anh ko biết chuẩn bị món quà nào hợp với cô và phù hợp với điều kiện của anh…. Món quà cuối cùng anh quyết định chọn là một chú gấu bông màu hồng xinh xắn.. Được bọc gọn gàng trong một chiếc hộp giấy"
Tối hôm đấy anh xin được nghỉ ở quán nửa ca..anh chỉ đinh đến tặng quà rùi về.những người như anh ở nhưng nơi sang trọng đó không hợp "Mặc gì bây giờ"
Chàng trai vắt óc suy nghĩ..bới tung đống quần áo cũ kĩ của mình..mong sao có một bộ nào hợp với anh và hơp với buổi tiệc…..thật khó bởi bộ nào cũng đã cũ và ngả màu … Cuối cùng anh quyết đinh mặc chiếc áo sơ mi với chiếc quần âu…và leo lên chiếc xe đạp của mình đạp tới bữa tiệc….
Anh cứ tưởng mình đến sớm nhưng có lẽ là muộn hơn so với những người đến sớm.hon..
Anh do dự ko biết có lên vào ko nữa…đang do dự thì điện thoại rung lên..cuộc gọi là của cô ..cô hỏi xem anh đến chưa sao vẫn chưa thấy vào….Cuối cùng anh cũng quyết định sẽ vào…vào ngồi 1 lúc có khi vào tặng quà rùi sẽ về luôn…Nói rồi…anh đứng lại ngó nghiêng không gian xung quanh để tìm một chỗ để xe ..Anh bắt gặp những lời nói tỏ vẻ xem thường của đám bảo vệ gửi xe:
"-Ở đây không có chỗ để xe đạp đâu … kiếm mấy quán ven đường mà để đi"
..Không nói câu nào anh lặng lẽ dắt xe đi…kiếm 1 quán nước nhỏ ven đường để gửi…
…chàng cảm thấy rùng mình trước cái cánh cửa của nhà hàng..những nới xa xỉ như này anh chưa từng đặt chân tới.. ………. Bước vào..không gian quả nhiên đẹp đến một cách lạ lùng..sang trọng….
Anh bắt đầu bắt gặp những ánh mắt nhòm ngó…những tiếng bàn tán của đám bạn của cô gái…những cô gái ,chàng trai trông lích thiệp đầu tóc chải chuốt..cùng với những bộ cánh sang trọng ….
Những câu nói lời nó khiến anh cảm thấy rất bức xúc tức tối..nhưng một người như anh sao có thể nói gì ở những nơi như này được.. "Thằng nhà quê kia mà cũng lọt được vào mắt con bạn mình được à..nhìn thô thế cơ mà…chắc thằng này nó lại cho con bé bùa mê thuốc lú gì rồi…thằng này chắc toan đào mỏ đây"
.Trong đầu anh bắt đầu nghĩ đến phương án..quay về..rùi sẽ gửi qua cho cô sau.
…nhưng cô đã tới và xuất hiện trước mặt anh…bước đến gần anh. Thì những câu nói châm biếm xem thường mới giảm bớt…
"-Sao bây h anh mới đến..anh vào đi bữa tiệc sắp bắt đầu rồi đấy".
Đưa món quà tặng cô gái…anh cảm thấy rất ngại ngùng bởi anh nhìn quanh những món quà của cô rất đắt Tiền..toàn những món đồ hiệu có khi phải bằng mấy tháng lương của anh làm thêm ko đủ để mua…
Nhận món quà anh tặng cô gái vui lắm…Cô bắt đầu tuyên bố buổi tiệc cũng đồng nghĩa với những lời xỉa Xói kinh thường rộ lên…
Một cô gái bạn của cô gái châm chọc:
"Có ai ngửi thấy mùi gì ko???"
Một thằng con trai đầu tóc dựng ngược nói xen vào..
"Có thế mà cũng phải hỏi…mùi của người nghèo chứ còn mùi gì nữa.."
…Lòng tự trọng như bị tổn? thươg..anh cảm thấy khó chiu….
"Tôi nghèo tôi có cách sống của tôi...đừng tưởng giàu mà có thể nói này nói nọ..hãy xem lại mình trước.Khi bắt đầu nói người khác đi…"
..Không gian khán phòng đang ồn ã.bỗng im bặt bới câu nói của anh… Không nói gìthêm anh đi vội ra .
Cửa vè rất đường hoàng thoải mái…anh cảm thấy dễ chịu khi nói ra được những lời như thế…
Cô gái không kịp nói gì chạy theo anh…nhưng ra tới cửa thì đã ko thấy bóng anh đâu…buổi tiệc trở lên trầm lắng..bởi 1 lẽ người chủ của buổi tiệc..như người vô hồn ko còn hứng thú vui vẻ như lúc đầu..
Những ngày sau đó cô không liên lạc được với anh..điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy..tìm đến nơi anh làm thì quản lý nói anh đã xin nghỉ từ tối hôm anh xin nghỉ nữa buổi..và chỉ quay lại vào hôm sau gửi 1 chiếc hộp cho cô với một mẩu giấy nhỏ.
"Những gì không thuộc về anh..thì nó sẽ không dành cho anh"
Cô khẽ mở nắp chiếc hộp giấy và cảm thấy buồn….muốn khóc ….
Những món quà…cô tặng anh trước đây…a chưa từng bóc..chúng ra…những món quà nhìn vẫn mới nguyên như khi cô tặng…trong đó còn kèm theo chiếc điện thoại món quà cô tặng anh trong buổi đầu làm quen….
Mở máy…mắt cô dưng dưng…rồi cô khóc…trong điện thoại..chỉ có duy nhất những dòng tin nhắn của cô
Và anh gửi cho nhau…danh bạ cũng chỉ có đúng số của cô…… Những tin nhắn nháp anh chưa kịp xóa…
"Tai sao em lai lam quen voi mot nguoi nhu anh nhi…duoc noi chuyen voi em anh vui lam..quang thoi gian vua qua..doi voi anh la nhung ki niem ko bao h quen…co le anh da co tinh cam voi em roi..khong biet co phai la thick ko..chac k phai dau anh nghi la anh da yeu"
Đó là tin nhắn.. được soạn 1 ngày trước sinh nhật của cô…….Nhưng có lẽ tin nhắn cuối cùng đó không bao giờ gửi được đi.....bởi 1 lẽ anh nghèo
|
|
|
| Nhận biết trung tâm Anh ngữ chất lượng |
|
Đăng bởi: T4phuong4 - 01-09-2013, 10:55 AM - Diễn đàn: Ngoại ngữ
- Trả lời (11)
|
 |
Làm thế nào để nhận biết một trung tâm Anh ngữ chất lượng?
1.Học lại miễn phí nếu không đạt kết quả .
2.Được quyền thay đổi giáo viên nếu thấy không thỏa mãn
3.Học phí có thể đóng làm nhiều lần.
[HP: 450.000đ/tháng (56.000đ/buổi với GVNN)]
Đó là 3 tiêu chí chứa đựng rủi ro cao mà không phải bất cứ một trung tâm ngoại ngữ nào cũng có thể đưa ra và thực hiện.
Chúng tôi-Trung Tâm Giáo Dục Anh-BEC (bec.vn), là một tổ chức giáo dục được khởi lập bởi một Group gồm các giảng viên đến từ trung tâm ngôn ngữ uy tín-International House London, Vương Quốc Anh (Thành viên sáng lập tổ chức IH thế giới).Chúng tôi luôn tự tin với chất lượng đào tạo của mình và là nơi các bạn có thể đặt niềm tin.
Giáo Viên tại BEC được tuyển chọn khắt khe bởi một Giám đốc học vụ là người Anh bản ngữ-chuyên gia ngôn ngữ John Henry Amstrong, 100% GV có bằng cấp, chứng chỉ giảng dạy Anh ngữ quốc tế.,nhiều năm kinh nghiệm giảng dạy tại các trung tâm uy tín như: LanguageLink, Acet và đặc biệt BEC là trung tâm duy nhất tại Hà Nội có đội ngũ giảng viên đến từ International House London, UK.
--------------------------------------------------------
Trung Tâm Giáo Dục Anh-BEC
25/24 Kim Đồng, Hoàng Mai, Hà Nội
Tel: 098.269.2369 / 04.366.588.45
Tiếng anh trẻ em | Tiếng Anh giao tiếp | Luyện thi IELTS | Luyện thi Toeic
GIVING KNOWLEDGE-RECEIVING TRUST
|
|
|
| [ Truyện Ngắn] Làm vợ anh nhé! |
|
Đăng bởi: linhcvkt - 01-09-2013, 10:55 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
"Về làm vợ Anh nhé. Hứa, không bắt cọ toilet. Ok?"
"Uh, về thì về. Không cọ toilet thật nhé!"
Không đẹp sắc sảo, không trắng, không sở hữu ba vòng tuyệt đỉnh cũng không búp bê như những cô nàng hot girl đang đình đám trên FaceBook. Nhưng phải nói là Thanh khá xinh, mái tóc dài chấm eo khiến nhiều ánh mắt phải với theo khi Thanh lướt qua. Thanh cảm thấy mình cũng có quyền kiêu kì khi có lời làm quen từ những anh chàng lạ.
"Nào chuẩn bị quần áo đi, Anh qua rước về làm vợ bé"
"Không thích làm vợ bé đâu, ghét lắm"
"Uh, thế thì làm vợ nhỏ vậy. Vợ bé nhỏ của Anh"
"Uh. Vợ nhỏ"
Tuấn không điển trai, không vạm vỡ cũng không dẻo miệng như những anh chàng hot boy hay đưa đẩy những lời tán tỉnh. Tuấn ít nói, ít cười, ít giao tiếp với người lạ. Đóng hộp xung quanh Tuấn là bốn bức tường công ty. Trước mặt là computer, bên trái là midi-control, bên phải là micro. Tuấn yêu công việc đang làm, đam mê và hết mình với nó mặc dù Tuấn luôn phải bỏ tiền túi ra để nuôi niềm đam mê ấy. Khá nổi tiếng trong lĩnh vực Tuấn đang hoạt động, chỉ cần một lý do đó cũng khiến nhiều cô gái xinh tươi sẵn sàng lao vào vòng tay Tuấn.
"Em ơi, điện thoại Anh số mấy nhỉ?"
"acb...xyz. Mà Anh hỏi lạ nhỉ, điện thoại Anh mà Anh không nhớ, trong khi số của Em thì Anh bấm không cần nhìn bàn phím."
"Thì Anh suốt ngày nhắn cho Em thôi mà, Anh có bao giờ gọi cho Anh đâu"
"Giọng Em nghe cũng hay ho đấy nhỉ?"
"Hay thế nào Anh?"
"Không chanh chua, đanh đá như những người con gái mà Anh đã từng nói chuyện"
"Ơ, thế Anh không biết bạn bè bảo Em là chua như giấm ah?"
"Đâu có"
Tuấn cảm thấy mình đã không sai khi quyết định điện thoại cho Thanh. Tiếp xúc, làm việc cũng như đàm phán với bao nhiêu đối tác, lớn có, nhỏ có, thế lực có, quan chức có, thế mà chưa bao giờ Tuấn cảm thấy ngượng ngùng như thế này. Ngồi nghiêm trang trên ghế bành giám đốc, đưa tay chỉnh lại caravat, Tuấn nhấc điện thoại gọi cho người con gái chưa một lần gặp gỡ. Một chút trẻ con, nhưng ngọt ngào, nhỏ nhẹ khiến Tuấn thấy trái tim mình như mềm đi. Tuấn mỉm cười.
...
"Anh ơi, mai em đi Hà Nội và Sapa một chuyến. Một mình thôi. Anh làm hướng dẫn viên không thù lao cho Em được không."
"Sẵn sàng thưa tiểu thư."
"Anh ơi, Hà Nội bụi quá Anh ah. Lúc nãy taxi còn chở Em đi lòng vòng nữa chứ"
"Ah, chắc thấy giọng con gái miền Nam nên bắt nạt Em đây mà. Hà Nội thế đấy Em. Một ngày nào đó Anh sẽ chỉ cho Em thấy những nét đẹp chỉ Hà Nội mới có"
"Anh ơi, danh sách những món Em muốn ăn và những nơi Em muốn đến ở Hà Nội, Anh dẫn Em đi nha"
"Để Anh xem nào: phở cuốn Trúc Bạch, nầm nướng Mã Mây, bún đậu mắm tôm ngõ Phát Lộc, nem tai Lò Sũ... trời cả chè trôi nhà bác Phạm Bằng ah. Sao Em biết nhiều thế, Anh ở đây bao nhiêu năm mà còn không biết."
Một ngày bắt đầu lúc 8h, Tuấn nhảy lên bus đến công ty như thường lệ. Ai cũng bảo giám đốc mà sao lại đi bus. Tuấn nhếch môi. Cứ thế đều đặn hai tuyến bus hàng ngày. Tuấn thích cái cảm giác ngồi nhìn người qua lại, chỉ im lặng và cảm nhận. Tuấn không thích gồng mình chen lấn giữa dòng người xe tấp nập mỗi khi tan tầm nên thường về nhà khá muộn. Nhiều đêm Tuấn họp với đối tác nước ngoài tới 4h sáng. Ăn vội bát mì úp cho bữa tối và hộp cơm thịt kho cho buổi trưa. Thế là xong một ngày. Tuấn thèm lắm cái cảm giác ăn cơm gia đình, nên mỗi khi có cơ hội như thế Tuấn luôn trân trọng.
"Anh dừng xe ở đây, Em xuống hỏi đường bác kia nhé. Anh mà hỏi mọi người lại tưởng Anh trêu họ"
"Chán Anh ghê, thế mà cũng nhận lời làm hướng dẫn viên cho Em. Chẳng những Em không trả công mà còn phạt Anh đấy nha."
"Anh đang chờ Em phạt đây. Em phạt Anh hôn Em một nghìn cái nhé"
"Ew ôi. Con trai Bắc ai cũng khôn như Anh thế ah. Em phạt Anh thêm một ngày dẫn Em đi Lăng Bác, Chùa Một Cột, Quốc Tử Giám, Hồ Gươm, đường Thanh Niên, cầu Thê Húc... phạt thêm một ngày làm nhiếp ảnh gia không công cho Em"
"Thế, thế... Em đứng gần vào Anh mới lấy được tháp rùa chứ. Nào cười nào... 1, 2, 3 Em xinh lắm"
"Anh vào đây, chụp chung với Em một tấm nha"
Thanh khoác nhẹ tay Tuấn, hơi ấm của Tuấn tỏa ra, thấm nhẹ vào làn da mỏng manh đang run lên vì gió lạnh. Thanh không quen chịu lạnh, cái lạnh làm Thanh nhức đầu, khó chịu, làm Thanh đánh bò cạp liên hồi.
"Em khoác tay Anh thế này luôn được không, cho ấm?"
"Được chứ. Em làm thế này tốt hơn này" Tuấn vòng tay ra sau, nắm nhẹ tay Thanh, kéo lên và giữ chặt như sợ khoảnh khắc vuột mất.
"Anh hư lắm. Em phạt Anh mới được"
"Phạt. Nhất trí là phải phạt thôi. Anh hư thật mà. Em phạt Anh hôn Em một trăm ngàn lần nhé!"
"No no. Em phạt Anh phải dẫn Em đi thêm Sapa nữa nha. Hai ngày, chỉ hai ngày nữa thôi"
Mai Tuấn có một cái hẹn khá quan trọng với đối tác, hợp đồng mà Tuấn đang theo đuổi cả tháng nay. Nhưng nhìn vào mắt Thanh, Tuấn không thể nói lời từ chối. Tuấn tắt điện thoại và gật đầu. Không hiểu sao khi bên Thanh, Tuấn mới cười thật sự, giòn và thành tiếng. Bên Thanh, Tuấn thấy thoải mái, được là chính mình, Tuấn không còn phải mang bộ mặt của công việc, không phải cười xã giao, cũng không phải giữ vị thế của mình trước mặt đối tác. Thậm chí có lúc Tuấn thấy mình trẻ con theo những tiếng cười của Thanh.
"Em lạnh lắm ah" Tuấn cởi chiếc áo khoác duy nhất của mình ra đắp lên người Thanh Thanh đang rên hừ hừ vì lạnh. Thiếp đi trên vai Tuấn. Vòng tay ra sau ôm chặt Thanh vào lòng, Tuấn cảm thấy Thanh thật nhỏ bé và muốn che chở Thanh đi suốt quãng đường còn lại của cuộc đời. Chuyến tàu đêm Hà Nội - Sapa vẫn xình xịch chuyển bánh.
"Anh ơi, Em thổi ra khói này" Gương mặt Thanh sáng bừng lên như đứa trẻ được mẹ cho quà. Tuấn cầm hai tay Thanh xoa nhẹ vào nhau và đặt lên gò má đang hồng lên vì lạnh của Thanh.
"T. Em viết chữ T lên đây nha Anh. Là Tuấn tên Anh đó. Lêu Lêu. Thế là đã ghi dấu ấn của Anh lên đỉnh Hàm Rồng rồi nha"
"Sao lại T. Thế thì Anh ghi thêm số 2 vậy. T2 nhé. Anh muốn Em lúc nào cũng bên cạnh Anh"
"Em vẫn đang bên cạnh Anh đấy thôi"
"Anh muốn bây giờ, sau này và mãi mãi"
"Vì sao"
"Vì Em rất bình thường nhưng rất đặc biệt. Em là người duy nhất có thể làm Anh cười, cười thật sự"
...
"Trời. Anh ơi, sao mặt trăng lại có thể to thế hả Anh?"
"Ngốc thế. Em không biết là Em đang ở cao hơn mặt nước biển 1600m ah. Tức là Em đang gần hơn mặt trăng 1600m so với nơi Em thường đứng đó, ngốc ạ!"
"Sao Anh lại nói Em ngốc?"
"Anh mắng yêu Em thôi mà"
"Anh ơi, mình ngồi xuống đây ngắm trăng một lát được không Anh?"
Thanh kéo tay Tuấn ngồi xuống bậc tam cấp nhà thờ mà chưa kịp để cho Tuấn phản ứng. Thanh luôn khiến Tuấn phải làm những điều trước đây Tuấn chưa bao giờ làm và cũng không bao giờ tưởng tượng có một ngày mình sẽ làm. Thanh như một món quà mà Tuấn luôn háo hức muốn biết bên trong lớp giấy ấy là gì. Nhưng mỗi khi mở hết lớp giấy này ra, Tuấn lại thêm một bất ngờ vì lớp giấy khác.
Hai đôi bàn tay lồng vào nhau, Thanh dựa nhẹ đầu vào vai Tuấn, cả hai cùng ngước lên ngắm trăng. Tròn vành vạnh. Tiếng thổi khèn văng vẳng vang lên từ phiên chợ tình. Từng đôi dập dìu bên nhau. Tuấn khẽ đặt nhẹ lên môi Thanh một nụ hôn ấm giữa cái lạnh tháng giêng.
...
Tuấn biết chỉ mai thôi, Tuấn và Thanh lại phải xa nhau 1769km. Muốn nắm tay Thanh thêm một chút nữa, muốn ôm Thanh thêm một lần nữa, hay muốn hôn Thanh một nụ hôn nữa thì Tuấn lại phải chờ đợi. Tuấn cảm giác tim mình như chùng xuống khi nghĩ đến cảnh ngày mai Tuấn lại phải mang bộ mặt của công việc, phải ngày hai lần xe bus, phải ăn cơm hộp buổi trưa và phải mì úp buổi tối... Tuấn sợ cảm giác thiếu tiếng nói líu lo, tiếng cười trong trẻo của Thanh thiếu cả cái nheo mắt, bĩu môi và giơ tay chữ V của Thanh nữa. Tuấn sợ cảm giác một mình khi không có Thanh bên cạnh.
"Anh về đi, tàu sắp chạy rồi"
"Anh về đây"
"Anh về thật chưa?"
"Anh về thật rồi mà. Anh chạy nhanh lắm"
"Ơ, sao Em khóc, nín đi Anh thương"
"Anh về rồi sao Anh biết Em khóc"
Tuấn vừa thở hổn hển vừa bấm tin nhắn cho Thanh. Phải chạy thật nhanh Tuấn mới kịp vòng xuống cuối tàu và vòng lên toa 1 Thanh đang ngồi. Tuấn sợ Thanh khóc khi thấy Tuấn đang đứng dưới ga. Thanh vẫn dõi mắt về phía Tuấn bước đi mà không biết Tuấn đang đứng sát bên cửa sổ Thanh ngồi. Thật gần. Tuấn luôn thế. Luôn chở che, dõi theo Thanh luôn bên Thanh thật gần. Tàu dần dần lăn bánh. Thanh nức nở như đứa trẻ con bị giật mất kẹo. Thanh biết người mà Thanh đã bỏ lỡ bao năm qua là Tuấn.
...
Thế rồi Tuấn quỳ xuống, nâng nhẹ tay Thanh, lấy từ trong túi áo măng tô ra chiếc nhẫn "Về làm vợ Anh nhé! Hứa, không bắt cọ toilet. Ok?" "Dạ. Không cọ toilet thật nhé." Mặt Thanh ửng hồng dưới ánh nắng, nhớ lại câu đầu tiên Tuấn làm quen với Thanh, khẽ cười.
|
|
|
| [ Truyện Ngắn ] XIN LỖI...ANH BỊ CÂM |
|
Đăng bởi: linhcvkt - 01-09-2013, 10:51 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Nàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi.
Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là "Gã câm".
Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.
Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.
Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!
_Này câm, mày không được thích con bé tình nguyện viên xinh xinh đâu đấy! - Bà sơ già trong trại trẻ ngiêm mặt dặn kín hắn.
Hắn ngạc nhiên, ú ớ như hỏi lại.
_Con nhỏ ấy xinh thế, mày thì đã nghèo, trông tướng thô lỗ lại còn bị câm, với làm sao được, thích nó rồi lại bệnh tương tư thì khổ cái thân chứ sao!
Hắn cúi gằm mặt xuống ỉu xìu. Hơn 30 năm chỉ quanh quẩn sống trong cái trại trẻ bé tí này, khó khăn lắm hắn mới biết cảm giác thích một người, hắn không dừng lại được, hắn thích nàng lắm!
Nhưng dù sao hắn thích thì cũng để trong lòng vậy thôi, cũng chẳng dám thổ lộ ra với nàng. Hắn ý thức được bản thân, bà sơ nói đúng, hắn là kẻ vô sản nên không thể có được nàng, một viên ngọc quý.
![[Image: PHHNo.jpg]](http://i.imgur.com/PHHNo.jpg)
_Anh câm này, sao anh không có tên? - Nàng mỉm cười dịu dàng hỏi hắn.
Hắn lắc đầu, cười ngờ nghệch mà thảm thương, nguệch ngoạc viết mấy dòng lên giấy " tôi mồ côi từ bé, lại bị câm, còn sống là tốt rồi, quan tâm gì đến cái tên đâu".
_Thế để em đặt tên cho anh câm nhé! - Nàng cười rõ tươi, để lộ cái răng khểnh duyên dáng diệu kì - À, để xem nào, từ giờ em gọi anh là Kem nhé, tên hơi kì chút nhưng em thích ăn kem lắm. Hì hì!
Hắn chả hiểu gì, ngơ ngác nhìn nàng như trẻ con, vậy là từ giờ hắn đã có tên, hơn 30 năm có mặt trên cõi đời, hôm nay chính thức hắn đã có một cái tên. Hắn viết cái tên Kem ra giấy rồi bắt từ giờ mọi người phải gọi hắn như vậy.
Khoá tình nguyện 3 tháng của nàng kết thúc. Hôm chia tay, nàng ôm bọn trẻ rơm rớm nước mắt, hắn nhìn nàng, lặng thinh.
_Anh Kem ở lại chăm sóc bọn trẻ tốt nhé, anh nhớ ôn lại những gì em đã dạy học cho anh để còn dạy lại cho mấy đứa nhóc đấy!
Hắn khẽ gật đầu, mặt buồn buồn!
Ngày hôm sau nàng không đến nữa, hắn biết thừa thế mà theo bản năng thỉnh thoảng vẫn ngóng ra ngoài. Tập giấy nàng tặng để học chữ được hắn giữ gìn rất cẩn thận, lúc rảnh hắn vẫn lôi ra viết tên nàng rồi viết tên hắn. Bà sơ thấy vậy phiền lòng lắm.
_Này Kem, tao bảo mày là không được thích cái con nhỏ tình nguyện ấy rồi cơ mà, trông mày bây giờ như thằng ất ơ ấy. Nó không đến cái trại trẻ rách này nữa đâu, mày đừng ngóng, quên nó đi. Mà từ giờ không có kem với củng gì nữa, tao vẫn sẽ gọi mày là thằng câm của ngày trước, rõ chưa?
Hắn buồn xo, lủi thủi vào một góc ngồi. Nàng mới chỉ dạy hắn cách nhớ thương một người thôi, chứ đã dạy hắn cách quên một người như thế nào đâu.
Hắn lại trở nên lầm lì và cộc cằn như xưa, hắn cũng chẳng cười với bất cứ ai nữa.
Rồi nàng lại xuất hiện sau một thời gian dài. Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười ngờ nghệch, cái nụ cười mà hắn cất giữ chỉ để dành riêng cho nàng. Nàng vẫn xinh đẹp và quyến rũ như vậy, nàng còn mua kem cho hắn nữa. Cái kem lạnh buốt tê cóng cả răng. Hắn không dám ăn, cầm cái kem và ngắm nàng ăn đến nỗi cái kem chảy nước đầy ra tay.
_Ơ anh Kem ăn đi, ngon lắm đấy!
Hắn nhìn nàng, cười cười, cứ để mặc cho kem chảy mãi.
_Bao giờ anh Kem lên thành phố chơi với em nhé, em bảo bạn em xin việc cho, anh kiếm thêm chút tiền để phụ giúp các sơ.
Nghĩ đến chuyện được gần nàng hắn vui lắm, xin bà sơ cho lên thành phố ngay. Mới đầu sơ bà phản đối kịch liệt, sau đó bà đổi hướng sang khuyên nhủ ngọt ngào, lí lẽ. Hắn không được như ý tỏ ra bực dọc, nhấm nhẳng với mọi người. Thấy hắn khổ tâm quá, bà sơ đành phải dồng ý cho hắn đi.
_Trên ấy mà khổ quá thì mày về đây với tao và bọn trẻ nhé!
Hắn tỏ ra hớn hở, gật đầu lia lịa.
[...]
Cuộc sống thành phố không êm đềm và tuyệt diệu như hắn tưởng tưởng. Hắn không được gặp nàng thường xuyên, nhưng công việc thì cũng tạm được.
Một lần rủ hắn đi ăn cơm trưa, nàng nói với hắn rằng nàng sắp kết hôn, nàng rất vừa thấy hạnh phúc vừa thấy hồi hộp, lo lắng. Hắn ngồi đơ người một lúc. Nàng sẽ lấy chồng, vậy là hắn sắp mất nàng rồi ư? Không, nàng đã bao giờ là của hắn đâu mà mất được.
Lặng lẽ quan sát những lúc nàng cười, nàng trò chuyện mà hắn thấy tim mình như vỡ ra. Hắn yêu nàng, rất rất yêu, hắn muốn hét to cho nàng hiểu điều ấy, mặc kệ nàng có chịu đáp trả lại tình cảm đó hay không. Nhưng hắn không thể, vì hắn là một gã câm.
Đám cưới diễn ra đúng như kế hoạch, hắn cũng đến dự với tư cách bạn của cô dâu. Hắn mặc một bộ đồ cũ kĩ, đi đôi giày cũ kĩ, tiền mừng của hắn toàn tờ bạc lẻ nhưng chẳng chịu thua kém ai. Người ta đi bao nhiêu hắn cũng mừng nàng như vậy, có khi còn hơn ấy.
Mọi người ai nhìn hắn cũng tránh xa và tỏ ra khinh bỉ, chỉ có mỗi nàng, dù mặc bộ quần áo bình thường hay đang vận bộ váy cưới thì nàng vẫn dịu dàng với hắn.
Nàng giờ đây đã trở thành vợ người ta, thế nhưng hắn vẫn không thể dừng chuyện yêu nàng lại được. Hắn vẫn là bạn của nàng, vẫn là người nàng tìm đến mỗi khi có tâm sự buồn. Mặc dù hắn chỉ biết im lặng, đôi khi là chìa những tờ khăn giấy cho nàng nhưng nàng vẫn rất thích được ngồi trò chuyện cùng hắn, cái cảm giác bình yên mà nàng không tìm ở đâu được, kể cả người chồng mà nàng rất yêu thương.
Hàng ngàn lần hắn muốn nói hắn yêu nàng, một việc làm rất đơn giản mà hắn không bao giờ làm được, vì hắn bị câm, và vì nàng mãi không thuộc về hắn. Nàng thích kem, hắn thường xuyên mua đem đến cho và lặng lẽ ngắm nhìn nàng ăn chúng, hạnh phúc đơn giản chỉ là thế.
Rồi chồng nàng ghen chuyện nàng thường xuyên gặp hắn, cuộc sống gia đình nàng lục đục, nàng buồn nhiều và cũng ít đi gặp hắn hơn.
Một lần hắn mua rất nhiều kem mang đến cho nàng, lại nhằm đúng lúc chồng nàng cũng có nhà. Chồng nàng tỏ ra hằm hè vô cùng khó chịu, nàng thì cảm thấy rất khó xử, chỉ có hắn là vẫn cười tươi giơ túi kem ra cho nàng.
Nàng không nỡ từ chối, rụt rè đưa tay đỡ lấy túi kem, chồng nàng thấy vậy liền chạy đến giằng túi kem rồi ném thẳng ra ngoài đường.
_Nếu cô thích thì đi theo hắn luôn đi!
Nàng bật khóc, cố giải thích. Hắn đần mặt ra không hiểu rằng mình đã gây ra hậu quả gì. Hai vợ chồng nàng cãi nhau to tiếng, một lúc sau chồng nàng đẩy cửa bỏ đi đâu đó, nàng ngồi trong nhà khóc lóc vật vã, hắn vẫn đứng ở ngoài chứng kiến từ nãy giờ. Thấy chồng nàng đi rồi, hắn đi vào, đưa cho nàng khăn giấy rồi ú ớ mấy từ gì đó. Nàng hất tay hắn ra:
_Anh Kem đi đi, em ghét anh lắm, từ lần sau anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!
Hắn sững sờ, nàng chưa bao giờ quát hắn, chưa bao giờ đuổi hắn như thế. Hắn im lặng, đứng nhìn nàng một lúc rất lâu rồi quay đầu bước đi. Túi kem hắn mua bị chồng nàng ném ra đường đã chảy tan thành nước.
Hắn buồn bã bước từng bước nặng nề trên đường. Hắn định sáng hôm sau sẽ trở về trại trẻ mồ côi.
Lúc dọn đồ đạc hắn cất cẩn thận cái lọ có rất nhiều con hạc giấy hắn đã tự tay gấp cho nàng, định rằng sẽ tặng nó cho nàng vào một - dịp - đặc - biệt. Hắn muốn gặp nàng lần cuối vì hắn biết nàng sẽ không bao giờ đến cô nhi viện nữa.
Hắn đứng từ xa lặng nhìn nàng, hắn muốn chạy đến hét thật to 3 chữ "Anh yêu Em" nhưng không thể, bởi vì hắn bị câm. Nhưng nếu có thể nói được thì hắn có dám không nhỉ?
Bỗng hắn thấy có một kẻ côn đồ lại gần nàng định sàm sỡ, hắn thấy hai người đang vật lộn với nhau, con đường lúc đó vắng tanh không ai qua lại. Chẳng kịp suy nghĩ, hắn lao đến nhưng đã quá muộn. Tên côn đồ nằm đó máu me bê bết, còn nàng thì sợ hãi ngồi run rẩy bên cạnh với con dao vẫn đang cầm chặt trên tay.
Nàng hoảng loạn thực sự, thấy hắn, nàng khóc nấc lên, buông con dao và ôm chặt hắn:
_Anh Kem ơi, em giết người rồi!
Hắn vỗ về nàng, bằng ngôn ngữ đặc biệt, hắn nói nàng đừng sợ. Hắn bình tĩnh đưa nàng về và đi làm công việc của hắn.
Toà tuyên án hắn bị tù chung thân vì tội giết người.
Hôm xét xử nàng khóc như mưa. Hắn không cho nàng khai sự thật, hắn bảo nàng mà nói thì hắn sẽ chết ngay tại chỗ. Nàng ân hận vì đã đưa hắn lên thành phố để bây giờ hắn phải lãnh án chết thay nàng.
Hắn làm được chút tiền, dặn nàng gửi về cô nhi viện hộ, và nói với các sơ là hắn đã đi một nới rất xa không trở về nữa. Nàng nức nở gật đầu.
Lúc về nhà trọ của hắn, nàng tìm được những con hạc giấy được đựng trong một lọ thuỷ tinh to đùng. Mỗi con hạc hắn vẽ một hình trái tim trong đó có tên nàng và tên hắn, bên ngoài miệng lọ treo một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ "Cả thế giới biết anh yêu em!"
|
|
|
| Xin cho anh chạm vào trái tim em |
|
Đăng bởi: linhcvkt - 01-09-2013, 10:46 AM - Diễn đàn: Hạt Giống Tâm Hồn
- Không có trả lời
|
 |
- Anh….
Đỗ Quỳnh chưa kịp dứt lời thì đã bị thằng Rác tát một cái như trời giáng vào mặt, nhỏ ngây người ra, hai chân tê cứng và đôi vai gầy bắt đầu rung lên bởi nhịp thở tức tưởi, oan lắm, ức lắm, nhỏ tự nói nói với lòng.
Không được khóc, không được khóc!
Bàn tay nhỏ bé của Đỗ Quỳnh nắm chặt nhưng đã quá trễ để ngăn lại những dòng lệ đang tuôn ra khỏi khoé mắt. Một lần nữa nhỏ lại khóc, thằng Gác lại thắng, hình như làm nhỏ khóc là niềm vui của nó, nó chống hai tay lên hông, lớn tiếng quát.
- Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.
Sau khi cảnh cáo Đỗ Quỳnh, Rác bỏ đi một mạch, để nhỏ đứng lại, lặng lẽ nhặt lấy chiếc cặp đang nằm lăn lóc trên mặt đường rồi lủi thủi ôm mặt, theo sau. Rác là vậy, luôn luôn hung dữ và cộc cằn.
Hơn Đỗ Quỳnh hai tuổi, Rác là anh của nhỏ nhưng Rác không cho nhỏ kêu Rác là ” anh “. Rác bắt nhỏ phải xưng ” tao ” và kêu Rác là ” mày “. Suốt thời thơ ấu của mình, nhỏ cứ luôn thắc mắc, thằng Cu Ty và con Hạnh Phì là anh em, nhỏ với Rác cũng là anh em, nhưng sao giữa tụi nhỏ lại có khoảng cách xa như vậy? Nhỏ cứ chạy theo Rác mãi, chẳng bao giờ được đi cùng Rác trên con đường đến trường dù chỉ một lần. Rác ghét nhỏ…có lẽ ngay từ cái ngày đầu tiên nhỏ cất tiếng khóc chào đời, Rác ghét nhỏ, vì nhỏ luôn cố tỏ ra đáng yêu trước mặt Rác hay Rác ghét nhỏ…..vì nhỏ là con của mẹ nhỏ, con của người phụ nữ không bao giờ gọi Rác bằng cái tên trong giấy khai sinh, chỉ gọi là Rác…
- Mày là thằng rác rưởi, suốt ngày chỉ biết quậy phá, chẳng phụ giúp được gì, cũng có ngày tao tống mày ra đường cho xem.
Những lúc mẹ nhỏ thốt ra câu nói quen thuộc ấy, nhỏ thấy Rác mỉm cười, không biết từ lúc nào, Rác không còn cảm thấy tủi nhục mỗi khi bị người ta gọi mình là ” Rác ” nữa, ngược lại, nhỏ còn nghe Rác nói với bạn, Rác tự hào khi mình là rác, là thứ rác rưởi mà cho dù cố sức, mẹ nhỏ cũng không cách nào đổ đi được, chỉ biết chau mày khó chịu và thở dài bất lực mỗi khi có ai đó sang mắng vốn Rác về cái tội phá xóm, phá làng. Thế là nhỏ đâm ghét, không thèm ” theo đuôi “, bắt chuyện với Rác nữa. Họ sống với nhau như những người xa lạ dưới một mái nhà cho đến năm nhỏ mười sáu tuổi, Rác ra đường thật, nhưng không phải là do mẹ nhỏ ” tống “, là Rác tự đi, Rác đi ngay khi nhận được giấy báo nhập học của trường đại học kinh tế thành phố Hồ Chí Minh và từ đó, Rác không một lần quay về quê nhà, thỉnh thoảng, chỉ gọi vài cuộc điện thoại cho ba để đảm bảo rằng ba vẫn khoẻ, còn mẹ nhỏ và nhỏ, Rác xem như không tồn tại trên đời này.
Tất nhiên, nhỏ cũng vậy, khi nhỏ quyết định lên Sài Gòn học thiết kế thời trang, nhỏ bỏ mặc lời khuyên của ba, kiên quyết không nương tựa và tiếp nhận sự giúp đỡ từ Rác , nhỏ tự thuê cho mình một căn phòng trọ gần trường, tự làm, tự lo cho cuộc sống của mình. Nhưng dòng đời xô đẩy ác nghiệt lắm, rồi một ngày đẹp trời, nhỏ gặp lại Rác, hai người ghét nhau vô tình đụng độ nhau giữa đường đời….
- Hoàng Lập. – Đỗ Quỳnh nắm chặt quai chiếc túi xách – Tôi muốn gặp Đinh Hoàng Lập.
- Cô có hẹn trước không? – Người phụ nữ ngồi sau quầy tiếp khách đặt cây viết xuống, ngước lên nhìn Đỗ Quỳnh.
- Không, nhưng tôi có chuyện gấp cần gặp anh ấy.
- Xin lỗi, giám đốc của chúng tôi đang họp, hiện giờ không thể tiếp khách được, hay là cô để lại tên và số điện thoại, tôi sẽ giúp cô chuyển cho anh ấy.
- Hôm nay không gặp được anh ấy, tôi sẽ không về đâu. – Đỗ Quỳnh tỏ vẻ kiên quyết.
- Không được cô à, nguyên tắc của công ty chúng tôi là đến phải có lịch hẹn, cô đến đột xuất thế này, lại khăng khăng làm theo ý mình, tôi khó xử lắm. Mong cô hiểu và ra về cho. – Người phụ nữ chau mày, khó chịu – Nếu cô không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ.
Bầu không khí đang căng thẳng thì cánh cửa phòng giám đốc chợt mở, bước ra là một người đàn ông cao to mặc chiếc áo sơ mi đen, khuôn mặt nam tính cùng mái tóc cắt sát của anh ta khiến Đỗ Quỳnh cảm thấy có chút gì đó quen thuộc nhưng tiếc là Đỗ Quỳnh không có thời gian quan sát lâu, cô chỉ ngừng lại hai giây để xem đó có phải là Hoàng Lập không, rồi lập tức quay người lại, cãi nhau tiếp với người phụ nữ đứng sau quầy.
- Tôi không cố ý quấy rầy cô, xin cô để tôi vào trong gặp Hoàng Lập, sau khi nói xong những gì cần nói, tôi sẽ đi ngay.
- Có chuyện gì vậy? – Một giọng nói vang lên từ phía sau Đỗ Quỳnh. – Tôi có thể giúp gì cho cô?
- Hay quá – Đỗ Quỳnh quay mặt lại – Tôi muốn tìm…
Đỗ Quỳnh im bặt. Ở một khoảng cách khá gần, chỉ mất chừng năm giây, cô đã nhận ra người đàn ông đang đứng trước mặt mình là Rác, ngoại trừ làn da ngăm rám nắng, thân hình anh ta có vẻ cao hơn, to hơn, khuôn mặt, phong thái cũng chững chạc và trưởng thành hơn rất nhiều, anh ta không còn là thằng thanh niên ngày nào đã cùng cô chung sống trong căn nhà nhỏ ở vùng quê nghèo nữa. Tám năm làm con người ta thay đổi nhiều thật.
“ Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.”
Không hiểu sao đột nhiên trong lúc này cô lại nhớ đến cái tát như trời giáng vào mặt của anh ta và những lời anh ta đã hét vào mặt cô khi cô còn là một đứa trẻ ngây dại.
- Từ Minh, cô ấy muốn gặp giám đốc, nhưng không có hẹn trước – Người phụ nữ trả lời thay Đỗ Quỳnh.
Từ Minh, suýt tí nữa Đỗ Quỳnh đã quên mất tên thật của Rác là Từ Minh.
- Được rồi, em cứ làm việc của em đi, để anh giải quyết – Từ Minh quay sang Đỗ Quỳnh – Theo tôi vào đây.
Ngọt ngào với người phụ nữ kia bao nhiêu, Từ Minh tỏ ra thô lỗ với Đỗ Quỳnh bấy nhiêu, cô đoán đúng, anh chắc chắn cũng đã nhận ra cô, xem ra ngoài cái mẽ bắt mắt, tính tình của anh ta vẫn không hề thay đổi.
- Cô tìm Hoàng Lập có chuyện gì? – Từ Minh đi thẳng đến góc phòng và ngồi xuống chiếc ghế sau bàn làm việc, một đống giấy tờ, hồ sơ chất cao ngang mặt anh ta.
- Chuyện riêng, tôi không thể nói anh nghe được. – Đỗ Quỳnh chậm rãi bước lại gần Từ Minh.
- Để tôi đoán nhé – Ánh mắt Từ Minh dán chặt vào khuôn mặt cô – Cô là bạn gái của Hoàng Lập?
Đỗ Quỳnh không trả lời, Từ Minh tiếp.
- Làm thế nào hai người quen biết nhau?
Đỗ Quỳnh vẫn không trả lời.
- Đừng trách tôi không nhắc nhở cô nhé, Hoàng Lập không phải là đối tượng phù hợp với cô đâu, nếu muốn bình yên, hãy chọn và yêu một người khác, người nào thật lòng với cô ấy.
- Tôi theo anh vào đây không phải là để anh dạy đời tôi, nếu anh không thể giúp tôi gặp Hoàng Lập, thì xin phép, tôi về đây.
Từ Minh chưa kịp lên tiếng thì Đỗ Quỳnh đã ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại. Cô trỗi dậy, cuối cùng cô cũng đủ sức để trỗi dậy, cô không còn là con bé ngu ngốc chạy theo anh để bị anh ức hiếp ngày nào, cô hoàn toàn hài lòng với thái độ và phản ứng của mình khi nãy trước Từ Minh…Bước khỏi cửa công ty, cô ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh bồn hoa, tay khẽ sờ lên phần bụng của mình, đầu óc miên man nghĩ đến một sinh linh bé nhỏ đang tồn tại trong cơ thể cô, con cô, con của cô và Hoàng Lập, hôm nay cô đến là để báo cho Hoàng Lập biết tin vui này nhưng xem ra gặp được anh, với cô là cả một vấn đề. Đỗ Quỳnh thở dài rồi khẽ nhìn lên bầu trời, một vài cơn gió thổi mạnh mang theo khá nhiều mây đen khiến xung quanh bao trùm một màu u tối, chắc vài phút nữa trời sẽ đổ cơn mưa, cô đắn đo không biết nên về hay nên ở, cô muốn chờ Hoàng Lập thêm chút nữa, cũng gần đến giờ anh tan sở rồi còn gì. Thế rồi cô quyết định chờ.
Mười phút,Hai mươi phút,Ba mươi lăm phút,……………………………..Cuối cùng, Hoàng Lập cũng xuất hiện, nhưng Đỗ Quỳnh chưa kịp nói gì với anh thì anh đã ” chặn họng ” cô rồi.
- Chẳng phải tôi đã nói rõ với cô rồi sao? Tôi đến với cô chỉ vì muốn thay đổi ” khẩu vị ” của mình. Tôi với cô kết thúc rồi, tôi đã quen với người khác, cô còn chạy đến đây tìm tôi làm gì, tính níu kéo tôi sao, tôi nói cô biết, đừng nghĩ dai dẳng là có thể cứu vãn mọi chuyện, bây giờ cho dù cô có con với tôi, tôi cũng không thay đổi ý định của mình mà quay về bên cô đâu. – Sau khi mạnh miệng tuyên bố, Hoàng Lập kết luận – Phụ nữ đúng thật là phiền phức, tôi đi đây, sau này đừng đến tìm tôi nữa.
Cả người Đỗ Quỳnh tê cứng, môi cô mím chặt không nói nên lời, và cô cứ đứng yên như thế trong cơn mưa đang mỗi lúc một lớn dần, cô không khóc, cái tính lì lợm cô tự rèn luyện cho mình bao năm qua đã giúp cô giữ lại những giọt nước mắt trong tim mình, cô tự nói với bản thân cô…cô đứng đây không phải là vì nuối tiếc người đàn ông đó, cô đứng đây không phải là vì cô bị người đàn ông đó làm tổn thương, đau đớn, mà cô đứng đây vì cô muốn rửa sạch cơ thể mình, cô muốn cô phải thật tỉnh táo để nhận ra rằng..cô đã mắc phải một sai lầm kinh khủng và đó là một bài học nhớ đời cho cô về cái tội cô đã yêu hết lòng. Cô cứ đứng, cứ đứng cho đến khi mọi vật trong tầm mắt cô bắt đầu chao đảo, mờ đi…rồi thì tất cả chìm đắm trong bóng đêm…
- Cô thấy trong người thế nào?
Từ Minh ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường. Một vài cô y tá đi ngang qua giúp Đỗ Quỳnh dễ dàng đoán được mình đang ở đâu. Giọng cô yếu ớt.
- Tại sao anh lại ở đây?
- Tôi tan sở và thấy cô nằm ngất xỉu giữa đường nên đã đưa cô vào đây, lẽ ra cô phải cảm ơn tôi thay vì chất vấn và nói chuyện với tôi bằng cái thái độ như bây giờ. – Từ Minh chỉ trích cô.
Thay vì đáp trả, Đỗ Quỳnh sực nhớ đến đứa bé, cô hốt hoảng.
- Bác sĩ, tôi muốn nói chuyện với bác sĩ.
Từ Minh đứng lên, anh đi lại bên khung cửa sổ, chống hai tay lên hông rồi nhìn ra bên ngoài.
- Đứa bé không sao, không bị ảnh hưởng gì cả.
Đỗ Quỳnh chờ nghe anh chỉ trích, đây là cơ hội tốt để anh trả đũa và ” lên đời “với cô, nhưng không, khoảng thời gian sau đó trôi qua trong im lặng.
- Ba tôi và mẹ cô có biết chuyện này không?
Lại cái kiểu phân chia rạch ròi ấy.
- Không, tôi chưa nói với họ, tôi không muốn họ lo lắng.
- Vậy bây giờ cô tính sao? Một mình nuôi con? Hay một mình đi giải quyết đứa bé?
- Cái cách hỏi đểu cán của anh làm tôi khó chịu đấy, anh về đi, tôi có cách giải quyết của tôi, anh không cần quan tâm đến, chúng ta là ” người dưng “, nhớ không ? – Đỗ Quỳnh bực dọc kéo tấm chăn qua đầu.
- Bước xuống giường và thay đồ đi – Từ Minh ra lệnh – Tôi sẽ đưa cô về nhà, cô không tính nằm lại đây ăn vạ cả đêm chứ?
Đỗ Quỳnh ngồi dậy.
- Tôi có thể tự đón taxi.
- Được, đón taxi về chuẩn bị tinh thần đi, tôi sẽ điện thoại báo cho mẹ cô biết một tiếng, tôi tin chắc rằng, sáng mai trời vừa sáng, bà ấy đã có mặt trước cửa nhà cô rồi.
- Anh….
- Nhanh lên. – Giọng Từ Minh dứt khoát – Và sẵn đây tôi cũng nói cho cô hay, trong thời gian tới, tôi sẽ thường xuyên ghé nhà cô để chờ xem sẽ cô giải quyết vụ việc này thế nào, đợi mọi chuyện ổn thoả rồi, tôi mới không đến nữa.
- Tại sao? – Đỗ Quỳnh lập tức nói ra hai từ mình đang suy nghĩ trong đầu.
- Tôi không thích trả lời cô. Cô còn hỏi nữa thì ngày mai, chính mẹ cô sẽ hỏi cô hai từ ấy đấy.
Từ Minh vẫn vậy, luôn luôn dùng điểm yếu của cô để công kích cô, còn cô thì lúc nào cũng ở trong thế bị động, bị người ta khống chế, chèn ép, không cách nào thoát ra được. Cô không thích Từ Minh, Từ Minh cũng không ưa gì cô, nhưng vì một điều gì đó mà Từ Minh bắt buộc phải chăm sóc cô, cùng cô trải qua những ngày tháng kinh khủng nhất trong cuộc đời, có lẽ, tận sâu trong đáy lòng, Từ Minh cũng như cô, nhận thức rõ ràng và không thể chối bỏ một sự thật…hai người chảy chung một dòng máu, hai người là anh em. Cô nghĩ, đó chính là nguyên nhân khiến anh ta không thể bỏ mặc cô vào lúc này.
Tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi, Đỗ Quỳnh đoán không sai, Từ Minh đến thăm cô, nhưng hôm nay anh không đi một mình, anh dẫn theo một người phụ nữ khá xinh đẹp, là người hôm trước đã ” hù ” gọi bảo vệ ” tống ” cô ra khỏi công ty.
- Xin chào, tôi là Tú Nguyên, hôm trước chúng ta đã gặp nhau trong công ty, cô còn nhớ tôi không?
- Tất nhiên rồi - Đỗ Quỳnh mỉm cười, đứng sang một bên, nhường đường cho Từ Minh và Tú Nguyên bước vào.
- Từ Minh bảo lần nào đến đây cũng thấy cô một mình, nên anh ấy muốn tôi trở thành bạn tốt của cô. Cô…không vì chuyện lần trước mà từ chối tôi chứ?
- Không đâu, hiếm khi Từ Minh lại biết lo nghĩ cho ” người dưng ” này, tôi thấy mừng mới phải.
Thấy mặt Từ Minh đanh lại, Đỗ Quỳnh giả lả sang chuyện khác ngay.
- Có nước cam ép trong tủ lạnh, tôi lấy cho hai người uống.
Từ ngày tiếp xúc với Tú Nguyên, Đỗ Quỳnh hiểu thêm về Từ Minh rất nhiều, cô không thể phủ nhận một điều, người anh trai cùng ba khác mẹ của cô… là một người đàn ông có tài, một sinh viên xuất thân từ tỉnh lẻ nhưng không ngờ lại tốt nghiệp đại học loại thủ khoa, vừa ra trường đã được mời về làm trưởng phòng, chuyên phụ trách kế hoạch kinh doanh cho một tập đoàn nước giải khát danh tiếng, được cấp nhà, cấp xe, anh ta không giống như Hoàng Lập, ngồi vào được vị trí của ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào mối quan hệ của gia đình. Nhắc đến Hoàng Lập, đột nhiên cô nghĩ đến số phận, cuộc đời của con cô sau này, không biết nó sẽ thế nào khi biết ba của nó ” từ chối ” nó…. ngay từ khi nó chưa chào đời, nó sẽ thế nào khi nó trông thấy bạn bè của nó ai ai cũng có ba, còn nó thì chỉ có mẹ? Và nó sẽ thế nào mỗi khi nó cô đơn, khi nó vấp phải những trắc trở lớn trên đường đời mà nếu có ba, chắc chắn ba nó sẽ dắt nó bước qua một cách dễ dàng? Một cảm giác hoảng loạn và sợ hãi bỗng ập đến, trĩu nặng trên vai cô, cô bật khóc, thì ra khi trước đây cô không rơi lệ, không phải vì cô mạnh mẽ mà là nỗi đau chưa thấm sâu vào tim cô, chưa phát tán trong cơ thể cô nên cô mới cười, mới bất cần như thế.
Từ Minh lại đến thăm cô.
- Cô sao vậy? – Từ Minh bước vào nhà với hai túi thức ăn to đùng.
- Hôm nay Tú Nguyên không đến cùng anh à?
- Cô ấy bận – Từ Minh đặt túi thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống cạnh Đỗ Quỳnh. – Thế nào? Tự nhốt mình trong nhà riết, không tốt cho sức khoẻ của cô và thai nhi đâu, hôm nay tôi xin nghỉ phép, trời lại nắng đẹp, tôi đưa cô đi đâu đó ăn, rồi mua sắm một ít đồ.
- Từ Minh, tôi nghĩ kĩ rồi – Giọng Đỗ Quỳnh yếu ớt – Tôi tính bỏ đứa bé đi.
- Tại sao? – Từ Minh thắc mắc.
- Tôi không có khả năng, cũng không có lòng tin làm một người mẹ tốt. Tôi nghĩ con tôi cần một người ba, nhưng tôi biết lấy đâu ra…một người có thể bao dung tôi để làm ba của nó, chăm sóc nó, che chở nó..cùng nó trải qua những giai đoạn quan trọng trong cuộc đời..Đôi khi từ bỏ nó, cũng là một cách để bảo vệ nó, đúng không?
- Tôi có thể làm ba của đứa bé! – Từ Minh nhìn Đỗ Quỳnh – Tôi có thể đứng chờ hàng giờ trước phòng bệnh để chờ cô sinh đứa bé ra, tôi cho phép nó gọi tôi là ba, tôi cũng sẽ đưa nó đi học mỗi ngày, mua đồ chơi cho nó, nuôi dạy nó nên người.
- Và anh sẽ được người ta phong tặng danh hiệu ” người bác thương cháu vô địch ” – Đỗ Quỳnh mỉm cười, nụ cười của cô mới yếu ớt làm sao – Anh đùa thôi phải không, anh đừng quên…anh còn cuộc sống của anh nữa.
- Tôi sẽ làm như vậy đấy – Từ Minh đứng lên – Tôi sẽ cùng cô nuôi con, miễn là sau này cô đừng bao giờ nhắc đến cái tên Đinh Hoàng Lập trước mặt tôi.
Từ Minh bước ra khỏi căn phòng trọ và đóng cửa lại.
Lặng người hồi lâu, Đỗ Quỳnh đứng lên thu dọn một ít đồ đạc rồi không nói không rằng, đón xe về quê. Cô nhớ mẹ cô, cô muốn tìm về một chút bình yên cho lòng mình…
- Đồ khốn, ông dám động tay động chân với tôi sao?
Vừa về đến hàng rào, Đỗ Quỳnh đã nghe thấy tiếng mẹ cô la lớn.
- Con Quỳnh là con ai? Nói ! Đến nước này mà bà còn chối cãi sao?
- Tôi…- Mẹ Đỗ Quỳnh ôm mặt, bật khóc – Là… con của tôi với ông Tư…
Không kiềm chế được mình, ông Đỗ hét lên một tiếng thật to rồi hất tung mọi thứ trong nhà, tiếng gào khóc, tiếng đồ đạc đổ bể, tiếng mấy người hàng xóm chạy qua can ngăn…tất cả những âm thanh hỗn độn đó cùng lúc tấn công vào tai Đỗ Quỳnh, khiến tâm trí cô náo loạn. Cô thả chiếc túi xuống và quay người bỏ chạy.
“ Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.”
Ừ, Từ Minh nói đúng, cô với Từ Minh là ” người dưng “
Từ Minh không phải là anh cô.
Ba…cũng không phải là ba cô.
Cô là con của một người phụ nữ ngoại tình và một người đàn ông vô liêm sỉ.…………
- Đỗ Quỳnh!
Một bàn tay chụp lấy cô và giữ lại.
- Nghe tôi nói này… – Từ Minh sợ Đỗ Quỳnh đau nên thả lỏng tay cô. – Có gì chúng ta về nhà rồi từ từ nói.
Đỗ Quỳnh quay phắt người lại, cô chau mày.
- Tại sao anh biết tôi ở đây?
- Tôi vừa tính đi thì thấy cô ra khỏi nhà với cái túi du lịch. Nên tôi lái xe theo sau cô.
- Tại sao anh không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì?
Từ Minh im lặng.
- Anh đã biết ? – Đỗ Quỳnh bước tới một bước – Anh biết từ bao giờ? Năm anh mười tuổi?….Mười một tuổi?…Mười lăm tuổi?….Hay thật! – Đỗ Quỳnh nhìn lên, mỉa mai – Bây giờ thì tôi đã biết lý do vì sao anh ghét cay ghét đắng tôi trong khi tôi chẳng làm cái quái gì đụng chạm đến anh rồi.
Đỗ Quỳnh bỏ đi, giọng cô vọng lại phía sau.
- Anh biết không, cũng trên con đường này, đã bao lần tôi tự hỏi mình…tại sao anh luôn luôn đi trước, còn tôi thì lẽo đẽo theo sau? Tại sao chúng ta không thể dắt tay nhau cùng đi, như thằng Cu Ty và con Hạnh Phì? Và…… – Giọng cô nghẹn lại, đứt quãng – Tại sao anh lại tát thẳng vào mặt tôi…mỗi khi tôi gọi anh bằng ” anh “?
Một chiếc xe tải nhỏ đang lạng lách, lao tới với tốc độ nhanh, hình như thắng xe gặp vấn đề nên người tài xế cố tình bóp còi inh ỏi để người đi đường bỏ chạy.
Chết là hết!
Chết thì không còn biết gì nữa.
Thay vì né sang một bên, trong phút nóng giận và chán nản, Đỗ Quỳnh cố tình đứng yên, tim cô đập mạnh, run sợ chờ đón những giây phút cuối cùng của sự sống nhưng khi tiếng phanh rõ to vang lên, đến khi cô hoàn hồn, cô mới phát hiện mình đang nằm bên đường, cách Từ Minh một đoạn không xa. Máu, cơ thể Từ Minh đang chảy rất nhiều máu…Tay chân Đỗ Quỳnh rung lên bần bật, cô cố sức lết về phía Từ Minh, nước mắt rơi ướt đẫm khuôn mặt nhưng cô không nói được lời nào.
- Bởi vì… anh yêu em..- Máu của Từ Minh thấm ướt chiếc váy trắng của Đỗ Quỳnh, giọng anh vang lên thật khẽ – Cuối con đường…dù thế nào cũng phải đi hết..con đường của mình..anh sẽ chờ…em nơi cuối con đường..
Đôi mắt mệt mỏi của Từ Minh từ từ nhắm lại, tay anh thả lỏng và đầu anh gục xuống, ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Đỗ Quỳnh. Đến giây phút cuối cùng, cô vẫn không nói được tiếng nào, cô cứ khóc, khóc như một đứa trẻ cho đến khi cô ngất đi giữa con đường rải đầy lá vàng rơi. Đó là một buổi chiều cuối tháng sáu, buổi chiều mà cho dù mười năm, hay hai mươi năm nữa, Đỗ Quỳnh cũng không bao giờ quên được…buổi chiều cô mất đi một người quan trọng nhất đời mình.
************
Suốt một tuần sau khi Từ Minh qua đời, Đỗ Quỳnh không nói tiếng nào, cô mang theo tất cả nỗi đau về Sài Gòn và tự nhốt mình trong phòng trọ, cho đến khi Tú Nguyên tìm đến.
- Đỗ Quỳnh. – Tú Nguyên mỉm cười – Chúng ta đi đâu đó uống tách cà phê đi.
- Xin lỗi, để hôm khác được không?
- Không được, tôi phải đưa cô đến nơi này, ngay bây giờ.
Đỗ Quỳnh miễn cưỡng mặc chiếc áo khoát vào rồi theo sau Tú Nguyên ra khỏi nhà. Chiếc taxi dừng lại trước một khu chung cư cao cấp bên quận bảy.
- Đây là đâu?
Tú Nguyên không trả lời, lẳng lặng đi trước, bỏ mặc Đỗ Quỳnh theo sau. Cô ta lấy chìa khoá từ trong chiếc túi xách ra rồi mở cửa.
- Đây là nơi Từ Minh ở, tôi chắc rằng anh ấy chưa bao giờ đưa cô về đây. – Tú Nguyên né sang một bên, nhường đường cho Đỗ Quỳnh bước vào – Bởi vì anh ấy đang âm mưu cho cô một bất ngờ. Nhưng tiếc là….anh ấy ra đi quá đột ngột..sắp tới, công ty sẽ thu lại nhà..họ cho chúng ta khoảng một tuần để chúng ta giải quyết cái đống này.
Đỗ Quỳnh đảo mắt một vòng xung quanh, căn phòng khách chất đầy đồ chơi, vật dụng và những thứ cần thiết cho trẻ em, một số còn nằm yên trong bao, một số đang nằm vung vãi trên sàn nhà, có vẻ như Từ Minh đang nghiên cứu và tập làm quen với vai trò một người ba thì phải. Đỗ Quỳnh đi đến ” chiếc xe tập đi ” Từ Minh đang lắp dở, ngồi thụp xuống và xem xét.
- Từ Minh thích màu xanh, phải không?
- Không, anh ấy thích màu đen, cô mới là người thích màu xanh. – Tú Nguyên thở dài.
- Thảo nào… tất cả đều màu xanh. Tú Nguyên này, cô có yêu Từ Minh không?
Sau vài giây lúng túng, Tú Nguyên thừa nhận.
- Có, nhưng người anh ấy quan tâm nhất chính là cô. – Tú Nguyên ngồi xuống ghế sô pha – Thật ra năm mười hai tuổi, Từ Minh đã biết… hai người không phải là anh em cùng ba khác mẹ, anh ấy tình cờ nghe mẹ cô thừa nhận với ông chú Tư nào đấy, cô là con của ông ta, nhưng vì ông ta quá nghèo khổ nên mẹ cô không thể bỏ ba Từ Minh mà đi theo ông ta được.
- Chính vì thế mà anh ấy luôn cô lập tôi, ức hiếp tôi. – Giọng Đỗ Quỳnh yếu ớt.
- Không phải – Tú Nguyên lắc đầu – Đó là cách thể hiện tình cảm ngu ngốc của một đứa con nít lần đầu tiên thích một người. Ngoài mặt thì chống đối nhưng thật ra anh ấy luôn theo sau bảo vệ cô, che chở cho cô, giống như cái lần cô bị bạn học trong lớp giấu cặp ấy, một mình Từ Minh đã đánh nhau với cả đám nam sinh, tụi nó hoảng sợ mới mang cặp của cô để lại vị trí cũ cho cô. Rồi cái lần cô bị bệnh, không đến trường được, Từ Minh cũng chép bài thay cô…Lần trước, nếu Từ Minh không lên tiếng, Hòang Lập đã bỏ mặc cô một mình đứng đợi dưới công ty rồi…Từ Minh tát cô, vì anh ấy không muốn cô xem anh ấy là anh trai, anh ấy thà làm người cô căm ghét nhất, còn hơn là làm anh trai của cô…. Anh ấy lên thành phố là để trốn chạy, nhưng tôi nghĩ dù thế nào thì….cô làm gì, cô ở đâu, Từ Minh cũng đứng ở một góc khuất nào đó dõi theo cô, chỉ là cô không cảm nhận được thôi.
Từng lời nói của Tú Nguyên như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô.
Thì ra trước giờ người quan tâm cô, yêu thương cô nhất chính là Từ Minh.
Thì ra những lời anh hứa..sẽ đứng hàng giờ trước phòng bệnh để chờ cô sinh em bé, sẽ cho phép con cô gọi anh là ba, sẽ đưa con cô đi học mỗi ngày..là thật lòng.
Thì ra chỉ có cô là khù khờ không hay biết.
- Từ Minh ước gì..anh ấy được chạm tay vào trái tim cô.
Đỗ Quỳnh mỉm cười.
- Anh ấy đã chạm tay vào trái tim tôi !
Phải, không biết từ lúc nào, Từ Minh đã chạm tay vào trái tim cô, anh đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ mạng sống của hai mẹ con cô. Cô yêu anh, và cô sẽ sống thật hạnh phúc bởi cô biết…nơi cuối con đường, luôn có một người đàn ông yêu cô, chờ cô.
Đỗ Quỳnh khẽ đưa tay sờ lên phần bụng của mình.
- Ba con tên Từ Minh. Ba con…rất yêu, rất yêu hai mẹ con mình…
Nước mắt cô lại rơi, nhưng lần này Từ Minh không làm cô đau, Từ Minh mang tình yêu về lại trong cô, nguyên vẹn, tràn đầy.
|
|
|
| Xem phim và [download] miễn phí Phim [ The Philadelphia Experiment -Con tàu bí ẩn]-2012 |
|
Đăng bởi: starmovie - 01-09-2013, 09:56 AM - Diễn đàn: Viễn tưởng
- Không có trả lời
|
 |
The Philadelphia Experiment
Con tàu bí ẩn
Đạo diễn: Paul Ziller
Diễn viên: Nicholas Lea, Ryan Robbins, Gina Holden
Quốc gia: Mỹ
Thời lượng: 88 phút
Năm phát hành: 2012
Điểm IMDB: 3.7
Chính phủ Hoa Kì thực hiện một dự án nghiên cứu bí mật, khởi động lại Thí nghiệm Philadelphia Experiment huyền thoại hồi Thế Chiến II, nhằm tạo ra thiết bị tàng hình có thể làm tàu chiến trở nên tàng hình. Thí nghiệm đem lại kết quả thành công và khiến con tàu đầu tiên (tàu khu trục Eldride) vốn đã biến mất trong cuộc thí nghiệm đầu năm 1943 tái xuất hiện. Thế giới của thế kỉ 21 đứng trước đại họa. Giờ người sống sót duy nhất từ thí nghiệm năm 1943 ấy và cháu gái ông phải ngăn chặn đại họa.
XEM VÀ DOWNLOAD MIỄN PHÍ TẠI STARMOVIE.COM.VN
|
|
|
|