| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,200
» Thành viên mưới nhất: VaughnNett
» Chủ đề: 483,322
» Bài viết: 539,285
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1396 thành viên online. » 0 Thành viên | 1391 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex
|
|
|
| Em chọn cô đơn |
|
Đăng bởi: Kim hồng - 10-08-2012, 03:08 AM - Diễn đàn: Con gái khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
Em vẫn cứ thích một mình ngồi quán café quen, lắng nghe giai điệu thân thuộc nào đó, và nghĩ về những yêu thương vu vơ...
Đừng hỏi vì sao đến giờ em vẫn chỉ mỉm cười khi bất chợt ai đấy hỏi có người yêu chưa?
Đừng hỏi vì sao em mãi không chịu mở lòng ra với ai, cứ khư khư những niềm vui nho nhỏ, những tâm sự vu vơ, đôi khi là cả nỗi buồn bé xinh cho riêng mình?
Đừng hỏi vì sao em không mệt nhoài khi cứ ngày qua ngày, bước đi, trên con đường dài thật dài vắng bóng anh?
Là vì em quá tham lam đúng không anh?
Em vẫn cứ thích hát một mình dưới mưa…
Em vẫn cứ thích một mình ngồi quán café quen, lắng nghe giai điệu thân thuộc nào đó, và nghĩ về những yêu thương vu vơ...
Em vẫn cứ thích đứng bên hiên thật rộng, gió thật mạnh, phả vào mặt thật mềm anh ạ, và mưa thì quá hiền nữa...
Em vẫn hay đạp xe một mình vòng quanh từng con phố, cho dù là bị lạc tung lên, nhưng có hề gì? Em rất rảnh mà, chẳng có ai đợi em cho cái hẹn chiều nay...
Em cũng hay tham gia những trò chơi mạo hiểm, đi qua những cung đường khó khăn, thích thử thách thích trải nghiệm, thích làm những điều mình muốn...
Em cũng thích ngồi bên đường và nhìn ngắm dòng người qua lại, chàng trai nắm tay cô gái, ân cần đưa qua đường, em chẳng buồn đâu, thật đấy, vì em sẽ tự bước đi trên phố tan tầm anh nhé, em nghĩ rằng mình mạnh mẽ quá mà...
Em còn được ăn mặc quần áo lập dị cực kì và sơn móng những màu chẳng giống ai, rồi vui buồn bất chợt, em sẽ đi cắt tóc hay làm kiểu đầu nào đó mới toanh, em thích sự dịch chuyển và thay đổi, điều mà trong mắt các chàng trai thì cô gái dịu dàng không nên làm...
Em, thỉnh thoảng còn tắt máy và biến mất trong vài ngày mà không phải lo người yêu sẽ tìm um lên và lo lắng tột cùng, vì em chỉ có một mình thôi, lặng yên và có khoảng lặng thực sự dành cho bản thân, thế cũng tốt phải không anh?
![[Image: 211005GTTemchoncodon-06ce1.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211005GTTemchoncodon-06ce1.jpg)
Đôi lúc em cũng cười mình ngốc!
Em cũng thích được nắm tay anh chạy thật nhanh trong mưa mùa hạ,
Em cũng thích cùng anh thưởng thức tách café nóng êm một sớm mùa đông,
Em cũng cần một bờ vai vững trãi, sẵn sàng chìa ra cho em tựa mỗi khi em buồn,
Em cũng cần một bàn tay vỗ về khi em mất phương hướng, để em có thể òa vào đó mà khóc ngon lành,
Em cũng cần một nơi để tìm về, như tìm tới sự yên bình yêu thương, khi cuộc sống cứ vô tình cuốn em đi,
Em thỉnh thoảng cũng mỏi mệt và không muốn cứ độc hành mãi nữa đâu anh,
Em đôi khi cũng thầm ghen với lũ bạn cứ kể về người yêu quan tâm che chở,
Em, đã có lúc tự hỏi anh ở đâu trong số những dòng người qua lại tấp nập giờ tan tầm kia?
Nhưng anh em vẫn chưa sẵn sàng đâu anh. Em vẫn sẽ bước đi một mình, vui vẻ và kiêu hãnh, cho đến khi thực sự tìm thấy anh, và hiểu được em cần anh nhiều đến thế!
Khi ấy em sẽ không buông tay anh, mà sẽ giữ lại, thật chặt, thật chặt bên em, cùng đi qua sắc màu cầu vồng của cuộc sống, ở đó có sắc xanh của những chuyến đi, có sắc tím của những ước mơ thật đẹp, có sắc vàng của những cái nắm tay rất chặt, có sắc hồng của những nụ hôn dịu dàng...
Anh sẽ chờ em chứ, chờ cho đến khi em tìm thấy anh...!
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Người thứ ba |
|
Đăng bởi: Kim hồng - 10-08-2012, 03:03 AM - Diễn đàn: Con gái khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
Mai Anh không đến sân bóng. Duy về, vô định. Bước chân qua con đường đến nhà Mai Anh từ lúc nào. Duy chợt thấy Mai Anh và ...
Duy – 1m77, đẹp trai, con nhà giàu, mê bóng rổ và thích oánh guitar.
Là nhân vật chủ chốt trong đội bóng trường, một tay bóng điêu luyện với những cú bỏ rổ tuyệt vời, những cú ăn ba chớp nhoáng và những pha lốp bóng cực kì đẹp mắt ngoài tài năng bóng rổ người ta còn biết đến Duy như cây guitar số một của trường, anh chàng có mái tóc bồng bềnh đúng chất nghệ sĩ với những bản tình ca lãng mạn có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ cô gái nào nhưng…
Duy - Một thằng con trai lầm lì ít nói. Với Duy, Guitar và bóng rổ là tri kỉ.
Và cứ thế, có lẽ cuộc sống của Duy sẽ mãi trôi đi theo những ngày ảm đảm ấy cho đến một ngày…
Sân bóng rổ - một ngày đầy nắng...
Tai đeo headphone, chiếc áo số 23 huyền thoại và những cú bỏ rổ điệu nghệ. Đang say sưa tập luyện, Duy chợt giật mình.
- Duy ơi, tại sao mình ném mãi mà chẳng vào là sao ? – Cô bé đứng nhìn Duy chơi bóng một lúc lâu cất tiếng gọi.
Duy giật mình quay lại ngước nhìn.
Một cô bé cao ráo có chiếc răng khểnh nhoẻn miệng cười lộ ra khóe miệng thật duyên. Duy chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh nhưng… cô bé ấy khiến trái tim đang lỗi nhịp. Bất thần một lúc lâu.
- ờ ờ… Được rồi, thế này nhé, bạn phải căn cho chính xác lực, và vẩy cổ tay thật tốt. Thế này nhé ! Duy vừa nói vừa thực hành động tác cho cô bé xem
- Mình làm mãi không được, Duy giúp mình được không. Cô bé nhoẻn miệng cười.
- Ừ...ừ...tớ sẽ hướng dẫn, nhưng khó đấy nhé! - Duy cười bối rối, một nụ cười ngượng ngùng hiếm hoi nhìn thấy trên gương mặt của Duy.
- Mình sẽ làm được. Cô bạn nháy mắt tinh nghịch.
- Vậy thì bắt đầu thôi… Duy hào hứng tung quả bóng cho cô bé.
Kể từ hôm ấy, buổi chiều nào cũng bắt gặp một đôi bạn cùng nhau tập bóng, không còn vẻ mặt lạnh lùng khuôn mặt Duy đã bắt đầu có những nụ cười, Duy cười nhiều hơn, suy tư nhiều hơn và đôi khi là thẩn thơ vì bóng hình của một “ai đó”…
Mai Anh rất chịu khó tập luyện. Nếu như với những đứa cô gái khác chẳng dám chạy nhảy mạnh bạo vì sợ lớp trang điểm trên mặt sẽ bị nhòe, hoặc tóc sẽ bị rối, chân tay sẽ xước sẹo thì ngược lại Mai Anh chẳng ngại điều gì, những pha chạy vấp ngã đến trẹo cả chân, những cú tập vẩy bóng làm đôi tay mỏi nhừ đỏ ửng… nhưng cô bé vẫn rất kiên trì, kiên trì, cứ thế, từng chút, từng chút một…
Đôi khi Duy thần người nhìn Mai Anh chơi bóng với niềm thích thú và say mê. Mai Anh ngày càng đặc biệt trong mắt Duy. Một cô gái đặc biệt theo một nghĩa nào đó, không còn là sự lỗi nhịp của trái tim.
Cô gái có chiếc răng khểnh…
Mai Anh – cô bé có chiếc răng khểnh lí lắc và nghịch ngợm lúc nào cũng làm trò chọc Duy cười.
Những buổi chiều thấy nụ cười chiếc răng khểnh và khóe miệng duyên duyên trên sân tập như một nguồn cổ vũ Duy trong từng pha bóng.
Ngày ngày trôi qua Mai Anh như một thói quen của cậu, mỗi ngày nhìn thấy Mai Anh tập luyện, cười, nói, đùa vui giống như hàng ngày cậu được thở, được ăn cơm, được hát, được đánh đàn vậy.
***
Cho đến một ngày…
- Duy à, cho Mai Anh mượn vai Duy một lúc được không ? Mai Anh yếu ớt cất tiếng nói.
- Sạo vậy, Mai Anh, có chuyện gì à ? Duy thoáng chút bỡ ngỡ.
- Không, chỉ là… Mai Anh hơi mệt muốn mượn bờ ai của Duy một lát - Mai Anh ngập ngừng.
- Không sao đấy chứ ? Duy lo lắng.
Duy cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi ướt trên vai áo của mình, Duy lặng im…
Một buổi chiều gió lộng, nắng leo lắt vắt vẻo trên trên những hàng xà cừ lá đổ. Hoàng hôn buông xuống trải dài những vệt sáng lấp láp trên sân bóng chỉ có Duy và Mai Anh… đang khóc.
Và từ cái ngày hôm đó tự khi nào trái tim Duy đã bắt đầu rung lên từng hồi khi nghĩ đến Mai Anh, cái cảm giác muốn chở che chăm sóc cho cô bé.
Trong Duy, bắt đầu nhen nhói một cảm giác nhớ nhung, chờ đợi khi nhìn thấy Mai Anh. Mỗi chiều không gặp, đến sân tập chỉ mong nhìn thấy ánh mắt ấy, nụ cười với chiếc răng khểnh ấy để lòng ấm lại.Và ở đâu đó, Duy cũng cảm thấy, có một ánh mắt luôn dõi theo mình.
Không ít lần cậu bạn muốn hét thật to cảm xúc của mình, nhưng bản tính nhút nhát kéo cậu lại và rồi lại im lặng nhìn Mai Anh từ xa. Đôi lúc, trong ánh mắt Mai Anh, một tia nhìn hi vọng lóe lên ngập ngừng nhưng rồi chợt tắt...
Tình yêu ấy ngày càng lớn dần, lớn dần lên. Hình như Duy đã nghĩ đến một ngày gần đây, nắm chặt tay Mai nói thật nhẹ: “Ừ...mình thích Mai Anh”. Duy mỉm cười hạnh phúc nằm gọn trong đáy mắt. Đôi mắt buồn của Duy như rạng lên một một niềm hạnh phúc chẳng thể gọi thành tên. Chắc chắn mình sẽ nói, cuối tuần này. Mai Anh chờ Duy nhé, nụ cười của Duy làm sáng lên bầu trời của sân bóng rổ…
Sân bóng rổ - Chiều chủ nhật tắt nắng …
3h chiều- Duy đến sớm hơn thường lệ.
4h… Không thấy Mai Anh.
5h.. Mai Anh vẫn chưa đến.
6h…. và cứ thế thời gian trôi đi, người ta nhìn thấy sân bóng rổ, một thằng con trai đập những cú bóng mạnh như điên cuồng…
Chờ đợi – Duy ghét cảm giác này. Sao Mai Anh chưa đến, Duy băn khoăn lo lắng với bao câu hỏi, bông hoa giữ chặt trong ba lô đã rũ xuống héo hắt – vừa lo lắng, vừa tức giận. Duy tiếp tục đập những cú bóng vào rổ, mồ hôi trên gương mặt cậu túa ra, ánh mắt vô hồn.
Mai Anh không đến sân bóng. Duy về, vô định. Bước chân qua con đường đến nhà Mai Anh từ lúc nào. Duy chợt thấy Mai Anh và ...
***
Một cảm giác nôn nao dồn ngược lên tận óc quay cuồng, nhức nhối. Duy quay lại, bước đi đầu óc trống rỗng. Cái tựa vai ấy, những giọt nước mắt và nụ cười của Mai Anh không dành cho Duy, vậy mà từng ấy thời gian Duy vẫn lầm tưởng.
Duy trở về nhà, đầu nặng trịch, lặng lẽ nơi phòng nhỏ ấy, bật nhạc thật to, âm thanh của Apologize vang lên phá tan sự im lặng bấy lâu nay của Duy nhưng quá muộn rồi. Duy gào lên: “Tại sao?”
![[Image: 211004GTTnguoithuba-03762.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTnguoithuba-03762.jpg)
Sáng hôm sau …
Duy tai đeo headphone từ tầng hai nhìn xuống. Có một cậu bạn ôm bó hoa hồng thật to bước tới, còn cô bạn kia là Mai Anh.
- Mình xin lỗi... – Cậu bạn bước đến cạnh Mai Anh thì thầm vào tai cô bé.
Mai Anh ngượng nghịu nhận bó hoa nhoẻn miệng cười vẫn là chiếc răng khểnh và khóe môi xinh xinh, chẳng lẫn vào đâu được.
Trên tầng hai. Duy lặng nhìn, tay ôm chặt quả bóng rổ như muốn bóp cho nổ tung nó. Bất chợt, Mai Anh quay lại ngước lên, ánh mắt ấy hướng về phía Duy. Duy tránh né ánh nhìn ấy, lặng lẽ quay người vào lớp. Đôi mắt bối rối giấu một nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên. Hai người nắm tay nhau bước về.
****
Một chàng trai, headphone và những cú ném rổ điêu luyện, nhưng dường như đầy phá phách mạnh mẽ . Duy đang trút giận lên những cú bóng chợt giật mình, Mai Anh, đứng trước mặt Duy từ lúc nào nhìn Duy chăm chú, quả bóng bay đến trước mặt Mai Anh!
- Cú ném 3 điểm. Mai Anh vẩy cổ tay một cách điêu luyện, một cú ném 3 điểm hoàn hảo.
- Tuyệt vời. Duy vỗ tay.
- Tuyệt quá, vào rồi – Mai Anh cười, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng, nụ cười ấm áp đã từng sưởi ấm trái tim lạnh giá của Duy.
- Cảm ơn Duy, nhờ Duy đấy. Mai Anh lí lắc.
- Không đâu, là do Mai Anh tiếp thu nhanh thôi. Duy cười.
- Mai Anh và bạn trai có chuyện à? Duy buột miệng.
- Ừ… sao Duy biết. giọng Mai Anh chùng xuống.
- Hôm qua, Mai Anh không đến sân, Duy thấy Mai Anh và cậu bạn ấy. Duy bối rối.
- À, Duy đoán thế…Kể cho Duy được không?.
- Cảm ơn Duy vì tất cả, với Mai Anh, Duy là người bạn tốt nhất, Mai Anh chẳng biết tìm đến ai. Chỉ muốn dựa vào ai đó để được khóc và Duy hiện lên... Mai Anh là người có lỗi. Mai Anh ngượng nghịu.
- Lỗi gì cơ? Duy cảm ơn Mai Anh, vì đã nghĩ đến Duy, Duy sẽ mãi là bạn tốt của Mai Anh. Cảm giác như trái tim nhức nhối theo từng vết nứt nhưng Duy chịu đựng để không bật lên thành tiếng.
- Cảm ơn Duy. Mai Anh không biết nhưng… Mai Anh sẽ luôn nhớ về Duy nhé ! Mai Anh nháy mắt tinh nghịch.
- Chúng mình vẫn luôn là bạn tốt mà. Duy gượng gạo tay vân vê quả bóng.
" Mai Anh sẽ hạnh phúc, nhất định thế”. Duy nghĩ thầm.
Cuộc sống của Duy vẫn trôi qua như vốn dĩ là thế những vòng quay lại bắt đầu những chu kì mới, một con người khác nhưng vẫn là cái bóng quen thuộc với những cú bỏ rổ đầy sức mạnh ấy.
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Choosing a Projector |
|
Đăng bởi: ducanhtran11cdth02 - 10-08-2012, 03:01 AM - Diễn đàn: Công nghệ thông tin
- Không có trả lời
|
 |
Projectors provide the ultimate home theater experience. Nothing else comes as close to truly re-creating the viewing experience of a movie theater. Imagine the leathery hide of a Tyrannosaurus rex, up close and personal. Or a tight shot of Norah Jones at the piano that reveals her freckles. Picture a 240-pound linebacker barreling straight at you. Or a video game villain swinging a sword big enough to splinter your coffee table. Front-projection TV delivers all that and more — images bursting with cinematic detail and color across a larger-than-life screen measured in feet, not inches.
![[Image: 1774e80a4a944149b318ace6ff38f693_4985156...ififg2.jpg]](http://nr7.upanh.com/b4.s30.d1/1774e80a4a944149b318ace6ff38f693_49851567.advlhififg2.jpg)
Enjoy your favorite TV shows, sports, and video games on a screen measuring up to 10 feet. Invite friends over for the latest Blu-ray release.
Projectors: The basics
![[Image: 48dbe3ee66e7b478b4d9befb153d5ef6_4985170...15fmt.jpeg]](http://nr6.upanh.com/b6.s30.d2/48dbe3ee66e7b478b4d9befb153d5ef6_49851706.l158vplaw15fmt.jpeg)
Compact, lightweight digital projectors are making front-projection TV more practical and affordable for home theater fans.
A front-projection TV is a two-piece system: the projector and the screen. Today's digital projectors use LCD or LCoS technology. Many projectors are compact and lightweight enough to be considered portable. They're a snap to set up and use, and best of all, they're much more affordable than old CRT projectors.
You can place a digital projector on a coffee table or out of view on a bookcase, or you can mount it to the ceiling (we have custom mounts for most of the models we carry). Projector screens come in a variety of sizes, and can be free-standing, wall-mounted, or retractable (manual or motorized). Displaying images on a wall can look OK, but a screen delivers a smoother, more consistent image, and helps any projector perform at its best.
Since the image is projected onto a separate screen, everything inside a projector's compact case is dedicated to creating the sharpest, most realistic picture possible. You'll find a high-resolution imager (DLP, LCD, or LCoS), an ultra-high-intensity lamp, superb scaling circuitry, top-grade optics, and a wide selection of video inputs. What you won't find is a built-in screen or stereo speakers. Also, a projector has no built-in TV tuner of any kind, but it will display signals from an HDTV tuner, satellite receiver, or cable box.
Projectors not only deliver the largest — and some of the highest-quality — images available for home theater, they're also frequently a better value than other display types if you figure the cost per inch of screen. Most projectors can display signals from a video game console as well as a PC — it's an unbelievably engaging gaming experience. And because you're projecting an image onto a wall or separate screen, there's no glass involved, so you'll see absolutely no reflection or glare from the screen.
So pass the popcorn, dim the lights, and get ready for real home theater.
Is a projector for you?
There are a couple of key things to be aware of if you're considering a projector. First, your room lighting: for the best projector performance in a home theater, you should be able to substantially reduce or eliminate light in the room, whether it's daylight or room lights. Rooms with few windows are good candidates. If you plan to use a projector in a room that gets a lot of sunlight, you may need to limit your viewing to after dark, or consider installing blackout shades on the windows. Because of the lighting issue, projector owners generally use other TVs for some or most of their everyday viewing, and reserve the projector for "event" viewing or gaming.
Second, your viewing habits and the life of your projector's lamp: LCD and DLP projectors typically have a lamp life of 2000-4000 hours, compared to 8000 hours for digital big-screen rear-projection models. The hour rating actually represents the lamp's "half-life" — the point where its brightness has diminished by half. A lamp will still work past its half-life, but it will continue to gradually lose brightness. When you replace the lamp (it's easily user-replaceable), picture quality returns to like-new brightness. But you won't be able to simply run to the hardware store for a lamp. These projectors use special high-pressure lamps that cost between $200 and $500. Projector owners who primarily watch movies and special events run their projectors an average of about 8 hours a week. For a projector with a 2000-hour lamp, that translates to 4-5 years of use. But if you use a projector as your main TV, logging say 4 hours per day, you'll be looking at lamp replacement in under a year and a half.
Features to look for when shopping for a projector
These days, the projectors from major manufacturers all look impressive. But of course, each has its own unique strengths and weaknesses, and no single model will be the best choice for all rooms and signal sources. You can get a general idea about how a projector will perform by comparing these three key specifications.
Resolution: For digital projectors, resolution is the number of pixels measured from side to side and top to bottom of the imaging chip. High-definition projectors will have resolutions of 720p or 1080p. Projectors with greater resolution can more accurately reproduce high-resolution signals; because each pixel is smaller, images look more seamless, with less noticeable "pixel structure." A projector's built-in scaler will upconvert or downconvert all incoming signals to precisely match its "native resolution." See our article about HDTV resolution for more info.
Contrast ratio: This measures the difference between the whitest whites and the blackest blacks a projector can show. A higher contrast ratio makes it possible to display deeper blacks and more subtle color detail. Good contrast is critical for home theater projectors. In fact, many models include multiple lamp settings that let you reduce brightness and boost contrast ratio for optimum viewing in a darkened room.
Light output (brightness): Home theater projectors typically have brightness ratings of 700-2500 lumens. All projectors have plenty of brightness for watching movies in a dimly-lit or darkened room. A higher brightness rating will come in handy for viewing when there's more ambient room light. It's also helpful if you're projecting onto a wall (it's less reflective than a screen), or if you're displaying an extra-large image (110" across or larger).
![[Image: 1fd452a2d9ecf39df9c63c5ba7d75b9d_4985198...10bmtp.jpg]](http://nr7.upanh.com/b5.s30.d1/1fd452a2d9ecf39df9c63c5ba7d75b9d_49851987.h158vplaw10bmtp.jpg)
Projectors have the same video inputs you find on most HDTVs, including HDMI and component video for high-def content.
Projector technologies
Many projectors today rely on one of two digital technologies: LCD and LCoS. We've outlined how they each work below.
LCD: It's not just for flat-panel TVs
You're probably familiar with flat-panel LCD screens in TVs and laptop PCs, but LCD technology also lends itself to projection displays.
![[Image: 64006de9be20cc8954bce634abb11833_49852078.grandwega.jpg]](http://nr8.upanh.com/b6.s30.d1/64006de9be20cc8954bce634abb11833_49852078.grandwega.jpg)
The 3-panel LCD light engine of a Sony Grand Wega TV. Light from the lamp (left) passes through special "beam-splitting" mirrors. The white light is split into beams of pure red, green, and blue light. Each beam is fed through its own dedicated LCD image panel. The resulting three monochrome images are then combined to form the full-color image, which is projected through the lens.
Liquid crystals are rod-shaped molecules that bend light in response to an electric current. Each crystal acts like a shutter either passing or blocking light; the pattern of transparent and dark crystals forms the image you see.
LCD-based projectors use three high-resolution LCD image chips, one each for red, green and blue. Think of these chips as miniature flat-panel LCDs — each chip contains up to one million pixels, or more, and each pixel is driven by its own transistor and electrical conductors.
Light from the high-powered lamp is split into isolated red, green, and blue beams using special "beam-splitting" mirrors (see illustration, above). Because there's a dedicated LCD panel for each primary color, the color accuracy is excellent. Once the three single-color images are created by the LCD image chips, a prism combines them into a full-color image, which is projected through the lens.
LCoS: A more advanced form of LCD
An LCoS image chip is a complex, multi-layered design. Lots of projector manufacturers have proprietary names for their LCoS technology — for example, Sony's SXRD™. As with an LCD chip, there is a layer of liquid crystal material. But beneath that is a reflective metal layer. As the liquid crystal layer responds to the signal voltage, the molecules shift and align in corresponding patterns to create an image.
The circuitry controlling the crystals' alignment is etched into the silicon base of the chip, so it's out of the way, behind the liquid crystal layer. Light efficiency is higher because the light doesn't have to pass through the drive electronics (as it does in LCD chips). So, for a given amount of light, an LCoS panel will yield a brighter image than an LCD panel.
Most of the models currently available are the more successful 3-chip designs like Sony's SXRD projectors. 3-chip systems (both LCoS and LCD) use an elaborate light path employing "beam-splitters" that divide the light into pure red, green and blue. Each beam shines onto a dedicated image chip. Then the three monochrome images are combined by a prism to form the full-color image, which is then projected through the lens. To see how this process works, check out this short animation.
Projector placement tips
If you plan to use your projector mainly for "event viewing" — movies at night, along with the occasional sports broadcast — the simplest option is to place the projector on a table or other flat surface, and keep it stowed away in a closet or cupboard when you're not using it. Remember: a projector doesn't do sound, so to watch a Blu-ray movie, you'll need to connect your player's video output to the projector, and run the audio to your A/V receiver. And speaking of sound, if the projector will be located near you, look for a model with a quiet cooling fan.
If you have more of a dedicated home theater in mind (or if you want to keep your projector out of the reach of small children), you can ceiling-mount it. This makes for a neat, uncluttered look, but it does call for some DIY skills. We carry custom ceiling mounts for most of our projectors, so that part is straightforward. But, the projector also needs AC power, plus a video connection from any source you want to feed to it. It's not a problem for new construction, or if you're remodeling, but trickier in a finished room (especially if there's not an attic overhead). Check out our guide to in-wall wiring for installation tips.
![[Image: 30072b5b9817a5ea00818d7d80d5f9eb_49852233.scan1.jpg]](http://nr3.upanh.com/b6.s30.d2/30072b5b9817a5ea00818d7d80d5f9eb_49852233.scan1.jpg)
A projector's image doesn't follow the lens precisely, like a flashlight. The image is offset a bit to accommodate placement on a table or ceiling mounting. This means that the image is raised somewhat for table placement (see above), and similarly lowered for ceiling mounting (see below). For ceiling mounting, you'll also turn the projector upside-down.
![[Image: 751972e7d6f2cc0b18da279a3d5cc933_49852320.scan2.jpg]](http://nr0.upanh.com/b6.s30.d2/751972e7d6f2cc0b18da279a3d5cc933_49852320.scan2.jpg)
A quick look at installation considerations
As you compare projector features and performance, it's also a good idea to keep a few installation issues in mind. First, you'll want to have at least a rough idea of how large an image you want to project, because that will affect the distance between the projector and your screen. With any projector, the further you position it from your screen, the bigger the image will be. But different projectors have different "throw ratios." The throw ratio is the relationship between a projector's distance from the screen and the width of the image. A projector with a "short-throw" lens projects a larger image for a given distance from the screen, so it's a smart choice for smaller rooms where the projector is placed relatively close to the screen. Long-throw projectors are good for ceiling-mount situations where the projector will be placed further back in the room, behind the viewing position.
If your projector will be ceiling-mounted, it's important to make sure the lens is parallel to the screen. That helps ensure that your image will be true, with straight edges on all sides. If a projector isn't correctly aligned in relation to the screen, the image will look like a trapezoid instead of a rectangle — the top of the image will be wider than the bottom, or the left side will be taller than the right side, for example.
Fortunately, there are two ways to fix picture shape: lens shift and keystone correction. Lens shift lets you tweak the position of the lens inside the projector, so you can compensate for your projector being slightly off-axis. Keystone correction, on the other hand, adjusts the image's shape using internal processing that can slightly degrade the quality of the image. Nearly all projectors offer keystone correction, but only some offer lens shift. So if you'd like a little installation flexibility, especially if you plan on ceiling-mounting your projector, consider a model that offers lens shift so you can adjust the shape of the image without affecting its quality.
Finally, wherever you end up placing your projector, be sure to leave plenty of space around it to ensure proper ventilation.
A few words about screens — choosing size and type
Because it contains none of the electronics, a projection screen can be literally paper-thin. Whether your screen is free-standing, mounted to the wall, or retractable from the ceiling, it will save considerable floor space compared to a large, free-standing TV. When it comes to screen size, many people feel that bigger is automatically better. But that's not always the case. Projecting too large an image may produce a picture with less than optimum brightness, or noticeable pixel structure.
The size of the image also determines how far you should sit from the screen for optimum viewing. For an HD-capable projector, the general rule of thumb for viewing distance is 1-1/2 times the screen diagonal — so if your screen's diagonal measurement is 96" (8 feet), you would want to sit about 12 feet from the screen. Of course, viewing distance is highly subjective. After all, in a movie theater, folks naturally spread out from the front row to the back, and everywhere in between.
It's a good idea to purchase your projector before you purchase a screen — especially if this is your first experience with a front projector. Install your projector first, do some viewing just using a wall, and then decide which screen size and type best fit your needs.
All of our projectors can display both 4:3 and widescreen 16:9 material. All use an imaging device with a 16:9 "native aspect ratio," which means that all pixels display when showing widescreen signals, but showing 4:3 material causes pixels on the sides to shut off, so you'll see vertical black bars on each side. See our article about aspect ratio for more info.
![[Image: 92f57712bc83d3cb4f9cbac6893c78d0_4985289...tion3c.jpg]](http://nr0.upanh.com/b6.s30.d1/92f57712bc83d3cb4f9cbac6893c78d0_49852890.frontprojection3c.jpg)
The screen shot on the left shows how a projector with a native 16:9 imager displays a 4:3 image. On the right, a 16:9 image as displayed by an older 4:3 native projector.
Link bài viết: http://tinhocit.forumvi.com/t2-topic
Ps: Đổi mùi đổi vị chút cả nhà
|
|
|
| Vì sao Xuka chọn Nobita? |
|
Đăng bởi: Nguyễn Hữu An - 10-08-2012, 02:59 AM - Diễn đàn: Con gái khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
Tại sao cô nàng xinh xắn, đáng yêu Xuka lại chọn anh chàng Nobita hậu đậu vụng về nhỉ?
Tình yêu luôn là điều thật khó lí giải vì đôi khi yêu mà chẳng cần có lí do.
Vì đôi khi người ta chẳng chết “đứ đừ” bởi một anh chàng đẹp trai, thông minh, giỏi giang mà lại “đổ” như chuối bởi một anh chàng chẳng có gì nổi bật nhưng chân thành thật thà.
Và rồi nhận ra người ta có thể “cảm nắng” một anh chàng hotboy nào đó những để chọn yêu lại là một anh chàng hết sức bình thường.
Nếu ai đã đi qua những năm tháng tuổi thơ có lẽ chẳng còn xa lạ gì với cuốn truyện tranh Đôremon. Nobita một anh chàng hậu đậu, vụng về, lười học và yếu đuối luôn là mục tiêu bắt nạt của Chaien và Xeko. Còn Xuka cô bé vừa học giỏi đáng yêu lại cực kì tốt bụng. Cậu bạn Dekhi đẹp trai, học giỏi có bao nhiêu bạn gái ngưỡng mộ.
Ấy vậy mà , cô nàng đáng yêu Xuka của chúng ta lại chọn anh chàng Nobita thay vì anh chàng Dekhi? Tại sao nhỉ?
Có lẽ, Nobita dù yếu ớt vụng về nhưng với Xuka cậu luôn dành cho cô bé một tình cảm đặc biệt, bảo vệ cô bé bằng mọi cách cho dù anh chàng Nô này chẳng mạnh mẽ dù cho cam.
Nobita chăm sóc, quan tâm đến cô bé, luôn âm thầm bên cạnh Xuka, luôn nghĩ đến Xuka đầu tiên khi có một món “bảo bối” nào đó hay ho, và luôn mang cho cô bé những kỉ niệm đẹp đẽ nhất!
Có lẽ Xuka chọn Nobita vì ở bên Nobita, cô bé luôn là ưu tiên số một của cậu. Ở bên Nobita, Xuka thấy một tình cảm trong sáng và bền vững, một đảm bảo cho hạnh phúc giản dị, ở bên Nobita, Xuka được che chở được bảo vệ và an toàn...
![[Image: 211004GTTvisaoxukachonnobita%20(2)-ee1b9.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTvisaoxukachonnobita%20(2)-ee1b9.jpg)
Vậy đấy, đôi khi tình yêu chỉ cần có như thế, vì chỉ cần sự chân thành thôi đã đủ đảm bảo cho những yêu thương. Hãy cứ yêu thương thật lòng đi cho dù bạn là ai? Bạn là người như thế nào? Bạn sẽ vẫn đón nhận được những yêu thương từ "ai kia” ở đâu đó của mình!
Nếu tôi là cô bé đó, hẳn tôi cũng sẽ chọn Nobita thay vì Dekhi.
Và tôi tin, một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy cho bản thân mình một Nobita yêu tôi chân thật và bền lâu. Một Nobita như Nobita của Xuka vậy. Dù có hậu đậu hay không tài giỏi như bao người... nhưng nếu có thể đem đến cho cuộc sống trong tương lai của mình hai chữ "yên bình" thì đã đủ rồi!
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Buông tay anh |
|
Đăng bởi: Nguyễn Hữu An - 10-08-2012, 02:57 AM - Diễn đàn: Con gái khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
Nếu là của nhau, sẽ có một ngày ta trở lại. Còn nếu không, thì một ngày nào đó trái tim em sẽ lại yêu.
Buông tay anh...
... Là em phải chấp nhận nén chặt tim mình trong vô vàn nỗi nhớ. Luôn phải cố gắng dằn lòng dù chúng muốn vỡ tung...
Là em phải chấp nhận việc một ngày nào đó, bàn tay anh sẽ đan vào một bàn tay khác. Những yêu thương từng-là-của-em giờ anh gom góp mong nhận được một nụ cười...
Là những đêm dài rất nhớ anh nhưng không dám nhắn tin. Chỉ biết úp mặt vào gối chặn ngang dòng nước mắt.
Là những khoảnh khắc tim thắt lại khi bắt gặp thứ gì đó chạm vào quá khứ. Là khi những điều cần phải quên lại cứ cố ùa về.
Là em sẽ phải tự mình gắng gượng trước những khó khăn. Không còn một bờ vai cho em tựa vào khi khóc. Không còn sức mạnh được truyền cho em qua những cái ôm. Không còn một người lúc nào cũng ở bên em, dịu dàng và vô điều kiện.
Tất cả những điều ấy, đồng nghĩa với việc...
Chia tay, là cô gái nhỏ yêu anh sẽ đau nhiều lắm đấy!
Nhưng...
Em sẽ dành thời gian để quan tâm tới bản thân mình nhiều hơn để chẳng phải nghĩ tới một người không cần đến em…
Em sẽ không vội vàng để yêu một người như em đã từng làm thế. Vì em biết, thích và yêu dễ nhầm lẫn lắm, và em phải thật cẩn thận để tìm ra người đàn ông thực sự của đời mình.
![[Image: 211006GTTbuongtayanh-8459a.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211006GTTbuongtayanh-8459a.jpg)
Em sẽ ăn tất cả những món em thích mà không sợ ai đó sẽ ghét nếu em phát phì, em sẽ ra đường với mặt mộc những ngày em có hứng mà không lo ai đó sẽ nhìn ra mấy cái mụn cám đáng ghét mới mọc trên trán.
Em sẽ mặc những gì mà em muốn dù mọi người có nhìn nhiều một chút, chứ không chỉ mặc theo một phong cách nhất định để khiên ai đó vừa lòng.
Em sẽ học cách sống thật mạnh mẽ, vì giờ đây đã chẳng còn ai để em nũng nịu và than vãn mỗi ngày. Em sẽ học cách tự mình vượt qua những khó khăn, thay vì nhanh chóng bỏ cuộc vì nghĩ rằng sẽ có người thay em giải quyết. Em tin, một cô gái không có anh sẽ sống tự tin hơn trước rất nhiều.
Anh à, chẳng có cuộc chia tay nào không mang khổ đau hay nước mắt.
Em vẫn nhớ anh, vẫn rất nuối tiếc những ngày tháng mình đã bên nhau. Nhưng nếu duyên phận giữa đôi ta đã hết, em sẽ thôi ngốc nghếch tự dằn vặt bản thân mình. Em sẽ mỉm cười chấp nhận nó, như một điều tất yếu của cuộc sống.
Nếu là của nhau, sẽ có một ngày ta trở lại. Còn nếu không, thì một ngày nào đó trái tim em sẽ lại yêu.
Chia tay anh, không có nghĩa là cánh cửa hạnh phúc đã khép lại với em…
Chia tay anh, là để chúng ta cùng tìm hạnh phúc đủ đầy hơn.
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Tâm sự của cô gái mang bầu vẫn phải đi bán dâm |
|
Đăng bởi: blackberry99 - 10-08-2012, 02:45 AM - Diễn đàn: Thế Giới Đó Đây
- Không có trả lời
|
 |
18 tuổi, Nguyễn Thị Hồng Giang gặp gỡ và bắt đầu câu chuyện tình yêu với Hoàng – chàng trai hơn cô 4 tuổi. Nửa năm sau họ cưới nhau nhưng không có đăng ký kết hôn. Lấy chồng được 1 tháng, Giang có bầu. Nhưng bất hạnh thay, khi cô mới có bầu được 2 tháng, Hoàng bị bắt đi tù vì tội buôn ma túy.
Do cuộc hôn nhân này bị gia đình phản đối nên Giang không nhận được sự trợ giúp nào từ phía người thân. Còn về phía chồng, do gia đình chồng cũng "tan tác" mỗi nơi mỗi ngả, người dính tù tội, người dính hút chích nên Giang chẳng biết trông chờ vào ai. Cuối cùng, quá bí bách, cô đã phải đi bán dâm kiếm tiền nuôi sống bản thân và chu cấp cho chồng trong tù, mặc cho cái thai trong bụng ngày một lớn dần.
Tuy nhiên, số Giang vẫn còn may mắn khi gặp được những thành viên làm việc tình nguyện của một nhóm tự lực tại Hà Nội chuyên giúp đỡ những người nghiện ma túy hoặc phải bán dâm bất đắc dĩ.
Họ đã giúp Giang về tinh thần, hỗ trợ khoản tiền nhỏ mỗi tháng, đồng thời tìm cho Giang nơi ở ổn định để cô có thể mang thai và sinh con an toàn. Giờ đây, Giang đã làm mẹ của một cô con gái một tuổi. Nhớ về những ngày tháng cũ, Giang vẫn chưa hết khủng hoảng, khi mà mọi cánh cửa dường như đều đóng sập lại trước mắt cô.
Tình yêu và cuộc hôn nhân bị chối bỏ
Việc kiếm tiền càng trở nên cấp bách. Và lần đầu tiên trong đời, Giang nghĩ đến chuyện đi bán dâm.
Nghĩ là làm, Giang “liều” mình một lần, trở thành gái bán dâm tự do, mặc cho bụng bầu ngày một lớn dần.
Bỏ học từ năm 16 tuổi để đi “dạt” với đám bạn xấu, Giang (năm nay 21 tuổi, trú tại Hà Đông, Hà Nội – tên nhân vật đã được thay đổi - PV) đã chối bỏ sự bao bọc, chở che của gia đình và trở thành nỗi phiền muộn của người thân, đặc biệt là mẹ.
Được giáo dục và nuôi dạy như bao bạn bè cùng trang lứa khác nhưng Giang lại là đứa con gái ngang tàng, bướng bỉnh, muốn làm tất cả mọi việc theo ý mình. Ở cái tuổi dậy thì lỡ cỡ, Giang đã bị cuốn vào vòng xoáy chơi bời với đám bạn bè xấu và chỉ 2 năm sau đó (khi mới 16 tuổi), Giang đã trở thành dân “bụi”. Mái ấm gia đình bỗng trở thành nơi xa lạ với cô…
Không đủ sức quản lý con, cha mẹ Giang đành phó thác tất cả cho số phận. Giang cứ sống cuộc đời như thế cho đến năm 18 tuổi, cô đột ngột quay về với gia đình nói chuyện cưới xin.
Lúc này, cả gia đình Giang phần thì vui mừng vì cô trở lại, lại có ý định kết hôn (nghe có vẻ rất nghiêm túc) nhưng phần cũng lo lắng vì không rõ con gái có toàn tâm toàn ý “hoàn lương” hay không, và chàng rể tương lai là người như thế nào. Cả gia đình phấp phỏng chờ đợi đến ngày Giang đưa người yêu về ra mắt.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tất cả những thành viên trong gia đình Giang (từ ông bà, bố mẹ, cô dì chú bác đến anh em) đều đồng loạt phản đối tình yêu và sự lựa chọn của Giang. Lý do là vì chàng trai kia đến ra mắt nhà bạn gái với bộ dạng mà có lẽ khó có gia đình nào chấp nhận ngay được.
Hoàng – người yêu Giang – xăm trổ đầy mình, dù ăn nói nhỏ nhẹ, ngọt nhạt nhưng trên gương mặt vẫn không thể giấu được sự từng trải, lọc lõi. Hơn cả, gia đình Giang nhìn thấy ở con người này một tương lai bất định, khi mà họ đoán được rằng Hoàng có lẽ là dân giang hồ “thứ thiệt” (dù Giang chưa nói ra).
Bị phản đối, Giang như bị dội gáo nước lạnh. Từ trước đến nay cô đã bất cần, tự làm mọi việc theo ý muốn, nay gia đình có thái độ như vậy, Giang quay ngoắt, lôi người yêu ra khỏi nhà, sau đó tự tổ chức đám cưới chỉ có bạn bè thân thiết tham dự, mặc cho bố mẹ và gia đình ra sức can ngăn, thậm chí xin van.
Nhưng mọi khuyên can đều vô nghĩa. Gia đình đối với Hoàng cũng chẳng có vai trò gì, bởi dù có đầy đủ người thân nhưng họ mỗi người một nơi, tự thân Hoàng quyết định tất cả những sự việc liên quan đến cuộc sống của mình.
Chồng đi tù khi vợ có bầu 2 tháng
Hoàng không được ăn học, giáo dục đàng hoàng. Bố mẹ Hoàng chia tay nhau khi Hoàng còn nhỏ, sau đó cậu về ở với bà ngoại. Lớn lên, bà ngoại mất, Hoàng nay ở với người thân này, mai ở với người thân khác, mà những cô dì, chú bác trong gia đình Hoàng cũng đều thuộc diện “dân chơi”, ra tù vào tội liên tục nên Hoàng mau chóng “nhiễm” lối sống không cần biết đến ngày mai.
Cậu bỏ học năm lên 8 tuổi và sau đó trở thành tay đòi nợ, đâm thuê chém mướn cho những kẻ lắm tiền nhiều của.
Hoàng cũng giống Giang ở thói bất cần. Không được sống cùng gia đình và thụ hưởng không khí đầm ấm, khái niệm gia đình với Hoàng rất mờ nhạt. Nhưng khi gặp Giang, nghe Giang thuyết phục, Hoàng cũng xuôi lòng tổ chức đám cưới cho Giang vui.
Ngay cả chuyện về ra mắt gia đình cũng là vì Hoàng muốn chiều chuộng người yêu. Bị gia đình bạn gái từ chối, Hoàng cũng không lấy làm buồn phiền. Kể từ khi sống với Giang như vợ chồng, Hoàng càng “máu” kiếm tiền vì còn phải chu cấp cho bạn gái.
Dần dà, vì tham lam, Hoàng còn dấn thân cả vào chuyện buôn bán ma túy. Công việc diễn ra trong êm xuôi được mấy tháng thì Hoàng bị bắt trong một đợt bóc gỡ các đường dây ma túy trong thành phố của lực lượng công an. Điều oái oăm nhất là khi Hoàng bị bắt, Giang đang có bầu được 2 tháng.
“Chồng” bị đi tù khi đang mang thai, Giang khóc như mưa. Hoàng là chỗ dựa duy nhất của mẹ con cô, cả về vật chất lẫn tinh thần. Giờ đây Hoàng ngồi trong trại tạm giam (và sắp tới là vào tù bóc lịch vì tội buôn ma túy), Giang không biết trông cậy vào ai.
Sau nhiều đêm vật vã khóc lóc, Giang nghĩ giải pháp tốt nhất cho cả cô lẫn đứa bé có lẽ là phá thai. Nếu làm vậy, mọi nỗi ám ảnh, mọi lo lắng sẽ vơi đi nhanh chóng, nhưng Giang không thể làm vậy.
Cô nhớ mãi giây phút Hoàng bị bắt, bị còng tay rồi dẫn giải đi. Lúc ấy, rất nhiều công an có mặt và Giang cũng chứng kiến thời điểm đó. Lên xe cảnh sát rồi, Hoàng vẫn cố nói với lại với Giang rằng hãy cố giữ con và nuôi con, đợi ngày Hoàng trở về.
Những lời nói và ánh mắt lúc đó của Hoàng ám ảnh Giang, khiến cô không đủ can đảm để thực hiện cái việc có lợi nhất cho mình. Sau nhiều đêm đấu tranh suy nghĩ, cô đã từ bỏ ý định phá thai. Nhưng làm gì để nuôi bản thân, nuôi cái thai trong bụng (và nuôi con sau này) là cả một vấn đề lớn với một cô gái 19 tuổi.
Giang vẫn còn một con đường, đó là quay về với gia đình. Nhưng cô chắc chắn bố mẹ sẽ bắt cô phá thai. Hơn nữa, với tính khí của mình, Giang không thể chịu “nhục” để quay về nghe những lời nhiếc móc của gia đình.
Cô đã bỏ nhà đi từ năm 16 tuổi, nay hoạn nạn lại trở về, có lẽ đợi chờ cô phía trước không phải tình yêu thương, vị tha hay bao bọc. Nghĩ vậy, Giang như lâm vào đường cùng …
Vác bụng bầu đi bán dâm
Số tiền Hoàng đưa cho cô từ trước khi bị bắt đã sắp cạn kiệt. Lần đầu tiên kể từ khi quen Hoàng, Giang mới có cảm giác mình phải lo lắng vấn đề tiền bạc. Ngôi nhà hai người đang thuê cũng đến hạn đóng tiền nhà. Giang lo lắng, đứng ngồi không yên. Kỳ thai nghén hành hạ càng khiến cô thêm khổ sở.
Không thấy đường thoát, Giang bị stress, nằm bẹp một chỗ. Đến hết tháng thứ 3, Giang hết ốm nghén, cũng là lúc túi tiền cạn kiệt hoàn toàn. Việc kiếm tiền càng trở nên cấp bách. Và lần đầu tiên trong đời, Giang nghĩ đến chuyện đi bán dâm.
Nghĩ là làm, Giang “liều” mình một lần, trở thành gái bán dâm tự do, mặc cho bụng bầu ngày một lớn dần. Tuy nhiên, mỗi lần đi khách, Giang đều cố “giữ gìn”, thậm chí nói cho khách biết mình đang có bầu để khách giúp đỡ bằng cách hành sự “nhẹ nhàng”.
Có vị khách nghe Giang nói chỉ cười ha hả vì tưởng cô nói đùa. Nhưng may mắn cũng có người tỏ ra thông cảm với hoàn cảnh éo le của cô …
Suốt 3 tháng đi bán dâm, Giang thấy “kỳ lạ” là mình không gặp vấn đề gì, cái thai vẫn ổn định. Nhưng đến khi cái thai đã được 6 tháng, bụng đã lùm lùm, Giang không thể tiếp tục công việc này được nữa. Số tiền cô tích cóp cũng đã đủ để có thể chi tiêu (một cách tiết kiệm) đến lúc sinh con.
Lúc này, may mắn lại đến với cô khi một nhóm tự lực trong lúc làm công việc thiện nguyện đã gặp cô. Biết hoàn cảnh oái oăm mà Giang đang phải trải qua, họ đã giúp đỡ, đưa cô về với nhóm, tạo cho cô một chỗ sinh hoạt ổn định và chăm sóc cho 2 mẹ con.
Vậy là Giang đã thực sự yên tâm. Hiện giờ, Giang đã là mẹ của cô con gái đáng yêu hơn 1 tuổi. Nhớ về những ngày tháng cũ, Giang vẫn còn thấy kinh hãi.
Giang cho biết, có khá nhiều cô gái trẻ lâm vào hoàn cảnh bi đát giống như mình trước đây, khi mà vẫn phải đi bán dâm kiếm tiền trong lúc đang có bầu. Thậm chí có cô mới sinh con xong, chẳng có thời gian ở cữ đã phải lao vào công việc “khốn khổ” này, chỉ vì không có tiền chi tiêu, nuôi con.
Những lúc như thế, Giang mới thấy thấm thía nỗi đau của cha mẹ khi có đứa con gái không biết ngoan ngoãn, vâng lời. Cô đã tính chuyện mang con về gặp ông bà để nói lời xin lỗi để gia đình mở rộng vòng tay …
An Na
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
| Tâm trí chúng ta thực sự hoạt động như thế nào? |
|
Đăng bởi: rubiru - 10-08-2012, 01:13 AM - Diễn đàn: Tâm lý học
- Không có trả lời
|
 |
Tham khảo:
How The Mind Really Works: 10 Counterintuitive Psychology Studies
9 phát hiện tâm lý thách thức quan điểm trực quan của chúng ta về cách thức hoạt động của tâm trí chúng ta.
Một số nhà phê bình nói rằng tâm lý học là chỉ là lẽ thường, nó chỉ xác nhận những điều chúng ta đã biết về bản thân mình .
Một cách để chống lại điều này là nghĩ về tất cả những phát hiện bất ngờ, đáng ngạc nhiên đã xuất hiện trong những nghiên cứu tâm lý học nhiều năm qua. Sau đây là 10 phát hiện tôi yêu thích.
1. Sự không hoà hợp về nhận thức (Cognitive dissonance)
Đây có lẽ là một trong những phát hiện kỳ lạ nhất và đáng lo ngại nhất trong tâm lý học. Sự bất hoà về nhận thức là quan điểm cho rằng chúng ta thấy khó mà lưu giữ 2 niềm tin trái ngược, mâu thuẫn, vì vậy chúng ta điều chỉnh một cách vô thức mọt trong hai niềm tin để làm cho nó phù hợp với cái kia.
Trong nghiên cứu cổ điển, các sinh viên phát hiện thấy 1 công việc nhàm chán là thú vị hơn nếu họ được trả ít tiền hơn để tham gia. Những nguyên nhân vô thức của chúng ta là : nếu tôi không làm việc đó vì tiền, sau đó tôi phải làm nó vì nó thú vị. Như là ảo thuật, 1 công việc nhàm chán trở nên thú vị hơn bởi vì nếu không thì tôi không thể giải thích được hành vi của tôi.
Lý do điều đó đáng lo ngại vì tâm trí chúng ta có lẽ liên tục thực hiện tất cả các kiểu hợp lý hoá trên mà không ý thức được. Vậy làm thế nào chúng ta biết mình thực sự nghĩ gì?
2. Những ảo giác là bình thuờng và phổ biến
Những ảo giác giống như những giấc mơ ban ngày và chúng ta có xu hướng nghĩ về chúng như là những dấu hiệu của bệnh tâm thần nặng.
Thực tế thì chúng khá phổ biến trong số những người 'bình thường' hơn ta tưởng. 1/3 trong số chúng ta thông báo đã trải nghiệm về những ảo giác, với 20% trải nghiệm những ảo giác 1 lần/ 1 tháng và 2% 1 lần/ 1 tuần (Ohayon, 2000).
Tương tự như vậy, những người 'bình thường' thường có những suy nghĩ hoang tưởng, như trong nghiên cứu này có đến 40% trải nghiệm những suy nghĩ hoang tưởng về một hành trình ảo giác. Khoảng cách giữa người bị bệnh tâm thần và người 'bình thường' nhỏ hơn rất nhiều so với chúng ta nghĩ.
3. Hiệu ứng thuốc trấn an (The placebo effect)
Có lẽ bạn đã từng có trải nghiệm về 1 cơn đau đầu được cải thiện sau vài giây bạn uống một viên aspirin? Đây không thể là do thuốc, vì nó cần ít nhất 15 phút để có hiệu quả.
Đó là hiệu ứng thuốc trấn an: tâm trí bạn biết rằng bạn đã uống 1 viên thuốc, vì vậy bạn cảm thấy tốt hơn. Trong y khoa nó đường như mạnh mẽ nhất trong trường hợp những cơn đau: một số nghiên cứu cho thấy một viên thuốc trấn an có muối (nước muối) có thể có hiệu lực như morphine (Hrobjartsson et al., 2001). Một số nghiên cứu thậm chí cho rằng 80% hiệu lực của thuốc Prozac là thuốc trấn an ( Prozac là 1 thuốc kéo dài hoạt động của serotonin trong não; được sử dụng để chống trầm cảm).
Hiệu ứng thuốc trấn an là phản trực quan bởi vì chúng ta dễ dàng quên mất rằng tâm trí và cơ thể là không tách rời.
4. Tuân theo người quyền lực
Hầu hết chúng ta thích nghĩ rằng mình có đầu óc độc lập. Chúng ta cảm thấy chắc chắn rằng mình sẽ không làm hại người khác trừ khi bị cưỡng ép rất nghiêm trọng. Chắc chắn là một điều gì đó yếu ớt như bị ra lệnh cho điện giật một ai đó bởi 1 nhân vật quyền lực mặc áo khoác trắng sẽ là không đủ, đúng không?
Nghiên cứu nổi tiếng của Stanley Milgram đã phát hiện thấy: 63% người tham gia vẫn để cho điện giật người khác mặc cho nạn nhân gào thét đau đớn và cuối cùng là ngã xuống bất tỉnh.
Những hoàn cảnh/ tình huống có sức mạnh to lớn trong việc kiểm soát hành vi của chúng ta và đó là sức mạnh mà chúng ta không để ý thấy chừng nào nó được tiết lộ đột ngột trong những nghiên cứu giống nghiên cứu này.
5. Sự lựa chọn mù quáng
Tất cả chúng ta đều biết những lý do cho những quyết định của mình? Ví dụ, bạn biết lý do tại sao bạn bị thu hút bởi ai đó?
Đừng quá chắc chắn như vậy. Trong 1 nghiên cứu, mọi người dễ dàng bị lừa vào việc biện minh cho những lựa chọn họ không thực sự đưa ra về người họ thấy quyến rũ. Dưới một số hoàn cảnh, tình huống, chúng ta tỏ ra có sự lựa chọn mù quáng: chúng ta dường như có ít hoặc không ý thức được những lựa chọn mình quyết định và lý do tại sao. Sau đó chúng ta sử dụng cách hợp lý hoá để thử và bảo vệ cho những lựa chọn của mình.
6. Những tưởng tượng làm suy giảm động cơ
Một cách mọi người thường dùng để thúc đẩy bản thân, đó là những tưởng tượng về tương lai. Quan điểm là mơ tưởng về một tương lai tích cực giúp thúc đẩy bạn tiến về phía mục tiêu.
Hãy cẩn thận, các nhà tâm lý đã phát hiện thấy mơ tưởng về tương lai thành công thực sự ảnh hưởng xấu đến động cơ hành động, nó làm suy giảm động lực đạt được mục tiêu. Những mơ tưởng cũng thất bại trong việc chuẩn bị cho chúng ta đương đầu với những vấn đề sẽ gặp phải trên đường đi tới mục tiêu.
7. Thảo luận nhóm không có hiệu quả
Bạn muốn suy nghĩ sáng tạo?
Theo nghiên cứu tâm lý học, việc thảo luận nhóm không có hiệu quả. Vì khi ở trong nhóm, mọi người thường lười biếng, họ có khả năng quên mất những ý kiến của mình trong khi những người khác nói và lo lắng người khác sẽ nghĩ gì về mình ( mặc cho những quy tắc kiểu như 'không có những ý kiến tồi').
Tốt hơn là nên để mỗi người tự nghĩ ra những ý tưởng mới. Và sau đó nhóm sẽ đánh giá về những ý tưởng đó.
8. Đừng loại bỏ những ý nghĩ
Khi bạn đang lo lắng về điều gì đó, mọi người thường nói:" cố gắng đừng suy nghĩ về nó; hãy tống nó ra khỏi đầu bạn!"
Đây là lời khuyên rất tệ. Cố gắng loại bỏ những suy nghĩ của bạn là phản tác dụng. Cũng giống như khi bạn cố gắng không suy nghĩ về một con voi hồng (hiệu ứng con voi hồng) hoặc những con gấu trắng. Khi mọi người cố gắng loại bỏ những suy nghĩ của họ thì những suy nghĩ đó quay trở lại mạnh mẽ hơn trước ( xem bài ' 8 cách đánh bại những ý nghĩ dai dẳng không mong muốn'). Thay vào đó, tìm kiếm những điều gây xao lãng là 1 chiến lược tốt hơn.
9. Những điều nhỏ bé
Chúng ta có xu hướng nghĩ rằng những sự kiện lớn trong cuộc sống chúng ta là quan trọng nhất: tốt nghiệp, kết hôn hoặc sinh con.
Nhưng thực sự thì những sự kiện lớn trong cuộc sống thường không quan trọng ngay lập tức đối với hạnh phúc bằng những điều nhỏ bé gây rắc rối hoặc nâng cao cuộc sống hằng ngày của chúng ta (Kanner et al., 1981). Những sự kiện lớn chủ yếu ảnh hưởng đến chúng ta thông qua những điều nhỏ bé gây rắc rối hoặc nâng cao cuộc sống hằng ngày mà chúng tạo ra. Điều tương tự cũng đúng trong công việc, nơi mà sự thỏa mãn trong công việc bị tác động mạnh mẽ bởi những rắc rối nhỏ hằng ngày.
Nói cách khác: chính những điều nhỏ bé làm chúng ta hạnh phúc.
Nguồn: spring.org.uk
|
|
|
| MU Đỉnh Thiên Season 1.0 -- Open Beta 9h sáng 14/10/2012 |
|
Đăng bởi: colgame2012 - 10-07-2012, 02:15 PM - Diễn đàn: Games Online
- Không có trả lời
|
 |
MUOnline Season 1.0 -- Nơi Huyền Thoại Bắt Đầu
+MU Đỉnh Thiên sẽ đem đến cho các bạn những ký ức về phiên bản MU 1.0.
+Phiên bản Công Thành Chiến đầu tiên của MU.
+Với hình thức chơi game hoàn toàn miễn phí.
+Tiền tệ trong game là đồng Zen rất có giá trị trong phiên bản này.
+Hệ thống Damage mặc định chuẩn xác nhất từ webzen.
+Chúng tôi mong muốn sẽ mang lại cho các game thủ một cảm giác khi vừa biết đến Lục Địa MU. ( Chỉ dành cho niềm Đam Mê )
Trang chủ : mu-dinhthien.net
Thông tin Server :
-Phiên bản Season I Original
-Exp : 50x Drop: 30%
-Reset chơi rất khó và hoàn toàn miễn phí.
-Sub Server Non-PK và PK , Thông Thương, Event,Castle Siege
-Đường truyền : 1gb/s
-Data Center Việt Nam
-Antihack: FrontageGuard
-Ngôn ngữ: English
Tính năng Website:
-Đơn giản dễ sử dụng.
-Bảo mật cao và an toàn cho người sử dụng.
-Tính năng cơ bản của MU Season 1.
-Hệ thống quản lý được thu hẹp cho người chơi dễ dàng kiểm soát.
-Không Reset Vip, Ủy Thác.
-Không dùng WebShop bán item, BQT không bán bất kỳ vật phẩm hoặc Item nào bên ngoài.
Reset không tốn bất kỳ vật phẩm nào.
Đội ngũ BQT:
-Hỗ trợ nhiệt tình,thân thiện,chuyên nghiệp.
-BQT cam kết không bán item, Không tham gia game.(Trừ trường hợp tổ chức event,kiểm tra game...)
...
|
|
|
| Luận văn, tiểu luận, ebook miễn phí đây!!! |
|
Đăng bởi: gumiho123 - 10-07-2012, 11:40 AM - Diễn đàn: Hỏi Đáp - Kinh Nghiệm - Hỗ Trợ Học Tập
- Không có trả lời
|
 |
Hôm qua con nhỏ bạn giới thiệu cho trang này sachdientu.edu.vn nghe nó nói trang này không cần đăng nhập cũng cho download sách miễn phí.
Sách Luận văn tốt nghiệp, Báo cáo tt tốt nghiệp, Thư viện media, Giải trí, Âm nhạc, Ẩm thực, Cơ khí chế tạo máy, Công nghệ hóa học, Công nghệ sinh học, Công nghệ thông tin, Công nghệ thực phẩm, Đề thi, Điện - Điện tử, Hội họa, Khám phá thế giới , Kiến trúc xây dựng, Kinh tế, Luật, Môi trường, Ngoại Ngữ, Nông lâm ngư nghiệp, Quá trình thiết bị, Tâm lý học, Y học, Ôn thi đại học, Giao thông vận tải….
Không có sách gì là không có! [size=7]Sachdientu.edu.vn
[/SIZE]
|
|
|
| Tại sao mọi người xem phim kinh dị, sống ở khách sạn băng và ăn kem có vị thịt? |
|
Đăng bởi: rubiru - 10-07-2012, 08:32 AM - Diễn đàn: Tâm lý học
- Không có trả lời
|
 |
Tham khảo:
Why Do People Watch Scary Movies, Stay in Ice Hotels or Eat Bacon-Flavoured Ice-Cream?
Chúng ta sống trong 1 xã hội tiêu thụ: không chỉ tiêu thụ vật chất mà còn tiêu thụ những ý tưởng, quan điểm. Chúng ta luôn luôn tìm kiếm những thông tin mới và những kinh nghiệm khác thường để thêm vào bộ sưu tập tinh thần không ngừng mở rộng của chúng ta
Tiêu thụ quan điểm tiêu cực
Ý kiến cho rằng mọi người là những người 'tiêu thụ các quan điểm' một cách tham lam không có gì mới, nhưng nó chỉ mới bắt đầu xuất hiện trong các tài liệu tâm lý học.
Trong 1 bài báo xuất bản trong 'Annual Review of Psychology', Dan Ariely và Michael I. Norton chỉ ra rằng 'tiêu thụ quan điểm' đặc biệt hữu ích để lý giải tại sao mọi người lựa chọn những kiểu kinh nghiệm tiêu cực nào đó (Ariely & Norton, 2009; PDF).
Lấy những phim kinh dị làm ví dụ. Nhiều năm qua, tất cả các kiểu giải thích được đưa ra để lý giải tại sao mọi người chủ động xem phim kinh dị: ở đó có 1 kiểu niềm vui trộn lẫn với nỗi sợ hãi (Andrade & Cohen, 2007); rằng họ cảm thấy nhẹ nhõm khi phim kết thúc; rằng họ thích sự 'khẩn cấp' trong khi biết là không có đe doạ nào cả. Và còn hơn thế nữa.
Phim kinh dị có thể chỉ là 1 hương vị thiểu số trong số những tình huống phổ biến khác mà ở đó mọi người lựa chọn những trải nghiệm họ biết trước là sẽ không thoải mái. Trong 1 nghiên cứu của Keinan và Kivetz (2008) những người tham gia được đưa cho sự lựa chọn là 1 chuyến du lịch miễn phí đến khách sạn Marriott ở Florida hoặc khách sạn băng ở Quebec. Thật lạ lùng, hầu hết thích đến khách sạn băng mặc dù khách sạn Marriott sẽ dễ chịu hơn.
Mọi người cũng sẽ sung sướng khi đưa ra những lựa chọn về thức ăn. Trong nghiên cứu khác của Keinan và Kivetz (2008) những người tham gia được đưa cho 1 sự lựa chọn giữa loại kem có mùi vị 'bình thường' và kem có mùi vị thịt xông khói. Bây giờ bạn sẽ không ngạc nhiên khi biết nhiều người thích kem vị thịt xông khói hơn mặc dù họ biết rằng loại kem đó sẽ ít làm họ vừa ý hơn.
3 ví dụ trên đã phần nào giải thích được sự khao khát 'tiêu thụ những quan điểm' của mọi người. Khi mọi người chọn khách sạn băng, phim kinh dị và kem vị thịt xông khói, họ đang chọn nhiều thứ hơn nữa. Họ biết rằng phim kinh dị sẽ làm họ sợ hãi, giường băng sẽ làm họ không thoải mái và kem vị thịt sẽ thật kỳ lạ, nhưng có một phần thưởng rõ ràng trong việc 'tiêu thụ quan điểm'. Họ cũng rất thích những ý tưởng của mỗi điều đó và họ muốn 'chiếm hữu' kinh nghiệm.
Nó cũng là vấn đề về hình ảnh bản thân. Mọi người muốn nhìn bản thân, và được nhìn nhận bởi người khác, như là mọt người thú vị khi lựa chọn những kinh nghiệm khác nhau cho bản thân. Sưu tập kinh nghiệm thực sự rất giống với sưu tập bưu thiếp hoặc nắp chai, nhưng khác ở chỗ nó hướng đến quan điểm nhiều hơn là vật chất.
Tiêu thụ quan điểm tích cực
Những tính năng: mọi người thường chọn những sản phẩm với rất nhiều tính năng mà họ không bao giờ sử dụng. Điều này có thể chủ yếu là họ muốn thể hiện việc mua sắm của mình trước những người khác. Chỉ mỗi cái ý tưởng có 1 cái máy ảnh tốt hơn người khác đã đủ để dập tắt những suy nghĩ nhàm chán về khả năng sử dụng. Tất nhiên các nhà sản xuất nhận ra được điều này, do đó các thiết bị điện tử được đóng gói với vô số tính năng mà hầu hết chúng ta không bao giờ sử dụng đến.
Từ thiện: Quyên tiền cho hội từ thiện dường như mang lại những lợi ích tích cực đối với người cho tiền. Tặng tiền của chúng ta cho người khác thực sự làm chúng ta hạnh phúc hơn là tiêu nó cho bản thân (Dunn, Aknin & Norton, 2008). Ở đây, nó có thể là quan điểm từ thiện làm chúng ta hạnh phúc hơn là có tiền hoặc những hàng hoá tương đương.
Cuộc sống thứ hai: mọi người trong những thế giới ảo hạnh phúc chuyển đổi tiền trong thế giới thật của họ thành tiền ảo để mua sắm quần áo cho avata của họ (đối tượng đại diện cho bản thân họ) hoặc để trang trí những ngôi nhà ảo của họ. Khi xem xét thông qua ống kính của 'tiêu thụ quan điểm' thì điều này là hoàn toàn hợp lý.
Hãy nhìn xung quanh, 'tiêu thụ quan điểm' ở khắp mọi nơi. Những vật như sách, chương trình TV, blog, báo và tạp chí - tất cả những cái đó đem đến cho chúng ta những ý tưởng mới và những cách nhìn nhận mới về thế giới - chỉ là đỉnh của tảng băng trôi. Ngay cả những thứ chúng ta nghĩ chủ yếu là tiêu thụ vật chất cũng không thực sự là vật chất tất cả. Các nhà quảng cáo hiểu điều này rất tốt: những gì họ đang cố gắng bán không chỉ là những sản phẩm mà còn là những ý tưởng, thường ở dưới hình thức của 'phong cách sống'.
Như Ariely và Norton đã chỉ ra, ngay cả một số việc đơn giản như ăn 1 cái bánh cũng đầy những câu hỏi quan điểm. Chúng ta ăn theo chế độ ăn gì? Đó có phải là bánh hữu cơ? Đồng nghiệp sẽ nghĩ gì nếu họ nhìn thấy chúng ta đang ăn bánh? Các câu hỏi cứ tiếp tục và tiếp tục.
Tâm trí chúng ta yêu thích tiêu thụ những quan điểm (gần) nhiều như cơ thể thèm khát thức ăn. Cũng giống như sự ngon miệng đối với thức ăn của chúng ta, 'sự ngon miệng' của chúng ta đối với những quan điểm chỉ được thỏa mãn trong một khoảng thời gian ngắn trước khi chúng ta đói trở lại.
Nguồn: spring.org.uk
|
|
|
|