| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,226
» Thành viên mưới nhất: j3gkcwl593
» Chủ đề: 483,429
» Bài viết: 539,399
Thống kê đầy đủ
|
|
|
| Chuyện tình cô gái thích ngủ đứng |
|
Đăng bởi: Tiểu Lang Nữ - 09-05-2012, 04:06 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Câu chuyện này có thể dài quá sự kiên nhẫn của ai đó...Nhưng tôi cũng như những người đã kiên nhẫn đọc tới dòng cuối cùng của câu chuyện, thì sẽ không hề luyến tiếc vì sự lựa chọn đúng đắn.
Một câu chuyện thật lạ của một cô gái rất lạ... Chuyện một cô gái...thích ngủ đứng....Câu chuyện lúc thì nhẹ nhàng như một cơn gió trong đêm khuya tĩnh mịch, lúc lại như 1cơn lốc đang cuốn lấy những con sóng đang điên cuồng trong đau đớn....hãy đọc và cảm nhận.........1 Câu chuyện...Buồn và Hay
Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quặc: thích ngủ đứng...
Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ. Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy... ắt hẳn là tìm 1 góc để... đứng ngủ.
Thật buồn cười, tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy...
Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy... dựa vào cửa toilet để ngủ.
Một vài lần tôi góp ý, cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu... nói: "xấu hổ thế!" Nhìn đáng yêu tợn... đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy, thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy.
Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó... dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do.
Bởi vì...
Ngày yêu cô ấy, cô ấy đã hỏi tôi rằng: "Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì em có, dù nó phi lý và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?" Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó. Vì tôi là một người, có thể tự hào mà nói rằng... hiếm hoi, luôn có trách nhiệm với lời nói của mình.
Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết và tình huống cho câu trả lời của mình, liệu rằng tôi có thực hiện được nó ko? Nhưng rồi tôi cũng chỉ có một câu trả lời "có!" duy nhất cho tất cả những thắc mắc của mình... bởi vì bao trùm lên mọi lo toan và tính toán là tình cảm mà tôi dành cho cô ấy quá nhiều, nó quá lớn đủ để tôi đánh đổi mọi điều tôi có và chấp nhận mọi điều về cô ấy, dù cho nó có khó khăn....
Suốt 1 năm 3 tháng 21 ngày yêu nhau, đến tận khi chia tay, tôi và cô ấy vẫn chưa một lần làm chuyện ấy....
Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá gần nhau rồi, nhưng cô ấy luôn luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi... Tôi ko gượng ép, cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả....
Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả. Tất cả thoáng qua khiến cho tôi hài lòng và mãn nguyện, cho đến một ngày... Cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói với tôi rằng: "Đơn xin chia tay!" ... Tôi ngỡ ngàng, phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ ko chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa. Cô ấy cười, nụ cười hiền dịu đáng yêu ấy... trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ, sao tôi ko hề hay biết.
Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên, sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết... dường như cố gắng nắn nót đến không tưởng.
"Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy! Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?"
Mắt cô ấy mở to, ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt và khuôn mặt ấy... nhưng chỉ trong 5 giây, yên ả lại trở về trên khoé môi gầy. Cô ấy lại mỉm cười....
"Bởi vì em điên thật mà!"
Và thế là chúng tôi chia tay nhau. Một lý do tôi cũng không sao hiểu nổi, một cái kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời. Tôi đứng dậy và quay đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghĩ rằng chỉ là 1 trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi. Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi quên đi mất, đó là... cô ấy khác tất cả mọi người. Chính vì vậy... sự kết thúc hôm đó, có nghĩa là... không gặp lại...
Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list YM. Tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập... chờ mãi những dòng mail tấp nập yêu thương, nhưng nó không bao giờ đến suốt 2 tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy...
Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy làm cho tim tôi muốn tắt lịm.
Ác mộng vẫn luôn rình rập.
Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa....
Rồi tôi lại tự vỗ về mình, ôi đã thay đổi rồi... Và tất cả chỉ là quá khứ thôi, cô ấy rời bỏ tôi, vì cái gì cơ chứ?
Ngày đầu tiên của tháng thứ 3 kể từ ngày chia tay nhau, tôi bấm số gọi cho cô ấy...
Đầu dây bên kia nhấc máy... giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực vỡ tan: "Anh à!"
Chúng tôi hẹn nhau đi uống cafe, vì tôi chẳng biết nói gì cả... cố gắng hẹn hò như mọt người bạn ở xa lâu ngày ko gặp lại.
Cô ấy ngồi đối diện tôi, vẫn nụ cười ấy nhưng khuôn mặt yếu ớt và trắng bệnh, môi bạc và làn da phờ phạc....
Nhưng có một điều dường như khác....
Cô ấy nói nhiều hơn...
Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy không nói nhiều như vậy. Những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng, là tôi tâm sự và cô ấy cười. Khi tôi kêu mệt mỏi, cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ. Là những ngày mùa đông trời gió... cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan. Là những ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một... cái chăn to đùng, mà cái vỏ chăn thì là "em khâu bằng tay đấy!" Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi... Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thích cô ấy đến vậy... tôi đều cười. Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hoà với cuộc sống của mình, đâu thể tầm thường phải không? Để cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen... như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, không leo được đâu cao và nguy hiểm lắm... thì tôi lại càng cố trèo, cố trèo bởi vì nó quá cao... đã đi đến lưng chừng thì không có lý do gì để từ bỏ.
Phải mất gần 1 năm, tôi mới có được cuộc hẹn đầu tiên. Cảm giác như suốt 1 năm nỗ lực đó, tôi đã lột xác hoàn toàn. 1 năm chay tịnh để vươn tới một cuộc tình. 1 năm thầy tu để mơ về một người con gái. Nào là từ bỏ thói quen đi đêm, những cô người yêu dăm bữa nửa tháng rơi vào lãng quên trong chăn gối, những cuộc tụ tập chè chén vui vẻ, để biến thành những lần đánh lẻ để leo lên quán cafe chông chênh ở tầng thứ 8, nghe cô ấy chơi một vài giai điệu của Shubert... Những thay đổi mà giờ người ta ngỡ ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn lại... như một trò đùa.
Vô vàn những lý do để yêu... vô vàn những điều không thể nào giải thích nổi.
- Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần... mà em thì chẳng bao giờ được làm thiên thần dù em rất muốn!
Câu nói ấy kéo tôi về thực tại.... giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn. Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười. Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi không mấy hiểu...
Chúng tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ. Cô ấy muốn đi bộ... dạo quanh phố cổ, và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe. Và sau đó, chúng tôi bước đi....
- Em luôn muốn ngủ với một ai....
Tôi ngạc nhiên:
- Ý em là gì vậy?
- À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào?
Cười...
- Anh à, muộn rồi, mình về đi...
Ngày hôm đó kết thúc như vậy!
Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó, cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn. Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: "Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!" Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng không báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu....
Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa. Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười, và... tôi từ chối lời mời của cô ấy... khách sạn và cái hình dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất.... nhưng không phải là bí mật và lạ lùng... phi lý và bỗng chốc như thế này. Chúng tôi quyết định không liên lạc với nhau nữa...
....
Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: "Anh à, vào bệnh viện thăm em!"
Tôi vội vã vào viện. Căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm.... không quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:
- Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi, vì em ko còn sức để mà đứng nữa....
Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười, nhẹ nhàng... cô ấy nói:
- Em yêu anh lắm!
- Anh cũng thế, em biết điều đó mà...
Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi. Một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói "Anh đừng nói nữa"
- Mai anh lại đến nhé!
- Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà.
- Và đừng hỏi gì bác sĩ cả...
- Nhưng...
- Anh hứa đi.
- Uh, anh hứa.
Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững. Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy, nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi...
- Anh ko muốn hỏi nhưng anh lo lắm... em bị sao vậy, nhìn em yếu quá!
- Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!
Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút. Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều....
- Anh hay mắng em vì em ngủ đứng....
- Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!
- Em kể cho anh một câu chuyện... và anh chỉ được nghe thôi nhé!
- Uh, em kể đi!
- Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi....
- Uh...
- Nào, anh đừng "uh" nữa, để em kể chứ!
- Được rồi, anh xin lỗi!
- Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa. Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái...
- Cái đó là cái gì?
- Kinh nguyệt ấy!
- Oh... uh!
- Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào. Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em... vì lúc đó, mới lớp 8 mà, không hiểu chuyện gì cả... cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa.... Và...
Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời... ôm chặt tôi... ôm chặt lắm....
- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!
Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra.... trong vài giây định thần, tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi. Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở, nước mắt lăn dài trên áo tôi...
- Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ.... Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm. Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy. Từ đó, lúc nào em cũng.... ngủ đứng... hoặc ngủ ngồi... ở nhà cũng vậy, vì em sợ...em nằm xuống...em sẽ lại....
Ôm tôi chặt hơn... nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn....
- Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy. Rồi em nói với mẹ, rồi mẹ ko tin em.... mẹ nói em bị điên... Xấu hổ vì em điên, không ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó... và tất cả... đều ghét em anh ạ.
Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?
- Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày... cô ta chuyển nhà đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa. Em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ....
-Nín đi, anh ở đây.... anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa....
Cô ấy vẫn khóc.
- Em tưởng mọi việc đã kết thúc. Em đã cố quên... em đã cố yêu... cố ngủ nằm...
Cô ấy dừng lại 1 chút.
- Cho đến khi.... người yêu em... đến nhà. Bà giúp việc mở cửa. Anh ta lên phòng, lúc em đang nằm ngủ, và....ngủ với em. Em muốn cưỡng lại... nhưng... em nghĩ... phải làm quen.... với đàn ông.
Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực.
- Rồi anh ta nói... sau khi đã xong xuôi... rằng "Không ngờ em đã mất trinh rồi! Anh không muốn yêu một người không đoan chính!" .... và.... anh ta bỏ em.
Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy
- Em im lặng. Và thế là chia tay. Em lại... ngủ đứng, ngủ ngồi... vì em sợ... em không dám nằm nữa. Nằm.... em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ....
Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi. Những chuyện mà cô ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng....
- Rồi, em đã gặp anh. Anh đã yêu em khác hắn yêu em. Anh đã chấp nhận em ... không giống người ta phủ nhận em...
Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay đổi để làm người. Và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được gặp cô ấy trong đời, rằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào Yêu và đau xót biết bao ... căm hận những kẻ reo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy.
- Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương. Anh yêu em, anh thề là anh yêu em, và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu....
Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi, rồi cười nhẹ nhàng....
- Em biết mà...Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko?
- Uhm, em nói đi...
- Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé
- Tại sao?
- Đi mà, và đừng hỏi gì cả!
- Uh!_Chông chênh .....
....
Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện....
Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ. Cô ấy đã ra đi mà không để cho tôi nhìn lần cuối... Ra đi lặng lẽ, ra đi âm thầm... ra đi bất ngờ và ra đi đau đớn....
- Những người bị "Nhiễm trùng huyết " rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng, và cô ấy biết....
Bác sĩ nói với tôi như vậy. Cô ấy không có đám tang, không bạn bè... vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh. Và cha mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì. Cô ấy ra đi như vậy đấy, sống đau đớn và chết chua xót.
Một bầu trời đêm bao trùm tôi....
- Cô ấy đã tặng mắt cho một người. Cách đây 2 ngày, chúng tôi làm phẫu thuật....
Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy....
Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa. Đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi, Ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó....
Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:
"Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bệnh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em. Em sẽ lại gặp anh.... Nhưng em nhận ra rằng, em ko thể... em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi.... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... Khát khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa... Em muốn anh biết..... anh là người DUY NHẤT em yêu!"
"Ngủ ngoan nhé em, nước mắt mưa
Thương em đau xót, giấc mơ trưa...
Sống là cực nhọc...
Chết là anh khóc...
Phải làm gì... cho em bớt đau đây?"
|
|
|
| Cần giảm cân gấp .... |
|
Đăng bởi: codon1visao - 09-05-2012, 03:47 AM - Diễn đàn: Ăn kiêng & Thể dục
- Không có trả lời
|
 |
Do ở nhà chơi game . lướt web nhìu wa' nên mình tăng cân chóng mặt lunz ... AI có phương pháp giảm cân nhanh xin chỉ giúp mình với nhé .... thks nhìu
|
|
|
| Cấm trẻ em dưới 18t |
|
Đăng bởi: tiendat_224 - 09-05-2012, 03:24 AM - Diễn đàn: Giải trí
- Không có trả lời
|
 |
Lời cầu nguyện!!
Ở vùng nọ có mốt nuôi vẹt. Một phụ nữ phàn nàn với cha xứ:
- Thưa Cha, lũ vẹt cái nhà con chỉ biết nói mỗi một câu: "Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?".
- Thật là tục tĩu! Ta sẽ giúp con việc này.
Hai con vẹt Francis và Job của ta suốt ngày cầu nguyện và đọc Kinh Thánh. Hãy mang vẹt của con đến nhà ta. Chung một lồng với chúng, chắc chắn lũ vẹt của con sẽ được dạy dỗ về sự lễ độ và tôn kính.
Người phụ nữ mang hai con vẹt cái của bà ta đến nhà cha xứ. Thấy hai con vẹt đực đang cầm quyển kinh và lầm rầm cầu nguyện, bà ta liền thả hai con vẹt cái của bà vào với chúng. Các ả vẹt cái la lên:
- Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?
Yên lặng... Một con vẹt đực sững sờ buông rơi quyển Kinh, ngó qua bạn nó và thốt lên:
- Francis! Những lời cầu nguyện của chúng ta đã được ứng nhiệm rồi
Trong một giờ trên giảng đường Cô sinh viên đang mơ màng đột nhiên bị giảng viên gọi đến :
Chị cho tôi biết bộ phận nào của cơ thể có thể tăng kích thước lên gấp 7 lần bình thường?
Cô sinh viên đỏ mặt ấp úng:
Dạ dạ cái ấy là là ...
Giảng viên bực mình mắng:
Thôi cô ngồi xuống, bộ phận tôi hỏi là phổi. Còn cái ấy mà cô nói đến chỉ gấp 3 lần thôi
Hai người hàng xóm nói chuyện với nhau.
- Sao hôm nay *** nhà cô Mộng Mơ sủa nhiều thế nhỉ?
- Vì chồng cô ta vừa đi công tác...
Các nhà ngôn ngữ học Việt Nam sau khi nghiên cứu đã không giải thích được sự
khác nhau giữa "chân tình" & "chân thật".Họ quyết định ra xã hội đễ tìm hiểu thêm
Qua nhiều lần gặp gỡ các giáo sư,bác sĩ, nhà văn hoá...Họ vẫn chưa rút ra được kết luận cụ thể nào về sự khác biệt của 2 từ này. Một hôm, một người trong đoàn xuống nông thôn điều tra, gặp một nông dân, ông ta mời về nhà chơi, không có chút hi vọng gì nhưng nhà ngôn ngữ học này vặn hỏi:
-Dạ, thưa bác, chúng cháu đang đi tìm sự khác nhau giữa "chân tình "& "chân thật" , mong bác giúp đỡ.
Bác nông dân trả lời:
-Có gì khó đâu mà các anh đi tìm, rất đơn giản mà.
Nhà ngôn ngữ học mừng thầm nói:
-Vậy mong bác giúp cho
Bác nông dân:
-"chân tình" ỡ giữa "chân thật" có gì khó đâu mà anh tìm.
Ý nghĩa của cái tên
Cậu bé da đỏ hỏi mẹ với bộ mặt rất băn khoăn: "Mẹ, tại sao anh trai của con lại tên là Cơn Bão?"
"Bởi vì anh ấy được thụ thai trong một ngày mưa bão", người mẹ nói.
"Thế sao chị gái con lại tên là Hoa Cải?"
"Bởi vì khi tạo ra chị ấy, mẹ và bố đang ở giữa cánh đồng hoa cải", người mẹ trả lời.
"Thế còn một chị nữa tên là Mặt Trăng?"
"Bố mẹ đang ngắm mặt trăng thì tạo ra chị con".
Rồi người mẹ ngừng lại và hỏi con trai: "Sao con lại băn khoăn thế hả Bao Cao Su Rách?
"Ấy" đi xem nào
Có anh chàng rất mực quý vợ, bạn bè mời đi chơi, dù nài ép thế nào, anh ta cũng về nhà trước nửa đêm. Một hôm, vì quá vui, anh ta say mềm, không thể về nhà như thường lệ và phải ngủ lại nhà bạn.
Sáng hôm sau, khi vừa về tới nhà người vú già đã đứng đón sẵn và buồn bã báo tin: "Thưa cậu, mợ nhà bị ốm, từ sáng tới giờ chưa ăn uống gì. Con hỏi mợ có ăn cháo thì để con nấu nhưng mợ nhất quyết không ăn. Giờ mợ đang nằm trong buồng".
Anh chồng hốt hoảng lao vào buồng, vừa đi vào vừa lẩm bẩm : "Mình thật là vô tình quá, vợ ở nhà đau ốm mà không hay. Không biết ốm đau ra làm sao?".
Thấy vợ nằm quay mặt trở ra, trông có vẻ thiểu não, anh chồng liền ngồi xuống giường, vừa hỏi vừa để tay lên trán vợ: "Mình ốm làm sao? Anh vì bị mấy thằng bạn ép uống say quá, không về được, mình tha lỗi cho anh nhé. Mình đã ăn uống gì chưa? Để anh bảo người đi mua bánh cho mình"
Chị vợ không nói năng gì cả ,anh chồng lại hỏi: "Hay là mình ăn cháo gà nhé?"
Chị vợ bèn gắt ầm lên: "Để yên cho người ta nằm".
Rồi quay ngay mặt trở vào trong.
Anh chồng tức quá, đứng ngay lên định nói:"Ông lại nện cho 1 trận bây giờ".
Nhưng vốn nể sợ, không dám dùng chữ "Nện" nên anh chàng liền quát: "Ông lại "ấy" cho một cái bây giờ".
Chị vợ nghe thấy thế liền quay ngoắt ngay lại cong cớn: "A! Có giỏi thì "ấy" đi xem nào?"
Nửa đêm, chồng quay sang vợ thủ thỉ: - Em, mai anh phải đi công tác rồi, em chiều anh đêm nay được không?
- Ứ, ừ...
- Nào, ngoan... Chiều anh nhé?
- Nhưng... chỉ một lúc thôi đấy.
- Không! Anh muốn cả đêm kia.
- Trời??? Cả đêm làm sao em chịu nổi?
- Em nghĩ về chuyện gì vậy? Anh đang muốn nói đêm nay em chiều anh... đừng nói chuyện nữa để anh ngủ mai dậy sớm mà?
|
|
|
| Chuyện hòa giải hạnh phúc của người vợ có chồng nghiện game |
|
Đăng bởi: blackberry97 - 09-05-2012, 03:24 AM - Diễn đàn: Thế Giới Đó Đây
- Không có trả lời
|
 |
“Đi làm về là vùi đầu vào máy tính chơi game, vợ gọi cũng không thèm nghe, đi làm cũng không chịu đi làm. Cứ đến bữa là sà vào ăn vội ăn vàng cho xong, rồi lại quay ra ôm cái máy tính để tiếp tục trận chiến. Có lần vợ nằm bẹp trong giường, sốt cao cả đêm cũng không hay biết. Đồ đạc có giá trị trong nhà dần dần đội nón ra quán cầm đồ, để cho anh nướng vào tiền mua thẻ chơi game…”
Chị Lanh vừa than thở, vừa rơm rớm nước mắt khi nhắc tới gã chồng là dân nghiện game nhà mình. Không thể chịu đựng được nữa, chị nhất quyết đòi li dị cho bằng được.
Cày game trong cả … đêm tân hôn
Ngồi trò chuyện với bác Nguyễn Thị Minh ( hòa giải viên của Tổ hòa giải quận Cầu Giấy), mới được lắng nghe những câu chuyện tưởng chừng chỉ có trong phim ảnh.
Hơn 20 năm với vai trò là người hòa giải, người chắp nối tình cảm cho những gia đình đang trên bờ đổ vỡ, bác Minh có không ít những kỉ niệm đáng nhớ về mỗi lần đi hòa giải.
Bác chia sẻ: “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh cô ạ. Đúng là, một khi là vợ chồng rồi, ngoài tình yêu, thì hơn hết là phải hiểu, cảm thông, biết chia sẻ và sống phải có trách nhhiệm nữa cô ạ. Như thế mới gìn giữ hạnh phúc gia đình được”. Vừa nói, đôi mắt bác như nhìn xa xăm, ngẫm nghĩ lại những trường hợp éo le mà mình đã từng hòa giải.
Vừa chỉ tay về phía ngôi nhà đằng đầu ngõ, bác Minh vừa thở dài vừa nói: “Đấy, nhà kia là nhà đôi vợ chồng trẻ, vừa cưới nhau cũng được có gần 1 năm, ngày xưa thì yêu nhau lắm, mà bây giờ có chút chuyện là nhất quyết đòi bỏ nhau.
Chỉ vì anh chồng còn thanh niên tính quá, còn mê chơi game hơn là công việc, hơn cả gia đình. Chị vợ không chịu đựng được, nên quyết làm đơn ra tòa. Om sòm cả tháng nay rồi đấy…” Bác Minh kể.
Chị Lanh vừa than thở, vừa rơm rớm nước mắt khi nhắc tới gã chồng là dân nghiện game nhà mình.
Không thể chịu đựng được nữa, chị nhất quyết đòi li dị.
Chị vợ tên là Bùi Thúy Lanh ( quê gốc ở Thái Bình) và anh chồng là Lê Tất Thắng. Gia đình Thắng cũng thuộc dạng bình thường, bố mẹ hầu như cũng không giúp gì cho con cái được nhiều, nên sau khi cưới, vợ chồng anh cũng vẫn phải đi thuê nhà để ở.
Những tưởng mọi thứ sẽ êm đẹp, vợ chồng bảo ban nhau làm ăn, nhưng bắt đầu từ ngày cưới về, Thắng mới bộc lộ những thói quen xấu của mình mà lúc yêu đương Lanh không hề biết. Vừa thút thít, Lanh nói như mình vừa phát hiện ra bị lừa:
“Ngày yêu nhau, mỗi lần gặp nhau, cứ thấy anh ấy có vẻ hốc hác như thiếu ngủ, cháu cứ nghĩ là do học hành vất vả, chứ có ngờ đâu là thâu đêm suốt sáng chơi game. ..” Chị Lanh nói với bác Minh với giọng buồn đầy thất vọng.
Ngay đêm tân hôn, chị Lanh đã buồn bực, thậm chí tỏ vẻ giận dỗi anh Thắng vì đã không có một đêm trọn vẹn. Sau tiệc cười linh đình, vợ chồng ai nấy đều mệt mỏi, phờ phạc vì ngấm rượu bia khi uống cùng mọi người, nên vừa lo dọn dẹp xong, chị cũng nằm lăn ra ngủ.
Đang đêm, bỗng nhiên tỉnh giấc đã ngạc nhiên khi thấy anh Thắng đang lách cách gõ bàn phím, bên cạnh bàn là điếu thuốc lá đang hút dở và ly cafe đặc sánh. Chị Lanh có gọi thì anh Thắng cứ khất lần lượt, cứ “nốt, nốt ván nữa”…
“Đến lúc anh này mò vào với vợ thì cũng là lúc trời gần sáng. Chị vợ háo hức muốn được âu yếm vội quay sang bật đèn xanh trước, thì anh chồng vội đẩy ra, kêu mệt mà muốn đi ngủ.” Bác Minh nhớ lại.
Thế là, chị Lanh quay vào tường, ôm gối khóc nức nở vì tủi thân cho tới sáng, trong khi đó anh Thắng đặt lưng xuống là ngáy khò khò, không hề hay biết.
Bắt đầu những ngày hôm sau, chị Lanh mới hay biết chồng mình mê game đến độ nào. Cứ đến bữa ăn cơm thì anh mới vác mặt bàn ăn, ăn xong lại cắm đầu cắm cổ vào máy tính, hì hục gõ gõ, mặt mũi đăm chiêu, tập trung cao độ lắm.
Anh là nhân viên kinh doanh cho một hãng sữa trên đường Cầu Giấy, nên giờ giấc đi làm cũng thất thường, không cố định, thậm chí có ngày anh ở nhà cả ngày, chỉ để … cày game. Không thể chịu đựng được, chị góp ý nhiều lần mà anh vẫn không hề nghe, cũng không đáp lại, cứ lẳng lặng cắm mặt vào máy tính, coi như không hề nghe thấy gì.
“Anh Thắng này đã chơi game thì tập trung lắm, vợ nói cũng như không, toàn vợ độc thoại một mình. Có lần vợ nhờ trông nồi cá kho, để chạy ra chợ mua ít đồ, về tới nhà thì nồi cá đã thành than, còn suýt cháy cả bếp ga, mà chồng vẫn không hề hay biết, mắt vẫn dán tịt vào cái máy tính.
Nghe theo lời một người bạn ở công ty, chị Lanh lén xóa hết các loại game mà anh chồng down về máy để chơi, rồi còn đặt pass word máy tính, để không cho chồng sờ vào.
Anh chồng về nhà tức mà không làm gì được, bèn ôm cả chăn gối ra quán game, ăn ngủ nghỉ ở đó mấy ngày liền, làm chị này sợ quá, phải ra khóc lóc lôi về.” Bác Minh nhớ lại. Sau lần ấy, vợ chồng càng hay to tiếng, cãi vã chỉ vì cái thói mê game của anh chồng…
Lấy độc trị độc
Thấy đôi vợ chồng trẻ mà đã hay có những khúc mắc, những lúc cãi nhau gây mất trật tự trong ngõ, bác Minh với tư cách là hòa giải viên cũng đã thường xuyên lui tới hỏi han, có những lời động viên, chia sẻ kinh nghiệm.
Nhìn đôi vợ chồng trẻ mới cưới, nhất là chị vợ ngày càng gầy đi, vì suốt ngày chạy ngoài đường lo kiếm tiền, lo đóng tiền nhà, tiền sinh hoạt của hai vợ chồng hàng tháng…. và bao nhiêu thứ tiền khác. Đã thế, lại còn phải nuôi báo cô một anh chồng chỉ biết ăn, ngủ và chơi game…
Chị Lanh này cũng nhiều lần bỏ về nhà bố mẹ đẻ, nhiều lần gọi cho bố mẹ chồng nhờ khuyên can anh chồng mải chơi mà vẫn không hề có kết quả gì. Mà cứ mỗi lần cô bỏ về nhà mẹ đẻ, là anh chồng lại như ăn năn hối cải, ngọt nhạt chạy về tận nơi, xin lỗi lên xuống, rồi lại đưa vợ về nhà.
Mỗi lần như thế, cô vợ cứ nghĩ chồng đã thay đổi tính nết, biết sửa sai, nào ngờ, về nhà là lại y như rằng, chứng nào tật ấy. Vợ chồng lại lục đục, cãi vã nhau suốt ngày.
Đỉnh điểm nhất là có hôm, cô vợ ốm sốt nằm mê man trong phòng ngủ, mồ hôi vã ra như tắm mà anh chồng vô tâm vẫn không hề hay biết.
Cô có gọi mấy câu bằng cái giọng thều thào, mà anh chồng thì tập trung cao độ chơi game, nên không hề hay biết. Đến gần sáng, mới mò vào phòng đi ngủ, lúc này anh chồng mới giật mình khi thấy mặt mũi vợ nhợt nhạt, người lạnh toát mới hớt hải hô hoán, rồi cùng mọi người đưa vợ đi cấp cứu.
“Đã thế, vợ vừa vào phòng cấp cứu được một lúc, quay đi quay lại đã không thấy anh chồng đâu. Cô vợ được tiếp xong mấy chai nước, mệt mỏi lê mình ra khỏi phòng bệnh, bắt taxi về nhà, thì đã thấy anh chồng đang ngồi thu lu trước bàn máy tính, mắt dán nghiền vào mấy trò game đang chơi dở hôm qua…”
Như thế thì ai chịu đựng nổi hả cô, bác Minh vừa thở dài vừa nói. Có lẽ vì “giọt nước tràn ly”, vì tủi thân quá không thể chịu được nữa, lần này cô Lanh nhất quyết đòi làm đơn li dị.
Nhìn đôi vợ chồng trẻ trước nguy cơ đổ vỡ, mọi người trong ngõ cũng không vui cho lắm, thậm chí thấy cũng tiếc cho họ, bởi không ngờ tình yêu sau 4-5 năm yêu nhau lại nhanh chóng chia lìa đến như vậy.
Và cái chính nữa là, Lanh lại mới phát hiện mình mang bầu được 3 tuần. Nhưng có vẻ lần này, cô Lanh quyết tâm lắm rồi, nhất quyết không vì đứa con mà có ý định cho anh chồng một cơ hội làm lại nữa.
“Mọi người trong tổ hòa giải cũng băn khoăn lắm, tại thấy thương cho đứa bé trong bụng chưa kịp chào đời đã chứng kiến cảnh bố mẹ chia lìa thế này, sau này tội cho đứa bé. Nên, chúng tôi cũng quyết tâm bàn nhau, cố tìm cách hòa giải cho đôi vợ chồng này một lần nữa.” Bác Minh chia sẻ.
Anh Thắng ngoài ham mê game ra, thì anh này có tính rất ưa sạch sẽ, bẩn thỉu là không chịu được. Đánh vào tâm lý “ưa sạch sẽ” đó, mọi người nghĩ ra một kế độc và cũng mạo hiểm…
Nghe theo lời khuyên mọi người trong ngõ, Lanh cho anh chồng một cơ hội và cũng làm theo kế hoạch của mọi người.
Ngày nào, hễ thấy chồng ngồi vào bàn máy tính là cô cũng ngồi theo, cũng chơi hết game nọ đến game kia, đến bữa cũng mặc kệ, không đứng dậy nấu cơm, đói quá thì ra hàng ăn cơm bụi, không động tay động chân vào bất kì việc gì trong nhà ngoài việc đi ăn và chơi game.
Ban đầu thấy vợ cũng tập chơi game, anh Thắng quay sang cười tươi phấn khởi, tưởng có bạn đời cùng sở thích…
Sau vài ngày, quần áo bắt đầu chất đống trong nhà, nhà cửa cả tuần cũng không ai quét, không ai dọn dẹp, chỉ có hai con người đang mải mê cày game, còn xung quanh nhà cửa không khác gì bãi rác. Rác không ai đổ, quần áo cũng bốc mùi, nhà cửa nhem nhuốc, động chỗ nào cũng thấy phân gián, phân chuột…
Còn về anh chồng, gần một tuần không được ăn cơm vợ nấu, quần áo cũng thay dần hết mà không có ai giặt, nhà cửa bắt đầu lung tung, lộn xộn, làm anh bắt đầu khó chịu, khi vừa chơi game, vừa quay ra đi tìm cái mùi khó chịu ở đâu bốc lên.
Cứ thế, cứ thế, vài ngày sau là anh này thực sự không chịu được nữa, vội lân la đánh mắt sang phía cô vợ, rồi bắt đầu nhắc nhở về nhà cửa…
Lanh vẫn nhất quyết tỏ thái độ bình thường, vẫn cắm đầu vào game, vẫn chơi coi như không nghe thấy những gì anh chồng nói, làm cho anh này thực sự khó chịu đành phải tự mình đứng dậy đi dọn dẹp. Lúc ấy, cô vợ mới tủm tỉm cười, hi vọng cai game cho chồng đã phần nào thành công.
Thấy anh chồng hì hục dọn dẹp, Lanh mới bắt tay vào định làm cùng, và cũng lúc ấy cô mới thông báo cho chồng biết về cái thai trong bụng. Như bắt được vàng, anh chồng mừng quá nhảy cẫng lên, hét lên vì vui sướng, rồi hứa lên hứa xuống là sẽ bỏ game, sẽ chăm chỉ đi làm lấy tiền nuôi vợ con.
Vừa nói, anh còn rơm rớm nước mắt. Thế mới biết, vợ anh – chị Lanh và sự xuất hiện của đứa con trong gia đình có vai trò quan trọng như thế nào…Đêm hôm ấy, cô Lanh lén xe ngay tờ đơn li hôn, vừa rưng rưnng khóc…
“Sau lần ấy, anh chồng chăm chỉ đi làm hẳn lên, còn hay giúp đỡ mọi người trong ngõ. Tự tay anh này xóa hết những game có trong máy tính đi, đi làm về là lao vào giúp vợ…Họ bây giờ hạnh phúc lắm. ”Bác Minh vừa cười vừa nói.
Thùy Chi
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
|