| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,244
» Thành viên mưới nhất: i6ftfjw179
» Chủ đề: 483,444
» Bài viết: 539,415
Thống kê đầy đủ
|
|
|
| Tổ ấm của con |
|
Đăng bởi: kyto90 - 08-31-2012, 10:07 AM - Diễn đàn: Cuộc sống gia đình
- Không có trả lời
|
 |
Con ngồi trên xe ngoái đầu nhìn lại như vương vấn, nuối tiếc điều gì. Con muốn nói lời yêu thương với ba mẹ nhưng lại không thể.
Con và anh khác nhau. Đúng thế! Khác nhau bởi vì anh là con trai duy nhất trong gia đình. Còn con chỉ là một đứa con gái “vô dụng”- theo đúng suy nghĩ của riêng con. Anh thông minh, giỏi giang luôn là niềm tự hào của ba mẹ. Con chỉ là “cái bóng” núp sau lưng anh. Người ta nhắc đến con cũng chỉ với cái danh là em gái của anh - một chàng trai chơi bóng tuyệt vời và đầy những thành tích khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải thèm muốn và ngưỡng mộ.
Còn con thì dù có cố gắng lắm cũng chỉ là học sinh tiên tiến. Mỗi lần đi họp phụ huynh cho anh là ba mẹ được nở mày nở mặt; còn đến lượt con chỉ là cái nhíu mày. Từ nhỏ đến giờ con chưa từng biết đến mùi vị yêu thương của ba mẹ là như thế nào.
Con chưa một lần được ba âu yếm ôm vào lòng, chưa một lần con được mẹ vỗ về, nũng nịu, xoa đầu hay thậm chí mẹ cũng chưa từng trải tóc cho con. Ba mẹ chưa một lần khen hay động viên mỗi khi con đạt điểm cao. Cả anh và con đều đi thi học kì, nhưng ba mẹ chỉ hỏi mình anh mà thôi. Con tủi thân vô cùng. Dần dần khoảng cách giữa con và ba mẹ trở nên xa hơn. Sợi dây tình cảm gia đình trong con có lẽ đã quá căng rồi. Không thể kéo giãn thêm được nữa.
Con bắt đầu tỏ ra lạnh lùng, vô cảm với tất cả. Bề ngoài con cứng rắn để che đi sự mềm yếu trong trái tim con. Con ít khi trò chuyện với ba mẹ cũng như anh, hiếm hoi lắm con mới nở một nụ cười. Nhiều người còn cho rằng con bị trầm cảm. Con mặc kệ tất cả. Con như một cái bóng âm thầm giữa mọi người trong gia đình. Con luôn trốn tránh những bữa tiệc gia đình, những lần cả nhà mình đi dã ngoại với lí do con bận học thêm, con chuẩn bị có bài kiểm tra…
Con thèm lắm cảm giác được ba mẹ đưa đón mỗi sáng tới trường. Nhìn đứa bạn được ba đón về, tay nó lọt thỏm trong bàn tay của người ba, cười tít mắt khiến con thấy ghen tị. Con đã cố gắng rất nhiều. Các bạn khác chỉ mất 15 phút để giải một bài toán còn với con phải mất 30 phút, thậm chí là là cả tiếng đồng hồ mà vẫn không ra. Hằng đêm con ngồi cặm cụi dưới ánh đèn tới 1-2 giờ sáng mới chịu đi ngủ.
Vậy mà mỗi lần con được điểm 10 ba mẹ cũng chỉ cho rằng đó chỉ là chuyện bình thường. Bạn bè chỉ cần cố gắng 1 thì riêng với con cần phải cố gắng ba mới bằng được các bạn. Con biết con không thông minh, không sáng dạ, con chỉ có thể "cần cù bù khả năng" mà thôi! Con luôn cố, cố và cố để mong một ngày nào đó được ba mẹ chấp nhận và yêu thương. Nhưng hình như tất cả chỉ là vô nghĩa.
Con ghen tị với anh rất nhiều. Vì sao anh có tất cả, anh có một ngoại hình đẹp, một sức khỏe tốt, một cái đầu với chỉ số IQ cao vút, có tình yêu thương của ba mẹ và có cả tấm lòng bao dung biết quan tâm và sẻ chia. Còn con thì không có gì cả. Con đã còi cọc, ốm yếu lại thêm làn da đen nhẻm, một cái đầu ngốc nghếch và một trái tim ích kỉ, nhỏ nhen. Con lún sâu trong nỗi mặc cảm và sự tự ti về bản thân.
Con không biết giờ đây con phải làm gì. Con bước vào kì thi Đại học với gánh nặng trên vai. Một đứa như con thì làm được gì chứ? Con mãi chỉ là một đứa vô dụng trong mắt ba mẹ. Ngồi trong phòng thi con đã định không làm bài nữa, nhưng con không đủ can đảm để làm điều đó. Con không thể vượt qua được những lời bàn tán của xóm làng nếu con không đỗ. Cố lắm những giọt nước mắt mới không trào ra. Con đã mất một tiếng đồng hồ để làm một bài toán trong đề thi mà khi ở nhà con chỉ mất 20 phút. Con hoảng loạn thực sự.
Có lẽ là may mắn khi con vừa đủ điểm đỗ, cầm trên tay tờ giấy báo trúng tuyển thì lòng con vui sướng khôn cùng, con nghĩ mình đã làm được. Ba mẹ sẽ phải công nhận con không phải là đứa bất tài. Lần đầu tiên con nhìn thấy ánh mắt ba hiện lên niềm vui, lần đầu tiên con thấy mẹ khóc.
Đêm trước ngày con lên đường nhập học, con được ba mẹ chuẩn bị mọi thứ, từ từng bộ quần áo ở nhà cho đến viên thuốc chống say xe. Ba mẹ dặn dò con từ những điều nhỏ nhất nào là con phải ăn cơm đúng giờ, phải biết tự chăm sóc lấy bản thân, phải biết mặc áo ấm mỗi khi gió lạnh về… Lần đầu tiên mẹ ôm con vào lòng, nắm lấy bàn tay con và vuốt ve, khóe mắt mẹ ươn ướt.
Đêm đó con ngủ với mẹ. Cả đêm mẹ không ngủ và con cũng vậy. Con cứ tưởng mình đang háo hức chờ cái ngày được bước chân ra khỏi nhà lắm cơ mà sao con lại thấy nó găn bó với mình như thế. Con không hiểu tại sao trước đây ba mẹ không thể hiện những tình cảm đó với con? Để cho con cảm giác trống rỗng và giờ đây, con - 18 tuổi mà không biết cách bộc lộ tình cảm của mình như thế nào với một đứa bé lạc đường, với một cụ già trong cơn mưa, với một em bé đánh giày và với ngay cả ba mẹ nữa.
5 giờ sáng con xách đồ lên xe, con không biết mình vui hay buồn. Con không thể nói những cảm giác trong lòng mình khi đó là gì. Một chút hạnh phúc vì bắt đầu từ giây phút này con được tự do vẫy vùng trong bầu trời của riêng con, một chút nuối tiếc vì phải xa nơi mà con đã sinh ra và lớn lên suốt năm 18 năm qua.
Trời vẫn oi ả với cái nắng miền Trung khắc nghiệt. Con ngồi trên xe ngoái đầu nhìn lại như vương vấn, nuối tiếc điều gì. Con muốn nói lời yêu thương với ba mẹ nhưng lại không thể.
4 năm đã trôi qua kể từ ngày con bước vào cuộc sống sinh viên xa gia đình. Giờ đây ra trường tự mình lăn lội với cuộc sống, con mới hiểu những gì ba mẹ đã làm cho con. Ba mẹ chưa bao giờ ghét bỏ con như con từng nghĩ, ba mẹ cũng chưa bao không công bằng với con và anh. Tất cả chỉ vì ba mẹ muốn con tự lập, muốn con phải đi bằng chính đôi chân của mình. Ba mẹ muốn dạy con phải biết phấn đấu, không ngừng nỗ lực, nếu chỉ mới đạt được thành tích một chút mà đã tự thỏa mãn với bản thân thì sau này con sẽ thất bại.
Từng bước đi của con, từng thời khắc con trưởng thành đều được ba mẹ ghi lại bằng những bức ảnh trong cuốn album gia đình, bằng cuốn nhật kí ba mẹ viết riêng cho anh và con không thiếu ngày nào. Không phải bố mẹ và anh không yêu thương con mà chính con đã tự tách mình ra khỏi tổ ấm gia đình.
Ba mẹ và anh, con chỉ muốn nói một lời giản dị thế này thôi: "CON YÊU CẢ NHÀ".
|
|
|
| Bao lâu đủ để quên một người? |
|
Đăng bởi: kyto90 - 08-31-2012, 10:04 AM - Diễn đàn: Tình yêu người lớn
- Không có trả lời
|
 |
Liệu đã có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau...
Tình yêu làm cho người ta cười, làm cho người ta tự tin mà hãnh diện nói với bao người rằng, người yêu tôi đấy!
Tình yêu làm cho người ta buồn, làm cho người ta khóc, tự nhốt mình vào nhà và tránh ánh nắng mặt trời .
Yêu một người thật sự là khó và càng khó hơn gấp trăm ngàn lần nữa để quên đi người đó. Tình yêu thật sự là một đường tròn không hề có kết thúc.
"Tình yêu là thứ cảm xúc nhiều người trải nghiệm nhưng rất ít người được vui với nó”. Chúng ta đều yêu nhưng mấy ai được hạnh phúc trọn vẹn. Mấy ai mà không phải thừa nhận rằng tình yêu này đau đớn lắm. Hạnh phúc vốn là điều hiếm hoi và chẳng mấy khi tồn tại mãi mãi.
Sau tình yêu cuồng nhiệt ấy ta nhận lại được gì…
Nhận lại được gì ngoài sự thờ ơ lạnh lùng, sự ruồng bỏ. Nhận lại được gì ngoài sự phũ phàng.
Dù đã từng có thời gian yêu nhau say đắm nhưng con người ai cũng đổi thay, vì muôn vàn lí do mà phải xa cách.
Chỉ có cách đi qua nỗi đau đó ta mới có thể vui vẻ được nhưng dường như là quá khó…
Nỗi đau ban đầu sẽ là vết thương không ngừng chảy máu, khiến ta co quắp và gồng mình trong thương nhớ da diết.
Nỗi đau lâu ngày sẽ là vết sẹo, nếu như ta biết cố gắng mà sống, mà bước qua nỗi đau. Nhưng nỗi đau lâu ngày sẽ là vết thương ung mủ lở loét nếu như ta cứ ngồi đó mà nhìn nó, hằng ngày cứ soi vào nó, lôi nó ra mà ngẫm nghĩ, mà thổn thức.
Nỗi đau thà để nó yên, chứ khơi gợi lên thì chỉ có đau hơn ngàn lần. Và chắc rằng nó sẽ chẳng bao giờ liền sẹo.
Vết sẹo tuy không hề phai mờ nhưng những kỉ niệm sẽ khó mất đi, nhưng chí ít ta sẽ không phải đau day dứt, mà chỉ mỉm cười coi đó như là cơn gió thoảng qua. Do số phận đã sắp đặt, rằng ta với họ chỉ đi ngang qua đời nhau. Chỉ là vậy thôi…
Đôi khi ta tự hỏi
Bao lâu cho một nỗi đau nguôi ngoai
Bao lâu cho những kỉ niệm hóa thành mây trời lặng lẽ trôi
Bao lâu cho những nụ cười lại trở về trên môi
Bao lâu để những giọt nước mắt không còn lăn dài trong những cơn mơ
Bao lâu để nhìn người mình yêu thương đi với người khác mà không òa khóc..
Bao lâu để bàn tay thôi quờ tìm hơi ấm mỗi đêm
Bao lâu đủ để quên một người...
Ta sẽ chẳng bao giờ biết được, mà cũng chẳng có ai có thể giải đáp giùm ta. Thời gian luôn là phương thuốc cứu cánh duy nhất và hữu hiệu.
Thời gian sẽ làm ta nguôi ngoai, sẽ mang đến cho ta một người khác, sẽ lại làm môi ta cười, mắt ta say…
Nếu không, chí ít, thời gian sẽ làm nỗi đau của ta dần bốc hơi lên trời bao la, để rồi một ngày ta chợt nhận ra lòng nhẹ hẫng, nỗi đau cũng qua, muộn phiền cũng theo gió bay cao.
Chắc hẳn ngày đó sẽ đến. Đó sẽ là một ngày đẹp trời, ngày đó nếu có ai hỏi ta rằng:
Nơi nào trên đời là hạnh phúc
Ta sẽ trả lời rằng nơi đó là nơi không có anh – người đã từng làm ta đau.
Nguồn: Zing.vn
|
|
|
| Những điều khiến con gái rung rinh... |
|
Đăng bởi: becoi_pt - 08-31-2012, 09:45 AM - Diễn đàn: Con gái khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
Những điều khiến con gái rung rinh...
Làm con gái rung rinh nhiều khi dễ dàng hơn con trai vẫn tưởng đấy…
1. 1001 cách cưa đổ trái tim nàng.
Suốt 1 năm cưa cẩm cô bạn cùng lớp mà chỉ toàn thấy đèn vàng nhấp nháy, Vinh (Đống Đa, HN) thực sự thấy nản vì mãi không đoán được tâm ý của "bạn ấy" ra sao. Trước khi "rửa tay gác kiếm", cậu quyết định làm phát cuối "được ăn cả ngã về không". Nhưng người tính không bằng trời tính, trận mưa bất chợt làm kế hoạch nhắn nhủ ai-cũng-biết-là-ai-đấy đính kèm bản ballad ngot ngào trong buổi trực tuần của lớp được Vinh ấp ủ bấy lâu tan theo mây khói. Bứt rứt, cậu chàng lôi guitar ra hành lang ngồi chơi cho "xả".
Màn trình diễn ngẫu hứng cùng giọng ca ấm áp nhanh chóng trở thành tâm điểm của tầng 2 nhà B. Trong số những khán giả chăm chú theo dõi từ đầu đến cuối, có cả cô nàng mà Vinh để ý khiến cậu càng chơi càng hay. “Tin nhắn” kèm theo bản tình ca “Nothing’s gonna change my love for you” được Vinh úp mở dành tặng một cô bạn đặc biệt lập tức thành dấu hỏi lớn, làm mọi người đoán già đoán non mãi. Ghi điểm một cách mĩ mãn, cuối buổi hôm ấy, “nàng” bỗng nhiên đề nghị Vinh gia sư cho em trai đang mày mò chơi guitar. Được nàng bật “đèn xanh” như thế, tất nhiên cậu bạn của chúng ta đâu thể chối từ. “Như thế cũng bõ công cả mùa hè ngày nào tớ cũng xách đàn đi học.” – Vinh hỉ hả tâm sự.
![[Image: 080910081122-180-391.jpg]](http://image.tin247.com/kenh14/080910081122-180-391.jpg)
Không may mắn như Vinh có lợi thế về “nhất cự ly”, Khôi - một du học sinh Trung Quốc, lại ở cách “người ấy” cả nghìn km. Nhưng không vì thế tình yêu của hai bạn ý kém phần lãng mạn đâu nha. Như lần phim “Secret” mới được phát hành, biết người yêu thích Jay Chou nên Khôi liền thức trắng mấy đêm, hết hì hụi chuyển ngữ sang tiếng Việt lại lên mạng xem hướng dẫn cách “bắn” phụ đề vào phim như thế nào, rồi up lên mạng để “người ta” down về. Nhưng ngặt nỗi “bạn ý” của Khôi không rành IT lắm nên loay hoay mãi mà chẳng lấy đươc phim về.
Đợt đó, Quảng Châu mưa to, dai dẳng suốt mấy ngày chẳng chịu tạnh. Nhưng sốt ruột vì để “bạn ý” chờ lâu, nên Khôi liền dầm mưa đi mua USB về, tải phim vào đó rồi gửi chuyển phát nhanh về Việt Nam tức thì. Khỏi phải nói, nhận được món quà chứa đầy tâm huyết của Khôi, Vy đã xúc động như thế nào, vì không ngờ “người ấy” lại để ý đến cả những sở thích về thần tượng của mình đến vậy.
Còn Hương (17 tuổi), mỗi lần kể về kỷ niệm ngọt ngào nhất của mình thì luôn nhắc đến vụ ngã xe… gẫy chân của mình. Sau một tuần tĩnh dưỡng, nghĩ đến phải leo 3 tầng cầu thang lên lớp với cái chân bó bột của mình là Hương lại muốn… ốm tiếp. Nắm thóp tính tình “mèo lười” ấy, An đã quyết tâm hàng ngày cõng cô nàng lên lớp bởi: “Bạn ấy mà không đi học thì tớ thấy thiếu thiếu thế nào ý.”- Cậu bạn lý giải hành động lãng mạn của mình bằng một lý do cực ký giản đơn. Khỏi phải hỏi dân tình khắp lớp ngoài trường được phen mắt tròn mắt dẹp thế nào mỗi khi cặp đôi này vào trường.
![[Image: 080910081122-610-951.jpg]](http://image.tin247.com/kenh14/080910081122-610-951.jpg)
Mà nhiều khi điều khiến các nàng nhà mình rung rinh lại chính là cách phía “bên kia” làm lành sau mỗi lần “sóng gió tình trường” đấy.
Lý do cũng vớ vỉn thôi, nhưng Dung (CNN) quyết tâm “cạch” chàng vài hôm cho biết tay. Đúng đợt đấy trường tổ chức show ca nhạc mà nàng là một trong những thành phần chủ xị. Hôm diễn ra show, chả hiểu sao Dung tự nhiên lại muốn “tên kia” đến để cùng xem thành quả “khổ sai” đầy tâm huyết của mình thế không biết. Nhưng phone mãi mà không được, làm cô nàng đứng trong cánh gà nhìn ra sân khấu mà chẳng chút hào hứng. Lúc sau, vô tình quay lại, Dung đụng ngay đồng chí đứng phía sau. Chưa kịp kêu than, ngước lên, nhận ra ngay nụ cười đáng ghét từng khiến cô nàng “chết” đứ đừ ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Lúc đấy tuy đã xuôi xuôi rồi, nhưng nàng ý vẫn làm mặt giận dỗi một lúc (con gái mà) trước khi “xí xoá” cho kẻ đáng ghét kia.
Tất nhiên, Dung giận sao nổi khi mà nãy giờ “bạn kia” vẫn luôn dõi theo nhất cử nhất động của cô nàng nhưng sợ vẫn bị giận nên chỉ dám len lén bí mật đi theo. Mãi về sau bạn ý mới dám “thú nhận” là may được “tóm gọn” sớm không thì chẳng biết còn phải đau đầu tìm cách làm lành đến bao giờ nữa.
2. Vậy nên con gái muốn nói là…
Đấy, con trai luôn nghĩ phải làm những điều thật to tát mới đủ làm con gái rung động. Ô, sai toét rồi đó nha. Chẳng cần những “bí kíp” cao siêu tuyệt chiêu gì hết, con trai các ấy chỉ cần “thành tâm” là thừa sức khiến trái tim con gái đập loạn nhịp rồi mà. Không tin thì thử coi!!!
nguồn:tin247
|
|
|
| Hãy nói ko với thuốc lá! |
|
Đăng bởi: becoi_pt - 08-31-2012, 09:36 AM - Diễn đàn: Giải trí
- Không có trả lời
|
 |
Hãy nói ko với thuốc lá!
Hút thuốc lá đã trở thành thói quên khó bỏ của đại đa phần nam giới. Việc từ bỏ thói quen đó là rất khó nếu không có sự quyết tâm và kiên trì của người nghiện bởi trong thuốc lá có chất Nicotin là một chất gây nghiện. Quan tâm đến vấn đề này, các công ty, nhà sản xuất đã tìm ra những sản phẩm thuốc điều trị giúp bạn cai thuốc một cách đơn giản và có hiệu quả.
Dưới đây là một số loại thuốc trên thị trường giúp bạn cai thuốc.
Ống gắn Pacth.
Cũng giống như một loại đầu lọc gắn vào đầu lọc của điếu thuốc, trong ống này có chứa một loại dung dịch sệt có tác dụng làm giảm nồng độ nicotin thẩm thấu vào cơ thể và làm giảm cảm giác ngon miệng của người hút.
Kẹo cao su Nicotin
Kẹo Oral là một loại kẹo chuyên dành cho những người muốn cai thuốc lá. Bạn có thể nhai kẹo mỗi khi bạn cảm thấy thèm hút thuốc hoặc vào bất cứ khi nào bạn muốn. Cách này tiện hơn dùng ống lọc vì bạn không phải hút thuốc mà vẫn giảm được cảm giác thèm thuốc, đồng thời vẫn nhận được một lượng nicotin vừa phải mà cơ thể bạn đang muốn.
Bạn có thể dùng tối đa 24 miếng trong 1 ngày (tương đương với 1h bạn dùng 1 miếng dành cho người bị nghiện nặng) và được chỉ định dùng trong 3 tháng.
Điều đó có nghĩa là bạn luôn có thể chủ động được liều điều trị của mình.
Thuốc uống Nicotin
Cũng giống như kẹo cao su nicotin, thuốc uống nicotin sẽ cung cấp cho bạn một lượng nicotin theo chỉ định và làm giảm nhu cầu thèm thuốc của bạn.
Các biện pháp khác.
Thôi miên: Phương pháp này nhằm mục đích giúp bạn tạm quên đi cơn thèm thuốc để tập trung vào một việc bất kỳ nào khác theo hình thức thôi miên bạn.
Nhiều người nói rằng phương pháp này có hiệu quả, tuy nhiên lại không có bằng chứng về thực tế.
Châm cứu: Ở Trung Quốc từ xa xưa người ta đã sử dụng phương pháp châm cứu để chữa rất nhiều loại bệnh, bằng cách kích thích vào các huyệt đạo trên cơ thể để kích thích nguồn năng lượng trong cơ thể. Mặc dù không có bằng chứng cụ thể và rõ ràng nào chứng tỏ rằng phương pháp châm cứu giúp ích cho bạn trong việc cai nghiện thuốc lá nhưng nếu bạn điểu trị lâu dài, ít nhiều bạn cũng sẽ thấy hiệu quả tích cực đối với cơ thể. Bạn hãy kết hợp hy vọng với nghị lực và quyết tâm khi điều trị bằng phương pháp này bạn nhé.
Lời Kết
Hút thuốc lá không chỉ có hại cho chính bạn mà còn ảnh hường tới cả những người xung quanh (hút thuốc thụ động). Bạn hãy giữ gìn cuộc sống bằng cách “nói không với thuốc lá”, hãy sống vì một Thế giới không khói thuốc. Cả thế giới đang ủng hộ bạn.
nguồn: songkhoe
|
|
|
| Điều khiến tôi mỉm cười |
|
Đăng bởi: tan.omegamart1 - 08-31-2012, 09:35 AM - Diễn đàn: Chuyện khác
- Không có trả lời
|
 |
Hạnh phúc là khi được một người đi đường tốt bụng nhắc mình khi trót quên gạt chân chống vì lo sợ cho một cú ngã bất ngờ và nguy hiểm…
Hạnh phúc là khi được quây quần bên gia đình nhỏ và cùng nhau dùng bữa sáng bằng những món ăn mà Mẹ đã cất công dậy sớm để nấu cho cả nhà…
Hạnh phúc là khi được Bố đèo về sau mỗi buổi học thêm mệt nhọc và vòng tay ôm lấy Bố thật chặt rồi ngỡ như mình vẫn đang còn bé lắm…
Hạnh phúc là khi được Mẹ nhẹ nhàng kéo chăn cho con mỗi khi con học khuya mà ngủ thiếp đi lúc nào không biết…
Hạnh phúc là khi được cô em gái hàng ngày thì như nước với lửa bỗng nhiên hôm ấy khiến mình bất ngờ bằng chiếc bánh kem nó tự tay làm để mừng ngày chị gái của nó thi đỗ Đại học…
Hạnh phúc là khi được người mình yêu nắm tay thật chặt mỗi khi sang đường và biết rằng luôn có một bờ vai sẵn sàng làm chỗ dựa vững chắc mỗi khi ta gặp phải những điều không tốt đẹp trong cuộc sống…
Hạnh phúc là khi được dắt một cụ già sang đường an toàn và nhận ra việc làm của mình tuy nhỏ thôi nhưng cũng đủ để khiến ai đó mỉm cười…
Hạnh phúc là khi được nhìn thấy niềm phấn khởi của những đứa trẻ mồ côi khi nhận được gói quần áo cũ và vài quyển sách mà chính tay mình đã giữ gìn cẩn thận để mang đến trao tận tay cho các em ấy…
Hạnh phúc là khi được một người đi đường tốt bụng nhắc mình khi trót quên gạt chân chống vì lo sợ cho một cú ngã bất ngờ và nguy hiểm…
Hạnh phúc là khi mình mua hàng, đưa thừa tiền mà không biết rồi vội vã chạy về nhà và quay lại thì thấy bác bán hàng chạy theo sau chỉ vì muốn trả lại cho mình bằng được số tiền ấy… Nụ cười vô tư của bác tuy giản dị thế nhưng đủ để mình hiểu rằng trên đời này vẫn còn nhiều người tốt…
Hạnh phúc đơn giản vậy thôi nhưng dường như chúng ta vẫn cứ mải miết đi tìm kiếm nó ở đâu đó rất xa xôi và đôi khi không bằng lòng với những gì mình đang có…
Nhưng bạn biết không, được sinh ra trên cõi đời này đã là một niềm hạnh phúc vô giá rồi…
Nguồn: Sưu Tầm
|
|
|
| Anh sẽ bước về phía em |
|
Đăng bởi: tan.omegamart1 - 08-31-2012, 09:29 AM - Diễn đàn: Tình yêu người lớn
- Không có trả lời
|
 |
Nếu em không đủ sức bước về phía anh, bước vào thế giới của anh thì anh sẽ là người bước về phía em, sẽ là người bước vào thế giới của em… Vì anh yêu em…
1. Hoàng Trâm ngồi thừ trong góc tối của căn phòng, nước mắt đã khô trên khóe mi… Cô đã khóc quá nhiều. Vĩnh Nguyên yêu cô, cô yêu Vĩnh Nguyên, vậy mà vẫn không thể yêu nhau… Cuộc sống thật không thể cho cô và anh có đủ quyền lực để níu giữ yêu thương của chính mình…
Anh yêu tôi, tôi biết điều đó, khóe mắt anh cứ ánh lên khi tôi mỉm cười, bàn tay anh cứ run run khi vô tình chạm phải tay tôi, cái nhìn tế nhị của anh sau dãy bàn cuối khi tôi hí hoáy viết rồi có lúc bất giác quay lại và chạm phải ánh mắt ấy… Quen Vĩnh Nguyên 3 năm, 1 năm là người quen và 2 năm chúng tôi là bạn… Chưa bao giờ tôi nghĩ anh sẽ dành một thứ tình cảm đặc biệt nào cho mình, chưa bao giờ… Không phải tôi tự ti hay gì cả, chỉ vì tôi yêu anh, yêu ngay từ lần đầu còn là người quen… Cứ vậy mà im lặng, 1 năm, 2 năm, 3 năm… Vậy cứ là bạn, sẽ là bạn và mãi là bạn, Vĩnh Nguyên nhỉ? Tôi đã luôn nói với anh điều đó…
Vậy mà đã yêu nhau, tôi tự hỏi cuộc sống này khéo vẽ đến thế sao... Trái tim tôi thao thức vì cứ nghĩ về anh, rồi bất giác hạnh phúc nghẹn cả tim khi nhận ra trái tim tôi và anh cùng nhịp đập, mắt tôi và anh cùng nhìn về nhau, tay tôi và anh cùng muôn nắm lấy bàn tay của nhau…
Yêu Vĩnh Nguyên, bên Vĩnh Nguyên đó là thời gian tôi nghĩ rằng mình đang bước vào một giấc mơ, nó quá ngọt ngào, quá hạnh phúc! Không xét về ngoại hình, điều đó là ao ước của nhiều người, xét về yêu thương anh dành cho tôi… Nó nhiều và ấm áp đến chừng như nếu một phút tôi lỡ bước sẽ phải ân hận vì để mọi thứ qua đi. Tôi yêu anh! Rất yêu anh. Mắt, môi, gò má, bờ vai, khóe mi,… tất cả từng thứ một tôi đều xúc cảm mạnh mẽ khi nghĩ về anh… Nếu là yêu thương xin làm ơn đừng bay đi mất để tôi có anh, yêu anh, bên anh suốt đời…
Tôi – một cô bé không xinh xắn, mái tóc bù rối tự nhiên, dù tôi đã cố gắn kẹp thẳng ra nhiều lần. Xuất thân từ một gia đình lao động bình thường và sống bằng những đồng lương ít ỏi. Tôi với Vĩnh Nguyên – 2 bức tranh hoàn toàn khác biệt nhau: 1 bức thì tầm thường, nhơ nhác và rẻ tiền còn 1 bức thì lộng lẫy, thu hút và đắt tiền… Khoảng cách vô hình của tình yêu giữa tôi và anh…
2. Hoàng Trâm, cô gái đã cướp đi trái tim tôi… Với tôi, yêu em chưa bao giờ tôi quay đầu lại hối hận về điều đó… Tôi yêu em, hạnh phúc khi bên em… Hoàng Trâm mộc mạc, Hoàng Trâm lãnh đạm, Hoàng Trâm vụng dại trong cách ăn nói nhưng lại rất chững chạc trong cách cư xử với mọi người, Hoàng Trâm âm thầm yêu tôi bao năm qua… Tôi không yêu em vì thương hại, không phải vì bù đắp lại những ngày em lặng lẽ yêu tôi, tôi cũng không yêu em vì em cho tôi những thứ tôi muốn thỏa mãn, tôi yêu em vì em là em… Không ai khác lạ như em… Em không giàu, thậm chí khó khăn, tôi biết điều đó và biết rõ, nhưng em biết quý trọng mọi thứ em có, em biết biến cái khó khăn thành niềm vui sống để cố gắng lạc quan trong cơ cực… Em không xinh, vừa đủ nhìn hay không nói là bình thường, nhưng tất cả mọi thứ từ em mang đến cho tôi một sức hút kì lạ: ánh mắt lạnh lùng, bờ môi đỏ hồng, hai gò má xương xương rám nắng, bàn tay hơi chai sạn nhưng nhỏ nhắn và ấm áp… Em không xúng xính, không yêu kiều, không cá tính, lại chẳng quá dịu dàng, cứ bình dị như vậy. Vậy mà tôi yêu em… Yêu em… Và yêu em rất nhiều…
Tôi – một cậu ấm đúng nghĩa, khuôn mặt ưa nhìn, đôi mắt thu hút, mái tóc xoăn tôi thừa hưởng từ mẹ mình. Tôi biết điều đó vì tôi đủ khả năng để nhận biết chính bản thân mình… Sống sung sướng, sống đầy đủ, sống quyền thế… Nhưng tôi và em lại bị đưa ra so sánh để làm nổi bật sự đối lập: Em thì kham khổ, cơ cực, vật vờ với cuộc sống còn tôi lại là cậu ấm ngoan lành, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống của mình… Vì vậy em đủ nghị lực còn tôi lại yếu đuối… Hai bản ngã đổi ngược cho nhau… Khoảng cách vô hình của tình yêu giữa tôi và em…
3.
– Trâm à! Trường vừa mới gửi giấy học phí về nhà, học phí lại tăng con ạ!
-Con biết!
-Mẹ con lại ốm nặng nữa rồi, cứ thế này làm sao lo đủ thuốc men cho mẹ con?
-Con sẽ kiếm đủ tiền đưa mẹ vào bệnh viện thường xuyên mà, ba đừng lo!
-Rồi lại thêm tiền nhà, làm sao hả con?
-Con sẽ lo tất, ba cứ yên tâm. Con làm được mà…
Tôi thở dài, đứng dậy bước ra khỏi phòng… Lại quá nhiều thứ để lo và tôi cần phải lo. Tôi đã tự trách sao cuộc sống lại cơ cực và túng thiếu đến vậy, vì túng thiếu tôi đã không làm được những ước mơ của riêng mình. Nhưng tôi phải nghị lực, hy sinh bản thân để nuôi sống 3 người, điều đó làm tôi thấy ý nghĩa hơn… Gia đình tôi, có lẽ đã vậy… Nhưng cứ việc này đè nén việc kia thế này, tôi ngã quỵ mất thôi… Rõ ràng là tôi có một bờ vai, nhưng tôi không thể dựa vào nó!
"Em rảnh không? Anh qua đón em đi chơi? Lâu rồi không ra ngoài.”
Tôi tắt điện thoại, không trả lời Vĩnh Nguyên. Tôi mệt mỏi khi cứ phải cố tỏ ra vui vẻ, thoải mái trước mặt anh để anh nghĩ rằng tôi đủ ổn để tự mình lo mọi chuyện, tôi né tâm sự những khó khăn về tài chính cho anh vì tôi không muốn biến mình thành kẻ cần sự thương hại… Nhưng sự thật là tôi cần tiền…
Từ lúc quen anh, tôi đã không dè chừng, đã tự nghĩ rằng giàu nghèo không phải vách ngăn giữa hai đứa, nhưng đến lúc này, tôi thấy đó là một sự chênh lệch…
Tôi hổ thẹn về mình, không thể nào xuất hiện trước anh một cách thật sự đẹp đẽ như bao cô gái khác gần kề anh, không thể vô tư như anh. Anh có cuộc sống khác, cuộc sống mà tôi từng ao ước! Anh có cách sống khác, tự do tự tại và không suy nghĩ gì. Anh có cách giải quyết vấn đề khác, anh vô tư lự trước mọi chuyện và tỏ ra bình thản, mà bình thản thật vì anh có đủ khả năng làm mọi thứ anh thích…
Từ lúc quen Vĩnh Nguyên cũng là lúc tôi nhận thấy những ánh mắt dèm pha, những chỉ trỏ lố bịch... Người ta chỉ vào tôi, trề môi vì một con bé như tôi lại được ngồi trên một chiếc xe sang trọng, có một người yêu tuyệt vời… Người ta chỉ vào anh, một công tử như anh lại quen phải một con bé bần cùng như tôi… Càng bên anh, tôi lại càng thấy sự áp lực, tôi càng thấy bờ vai mình nặng thêm gánh vì tình yêu của hai đứa…
Rốt cuộc thì tại sao? Tôi yêu anh, tại sao không để tôi yên ổn để yêu anh? Tại sao bản thân tôi cứ luôn cảm thấy không thể nào đủ khả năng để bước cùng với anh?
Vì 2 đứa đang đứng ở 2 bậc thang khác nhau, anh ở quá cao còn tôi thì không đủ sức với lên đứng cùng bậc với anh…
4. Vĩnh Nguyên quay lưng, bờ vai anh run lên từng hồi liên tục, tôi biết anh đang khóc… Vài phút trước đó, lời chia tay đã nói ra từ tôi, chính tôi đã đưa tay cắt đứt tình cảm bao năm qua của tôi và anh…
Vậy là hết, kết thúc một câu chuyện… Tôi yêu anh, anh yêu tôi, nhưng tôi đành phải buông anh ra… Đứng lặng hồi lâu, thấy bờ vai anh run lên từng nhịp, anh đứng đó, lặng thinh quay lưng về phía tôi, anh đang khóc nhưng anh đang cố gắng tỏ ra anh vẫn ổn… Tim tôi như xé nát ra từng mảnh khi thấy anh lúc này.
Tôi vụt chạy, rồi ngã quỵ dưới chân cầu, nước mắt cứ thế tuôn ra từ khóe mắt…
"Vĩnh Nguyên, em xin lỗi, ngàn lần xin lỗi anh, em không muốn cố tình làm tổn thương anh như thế này đâu. Anh biết mà, em yêu anh, yêu anh rất nhiều. Nhưng cũng vì yêu anh em đành phải buông anh ra, em và anh không thể nào là của nhau!
Em biết, em biết anh đã nói với em tiền bạc, giàu nghèo không là vấn đề… Đúng, đó không phải là vấn đề nhưng khoảng cách giữa em và anh lại là vấn đề… Ở bên em, anh sẽ phải chịu những cái dèm pha chua chát, bên em anh sẽ luôn phải khép nép tỏ ra anh có thể sống không cần dựa dẫm vào gia đình nhưng điều đó em biết chỉ là do anh cố gắng mà thôi… Em luôn luôn dừng mãi ở bậc thang ở dưới và yếu ớt nên không thể bước lên cùng bậc với anh được…
Em xin anh, hãy quên em đi! Tìm cho mình một người yêu anh, xứng đáng và phù hợp với anh hơn em! Hãy ghét em, giận em hay chửi mắng em cũng được, chỉ cần anh hãy sống thật hạnh phúc anh nhé… Xin anh! Nhưng giọt nước mắt hôm nay anh đã rơi vì em hãy lau khô và mạnh mẽ lên nhé anh! Em mãi mãi yêu anh… Tạm biệt anh."
5. Hoàng Trâm, 2 tháng qua em ở đâu? Từ ngày em nói chia tay, từ ngày em bỏ đi khỏi cuộc sống anh, anh càng nhận ra anh yêu em nhiều thế nào… Lúc đó, anh chỉ muốn nắm em và kéo em lại bên anh, để nói rằng anh có thể che chở được cho em nhưng anh đã không làm…
Em có biết, 2 tháng qua, chưa bao giờ anh quên được em vì anh luôn yêu và nhớ về em, em có biết anh đã cố gắng sống thật tốt. Quen nhau, có bao giờ em từng hỏi anh nghĩ gì về em và yêu em như thế nào đâu…
Em ngốc lắm Hoàng Trâm à! Em tưởng rằng em buông tay anh ra, lặng lẽ bước ra khỏi đời sống anh vậy là em và anh có thể kết thúc được sao…
Em ngốc lắm em biết không? Trước cái ngày em nói chia tay anh đã xin được việc làm, anh hoàn toàn không muốn dựa dẫm vào gia đình mình, anh muốn tự mình lo lắng cho em, nhưng có lẽ em đã biết quá trễ…
Anh đã không giữ em lại. Nhưng anh cũng đã đúng khi cho mình thời gian để tự bước trên chân mình rồi một ngày cũng chính đôi chân ấy sẽ bước về phía em, kéo em về phía anh…
Anh đã kiếm ra những đồng tiền tự chính sức của mình, anh đã biết sống không dựa dẫm vào gia đình, anh cũng biết khó khăn là gì. Anh cũng biết túng thiếu là gì, khổ cực là gì. Anh tập nếm đủ những thứ em đã phải cố gắng để nếm…
Anh biết, em đã từng nghĩ anh và em ở 2 bậc thang khác nhau, 2 thế giới khác nhau… Những cái sống sung sướng thì không dung nạp nỗi những người cơ cực…
Anh cũng biết, em đã nghĩ mình không thể nào đủ sức bước vào đứng cùng một thế giới với anh, vì vậy em đã quyết định bỏ cuộc, quyết định chấm dứt tình yêu của 2 đứa để anh có thể có được hạnh phúc đúng vị trí của mình…
Tới bây giờ, em có biết anh chỉ có một câu trả lời duy nhất hay không? Em là hạnh phúc của anh, chỉ em mà thôi…
Nếu em không đủ sức bước về phía anh, bước vào thế giới của anh thì anh sẽ là người bước về phía em, sẽ là người bước vào thế giới của em… Vì anh yêu em…
Hoàng Trâm của anh, đợi anh nhé, anh sẽ làm em hiểu rằng anh có thể bảo vệ và lo lắng cho em, đừng lo! Anh sẽ bước về phía em mà…
Nguồn: Kenh14
|
|
|
| Thư gửi mẹ nhân ngày Vu Lan |
|
Đăng bởi: vuquangdiep90 - 08-31-2012, 09:23 AM - Diễn đàn: Lời xin lỗi , Lời cảm ơn
- Không có trả lời
|
 |
Mong ngày mai mưa sẽ tạnh, bão sẽ tan, lễ Vu Lan sẽ nhanh đến. Mong rằng con sẽ sớm được về nhà với mẹ. Vì con đang nhớ mẹ lắm, mẹ có biết không?
Mẹ kính yêu của con!
Vậy là đã tròn một năm kể từ khi con biết đến ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan, biết rằng con thật may mắn khi được cài trên áo bông hồng đỏ trong ngày này. Con biết, gần hai mươi tuổi mới biết đến điều đó thì thật vô tâm, nhưng không phải là quá muộn đúng không mẹ?
Vu Lan năm trước – Vu Lan đầu tiên con không ở cạnh mẹ, không cùng mẹ chuẩn bị đồ lễ, không cùng mẹ lên chùa, thắp hương… Nhưng có lẽ, việc con tạm rời xa vòng tay mẹ đã giúp con trưởng thành hơn và hiểu hơn rất nhiều về những gì mà mẹ đã dành cho con.
Mẹ biết không...
Con đã rất ngạc nhiên, rất sững sờ khi biết rằng những bạn cài bông hồng trắng trong ngày lễ Vu Lan là những bạn không còn mẹ nữa. Lúc đó, con thực sự rất nhớ mẹ, muốn về ngay bên mẹ để ôm chặt lấy mẹ, vì con sợ mẹ sẽ rời xa con, để con lại với bông hồng trắng ấy…
Mẹ à! Mẹ có nhớ những lần con bị bố mắng oan, khóc rấm rứt, mẹ đã quay ra bênh vực con và chỉ trích bố? Lúc đó, con chẳng còn giận bố nữa, mà chỉ cảm thấy thật ấm lòng mẹ ạ.
Mẹ có còn nhớ những lần con về nhà, mẹ tất bật đi chợ mua đủ thứ cho con tẩm bổ, rồi làm cả đồ ăn cho con mang đi vì sợ con học xa nhà không được ăn uống đầy đủ?
Mẹ có nhớ những lần con gọi điện về cho mẹ giữa lúc đêm khuya để nói rằng, con đang rất mệt mỏi vì chuyện học hành, chuyện nhà trọ, chuyện xích mích bạn bè? Lúc đó, chỉ cần nghe được giọng mẹ thôi mà con cảm thấy thật vững lòng, yên tâm đi ngủ để ngày mai tiếp tục chạy đua với cuộc sống.
Rồi cả lần con gọi cho mẹ lúc sáng sớm vì bị mất xe đạp nữa. Lúc ấy con hoảng loạn, lo lắng phát khóc lên. Con tưởng rằng mẹ sẽ mắng cho con một trận, rồi sẽ bắt con đi bộ đi học. Thế nhưng mẹ chỉ hỏi là sáng nay con có đi học không. Mẹ sợ con lo quá nên nghỉ học. Lúc đó, con mới òa khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ giữa lớp. Bạn bè tưởng con khóc vì mất xe mẹ ạ, nhưng thực sự lúc đó trong đầu con chỉ có câu hỏi: “Thế hôm nay con có đi học không?” của mẹ vang lên thôi.
À còn cả mấy lần con không dám gọi cho mẹ, chỉ dám nhắn tin để thông báo rằng con không đạt học bổng kỳ này, hay nói với mẹ là con vừa làm mất tiền. Lúc đó, con sợ mẹ buồn, sợ mẹ giận. Thật ngốc nghếch mẹ nhỉ...
Mẹ còn nhớ không? Năm con học lớp 12, tối nào mẹ cũng đi hơn 10 cây số để đón con từ chỗ học thêm về nhà. Đến lúc con học Đại học, mẹ lại lặn lội mưa gió đi đón con từ bến xe những lần con về thăm nhà. Trời mưa to, con ngồi núp sau mẹ mà ứa nước mắt. Con cảm nhận được những hạt mưa quất vào người mẹ lạnh buốt, đau rát. Vậy mà mẹ liên tục quay lại hỏi con có lạnh không...
Còn nhiều, nhiều lắm… Nhưng chắc mẹ không nhớ hết đâu. Nhiều như vậy làm sao nhớ hết. Và nhất là khi những gì mẹ làm cho con lại là bản năng của một người mẹ.
Mấy hôm nay trời mưa bão nhiều quá! Lúc tối, khi mẹ gọi cho con để hỏi thăm chuyện học hành, dặn con đi đứng cẩn thận vì mẹ đọc báo thấy nói ở Hà Nội cây đổ chết người đi đường, lúc ấy con cảm động lắm mẹ ạ!
Vu Lan năm nay con sẽ lại về nhà với mẹ, giúp mẹ chuẩn bị đồ lễ, cùng mẹ làm lễ cúng chúng sinh… Con giúp mẹ chẳng được bao nhiêu đâu, nhưng con muốn được về với mẹ, ở bên mẹ, làm mẹ vui dù chỉ là một chút.
Mong ngày mai mưa sẽ tạnh, bão sẽ tan, lễ Vu Lan sẽ nhanh đến. Mong rằng con sẽ sớm được về nhà với mẹ. Vì con đang nhớ mẹ lắm, mẹ có biết không?
Nguồn: Kenh14
|
|
|
| Mẹ vẫn mãi yêu con |
|
Đăng bởi: vuquangdiep90 - 08-31-2012, 09:13 AM - Diễn đàn: Lời xin lỗi , Lời cảm ơn
- Không có trả lời
|
 |
Sáng mai, khi tỉnh giấc, nhất định tôi sẽ gọi cho mẹ. Để chúc mẹ một ngày đẹp trời và nói tôi đã nhớ mẹ biết bao!
Mẹ của đứa bạn thân vừa ra đi trong một tai nạn giao thông bất ngờ. Bao nhiêu dự định mang tiền thưởng giải học sinh Giỏi tỉnh về mua quà tặng mẹ. Nằm trong lòng mẹ thủ thỉ biết bao chuyện vui buồn, lăn vào bếp học lỏm từ mẹ vài món“tủ”... đều phải gác lại. Rất nhiều đêm dài, bạn chỉ nằm học. Bức ảnh mẹ bạn dựng trên bàn học như cũng buồn thiu.
Những ngày này, tôi và hội con gái trong lớp phân công nhau đến ngủ cùng bạn. Khoảnh khắc nhìn bạn trầm tư, chẳng nói gì mà nước mắt cứ mãi rơi. Thi thoảng, bạn kể về mẹ, kể về những điều mẹ từng làm, tôi bỗng nghĩ nhiều hơn lúc nào hết về mẹ mình.
Từ ngày vào Đại học, tôi phải trọ học xa nhà, mỗi tháng về một hai lần. Bữa nào ra Hà Nội, mẹ tôi cũng nhét thật nhiều đồ ăn, bánh kẹo kêu tôi mang ra phòng những khi đói. Tôi cáu, Hà Nội chứ có phải vùng quê xa xôi hẻo lánh đâu mà mẹ cứ lo hão.
Trong khi đám bạn cùng lớp, cùng trường thường xuyên kêu than rằng bố mẹ luôn bắt tụi nó phải ngồi học tới khuya, mắt dính vào nhau không mở ra nổi mới được phép lên giường đi ngủ, tôi lại mếu dở khóc dở vì rơi vào tình cảnh trái ngược. Những đêm tôi thức hì hục bài vở, có khi chỉ mới là 11, 12h đêm, mẹ đã giục tôi mắc màn và ngủ sớm. Mẹ bảo bài vở cần thiết đến đâu cũng chẳng quan trọng bằng sức khỏe. Tôi giận mẹ lắm, nhưng mẹ nhắc mãi cũng khiến tôi phải thay đổi. Sau bận đó, tôi bỏ luôn thói quen la cà Facebook, Yahoo những khi ngồi học, tiết kiệm được một khoảng thời gian kha khá. Đến giờ là tắt đèn lên giường, không để mẹ phải nhắc thêm!
Những ngày tôi sống xa nhà, thi thoảng mẹ vẫn gọi điện hỏi thăm tôi ăn uống có đủ no, học hành có vất vả không. Nhiều khi chỉ là những câu hỏi lặp đi lặp lại và câu trả lời cũng không có gì đổi khác, nhưng mẹ vẫn gọi, như một thói quen. Và thói quen ấy khiến tôi nhiều phen bực mình và cáu gắt với mẹ.
Mẹ tôi là một người sống rất tiết kiệm. Nghĩa là ngoài những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống, bà hầu như không mua sắm gì nhiều. Số tiền lương còn lại, một phần mẹ dùng để gửi sổ tiết kiệm ngân hàng, mẹ bảo sống luôn phải biết tiết kiệm, không phải cho bố, cho mẹ, mà là cho tương lai của chúng tôi. Phần còn lại, mẹ vẫn hay mua sắm quần áo, đồ dùng cho chị em tôi. Điều ấy từng là một niềm vui sướng của chúng tôi thuở nhỏ, nhưng lớn dần, sự thay đổi trong cách nhìn, con mắt thẩm mĩ khiến tôi không háo hức trước những món quà của mẹ nữa. Nhận chúng từ tay mẹ, đôi khi tôi chẳng thèm liếc qua, vứt ngay vào xó tủ. Mẹ tôi buồn buồn và nói từ sau sẽ đưa tiền để chị em tôi tự mua đồ mình thích. Tôi và nhỏ em gái cười toe toét, hớn hở!
Đã hơn một năm nay, tôi bắt đầu đi làm thêm, được nhận lương. Tuy không nhiều nhưng cũng đủ để tự đáp ứng bản thân vài khoản mua sắm lặt vặt. Tôi không còn thói quen xin tiền mẹ mỗi ngày về thăm nhà nữa. Tôi biết bố mẹ đã đủ khó khăn, tôi đã lớn và muốn mình có thể đỡ đần được bố mẹ phần nào. Mẹ tôi mỉm cười và khen tôi lớn thật rồi. Nhưng trước mỗi ngày tôi ra Hà Nội để học tập, mẹ lại dúi vào tay tôi mấy trăm nghìn, nói mẹ đưa thêm, phòng khi cần dùng. Thi thoảng, mẹ đưa tiền, bảo tôi mua quà cho ông bà và nói rằng đó là quà tôi mua bằng tiền tự kiếm được. Ông bà khen tôi giỏi giang và biết suy nghĩ. Tôi chợt ngẫm, tiền có được bấy lâu, tôi chỉ biết mua quà tặng bạn, mua đồ để dùng, đã khi nào biết mua tặng mẹ một chiếc khăn, tấm áo?
Trước đây, mẹ không đồng ý để chị em tôi đi chơi xa. Mẹ lo chúng tôi gặp kẻ gian, bị trộm cướp, bị bắt cóc, bị gạt lừa. Tôi khóc dấm dứt và giận mẹ vài ngày trời khi mẹ bắt tôi hủy bỏ chuyến phượt Sài Gòn với hội bạn. Sau này, khi đã có thể kiếm ra tiền, biết suy nghĩ và chín chắn hơn, tôi được tự do và thoải mái làm những điều mình thích. Trước mỗi chuyến đi, mẹ chỉ dặn phải biết cẩn thận. Đó là lúc tôi hiểu ra không phải mẹ cấm đoán tôi làm điều mình muốn, chỉ đơn giản bởi bản năng của một người mẹ luôn cho rằng tôi mãi còn bé nhỏ, cần được bao bọc và chở che. Mẹ chỉ có thể bớt lo lắng phần nào khi tôi chứng minh được rằng mình đã lớn...
Tôi lướt qua vài trang báo mạng, thấy nhiều bạn trẻ chửi bới, nói xấu bố mẹ, ông bà mình. Không dưng cảm giác buốt thót ập đến. Như thể một người thương yêu và thân thiết của ta bị tổn thương, đau lắm! Tôi và mẹ còn rất nhiều điểm bất đồng. Nhiều khi mẹ chẳng hiểu những điều tôi nghĩ. Tôi giận mẹ lắm, vùng vằng chui vào chăn, nằm khóc rưng rức cả ngày trời, tính bỏ cơm nhưng khi bước xuống nhà vẫn thấy mẹ phần cơm, kèm mẩu giấy nhắn nói rằng sữa mẹ đã pha và để sẵn trong tủ.
Tôi nhìn sang đứa bạn đã ngủ tự lúc nào, nhưng nước mắt vẫn rơi ướt gối. Nó đang khóc mơ, chắc nó nghĩ đến mẹ. Tôi cũng nằm xuống, tìm kiếm một giấc ngủ. Sáng mai, khi tỉnh giấc, nhất định tôi sẽ gọi cho mẹ. Để chúc mẹ một ngày đẹp trời và nói tôi đã nhớ mẹ biết bao!
|
|
|
| 20 tật xấu của con zai ........... |
|
Đăng bởi: ccongcotk - 08-31-2012, 09:05 AM - Diễn đàn: Con trai khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
1/Giả bộ không có tiền mà móc túi G xài
2/Tỏ vẻ ta đây
3/ Xấu mà nhận đẹp
4/ Làm rồi không nhận
5/ Ngựa hơn đàn bà mà không dám thừa nhận
6/Ra đuờng hay kiếm chuyện đánh lộn số hai và bị nguời ta đánh lại số một
7/Suốt ngày cứ nghĩ là không ai lợi dụng đuợc mình ai ngờ bị chết vì phái nữ
8/Nhỏ mọn mà làm ra vẻ phóng khoáng
9/Cưa không đuợc cô nào thì bảo rằng "con nhỏ đó chảnh"
10/Giả bộ làm lơ truớc đám đông khi biết rằng mình đang yêu tha thiết cô gái đó
11/ óc thiếu suy nghĩ lúc nào cũng bị thua cho phái yếu
12/Hay thả dê khi thấy con gái khóc, lợi dụng cơ hội giả bộ sờ nguời ta xiíi
13/Hay nói xấu đàn bà
14/nào cũng cho là mình xịn
15/Làm biếng hay ỷ lại vào nguời yêu để dọn dẹp cho mình
16/Hay ngả theo gót chân của nguời đẹp,Ra đuờng liếc ngang liếc dọc, không đứng đắng đàng hoàng
17/Thích dấu vợ ,lăng nhăng vì nghĩ rằng vợ nhà không bằng bồ nhí
18/Tính toán khi bỏ tiền ra cho bạn gái thì phải lấy lại một có gì gì đó để bù đắp lại
19/Làm bộ tốt tính
20/Bỏ bê đi nhậu
Có gì sai sót mong mod và bà koan bỏ qua cho em>"<
|
|
|
|