| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,258
» Thành viên mưới nhất: q5buwep811
» Chủ đề: 483,448
» Bài viết: 539,419
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1228 thành viên online. » 1 Thành viên | 1223 Khách Applebot, Baidu, Bing, Yandex, phatgau393
|
|
|
| [Tổng hợp] Theme, killmark và sound cho CF ver 9 cực đẹp |
|
Đăng bởi: vtc.thong11 - 08-30-2012, 08:27 AM - Diễn đàn: VTC Games
- Không có trả lời
|
 |
[Tổng hợp] Theme, killmark và sound cho CF ver 9 cực đẹp
Chào các bạn . Killmark và Theme CF gần như đã trở thành một phần không thể thiếu cho những game thủ thích sáng tạo cũng như trổ tài .Để tiếp tục vơí những topic ấn tượng trước Ver 9 sẽ mở ra để là nơi chia sẽ những Killmark or theme đẹp do sưu tầm hoặc tự design .Ngoài ra topic cũng là nơi hỗ trợ cho các newbie về cài đặt ,khắc phục và yêu cầu Killmark Or Theme theo cá nhân .
Cách sử dụng
*Đối với Theme*
B1: Giải nén
B2: Mở ra cho đến khi nào thấy các file tên có chữ đầu UI_...., ví dụ như UI_Badge, UI_Channel, UI_Login, UI_Lobby,....
B3: Copy toàn bộ các thư mục đó
B4: mở file X:\ABC\VTCGame\Dotkich\rez\UI
B5: paste toàn bộ những gì đã copy ở bước 3 vào đó
B6: Vào game và thưởng thức
*Đối với Killmark*
B1: Giải nén
B2: mở ra cho đến hết, khi nào gặp các file có định dạng .tga có tên như: bagde_...., ví dụ như: badge_headshot, badge_multi1, badge_multi2,....
B3: Copy toàn bộ những thứ có trong file đó
B4: mở file X:\ABC\VTCGame\Dotkich\rez\UI\Mark
B5: Paste những thứ đã copy ở B3 vào file ở B4
B6: Vào game chơi bình thường
Lưu ý: X là tên ô bạn copy CF, ABC, là tên thư mục nối, ví dụ như CF nhà mình copy ở
C:\ProgramFiles\VTCGame\Dokich
thì ở đây, X là ổ C còn ABC là ProgramFiles
-------------------------------
Mới học PTS và làm 1 bộ Theme QCMM New Year Dragon 2012 " Đỏ Chóe " , Có méo mó hay lỗi tí xin đừng dìm hàng
LInkdown
>>>>>LINKDOWN<<<<<
|
|
|
| 15 cách mix đồ đầu mùa thu đậm chất Hàn quyến rũ |
|
Đăng bởi: hunglq2005 - 08-30-2012, 08:12 AM - Diễn đàn: Styles
- Không có trả lời
|
 |
[INDENT]Đầu thu, trời vẫn nóng, những cơn nắng vẫn gắt khiến bạn còn cảm giác ngột ngạt, oi bức của ngày hè. Vì thế, đầu thu các cô gái Hàn vẫn lựa chọn những trang phục mát mẻ, chất liệu mềm và các kiểu dáng đơn giản.
Bạn thắc mắc không biết đầu thu bạn gái Hàn sẽ mặc gì nhỉ? Xinh xinh mời bạn tham khảo 15 kiểu trang phục dưới đây. Hi vọng bạn sẽ tìm thấy được một kiểu ưng ý!
Kiểu váy đen liền, nổi bật với hàng cúc vàng, trang phục này khiến bạn thực xinh đẹp, đơn giản và vẫn thanh lịch. Nếu bạn có làn da trắng và đôi chân dài thì đừng chân ngại diện kiểu váy này nhé! Để thêm sự trẻ trung, bạn đeo túi chéo và điểm trang cho mái tóc bằng chiếc băng đô nơ điệu đà nhé!
Phong cách đơn gian với đôi dép đế khủng - mốt của mùa hè năm nay, kết hợp cùng quần bó và áo sơ mi. Bạn ngắm nhé, trông thật đáng yêu đúng không nào?
Một chút cá tính, một chút phong cách với kiểu áo liền quần trẻ trung, năng động này.
Thoải mái trong trang phục giầy đế bệt, quần sooc jean ngắn và áo thu rộng.
Những kiểu váy liền màu đen vô cùng quyến rũ...
...tạo cho bạn phong cách sang trọng nơi công sở. Và cũng rất phù hợp, bạn đi chơi, dạo phố cùng chàng.
Có lúc nào đó, bạn không tự tin về đôi chân của mình, thì hãy diện chiếc váy dài kết hợp cùng áo thun và chiếc thắt lưng mảnh.
Áo sơ mi điệu, cùng quần sooc không bao giờ lỗi mốt với các cô gái Hàn Quốc trẻ trung, xinh đẹp cả.
Đầu thu, chiếc quần sooc vải thắt nơ mix cùng sơ mi trắng giản dị cũng rất được bạn gái xứ Kim Chi thích thú.
Làm mới công sở những ngày đầu thu bằng chiếc chân váy dài và chiếc áo không tay sang trọng, cùng đôi xăng đan đính đá trẻ trung như cô gái Hàn này, bạn nhé!
Nếu bạn chuẩn bị có bữa tiệc đầu thu, hãy diện chiếc váy liền bó màu đen đầy sang trọng như thế này, chắc chắn bạn sẽ nổi bật.
Nhí nhảnh, trẻ trung, dễ thương với chiếc váy liền có họa tiết hoa văn cùng thắt lưng mảnh. Kiểu trang phục này, các cô gái Hàn thường diện khi đi dạo phố.
Kiểu váy liền mềm mại cho ngày thu thêm lãng mạn...
và trẻ trung thoải mái với trang phục này....
....hay một chút mới lạ với váy liền cải màu, phần áo được may bằng chân liệu thun, chân váy là họa tiết hoa mềm mại.
[/INDENT]![[Image: 2011724151213-14%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151213-14%20.jpg) ![[Image: 2011724151213-13%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151213-13%20.jpg) ![[Image: 2011724151213-12%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151213-12%20.jpg) ![[Image: 2011724151213-11%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151213-11%20.jpg) ![[Image: 2011724151153-9%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151153-9%20.jpg) ![[Image: 2011724151153-8.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151153-8.jpg) ![[Image: 2011724151153-7%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151153-7%20.jpg) ![[Image: 2011724151126-2%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151126-2%20.jpg) ![[Image: 2011724151153-6%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151153-6%20.jpg) ![[Image: 2011724151153-10%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151153-10%20.jpg) ![[Image: 2011724151126-5%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151126-5%20.jpg) ![[Image: 2011724151126-4%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151126-4%20.jpg) ![[Image: 2011724151126-3%20.jpg]](http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/Image/%7E%7E%7E%7E%7E%7E%7EThuong/2011/072011/24/2011724151126-3%20.jpg)
|
|
|
| Thông báo về vòng chung kết cuộc thi“Tìm kiếm hoa khôi sỹ quan không quân Yeah1 ImBay” |
|
Đăng bởi: UhmAnhYeuEm - 08-30-2012, 08:09 AM - Diễn đàn: Games Online
- Không có trả lời
|
 |
Thông báo về vòng chung kết cuộc thi
“Tìm kiếm hoa khôi sỹ quan không quân
Yeah1 ImBay”
![[Image: hoakhoi.jpg]](http://photo.yeah1.com/imgupload/baiviet/2012/07/hoakhoi.jpg)
Vào 08h 00 – 12h 00, sáng ngày 09/09/2012, tại trụ sở Yeah1 5A, Phan Kế Bính, phường Đakao, Quận 1, TPHCM sẽ diễn ra vòng chung kết cuộc thi “Tìm kiếm hoa khôi sỹ quan không quân Yeah1 ImBay” với 08 gương mặt xuất sắc của cuộc thi.
Nội dung vòng chung kết : cast walk và vấn đáp.
Những thí sinh xuất sắc được chọn trở thành ĐẠI DIỆN CHÍNH THỨC chụp hình quảng bá cho game IMBAY của Yeah1, tham gia tất cả các chiến dịch quảng bá của game, xuất hiện trên tạp chí Yeah1Teen và website Yeah1.com,được nhận các vật phẩm đặc biệt trong game, và nhiều giải thưởng bằng hiện kim có giá trị.
Trong trường hợp được chọn nhưng vắng mặt, hoặc không thể liên lạc được, BTC sẽ xem như thí sinh bỏ cuộc và loại ra khỏi cuộc thi.
Các bạn game thủ của Yeah1 ImBay muốn đến tham gia buổi ghi hình vòng chung kết vui lòng đăng ký tại đây với thông tin:
• Họ Tên:
• SDT:
• Id tài khoản Yeah1 ImBay:
• Tên nhân vật:
• Server:
Đặc biệt khi tham gia các bạn sẽ có cơ hội offline cùng với các hoa khôi xinh đẹp và nhận áo thun xinh xắn từ Yeah1 ImBay.
![[Image: wol_error.gif]](http://photo.yeah1.com/images/statusicon/wol_error.gif) This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1022x595. ![[Image: aoimbay.jpg]](http://i564.photobucket.com/albums/ss82/kidlove5947/aoimbay.jpg)
Nếu bạn chưa đăng ký tài khoản ImBay của Yeah1 hãy đăng ký ngay hôm nay để được tham gia vòng chung kết đặc sắc của cuộc thi “Tìm kiếm hoa khôi sỹ quan không quân Yeah1 ImBay” nhé.
Đặc biệt, mỗi bạn đăng ký tại topic này sẽ nhận ngay 01 giftcode theo server của mình nhé.
Báo danh tham gia buổi ghi hình tại đây.
Xem thông tin 08 thí sinh xuất sắc của cuộc thi tại đây.
|
|
|
| Hình ảnh xã hội kim tiền từ đống vàng mã |
|
Đăng bởi: blackberry97 - 08-30-2012, 07:53 AM - Diễn đàn: Thế Giới Đó Đây
- Không có trả lời
|
 |
Đại gia trên nhân gian luôn giữ quan niệm mình đầy đủ nên không thể để các gia tiên, người thân thiếu túng được. Vì vậy, họ đã chi ra những khoản tiền lên đến hàng chục triệu mua sắm vàng mã.
Váy xẻ, áo 2 dây
Dạo qua các cửa hàng bán hàng mã ở Hà Nội dễ dàng nhận thấy các loại có rất nhiều loại hàng VIP chuyên dành phục vụ cho các đại gia như biệt thự, xe hơi, máy bay, du thuyền hay các đồ điện tử công nghệ cao...
Với các đại gia biệt thự yêu cầu phải đẹp, thoáng mát, gắn mác khu đô thị lớn có giá từ 300.000-500.000 đồng, thậm chí nếu có thêm “sổ đỏ” thì phải trả thêm từ 100.000 -200.000 đồng.
Ngoài ra, khách còn đặt mua nhiều đồ hàng mã là quần áo, giày dép, nhưng cũng phải là hàng hiệu như kính, mỹ phẩm,… toàn hiệu Louis Vuiton, Burrery, Gucci,… Áo phông Body, quần bò ống côn, váy xẻ, áo 2 dây giá từ 40.000 – 60.000 đồng.
Đồ điện tử công nghệ cao cũng được các đại gia ưa thích như iPhone 4S giá 120.000 đồng/bộ gồm cả tai nghe, dây sạc và ổ cắm; máy tính bảng iPad có giá 250.000 đồng/chiếc; laptop của các hãng Macbook, Vaio…với giá từ 120.000- 150.000 đồng/chiếc.
Về xe máy SH, Vespa có giá từ 250.000 đồng/xe; một số dòng “siêu xe” như Mercedes, BMW, Audi, Ferrari, Lexus hay Rolls Royc... có giá khoảng 270.000-300.000 đồng/chiếc.
Thậm chí có người cẩn thận còn đốt cả trạm xăng cho người cõi âm sợ đốt nhiều ô tô xe máy mà không có xăng chạy.
Siêu xe và cây xăng
Đặc biệt, năm nay khách mua hàng mã còn có nhu cầu mua cả cây cảnh như vạn tuế, hòn non bộ, chim chóc...
Chị H người bán hàng trên phố Hàng Mã, cho biết: “Tất cả các mặt hàng chúng tôi đều có sẵn để bán cho khách, tuy nhiên với các khách đại gia thích những sản phẩm tinh xảo, đắt tiền thì họ thường đặt riêng. Tùy vào kích thước và chất liệu, có những chiếc xe hơi, căn hộ, biệt thự có giá lên tới 5 - 7 triệu đồng/chiếc.
Thời gian gần đây, những loại hàng kích thước nhỏ, có tính ước lệ ít được các đại gia hào hứng đón nhận. Đa số khách hàng thường tìm đến những căn nhà, những chiếc xe có diện tích và kích cỡ như thật."
Những món hàng mã độc, có kích thước lớn, giá có khi lên hàng triệu thậm chí chục triệu đồng. Những đồ độc này, chủ cửa hàng không bày bán mà khách phải đặt trước làm đặt hàng khi hoàn thiện sẽ được cửa hàng thuê xe giao tận nhà."
Những làng nghề như Song Hồ (Thuận Thành, Bắc Ninh), Phúc Am, Duyên Trường (Thường Tín, Hà Nội) thường xuyên nhận đặt hàng những sản phẩm đặc biệt này.
Xe xích lô đặt cho người âm có kích thước bằng như xe thật
Xe máy to gần như xe thật
Từ hoa hậu, người mẫu mua vui đến ô sin phục vụ
Hàng “độc chiêu” được khách đặt hàng nhiều nhất năm nay là hình nhân của các mỹ nhân, siêu mẫu, hoa hậu… làm bằng giấy cứng và nhiều vật liệu khác rất tỉ mỉ, công phu giống y như người thật ngoài đời.
“Hàng này phải đặt mới có, giá thành khá cao, có hình nhân người mẫu lên đến vài triệu đồng vì đòi hỏi công thiết kế rất khó, phải giống y như người thật. Vậy mà từ đầu tháng đến nay, khách đặt hàng đặt đông đến độ chúng tôi làm không xuể.
Mới có ông đến đặt 10 triệu đồng làm ba hình nhân giống y chang ba người mẫu, diễn viên nổi tiếng để đốt cúng cho ông bố vừa quá cố vì nghe nói ông bố khi sống rất thần tượng những người này” - bà Thu Hà, chủ cửa hàng bán hàng mã Ngân trên đường Trần Hưng Đạo, tiết lộ.
Chị N, trước đây có chồng làm kinh doanh lớn. Chị đi sắm cho chồng rất nhiều tiện nghi: iPhone 4S, Samsung Galaxy S3, Ipad, ô tô,…
Nhưng kì cục hơn, chị còn sắm cho chồng cả một cô gái xinh đẹp với tiêu chuẩn: Môi đỏ, dáng xinh, cao, mắt đẹp, tóc đẹp, ăn mặc sành điệu. Giá cô gái này cũng đến tận 20 triệu đồng. Theo chị N: “Trước đây chồng mình làm kinh doanh, giờ mất rồi thì anh ấy cũng phải dùng những thứ xứng tầm với mình. Mình mua cho anh ấy một cô gái hình nhân để anh ấy có người bầu bạn, không cô đơn”.
Ngoài việc cúng 'chân dài' cho người âm, năm nay theo chia sẻ của các chủ cửa hàng và người làm mã tại làng Song Hồ, nhiều gia đình còn có nhu cầu đặt mã 'osin' cúng cho người âm để giúp việc, đỡ đần.
Các sản phẩm hình nhân osin được bán rất chạy. Hình nhân cao 60 cm có giá 40.000 đồng/hình, hình nhân cao 1,2m có giá 60.000 đồng/hình. Các sản phẩm này, nếu khách hàng muốn mua thì phải đặt hàng trước ít nhất 2 ngày do là sản phẩm mới và tại phố Hàng Mã hiện cũng chỉ có duy nhất 2 cửa hàng cung cấp sản phẩm này.
Đốt hình nộm cho người âm
Thời gian qua, người dân ở khu vực đường Trần Văn Đang Q.3, TP.HCM thường nhắc đến chuyện mua nàng Nga Mi đốt cúng cậu ấm.
Khi còn sống, đến bữa cơm, các chị thay nhau mang cơm đến tận điểm Internet phục vụ cậu, tiền chơi game mẹ cậu thanh toán theo từng tháng. “Đầu tư” nhiều tiền của, vào trò chơi, cậu đã trở thành một "cao thủ" Võ Lâm Truyền Kỳ. Sau đó cậu qua đời vì tai nạn giao thông.
Thương con, cha mẹ cậu đặt toàn bộ trang thiết bị bằng hàng mã để đốt cho cậu như dàn máy vi tính để chơi game online, nhà cửa, tủ lạnh, ti vi, xe cộ, ôsin, vàng bạc, thẻ ngân hàng... tốn ngót nghét hơn chục triệu đồng.
Nghe theo lời bạn bè của con, gia đình đã đến khu vực chợ Thiết Q.11, TP.HCM đặt luôn một "nàng Nga Mi" cao, to mặc đồ kiếm hiệp như những nhân vật thuộc phái Nga Mi cùng những "bửu bối" cũng là hàng mã như ngựa, nhẫn, áo giáp, vũ khí... cốt cũng chỉ để cậu ấm giữ vị trí "võ lâm cao thủ" ở... cõi âm.
Hình nhân môn phái Nga My trong game Võ Lâm Truyền Kỳ
Ngọc Lê
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
| Nghộ nghĩnh nail hoạt hình |
|
Đăng bởi: tienps - 08-30-2012, 07:42 AM - Diễn đàn: Nail - Móng tay, chân
- Không có trả lời
|
 |
Bạn có muốn làm mới bộ móng tay xinh xắn của mình bằng những hình ngộ nghĩnh trong những bộ phim hoạt hình đang được yêu thích? Chúng tôi xin giới thiệu với các bạn một vài mẫu nail ngộ nghĩnh lấy cảm hứng từ những phim hoạt hình hiện nay.
Với rất nhiều thể loại khác nhau của nghệ thuật thiết kế móng tay để bạn lựa chọn, không thể không nhắc đến xu hướng vẽ nail ngộ nghĩnh phỏng theo các nhân vật có thật hoặc những nhân vật hoạt hình. Tùy thuộc vào lối sống, nghề nghiệp và sở thích cá nhân của từng người, mỗi người phụ nữ có thể chọn một phong cách cho riêng mình, có thể là đơn giản, có thể là sexy, hấp dẫn, cũng có thể theo phong cách tự nhiên và chắc chắn không thể quên kiểu ngộ nghĩnh.
>>[FONT=Times New Roman]Nail - Dạy nghề nail - Vẽ móng nghệ thuật
Ngày lễ Halloween vừa qua đi, lễ giáng sinh sắp đến, ngay cả những phim hoạt hình yêu thích của bạn - tất cả họ đều có thể xuất hiện trên đầu ngón tay của bạn nếu bạn theo phong cách ngộ nghĩnh.
Những mẫu nail hoạt hình hoặc những hình ảnh ngộ nghĩnh sẽ được các thợ làm móng chuyên nghiệp thể hiện một cách khôi hài quanh và tạo nên nét cá tính riêng cho bạn. Bộ móng tay của bạn sẽ trở nên sinh động hơn rất nhiều nhờ màu sắc và những mẫu hình chi tiết. Nếu bạn muốn mình thật nổi bật thì đây chính là phong cách giúp bạn trẻ trung và sinh động.
Cảnh báo nếu bạn là nhân viên văn phòng, nhà ngoại giao hoặc giáo viên, những mẫu nail này sẽ không hợp với bạn. Vì có thể người đang đối thoại với bạn sẽ nghĩ mình đang nói chuyện với một cô nhóc chưa qua tuổi dậy thì. Bạn nên cân nhắc trước khi lựa chọn những mẫu nail ngộ nghĩnh này nhé.
![[Image: 1290427972-ve-mong-hoat-hinh10.jpg]](http://anh.*******/upload/4-2010/images/2010-11-22/1290427972-ve-mong-hoat-hinh10.jpg)
Bạn có thể dùng bột acilic hoặc những phụ kiện riêng bên ngoài để gắn vào nail của mình.
Nguồn: *******
[/FONT]
|
|
|
| Chuyện lạ: vợ chồng… "ngoại tình" với nhau mà không hay biết! |
|
Đăng bởi: blackberry97 - 08-30-2012, 04:13 AM - Diễn đàn: Thế Giới Đó Đây
- Không có trả lời
|
 |
Cùng tham gia trao đổi thông tin thường xuyên trên một diễn đàn trực tuyến lớn, lại là thành viên "ruột" của mục Tâm sự - Gia đình nên anh Tuấn, chị Nguyệt đã vô tình trò chuyện với nhau trên diễn đàn mà không hề hay biết. Qua những cuộc trò chuyện, tâm sự trên mạng, họ cảm thấy hiểu nhau, hợp nhau - điều mà mỗi người trong số họ không tìm được ở người vợ/chồng đang sinh sống hàng ngày với mình.
Tuy “cảm mến” nhau nhưng cả 2 tuyệt đối không liên lạc bằng điện thoại và cũng không cho nhau số điện thoại vì vẫn muốn giữ mối quan hệ này ở mức "giới hạn" nhằm giữ gia đình an toàn trước nguy cơ tan vỡ.
Nhưng sau hơn 1 năm "ngoại tình tư tưởng", hai “người bạn tri kỉ" trên mạng quyết định gặp nhau một lần và khi nhìn thấy nhau, họ chết đứng bởi... họ chính là vợ chồng của nhau!
Đời thực cãi vã, đời ảo cảm thông
Cưới nhau đã 4 năm và có với nhau một cô con gái nhưng cuộc sống gia đình của anh Tuấn, chị Nguyệt (cùng 30 tuổi, trú tại Yên Hòa – Cầu Giấy – Hà Nội – tên nhân vật đã được thay đổi – PV) rơi vào tình cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”.
Những mâu thuẫn trong cuộc sống của họ bắt nguồn từ nguồn thu nhập eo hẹp của cả hai, lại thêm chuyện chị Nguyệt không hiểu vì lý do gì mà bỗng dưng không thể có thai trở lại khiến bầu không khí gia đình thêm căng thẳng.
Cả hai người thường xuyên không nói chuyện hay tâm sự. Do đó, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày một nới rộng. Cả hai đều nhận ra sự thực này nhưng họ không tìm được cách nào hữu hiệu để hàn gắn mối quan hệ trở lại tốt đẹp như cũ.
![[Image: images757802_images756971_Chuyen_la_vo_c...day.vn.jpg]](http://phunutoday.vn/dataimages/201208/original/images757802_images756971_Chuyen_la_vo_chong_ngoai_tinh_voi_nhau_khong_hay_biet_phunutoday.vn.jpg)
Vì thế, dù chung sống cùng một mái nhà, ăn cùng một mâm cơm và ngủ cùng một giường nhưng cả hai khá lạnh nhạt, chẳng khác nào những người cùng thuê nhà trọ, chẳng có liên quan, dính líu gì đến nhau. Mối quan tâm duy nhất khiến họ giao lưu với nhau nhiều hơn chính là cô con gái 4 tuổi.
Ngoài ra là những lần đóng tiền nhà, điện nước vào cuối tháng. Khi ấy, chị Nguyệt bắt buộc phải hỏi anh Tuấn vì thu nhập của chị đã trang trải ăn uống cả tháng, thu nhập của anh Tuấn dành để nộp tiền nhà …
Sự ràng buộc lỏng lẻo ấy đã khiến cả hai tự tìm kiếm cho mình những nguồn an ủi, sẻ chia bên ngoài, nhưng không phải bằng cách ngoại tình. Họ lên mạng và vào các diễn đàn trực tuyến lớn để trò chuyện, tìm kiếm thông tin, vv…
Ban đầu họ vào các diễn đàn họ thích nhưng dần dà về sau, cả hai vô tình cùng trở thành thành viên của một diễn đàn trực tuyến lớn về trẻ em, trong đó có mục tâm sự gia đình rất thu hút sự quan tâm của mọi người.
Trong mục này, sau một thời gian tham gia, cả anh Tuấn lẫn chị Nguyệt đều tìm thấy ở đây những con người đồng cảm với hoàn cảnh của mình. Vào diễn đàn trò chuyện, giao lưu, dù chỉ là giao lưu và trò chuyện “ảo” với những người không quen biết nhưng cả hai gặp những hoàn cảnh tương tự.
Theo đó, họ biết rằng chuyện vợ chồng “cơm không lành, canh không ngọt” là chuyện chẳng hiếm hoi gì, nhất là với những cặp đôi còn trẻ, nhà cửa chưa có, kinh tế chưa vững. Họ cũng tìm được nhiều biện pháp khắc phục, coi như “kinh nghiệm” bỏ túi để mang về áp dụng cho chính gia đình mình…
Chính vì điều đó nên càng ngày, cả hai càng bị thu hút vào diễn đàn, trở thành thành viên quen thuộc và được nhiều người “nhớ tên”.
Chỉ có điều, cả anh Tuấn lẫn chị Nguyệt đều không biết vợ/chồng mình cũng đang tham gia diễn đàn này! Và điều oái oăm nhất cuối cùng cũng xảy ra. Tham gia diễn đàn được nửa năm, cả hai (với tên ảo) bỗng dưng trở nên thân thiết khi mà họ thường xuyên trao đổi với nhau những câu chuyện, tình huống phát sinh trong cuộc sống vợ chồng.
Ngoài việc kể lể, họ còn chia sẻ với nhau những cảm xúc, suy nghĩ khiến mối quan hệ ban đầu chỉ là “ảo hoàn toàn” nhưng dần dần được xích lại gần hơn. Theo thời gian, cả hai trở thành bạn thân của nhau trên diễn đàn, có thể kể lể, hỏi han, thậm chí than thở với nhau nhiều câu chuyện đời thường.
Chính những câu chuyện ấy đã khiến họ có cảm giác “một ngày không trò chuyện với nhau là thiếu thốn một điều gì đó”.
Qua một thời gian ngắn, cả hai người cùng ngỡ ngàng, bối rối khi họ tự nhận ra rằng họ đang “cảm mến” lẫn nhau, nhưng không ai dám thừa nhận, không ai dám “mạnh dạn” thúc đẩy mối quan hệ tiến xa hơn. Bởi trong thâm tâm, cả hai đều không muốn gia đình tan vỡ.
Vì thế, dẫu cảm thấy có chút “nguy hiểm” vì dấu hiệu “say nắng” nhưng cả hai vẫn tự tin tiếp tục mối quan hệ này vì cho rằng đó chỉ là mối quan hệ ảo (theo đúng nghĩa đen của nó). Chỉ cần không cho nhau số điện thoại, không gặp gỡ, không hẹn hò thì mối quan hệ này có lẽ sẽ trên mức tình bạn một chút, không đủ sức phá hoại gia đình của ai.
Vợ chồng cùng chết đứng vì ngoại tình với nhau!
Với suy nghĩ như thế, cả hai cùng yên tâm, tiếp tục làm bạn “tri kỉ” của nhau. Trong thâm tâm, cả hai đều cảm thấy có lỗi với vợ/chồng mình, bởi thực sự họ đã không chia sẻ cuộc sống của mình với người bạn đời đang má kề môi ấp mà lại đi chia sẻ với người khác.
Nhưng họ đều không thể làm khác đi được, vì ở bên cạnh vợ mình, anh Tuấn không tìm được sự cảm thông. Và tương tự, chị Nguyệt khi ở bên cạnh chồng cũng không tìm thấy một chỗ dựa.
Ở trong cuộc sống thực tế, họ dường như thuộc về hai thế giới, ăn cơm xong dỗ con ngủ, dọn dẹp nhà cửa xong là mỗi người một máy tính, ngồi một góc lướt web rồi đi ngủ. Nhưng trong diễn đàn kia, họ dường như đã tìm được “một nửa đích thực” của mình.
Biết mình đang “ngoại tình trong tư tưởng” nên cả anh Tuấn lẫn chị Nguyệt đều vô cùng kín đáo, không để vợ/chồng mình biết chuyện.
Cả hai vẫn duy trì cuộc sống bình thường và đặc biệt, khi lên diễn đàn quen thuộc kia, họ không cho nhau số điện thoại di động để liên lạc vì sợ rằng nếu cứ gọi điện hay nhắn tin thì “người ở cùng” sớm muộn cũng sẽ phát hiện ra sự thật.
Vì thế, chuyện vợ có “bạn tri kỷ” anh Tuấn không hề biết, và chị Nguyệt cũng không hề hay rằng chồng mình có “người tâm sự” bên ngoài.
Nhưng điều oái oăm là cái sự rụt rè, sợ sệt kia dường như lại trở thành chất xúc tác khiến mối quan hệ ảo này ngày càng trở nên thú vị, cuốn hút đối với cả hai.
Sau hơn một năm duy trì tình bạn trong trạng thái “mù tịt” như vậy, cuối cùng, họ quyết định sẽ gặp gỡ nhau một lần. Và để bất ngờ, cả hai cùng thống nhất đến đúng một địa điểm và không cho nhau số điện thoại!
Đến đúng ngày hẹn, giờ hẹn, anh Tuấn khá ngạc nhiên khi được vợ thông báo rằng hôm nay có hẹn café với mấy người bạn cũ học cùng nhau từ thời THPT. Còn chị Nguyệt cũng khá bất ngờ vì chồng cũng có hẹn vào đúng ngày mình bận.
Khi đi, anh Tuấn cho biết lý do là “đi nhậu với mấy cậu bạn thân”. Vì còn phải mang con đi gửi nên chị Nguyệt ra khỏi nhà trước, bên trong mặc một bộ trang phục khá đẹp, có trang điểm nhẹ nhưng chị tự tin chồng chẳng có lý do để nghi ngờ vì hôm đó chị đi chơi, và lâu lắm rồi chị không được làm đẹp.
Về phía mình, thấy vợ có chút “khang khác”, anh Tuấn cũng không soi xét gì vì nghĩ thi thoảng vợ điệu đà cũng không sao. Hơn nữa, anh đang nóng lòng sốt ruột muốn vợ đi sớm để mình còn đến điểm hẹn cho đúng giờ. Vì thế, cả hai đều không nhận ra được sự khác thường trong cuộc hẹn hứa hẹn đầy bất ngờ này!
Đến quán café (nơi hai người đã thống nhất trên mạng), anh Tuấn rón rén bước vào, đảo mắt nhìn xung quanh và dùng trực giác để xác định “người cần gặp” là người nào!
Nhưng khi chưa tìm được “đối tượng” thì anh giật thót mình khi nhìn thấy vợ đang ngồi trong một góc quán, cách ăn mặc, đầu tóc giống hệt với cách mà “cô gái anh quen trên mạng” đã mô tả cho anh dễ nhận dạng!
Lúc này, đầu óc anh Tuấn chưa kịp định thần trở lại thì anh cũng bắt gặp luôn cái nhìn của vợ. Chị Nguyệt cũng hốt hoảng không kém khi bắt gặp chồng ở nơi này, trong một hoàn cảnh trớ trêu như thế.
Cả hai dường như cảm nhận được điều bất thường nên bối rối nhìn nhau. Bất giác, họ nghĩ đến chuyện mình đã “ngoại tình” với bạn đời của mình mà không hề hay biết.
Lúc này, anh Tuấn đi lại chỗ bàn vợ ngồi, muốn hai vợ chồng có thể có một phút giây thành thật. Và “phút giây thành thật” ấy đã cho họ thấy rằng họ đang “ngoại tình” với chính vợ/chồng mình suốt hơn một năm nay!
Kết quả quá bất ngờ này khiến cả hai cùng sốc và không biết sẽ tiếp tục sống với nhau thế nào trong những tháng ngày sắp tới.
Tuy nhiên, điều quan trọng hơn cả là câu chuyện bi hài này đã giúp họ nhận ra rằng, họ vẫn có thể là một cặp vợ chồng nhưng cũng đồng thời là một đôi bạn tri kỉ nếu họ vị tha, mở lòng, hệt như cái cách mà họ đã dành cho nhau bấy lâu nay khi làm bạn trong thế giới ảo.
Chuyên gia tâm lý Nguyễn Kim Quý cho biết: "Những câu chuyện như câu chuyện của anh Tuấn, chị Nguyệt xảy ra không phải là lần đầu tiên. Trên thực tế, có những cặp vợ chồng hàng ngày chung sống với nhau nhưng không thể trò chuyện, tâm sự với nhau vì họ bị những gánh nặng về kinh tế, con cái ngăn cách khiến họ không thể mở lòng.
Những mâu thuẫn tích tụ trong cuộc sống hàng ngày cũng khiến cả hai mất đi thiện cảm cho nhau, vì thế, họ không đủ vị tha hay hài hước để có thể tiếp tục dành cho người bạn đời của mình nhiều tình yêu thương.
Ngược lại, với những mối quan hệ ảo, họ có thể thoải mái chia sẻ mà không bị giới hạn về thời gian, tuổi tác, cả hai lại rất yên tâm vì không biết gì về nhau. Cho nên, chuyện họ xích lại gần nhau, cảm mến nhau là chuyện dễ xảy ra, dù vẫn là người vợ ấy, vẫn là người chồng ấy.
“Bởi thế, bài học rút ra ở đây là vợ chồng chín bỏ làm mười. Nếu vẫn còn yêu thương và muốn tiếp tục duy trì cuộc sống gia đình thì cả hai cần nín nhịn và bỏ qua cho nhau, hệt như cách mà họ dành cho những người vừa mới quen biết”, Tiến sĩ Quý nhấn mạnh.
An Na
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
| Xin cho anh được chạm tay vào trái tim em! - Emmy Trầm |
|
Đăng bởi: Emmytram - 08-30-2012, 04:03 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Xin cho anh được chạm tay vào trái tim em! - Emmy Trầm.
- Anh….
Đỗ Quỳnh chưa kịp dứt lời thì đã bị thằng Rác tát một cái như trời giáng vào mặt, nhỏ ngây người ra, hai chân tê cứng và đôi vai gầy bắt đầu rung lên bởi nhịp thở tức tưởi, oan lắm, ức lắm, nhỏ tự nói nói với lòng.
Không được khóc, không được khóc!
Bàn tay nhỏ bé của Đỗ Quỳnh nắm chặt nhưng đã quá trễ để ngăn lại những dòng lệ đang tuôn ra khỏi khoé mắt. Một lần nữa nhỏ lại khóc, thằng Gác lại thắng, hình như làm nhỏ khóc là niềm vui của nó, nó chống hai tay lên hông, lớn tiếng quát.
- Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.
Sau khi cảnh cáo Đỗ Quỳnh, Rác bỏ đi một mạch, để nhỏ đứng lại, lặng lẽ nhặt lấy chiếc cặp đang nằm lăn lóc trên mặt đường rồi lủi thủi ôm mặt, theo sau. Rác là vậy, luôn luôn hung dữ và cộc cằn.
Hơn Đỗ Quỳnh hai tuổi, Rác là anh của nhỏ nhưng Rác không cho nhỏ kêu Rác là ” anh “. Rác bắt nhỏ phải xưng ” tao ” và kêu Rác là ” mày “. Suốt thời thơ ấu của mình, nhỏ cứ luôn thắc mắc, thằng Cu Ty và con Hạnh Phì là anh em, nhỏ với Rác cũng là anh em, nhưng sao giữa tụi nhỏ lại có khoảng cách xa như vậy? Nhỏ cứ chạy theo Rác mãi, chẳng bao giờ được đi cùng Rác trên con đường đến trường dù chỉ một lần. Rác ghét nhỏ…có lẽ ngay từ cái ngày đầu tiên nhỏ cất tiếng khóc chào đời, Rác ghét nhỏ, vì nhỏ luôn cố tỏ ra đáng yêu trước mặt Rác hay Rác ghét nhỏ…..vì nhỏ là con của mẹ nhỏ, con của người phụ nữ không bao giờ gọi Rác bằng cái tên trong giấy khai sinh, chỉ gọi là Rác…
- Mày là thằng rác rưởi, suốt ngày chỉ biết quậy phá, chẳng phụ giúp được gì, cũng có ngày tao tống mày ra đường cho xem.
Những lúc mẹ nhỏ thốt ra câu nói quen thuộc ấy, nhỏ thấy Rác mỉm cười, không biết từ lúc nào, Rác không còn cảm thấy tủi nhục mỗi khi bị người ta gọi mình là ” Rác ” nữa, ngược lại, nhỏ còn nghe Rác nói với bạn, Rác tự hào khi mình là rác, là thứ rác rưởi mà cho dù cố sức, mẹ nhỏ cũng không cách nào đổ đi được, chỉ biết chau mày khó chịu và thở dài bất lực mỗi khi có ai đó sang mắng vốn Rác về cái tội phá xóm, phá làng. Thế là nhỏ đâm ghét, không thèm ” theo đuôi “, bắt chuyện với Rác nữa. Họ sống với nhau như những người xa lạ dưới một mái nhà cho đến năm nhỏ mười sáu tuổi, Rác ra đường thật, nhưng không phải là do mẹ nhỏ ” tống “, là Rác tự đi, Rác đi ngay khi nhận được giấy báo nhập học của trường đại học kinh tế thành phố Hồ Chí Minh và từ đó, Rác không một lần quay về quê nhà, thỉnh thoảng, chỉ gọi vài cuộc điện thoại cho ba để đảm bảo rằng ba vẫn khoẻ, còn mẹ nhỏ và nhỏ, Rác xem như không tồn tại trên đời này.
Tất nhiên, nhỏ cũng vậy, khi nhỏ quyết định lên Sài Gòn học thiết kế thời trang, nhỏ bỏ mặc lời khuyên của ba, kiên quyết không nương tựa và tiếp nhận sự giúp đỡ từ Rác , nhỏ tự thuê cho mình một căn phòng trọ gần trường, tự làm, tự lo cho cuộc sống của mình. Nhưng dòng đời xô đẩy ác nghiệt lắm, rồi một ngày đẹp trời, nhỏ gặp lại Rác, hai người ghét nhau vô tình đụng độ nhau giữa đường đời….
- Hoàng Lập. – Đỗ Quỳnh nắm chặt quai chiếc túi xách – Tôi muốn gặp Đinh Hoàng Lập.
- Cô có hẹn trước không? – Người phụ nữ ngồi sau quầy tiếp khách đặt cây viết xuống, ngước lên nhìn Đỗ Quỳnh.
- Không, nhưng tôi có chuyện gấp cần gặp anh ấy.
- Xin lỗi, giám đốc của chúng tôi đang họp, hiện giờ không thể tiếp khách được, hay là cô để lại tên và số điện thoại, tôi sẽ giúp cô chuyển cho anh ấy.
- Hôm nay không gặp được anh ấy, tôi sẽ không về đâu. – Đỗ Quỳnh tỏ vẻ kiên quyết.
- Không được cô à, nguyên tắc của công ty chúng tôi là đến phải có lịch hẹn, cô đến đột xuất thế này, lại khăng khăng làm theo ý mình, tôi khó xử lắm. Mong cô hiểu và ra về cho. – Người phụ nữ chau mày, khó chịu – Nếu cô không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ.
Bầu không khí đang căng thẳng thì cánh cửa phòng giám đốc chợt mở, bước ra là một người đàn ông cao to mặc chiếc áo sơ mi đen, khuôn mặt nam tính cùng mái tóc cắt sát của anh ta khiến Đỗ Quỳnh cảm thấy có chút gì đó quen thuộc nhưng tiếc là Đỗ Quỳnh không có thời gian quan sát lâu, cô chỉ ngừng lại hai giây để xem đó có phải là Hoàng Lập không, rồi lập tức quay người lại, cãi nhau tiếp với người phụ nữ đứng sau quầy.
- Tôi không cố ý quấy rầy cô, xin cô để tôi vào trong gặp Hoàng Lập, sau khi nói xong những gì cần nói, tôi sẽ đi ngay.
- Có chuyện gì vậy? – Một giọng nói vang lên từ phía sau Đỗ Quỳnh. – Tôi có thể giúp gì cho cô?
- Hay quá – Đỗ Quỳnh quay mặt lại – Tôi muốn tìm…
Đỗ Quỳnh im bặt. Ở một khoảng cách khá gần, chỉ mất chừng năm giây, cô đã nhận ra người đàn ông đang đứng trước mặt mình là Rác, ngoại trừ làn da ngăm rám nắng, thân hình anh ta có vẻ cao hơn, to hơn, khuôn mặt, phong thái cũng chững chạc và trưởng thành hơn rất nhiều, anh ta không còn là thằng thanh niên ngày nào đã cùng cô chung sống trong căn nhà nhỏ ở vùng quê nghèo nữa. Tám năm làm con người ta thay đổi nhiều thật.
“ Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.”
Không hiểu sao đột nhiên trong lúc này cô lại nhớ đến cái tát như trời giáng vào mặt của anh ta và những lời anh ta đã hét vào mặt cô khi cô còn là một đứa trẻ ngây dại.
- Từ Minh, cô ấy muốn gặp giám đốc, nhưng không có hẹn trước – Người phụ nữ trả lời thay Đỗ Quỳnh.
Từ Minh, suýt tí nữa Đỗ Quỳnh đã quên mất tên thật của Rác là Từ Minh.
- Được rồi, em cứ làm việc của em đi, để anh giải quyết – Từ Minh quay sang Đỗ Quỳnh – Theo tôi vào đây.
Ngọt ngào với người phụ nữ kia bao nhiêu, Từ Minh tỏ ra thô lỗ với Đỗ Quỳnh bấy nhiêu, cô đoán đúng, anh chắc chắn cũng đã nhận ra cô, xem ra ngoài cái mẽ bắt mắt, tính tình của anh ta vẫn không hề thay đổi.
- Cô tìm Hoàng Lập có chuyện gì? – Từ Minh đi thẳng đến góc phòng và ngồi xuống chiếc ghế sau bàn làm việc, một đống giấy tờ, hồ sơ chất cao ngang mặt anh ta.
- Chuyện riêng, tôi không thể nói anh nghe được. – Đỗ Quỳnh chậm rãi bước lại gần Từ Minh.
- Để tôi đoán nhé – Ánh mắt Từ Minh dán chặt vào khuôn mặt cô – Cô là bạn gái của Hoàng Lập?
Đỗ Quỳnh không trả lời, Từ Minh tiếp.
- Làm thế nào hai người quen biết nhau?
Đỗ Quỳnh vẫn không trả lời.
- Đừng trách tôi không nhắc nhở cô nhé, Hoàng Lập không phải là đối tượng phù hợp với cô đâu, nếu muốn bình yên, hãy chọn và yêu một người khác, người nào thật lòng với cô ấy.
- Tôi theo anh vào đây không phải là để anh dạy đời tôi, nếu anh không thể giúp tôi gặp Hoàng Lập, thì xin phép, tôi về đây.
Từ Minh chưa kịp lên tiếng thì Đỗ Quỳnh đã ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại. Cô trỗi dậy, cuối cùng cô cũng đủ sức để trỗi dậy, cô không còn là con bé ngu ngốc chạy theo anh để bị anh ức hiếp ngày nào, cô hoàn toàn hài lòng với thái độ và phản ứng của mình khi nãy trước Từ Minh…Bước khỏi cửa công ty, cô ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh bồn hoa, tay khẽ sờ lên phần bụng của mình, đầu óc miên man nghĩ đến một sinh linh bé nhỏ đang tồn tại trong cơ thể cô, con cô, con của cô và Hoàng Lập, hôm nay cô đến là để báo cho Hoàng Lập biết tin vui này nhưng xem ra gặp được anh, với cô là cả một vấn đề. Đỗ Quỳnh thở dài rồi khẽ nhìn lên bầu trời, một vài cơn gió thổi mạnh mang theo khá nhiều mây đen khiến xung quanh bao trùm một màu u tối, chắc vài phút nữa trời sẽ đổ cơn mưa, cô đắn đo không biết nên về hay nên ở, cô muốn chờ Hoàng Lập thêm chút nữa, cũng gần đến giờ anh tan sở rồi còn gì. Thế rồi cô quyết định chờ.
Mười phút,
Hai mươi phút,
Ba mươi lăm phút,
……………………………..
Cuối cùng, Hoàng Lập cũng xuất hiện, nhưng Đỗ Quỳnh chưa kịp nói gì với anh thì anh đã ” chặn họng ” cô rồi.
- Chẳng phải tôi đã nói rõ với cô rồi sao? Tôi đến với cô chỉ vì muốn thay đổi ” khẩu vị ” của mình. Tôi với cô kết thúc rồi, tôi đã quen với người khác, cô còn chạy đến đây tìm tôi làm gì, tính níu kéo tôi sao, tôi nói cô biết, đừng nghĩ dai dẳng là có thể cứu vãn mọi chuyện, bây giờ cho dù cô có con với tôi, tôi cũng không thay đổi ý định của mình mà quay về bên cô đâu. – Sau khi mạnh miệng tuyên bố, Hoàng Lập kết luận – Phụ nữ đúng thật là phiền phức, tôi đi đây, sau này đừng đến tìm tôi nữa.
Cả người Đỗ Quỳnh tê cứng, môi cô mím chặt không nói nên lời, và cô cứ đứng yên như thế trong cơn mưa đang mỗi lúc một lớn dần, cô không khóc, cái tính lì lợm cô tự rèn luyện cho mình bao năm qua đã giúp cô giữ lại những giọt nước mắt trong tim mình, cô tự nói với bản thân cô…cô đứng đây không phải là vì nuối tiếc người đàn ông đó, cô đứng đây không phải là vì cô bị người đàn ông đó làm tổn thương, đau đớn, mà cô đứng đây vì cô muốn rửa sạch cơ thể mình, cô muốn cô phải thật tỉnh táo để nhận ra rằng..cô đã mắc phải một sai lầm kinh khủng và đó là một bài học nhớ đời cho cô về cái tội cô đã yêu hết lòng. Cô cứ đứng, cứ đứng cho đến khi mọi vật trong tầm mắt cô bắt đầu chao đảo, mờ đi…rồi thì tất cả chìm đắm trong bóng đêm…
- Cô thấy trong người thế nào?
Từ Minh ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường. Một vài cô y tá đi ngang qua giúp Đỗ Quỳnh dễ dàng đoán được mình đang ở đâu. Giọng cô yếu ớt.
- Tại sao anh lại ở đây?
- Tôi tan sở và thấy cô nằm ngất xỉu giữa đường nên đã đưa cô vào đây, lẽ ra cô phải cảm ơn tôi thay vì chất vấn và nói chuyện với tôi bằng cái thái độ như bây giờ. – Từ Minh chỉ trích cô.
Thay vì đáp trả, Đỗ Quỳnh sực nhớ đến đứa bé, cô hốt hoảng.
- Bác sĩ, tôi muốn nói chuyện với bác sĩ.
Từ Minh đứng lên, anh đi lại bên khung cửa sổ, chống hai tay lên hông rồi nhìn ra bên ngoài.
- Đứa bé không sao, không bị ảnh hưởng gì cả.
Đỗ Quỳnh chờ nghe anh chỉ trích, đây là cơ hội tốt để anh trả đũa và ” lên đời “với cô, nhưng không, khoảng thời gian sau đó trôi qua trong im lặng.
- Ba tôi và mẹ cô có biết chuyện này không?
Lại cái kiểu phân chia rạch ròi ấy.
- Không, tôi chưa nói với họ, tôi không muốn họ lo lắng.
- Vậy bây giờ cô tính sao? Một mình nuôi con? Hay một mình đi giải quyết đứa bé?
- Cái cách hỏi đểu cán của anh làm tôi khó chịu đấy, anh về đi, tôi có cách giải quyết của tôi, anh không cần quan tâm đến, chúng ta là ” người dưng “, nhớ không ? – Đỗ Quỳnh bực dọc kéo tấm chăn qua đầu.
- Bước xuống giường và thay đồ đi – Từ Minh ra lệnh – Tôi sẽ đưa cô về nhà, cô không tính nằm lại đây ăn vạ cả đêm chứ?
Đỗ Quỳnh ngồi dậy.
- Tôi có thể tự đón taxi.
- Được, đón taxi về chuẩn bị tinh thần đi, tôi sẽ điện thoại báo cho mẹ cô biết một tiếng, tôi tin chắc rằng, sáng mai trời vừa sáng, bà ấy đã có mặt trước cửa nhà cô rồi.
- Anh….
- Nhanh lên. – Giọng Từ Minh dứt khoát – Và sẵn đây tôi cũng nói cho cô hay, trong thời gian tới, tôi sẽ thường xuyên ghé nhà cô để chờ xem sẽ cô giải quyết vụ việc này thế nào, đợi mọi chuyện ổn thoả rồi, tôi mới không đến nữa.
- Tại sao? – Đỗ Quỳnh lập tức nói ra hai từ mình đang suy nghĩ trong đầu.
- Tôi không thích trả lời cô. Cô còn hỏi nữa thì ngày mai, chính mẹ cô sẽ hỏi cô hai từ ấy đấy.
Từ Minh vẫn vậy, luôn luôn dùng điểm yếu của cô để công kích cô, còn cô thì lúc nào cũng ở trong thế bị động, bị người ta khống chế, chèn ép, không cách nào thoát ra được. Cô không thích Từ Minh, Từ Minh cũng không ưa gì cô, nhưng vì một điều gì đó mà Từ Minh bắt buộc phải chăm sóc cô, cùng cô trải qua những ngày tháng kinh khủng nhất trong cuộc đời, có lẽ, tận sâu trong đáy lòng, Từ Minh cũng như cô, nhận thức rõ ràng và không thể chối bỏ một sự thật…hai người chảy chung một dòng máu, hai người là anh em. Cô nghĩ, đó chính là nguyên nhân khiến anh ta không thể bỏ mặc cô vào lúc này.
Tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi, Đỗ Quỳnh đoán không sai, Từ Minh đến thăm cô, nhưng hôm nay anh không đi một mình, anh dẫn theo một người phụ nữ khá xinh đẹp, là người hôm trước đã ” hù ” gọi bảo vệ ” tống ” cô ra khỏi công ty.
- Xin chào, tôi là Tú Nguyên, hôm trước chúng ta đã gặp nhau trong công ty, cô còn nhớ tôi không?
- Tất nhiên rồi - Đỗ Quỳnh mỉm cười, đứng sang một bên, nhường đường cho Từ Minh và Tú Nguyên bước vào.
- Từ Minh bảo lần nào đến đây cũng thấy cô một mình, nên anh ấy muốn tôi trở thành bạn tốt của cô. Cô…không vì chuyện lần trước mà từ chối tôi chứ?
- Không đâu, hiếm khi Từ Minh lại biết lo nghĩ cho ” người dưng ” này, tôi thấy mừng mới phải.
Thấy mặt Từ Minh đanh lại, Đỗ Quỳnh giả lả sang chuyện khác ngay.
- Có nước cam ép trong tủ lạnh, tôi lấy cho hai người uống.
Từ ngày tiếp xúc với Tú Nguyên, Đỗ Quỳnh hiểu thêm về Từ Minh rất nhiều, cô không thể phủ nhận một điều, người anh trai cùng ba khác mẹ của cô… là một người đàn ông có tài, một sinh viên xuất thân từ tỉnh lẻ nhưng không ngờ lại tốt nghiệp đại học loại thủ khoa, vừa ra trường đã được mời về làm trưởng phòng, chuyên phụ trách kế hoạch kinh doanh cho một tập đoàn nước giải khát danh tiếng, được cấp nhà, cấp xe, anh ta không giống như Hoàng Lập, ngồi vào được vị trí của ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào mối quan hệ của gia đình. Nhắc đến Hoàng Lập, đột nhiên cô nghĩ đến số phận, cuộc đời của con cô sau này, không biết nó sẽ thế nào khi biết ba của nó ” từ chối ” nó…. ngay từ khi nó chưa chào đời, nó sẽ thế nào khi nó trông thấy bạn bè của nó ai ai cũng có ba, còn nó thì chỉ có mẹ? Và nó sẽ thế nào mỗi khi nó cô đơn, khi nó vấp phải những trắc trở lớn trên đường đời mà nếu có ba, chắc chắn ba nó sẽ dắt nó bước qua một cách dễ dàng? Một cảm giác hoảng loạn và sợ hãi bỗng ập đến, trĩu nặng trên vai cô, cô bật khóc, thì ra khi trước đây cô không rơi lệ, không phải vì cô mạnh mẽ mà là nỗi đau chưa thấm sâu vào tim cô, chưa phát tán trong cơ thể cô nên cô mới cười, mới bất cần như thế.
Từ Minh lại đến thăm cô.
- Cô sao vậy? – Từ Minh bước vào nhà với hai túi thức ăn to đùng.
- Hôm nay Tú Nguyên không đến cùng anh à?
- Cô ấy bận – Từ Minh đặt túi thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống cạnh Đỗ Quỳnh. – Thế nào? Tự nhốt mình trong nhà riết, không tốt cho sức khoẻ của cô và thai nhi đâu, hôm nay tôi xin nghỉ phép, trời lại nắng đẹp, tôi đưa cô đi đâu đó ăn, rồi mua sắm một ít đồ.
- Từ Minh, tôi nghĩ kĩ rồi – Giọng Đỗ Quỳnh yếu ớt – Tôi tính bỏ đứa bé đi.
- Tại sao? – Từ Minh thắc mắc.
- Tôi không có khả năng, cũng không có lòng tin làm một người mẹ tốt. Tôi nghĩ con tôi cần một người ba, nhưng tôi biết lấy đâu ra…một người có thể bao dung tôi để làm ba của nó, chăm sóc nó, che chở nó..cùng nó trải qua những giai đoạn quan trọng trong cuộc đời..Đôi khi từ bỏ nó, cũng là một cách để bảo vệ nó, đúng không?
- Tôi có thể làm ba của đứa bé! – Từ Minh nhìn Đỗ Quỳnh – Tôi có thể đứng chờ hàng giờ trước phòng bệnh để chờ cô sinh đứa bé ra, tôi cho phép nó gọi tôi là ba, tôi cũng sẽ đưa nó đi học mỗi ngày, mua đồ chơi cho nó, nuôi dạy nó nên người.
- Và anh sẽ được người ta phong tặng danh hiệu ” người bác thương cháu vô địch ” – Đỗ Quỳnh mỉm cười, nụ cười của cô mới yếu ớt làm sao – Anh đùa thôi phải không, anh đừng quên…anh còn cuộc sống của anh nữa.
- Tôi sẽ làm như vậy đấy – Từ Minh đứng lên – Tôi sẽ cùng cô nuôi con, miễn là sau này cô đừng bao giờ nhắc đến cái tên Đinh Hoàng Lập trước mặt tôi.
Từ Minh bước ra khỏi căn phòng trọ và đóng cửa lại.
Lặng người hồi lâu, Đỗ Quỳnh đứng lên thu dọn một ít đồ đạc rồi không nói không rằng, đón xe về quê. Cô nhớ mẹ cô, cô muốn tìm về một chút bình yên cho lòng mình…
- Đồ khốn, ông dám động tay động chân với tôi sao?
Vừa về đến hàng rào, Đỗ Quỳnh đã nghe thấy tiếng mẹ cô la lớn.
- Con Quỳnh là con ai? Nói ! Đến nước này mà bà còn chối cãi sao?
- Tôi…- Mẹ Đỗ Quỳnh ôm mặt, bật khóc – Là… con của tôi với ông Tư…
Không kiềm chế được mình, ông Đỗ hét lên một tiếng thật to rồi hất tung mọi thứ trong nhà, tiếng gào khóc, tiếng đồ đạc đổ bể, tiếng mấy người hàng xóm chạy qua can ngăn…tất cả những âm thanh hỗn độn đó cùng lúc tấn công vào tai Đỗ Quỳnh, khiến tâm trí cô náo loạn. Cô thả chiếc túi xuống và quay người bỏ chạy.
“ Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.”
Ừ, Từ Minh nói đúng, cô với Từ Minh là ” người dưng “
Từ Minh không phải là anh cô.
Ba…cũng không phải là ba cô.
Cô là con của một người phụ nữ ngoại tình và một người đàn ông vô liêm sỉ.
…………
- Đỗ Quỳnh!
Một bàn tay chụp lấy cô và giữ lại.
- Nghe tôi nói này… – Từ Minh sợ Đỗ Quỳnh đau nên thả lỏng tay cô. – Có gì chúng ta về nhà rồi từ từ nói.
Đỗ Quỳnh quay phắt người lại, cô chau mày.
- Tại sao anh biết tôi ở đây?
- Tôi vừa tính đi thì thấy cô ra khỏi nhà với cái túi du lịch. Nên tôi lái xe theo sau cô.
- Tại sao anh không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì?
Từ Minh im lặng.
- Anh đã biết ? – Đỗ Quỳnh bước tới một bước – Anh biết từ bao giờ? Năm anh mười tuổi?….Mười một tuổi?…Mười lăm tuổi?….Hay thật! – Đỗ Quỳnh nhìn lên, mỉa mai – Bây giờ thì tôi đã biết lý do vì sao anh ghét cay ghét đắng tôi trong khi tôi chẳng làm cái quái gì đụng chạm đến anh rồi.
Đỗ Quỳnh bỏ đi, giọng cô vọng lại phía sau.
- Anh biết không, cũng trên con đường này, đã bao lần tôi tự hỏi mình…tại sao anh luôn luôn đi trước, còn tôi thì lẽo đẽo theo sau? Tại sao chúng ta không thể dắt tay nhau cùng đi, như thằng Cu Ty và con Hạnh Phì? Và…… – Giọng cô nghẹn lại, đứt quãng – Tại sao anh lại tát thẳng vào mặt tôi…mỗi khi tôi gọi anh bằng ” anh “?
Một chiếc xe tải nhỏ đang lạng lách, lao tới với tốc độ nhanh, hình như thắng xe gặp vấn đề nên người tài xế cố tình bóp còi inh ỏi để người đi đường bỏ chạy.
Chết là hết!
Chết thì không còn biết gì nữa.
Thay vì né sang một bên, trong phút nóng giận và chán nản, Đỗ Quỳnh cố tình đứng yên, tim cô đập mạnh, run sợ chờ đón những giây phút cuối cùng của sự sống nhưng khi tiếng phanh rõ to vang lên, đến khi cô hoàn hồn, cô mới phát hiện mình đang nằm bên đường, cách Từ Minh một đoạn không xa. Máu, cơ thể Từ Minh đang chảy rất nhiều máu…Tay chân Đỗ Quỳnh rung lên bần bật, cô cố sức lết về phía Từ Minh, nước mắt rơi ướt đẫm khuôn mặt nhưng cô không nói được lời nào.
- Bởi vì… anh yêu em..- Máu của Từ Minh thấm ướt chiếc váy trắng của Đỗ Quỳnh, giọng anh vang lên thật khẽ – Cuối con đường…dù thế nào cũng phải đi hết..con đường của mình..anh sẽ chờ…em nơi cuối con đường..
Đôi mắt mệt mỏi của Từ Minh từ từ nhắm lại, tay anh thả lỏng và đầu anh gục xuống, ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Đỗ Quỳnh. Đến giây phút cuối cùng, cô vẫn không nói được tiếng nào, cô cứ khóc, khóc như một đứa trẻ cho đến khi cô ngất đi giữa con đường rải đầy lá vàng rơi. Đó là một buổi chiều cuối tháng sáu, buổi chiều mà cho dù mười năm, hay hai mươi năm nữa, Đỗ Quỳnh cũng không bao giờ quên được…buổi chiều cô mất đi một người quan trọng nhất đời mình.
************
Suốt một tuần sau khi Từ Minh qua đời, Đỗ Quỳnh không nói tiếng nào, cô mang theo tất cả nỗi đau về Sài Gòn và tự nhốt mình trong phòng trọ, cho đến khi Tú Nguyên tìm đến.
- Đỗ Quỳnh. – Tú Nguyên mỉm cười – Chúng ta đi đâu đó uống tách cà phê đi.
- Xin lỗi, để hôm khác được không?
- Không được, tôi phải đưa cô đến nơi này, ngay bây giờ.
Đỗ Quỳnh miễn cưỡng mặc chiếc áo khoát vào rồi theo sau Tú Nguyên ra khỏi nhà. Chiếc taxi dừng lại trước một khu chung cư cao cấp bên quận bảy.
- Đây là đâu?
Tú Nguyên không trả lời, lẳng lặng đi trước, bỏ mặc Đỗ Quỳnh theo sau. Cô ta lấy chìa khoá từ trong chiếc túi xách ra rồi mở cửa.
- Đây là nơi Từ Minh ở, tôi chắc rằng anh ấy chưa bao giờ đưa cô về đây. – Tú Nguyên né sang một bên, nhường đường cho Đỗ Quỳnh bước vào – Bởi vì anh ấy đang âm mưu cho cô một bất ngờ. Nhưng tiếc là….anh ấy ra đi quá đột ngột..sắp tới, công ty sẽ thu lại nhà..họ cho chúng ta khoảng một tuần để chúng ta giải quyết cái đống này.
Đỗ Quỳnh đảo mắt một vòng xung quanh, căn phòng khách chất đầy đồ chơi, vật dụng và những thứ cần thiết cho trẻ em, một số còn nằm yên trong bao, một số đang nằm vung vãi trên sàn nhà, có vẻ như Từ Minh đang nghiên cứu và tập làm quen với vai trò một người ba thì phải. Đỗ Quỳnh đi đến ” chiếc xe tập đi ” Từ Minh đang lắp dở, ngồi thụp xuống và xem xét.
- Từ Minh thích màu xanh, phải không?
- Không, anh ấy thích màu đen, cô mới là người thích màu xanh. – Tú Nguyên thở dài.
- Thảo nào… tất cả đều màu xanh. Tú Nguyên này, cô có yêu Từ Minh không?
Sau vài giây lúng túng, Tú Nguyên thừa nhận.
- Có, nhưng người anh ấy quan tâm nhất chính là cô. – Tú Nguyên ngồi xuống ghế sô pha – Thật ra năm mười hai tuổi, Từ Minh đã biết… hai người không phải là anh em cùng ba khác mẹ, anh ấy tình cờ nghe mẹ cô thừa nhận với ông chú Tư nào đấy, cô là con của ông ta, nhưng vì ông ta quá nghèo khổ nên mẹ cô không thể bỏ ba Từ Minh mà đi theo ông ta được.
- Chính vì thế mà anh ấy luôn cô lập tôi, ức hiếp tôi. – Giọng Đỗ Quỳnh yếu ớt.
- Không phải – Tú Nguyên lắc đầu – Đó là cách thể hiện tình cảm ngu ngốc của một đứa con nít lần đầu tiên thích một người. Ngoài mặt thì chống đối nhưng thật ra anh ấy luôn theo sau bảo vệ cô, che chở cho cô, giống như cái lần cô bị bạn học trong lớp giấu cặp ấy, một mình Từ Minh đã đánh nhau với cả đám nam sinh, tụi nó hoảng sợ mới mang cặp của cô để lại vị trí cũ cho cô. Rồi cái lần cô bị bệnh, không đến trường được, Từ Minh cũng chép bài thay cô…Lần trước, nếu Từ Minh không lên tiếng, Hòang Lập đã bỏ mặc cô một mình đứng đợi dưới công ty rồi…Từ Minh tát cô, vì anh ấy không muốn cô xem anh ấy là anh trai, anh ấy thà làm người cô căm ghét nhất, còn hơn là làm anh trai của cô…. Anh ấy lên thành phố là để trốn chạy, nhưng tôi nghĩ dù thế nào thì….cô làm gì, cô ở đâu, Từ Minh cũng đứng ở một góc khuất nào đó dõi theo cô, chỉ là cô không cảm nhận được thôi.
Từng lời nói của Tú Nguyên như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô.
Thì ra trước giờ người quan tâm cô, yêu thương cô nhất chính là Từ Minh.
Thì ra những lời anh hứa..sẽ đứng hàng giờ trước phòng bệnh để chờ cô sinh em bé, sẽ cho phép con cô gọi anh là ba, sẽ đưa con cô đi học mỗi ngày..là thật lòng.
Thì ra chỉ có cô là khù khờ không hay biết.
- Từ Minh ước gì..anh ấy được chạm tay vào trái tim cô.
Đỗ Quỳnh mỉm cười.
- Anh ấy đã chạm tay vào trái tim tôi !
Phải, không biết từ lúc nào, Từ Minh đã chạm tay vào trái tim cô, anh đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ mạng sống của hai mẹ con cô. Cô yêu anh, và cô sẽ sống thật hạnh phúc bởi cô biết…nơi cuối con đường, luôn có một người đàn ông yêu cô, chờ cô.
Đỗ Quỳnh khẽ đưa tay sờ lên phần bụng của mình.
- Ba con tên Từ Minh. Ba con…rất yêu, rất yêu hai mẹ con mình…
Nước mắt cô lại rơi, nhưng lần này Từ Minh không làm cô đau, Từ Minh mang tình yêu về lại trong cô, nguyên vẹn, tràn đầy.
29.08.2012
|
|
|
|