| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1724 thành viên online. » 3 Thành viên | 1717 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, carleast13, JillTurrif, ngoc789
|
|
|
| Anh sẽ bước về phía em |
|
Đăng bởi: tan.omegamart1 - 08-31-2012, 09:29 AM - Diễn đàn: Tình yêu người lớn
- Không có trả lời
|
 |
Nếu em không đủ sức bước về phía anh, bước vào thế giới của anh thì anh sẽ là người bước về phía em, sẽ là người bước vào thế giới của em… Vì anh yêu em…
1. Hoàng Trâm ngồi thừ trong góc tối của căn phòng, nước mắt đã khô trên khóe mi… Cô đã khóc quá nhiều. Vĩnh Nguyên yêu cô, cô yêu Vĩnh Nguyên, vậy mà vẫn không thể yêu nhau… Cuộc sống thật không thể cho cô và anh có đủ quyền lực để níu giữ yêu thương của chính mình…
Anh yêu tôi, tôi biết điều đó, khóe mắt anh cứ ánh lên khi tôi mỉm cười, bàn tay anh cứ run run khi vô tình chạm phải tay tôi, cái nhìn tế nhị của anh sau dãy bàn cuối khi tôi hí hoáy viết rồi có lúc bất giác quay lại và chạm phải ánh mắt ấy… Quen Vĩnh Nguyên 3 năm, 1 năm là người quen và 2 năm chúng tôi là bạn… Chưa bao giờ tôi nghĩ anh sẽ dành một thứ tình cảm đặc biệt nào cho mình, chưa bao giờ… Không phải tôi tự ti hay gì cả, chỉ vì tôi yêu anh, yêu ngay từ lần đầu còn là người quen… Cứ vậy mà im lặng, 1 năm, 2 năm, 3 năm… Vậy cứ là bạn, sẽ là bạn và mãi là bạn, Vĩnh Nguyên nhỉ? Tôi đã luôn nói với anh điều đó…
Vậy mà đã yêu nhau, tôi tự hỏi cuộc sống này khéo vẽ đến thế sao... Trái tim tôi thao thức vì cứ nghĩ về anh, rồi bất giác hạnh phúc nghẹn cả tim khi nhận ra trái tim tôi và anh cùng nhịp đập, mắt tôi và anh cùng nhìn về nhau, tay tôi và anh cùng muôn nắm lấy bàn tay của nhau…
Yêu Vĩnh Nguyên, bên Vĩnh Nguyên đó là thời gian tôi nghĩ rằng mình đang bước vào một giấc mơ, nó quá ngọt ngào, quá hạnh phúc! Không xét về ngoại hình, điều đó là ao ước của nhiều người, xét về yêu thương anh dành cho tôi… Nó nhiều và ấm áp đến chừng như nếu một phút tôi lỡ bước sẽ phải ân hận vì để mọi thứ qua đi. Tôi yêu anh! Rất yêu anh. Mắt, môi, gò má, bờ vai, khóe mi,… tất cả từng thứ một tôi đều xúc cảm mạnh mẽ khi nghĩ về anh… Nếu là yêu thương xin làm ơn đừng bay đi mất để tôi có anh, yêu anh, bên anh suốt đời…
Tôi – một cô bé không xinh xắn, mái tóc bù rối tự nhiên, dù tôi đã cố gắn kẹp thẳng ra nhiều lần. Xuất thân từ một gia đình lao động bình thường và sống bằng những đồng lương ít ỏi. Tôi với Vĩnh Nguyên – 2 bức tranh hoàn toàn khác biệt nhau: 1 bức thì tầm thường, nhơ nhác và rẻ tiền còn 1 bức thì lộng lẫy, thu hút và đắt tiền… Khoảng cách vô hình của tình yêu giữa tôi và anh…
2. Hoàng Trâm, cô gái đã cướp đi trái tim tôi… Với tôi, yêu em chưa bao giờ tôi quay đầu lại hối hận về điều đó… Tôi yêu em, hạnh phúc khi bên em… Hoàng Trâm mộc mạc, Hoàng Trâm lãnh đạm, Hoàng Trâm vụng dại trong cách ăn nói nhưng lại rất chững chạc trong cách cư xử với mọi người, Hoàng Trâm âm thầm yêu tôi bao năm qua… Tôi không yêu em vì thương hại, không phải vì bù đắp lại những ngày em lặng lẽ yêu tôi, tôi cũng không yêu em vì em cho tôi những thứ tôi muốn thỏa mãn, tôi yêu em vì em là em… Không ai khác lạ như em… Em không giàu, thậm chí khó khăn, tôi biết điều đó và biết rõ, nhưng em biết quý trọng mọi thứ em có, em biết biến cái khó khăn thành niềm vui sống để cố gắng lạc quan trong cơ cực… Em không xinh, vừa đủ nhìn hay không nói là bình thường, nhưng tất cả mọi thứ từ em mang đến cho tôi một sức hút kì lạ: ánh mắt lạnh lùng, bờ môi đỏ hồng, hai gò má xương xương rám nắng, bàn tay hơi chai sạn nhưng nhỏ nhắn và ấm áp… Em không xúng xính, không yêu kiều, không cá tính, lại chẳng quá dịu dàng, cứ bình dị như vậy. Vậy mà tôi yêu em… Yêu em… Và yêu em rất nhiều…
Tôi – một cậu ấm đúng nghĩa, khuôn mặt ưa nhìn, đôi mắt thu hút, mái tóc xoăn tôi thừa hưởng từ mẹ mình. Tôi biết điều đó vì tôi đủ khả năng để nhận biết chính bản thân mình… Sống sung sướng, sống đầy đủ, sống quyền thế… Nhưng tôi và em lại bị đưa ra so sánh để làm nổi bật sự đối lập: Em thì kham khổ, cơ cực, vật vờ với cuộc sống còn tôi lại là cậu ấm ngoan lành, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống của mình… Vì vậy em đủ nghị lực còn tôi lại yếu đuối… Hai bản ngã đổi ngược cho nhau… Khoảng cách vô hình của tình yêu giữa tôi và em…
3.
– Trâm à! Trường vừa mới gửi giấy học phí về nhà, học phí lại tăng con ạ!
-Con biết!
-Mẹ con lại ốm nặng nữa rồi, cứ thế này làm sao lo đủ thuốc men cho mẹ con?
-Con sẽ kiếm đủ tiền đưa mẹ vào bệnh viện thường xuyên mà, ba đừng lo!
-Rồi lại thêm tiền nhà, làm sao hả con?
-Con sẽ lo tất, ba cứ yên tâm. Con làm được mà…
Tôi thở dài, đứng dậy bước ra khỏi phòng… Lại quá nhiều thứ để lo và tôi cần phải lo. Tôi đã tự trách sao cuộc sống lại cơ cực và túng thiếu đến vậy, vì túng thiếu tôi đã không làm được những ước mơ của riêng mình. Nhưng tôi phải nghị lực, hy sinh bản thân để nuôi sống 3 người, điều đó làm tôi thấy ý nghĩa hơn… Gia đình tôi, có lẽ đã vậy… Nhưng cứ việc này đè nén việc kia thế này, tôi ngã quỵ mất thôi… Rõ ràng là tôi có một bờ vai, nhưng tôi không thể dựa vào nó!
"Em rảnh không? Anh qua đón em đi chơi? Lâu rồi không ra ngoài.”
Tôi tắt điện thoại, không trả lời Vĩnh Nguyên. Tôi mệt mỏi khi cứ phải cố tỏ ra vui vẻ, thoải mái trước mặt anh để anh nghĩ rằng tôi đủ ổn để tự mình lo mọi chuyện, tôi né tâm sự những khó khăn về tài chính cho anh vì tôi không muốn biến mình thành kẻ cần sự thương hại… Nhưng sự thật là tôi cần tiền…
Từ lúc quen anh, tôi đã không dè chừng, đã tự nghĩ rằng giàu nghèo không phải vách ngăn giữa hai đứa, nhưng đến lúc này, tôi thấy đó là một sự chênh lệch…
Tôi hổ thẹn về mình, không thể nào xuất hiện trước anh một cách thật sự đẹp đẽ như bao cô gái khác gần kề anh, không thể vô tư như anh. Anh có cuộc sống khác, cuộc sống mà tôi từng ao ước! Anh có cách sống khác, tự do tự tại và không suy nghĩ gì. Anh có cách giải quyết vấn đề khác, anh vô tư lự trước mọi chuyện và tỏ ra bình thản, mà bình thản thật vì anh có đủ khả năng làm mọi thứ anh thích…
Từ lúc quen Vĩnh Nguyên cũng là lúc tôi nhận thấy những ánh mắt dèm pha, những chỉ trỏ lố bịch... Người ta chỉ vào tôi, trề môi vì một con bé như tôi lại được ngồi trên một chiếc xe sang trọng, có một người yêu tuyệt vời… Người ta chỉ vào anh, một công tử như anh lại quen phải một con bé bần cùng như tôi… Càng bên anh, tôi lại càng thấy sự áp lực, tôi càng thấy bờ vai mình nặng thêm gánh vì tình yêu của hai đứa…
Rốt cuộc thì tại sao? Tôi yêu anh, tại sao không để tôi yên ổn để yêu anh? Tại sao bản thân tôi cứ luôn cảm thấy không thể nào đủ khả năng để bước cùng với anh?
Vì 2 đứa đang đứng ở 2 bậc thang khác nhau, anh ở quá cao còn tôi thì không đủ sức với lên đứng cùng bậc với anh…
4. Vĩnh Nguyên quay lưng, bờ vai anh run lên từng hồi liên tục, tôi biết anh đang khóc… Vài phút trước đó, lời chia tay đã nói ra từ tôi, chính tôi đã đưa tay cắt đứt tình cảm bao năm qua của tôi và anh…
Vậy là hết, kết thúc một câu chuyện… Tôi yêu anh, anh yêu tôi, nhưng tôi đành phải buông anh ra… Đứng lặng hồi lâu, thấy bờ vai anh run lên từng nhịp, anh đứng đó, lặng thinh quay lưng về phía tôi, anh đang khóc nhưng anh đang cố gắng tỏ ra anh vẫn ổn… Tim tôi như xé nát ra từng mảnh khi thấy anh lúc này.
Tôi vụt chạy, rồi ngã quỵ dưới chân cầu, nước mắt cứ thế tuôn ra từ khóe mắt…
"Vĩnh Nguyên, em xin lỗi, ngàn lần xin lỗi anh, em không muốn cố tình làm tổn thương anh như thế này đâu. Anh biết mà, em yêu anh, yêu anh rất nhiều. Nhưng cũng vì yêu anh em đành phải buông anh ra, em và anh không thể nào là của nhau!
Em biết, em biết anh đã nói với em tiền bạc, giàu nghèo không là vấn đề… Đúng, đó không phải là vấn đề nhưng khoảng cách giữa em và anh lại là vấn đề… Ở bên em, anh sẽ phải chịu những cái dèm pha chua chát, bên em anh sẽ luôn phải khép nép tỏ ra anh có thể sống không cần dựa dẫm vào gia đình nhưng điều đó em biết chỉ là do anh cố gắng mà thôi… Em luôn luôn dừng mãi ở bậc thang ở dưới và yếu ớt nên không thể bước lên cùng bậc với anh được…
Em xin anh, hãy quên em đi! Tìm cho mình một người yêu anh, xứng đáng và phù hợp với anh hơn em! Hãy ghét em, giận em hay chửi mắng em cũng được, chỉ cần anh hãy sống thật hạnh phúc anh nhé… Xin anh! Nhưng giọt nước mắt hôm nay anh đã rơi vì em hãy lau khô và mạnh mẽ lên nhé anh! Em mãi mãi yêu anh… Tạm biệt anh."
5. Hoàng Trâm, 2 tháng qua em ở đâu? Từ ngày em nói chia tay, từ ngày em bỏ đi khỏi cuộc sống anh, anh càng nhận ra anh yêu em nhiều thế nào… Lúc đó, anh chỉ muốn nắm em và kéo em lại bên anh, để nói rằng anh có thể che chở được cho em nhưng anh đã không làm…
Em có biết, 2 tháng qua, chưa bao giờ anh quên được em vì anh luôn yêu và nhớ về em, em có biết anh đã cố gắng sống thật tốt. Quen nhau, có bao giờ em từng hỏi anh nghĩ gì về em và yêu em như thế nào đâu…
Em ngốc lắm Hoàng Trâm à! Em tưởng rằng em buông tay anh ra, lặng lẽ bước ra khỏi đời sống anh vậy là em và anh có thể kết thúc được sao…
Em ngốc lắm em biết không? Trước cái ngày em nói chia tay anh đã xin được việc làm, anh hoàn toàn không muốn dựa dẫm vào gia đình mình, anh muốn tự mình lo lắng cho em, nhưng có lẽ em đã biết quá trễ…
Anh đã không giữ em lại. Nhưng anh cũng đã đúng khi cho mình thời gian để tự bước trên chân mình rồi một ngày cũng chính đôi chân ấy sẽ bước về phía em, kéo em về phía anh…
Anh đã kiếm ra những đồng tiền tự chính sức của mình, anh đã biết sống không dựa dẫm vào gia đình, anh cũng biết khó khăn là gì. Anh cũng biết túng thiếu là gì, khổ cực là gì. Anh tập nếm đủ những thứ em đã phải cố gắng để nếm…
Anh biết, em đã từng nghĩ anh và em ở 2 bậc thang khác nhau, 2 thế giới khác nhau… Những cái sống sung sướng thì không dung nạp nỗi những người cơ cực…
Anh cũng biết, em đã nghĩ mình không thể nào đủ sức bước vào đứng cùng một thế giới với anh, vì vậy em đã quyết định bỏ cuộc, quyết định chấm dứt tình yêu của 2 đứa để anh có thể có được hạnh phúc đúng vị trí của mình…
Tới bây giờ, em có biết anh chỉ có một câu trả lời duy nhất hay không? Em là hạnh phúc của anh, chỉ em mà thôi…
Nếu em không đủ sức bước về phía anh, bước vào thế giới của anh thì anh sẽ là người bước về phía em, sẽ là người bước vào thế giới của em… Vì anh yêu em…
Hoàng Trâm của anh, đợi anh nhé, anh sẽ làm em hiểu rằng anh có thể bảo vệ và lo lắng cho em, đừng lo! Anh sẽ bước về phía em mà…
Nguồn: Kenh14
|
|
|
| Thư gửi mẹ nhân ngày Vu Lan |
|
Đăng bởi: vuquangdiep90 - 08-31-2012, 09:23 AM - Diễn đàn: Lời xin lỗi , Lời cảm ơn
- Không có trả lời
|
 |
Mong ngày mai mưa sẽ tạnh, bão sẽ tan, lễ Vu Lan sẽ nhanh đến. Mong rằng con sẽ sớm được về nhà với mẹ. Vì con đang nhớ mẹ lắm, mẹ có biết không?
Mẹ kính yêu của con!
Vậy là đã tròn một năm kể từ khi con biết đến ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan, biết rằng con thật may mắn khi được cài trên áo bông hồng đỏ trong ngày này. Con biết, gần hai mươi tuổi mới biết đến điều đó thì thật vô tâm, nhưng không phải là quá muộn đúng không mẹ?
Vu Lan năm trước – Vu Lan đầu tiên con không ở cạnh mẹ, không cùng mẹ chuẩn bị đồ lễ, không cùng mẹ lên chùa, thắp hương… Nhưng có lẽ, việc con tạm rời xa vòng tay mẹ đã giúp con trưởng thành hơn và hiểu hơn rất nhiều về những gì mà mẹ đã dành cho con.
Mẹ biết không...
Con đã rất ngạc nhiên, rất sững sờ khi biết rằng những bạn cài bông hồng trắng trong ngày lễ Vu Lan là những bạn không còn mẹ nữa. Lúc đó, con thực sự rất nhớ mẹ, muốn về ngay bên mẹ để ôm chặt lấy mẹ, vì con sợ mẹ sẽ rời xa con, để con lại với bông hồng trắng ấy…
Mẹ à! Mẹ có nhớ những lần con bị bố mắng oan, khóc rấm rứt, mẹ đã quay ra bênh vực con và chỉ trích bố? Lúc đó, con chẳng còn giận bố nữa, mà chỉ cảm thấy thật ấm lòng mẹ ạ.
Mẹ có còn nhớ những lần con về nhà, mẹ tất bật đi chợ mua đủ thứ cho con tẩm bổ, rồi làm cả đồ ăn cho con mang đi vì sợ con học xa nhà không được ăn uống đầy đủ?
Mẹ có nhớ những lần con gọi điện về cho mẹ giữa lúc đêm khuya để nói rằng, con đang rất mệt mỏi vì chuyện học hành, chuyện nhà trọ, chuyện xích mích bạn bè? Lúc đó, chỉ cần nghe được giọng mẹ thôi mà con cảm thấy thật vững lòng, yên tâm đi ngủ để ngày mai tiếp tục chạy đua với cuộc sống.
Rồi cả lần con gọi cho mẹ lúc sáng sớm vì bị mất xe đạp nữa. Lúc ấy con hoảng loạn, lo lắng phát khóc lên. Con tưởng rằng mẹ sẽ mắng cho con một trận, rồi sẽ bắt con đi bộ đi học. Thế nhưng mẹ chỉ hỏi là sáng nay con có đi học không. Mẹ sợ con lo quá nên nghỉ học. Lúc đó, con mới òa khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ giữa lớp. Bạn bè tưởng con khóc vì mất xe mẹ ạ, nhưng thực sự lúc đó trong đầu con chỉ có câu hỏi: “Thế hôm nay con có đi học không?” của mẹ vang lên thôi.
À còn cả mấy lần con không dám gọi cho mẹ, chỉ dám nhắn tin để thông báo rằng con không đạt học bổng kỳ này, hay nói với mẹ là con vừa làm mất tiền. Lúc đó, con sợ mẹ buồn, sợ mẹ giận. Thật ngốc nghếch mẹ nhỉ...
Mẹ còn nhớ không? Năm con học lớp 12, tối nào mẹ cũng đi hơn 10 cây số để đón con từ chỗ học thêm về nhà. Đến lúc con học Đại học, mẹ lại lặn lội mưa gió đi đón con từ bến xe những lần con về thăm nhà. Trời mưa to, con ngồi núp sau mẹ mà ứa nước mắt. Con cảm nhận được những hạt mưa quất vào người mẹ lạnh buốt, đau rát. Vậy mà mẹ liên tục quay lại hỏi con có lạnh không...
Còn nhiều, nhiều lắm… Nhưng chắc mẹ không nhớ hết đâu. Nhiều như vậy làm sao nhớ hết. Và nhất là khi những gì mẹ làm cho con lại là bản năng của một người mẹ.
Mấy hôm nay trời mưa bão nhiều quá! Lúc tối, khi mẹ gọi cho con để hỏi thăm chuyện học hành, dặn con đi đứng cẩn thận vì mẹ đọc báo thấy nói ở Hà Nội cây đổ chết người đi đường, lúc ấy con cảm động lắm mẹ ạ!
Vu Lan năm nay con sẽ lại về nhà với mẹ, giúp mẹ chuẩn bị đồ lễ, cùng mẹ làm lễ cúng chúng sinh… Con giúp mẹ chẳng được bao nhiêu đâu, nhưng con muốn được về với mẹ, ở bên mẹ, làm mẹ vui dù chỉ là một chút.
Mong ngày mai mưa sẽ tạnh, bão sẽ tan, lễ Vu Lan sẽ nhanh đến. Mong rằng con sẽ sớm được về nhà với mẹ. Vì con đang nhớ mẹ lắm, mẹ có biết không?
Nguồn: Kenh14
|
|
|
| Mẹ vẫn mãi yêu con |
|
Đăng bởi: vuquangdiep90 - 08-31-2012, 09:13 AM - Diễn đàn: Lời xin lỗi , Lời cảm ơn
- Không có trả lời
|
 |
Sáng mai, khi tỉnh giấc, nhất định tôi sẽ gọi cho mẹ. Để chúc mẹ một ngày đẹp trời và nói tôi đã nhớ mẹ biết bao!
Mẹ của đứa bạn thân vừa ra đi trong một tai nạn giao thông bất ngờ. Bao nhiêu dự định mang tiền thưởng giải học sinh Giỏi tỉnh về mua quà tặng mẹ. Nằm trong lòng mẹ thủ thỉ biết bao chuyện vui buồn, lăn vào bếp học lỏm từ mẹ vài món“tủ”... đều phải gác lại. Rất nhiều đêm dài, bạn chỉ nằm học. Bức ảnh mẹ bạn dựng trên bàn học như cũng buồn thiu.
Những ngày này, tôi và hội con gái trong lớp phân công nhau đến ngủ cùng bạn. Khoảnh khắc nhìn bạn trầm tư, chẳng nói gì mà nước mắt cứ mãi rơi. Thi thoảng, bạn kể về mẹ, kể về những điều mẹ từng làm, tôi bỗng nghĩ nhiều hơn lúc nào hết về mẹ mình.
Từ ngày vào Đại học, tôi phải trọ học xa nhà, mỗi tháng về một hai lần. Bữa nào ra Hà Nội, mẹ tôi cũng nhét thật nhiều đồ ăn, bánh kẹo kêu tôi mang ra phòng những khi đói. Tôi cáu, Hà Nội chứ có phải vùng quê xa xôi hẻo lánh đâu mà mẹ cứ lo hão.
Trong khi đám bạn cùng lớp, cùng trường thường xuyên kêu than rằng bố mẹ luôn bắt tụi nó phải ngồi học tới khuya, mắt dính vào nhau không mở ra nổi mới được phép lên giường đi ngủ, tôi lại mếu dở khóc dở vì rơi vào tình cảnh trái ngược. Những đêm tôi thức hì hục bài vở, có khi chỉ mới là 11, 12h đêm, mẹ đã giục tôi mắc màn và ngủ sớm. Mẹ bảo bài vở cần thiết đến đâu cũng chẳng quan trọng bằng sức khỏe. Tôi giận mẹ lắm, nhưng mẹ nhắc mãi cũng khiến tôi phải thay đổi. Sau bận đó, tôi bỏ luôn thói quen la cà Facebook, Yahoo những khi ngồi học, tiết kiệm được một khoảng thời gian kha khá. Đến giờ là tắt đèn lên giường, không để mẹ phải nhắc thêm!
Những ngày tôi sống xa nhà, thi thoảng mẹ vẫn gọi điện hỏi thăm tôi ăn uống có đủ no, học hành có vất vả không. Nhiều khi chỉ là những câu hỏi lặp đi lặp lại và câu trả lời cũng không có gì đổi khác, nhưng mẹ vẫn gọi, như một thói quen. Và thói quen ấy khiến tôi nhiều phen bực mình và cáu gắt với mẹ.
Mẹ tôi là một người sống rất tiết kiệm. Nghĩa là ngoài những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống, bà hầu như không mua sắm gì nhiều. Số tiền lương còn lại, một phần mẹ dùng để gửi sổ tiết kiệm ngân hàng, mẹ bảo sống luôn phải biết tiết kiệm, không phải cho bố, cho mẹ, mà là cho tương lai của chúng tôi. Phần còn lại, mẹ vẫn hay mua sắm quần áo, đồ dùng cho chị em tôi. Điều ấy từng là một niềm vui sướng của chúng tôi thuở nhỏ, nhưng lớn dần, sự thay đổi trong cách nhìn, con mắt thẩm mĩ khiến tôi không háo hức trước những món quà của mẹ nữa. Nhận chúng từ tay mẹ, đôi khi tôi chẳng thèm liếc qua, vứt ngay vào xó tủ. Mẹ tôi buồn buồn và nói từ sau sẽ đưa tiền để chị em tôi tự mua đồ mình thích. Tôi và nhỏ em gái cười toe toét, hớn hở!
Đã hơn một năm nay, tôi bắt đầu đi làm thêm, được nhận lương. Tuy không nhiều nhưng cũng đủ để tự đáp ứng bản thân vài khoản mua sắm lặt vặt. Tôi không còn thói quen xin tiền mẹ mỗi ngày về thăm nhà nữa. Tôi biết bố mẹ đã đủ khó khăn, tôi đã lớn và muốn mình có thể đỡ đần được bố mẹ phần nào. Mẹ tôi mỉm cười và khen tôi lớn thật rồi. Nhưng trước mỗi ngày tôi ra Hà Nội để học tập, mẹ lại dúi vào tay tôi mấy trăm nghìn, nói mẹ đưa thêm, phòng khi cần dùng. Thi thoảng, mẹ đưa tiền, bảo tôi mua quà cho ông bà và nói rằng đó là quà tôi mua bằng tiền tự kiếm được. Ông bà khen tôi giỏi giang và biết suy nghĩ. Tôi chợt ngẫm, tiền có được bấy lâu, tôi chỉ biết mua quà tặng bạn, mua đồ để dùng, đã khi nào biết mua tặng mẹ một chiếc khăn, tấm áo?
Trước đây, mẹ không đồng ý để chị em tôi đi chơi xa. Mẹ lo chúng tôi gặp kẻ gian, bị trộm cướp, bị bắt cóc, bị gạt lừa. Tôi khóc dấm dứt và giận mẹ vài ngày trời khi mẹ bắt tôi hủy bỏ chuyến phượt Sài Gòn với hội bạn. Sau này, khi đã có thể kiếm ra tiền, biết suy nghĩ và chín chắn hơn, tôi được tự do và thoải mái làm những điều mình thích. Trước mỗi chuyến đi, mẹ chỉ dặn phải biết cẩn thận. Đó là lúc tôi hiểu ra không phải mẹ cấm đoán tôi làm điều mình muốn, chỉ đơn giản bởi bản năng của một người mẹ luôn cho rằng tôi mãi còn bé nhỏ, cần được bao bọc và chở che. Mẹ chỉ có thể bớt lo lắng phần nào khi tôi chứng minh được rằng mình đã lớn...
Tôi lướt qua vài trang báo mạng, thấy nhiều bạn trẻ chửi bới, nói xấu bố mẹ, ông bà mình. Không dưng cảm giác buốt thót ập đến. Như thể một người thương yêu và thân thiết của ta bị tổn thương, đau lắm! Tôi và mẹ còn rất nhiều điểm bất đồng. Nhiều khi mẹ chẳng hiểu những điều tôi nghĩ. Tôi giận mẹ lắm, vùng vằng chui vào chăn, nằm khóc rưng rức cả ngày trời, tính bỏ cơm nhưng khi bước xuống nhà vẫn thấy mẹ phần cơm, kèm mẩu giấy nhắn nói rằng sữa mẹ đã pha và để sẵn trong tủ.
Tôi nhìn sang đứa bạn đã ngủ tự lúc nào, nhưng nước mắt vẫn rơi ướt gối. Nó đang khóc mơ, chắc nó nghĩ đến mẹ. Tôi cũng nằm xuống, tìm kiếm một giấc ngủ. Sáng mai, khi tỉnh giấc, nhất định tôi sẽ gọi cho mẹ. Để chúc mẹ một ngày đẹp trời và nói tôi đã nhớ mẹ biết bao!
|
|
|
| 20 tật xấu của con zai ........... |
|
Đăng bởi: ccongcotk - 08-31-2012, 09:05 AM - Diễn đàn: Con trai khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
1/Giả bộ không có tiền mà móc túi G xài
2/Tỏ vẻ ta đây
3/ Xấu mà nhận đẹp
4/ Làm rồi không nhận
5/ Ngựa hơn đàn bà mà không dám thừa nhận
6/Ra đuờng hay kiếm chuyện đánh lộn số hai và bị nguời ta đánh lại số một
7/Suốt ngày cứ nghĩ là không ai lợi dụng đuợc mình ai ngờ bị chết vì phái nữ
8/Nhỏ mọn mà làm ra vẻ phóng khoáng
9/Cưa không đuợc cô nào thì bảo rằng "con nhỏ đó chảnh"
10/Giả bộ làm lơ truớc đám đông khi biết rằng mình đang yêu tha thiết cô gái đó
11/ óc thiếu suy nghĩ lúc nào cũng bị thua cho phái yếu
12/Hay thả dê khi thấy con gái khóc, lợi dụng cơ hội giả bộ sờ nguời ta xiíi
13/Hay nói xấu đàn bà
14/nào cũng cho là mình xịn
15/Làm biếng hay ỷ lại vào nguời yêu để dọn dẹp cho mình
16/Hay ngả theo gót chân của nguời đẹp,Ra đuờng liếc ngang liếc dọc, không đứng đắng đàng hoàng
17/Thích dấu vợ ,lăng nhăng vì nghĩ rằng vợ nhà không bằng bồ nhí
18/Tính toán khi bỏ tiền ra cho bạn gái thì phải lấy lại một có gì gì đó để bù đắp lại
19/Làm bộ tốt tính
20/Bỏ bê đi nhậu
Có gì sai sót mong mod và bà koan bỏ qua cho em>"<
|
|
|
| Con trai không có quyền được khóc ! ! ! |
|
Đăng bởi: ccongcotk - 08-31-2012, 09:00 AM - Diễn đàn: Con trai khi yêu
- Không có trả lời
|
 |
Con trai không có quyền được khóc
Giọt lệ rơi sẽ nuốt ngược vào trong
Dù nước mắt ngược rơi sẽ xát muối cõi lòng
Con trai vẫn sẽ không rơi nước mắt...
Con trai không có quyền được khóc
Cho dù là nước mắt của chia ly
Con trai không khóc vì bất cứ lý do gì
Cho dù nước mắt rơi vì những điều tủi nhục...
Con trai không có quyền được khóc
Cho dù người ấy đi sẽ trống vắng tâm hồn
Việc gì phải khóc? Tình cũ chết thì chôn!
Là con trai sẽ không bao giờ khóc !
Con trai đời nào khóc! Sống cuộc đời ngang dọc
Lệ rơi ư? Chỉ là thứ nước mưa
Một thứ nước mưa có thêm chút muối
Con trai mà khóc, khóc biết mấy cho vừa
Là con trai phải luôn luôn sắt đá
Sống ngao du và tỉnh táo lạnh lùng
Con trai chẳng biết đến chữ run
Còn gì lạnh hơn? Trái tim này là băng giá!
Con trai tự coi mình là tất cả
Chẳng lệ thuộc vào ai cũng như chẳng tin ai
Trái tim con trai đầy những vết chai
Coi nước mắt là điều gánh nặng
Con trai làm những gì con trai muốn
Nhưng có một điều lại vừa muốn vừa không
Có đôi lúc muốn khóc cho thoả lòng
Nhưng con trai thì không có quyền được khóc!.......
.............
Thế nhưng kon trai có biết đc rằng.....
Khi các bạn lớn lên, tới trường, các bạn được thầy cô giảng giải rằng ngay từ thời xã hội nguyên thuỷ, người đàn ông đã đóng vai trò trụ cột gia đình, đi săn bắt hái lượm, chiến đấu với muông thú còn đàn bà chỉ nấu ăn, may vá, nuôi dạy con cái. Các bạn hiểu rằng con trai phải là chỗ dựa của con gái, vì con gái yếu mềm và mỏng manh dễ vỡ. Đó là chức phận đặc biệt vinh hạnh dành cho con trai. Bởi thế, ngay từ nhỏ, các bạn đã rất kiệm nước mắt. Không tính con nít sơ sinh đâu nhé, vì “nhân chi sơ, tính bổn thiện”, trẻ con khóc là một phản ứng rất đỗi tự nhiên của cơ thể.
Lớn hơn một chút, rồi một chút, nước mắt của các bạn dường như cũng ngày càng khan hiếm. Lắm khi chơi thể thao, bị chảy máu đau điếng, tụi con gái thấy các bạn bậm môi, nghiến răng, cố chịu đựng cái đau chứ không chịu nhỏ một giọt nước mắt. Ngày chia tay cấp II, bọn con gái ôm nhau khóc sướt mướt, bởi biết rằng chỉ ngày mai thôi, mỗi đứa mỗi nẻo, chẳng còn được gặp gỡ nhau như trước nữa. Vậy mà các bạn vẫn cố giữ một nét mặt bình thản. Chỉ là cố thôi, vì khi ôm các bạn thật chặt, tụi con gại thấy đôi vai các bạn cũng rung lên bần bật.
Con trai à, tại sao chúng ta không thể khóc? Tại sao cứ giấu nỗi đau vào trái tim một cách thầm lặng? Tại sao phải kìm nén cảm xúc khi cảm xúc ấy là có thật và chân thành? Hãy cứ khóc đi khi có thể. Tụi con gái sẽ không chê cười các bạn mít ướt, uỷ mị hay “con gái” đâu. Thậm chí, tụi con gái cũng có thể là đôi vai tuy bé nhỏ nhưng cũng vững trãi chẳng kém các bạn, để các bạn dựa vào và... khóc.
Ôi, nước mắt con trai, khan hiếm như kim cương và chất chứa bao nhọc nhằn, mặn mòi cuộc sống. Sẽ chỉ khóc khi mất mát người thân thôi ư? Những chàng trai Hàn đã khóc rất nhiều trên phim ảnh, khi mất người yêu, khi tình yêu đầy những chông gai và thử thách. Các bạn cứ chê trách con trai Hàn sao uỷ mị, mềm yếu, chuyện có gì đáng để rơi nước mắt đâu? Nhưng khi nhìn những chàng trai khóc, tụi con gái thực sự thấy cảm động và thương các bạn vô cùng. Tại sao không thể khóc? Khóc cũng là một cách để biểu lộ tình thương yêu.
Các chuyên gia sức khoẻ luôn khuyên rằng, khi buồn bực, hãy khóc một trận thật lớn. Khóc là một cách để bạn giải toả stress, cân bằng cuộc sống và sau khi hồi tâm lại, đầu óc sẽ vô cùng sáng suốt. Vậy tại sao các bạn không khóc? Tại sao phải dấu kín những lo lắng và vấn đề của mình. Tụi con gái biết, các bạn luôn mang trên vai những trọng trách và trách nhiệm lớn lao. Vì vậy, hãy cứ khóc khi nào có thể, mọi buồn bực sẽ trôi qua thôi. Nếu các bạn ngại rơi nước mắt trước tụi con gái, hãy khóc lẳng lặng khi chỉ có một mình. Đừng sợ và đừng ngại, nước mắt sẽ cuốn trôi đi tất cả những ưu phiền.
-------> Thế nên...:
Sao con trai không có quyền được khóc?
Trẻ sinh ra cất tiếng khóc chào đời.
Dù là trai hay gái cũng thế thôi,
Mới lọt lòng là cất ngay tiếng khóc.
Sao con trai không có quyền được khóc?
Nước mắt kia vốn chẳng của mình "nàng".
Có nước mắt sao không rơi nước mắt?
Chuyện lạ đời, sao trái với tự nhiên?
Sao con trai không có quyền được khóc?
Một người cha nhìn ngắm đứa con thơ,
Ôi, bé bỏng trong đôi tay rộng mở!
Khóc lúc này là hạnh phúc, niềm vui.
Sao con trai không có quyền được khóc?
Một người con phải xa mãi mẹ yêu,
Con thương mẹ nên con rơi nước mắt.
Là tình yêu, khóc chẳng đáng giấu vào.
Sao con trai không có quyền được khóc?
Vì trái tim kia sắt đá, lạnh câm?
Không, trái tim luôn ấm dòng máu nồng
Hãy cứ khóc vì những điều đáng khóc.
Nguồn: Sưu tầm
|
|
|
| 'Siêu môtô Batman' ở Việt Nam |
|
Đăng bởi: gjass - 08-31-2012, 08:34 AM - Diễn đàn: Tin công nghệ
- Không có trả lời
|
 |
Tùng Lâm, tác giả của "siêu môtô Batman" chia sẻ với VnExpress: “Tôi có cửa hàng bán đồ chơi, độ xe và làm xe này để trưng bày. Kiểu dáng khác thường và lạ mắt sẽ thu hút sự chú ý của mọi người. Mặt khác tôi đam mê cơ khí nên muốn tạo ra một chiếc xe có kết cấu khác lạ”.
Sau khi nảy ra ý tưởng quảng cáo cửa hàng bằng xe "lạ", Lâm quyết định chế tạo phỏng theo chiếc Pat Pod trong phim Batman. Do chỉ làm vào lúc rảnh, lại thiếu kinh phí nên thời gian thực hiện kéo dài khoảng 3 tháng.
Kiểu dáng xe được chàng trai 8x thiết kế trên phần mềm 3DMax. Lâm gom dần các chi tiết cần thiết, đầu tiên là mua chiếc Suzuki FX 125 giá 3 triệu đồng ở một cửa hàng sửa chữa xe máy, hai bánh ôtô cũ giá 800.000 đồng...Toàn bộ chi phí khoảng 10 triệu đồng.
Chủ động về mọi thứ nên quá trình chế tạo khá suôn sẻ. Lâm cho biết nếu dư giả kinh phí chắc chắn xe sẽ hoàn hảo hơn. Mục đích chế tạo ban đầu là để quảng cáo cửa hàng, nhưng ông chủ trẻ cũng sẵn sàng bán sản phẩm. Bởi Lâm đang ấp ủ chế tạo chiếc Tumbler cũng trong phim Batman. Nếu bán được “siêu môtô Bat Pod” sẽ có thêm tiền đầu tư vào sản phẩm mới.
"Trong tương lai xa, tôi sẽ làm một số loại độc đáo khác như xe một bánh to mà người có thể ngồi trong điều khiển. Chế tạo máy bay trực thăng giống trong phim Avatar", Lâm chia sẻ.
|
|
|
| Lớp bỏ rổ tại Hà Nội |
|
Đăng bởi: hiphopcitysports - 08-31-2012, 07:56 AM - Diễn đàn: Trung học cơ sở
- Không có trả lời
|
 |
Hiện nay trung tâm thể thao City Sports đang tổ chức các lớp học bóng rổ cho các bạn nhỏ lứa tuổi từ 8 - 15.
Lớp học do HLV Nước ngoài và HLV Việt Nam giảng dạy. Học phí là 600k/1 tháng học 2 buổi/1 tuần. Vậy bạn nhỏ nào muốn đăng ký học cho các bạn nhỏ thì gọi vào Số 0982.755.439 cho bên Trung tâm nhé!
Xin cảm ơn!
|
|
|
| Luôn chờ em cúp máy trước... |
|
Đăng bởi: becoi1994 - 08-31-2012, 07:49 AM - Diễn đàn: Thể loại truyện khác
- Không có trả lời
|
 |
Luôn chờ em cúp máy trước...
_______________________________________________________________________________
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
![[Image: rose455.jpg]](http://www.petalia.org/images/rose455.jpg)
nguồn: truyentinhyeu
|
|
|
| Địa chỉ ăn uống |
|
Đăng bởi: becoi1994 - 08-31-2012, 07:43 AM - Diễn đàn: Địa chỉ Quán ăn -Nơi uống
- Không có trả lời
|
 |
Thấy hay hay coppy về cho các bác ai cần thì vào nha 
1. Bánh mì thịt bò bít tết - số 6 Hòe Nhai - giá 30k/suất full option (thịt bò + trứng + khoai tây chiên + patê + nước sốt)
2. Trà chanh, đậu nành, trà đá - số 5 Hòe Nhai - giá 7k,6k,2k/cốc
3. Trà chanh - Đào Duy Từ - giá 6k/cốc
4. Cafe, cafe sữa, cafe trứng sữa.. - tầng 2, 13 Đinh Tiên Hoàng ( đóng cửa rồi sr mọi ng` )
5. Cafe, chanh tươi, chanh muối.. - 70 Nguyễn Du hoặc đối diện bên đường (ven hồ Hale) - 12k/cốc mùa đông, 15k/cốc mùa hè
6. Nầm bò, bánh mì tẩm ngọt - phố Gầm Cầu (đoạn giữa phố) - giá 50k/1 người (ăn nhòe + đồ uống) - Review by Việtnv
7. Nầm bò, dạ dày bò - phố gì nhỉ (quay lưng vào chợ Đồng Xuân thì quán bên tay phải cách chừng 50m, ngay cột ATM) - giá 100k/4 người (ăn nhòe + trà đá + củ, quả)
8. Nộm thịt bò - Đinh Tiên Hoàng (quay lưng vào shop quần áo CK thì quán nằm bên tay trái, đoạn giao cắt với phố gì gì đấy) - giá 15k/suất (không nhớ rõ)
9. Xôi Vân Anh - Ngã Tư Sở (đoạn từ Khương Trung đâm ra, rẽ phải khoảng 50m) - giá 25k/suất (thịt gà ta)
10. Nem chua rán, khoai chiên - Hàng Bông (tính từ phía vòi phun nước thì đi khoảng 100m, rẽ vào ngõ nhỏ, số nhà 36 ở cuối ngõ) - giá 60k/4 người (ăn nhòe + trà đá)
11. Lẩu (gì cũng có) - 28 Phùng Hưng - 200k, 250k, 300k/1 nồi (rượu bia gọi thêm)
12. Nước mía - đầu phố Hàng Vải (phía Phùng Hưng rẽ sang) - giá 7k/cốc (có trân châu), 6k/cốc (không trân châu)
13. Bún chả - Lý Thường Kiệt (sau nhà thờ) - 15k, 20k/bát (ăn no)
14. Bánh mì patê, trứng - ngõ 35 Thái Thịnh - 15k/1 suất full option (trứng + patê)
15. Ốc luộc, xào - dưới con dốc nhỏ đối diện Win Win cafe Đường Láng - dưới 10k/bát (ngay trên dốc có quán nem chua rán, trà đá)
16. Mía đá (mùa hè mới có) - phố Chùa Láng (quay lưng vào trường ĐH Ngoại Thương thì quán ở phía phải, bên đường) - giá 10k/cốc (giá không SV cho lắm nhưng ngon)
17. Bánh rán mặn - ngọt, bánh khoai, bánh ngô (mùa hè mới có)- trên đường Thái Thịnh (cách 20m từ cây cầu nhỏ hướng về Tây Sơn thì quán nằm bên trái đường) - đồng giá 2k/cái
18. Chân gà nướng, bánh mì tẩm ngọt - phố Nguyễn Thái Học (có 1 con hẻm, cả hẻm bán nhưng quán trong cùng ngon nhất, hình như là phố Lý Văn Phức thì phải) - giá 50k/1 người (ăn nhòe + bánh mì + trà đá + rau, củ, quả)
19. Phở - phở Khoái ở đường Lương Thế Vinh - giá 15k->20k/bát
20. Phở - phở Cồ ở đường Khuất Duy Tiến kéo dài - giá 15k->20k/bát
21. Phở (chỉ buổi tối mới bán) - gò Đống Đa (trước cổng hướng ra phía đường Nguyễn Lương Bằng) - giá 15k->20k/bát
22. Cafe - Aloha đầu phố Khương Trung - giá 15k/cốc (quán sang trọng, view đẹp, có wifi)
23. Chè các loại - khu tập thể B4 trên đường Nguyễn Quý Đức (chỗ ngã 3) - giá (không nhớ rõ)
24. Trà Chanh - trước cổng nhà thờ lớn - giá (không nhớ rõ)
25. Cafe - B20/B1 Văn Quán (đoạn khúc cua) - giá 15k/cốc (view ra hồ, có wifi)
26. Cafe - Paradise Văn Quán (quán có 2 tầng phía bên hồ) - giá 15k/cốc (quán khá trang trọng, view 4 phía, có wifi)
27. Nước mía - Bà Triệu (gần Vincom) - giá (không nhớ rõ)
28. Trà bát bảo - ngay cạnh sân vận động Hàng Đẫy (góc có phố Hàng Cháo đâm ra)- giá 2k/cốc
29. Cá bò, trà bát bảo - phố Cát Linh (từ phía Tôn Đức Thắng rẽ vào thì là quán thứ 2 trong ngõ, ngõ khá to, hình như có tên nhưng không để ý) - giá 100k/4 người (ăn nhòe + trà đá + củ, quả)
30. Lẩu - quán Dũng Râu (trên phố Nguyễn Khang, hình như sn 135 thì phải, quán to, đi qua là thấy) - giá (tùy món)
31. Lẩu - quán Nhất Ly (trên phố Tây Sơn, ngay cạnh trường ĐH Công Đoàn) - giá (tùy món)
%-(%-(
nguồn: hoi.noi.vn
|
|
|
|