| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,387
» Thành viên mưới nhất: MichaelRot
» Chủ đề: 483,909
» Bài viết: 539,915
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 708 thành viên online. » 2 Thành viên | 701 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13, Laurenxyz78
|
|
|
| Chuyện lạ: vợ chồng… "ngoại tình" với nhau mà không hay biết! |
|
Đăng bởi: blackberry97 - 08-30-2012, 04:13 AM - Diễn đàn: Thế Giới Đó Đây
- Không có trả lời
|
 |
Cùng tham gia trao đổi thông tin thường xuyên trên một diễn đàn trực tuyến lớn, lại là thành viên "ruột" của mục Tâm sự - Gia đình nên anh Tuấn, chị Nguyệt đã vô tình trò chuyện với nhau trên diễn đàn mà không hề hay biết. Qua những cuộc trò chuyện, tâm sự trên mạng, họ cảm thấy hiểu nhau, hợp nhau - điều mà mỗi người trong số họ không tìm được ở người vợ/chồng đang sinh sống hàng ngày với mình.
Tuy “cảm mến” nhau nhưng cả 2 tuyệt đối không liên lạc bằng điện thoại và cũng không cho nhau số điện thoại vì vẫn muốn giữ mối quan hệ này ở mức "giới hạn" nhằm giữ gia đình an toàn trước nguy cơ tan vỡ.
Nhưng sau hơn 1 năm "ngoại tình tư tưởng", hai “người bạn tri kỉ" trên mạng quyết định gặp nhau một lần và khi nhìn thấy nhau, họ chết đứng bởi... họ chính là vợ chồng của nhau!
Đời thực cãi vã, đời ảo cảm thông
Cưới nhau đã 4 năm và có với nhau một cô con gái nhưng cuộc sống gia đình của anh Tuấn, chị Nguyệt (cùng 30 tuổi, trú tại Yên Hòa – Cầu Giấy – Hà Nội – tên nhân vật đã được thay đổi – PV) rơi vào tình cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”.
Những mâu thuẫn trong cuộc sống của họ bắt nguồn từ nguồn thu nhập eo hẹp của cả hai, lại thêm chuyện chị Nguyệt không hiểu vì lý do gì mà bỗng dưng không thể có thai trở lại khiến bầu không khí gia đình thêm căng thẳng.
Cả hai người thường xuyên không nói chuyện hay tâm sự. Do đó, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày một nới rộng. Cả hai đều nhận ra sự thực này nhưng họ không tìm được cách nào hữu hiệu để hàn gắn mối quan hệ trở lại tốt đẹp như cũ.
![[Image: images757802_images756971_Chuyen_la_vo_c...day.vn.jpg]](http://phunutoday.vn/dataimages/201208/original/images757802_images756971_Chuyen_la_vo_chong_ngoai_tinh_voi_nhau_khong_hay_biet_phunutoday.vn.jpg)
Vì thế, dù chung sống cùng một mái nhà, ăn cùng một mâm cơm và ngủ cùng một giường nhưng cả hai khá lạnh nhạt, chẳng khác nào những người cùng thuê nhà trọ, chẳng có liên quan, dính líu gì đến nhau. Mối quan tâm duy nhất khiến họ giao lưu với nhau nhiều hơn chính là cô con gái 4 tuổi.
Ngoài ra là những lần đóng tiền nhà, điện nước vào cuối tháng. Khi ấy, chị Nguyệt bắt buộc phải hỏi anh Tuấn vì thu nhập của chị đã trang trải ăn uống cả tháng, thu nhập của anh Tuấn dành để nộp tiền nhà …
Sự ràng buộc lỏng lẻo ấy đã khiến cả hai tự tìm kiếm cho mình những nguồn an ủi, sẻ chia bên ngoài, nhưng không phải bằng cách ngoại tình. Họ lên mạng và vào các diễn đàn trực tuyến lớn để trò chuyện, tìm kiếm thông tin, vv…
Ban đầu họ vào các diễn đàn họ thích nhưng dần dà về sau, cả hai vô tình cùng trở thành thành viên của một diễn đàn trực tuyến lớn về trẻ em, trong đó có mục tâm sự gia đình rất thu hút sự quan tâm của mọi người.
Trong mục này, sau một thời gian tham gia, cả anh Tuấn lẫn chị Nguyệt đều tìm thấy ở đây những con người đồng cảm với hoàn cảnh của mình. Vào diễn đàn trò chuyện, giao lưu, dù chỉ là giao lưu và trò chuyện “ảo” với những người không quen biết nhưng cả hai gặp những hoàn cảnh tương tự.
Theo đó, họ biết rằng chuyện vợ chồng “cơm không lành, canh không ngọt” là chuyện chẳng hiếm hoi gì, nhất là với những cặp đôi còn trẻ, nhà cửa chưa có, kinh tế chưa vững. Họ cũng tìm được nhiều biện pháp khắc phục, coi như “kinh nghiệm” bỏ túi để mang về áp dụng cho chính gia đình mình…
Chính vì điều đó nên càng ngày, cả hai càng bị thu hút vào diễn đàn, trở thành thành viên quen thuộc và được nhiều người “nhớ tên”.
Chỉ có điều, cả anh Tuấn lẫn chị Nguyệt đều không biết vợ/chồng mình cũng đang tham gia diễn đàn này! Và điều oái oăm nhất cuối cùng cũng xảy ra. Tham gia diễn đàn được nửa năm, cả hai (với tên ảo) bỗng dưng trở nên thân thiết khi mà họ thường xuyên trao đổi với nhau những câu chuyện, tình huống phát sinh trong cuộc sống vợ chồng.
Ngoài việc kể lể, họ còn chia sẻ với nhau những cảm xúc, suy nghĩ khiến mối quan hệ ban đầu chỉ là “ảo hoàn toàn” nhưng dần dần được xích lại gần hơn. Theo thời gian, cả hai trở thành bạn thân của nhau trên diễn đàn, có thể kể lể, hỏi han, thậm chí than thở với nhau nhiều câu chuyện đời thường.
Chính những câu chuyện ấy đã khiến họ có cảm giác “một ngày không trò chuyện với nhau là thiếu thốn một điều gì đó”.
Qua một thời gian ngắn, cả hai người cùng ngỡ ngàng, bối rối khi họ tự nhận ra rằng họ đang “cảm mến” lẫn nhau, nhưng không ai dám thừa nhận, không ai dám “mạnh dạn” thúc đẩy mối quan hệ tiến xa hơn. Bởi trong thâm tâm, cả hai đều không muốn gia đình tan vỡ.
Vì thế, dẫu cảm thấy có chút “nguy hiểm” vì dấu hiệu “say nắng” nhưng cả hai vẫn tự tin tiếp tục mối quan hệ này vì cho rằng đó chỉ là mối quan hệ ảo (theo đúng nghĩa đen của nó). Chỉ cần không cho nhau số điện thoại, không gặp gỡ, không hẹn hò thì mối quan hệ này có lẽ sẽ trên mức tình bạn một chút, không đủ sức phá hoại gia đình của ai.
Vợ chồng cùng chết đứng vì ngoại tình với nhau!
Với suy nghĩ như thế, cả hai cùng yên tâm, tiếp tục làm bạn “tri kỉ” của nhau. Trong thâm tâm, cả hai đều cảm thấy có lỗi với vợ/chồng mình, bởi thực sự họ đã không chia sẻ cuộc sống của mình với người bạn đời đang má kề môi ấp mà lại đi chia sẻ với người khác.
Nhưng họ đều không thể làm khác đi được, vì ở bên cạnh vợ mình, anh Tuấn không tìm được sự cảm thông. Và tương tự, chị Nguyệt khi ở bên cạnh chồng cũng không tìm thấy một chỗ dựa.
Ở trong cuộc sống thực tế, họ dường như thuộc về hai thế giới, ăn cơm xong dỗ con ngủ, dọn dẹp nhà cửa xong là mỗi người một máy tính, ngồi một góc lướt web rồi đi ngủ. Nhưng trong diễn đàn kia, họ dường như đã tìm được “một nửa đích thực” của mình.
Biết mình đang “ngoại tình trong tư tưởng” nên cả anh Tuấn lẫn chị Nguyệt đều vô cùng kín đáo, không để vợ/chồng mình biết chuyện.
Cả hai vẫn duy trì cuộc sống bình thường và đặc biệt, khi lên diễn đàn quen thuộc kia, họ không cho nhau số điện thoại di động để liên lạc vì sợ rằng nếu cứ gọi điện hay nhắn tin thì “người ở cùng” sớm muộn cũng sẽ phát hiện ra sự thật.
Vì thế, chuyện vợ có “bạn tri kỷ” anh Tuấn không hề biết, và chị Nguyệt cũng không hề hay rằng chồng mình có “người tâm sự” bên ngoài.
Nhưng điều oái oăm là cái sự rụt rè, sợ sệt kia dường như lại trở thành chất xúc tác khiến mối quan hệ ảo này ngày càng trở nên thú vị, cuốn hút đối với cả hai.
Sau hơn một năm duy trì tình bạn trong trạng thái “mù tịt” như vậy, cuối cùng, họ quyết định sẽ gặp gỡ nhau một lần. Và để bất ngờ, cả hai cùng thống nhất đến đúng một địa điểm và không cho nhau số điện thoại!
Đến đúng ngày hẹn, giờ hẹn, anh Tuấn khá ngạc nhiên khi được vợ thông báo rằng hôm nay có hẹn café với mấy người bạn cũ học cùng nhau từ thời THPT. Còn chị Nguyệt cũng khá bất ngờ vì chồng cũng có hẹn vào đúng ngày mình bận.
Khi đi, anh Tuấn cho biết lý do là “đi nhậu với mấy cậu bạn thân”. Vì còn phải mang con đi gửi nên chị Nguyệt ra khỏi nhà trước, bên trong mặc một bộ trang phục khá đẹp, có trang điểm nhẹ nhưng chị tự tin chồng chẳng có lý do để nghi ngờ vì hôm đó chị đi chơi, và lâu lắm rồi chị không được làm đẹp.
Về phía mình, thấy vợ có chút “khang khác”, anh Tuấn cũng không soi xét gì vì nghĩ thi thoảng vợ điệu đà cũng không sao. Hơn nữa, anh đang nóng lòng sốt ruột muốn vợ đi sớm để mình còn đến điểm hẹn cho đúng giờ. Vì thế, cả hai đều không nhận ra được sự khác thường trong cuộc hẹn hứa hẹn đầy bất ngờ này!
Đến quán café (nơi hai người đã thống nhất trên mạng), anh Tuấn rón rén bước vào, đảo mắt nhìn xung quanh và dùng trực giác để xác định “người cần gặp” là người nào!
Nhưng khi chưa tìm được “đối tượng” thì anh giật thót mình khi nhìn thấy vợ đang ngồi trong một góc quán, cách ăn mặc, đầu tóc giống hệt với cách mà “cô gái anh quen trên mạng” đã mô tả cho anh dễ nhận dạng!
Lúc này, đầu óc anh Tuấn chưa kịp định thần trở lại thì anh cũng bắt gặp luôn cái nhìn của vợ. Chị Nguyệt cũng hốt hoảng không kém khi bắt gặp chồng ở nơi này, trong một hoàn cảnh trớ trêu như thế.
Cả hai dường như cảm nhận được điều bất thường nên bối rối nhìn nhau. Bất giác, họ nghĩ đến chuyện mình đã “ngoại tình” với bạn đời của mình mà không hề hay biết.
Lúc này, anh Tuấn đi lại chỗ bàn vợ ngồi, muốn hai vợ chồng có thể có một phút giây thành thật. Và “phút giây thành thật” ấy đã cho họ thấy rằng họ đang “ngoại tình” với chính vợ/chồng mình suốt hơn một năm nay!
Kết quả quá bất ngờ này khiến cả hai cùng sốc và không biết sẽ tiếp tục sống với nhau thế nào trong những tháng ngày sắp tới.
Tuy nhiên, điều quan trọng hơn cả là câu chuyện bi hài này đã giúp họ nhận ra rằng, họ vẫn có thể là một cặp vợ chồng nhưng cũng đồng thời là một đôi bạn tri kỉ nếu họ vị tha, mở lòng, hệt như cái cách mà họ đã dành cho nhau bấy lâu nay khi làm bạn trong thế giới ảo.
Chuyên gia tâm lý Nguyễn Kim Quý cho biết: "Những câu chuyện như câu chuyện của anh Tuấn, chị Nguyệt xảy ra không phải là lần đầu tiên. Trên thực tế, có những cặp vợ chồng hàng ngày chung sống với nhau nhưng không thể trò chuyện, tâm sự với nhau vì họ bị những gánh nặng về kinh tế, con cái ngăn cách khiến họ không thể mở lòng.
Những mâu thuẫn tích tụ trong cuộc sống hàng ngày cũng khiến cả hai mất đi thiện cảm cho nhau, vì thế, họ không đủ vị tha hay hài hước để có thể tiếp tục dành cho người bạn đời của mình nhiều tình yêu thương.
Ngược lại, với những mối quan hệ ảo, họ có thể thoải mái chia sẻ mà không bị giới hạn về thời gian, tuổi tác, cả hai lại rất yên tâm vì không biết gì về nhau. Cho nên, chuyện họ xích lại gần nhau, cảm mến nhau là chuyện dễ xảy ra, dù vẫn là người vợ ấy, vẫn là người chồng ấy.
“Bởi thế, bài học rút ra ở đây là vợ chồng chín bỏ làm mười. Nếu vẫn còn yêu thương và muốn tiếp tục duy trì cuộc sống gia đình thì cả hai cần nín nhịn và bỏ qua cho nhau, hệt như cách mà họ dành cho những người vừa mới quen biết”, Tiến sĩ Quý nhấn mạnh.
An Na
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
| Xin cho anh được chạm tay vào trái tim em! - Emmy Trầm |
|
Đăng bởi: Emmytram - 08-30-2012, 04:03 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Xin cho anh được chạm tay vào trái tim em! - Emmy Trầm.
- Anh….
Đỗ Quỳnh chưa kịp dứt lời thì đã bị thằng Rác tát một cái như trời giáng vào mặt, nhỏ ngây người ra, hai chân tê cứng và đôi vai gầy bắt đầu rung lên bởi nhịp thở tức tưởi, oan lắm, ức lắm, nhỏ tự nói nói với lòng.
Không được khóc, không được khóc!
Bàn tay nhỏ bé của Đỗ Quỳnh nắm chặt nhưng đã quá trễ để ngăn lại những dòng lệ đang tuôn ra khỏi khoé mắt. Một lần nữa nhỏ lại khóc, thằng Gác lại thắng, hình như làm nhỏ khóc là niềm vui của nó, nó chống hai tay lên hông, lớn tiếng quát.
- Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.
Sau khi cảnh cáo Đỗ Quỳnh, Rác bỏ đi một mạch, để nhỏ đứng lại, lặng lẽ nhặt lấy chiếc cặp đang nằm lăn lóc trên mặt đường rồi lủi thủi ôm mặt, theo sau. Rác là vậy, luôn luôn hung dữ và cộc cằn.
Hơn Đỗ Quỳnh hai tuổi, Rác là anh của nhỏ nhưng Rác không cho nhỏ kêu Rác là ” anh “. Rác bắt nhỏ phải xưng ” tao ” và kêu Rác là ” mày “. Suốt thời thơ ấu của mình, nhỏ cứ luôn thắc mắc, thằng Cu Ty và con Hạnh Phì là anh em, nhỏ với Rác cũng là anh em, nhưng sao giữa tụi nhỏ lại có khoảng cách xa như vậy? Nhỏ cứ chạy theo Rác mãi, chẳng bao giờ được đi cùng Rác trên con đường đến trường dù chỉ một lần. Rác ghét nhỏ…có lẽ ngay từ cái ngày đầu tiên nhỏ cất tiếng khóc chào đời, Rác ghét nhỏ, vì nhỏ luôn cố tỏ ra đáng yêu trước mặt Rác hay Rác ghét nhỏ…..vì nhỏ là con của mẹ nhỏ, con của người phụ nữ không bao giờ gọi Rác bằng cái tên trong giấy khai sinh, chỉ gọi là Rác…
- Mày là thằng rác rưởi, suốt ngày chỉ biết quậy phá, chẳng phụ giúp được gì, cũng có ngày tao tống mày ra đường cho xem.
Những lúc mẹ nhỏ thốt ra câu nói quen thuộc ấy, nhỏ thấy Rác mỉm cười, không biết từ lúc nào, Rác không còn cảm thấy tủi nhục mỗi khi bị người ta gọi mình là ” Rác ” nữa, ngược lại, nhỏ còn nghe Rác nói với bạn, Rác tự hào khi mình là rác, là thứ rác rưởi mà cho dù cố sức, mẹ nhỏ cũng không cách nào đổ đi được, chỉ biết chau mày khó chịu và thở dài bất lực mỗi khi có ai đó sang mắng vốn Rác về cái tội phá xóm, phá làng. Thế là nhỏ đâm ghét, không thèm ” theo đuôi “, bắt chuyện với Rác nữa. Họ sống với nhau như những người xa lạ dưới một mái nhà cho đến năm nhỏ mười sáu tuổi, Rác ra đường thật, nhưng không phải là do mẹ nhỏ ” tống “, là Rác tự đi, Rác đi ngay khi nhận được giấy báo nhập học của trường đại học kinh tế thành phố Hồ Chí Minh và từ đó, Rác không một lần quay về quê nhà, thỉnh thoảng, chỉ gọi vài cuộc điện thoại cho ba để đảm bảo rằng ba vẫn khoẻ, còn mẹ nhỏ và nhỏ, Rác xem như không tồn tại trên đời này.
Tất nhiên, nhỏ cũng vậy, khi nhỏ quyết định lên Sài Gòn học thiết kế thời trang, nhỏ bỏ mặc lời khuyên của ba, kiên quyết không nương tựa và tiếp nhận sự giúp đỡ từ Rác , nhỏ tự thuê cho mình một căn phòng trọ gần trường, tự làm, tự lo cho cuộc sống của mình. Nhưng dòng đời xô đẩy ác nghiệt lắm, rồi một ngày đẹp trời, nhỏ gặp lại Rác, hai người ghét nhau vô tình đụng độ nhau giữa đường đời….
- Hoàng Lập. – Đỗ Quỳnh nắm chặt quai chiếc túi xách – Tôi muốn gặp Đinh Hoàng Lập.
- Cô có hẹn trước không? – Người phụ nữ ngồi sau quầy tiếp khách đặt cây viết xuống, ngước lên nhìn Đỗ Quỳnh.
- Không, nhưng tôi có chuyện gấp cần gặp anh ấy.
- Xin lỗi, giám đốc của chúng tôi đang họp, hiện giờ không thể tiếp khách được, hay là cô để lại tên và số điện thoại, tôi sẽ giúp cô chuyển cho anh ấy.
- Hôm nay không gặp được anh ấy, tôi sẽ không về đâu. – Đỗ Quỳnh tỏ vẻ kiên quyết.
- Không được cô à, nguyên tắc của công ty chúng tôi là đến phải có lịch hẹn, cô đến đột xuất thế này, lại khăng khăng làm theo ý mình, tôi khó xử lắm. Mong cô hiểu và ra về cho. – Người phụ nữ chau mày, khó chịu – Nếu cô không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ.
Bầu không khí đang căng thẳng thì cánh cửa phòng giám đốc chợt mở, bước ra là một người đàn ông cao to mặc chiếc áo sơ mi đen, khuôn mặt nam tính cùng mái tóc cắt sát của anh ta khiến Đỗ Quỳnh cảm thấy có chút gì đó quen thuộc nhưng tiếc là Đỗ Quỳnh không có thời gian quan sát lâu, cô chỉ ngừng lại hai giây để xem đó có phải là Hoàng Lập không, rồi lập tức quay người lại, cãi nhau tiếp với người phụ nữ đứng sau quầy.
- Tôi không cố ý quấy rầy cô, xin cô để tôi vào trong gặp Hoàng Lập, sau khi nói xong những gì cần nói, tôi sẽ đi ngay.
- Có chuyện gì vậy? – Một giọng nói vang lên từ phía sau Đỗ Quỳnh. – Tôi có thể giúp gì cho cô?
- Hay quá – Đỗ Quỳnh quay mặt lại – Tôi muốn tìm…
Đỗ Quỳnh im bặt. Ở một khoảng cách khá gần, chỉ mất chừng năm giây, cô đã nhận ra người đàn ông đang đứng trước mặt mình là Rác, ngoại trừ làn da ngăm rám nắng, thân hình anh ta có vẻ cao hơn, to hơn, khuôn mặt, phong thái cũng chững chạc và trưởng thành hơn rất nhiều, anh ta không còn là thằng thanh niên ngày nào đã cùng cô chung sống trong căn nhà nhỏ ở vùng quê nghèo nữa. Tám năm làm con người ta thay đổi nhiều thật.
“ Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.”
Không hiểu sao đột nhiên trong lúc này cô lại nhớ đến cái tát như trời giáng vào mặt của anh ta và những lời anh ta đã hét vào mặt cô khi cô còn là một đứa trẻ ngây dại.
- Từ Minh, cô ấy muốn gặp giám đốc, nhưng không có hẹn trước – Người phụ nữ trả lời thay Đỗ Quỳnh.
Từ Minh, suýt tí nữa Đỗ Quỳnh đã quên mất tên thật của Rác là Từ Minh.
- Được rồi, em cứ làm việc của em đi, để anh giải quyết – Từ Minh quay sang Đỗ Quỳnh – Theo tôi vào đây.
Ngọt ngào với người phụ nữ kia bao nhiêu, Từ Minh tỏ ra thô lỗ với Đỗ Quỳnh bấy nhiêu, cô đoán đúng, anh chắc chắn cũng đã nhận ra cô, xem ra ngoài cái mẽ bắt mắt, tính tình của anh ta vẫn không hề thay đổi.
- Cô tìm Hoàng Lập có chuyện gì? – Từ Minh đi thẳng đến góc phòng và ngồi xuống chiếc ghế sau bàn làm việc, một đống giấy tờ, hồ sơ chất cao ngang mặt anh ta.
- Chuyện riêng, tôi không thể nói anh nghe được. – Đỗ Quỳnh chậm rãi bước lại gần Từ Minh.
- Để tôi đoán nhé – Ánh mắt Từ Minh dán chặt vào khuôn mặt cô – Cô là bạn gái của Hoàng Lập?
Đỗ Quỳnh không trả lời, Từ Minh tiếp.
- Làm thế nào hai người quen biết nhau?
Đỗ Quỳnh vẫn không trả lời.
- Đừng trách tôi không nhắc nhở cô nhé, Hoàng Lập không phải là đối tượng phù hợp với cô đâu, nếu muốn bình yên, hãy chọn và yêu một người khác, người nào thật lòng với cô ấy.
- Tôi theo anh vào đây không phải là để anh dạy đời tôi, nếu anh không thể giúp tôi gặp Hoàng Lập, thì xin phép, tôi về đây.
Từ Minh chưa kịp lên tiếng thì Đỗ Quỳnh đã ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại. Cô trỗi dậy, cuối cùng cô cũng đủ sức để trỗi dậy, cô không còn là con bé ngu ngốc chạy theo anh để bị anh ức hiếp ngày nào, cô hoàn toàn hài lòng với thái độ và phản ứng của mình khi nãy trước Từ Minh…Bước khỏi cửa công ty, cô ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh bồn hoa, tay khẽ sờ lên phần bụng của mình, đầu óc miên man nghĩ đến một sinh linh bé nhỏ đang tồn tại trong cơ thể cô, con cô, con của cô và Hoàng Lập, hôm nay cô đến là để báo cho Hoàng Lập biết tin vui này nhưng xem ra gặp được anh, với cô là cả một vấn đề. Đỗ Quỳnh thở dài rồi khẽ nhìn lên bầu trời, một vài cơn gió thổi mạnh mang theo khá nhiều mây đen khiến xung quanh bao trùm một màu u tối, chắc vài phút nữa trời sẽ đổ cơn mưa, cô đắn đo không biết nên về hay nên ở, cô muốn chờ Hoàng Lập thêm chút nữa, cũng gần đến giờ anh tan sở rồi còn gì. Thế rồi cô quyết định chờ.
Mười phút,
Hai mươi phút,
Ba mươi lăm phút,
……………………………..
Cuối cùng, Hoàng Lập cũng xuất hiện, nhưng Đỗ Quỳnh chưa kịp nói gì với anh thì anh đã ” chặn họng ” cô rồi.
- Chẳng phải tôi đã nói rõ với cô rồi sao? Tôi đến với cô chỉ vì muốn thay đổi ” khẩu vị ” của mình. Tôi với cô kết thúc rồi, tôi đã quen với người khác, cô còn chạy đến đây tìm tôi làm gì, tính níu kéo tôi sao, tôi nói cô biết, đừng nghĩ dai dẳng là có thể cứu vãn mọi chuyện, bây giờ cho dù cô có con với tôi, tôi cũng không thay đổi ý định của mình mà quay về bên cô đâu. – Sau khi mạnh miệng tuyên bố, Hoàng Lập kết luận – Phụ nữ đúng thật là phiền phức, tôi đi đây, sau này đừng đến tìm tôi nữa.
Cả người Đỗ Quỳnh tê cứng, môi cô mím chặt không nói nên lời, và cô cứ đứng yên như thế trong cơn mưa đang mỗi lúc một lớn dần, cô không khóc, cái tính lì lợm cô tự rèn luyện cho mình bao năm qua đã giúp cô giữ lại những giọt nước mắt trong tim mình, cô tự nói với bản thân cô…cô đứng đây không phải là vì nuối tiếc người đàn ông đó, cô đứng đây không phải là vì cô bị người đàn ông đó làm tổn thương, đau đớn, mà cô đứng đây vì cô muốn rửa sạch cơ thể mình, cô muốn cô phải thật tỉnh táo để nhận ra rằng..cô đã mắc phải một sai lầm kinh khủng và đó là một bài học nhớ đời cho cô về cái tội cô đã yêu hết lòng. Cô cứ đứng, cứ đứng cho đến khi mọi vật trong tầm mắt cô bắt đầu chao đảo, mờ đi…rồi thì tất cả chìm đắm trong bóng đêm…
- Cô thấy trong người thế nào?
Từ Minh ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường. Một vài cô y tá đi ngang qua giúp Đỗ Quỳnh dễ dàng đoán được mình đang ở đâu. Giọng cô yếu ớt.
- Tại sao anh lại ở đây?
- Tôi tan sở và thấy cô nằm ngất xỉu giữa đường nên đã đưa cô vào đây, lẽ ra cô phải cảm ơn tôi thay vì chất vấn và nói chuyện với tôi bằng cái thái độ như bây giờ. – Từ Minh chỉ trích cô.
Thay vì đáp trả, Đỗ Quỳnh sực nhớ đến đứa bé, cô hốt hoảng.
- Bác sĩ, tôi muốn nói chuyện với bác sĩ.
Từ Minh đứng lên, anh đi lại bên khung cửa sổ, chống hai tay lên hông rồi nhìn ra bên ngoài.
- Đứa bé không sao, không bị ảnh hưởng gì cả.
Đỗ Quỳnh chờ nghe anh chỉ trích, đây là cơ hội tốt để anh trả đũa và ” lên đời “với cô, nhưng không, khoảng thời gian sau đó trôi qua trong im lặng.
- Ba tôi và mẹ cô có biết chuyện này không?
Lại cái kiểu phân chia rạch ròi ấy.
- Không, tôi chưa nói với họ, tôi không muốn họ lo lắng.
- Vậy bây giờ cô tính sao? Một mình nuôi con? Hay một mình đi giải quyết đứa bé?
- Cái cách hỏi đểu cán của anh làm tôi khó chịu đấy, anh về đi, tôi có cách giải quyết của tôi, anh không cần quan tâm đến, chúng ta là ” người dưng “, nhớ không ? – Đỗ Quỳnh bực dọc kéo tấm chăn qua đầu.
- Bước xuống giường và thay đồ đi – Từ Minh ra lệnh – Tôi sẽ đưa cô về nhà, cô không tính nằm lại đây ăn vạ cả đêm chứ?
Đỗ Quỳnh ngồi dậy.
- Tôi có thể tự đón taxi.
- Được, đón taxi về chuẩn bị tinh thần đi, tôi sẽ điện thoại báo cho mẹ cô biết một tiếng, tôi tin chắc rằng, sáng mai trời vừa sáng, bà ấy đã có mặt trước cửa nhà cô rồi.
- Anh….
- Nhanh lên. – Giọng Từ Minh dứt khoát – Và sẵn đây tôi cũng nói cho cô hay, trong thời gian tới, tôi sẽ thường xuyên ghé nhà cô để chờ xem sẽ cô giải quyết vụ việc này thế nào, đợi mọi chuyện ổn thoả rồi, tôi mới không đến nữa.
- Tại sao? – Đỗ Quỳnh lập tức nói ra hai từ mình đang suy nghĩ trong đầu.
- Tôi không thích trả lời cô. Cô còn hỏi nữa thì ngày mai, chính mẹ cô sẽ hỏi cô hai từ ấy đấy.
Từ Minh vẫn vậy, luôn luôn dùng điểm yếu của cô để công kích cô, còn cô thì lúc nào cũng ở trong thế bị động, bị người ta khống chế, chèn ép, không cách nào thoát ra được. Cô không thích Từ Minh, Từ Minh cũng không ưa gì cô, nhưng vì một điều gì đó mà Từ Minh bắt buộc phải chăm sóc cô, cùng cô trải qua những ngày tháng kinh khủng nhất trong cuộc đời, có lẽ, tận sâu trong đáy lòng, Từ Minh cũng như cô, nhận thức rõ ràng và không thể chối bỏ một sự thật…hai người chảy chung một dòng máu, hai người là anh em. Cô nghĩ, đó chính là nguyên nhân khiến anh ta không thể bỏ mặc cô vào lúc này.
Tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi, Đỗ Quỳnh đoán không sai, Từ Minh đến thăm cô, nhưng hôm nay anh không đi một mình, anh dẫn theo một người phụ nữ khá xinh đẹp, là người hôm trước đã ” hù ” gọi bảo vệ ” tống ” cô ra khỏi công ty.
- Xin chào, tôi là Tú Nguyên, hôm trước chúng ta đã gặp nhau trong công ty, cô còn nhớ tôi không?
- Tất nhiên rồi - Đỗ Quỳnh mỉm cười, đứng sang một bên, nhường đường cho Từ Minh và Tú Nguyên bước vào.
- Từ Minh bảo lần nào đến đây cũng thấy cô một mình, nên anh ấy muốn tôi trở thành bạn tốt của cô. Cô…không vì chuyện lần trước mà từ chối tôi chứ?
- Không đâu, hiếm khi Từ Minh lại biết lo nghĩ cho ” người dưng ” này, tôi thấy mừng mới phải.
Thấy mặt Từ Minh đanh lại, Đỗ Quỳnh giả lả sang chuyện khác ngay.
- Có nước cam ép trong tủ lạnh, tôi lấy cho hai người uống.
Từ ngày tiếp xúc với Tú Nguyên, Đỗ Quỳnh hiểu thêm về Từ Minh rất nhiều, cô không thể phủ nhận một điều, người anh trai cùng ba khác mẹ của cô… là một người đàn ông có tài, một sinh viên xuất thân từ tỉnh lẻ nhưng không ngờ lại tốt nghiệp đại học loại thủ khoa, vừa ra trường đã được mời về làm trưởng phòng, chuyên phụ trách kế hoạch kinh doanh cho một tập đoàn nước giải khát danh tiếng, được cấp nhà, cấp xe, anh ta không giống như Hoàng Lập, ngồi vào được vị trí của ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào mối quan hệ của gia đình. Nhắc đến Hoàng Lập, đột nhiên cô nghĩ đến số phận, cuộc đời của con cô sau này, không biết nó sẽ thế nào khi biết ba của nó ” từ chối ” nó…. ngay từ khi nó chưa chào đời, nó sẽ thế nào khi nó trông thấy bạn bè của nó ai ai cũng có ba, còn nó thì chỉ có mẹ? Và nó sẽ thế nào mỗi khi nó cô đơn, khi nó vấp phải những trắc trở lớn trên đường đời mà nếu có ba, chắc chắn ba nó sẽ dắt nó bước qua một cách dễ dàng? Một cảm giác hoảng loạn và sợ hãi bỗng ập đến, trĩu nặng trên vai cô, cô bật khóc, thì ra khi trước đây cô không rơi lệ, không phải vì cô mạnh mẽ mà là nỗi đau chưa thấm sâu vào tim cô, chưa phát tán trong cơ thể cô nên cô mới cười, mới bất cần như thế.
Từ Minh lại đến thăm cô.
- Cô sao vậy? – Từ Minh bước vào nhà với hai túi thức ăn to đùng.
- Hôm nay Tú Nguyên không đến cùng anh à?
- Cô ấy bận – Từ Minh đặt túi thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống cạnh Đỗ Quỳnh. – Thế nào? Tự nhốt mình trong nhà riết, không tốt cho sức khoẻ của cô và thai nhi đâu, hôm nay tôi xin nghỉ phép, trời lại nắng đẹp, tôi đưa cô đi đâu đó ăn, rồi mua sắm một ít đồ.
- Từ Minh, tôi nghĩ kĩ rồi – Giọng Đỗ Quỳnh yếu ớt – Tôi tính bỏ đứa bé đi.
- Tại sao? – Từ Minh thắc mắc.
- Tôi không có khả năng, cũng không có lòng tin làm một người mẹ tốt. Tôi nghĩ con tôi cần một người ba, nhưng tôi biết lấy đâu ra…một người có thể bao dung tôi để làm ba của nó, chăm sóc nó, che chở nó..cùng nó trải qua những giai đoạn quan trọng trong cuộc đời..Đôi khi từ bỏ nó, cũng là một cách để bảo vệ nó, đúng không?
- Tôi có thể làm ba của đứa bé! – Từ Minh nhìn Đỗ Quỳnh – Tôi có thể đứng chờ hàng giờ trước phòng bệnh để chờ cô sinh đứa bé ra, tôi cho phép nó gọi tôi là ba, tôi cũng sẽ đưa nó đi học mỗi ngày, mua đồ chơi cho nó, nuôi dạy nó nên người.
- Và anh sẽ được người ta phong tặng danh hiệu ” người bác thương cháu vô địch ” – Đỗ Quỳnh mỉm cười, nụ cười của cô mới yếu ớt làm sao – Anh đùa thôi phải không, anh đừng quên…anh còn cuộc sống của anh nữa.
- Tôi sẽ làm như vậy đấy – Từ Minh đứng lên – Tôi sẽ cùng cô nuôi con, miễn là sau này cô đừng bao giờ nhắc đến cái tên Đinh Hoàng Lập trước mặt tôi.
Từ Minh bước ra khỏi căn phòng trọ và đóng cửa lại.
Lặng người hồi lâu, Đỗ Quỳnh đứng lên thu dọn một ít đồ đạc rồi không nói không rằng, đón xe về quê. Cô nhớ mẹ cô, cô muốn tìm về một chút bình yên cho lòng mình…
- Đồ khốn, ông dám động tay động chân với tôi sao?
Vừa về đến hàng rào, Đỗ Quỳnh đã nghe thấy tiếng mẹ cô la lớn.
- Con Quỳnh là con ai? Nói ! Đến nước này mà bà còn chối cãi sao?
- Tôi…- Mẹ Đỗ Quỳnh ôm mặt, bật khóc – Là… con của tôi với ông Tư…
Không kiềm chế được mình, ông Đỗ hét lên một tiếng thật to rồi hất tung mọi thứ trong nhà, tiếng gào khóc, tiếng đồ đạc đổ bể, tiếng mấy người hàng xóm chạy qua can ngăn…tất cả những âm thanh hỗn độn đó cùng lúc tấn công vào tai Đỗ Quỳnh, khiến tâm trí cô náo loạn. Cô thả chiếc túi xuống và quay người bỏ chạy.
“ Tao không phải là anh mày, cấm mày gọi tao là anh, nghe chưa? Tao là con của ba tao với mẹ tao, mày là con của mẹ mày với….ba tao, tóm lại là người dưng, mày mà còn nói với người ta, tao là ” anh hai ” của mày, tao không tha cho mày đâu.”
Ừ, Từ Minh nói đúng, cô với Từ Minh là ” người dưng “
Từ Minh không phải là anh cô.
Ba…cũng không phải là ba cô.
Cô là con của một người phụ nữ ngoại tình và một người đàn ông vô liêm sỉ.
…………
- Đỗ Quỳnh!
Một bàn tay chụp lấy cô và giữ lại.
- Nghe tôi nói này… – Từ Minh sợ Đỗ Quỳnh đau nên thả lỏng tay cô. – Có gì chúng ta về nhà rồi từ từ nói.
Đỗ Quỳnh quay phắt người lại, cô chau mày.
- Tại sao anh biết tôi ở đây?
- Tôi vừa tính đi thì thấy cô ra khỏi nhà với cái túi du lịch. Nên tôi lái xe theo sau cô.
- Tại sao anh không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì?
Từ Minh im lặng.
- Anh đã biết ? – Đỗ Quỳnh bước tới một bước – Anh biết từ bao giờ? Năm anh mười tuổi?….Mười một tuổi?…Mười lăm tuổi?….Hay thật! – Đỗ Quỳnh nhìn lên, mỉa mai – Bây giờ thì tôi đã biết lý do vì sao anh ghét cay ghét đắng tôi trong khi tôi chẳng làm cái quái gì đụng chạm đến anh rồi.
Đỗ Quỳnh bỏ đi, giọng cô vọng lại phía sau.
- Anh biết không, cũng trên con đường này, đã bao lần tôi tự hỏi mình…tại sao anh luôn luôn đi trước, còn tôi thì lẽo đẽo theo sau? Tại sao chúng ta không thể dắt tay nhau cùng đi, như thằng Cu Ty và con Hạnh Phì? Và…… – Giọng cô nghẹn lại, đứt quãng – Tại sao anh lại tát thẳng vào mặt tôi…mỗi khi tôi gọi anh bằng ” anh “?
Một chiếc xe tải nhỏ đang lạng lách, lao tới với tốc độ nhanh, hình như thắng xe gặp vấn đề nên người tài xế cố tình bóp còi inh ỏi để người đi đường bỏ chạy.
Chết là hết!
Chết thì không còn biết gì nữa.
Thay vì né sang một bên, trong phút nóng giận và chán nản, Đỗ Quỳnh cố tình đứng yên, tim cô đập mạnh, run sợ chờ đón những giây phút cuối cùng của sự sống nhưng khi tiếng phanh rõ to vang lên, đến khi cô hoàn hồn, cô mới phát hiện mình đang nằm bên đường, cách Từ Minh một đoạn không xa. Máu, cơ thể Từ Minh đang chảy rất nhiều máu…Tay chân Đỗ Quỳnh rung lên bần bật, cô cố sức lết về phía Từ Minh, nước mắt rơi ướt đẫm khuôn mặt nhưng cô không nói được lời nào.
- Bởi vì… anh yêu em..- Máu của Từ Minh thấm ướt chiếc váy trắng của Đỗ Quỳnh, giọng anh vang lên thật khẽ – Cuối con đường…dù thế nào cũng phải đi hết..con đường của mình..anh sẽ chờ…em nơi cuối con đường..
Đôi mắt mệt mỏi của Từ Minh từ từ nhắm lại, tay anh thả lỏng và đầu anh gục xuống, ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Đỗ Quỳnh. Đến giây phút cuối cùng, cô vẫn không nói được tiếng nào, cô cứ khóc, khóc như một đứa trẻ cho đến khi cô ngất đi giữa con đường rải đầy lá vàng rơi. Đó là một buổi chiều cuối tháng sáu, buổi chiều mà cho dù mười năm, hay hai mươi năm nữa, Đỗ Quỳnh cũng không bao giờ quên được…buổi chiều cô mất đi một người quan trọng nhất đời mình.
************
Suốt một tuần sau khi Từ Minh qua đời, Đỗ Quỳnh không nói tiếng nào, cô mang theo tất cả nỗi đau về Sài Gòn và tự nhốt mình trong phòng trọ, cho đến khi Tú Nguyên tìm đến.
- Đỗ Quỳnh. – Tú Nguyên mỉm cười – Chúng ta đi đâu đó uống tách cà phê đi.
- Xin lỗi, để hôm khác được không?
- Không được, tôi phải đưa cô đến nơi này, ngay bây giờ.
Đỗ Quỳnh miễn cưỡng mặc chiếc áo khoát vào rồi theo sau Tú Nguyên ra khỏi nhà. Chiếc taxi dừng lại trước một khu chung cư cao cấp bên quận bảy.
- Đây là đâu?
Tú Nguyên không trả lời, lẳng lặng đi trước, bỏ mặc Đỗ Quỳnh theo sau. Cô ta lấy chìa khoá từ trong chiếc túi xách ra rồi mở cửa.
- Đây là nơi Từ Minh ở, tôi chắc rằng anh ấy chưa bao giờ đưa cô về đây. – Tú Nguyên né sang một bên, nhường đường cho Đỗ Quỳnh bước vào – Bởi vì anh ấy đang âm mưu cho cô một bất ngờ. Nhưng tiếc là….anh ấy ra đi quá đột ngột..sắp tới, công ty sẽ thu lại nhà..họ cho chúng ta khoảng một tuần để chúng ta giải quyết cái đống này.
Đỗ Quỳnh đảo mắt một vòng xung quanh, căn phòng khách chất đầy đồ chơi, vật dụng và những thứ cần thiết cho trẻ em, một số còn nằm yên trong bao, một số đang nằm vung vãi trên sàn nhà, có vẻ như Từ Minh đang nghiên cứu và tập làm quen với vai trò một người ba thì phải. Đỗ Quỳnh đi đến ” chiếc xe tập đi ” Từ Minh đang lắp dở, ngồi thụp xuống và xem xét.
- Từ Minh thích màu xanh, phải không?
- Không, anh ấy thích màu đen, cô mới là người thích màu xanh. – Tú Nguyên thở dài.
- Thảo nào… tất cả đều màu xanh. Tú Nguyên này, cô có yêu Từ Minh không?
Sau vài giây lúng túng, Tú Nguyên thừa nhận.
- Có, nhưng người anh ấy quan tâm nhất chính là cô. – Tú Nguyên ngồi xuống ghế sô pha – Thật ra năm mười hai tuổi, Từ Minh đã biết… hai người không phải là anh em cùng ba khác mẹ, anh ấy tình cờ nghe mẹ cô thừa nhận với ông chú Tư nào đấy, cô là con của ông ta, nhưng vì ông ta quá nghèo khổ nên mẹ cô không thể bỏ ba Từ Minh mà đi theo ông ta được.
- Chính vì thế mà anh ấy luôn cô lập tôi, ức hiếp tôi. – Giọng Đỗ Quỳnh yếu ớt.
- Không phải – Tú Nguyên lắc đầu – Đó là cách thể hiện tình cảm ngu ngốc của một đứa con nít lần đầu tiên thích một người. Ngoài mặt thì chống đối nhưng thật ra anh ấy luôn theo sau bảo vệ cô, che chở cho cô, giống như cái lần cô bị bạn học trong lớp giấu cặp ấy, một mình Từ Minh đã đánh nhau với cả đám nam sinh, tụi nó hoảng sợ mới mang cặp của cô để lại vị trí cũ cho cô. Rồi cái lần cô bị bệnh, không đến trường được, Từ Minh cũng chép bài thay cô…Lần trước, nếu Từ Minh không lên tiếng, Hòang Lập đã bỏ mặc cô một mình đứng đợi dưới công ty rồi…Từ Minh tát cô, vì anh ấy không muốn cô xem anh ấy là anh trai, anh ấy thà làm người cô căm ghét nhất, còn hơn là làm anh trai của cô…. Anh ấy lên thành phố là để trốn chạy, nhưng tôi nghĩ dù thế nào thì….cô làm gì, cô ở đâu, Từ Minh cũng đứng ở một góc khuất nào đó dõi theo cô, chỉ là cô không cảm nhận được thôi.
Từng lời nói của Tú Nguyên như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô.
Thì ra trước giờ người quan tâm cô, yêu thương cô nhất chính là Từ Minh.
Thì ra những lời anh hứa..sẽ đứng hàng giờ trước phòng bệnh để chờ cô sinh em bé, sẽ cho phép con cô gọi anh là ba, sẽ đưa con cô đi học mỗi ngày..là thật lòng.
Thì ra chỉ có cô là khù khờ không hay biết.
- Từ Minh ước gì..anh ấy được chạm tay vào trái tim cô.
Đỗ Quỳnh mỉm cười.
- Anh ấy đã chạm tay vào trái tim tôi !
Phải, không biết từ lúc nào, Từ Minh đã chạm tay vào trái tim cô, anh đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ mạng sống của hai mẹ con cô. Cô yêu anh, và cô sẽ sống thật hạnh phúc bởi cô biết…nơi cuối con đường, luôn có một người đàn ông yêu cô, chờ cô.
Đỗ Quỳnh khẽ đưa tay sờ lên phần bụng của mình.
- Ba con tên Từ Minh. Ba con…rất yêu, rất yêu hai mẹ con mình…
Nước mắt cô lại rơi, nhưng lần này Từ Minh không làm cô đau, Từ Minh mang tình yêu về lại trong cô, nguyên vẹn, tràn đầy.
29.08.2012
|
|
|
| Hãy để em xa anh một chút nhé! |
|
Đăng bởi: Jumi Rainbow - 08-30-2012, 02:07 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Nếu một ngày ta chán nhau, hãy để em xa anh một chút nhé!
Hãy để em xa anh một chút. Để không còn thấy ngột ngạt giữa những suy nghĩ rắc rối trong em mỗi ngày. Để dũng cảm đối mặt với những ngày không anh một cách vững vàng. Để tìm cho trái tim những nhịp đập bình yên, thật chậm, thật chậm, không vội vã, không âu lo.
Hãy để em xa anh một chút. Để tìm lại những yêu thương đánh mất. Để tìm về những kỉ niệm, cảm xúc thuở ban đầu mình hò hẹn. Những thứ cảm xúc hồi hộp, bối rối mà trong vắt như giọt sương sớm mai. Vậy mà thời gian, cuộc sống và sự ích kỉ của hai đứa đã vô tình gieo rắc lên những buồn phiền.
Hãy để em xa anh một chút. Một ngày không tin nhắn, không điện thoại và không gặp mặt chỉ để một ngày đầy những lặng yên, để biết trái tim mình thực sự đang nghĩ gì, để biết chúng mình có thực sự cần nhau. Để đâu đó trong trái tim thực sự gọi tên nhau trong nỗi nhớ.
Hãy để em xa anh một chút. Để thấy những yêu - ghét trở nên rõ ràng, để thấy rằng mình yêu lắm những tật xấu của nhau. Để những ngày xa, em thêm nhớ, anh thêm yêu những thứ chẳng phải hoàn hảo của hai đứa mình.
Hãy để em xa anh một chút. Để biết đối với ai đó, ta thực sự có ý nghĩa. Để một ngày mình sẽ chạy về bên nhau, ôm nhau thật chặt, hôn nhau thật nồng. Để biết trân trọng những giây phút bên nhau, để hiểu và yêu thêm nhiều hơn nữa.
Hãy để chúng mình xa nhau một chút thôi nhé! Đủ để nhớ, đủ để còn yêu và đủ để quay về...
|
|
|
| Học bổng du học Singapore – tặng Ipad, phí KTX và học bổng hấp dẫn |
|
Đăng bởi: duhocinec01 - 08-30-2012, 01:56 AM - Diễn đàn: Học Bổng - Du học
- Không có trả lời
|
 |
Hơn 20 năm đổi mới và phát triển:
- Năm 2010, EASB có hơn 3.000 SV đang theo học cùng 200 giảng viên, nhân viên hỗ trợ tại hai khu học xá Henderson và Balestier với cơ sở vật chất vô cùng hiện đại và tiện nghi.
- Tính đến nay, EASB là một trong số ít các trường tư tại Singapore có 2 khu học xá riêng biệt được đầu tư cho 2 lĩnh vực thế mạnh của mình là Quản trị Du lịch & Khách sạn và Quản trị Kinh doanh.
- Kể từ khi thành lập vào năm 1984, với hơn 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực giáo dục, EASB đã khẳng định được chỗ đứng của mình với những giải thưởng giáo dục uy tín:
+ Được bình chọn là Học viện hàng đầu về chương trình Quản trị du lịch & Khách sạn theo khảo sát của Edupoll năm 2008;
+ Là tổ chức giáo dục duy nhất nhận giải thưởng “SME Growth Excellence” năm 2009;
+ Chứng nhận Edutrust 4 năm (2010 - 2014) dành cho những trường duy trì được những tiêu chuẩn giáo dục tố nhất.
Tham khảo thêm tại du học Singapore
Những lợi thế khi học tại EASB:
- SV có thể học 1 năm tại Singapore sau đó chuyển tiếp sang Anh, Úc, Mỹ… để tiết kiệm chi phí hoặc học hoàn toàn chương trình tại Singapore.
- Chương trình cử nhân được hoàn tất trong 2,5 năm giúp SV tốt nghiệp nhanh hơn theo hình thức truyền thống.
- SV học chuyên ngành Du lịch khách sạn, Tổ chức sự kiện và Quản lý casino được thực tập có lương từ 500 - 700 SGD/ tháng tại Singapore và chuyển tiếp đi Anh, Úc học năm cuối.
- Sau khi tốt nghiệp, SV có cơ hội làm việc với mức lương từ 800 - 1,000 GBP/ tháng đối với Anh và 1,000 AUD/ tháng đối với Úc.
- Nhiều chương trình học bổng đa dạng và hấp dẫn.
Chương trình học bổng và ưu đãi:
1/ HS đăng ký chương trình Tiếng Anh và Dự bị Đại học/ Cao đẳng/ Cao đẳng nâng cao/ Cử nhân sẽ được tặng Ipad (16GB, wifi) hoặc miễn phí ở ký túc xá 1.5 tháng (phòng 4 người, hợp đồng 6 tháng).
2/ SV đăng ký chương trình Tiếng Anh và các khóa Thạc sỹ quản trị kinh doanh sẽ được tặng Ipad (16GB, wifi) và nhận học bổng trị giá 1,500 SGD hoặc miễn phí ở ký túc xá 1.5 tháng (phòng 4 người, hợp đồng 6 tháng).
*Hạn chót nộp hồ sơ: trước ngày 30/9/2012.Liên hệ đại diện tại Việt Nam để biết thêm thông tin và được hoàn toàn miễn phí dịch vụ:
Liên hệ Đại diện trường tại Việt Nam:
Công Ty Tư Vấn Du Học Mạng Lưới Quốc Tế
ĐC: 138 Trần Nhân Tôn, P2, Quận 10, TpHCM
ĐT: (08) 3938 1080 - Tư vấn trực tiếp 24/7:0902 490 488 - 0939 381 081
Email: inec@inec.vn
Ưu đãi hấp dẫn :
- Tặng vé máy bay.
- Miễn phí dịch thuật, dịch vụ.
- Miễn phí kiểm tra tiếng Anh.
- Hướng dẫn chọn ngành học.
- Hỗ trợ đặt ký túc xá & đón sân bay.
Mời các bạn tìm hiểu về EASB,học bổng du học singapore mới nhất do INEC cung cấp.và hãy bình chọn dùm mình nếu thấy bài viết hấp dẫn nha!
|
|
|
| VTC game sắp ra lò một game mới vào 2/9 |
|
Đăng bởi: pemiu01 - 08-30-2012, 01:37 AM - Diễn đàn: VTC Games
- Không có trả lời
|
 |
Một sản phẩm trực tuyến của VTC Game sẽ chính thức ra mắt vào ngày 2/9/2012. Teaser của game được công bố tại địa chỉ: http://bingo.go.vn/
Tâm điểm của teaser là hình ảnh siêu điệp viên FOX của game Đột Kích nhưng lại được tạo hình “chibi”.
Tuy nhiên, nhân vật FOX này đứng trước bối cảnh các loại nhạc cụ ghép thành chữ Young. Như vậy, có thể game này có liên quan đến tựa game casual âm nhạc như Audition hay A2.
Audition kết hợp cùng Đột Kích = Bingo?
Theo như thông tin trên teaser này, thời điểm ra mắt game sẽ là ngày 2/9/2012, như vậy game thủ sẽphải chờ 5 ngày nữa để trải nghiệm game thú vị này.
Phía VTC Game còn cho biết thêm: Game này dành cho mọi lứa tuổi, mọi game thủ. Chỉ cần có tài khoản eBank là có thể tham gia chơi ngay…VTC Game còn “bật mí” thêm sẽ trao mười chiếc ô tô KIA MORNING AT 2012 trị giá mỗi chiếc là 450 triệu VNĐ cho những game thủ tài năng, chinh phục được game này.
Chiếc KIA MORNING AT 2012 sẽ là giải thưởng đến từ Bingo
|
|
|
| Ngắm street style "tây balô" trên phố |
|
Đăng bởi: duonghuyentrang - 08-29-2012, 04:44 PM - Diễn đàn: Tin tức - Xu hướng
- Không có trả lời
|
 |
![[Image: 1346173568.jpg]](http://yeah1.com/upload/news/1346173568.jpg)
“Café bệt” vào một buổi chiều ở khu vực trung tâm thành phố, Yeah1 Teen đã bắt gặp được kha khá style hay ho của những người bạn ngoại quốc đó nha.
Đơn giản với áo pull, quần lửng và dép xỏ ngón trông Alex thật năng động, thoải mái.
Màu xanh neon rực rỡ khiến chàng tây trở nên bắt mắt hơn.
Sọc thủy thủ đã mang đến sự trẻ trung cho cô bạn người Nhật này.
Váy xanh coban vẫn được các bạn trẻ ưa chuộng.
Để trang phục không bị nhàm chán Helen đã khéo léo kết hợp với đôi giày thể thao màu vàng cực nổi bật.
Áo tua rua cùng Jean xé kết hợp cùng phụ kiện chất liện da cá tính và sành điệu.
Short hồng chấm bi mix cùng croptop ren luôn khiến bạn đáng yêu và nữ tính.
Cô nàng Kim người Hàn Quốc này lại ưa chuộng mix đồ layout với ba lỗ sọc, áo cánh dơi cam pastel và short jean rách năng động.
Quần short, lửng mix cùng áo thun màu sắc tươi sáng được đông đảo khách du lịch lựa chọn.
Bài: Jina
|
|
|
| Civic 2012-Không nên mua tại Mỹ, về Việt Nam thì sao? |
|
Đăng bởi: blackberry97 - 08-29-2012, 09:15 AM - Diễn đàn: Xe Hơi
- Không có trả lời
|
 |
Tờ tạp chí đánh giá xe hơi uy tín hàng đầu của Mỹ là Consumer Report vừa khuyến cáo khách hàng không nên mua 5 mẫu xe, mà đứng đầu trong bản danh sách đó là Honda Civic 2012. Vậy thì Civic 2012 vừa ra mắt tại Việt Nam thì sao?
Consumer Reports thẳng thừng cho rằng không gian nội thất của Civic 2012 mới tại Mỹ có chất lượng thấp và để lọt quá nhiều tiếng ồn từ bên ngoài vào, cơ cấu lái kém linh hoạt cộng thêm phanh hoạt động không hiệu quả như phiên bản cũ.
Không những thế, điểm yếu ‘chết người’ của Civic 2012 là có khoảng cách dừng xe sau khi phanh quá dài, điều đó rất dễ gây tai nạn khi cho người điều khiển và những người tham gia giao thông.
Civic 2012 tại Mỹ đã bị giới đánh giá xe chê tơi bời. Mới đây, hãng xe Nhật tiếp tục mang mẫu xe này trình làng tại Việt Nam. Liệu Honda Civic có đủ sức hấp dẫn để có thể thuyết phục người tiêu dùng Việt? Khi Honda Civic 2012 vừa ra mắt tại thị trường Việt Nam không khác phiên bản bị chê tơi tả tại Mỹ là mấy.
Đứng đầu danh sách những chiếc xe không nên mua tại Mỹ, về thị trường Việt Nam,
liệu Honda Civic có đủ sức hấp dẫn để có thể thuyết phục người tiêu dùng?
Honda Civic 2012 có thiết kế thân xe dạng mono-form đồng nhất đảm bảo tính khí động học cho xe và rộng rãi hơn với kích thước dài-rộng-cao tương ứng là 4525x1755x1450 mm. Hệ thống gương chiếu hậu, đèn thiết kế mới với đèn đuôi xe khá hấp dẫn. Còn lại, kiểu dáng hầu như không có gì đổi khác so với phiên bản cũ vốn dần trở nên nhàm chán.
Civic mới vẫn gồm hai phiên bản động cơ 1.8 và 2.0. Tuy nhiên bản 2.0 thay vì sử dụng trục cam đôi DOHC lại trở về cam đơn SOHC của dòng 1.8. Honda lý giải động cơ cam đơn có sự tối ưu nhất về vận hành, độ bền, sản xuất và ngay tại trường Mỹ cùng sử dụng cùng loại này.
Bản động cơ 1.8 trang bị công nghệ i-VTEC, công suất 139 mã lực tại vòng tua 6.500 vòng/phút, mô-men xoắn cực đại 174 Nm ở 4.300 vòng/phút. Động cơ 2.0 có công suất 153 mã lực tại vòng tua 6.500 vòng/phút và mô-men xoắn cực đại 190 Nm ở 4.300 vòng phút.
Giá bán Civic 2012 tăng nhẹ so với phiên bản cũ. Cụ thể, bản 1.8 MT mới có giá 725 triệu đồng, tăng 36 triệu đồng so với trước, bản 1.8 AT có giá 780 triệu đồng, tăng 26 triệu đồng và bản 2.0 AT có giá 850 triệu đồng, tăng 10 triệu đồng. Civic 2012 có 5 màu: trắng, bạc, đen, ghi xám, ghi bạc với thời gian bảo hành 3 năm hoặc 100.000 km.
Ở nội thất, Honda quan tâm nhiều đến người điều khiển, khi tất cả các bảng điều khiển đều hướng hẳn về ghế lái. Không gian dành cho hành khách bó hẹp hơn khi Honda giảm chiều dài cơ sở, nhằm hướng tới sự vận hành linh hoạt hơn…Những thay đổi này có vẻ không mấy hợp lý tại Việt Nam khi hầu hết người tiêu dùng đều chọn xe cho gia đình chứ ít người sử dụng cá nhân.
Thêm nữa, hệ thống điều hòa chỉ duy nhất phiên bản Civic 2.0 mới được trang bị tính năng tự động, trong khi hai phiên bản còn lại vẫn là điều hòa chỉnh tay. Dù không thực sự là vấn đề lớn, nhưng một số trang thiết bị đối với thị trường nhiệt đới nóng ẩm, nhất là Việt Nam, thì dường như khách hàng thường hướng tới những trang bị mang tính… giản tiện hơn..
T.L
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
|