| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 473,619
» Thành viên mưới nhất: ashtotmhhr
» Chủ đề: 487,004
» Bài viết: 543,234
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 764 thành viên online. » 2 Thành viên | 757 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13, GeraldTew
|
|
|
| "Tên khốn" dễ thương |
|
Đăng bởi: qlove - 11-20-2012, 06:38 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Hân ngước lên thấy Mạnh mỉm cười rồi bước về phía khu nhà kí túc xá. Một tên lạ lùng. Hân bất giác nhớ đến cái tên hồn nhiên ấy, sao có thể đến gần một đứa con gái và hỏi “cậu khóc đấy à” nhỉ?
-Cậu khóc đấy à?
Đang tâm trạng, nghe câu hỏi vô duyên ấy, Hân quay sang nhìn “người lạ” với đôi mắt giận dữ vẫn còn ngân ngấn nước.
-Ơ, đang khóc mà cũng nổi giận được à?
-………
-Thôi, khóc tiếp đi… xin lỗi! Tớ đi chỗ khác đây.
-Đứng lại!
-…….. (người lạ ngạc nhiên quay lại nhìn Hân với ánh mắt dò hỏi)
Hân vẫn nhìn tên người lạ vô duyên với ánh mắt nghìn viên đạn:
-Cậu nhìn lại xem cậu vừa giẫm lên cái gì?
-Có gì đâu?
-Cậu giẫm lên làm hỏng cào cào của tôi rồi, tên khốn!
-Ơ này, sao cậu dám gọi tớ là tên khốn? Con cào cào lá này khô rồi mà!
-Khô rồi …kệ tôi… đền đi!
-Đền cái gì nữa chứ!
-Kết trả tôi con cào cào khác!
Nghe yêu cầu của đứa con gái, Mạnh bật cười. Mạnh nhặt con cào cào khô lên rồi ngồi xuống cùng ghế đá với Hân:
-Cậu tên gì mà đanh đá vậy?
-Tên thì liên quan gì đến đanh đá hay không? Hân… cậu có đền tôi cào cào không thì bảo?
-ờ ờ… có đền. Đền cả chục con luôn. Tớ tên Mạnh. Có chuyện gì khiến người đanh đá như cậu phải khóc thế!
-Tên khốn nhiều chuyện, bên kia có lá dừa để kết cào cào kìa! Qua lấy đi!
Hân nói rồi đi về phía có cây dừa cạn trong sân kí túc xá. Mạnh đi theo thở dài nói:
-Ít ra cậu cũng phải chấm dứt việc gọi người lần đầu tiên gặp là “tên khốn” chứ!
-Cứ gọi, từ “tên khốn” đáng yêu mà.
Sau khi cùng nhìn ngang, nhìn dọc vặt được một nắm lá dừa, Mạnh và Hân quay lại chiếc ghế đá ban nãy. Nhìn Mạnh vật lộn với đống lá, Hân tròn mắt nghi hoặc hỏi:
-Cậu không biết kết cào cào à?
-Uhm… chính xác là không?
-Vậy mà cũng dám kết, nhìn này.
Hân chỉ cho Mạnh cách kết cào cào, Mạnh ngoan ngoãn học theo nhưng cái tay lóng ngóng của Mạnh chỉ cần kéo mạnh một chút là lá dừa đã đứt phựt, nhìn cảnh đó Hân bật cười:
-Kéo nhẹ thôi, thế này này…
-Uhm… còn chân cào cào…
-Đây… thế này…
-….. A, haha, được rồi này!!!
Mạnh hoàn thành con cào cào đầu tiên, vui vẻ giơ lên trước ánh đèn trong sân kí túc xá ngắm kỹ. Nhìn Mạnh như thế, Hân bỗng dưng lại nhớ đến một người khác, một người cũng từng kết cào cào cho Hân, cũng từng cười thật vui khi kết cào cào cùng Hân. Mạnh quay lại phía Hân:
-Này, đền cậu! Hết nợ nhé!
Nhìn đôi mắt đầy nước của Hân, Mạnh hơi sững lại, Mạnh biết rằng cô bạn này lại đang nhớ về điều gì đó, Mạnh đùa để phá tan khoảng hồi niệm ấy:
-Cậu hay nhỉ? Đang cười mà khóc ngay được.
-Làm gì có! … tên khốn!
-Ơ, lại nữa rồi. Thôi, đền cậu rồi đấy! Lên phòng đi, tối muộn lạnh rồi đấy!
Mạnh nói và xoa đầu Hân: “à, lần sau có gặp đừng gọi tớ là “tên khốn” nữa nhé”.
Hân ngước lên thấy Mạnh mỉm cười rồi bước về phía khu nhà kí túc xá. Một tên lạ lùng. Hân bất giác mỉm cười khi nhớ đến cái tên hồn nhiên ấy, sao có thể đến gần một đứa con gái và hỏi “cậu khóc đấy à” nhỉ? Nhớ đến nụ cười của tên ấy cũng thấy dễ thương, lại khiến Hân nhớ đến nụ cười của ai đó, nụ cười mà Hân đã từng chỉ cần nhìn thấy thôi là cũng thấy vui lây rồi.
Kí ức trôi về đến đó lại đọng lại nơi khóe mắt khiến Hân lại có cảm giác cay cay. Hân nhắm mắt lại, nước mắt trào ra thật nhanh. Gió thu se se lạnh khiến nước mắt ấm cũng lạnh thật nhanh, Hân cứ nhắm đến khi nước mắt trào ra khô hết mới mở mắt. Hân đã đọc ở đâu đó viết rằng “khóc sẽ khiến mắt trong hơn”.
Hân mở mắt ra, cảnh vật trước mắt cũng trở nên trong veo…gió thổi qua, khiến lá phượng khô tung bay như một cơn mưa bóng mây, Hân nhớ những lúc tựa đầu trên vai người ấy mà nhìn tán lá phượng xanh um, đã có lúc có người ước thời gian ngừng lại ở đó … giờ thì lá phượng cũng vàng úa cả rồi. Ơ, có mưa thật, Hân cầm mấy con cào cào rồi chạy về phòng, lấy mấy sợi dây, buộc cào cào và treo lên tường. Treo đến con cào cào đầu tay của “tên khốn”.
Hân bất giác lại mỉm cười, nhìn con cào cào cứ ngộ ngộ như mặt tên đó vậy. Bất chợt, Hân nhớ ra mình bỏ quen con cào cào khô dưới ghế đá, Hân chạy xuống nhưng … đến nơi… cửa chính của khu nhà đã bị khóa, Hân thở dài nhìn đồng hồ “11h” – đến giờ khóa cửa rồi. Trời đang mưa to, ở ngoài kia chắc cào cào sẽ lạnh, nhưng … thôi kệ… cũng đến lúc phải xa nó rồi…
*
**
5h30…. Một chiều… trong công viên, Hân ngồi bên bờ hồ, khẽ đung đưa chân, khe khẽ hát theo giao điệu nhè nhẹ của bài hát của chiếc mp3. Hôm nay gió rất nhiều, mái tóc mới cắt ngắn, gió lùa vào nhột nhột ở chân tóc khiến Hân có cảm giác rất dễ chịu. Hân mỉm cười nhìn xung quanh, có lẽ Hân nên ra đây nhiều hơn thay vì ngồi ôm cái máy tính hết nghe nhạc lại xem phim như bọn bạn trong phòng gọi là “tự kỷ”.
Bỗng nhiên, ánh mắt Hân bị thu hút bởi một con cào cào lá, rồi ánh mắt Hân chuyển lên nhìn người đang kết con cào cào ấy. Vẻ mặt người đó khi kết cào cào rất chăm chú, rất cần thận, mỗi lần kết xong một nếp gấp, người đó lại tự mỉm cười, con cào cào gần xong… đến đoạn cuối không rõ người đó vội vàng gì mà kéo mạnh… chiếc lá dừa lại đứt phựt…Mạnh thở dài… Hân bật cười, đúng là Mạnh, không thể nhầm được. Hân tiến lại gần cậu bạn, cười nói:
-Có cần giúp gì không, “tên khốn”?
-A, là cậu, lại gọi tớ là “tên khốn” rồi. Tớ đền cậu cào cào rồi mà.
-Uh, gọi thế thì cậu mới nhân ra tớ chứ! Cậu vẫn chưa nhớ cách kết cào cào à?
-Nhớ rồi, nhưng kết bị hỏng suốt. Mà tớ cũng sẽ nhận ra cậu dù cậu không gọi tớ là “tên khốn” nữa. Nên
….
-Uhm biết rồi.. không gọi nữa. Nào, cùng kết nào!
-ừ, cậu đang nghe bài hát gì vậy?
Mạnh hỏi lấy lệ rồi tự lấy một bên tai nghe của Hân. Bài hát “có khi nào rời ra” nhẹ nhàng vang lên, Mạnh mỉm cười nói khẽ:
-Suốt ngày nghe nhạc buồn.
-Kệ tớ, không nghe thì trả đây.
-Ơ, không.
Vậy là Hân và Mạnh cùng kết cào cào, chiều muộn hơn … nhưng có vẻ ấm áp hơn…
*
**
Phố … Chiều mưa bay … Hân nhìn chiếc ô nhỏ cầm tay tự hỏi “mở- hay không mở” … rồi Hân mỉm cười mở ô, đường từ đây về kí túc xá còn xa mà. Hân lại nhớ câu nói của con bạn thân: Nếu lần hẹn hò đầu tiên của hai người yêu nhau mà có mưa thì hai người ấy sẽ không bao giờ rời xa nhau … Hân lục lại trong ký ức góc kỷ niệm về Huy… lần đầu tiên hai đứa đi với nhau trời có mưa không nhỉ? Đúng rồi không mưa mà còn nắng to nữa thì phải. Thật ra thì đã khi nào Hân và Huy đi cùng nhau trời mưa đâu, Huy đã nói muốn cùng Hân đi dưới mưa nhưng nói chỉ là nói thôi, chẳng khi nào Huy thực hiện được. Huy học ở xa Hân quá…
Người ta cứ bảo rằng, khi yêu nhau khoảng cách chỉ khiến nỗi nhớ nhiều thêm. Thật ra thì thế nào nhỉ? Yêu xa là không thể bên nhau những lúc nhớ đến nhau, là những khi buồn không có một ai đó an ủi, cùng lắm chỉ là những lời động viên qua điện thoại hay tin nhắn nhưng … đôi khi chỉ một cái xoa đầu hay một cái nắm tay còn có tác dụng hơn tất cả những lời nói…
Yêu xa… đúng là nhớ nhiều hơn… nhiều đến mức bão hòa … nhiều đến mức nhớ như là một thói quen… đã là thói quen thì dần dần không nhận ra nỗi nhớ nữa… Huy đã từng cười khi Hân nói rằng nỗi nhớ cũng có thể bão hòa… nhưng đúng là có những lúc Hân không có cảm giác nhớ Huy nữa… Nhưng khi chia tay thì khác… lúc ấy có muốn không nhớ nữa cũng thấy thật khó khăn.
Nhớ …khi yêu nhau đã trở thành một thói quen, bây giờ thói quen ấy bị bắt buộc phải xóa đi…vì… làm sao có thể cứ nhớ, rồi nhắn tin hờn dỗi với người ta nữa. Chia tay rồi mới nhận ra có quá nhiều thứ có thể gợi nhớ về quá khứ… giá như có thể gom tất cả vào một cái hộp rồi giấu kín ở một chỗ nào đó để không phải nhớ nữa. Nhưng nhiều quá……không muốn nhớ cũng không được … bỗng “ketttttttttttttttttt”- một chiếc xe đạp dừng lại cạnh Hân:
-Sao lại đi một mình thế này?
-Ơ, Mạnh.
-Dầm mưa không? Cụp ô lại rồi lên xe đi!
Nhìn hình ảnh Mạnh cười mờ mờ ảo ảo …không biết tại nước mưa hay nước mắt làm mờ kính nữa, Hân cũng mỉm cười cụp ô lại và leo lên xe Mạnh:
-Lên bờ hồ nhé! Không gặp tớ lại vừa đi vừa khóc hả?
-Làm gì có!
Hân cười phủ nhận, Mạnh đạp xe nhanh ngược hướng kí túc xá về phía bờ hồ. Mưa to hơn, cả hai đứa ướt cả, một chút lạnh lạnh nhưng rất tự do… Hân không có cảm giác nỗi nhớ đè nặng lên trái tim của nó nữa… Bỗng Mạnh lên tiếng:
-Hân lạnh không?
-Không, cậu cứ đi tiếp đi.
-Chắc lại hay đi xe đạp dưới mưa thế này rồi chứ gì?
-Uhm, chỉ là hay gặp mưa thôi.
-Sao cậu không kể cho tớ nghe về người ấy!
-Về ai???
-Về người làm cậu khóc ấy! Kể ra sẽ dễ quên hơn đấy!
Hân im lặng, Mạnh cũng không hỏi thêm, mưa vẫn rất mau… Mạnh bắt đầu kể chuyện, tiếng Mạnh rất nhỏ, không rõ là đang kể cho Hân nghe hay đang tự kể cho chính Mạnh …
“ Lần đầu tiên tớ và người ấy cùng đạp xe lên hồ Gươm cũng lâu lắm rồi, năm nhất thì phải …khi ấy Hà Nội lạ lẫm lắm, chẳng đứa nào biết đường lên đó. Cứ đi, rồi vừa đi vừa hỏi. Cuối cùng thì cũng đến nơi, bọn tớ ngồi ở phía bờ hồ có thể nhìn thấy tháp đồng hồ… hai đứa cùng thử tính xem kim giờ, kim phút, kim giây ấy sẽ quay bao nhiêu vòng nữa sẽ hết 4 năm đại học … thêm bao nhiêu vòng nữa để tớ thấy bạn ấy mặc váy cưới… hồi ấy mơ mộng quá… cứ nghĩ chẳng có gì có thể thay đổi được tình yêu ấy… tớ nắm tay người con gái ấy… ấm áp, bình yên và hạnh phúc nữa… thế mà … có một ngày người ta nói với tớ rằng : “ Trên đời không có gì là vĩnh hằng… huống chi là tình yêu…” Tất cả tan vỡ cả...”
Mạnh kể rồi im lặng, đến hồ Gươm, Mạnh dựng xe rồi cả hai ngồi xuống bờ hồ. Hân tự hỏi không biết Mạnh đã kể câu chuyện ấy cho bao nhiêu người, đã khi nào Mạnh nhớ về người ấy mà không nhớ về câu nói “trên đời không có gì là vĩnh hằng huống chi là tình yêu” không??? Hân nhìn Mạnh, xót xa hay đồng cảm??? Chẳng biết nữa… Mạnh đang nhìn mặt hồ xao động vì mưa rơi, xa xăm… rồi Mạnh đột nhiên quay sang xoa đầu Hân:
-Cậu ngẩn ngơ cái gì? Chuyện của tớ mà sao nhìn cậu mất hồn thế?
-Sao cậu không khóc?
-Khóc vì cái gì? Vì nhớ à?
-Đến đây khiến cậu nhớ nhiều hơn sao cậu vẫn cứ đến.
-Trốn tránh kỷ niệm mãi sao được, cứ để nó tự hiện lên rồi… tự mờ đi thôi…AAAAAAAAA …đến lượt cậu kể chuyện đấy.
Hân mỉm cười, gật đầu,… trong câu chuyện Hân cũng gọi Huy là người ấy…câu chuyện về Huy bắt đầu bằng những kỷ niệm thật vui … ấm áp … xa cách … mất cảm giác …rồi chia tay. Chưa lần nào kể chuyện về Huy mà Hân thấy bình thản đến thế… Hân kể về những con cào cào lá, kể về con cào cào đầu tiên … về cả con cào cào cuối cùng khô xơ xác mà hôm trước Mạnh giẫm phải và Hân bỏ quên trên ghế đá… những kỷ niệm hiện ra trong tâm trí… được kể lại … và mờ đi một chút… Hân kể rồi cũng lặng im… mặt hồ vẫn xao động vì mưa, quay sang Mạnh, tóc ướt sũng thỉnh thoảng nhỏ nước xuống, Hân đưa tay gạt sợi tóc ướt vì sợ nước mưa rơi vào mắt Mạnh, Mạnh quay lại mỉm cười, trêu đùa:
-Lãng mạn nhỉ? Tớ với cậu, cùng ngồi ở bờ hồ… rồi còn mưa nữa…
-Lãng mạn gì chứ! Giờ mà vẫn còn đùa được.
-Tớ đâu có đùa… đưa tay đây… đi dạo nào!
Hân đưa tay cho Mạnh, Mạnh một tay dắt xe, một tay cầm tay Hân. Tay hai đứa tê cóng vì cơn mưa đầu đông, nhưng tại nơi hai lòng bàn tay chạm vào nhau cả hai vẫn cảm nhận được hơi ấm… cả hai đi … xa cái vị trí vừa ngồi … càng xa, càng không nhìn rõ cái vị trí ấy nữa – vị trí có thể nhìn chiếc tháp đồng hồ mà Mạnh vẫn ngẫu nhiên chọn…. ký ức như cũng mờ dần theo mưa… Tiếng Mạnh như tan vào tiếng mưa…
-Khi tớ và cậu cùng quên rồi… bọn mình yêu nhau nhé!
-Ơ, cậu nói như dễ lắm vậy!!!
-Rồi cậu sẽ yêu tớ đấy!.... tớ kết cào cào cho cậu mà.
-Linh tinh…
-Ai biết được?
*
**
Đêm muộn…bờ tường liền giữa 2 nhà trên sân thượng… Mạnh lấy một chiếc tai nghe ra khỏi tai thằng bạn thân, nghe thử.
“……….Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào...chúng ta...
Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...”
rồi bật cười:
-Bài gì mà buồn thế này?
-“Lắng nghe nước mắt?”
-Dạo này vẫn nghe nhạc buồn à?
-Uhm…
-Mày có phải là bạn thân tao không mà không chịu kể chuyện về cô bé đó cho tao nghe thế?
-Có gì để kể đâu? Dù sao thì cũng chẳng còn gì cả.
-Thôi, kệ mày vậy. Lại kết cào cào à? Chỉ tao đi.
-Mày kết cào cào làm gì??? A, chết nhé!... Mày yêu ai khác rồi hả?
-Không, bọn tao chỉ là bạn thôi.
-Thật không? Nghi lắm!
-Thôi, hỏi ít thôi!
Mạnh lấy một chiếc lá dừa từ cây dừa trên sân thượng, cẩn thận kết cào cào. Huy … nhìn vẻ chăm chú của Mạnh khi kết cào cào mà bật cười. Dù Mạnh phủ nhận nhưng nhìn vẻ mặt Mạnh khi nhắc đến cô bạn ấy có cái gì đó bối rối là Huy biết Mạnh thích cô bé ấy rồi. Chơi với Mạnh từ nhỏ, thường là chuyện gì hai đứa cũng kể cho nhau nghe, bạn bè chơi thân còn sợ hai đứa nó đồng tính vì suốt ngày đi cùng nhau cho đến khi lên cấp 3 mỗi đứa thi vào một trường. Nhưng chẳng hiểu sao Huy không thể kể cho Mạnh nghe về Hân, có lẽ Huy sợ phải chạm vào ký ức, sợ cảm giác nhói đau ở ngực trái khi nhớ về người ấy. Ngồi trên bờ tường, Huy ngả đầu dựa vào cái cột phía sau, thở dài. Mạnh nhìn thằng bạn hỏi:
-Lại tâm trạng à?
-ừ, nhớ! … mỗi lần ngắm sao lại nhớ vu vơ. Con gái sao mà mơ mộng thế nhỉ? Còn tin mỗi người có một ngôi sao hộ mệnh nữa nhỉ?
-Con gái mà. Bạn tớ cũng thích cào cào với ngắm sao đấy.
-Vậy à, trùng hợp nhỉ? … nào xem cậu kết cào cào thế nào nào!!! haiz, chẳng có hoa tay gì cả, nhìn đây này.
Mạnh nhìn Huy kết cào cào, nhìn nó buồn buồn, chắc là vẫn chưa quên người ấy… Huy khác Mạnh, Mạnh học cách đối diện với ký ức buồn bằng sự chia sẻ còn Huy cái gì Huy muốn quên thì Huy sẽ giấu thật kín dù Huy biết rằng như vậy sẽ phải nhớ nhiều hơn…Mạnh lại nhớ đến Hân, nhớ đến lần đầu tiên gặp Hân, Hân cũng chẳng chịu nói gì cả. Bình thường hồi trước thấy Huy kết cào cào suốt, nhưng chẳng chịu ngồi kết cùng nó, giờ thì chỉ toàn khiến Hân bật cười vì những con cào cào ngố ngố nó kết. Mạnh nhớ nụ cười ấy… nhớ Hân … thật nhiều.
Thứ 2 lên trường, Mạnh lại cùng Hân đi dạo quanh kí túc xá rồi ngồi lại ở một chiếc ghế đá kể chuyện nhau nghe. Mạnh đưa Hân túi cào cào mang lên từ nhà. Hân mỉm cười mở ra đưa từng con cào lên ngắm:
-Mấy con xinh xinh này không phải cậu kết.
-Ơ, đúng rồi, sao cậu biết! Thằng bạn tớ kết.
-Cào cào cậu kết nhìn là biết.
-Này, ý cậu là gì đấy!
-Đâu có. Tớ thích mấy con cào cào ngố ngố này hơn
-Thật không?
-Thật, đồ ngốc.
Hân đặt tay mình trong tay Mạnh, mỉm cười ngả đầu vào vai Mạnh, Mạnh nắm tay Hân thật chặt. Đông rồi… lạnh rồi… nhưng ở tại nơi đây, vẫn có hai người đang rất ấm áp. Khi chạm tay vào những con cào cào không phải Mạnh kết, Hân có cảm giác rất lạ … có lẽ bởi nó giống hệt những con cào cào mà Huy đã kết cho Hân khi trước… ôi nghĩ linh tinh rồi…
Chủ nhật, Hân về nhà Mạnh chơi, thật ra nhà hai người hỏi ra mới biết không quá xa nhau. Lúc sắp quay lại trường, Mạnh đi đâu đó cùng mẹ một lúc, Hân đi quanh thăm căn nhà, phòng của Mạnh rồi lên trên sân thượng nơi mà Mạnh kể hay lên đó ngắm sao và trò chuyện với thằng bạn thân. Trên cao rất nhiều gió, Hân mỉm cười khi nhìn thấy cây dừa cạn trên sân thượng. Bỗng Hân nhìn thấy một người ở đó, đang ngồi trên bức tường thấp, dựa đầu vào cái cột đằng sau, Hân lên tiếng:
-Chào cậu, cậu là bạn Mạnh à?
Người con trai kia quay lại và Hân có cảm giác như thời gian dừng lại ở đó. Huy cũng ngạc nhiên không kém, cậu đứng xuống đất đứng một chỗ nhìn Hân không nói nên lời. Đã nhiều lần Huy nghĩ về cái khoảnh khắc nếu gặp lại Hân, Huy sẽ như thế nào? Chạy đến ôm lấy, hay lạnh lùng bước ngang qua và bây giờ câu trả lời ở thực tại là chỉ biết đứng lặng yên. Mạnh cũng bất ngờ chạy lên sân thượng tìm Hân, thấy Huy, Mạnh định giới thiệu hai người với nhau nhưng nhìn cách Huy và Hân nhìn nhau và con cào cào Huy đang kết dở rơi trên đất thì Mạnh hiểu việc đó là không cần thiết nữa rồi. Từ lúc ấy đến khi lên đến kí túc xá, Hân không nói gì với Mạnh cả. Cái khoảng im lặng ấy với Mạnh sao mà nặng nề đến vậy?
Tất cả những sự trùng hợp đâu phải ngẫu nhiên … mà vì đó là cùng một người.
Khuya…Huy vẫn nghe nhạc… một thằng bạn thân… một người con gái mà Huy đã yêu nhiều như thế ??? Có giọt nước mắt khẽ trào ra … Huy đợi nó khô hết rồi nhấn phím gửi cho Hân một câu trong bài hát đang nghe “tình yêu thì không có sai hoặc đúng… chỉ cần trái tim rung động”.
Tin nhắn đến máy Hân lúc 11h11’, bọn bạn nó vẫn bảo khi nhìn thấy giờ và phút trùng nhau là có người đang nhớ. Đọc tin nhắn của Huy, Hân thấy lặng đi… vì nhớ Huy hay vì cảm giác có lỗi… bỗng điện thoại lại báo tin nhắn đến, là tin nhắn của Mạnh : “ Cậu ngủ sớm đi nhé! Đừng có suy nghĩ linh tinh. Hãy làm những gì tim cậu đang lên tiếng, tớ sẽ không buồn đâu.” Hân mỉm cười… Tên ngốc này chẳng hiểu gì cả, Hân nhấn phím gửi tin nhắn cho Mạnh : "Tim tớ bảo là những con cào cào ngố ngố của “tên khốn” dễ thương hơn."
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Bởi vì mùa đông này em vẫn cô đơn… |
|
Đăng bởi: qlove - 11-20-2012, 06:36 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Những kẻ một mình, như em, những kẻ trót bị tình yêu lãng quên và bỏ rơi ở đâu đó… thì mùa đông là cả một nỗi ám ảnh thật dài.
Có những nỗi buồn chỉ mùa đông mới thấu. Có những nỗi cô đơn chỉ cơn mưa chiều lạnh ấy mới hiểu mà thôi…
Những kẻ một mình, như em, những kẻ trót bị tình yêu lãng quên và bỏ rơi ở đâu đó… thì mùa đông là cả một nỗi ám ảnh thật dài.
Mùa cây lá khẳng khiu trơ trọi dưới gió rét quất hằn từng cơn, cũng là mùa lòng em cô quạnh một nỗi niềm khó dứt.
Mùa mặt trời như đang chạy trốn, màn đêm đằng đẵng phủ buông, cũng là mùa lòng em dâng đầy một nỗi nhớ thật sâu.
Chẳng biết từ bao giờ, em bắt đầu thấy sợ khi trời dần chuyển rét, sợ bầu trời âm u xám xịt, sợ tiếng gió rít vào thanh cửa mang lạnh về đây.
“Mùa đông, có một kẻ nằm ôm một kẻ...
Còn một kẻ quờ tay hụt hẫng đón một kẻ lãng quên ngày hôm qua.
Mùa đông, có một kẻ dắt tay một kẻ, siết chặt tay như sợ gió tách rời...
Còn một kẻ buông tay như muốn bỏ những chuyện tình phiêu lãng đã quá xa.
Có một kẻ khoác áo cho một kẻ, hạnh phúc trào dâng khiến lá hoa ngượng ngùng...
Còn một kẻ tự khoác áo cho mình bằng tấm áo của người xưa quên mất.
Có một kẻ khen mùa đông không lạnh vì có ai trong vòng tay bao bọc, còn kẻ khác cũng thở dài không lạnh vì nước mắt kia nóng hổi tuôn trào.”
Sợ buổi sáng nào đó ra đường phải tự quàng lấy khăn, sợ cơn gió mùa luồn vào mái tóc chưa kịp dài khiến em run lên vì lạnh.
Sợ một mình qua đường giữa phố, người với người, ai cũng có tay đan…
Sợ tiếng mưa lâm thâm vương vãi như khóc hộ cho người con gái vừa chia tay…
Sợ mùa đông này, bên anh đã là một người khác. Sợ trong lúc này, tay anh đang trong một bàn tay khác, không phải là em.
Sợ những tối về chỉ mình cái bóng với màn đêm, thèm một cái ôm thật chặt từ đằng sau nhưng đâu còn nữa, thèm một cái siết tay dẫu nhẹ thôi cũng chẳng thể được nữa, thèm một mùa đông… không một mình.
Xa nhau đã biết mấy những mùa đông? Em không đếm, và anh cũng không đếm. Chầm chậm có nhau rồi buông tay nhau như thế, mùa trở buồn rồi, anh có biết không?
Đông gọi tuyết, gọi gió, gọi rét, gọi cả trời mưa. Mùa này còn gọi buồn, gọi vấn vương, gọi nhớ nhung và gọi cả cô độc. Em của ngày trước và những tháng ngày này về sau cũng đã gọi anh với đủ đầy những nỗi niềm như thế…
Chỉ mong có một ngày, cách đánh vần những nỗi buồn ấy em sẽ biết làm thế nào để quên đi…
Mùa đông vẫn trả cho em những giọt nước mắt buồn, những kỉ niệm nguyên vẹn hình hài khi anh bỏ em mà đi lạc. Đông trả cho em những khóe mi sầu mỗi đêm về cô đơn trong bóng tối. Đông trả cho em một mảnh tình nhỏ, một mảnh tình không trọn, vắng anh…
Em vẫn nghe mình hoang hoải trong từng giấc mơ. Nghe mình chênh vênh khi chiều tà xuống phố. Đông cuốn em vào mùa nhớ và đau cho những vẩn vơ xưa cũ. Đông bỏ em buồn vào khóe mắt có màu mưa…
Phải bao lâu nữa, em mới có can đảm cho những mùa đông… một mình?
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Dạ khúc tháng 11, anh còn nhớ không? |
|
Đăng bởi: ngốc_xít - 11-20-2012, 05:09 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
[h=2]“Anh sẽ đến Hà Nội vào tháng Mười một, đưa em đi qua những con phố sáng lung linh ánh đèn, thơm nồng hoa sữa…”. Câu hứa ấy, đã từng khiến em hạnh phúc như trong cơn mơ, khiến em đợi chờ, khiến em mong nhớ...[/h]“Vì anh đàn lên dạ khúc của Chopin
Tôi kỉ niệm một tình yêu đã chết …”
“Play back” lần thứ bao nhiêu rồi? Em cũng không còn nhớ nữa. Bản Dạ khúc tháng Mười một của Jay Chou, giai điệu sầu thương làm trái tim muốn vỡ tan theo từng tiếng nức nở của phím đàn. Bản Dạ khúc của tháng Mười một, anh còn nhớ không anh?
“Anh sẽ đến Hà Nội vào tháng Mười một, đưa em đi qua những con phố sáng lung linh ánh đèn, thơm nồng hoa sữa…”
Câu hứa tháng Ba ấy, đã từng khiến em hạnh phúc như trong cơn mơ,
Khiến em đợi chờ,
Khiến em mong nhớ,
Và giờ này, khiến em thật chơi vơi!
![[Image: thang11-0f72f.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/2012/11/thang11-0f72f.jpg)
Tháng Ba đã ở lại với những tờ lịch cũ, với mắt môi đắm say, với lời yêu nồng cháy, với giấc mơ về một ngôi nhà chung có anh, em, hai cậu nhóc sinh đôi và một căn phòng sách thật to là to. Trái tim anh cũng đã ở lại cùng tháng Ba…
Em đã vỡ tan vì tháng Ba, khóc vì tháng Ba, oán giận tháng Ba. Nhưng ngay lúc này đây, với tháng Ba, em không còn oán giận nữa.
Vì ngoài kia, em nghe tiếng bước chân thật êm trên cỏ mềm, tháng Mười một đến rồi, đầy gió và nắng hân hoan. Bàn tay trái hôm nào vẫn chờ đan những ngón tay trắng xinh ôm lấy năm ngón tay thô ráp mà vững chãi của anh, giờ buông lơi cho gió mơn man, nắng vờn tơ sợi.
Chẳng còn tháng Ba nữa, em để tháng Mười một dắt em qua những nẻo đường thơm rơi hoa sữa.
Chẳng còn tháng Ba nữa, em để tháng Mười một ru hồn chơ vơ…
Nhưng giây phút này, em còn muốn nghe khúc nhạc của đêm…
“Tình yêu ấy đã chết
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Dành tặng em, cô gái tháng 11 |
|
Đăng bởi: ngốc_xít - 11-20-2012, 05:05 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Người con gái như em, tôi đưa tay ra, vẫn không chịu nắm vào. Em "cứng đầu cứng cổ", nhất quyết để tay mình lạnh giá, không muốn mượn hơi ấm từ ai. Có phải cô gái tháng 11 nào cũng mạnh mẽ và ương bướng như thế không?
Này cô gái tháng 11…
Cô gái ngọt ngào…
Nói cho tôi biết tâm trí em đang để ý điều gì?
Em đang nhớ thương ai mà trót quên cả việc mình là ai, quên cả việc đã tới lúc mình phải thắp nến lên rồi, em quên sao?
Em còn nhớ tháng 11 chứ?
Tháng 11 hửng nắng rồi oà mưa, chút lưa thưa gió rét rồi lại nồng nàn chói chang.
Tháng 11 khiến người ta "chóng mặt". Em chẳng phải cũng vậy sao? Em thoáng khóc lại bật cười, lúc yêu đời "tưởng chết", lúc lại mặc mình lê lết giữa những đớn đau.
Phía sau gương mặt em thật sự là gì vậy? Em có nỗi niềm nào đang cố giấu không cho tôi thấy?
Em còn nhớ tháng 11 chứ? Tụi "choai choai" cãi nhau giờ đang là mùa gì?
Đã đông hay vẫn thu?
Em chẳng phải cũng vậy sao?
Em khiến nhiều chàng trai cãi nhau xem em là cô gái thế nào? Còn ngây thơ, trẻ con hay chững chạc, "người lớn". Em trả lời cho tôi biết đi, trái tim em đã lớn đến đâu rồi, lớn đến đâu mà đã vội nhớ thương hết mình rồi khi tình tan vỡ, em vẫn kiên cường "chống chọi" và vượt qua.
Nghe này em!
Nghe này cô gái tháng 11!
Người con gái như em, tôi đưa tay ra, vẫn không chịu nắm vào. Em "cứng đầu cứng cổ", nhất quyết để tay mình lạnh giá, không muốn mượn hơi ấm từ ai. Có phải cô gái tháng 11 nào cũng mạnh mẽ và ương bướng như thế không?
Người con gái như em, tôi đem đến một bờ vai, vẫn không chịu dựa vào…
Cô gái tháng 11 như em, rất bản lĩnh và kiến cường, có buồn cũng không khóc, nhất định không?
Người con gái như em, tôi mang đến một ánh mắt cảm thông, vẫn vờ như mình chẳng trông thấy gì.
Cô gái tháng 11 như em, tự tin và kiêu hãnh, chẳng thèm một ai chia sẻ, không cần một ai cảm thông.
Nhưng trên tất cả… Tôi nhìn thấu nỗi buồn của em trong đôi mắt, tôi thấy rõ đớn đau của em trong trái tim, tôi khẽ rùng mình khi chạm vào đôi bàn tay cóng lạnh của em đó.
Cô gái tháng 11 à? Em hãy để mình được khóc như những cơn mưa, được giận như những cơn bão, vậy được không? Để tôi được chia sẻ với em từng giọt buồn dai dẳng, được cùng em gắng gồng đi qua bão đớn đau. Mọi nỗi buồn sẽ ở lại phía sau. Chắc chắn sẽ như thế.
Dù mưa nặng hạt thế nào, dù bão đáng sợ ra sao, tôi sẽ luôn giữ cho ngọn nến mừng sinh nhật em được thắp lên rực rỡ, không gì có thể thổi tắt chúng. Tôi sẽ giữ chúng tới khi em ước xong cho mình một điều ước hạnh phúc vẹn tròn.
Nào cô gái tháng 11, em nhắm mắt lại và ước đi. Ước về một hạnh phúc vẹn tròn. Em xứng đáng được như vậy mà, đúng không?
nguôkeekenh14.vn
|
|
|
| Thật ấm áp với BST Hoài Niệm Cuối Thu |
|
Đăng bởi: FollowMe - 11-20-2012, 05:04 AM - Diễn đàn: Tin tức - Xu hướng
- Không có trả lời
|
 |
Vào dịp thu đông cuối tháng 11 năm nay, thương hiệu thời trang công sở K&K Fashion vừa tung ra BST thời trang thu đông với những mẫu thiết kế đầm liền công sở mang vẻ đẹp sang trọng và quý phái, đặc biệt với kiểu đầm tay dài, cho bạn nét dịu dàng đặc trưng của phái đẹp. Những mẫu thiết kế này giúp tôn dáng người, mang lại vẻ thon gọn và gợi cảm nhất.
Thiết kế đầm đơn giản, thanh lịch, cộng thêm những điểm nhấn nhá ở vòng eo, sự cách điệu giữa phần áo và thân váy tạo điểm nổi bật cho các đường cong thiên phú.
Vẻ đẹp sang trọng quý phái với bộ váy công sở với sự kết hợp của hai màu chủ đạo đen và nude và chiếc túi xách nhỏ xinh xắn, cùng với cách trang điểm nhẹ sẽ ghi thêm điểm cho bạn trong ngày làm việc đầu tuần.
Sẽ thật tuyệt vời nếu mùa đông năm nay bạn kết hợp chiếc đầm liền dài tay hoạ tiết da báo với chân váy đen và phụ kiện đi kèm.
Những cô nàng công sở hẳn sẽ thích phối đầm liền dài tay với giày cao gót và có thể là một chiếc thắt lưng làm điểm nhấn giúp bạn khoe eo thon.
Họa tiết ở thân váy nổi bật trên nền chấm bi tạo sự phá cách rất “lạ”, cách “chơi màu” này vừa tạo style hợp với quý cô công sở nhưng vẫn thể hiện được nét nữ tính của một cô nàng điệu đà.
Phong cách kín đáo, quý phái … vẫn tôn nét quyến rũ của bạn gái
Với những đường cắt cúp ở ngực giúp bạn khoe được vòng eo thon gọn, đây là bộ cánh rất hợp cho nàng công sở trong những ngày đầu đông se lạnh
Ống tay may kiểu dáng cánh dơi rất có lợi cho những bạn gái hơi gầy, với những chiếc váy này, bạn nên kết hợp với các phụ kiện nhẹ nhàng, xinh xắn như thắt lưng sáng màu hay một chiếc ví cầm tay ánh kim
Bạn sẽ thật cá tính, sành điệu với bộ đầm liền này, với chân váy đen phối khá ăn ý với chiếc áo khoác đỏ cam nổi bật, bạn có thể thoải mái diện khi đi chơi, đi làm hay đi dự tiệc.
Style cực gợi cảm, quyến rũ và giúp bạn sẽ là cô nàng nổi bật nhất. Váy liền thân với họa tiết bắt mắt, sinh động được các cô nàng công sở vô cùng ưa chuộng.
Màu đen bí ẩn quyến rũ – Một chiếc đầm đen liền thân là thứ mà bạn có thể mặc tới bất kỳ đâu bạn muốn, tuỳ vào cách phối đồ để có được ngôn ngữ trang phục cần thiết phù hợp với bối cảnh.
Không thể bỏ qua mẫu thiết kế mới , đơn giản nhưng cực kỳ ngọt ngào. Cho những cô nàng ngọt ngào với màu trắng tinh khôi, cá tính hay màu đen cổ điển, đầm hoa gợi cảm …
Với thiết kế đơn giản cho mùa chớm đông năm nay, K&K Fashion mong muốn tạo thêm sắc màu cho mỗi ngày làm việc của bạn, giúp bạn thêm xinh tươi và tự tin khi bước vào sở làm!
Model: Xuân Nguyễn
Stylish: Lina Nguyễn
Photographer: Viết Thanh Lê
|
|
|
| Game cashflow 101, 202 ( cd, bản giấy) tiếng việt |
|
Đăng bởi: ngocdua - 11-20-2012, 04:54 AM - Diễn đàn: Games Offline
- Không có trả lời
|
 |
HCM : BÁN GAME CASHFLOW TIẾNG VIỆT
1. BOARD GAME CASHFLOW: (bàn giấy) 4-6 người cùng chơi và đàm đạo về trí tuệ tiền bạc
Game Cashflow 101 (bàn giấy): 350.000 đồng
Game Cashflow là gì? Đặt hàng: 0918.433.433
2. CD CASHFLOW TIẾNG VIỆT
- 2 đĩa CD E-Game Cashflow 101: 50.000 Đ
- 1 đĩa CD E-Game Cashflow 202: 25.000 Đ
Đặt hàng: 0918.433.433
CD - game cashflow (101 và 202) chơi cùng máy tính. Giúp giải quyết những lúc không đủ người chơi bàn giấy cùng bạn!
---------------------------------------------------------------------------------
Địa chỉ nhận hàng 1: 15/8 Nguyễn Ảnh Thủ, P. Hiệp Thành, Q12, HCM
Địa chỉ nhận hàng 2:377/48 CMT8, P12, Q10 (gần CLB Lan Anh)
|
|
|
| Người dùng đang chán Facebook |
|
Đăng bởi: milobobo - 11-20-2012, 04:53 AM - Diễn đàn: Tin công nghệ
- Không có trả lời
|
 |
[h=2]Mạng xã hội này mới đây xếp cuối hạng trong danh sách những việc mà con người muốn làm nhất, điều này trái ngược hoàn toàn với khoảng thời gian trước đó khi Facebook mới phổ biến.[/h]Trái với kết quả nghiên cứu của trường Đại học Chicago Booth School of Business, khẳng định rằng các mạng xã hội như Facebook hay Twitter có một sức hút khó cưỡng lại được, thậm chí còn hơn cả sex, mới đây trường Đại học Canterbury ở New Zealand lại khẳng định điều ngược lại, thực ra, người ta vẫn thích sex hơn là Facebook.
"Ấy ấy" vẫn sướng hơn so với vào Facebook.
Nghiên cứu này cho thấy “sex” vẫn là hoạt động yêu thích nhất của mọi người – hơn cả check Facebook nói riêng hay lướt Internet nói chung. “Các nhà tâm lý học cho rằng mỗi cá nhân có thể nâng cao mức độ phát triển cá nhân qua ba cách: qua hứng khởi, qua sự tương tác hay qua các hoạt động có ý nghĩa.” – Chủ nghiên cứu, ông Carsten Grimm nói. Nhóm nghiên cứu khẳng định “sex” mang lại nhiều hành phúc nhất cho con người trên cả ba lĩnh vực kể trên.
Facebook đang dần dần lộ rõ những yếu điểm khi người dùng cảm thấy chán chường với mạng xã hội này.
Nhìn tổng quát, “sex” đứng ở vị trí số một trong danh sách các hoạt động làm con người hạnh phúc, hai vị trí tiếp theo thuộc về sử dụng các chất có cồn và làm tình nguyện, trong khi đó các hoạt động kém được yêu thích nhất là khỏi ốm, dùng Facebook và làm việc nhà.
Dưới đây là danh sách đầy đủ theo công trình nghiên cứu những hoạt động làm con người hạnh phúc
Xếp thứ hạng cao nhất
1. Sex
2. Sử dụng đồ uống có cồn
3. Tình nguyện
4. Các hoạt động tôn giáo
5. Chăm sóc trẻ em
6. Nghe nhạc
7. Hòa đồng với xã hội
8. Các hoạt động sở thích
9. Shopping
10. Chơi game
Trước đây Facebook từng đứng thứ hạng cao trong danh sách những hoạt động thú vị nhất của con người.
Xếp thứ hạng thấp nhất
1. Khỏi ốm
2. Lướt Facebook
3. Làm việc nhà
4. Học bài
5. Nhắn tin
6. Tới trường
7. Đi làm
8. Di chuyển bằng các phương tiện công cộng
9. Làm các việc liên quan đến máy tính
10. Giặt đồ
Ảnh hưởng thực sự của mạng xã hội hay công nghệ hôm nay có ảnh hưởng như thế nào đối với cuộc sống thường nhật của con người? Với rất nhiều công trình nghiên cứu và các kết quả khác nhau, dường như vẫn còn rất nhiều điều để bàn. Và cho dù Mark Zuckerberg cùng các đồng sự tại Facebook có đang cố gắng đến thế nào đi chăng nữa thì rút cuộc Facebook vẫn chỉ là một cuộc chơi. Bất kì cuộc chơi nào cũng luôn có những giai đoạn cao trào, thoái trào và rồi sau đó kết thúc. Liệu Facebook đã sắp đến hồi kết sau thời gian dài vui chơi hay chưa?
Trước đây Facebook từng so sánh họ với chiếc ghế, liệu đã đến lúc phải thay đổi chiếc ghế này?
nguồn kenh14.vn
|
|
|
|