| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 474,162
» Thành viên mưới nhất: raseisstfr
» Chủ đề: 487,171
» Bài viết: 543,424
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1838 thành viên online. » 3 Thành viên | 1830 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13, GeraldTew
|
|
|
| ba la đây |
|
Đăng bởi: caothuday - 10-10-2012, 09:28 AM - Diễn đàn: Hà Nội
- Không có trả lời
|
 |
bác nào ở ba la vào đây báo danh đê
e mở hàng na
tên:nam
tuổi :20
nơi ở:huyền kỳ
tạm thời thế vậy bổ xung sau
|
|
|
| Một mối quan hệ trên tình bạn |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:16 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Thứ em cần ở anh là sự thật tâm, một người đàn ông quan tâm em bằng một tấm lòng không vụ lợi…
“Tình yêu khi bắt đầu là sự tò mò, sau đó nó trở thành thói quen và cuối cùng nó biến thành trách nhiệm…”
Em đã nghe rất nhiều về cái gọi là tình yêu, thứ tình cảm ấy không quá thiêng liêng như tình thân nhưng không phải dễ dàng mà có được, nó có cả một quá trình hình thành và không phải ai cũng giữ vững nó được dài lâu.
Đã qua cái tuổi hai mươi, nhưng thú thật thế nào là một tình yêu em vẫn chưa hiểu rõ, có lẽ thế nên em chỉ mong chờ, mong chờ một mối quan hệ hơn tình bạn là đủ rồi.
Cấp ba em cũng tập tành hẹn hò rồi đấy nhưng thật tình vẫn chưa một một ai chỉ có thể dạy cho em hiểu thế nào là yêu. Và đến bây giờ cũng vậy, chưa một ai đem lại cho em cái cảm giác lâng lâng hồi hợp khi hẹn hò, nhớ nhung một cách lâu dài hay bất chợt mỉm cười khi nghĩ về một ai đó.
Hai mươi tuổi không còn nhỏ nhưng cũng không quá lớn, thế nhưng đôi lúc em cảm thấy mình thật già với cả đống mới suy nghĩ của bà cụ tám mươi. Nhiều khi em tự hỏi mình có quá cứng nhắc trong việc tìm anh hay không? Em đâu đòi hỏi anh phải hoàn hảo, cũng không cần anh hứa ở mãi bên em, thật đấy. Thứ em cần ở anh là sự thật tâm, một người đàn ông quan tâm em bằng một tấm lòng không vụ lợi…
Sẽ cho em cái siết tay khi em cảm thấy bất lực…
Một cái ôm vỗ về khi vô cớ nức nở khóc vì một chuyện không đâu…
Và khẽ thì thầm: “Có anh ở đây” khi em gây rắc rối.
Chỉ bấy nhiêu thôi có quá khó không anh?
Có lẽ những điều đó sẽ có ở một người bạn, nhưng em ích kỉ lắm anh à, em muốn anh, một người cùng em có một mối quan hệ hơn tình bạn, bởi lẽ em mong nó tiến xa hơn nữa dẫu biết rằng tình yêu là điều gì đó quá khó khăn để có được, chính vì vậy mà em không cần anh phải hứa ở mãi bên em, thật đấy.
Em chờ anh, một mối quan hệ hơn tình bạn…
|
|
|
| Nếu anh bỏ quên em |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:15 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
… thì làm ơn, đừng nhốt em lại bằng những nụ hôn.
Đôi khi em vu vơ khẽ kéo tay anh, để đôi chân hai ta bước đi chậm lại: “Anh nói với em điều gì hôm trước?”. Anh mỉm cười, giống như lần nào cũng thế: “Nhiều thứ. Anh biết nhớ làm sao...” Vậy là em nhẫn nhịn so vai, tự nhấn mình chìm nghỉm trong vô vàn những thứ không tên khác. Hứa hẹn ngày một mơ màng, tựa hồ khói thuốc phai màu trong một chiều mưa ngâu tháng bảy.
Góc phố vội vã đẩy mình theo những cặp tình nhân lang thang tìm nơi ghi kỷ niệm. Duy chỉ có em một mình kiên trì đứng đó. Vẫn là thói quen di di mũi giày và đếm gạch vu vơ khi chờ đợi. Em cứ thế chơi vơi, cứ thế xộc xệch dần trong mớ cảm xúc yêu đương mà anh hò hẹn. Chẳng còn muốn sửa mình trong chiếc gương soi. Em lại di di đôi chân, đâu còn gì để đếm thời gian khi chờ đợi. Anh vẫn thường mua cho em đôi giày mới, nhưng viên gạch của em, người ta đã mang đi mất rồi.
Có bao nhiêu người hứa để rồi quên? Lời nói gió bay, vậy mà cũng đủ nhốt một người vào góc tim của một người mãi mãi. Nhốt rồi, lại cứ mặc kệ thôi. Anh cứ để em ở đó. Em cứ mặc anh ở đó. Hẹn hò nào cứ mặc sức đứng im cho lối cũ phủ bụi giăng đầy. Vậy là ta hồn nhiên, bỏ quên nhau ở con ngõ hẹp. Có thể không?
Nếu anh bỏ quên em ở đó...
Em sẽ ngờ nghệch tự vẽ vời cảm xúc cho quên đi chờ đợi. Vậy là tình yêu vẫn cứ thế miên man. Để rồi ngày sau anh tới với lời xin lỗi. Vòng tay ấm lại ôm em như kén tằm, níu em ở lại bên khung cửa bao mùa hoen ố. Thời gian đã qua. Chờ đợi đã xa. Chỉ có chiếc bóng của em - cô gái hôm qua khẽ chồng lên ký ức.
Nếu anh lại bỏ quên em ở đó...
Em cũng sẽ dần bỏ quên nụ cười ở đó. - Nơi chỉ còn hồi ức đẹp nặng trĩu đè nén, ngăn em không thoát khỏi tim anh. Hy vọng mong manh cứ mặc sức níu em khỏi những hoang mang về tình yêu anh ước hẹn. Dù vệt nước dài có buông từ khoé mắt, em vẫn ở đó đợi chờ.
Nhưng nếu anh vẫn cứ tiếp tục bỏ quên em ở đó...
Em sẽ cho là những yêu thương kia chẳng còn cách trở về. Vậy là cô gái này cũng chẳng muốn dồn nén hay giấu diếm chút nào cảm xúc của mình nữa. Mặc sức để nỗi đau rách toạc. Mặc sức để miền nhớ gào thét. Dù có một lần em thôi hiền lành mà chua chát, xin anh có thể hiểu, thà một lần mất mát còn hơn ấp ủ dai dẳng rồi tự nhấn mình vào vô vàn nỗi nhớ đã hóa niềm đau.
Vậy nên... Anh có thể đừng bỏ quên em, được không?
Đừng bỏ quên em đó.
Đừng khiến em trở thành cô gái ngốc nghếch, đợi chờ để bị lãng quên.
Đừng khiến em hoang mang chơi vơi trong nhưng hoài nghi chấp chới.
Đừng khiến em một mình lạc lõng trong từng tiếng cười. Lạc lõng trong từng câu chuyện trong khi cảm xúc của anh cứ phút chốc dạt xa khiến em không còn nơi bám víu.
Vì cuộc sống đâu chỉ là chấp nhận nỗi đau, đã cố lặng yên cho lòng thêm dịu lại vậy mà không thể.
Vì cô gái anh yêu, cô gái anh từng yêu vốn dĩ đâu kém thông minh để hành hạ mình cho nát bươm cảm xúc.
Nếu em đã chẳng là gì trong bề bộn lo toan mà anh có.
Nếu anh bỏ quên em ở đó...
Thì làm ơn, đừng cứ nhốt em lại bằng những nụ hôn
Hà Nội, phía cuối bình minh.
|
|
|
| Có những thiên đường không tên |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:12 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Có bao giờ anh dừng lại và nhìn về phía em không anh?
Một hạt giống được gieo mầm không được tưới nước sẽ khô héo đi mà chết. Còn tình yêu một khi đã được gieo vào trái tim ai đó thì chắc hẳn sẽ không dễ dàng lụi tàn chết đi.
Tình yêu nơi em đã đâm chồi nảy lộc và vững chắc đi qua thời gian. Và ngay lúc này em biết tình yêu đâu phải chỉ yêu không là đủ. Tình yêu còn phải có can đảm và kiên trì đi qua tất cả. Vì khi yêu thương một người trong âm thầm thì lắm lúc đớn đau vô cùng và chờ đợi một ai đó quả thật là khoảnh khắc cô đơn nhất trong cuộc đời này.
Để xoa dịu lòng mình trong những giây phút không có anh, em đã tự tạo dựng một thế giới hão huyền… Những cử chỉ hằng ngày của anh đối với bao cô gái khác lại trở nên thật đặc biết với em, trong thế giới nhỏ bé của em điều đó đáng giá biết chừng nào…
Có thể ai cũng bảo em ngốc, khi cứ đeo đuổi khóc lóc chạy theo một người không thuộc về mình. Nhưng tình yêu nó vốn kì lạ như vậy, đôi khi em không kiểm soát nổi mình, lí trí đã nhường đường cho cảm xúc được bộc phát hoàn toàn. Nhưng dù sao em cũng chưa từng hối hận vì gặp anh và yêu anh là điều tuyệt vời nhất.
Thà cho bản thân được sống với chính mình còn hơn gò bó rồi lại bế tắc, thà thắp lên một que diêm còn hơn ngồi trong đêm dài tăm tối, thà em cứ dại khờ chạy về phía anh mà bỏ mặc sau lưng mọi đàm tiếu…
Em muốn được sống trọn vẹn với tình yêu của thời thanh xuân này. Vì em biết nhiều năm sau em sẽ không còn can đảm như bây giờ mà dè dặt lo lắng đủ điều, khi còn trẻ thì người ta ít sợ đổ vỡ và dám chấp nhận hơn.
Cứ can đảm yêu, cứ can đảm sống, đừng đặt ra giới hạn nào cho mình, dám cho đi, dám chấp nhận, dám yêu thương, dám đánh cược…
Con đường em đang đi liệu có phải là mãi mãi, con đường bước về phía anh, còn tình yêu nơi anh cũng chỉ là cái ngoái đầu? Có bao giờ anh dừng lại và nhìn về phía em không anh?
Cô gái đã dám đánh cược với tuổi thanh xuân của mình là yêu anh dài lâu…
“Có những thiên đường không tên
Nên ta đã đôi lần hạnh phúc mênh mang vô định
Trôi dạt về miền yêu thương mộng mị
Có những thiên đường không tên
Ta đắm chìm với những ngọt ngào ảo tưởng
Không rõ đôi bờ hư thực, cứ mãi dại khờ
Có những thiên đường không tên
Do ta gầy dựng bằng niềm vui từ một người khác
Và ngỡ rằng người hạnh phúc thì ta cũng vui cười
Có những thiên đường không tên
Xoa dịu nỗi đau bằng những mảnh hồi ức xưa cũ
Cứ chắp vá thêu dệt những lỗ hổng loang lổ
Có những thiên đường không tên
Người xuất hiện trong cơn mơ dài mỗi đêm
Ta thức dậy với nụ cười nơi khóe môi
Có những thiên đường không tên
Để ta âm thầm yêu thương một người thật nhiều
Yêu trọn vẹn như tình yêu chốn thiên đàng
Có những thiên đường không tên
Cho ta mãi giữ nguyên tình đầu trong veo như nước mắt của trời
Dẫu đau thương nhưng chưa từng hối tiếc
Có những thiên đường không tên...”
|
|
|
| Yêu một chàng trai bằng tuổi |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:11 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Một chàng trai bằng tuổi, đôi khi vì lòng tự trọng mà làm tổn thương em. Nhưng sau đó, anh ấy luôn cho em thấy rằng mình quan trọng hơn chút tự ái trẻ con ấy
Anh biết không, đồ ngốc? Hôm qua mẹ nói với em: “Con không nên yêu một chàng trai bằng tuổi. Bởi như thế, sẽ nhận lấy không ít thiệt thòi.
Khi con gặp rắc rối, cậu ấy sẽ không thể giúp con giải quyết. Ở cùng độ tuổi ấy, người già dặn hơn đôi khi lại là con. Cậu ấy, đôi lúc vẫn sẽ để lộ “nguyên hình” là một đứa trẻ ngốc nghếch không hơn không kém.
Khi 2 người cãi vã, cậu ấy sẽ không đủ chín chắn để tránh làm tổn thương con. Chưa hiểu nhiều về tình yêu, nhiều khi cậu ấy sẽ để cho cái tôi của mình lấn lướt. Và những lúc như thế, con sẽ ấm ức rất nhiều.
Khi ghen, cậu ấy sẽ phát điên. Chưa đủ trưởng thành để chế ngự những cảm xúc kì lạ đó. Có thể cậu ấy sẽ giận dỗi, cáu gắt hay cấm đoán con. Và, trong trường hợp ấy, con không có lựa chọn nào khác ngoài việc nghe lời.
Còn nhiều, nhiều điều lắm con gái ạ. Một chàng trai cùng tuổi với con còn quá nhiều quan tâm và có lẽ con sẽ chẳng bao giờ được ưu tiên thứ nhât. Nghĩ xem, con có chấp nhận được những chuyện này không? “
Em đã suy nghĩ rất nhiều về lời mẹ nói. Và em nhận ra rằng...
Một chàng trai bằng tuổi, không phải lúc nào cũng có thể giúp em giải quyết những khó khăn. Nhưng anh ấy cho em niềm tin, rằng em nhất định sẽ vượt qua chúng. Anh ấy cười khi em cười, buồn kho em khóc và lo lắng khi em mệt mỏi. Anh ấy sẵn sàng bỏ ngang cuộc vui với bạn để về bên em. Anh ấy lao ra đường một đêm đầy gió để đến với em khi em tuyệt vọng. Và, vậy đấy, nó ý nghĩa hơn bất cứ thứ gì.
Một chàng trai bằng tuổi, đôi khi vì lòng tự trọng mà làm tổn thương em. Nhưng sau đó, anh ấy luôn cho em thấy rằng mình quan trọng hơn chút tự ái trẻ con ấy. Khi cơn giận đã qua đi, anh lại làm đủ mọi cách chỉ để thấy em cười. Anh ấy lại ngờ nghệch gãi đầu gãi tai mong em tha thứ. Và, nụ cười ấy lại làm em tan chảy mất rồi.
Một chàng trai bằng tuổi, sẽ chẳng thể giữ nổi bình tĩnh khi ghen. Nhưng điều đó chứng tỏ rằng, em ý nghĩa với anh đến thế. Và dù là có đang tức giận, anh ấy vẫn lo lắng cho em, vẫn nhớ nhắn tin chúc em ngủ ngon mỗi tối. Và, mất đi một chút tự do để nhận lại chừng ấy sự quan tâm, em nghĩ cũng đáng thôi.
Một chàng trai bằng tuổi, không phải lúc nào cũng ưu tiên em thứ nhất. Anh ấy không thể sống thiếu bạn bè, càng không để một trận bóng đá nào bị lỡ. Nhưng anh ấy cũng chưa bao giờ vì những thứ ấy mà lãng quên em. Anh ấy vẫn nhớ gọi điện nhắc em ngủ sớm nếu anh có về khuya. Anh ấy vẫn chạy xe hơn chục km từ trường về đưa đồ ăn sáng cho em khi cơn đau dạ dày tái phát. Anh ấy vẫn luôn nói, dù thế nào em vẫn là người quan trọng nhất. Và, với em, thế là đủ lắm rồi.
Tất nhiên em biết, một chàng trai bằng tuổi còn nhiều điều đáng chê trách lắm. Nhưng qua mỗi ngày, em tự hào vì nhìn thấy anh lớn dần lên và duy chỉ có tình yêu dành cho em là không thay đổi. Và em sẵn sàng chờ đợi một ngày anh ấy thực sự trưởng thành, để cùng em đưa yêu thương này tới bến.
Vậy nên, em sẽ nói với mẹ: ngay giây phút này, em thấy mình hạnh phúc vì đã chọn anh, một-chàng-trai-bằng-tuổi!
|
|
|
| Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:10 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?
Em!
Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?
Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?
Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?
Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.
Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.
Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…
Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.
Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..
Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?
Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?
Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…
Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?
Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…
Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…
Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…
Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…
Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…
Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…
Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?
Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?
Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?
Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…
Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ
Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…
Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…
Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?
Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?
Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!
Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.
Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?
Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?
Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?
Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!
Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…
Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…
Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…
|
|
|
| Mình đã chia tay rồi sao anh? |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:09 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Mình đã chia tay rồi sao anh nên ước mơ ta từng nói hứa cùng nhau thực hiện cũng hóa thành nước bốc hơi lên những đám mây...
Mình đã chia tay rồi sao anh nên mỗi sáng không ai gọi em dậy để đi học, cũng không ai bảo em ngủ sớm…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên chẳng ai nhắc em mang dù khi bầu trới xám xịt những mây đen…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên em để mặc tóc xõa tung bay trong gió giữa trưa hè nắng chói chang , từ trong tâm khảm mong lắm một lời anh nhắc nhở , anh la mắng…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên em lầm lũi đi trong cơn mưa một mình ướt đẫm , mong mình sốt thật cao, bệnh thật nặng để anh lại về bên em, dỗ dành, chăm sóc em…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên mỗi lần nghe giai điệu quen thuộc của bài “You raise me up” em lại òa khóc, anh nói anh sẽ bên em bảo vệ em cơ mà…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên em cứ khóc dài trong những cơn mơ và ngủ dậy với đôi mắt mọng đỏ…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên khi nhìn người ta tay trong tay hạnh phúc dao phố cuối tuần em lại tự ôm chặt vai mình để nó không run lên bần bật vì đau đớn…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên ngày bỗng như dài hơn vì em chẳng biết đi đâu hay làm gì mà không có anh…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên em loay hoay trong những vụn vỡ cố lần mò chắp ghép lại hồi ức xem em đã làm sai điều gì mà anh lại ra đi…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên em chỉ một mình cô độc trong quán café quen trong ánh mắt thắc mắc ngờ ngợ của cô chủ quán…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên những con đường mình về chung đôi cũng hóa rêu phong, em biết em sẽ tự giết chết mình khi bước lại quãng đường đó trong đơn độc…
Mình đã chia tay rồi sao anh nên ước mơ ta từng nói hứa cùng nhau thực hiện cũng hóa thành nước bốc hơi lên những đám mây...
Mình đã chia tay rồi sao anh nên những bức hình ta chụp chung em gói trọn vào hộp, những đồ vật anh từng tặng em cũng giấu một góc thật kín và mong giá như chúng chưa từng xuất hiện…
Mình đã chia tay rồi sao anh…
Em biết, mọi thứ chỉ là ảo vọng nơi em.
Em biết, mọi thứ đã quá rõ ràng.
Mà sao vẫn thật khó để chấp nhận.
Em biết nhưng em vẫn hỏi “Mình đã chia tay rồi sao anh?” Và cầu mong nơi anh một sự trở về…
|
|
|
| Đừng nghĩ về quá khứ với những vết xước anh nhé |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:08 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Có thể anh đã phải chịu nhiều tổn thương, bị lừa dối, bị phản bội. Nhưng cô ấy làm anh tổn thương, không có nghĩa là em cũng thế.
Anh à, em trân trọng từ giây phút ở bên anh, mong lúc nào cũng được nghe tiếng nói của anh, được anh kể những câu chuyện vui khiến em cười không dứt. Anh luôn quan tâm em, luôn muốn em được vui, và như em nói đấy, anh giỏi thật đấy khi chịu được một con bé hay tâm trạng, vui buồn thất thường như em. Nhưng anh cũng đâu có biết, cảm xúc của em giờ phụ thuộc vào anh mất rồi, anh chính là nguyên nhân khiến em có những cung bậc cảm xúc kì lạ như vậy đấy…
Anh à, vô tư quá hóa vô tâm đấy…
Vì vậy, em mong anh...
Đừng bao giờ không trả lời tin nhắn hay điện thoại của em anh nhé, em sẽ lo lắng lắm đấy. Dù có chuyện gì cũng mong anh có thể chia sẻ với em, có thể em không đưa ra được lời khuyên tốt nhất, nhưng em sẽ lắng nghe tất cả và luôn sẵn sàng ôm anh những lúc anh mệt mỏi…
Đừng bao giờ ngắm nhìn chăm chú vào người con gái khác khi đang tay trong tay với em anh nhé. Dù em biết đó là bản năng rồi, nhưng xin anh đừng nhìn họ rồi lại quay ra nói với em. Lần đầu tiên em thấy đó là vui đùa, lần thứ hai em thấy như vậy chứng tỏ anh rất tự nhiên khi ở bên em. Nhưng lần thứ ba, rồi thứ tư,.. em dần thấy chúng ta như một người bạn rồi đấy. Em vẫn cười, vẫn hùa theo anh khen bạn ý xinh nhỉ, nhưng anh đâu biết, thật ra em đang buồn đấy. Vì em ích kỉ chỉ muốn anh thuộc về mình em thôi…
Đừng bỗng dưng trở lên im lặng khi chúng ta đang nói chuyện anh nhé. Em sợ lắm, sợ cảm giác như em không đủ hấp dẫn anh, thế nên suy nghĩ của anh đã bay đến phương nào rồi. Em sợ cảm giác thấy mình thật nhàm chán khi không thể nghĩ ra một câu chuyện hay để kể cho anh, khiến chúng ta rơi vào “khoảng lặng”. Vì với em chỉ cần được ở bên anh đã là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi …
Đừng nghĩ về quá khứ với những vết xước quá lớn nữa anh nhé. Có thể anh đã phải chịu nhiều tổn thương, bị lừa dối, bị phản bội. Nhưng cô ấy làm anh tổn thương, không có nghĩa là em cũng thế. Em chỉ mong anh quên hết nhưng đau thương trong quá khứ và sống với hiện tại. Em biết, chiếc bình vỡ dù cố gắn lại cũng sẽ mang những vết nứt. Tuy em không đủ khả năng để hàn gắn hết những rạn nứt đấy, nhưng em mong sẽ tạo dựng những kỉ niệm đẹp để thay thế những kí ức đau thương trong anh. Chỉ bởi vì em yêu anh nhiều lắm...
Xin anh, đừng như vậy nhé!
Có thể anh nghĩ em là một con bé trẻ con, hay hờn dỗi, ích kỉ, lạnh lùng và khó chiều, chỉ luôn biết đòi hỏi nhưng…
Tất cả cũng chỉ bởi vì: Em yêu anh. Vì anh là nắng của riêng em.
|
|
|
| Yêu lại người cũ |
|
Đăng bởi: nanacyan - 10-10-2012, 09:06 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Đừng ngại ngần, cũng đừng tự day dứt, nếu tình yêu đã chọn bạn, cũng có nghĩa là định mệnh đang tìm bạn.
Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn đang đi đến đích bằng con đường vốn đã quen thuộc từ lâu. Bạn có thể nhớ đến từng cái ổ gà, từng khúc quặt, từng hàng cây, đến từng con ngõ nhỏ nhưng ai dám chắc cái đích trước kia bạn tới đã là điểm đến cuối cùng?
Chia tay, biết đâu đó chỉ là cái ngõ cụt, mà sau một thời gian xa nhau, hai bạn lại đủ yêu thương và lý trí để vùng vẫy tự tìm cho mình một lối thoát khác. Có ai biết được những gì đang ở cuối con đường kia. Điều quan trọng là bạn dám đi, và người đồng hành với mình cùng chung lòng để bước tiếp. Hành trang của chuyến đi này ngoài tình yêu, ngoài tin tưởng còn là trải nghiệm, là đồng cảm và là những thẩu hiểu xa xôi…
Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn đang đọc một cuốn sách đã đọc từ lâu ở một nơi khác, vào một thời điểm khác và bằng một tâm trạng khác. Cuốn sách ấy có thể sẽ có những đoạn bạn đã thuộc lòng đến nhàm chán, sẽ có những trang bạn muốn lướt qua thật nhanh mà không muốn đọc lại.
Nhưng cũng sẽ có những lúc bạn muốn dừng thật lâu bên một câu văn dù thật quen nhưng vẫn gợi lên nhiều xúc cảm. Rồi sẽ khóc thật nhiều, cười thật nhiều khi được say sưa tìm thấy chính mình trong những dòng tự truyện cũng viết về chính mình nhưng là của rất nhiều ngày trước đó.
Đôi khi, cảm giác quen thuộc sẽ khiến bạn than phiền, rồi buồn chán. Nhưng điều khiến bạn lo lắng nhất không phải là việc bỏ giữa chừng cuốn sách đó. Mà chính là việc bạn sợ dù có xáo trộn tâm trạng của mình đến bao nhiêu, dù cố làm mới nó bằng cách đảo lộn trật tự từng đoạn văn, từng chương sách thì cũng sẽ đến lúc bạn phải bắt gặp nhừng dòng văn cuối cùng, và kết cục vẫn không hề thay đổi. Sẽ vẫn là những tổn thương, những day dứt, những đớn đau về một hình bóng đã từng cố đưa về miền quên lãng. Sẽ tiếp tục là tuyệt vọng, là chênh vênh, là lạc lõng trong chính tình yêu sau bao lần vẫn dành cho một người duy nhất.
Bạn sợ, yêu lại người cũ là tự làm đau chính mình và làm tổn thương người còn lại. Yêu lại một người là tự viết một bản tình ca buồn thêm lần nữa. Là tự làm khó mình, tự khiến mình bất lực để làm mới những điều dù qua nhiều thời gian nhưng vẫn không thể thay đổi.
Người ta vẫn nói rằng: “Đừng bao giờ cố gắng yêu lại người cũ. Vì yêu một người mình từng yêu cũng giống như việc đọc lại một quyển sách đã từng đọc hết lần này, đến lần khác khi bản thân bạn đã biết trước được cách kết thúc sẽ diễn ra... và nó sẽ không thay đổi!”.
Nhưng, một cuốn sách khép lại không có nghĩa là câu chuyện đó đã dừng. Nếu cuốn sách thực sự có ý nghĩa, ám ảnh sẽ kéo dài và số phận mỗi nhân vật ra sao đều tùy thuộc vào trí tưởng tượng và cảm tình của bạn. Chẳng phải nhiều tác giả đã để cho độc giả của mình thả sức sáng tạo với những kết thúc mở đó hay sao?
Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn đang nghe một bài hát quen được thể hiện bởi người nghệ sĩ khác. Có thể lời ca vẫn thế, kết thúc vẫn thế, nhưng giai điệu sẽ khác, giọng ca sẽ khác và tình cảm cũng sẽ khác.
Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn và người đó sẽ cùng xem lại bộ phim trong đấy mình là nhân vật chính. Ở đó, bạn vừa là biên kịch, vừa là diễn viên, lại vừa là đạo diễn. Bộ phim sẽ kết thúc ra sao, vẫn là tùy thuộc vào bạn và bạn diễn của mình.
Yêu lại người cũ không có nghĩa là bạn tự đưa mình vào bế tắc và loay hoay với ngõ cụt. Nó cũng không có nghĩa là bạn đang tự làm cũ mình với những giai điệu, những con chữ quen thuộc đến nhàm chán. Nó có nghĩa là cuộc sống đang cho bạn một cơ hội tuyệt vời để sống lại những gì đã thành quá khứ.
Đừng ngại ngần, cũng đừng tự day dứt, nếu tình yêu đã chọn bạn, cũng có nghĩa là định mệnh đang tìm bạn. Và với những gì thuộc về định mệnh, thì hãy để chính định mệnh trả lời.
|
|
|
| Phòng tắm nhỏ xinh |
|
Đăng bởi: DQcorporation - 10-10-2012, 09:04 AM - Diễn đàn: Vật dụng gia đình
- Không có trả lời
|
 |
Phòng tắm nhỏ xinh
Với những ngôi nhà phố, căn hộ chung cư có diện tích nhỏ hẹp hiện nay trong thành phố, hay những ai muốn tận dụng 1 góc nhỏ trong nhà mình để biến nó thành phòng tắm với đầy đủ tiện nghi và có cả những vật dụng trang trí thì những kiểu thiết kế phòng tắm như thế này đang rất được ưa chuộng.
Thiết kế phòng tắm này tuy chưa đầy 4 ô gạch nhưng nó vẫn có đầy đủ những vật dụng, tiện ích cần thiết nhất của một phòng tắm và không kém phần sang trọng. Quan trọng nhất vẫn là phòng tắm kính, với chức năng ngăn không làm ướt khu vực xung quanh, luôn tạo một cảm giác kho ráo và sạch sẽ. Phòng tắm kính tuy chiếm hết một phần diện tích của căn phòng nhỏ hẹp, nhưng vì tính chất trong suốt “ngăn mà không cách” nên nó vẫn mang lại cảm giác rộng hơn cho căn phòng. Đi kèm theo phòng tắm kính là những phụ kiện phòng tắm với kiểu dáng hiện đại sẽ không làm mất đi vẻ sang trọng của một phòng tắm nhỏ hẹp.
Ngoài những vật dụng cần thiết cho phòng tắm thì chúng ta cũng có thể treo thêm một vài tấm gương nghệ thuật hay tranh trang trí để tô điểm thêm cho phòng tắm bé xinh của mình.
Để có được kiểu phòng tắm ưng ý mà không tốn nhiều chi phí, xin vui lòng liên hệ ngay với DQ Corp để được tư vấn thiết kế tại:
TP Hồ Chí Minh: 79B Lý Thường Kiệt, P.8, Q. Tân Bình
TP Đà Nẵng: 204 – 206 Lê Duẩn, Quận Thanh Khê
Tp Hà Nội: 13/4 Cát Linh, Quận Đống Đa
Hoặc liên hệ hotline: 09 37 18 18 18
|
|
|
|