| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,547
» Thành viên mưới nhất: o1qxyar968
» Chủ đề: 484,169
» Bài viết: 540,184
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 633 thành viên online. » 1 Thành viên | 626 Khách Applebot, Baidu, Bing, Facebook, Google, Yandex, carleast13
|
|
|
| ♥Fan của Lady Gaga giết mèo để... làm váy! |
|
Đăng bởi: pékẹo_98 - 04-20-2011, 02:55 AM - Diễn đàn: Teen ShocK! Tin SốC
- Trả lời (3)
|
 |
Lady Gaga đã gây chấn động cả thế giới bằng bộ váy làm bằng thịt bò sống tại lễ trao giải VMAs năm ngoái. Tuy nhiên, ảnh hưởng của kiểu thời trang khác người này vẫn chưa dừng lại.
.Cầu Thị Nghè hay cầu " sung sướng" ?
.[SIZE=2]Sốc với hình ảnh 9X cho chó bú sữa[/SIZE]
[SIZE=6][SIZE=4]. [/SIZE]Làm tình trên xe buýt chuyện nhỏ ấy mà![/SIZE]
.[SIZE=2]Nữ sinh 15 tuổi bị bạn trai... mang bán[/SIZE]
.[SIZE=2]Dẹp cà phê thác loạn[/SIZE]
.[SIZE=2]Phẫn nộ nhìn nữ sinh viên ngủ lõa thể[/SIZE]
.[SIZE=2]"Phát sốt" vì cảnh nữ sinh nhảy cực sexy trong kí túc xá[/SIZE]
Một fan nữ của Gaga đã giết hại một chú mèo với lý do muốn làm bộ váy giống thần tượng. Được biết thủ phạm là Angelina Barnes, một cô gái 20 tuổi đến từ Oklahoma, Mĩ. Cô gái này đã nảy ra ý tưởng quái dị và dự định sẽ diện “bộ váy thịt mèo” tại buổi biểu diễn của Lady Gaga. Ngay lập tức, Angelina đã bị cảnh sát bắt giữ bởi hành động độc ác của mình.
Trưởng phòng cảnh sát cho biết: “Cô gái này đã dìm chết con mèo, sau đó còn đã dùng dao giết hại nó một cách dã man. Thậm chí, cô ta còn bôi máu lên mặt và người để... trang điểm.” Đây quả là một hành động vô cùng độc ác với loài vật, đáng bị lên án dù với bất kì lý do nào.
Nhiều người đã lên tiếng chỉ trích chính hành động diện váy thịt sống gây sốc của Lady Gaga đã tác động mạnh đến các fans, đặc biệt là với cô gái giết mèo ác tính đó. Hơn nữa, việc từng bôi máu khắp người khi diễn sân khấu của Lady Gaga trước đây cũng bị cho là một ảnh hưởng không tốt đến các fans, nhất là các fans nhỏ tuổi. Đây không phải là lần đầu tiên Lady Gaga gặp rắc rối với bộ váy thịt sống, trước đây, các nhà bảo vệ quyền động vật đã phản đối gay gắt khiến cô nàng phải lên tiếng xin lỗi và “bào chữa” trước công chúng.
|
|
|
| Bát Mỳ của Sue |
|
Đăng bởi: stan_bibi - 04-20-2011, 02:13 AM - Diễn đàn: Thể loại truyện khác
- Không có trả lời
|
 |
Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.
Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!
Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: "Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?".
"Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền..." - cô thẹn thùng trả lời.
"Được rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì".
Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc.
"Có chuyện gì vậy?" - ông ta hỏi.
"Không có gì. Tại cháu cảm động quá!" - Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.
"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... bả ác độc quá!" - cô bé nói với người bán mì...
Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài: "Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô lại không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?".
Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.
"Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ?
Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con...".
Khi bước lên thềm cửa, cô nhìn thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô mừng rỡ nói: "Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng...".
Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hy sinh của họ như chuyện đương nhiên...
Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời.
Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng, nhưng...
Liệu có bao giờ chúng ta biết quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta chưa?
|
|
|
| con đường tuổi thơ..... |
|
Đăng bởi: stan_bibi - 04-20-2011, 02:08 AM - Diễn đàn: Thể loại truyện khác
- Không có trả lời
|
 |
Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..
Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.
Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.
Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.
Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!
Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!
Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…
|
|
|
| Cho tôi xuống một ga nào bé nhỏ Sốc lại ước mơ và sửa lại chính mình |
|
Đăng bởi: stan_bibi - 04-20-2011, 01:56 AM - Diễn đàn: Thể loại truyện khác
- Trả lời (2)
|
 |
"Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước.
Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km.
Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp.
Chiếc xe gầy giống ba...
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba.
Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn,
Ba hỏi:
- "Có dư đồng nào không con?".
Tôi đáp:
- "Còn dư bốn ngàn ba ạ".
Ba nói tiếp:
-"Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa".
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng..."
[FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMC8xMC8yNC81L2MvInagaMENWMxMmFlOTFmOTY0MTA4OTVkMDmUsIC4N2ViNmVjMWZlMzQdUngWeBXAzfFNvInagaMEWeBmmUsICgRnJvInagaMEWeBSBBIFNlY3JldCBHYXJkZW58U2VjmUsICmV0IEdhmUsICmRlWeBnwxfDI[/FLASH]
|
|
|
| Người anh |
|
Đăng bởi: stan_bibi - 04-20-2011, 01:51 AM - Diễn đàn: Thể loại truyện khác
- Trả lời (1)
|
 |
Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé em…”
Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé em vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé em.
Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé em khóc thút thít… anh cười, “ em ráng học ngoan…”
Miệt mài 4 năm DH, bé em tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… nó hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước vào nhà, nó sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói…
Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”
|
|
|
| sống trên đời cần có một tấm lòng |
|
Đăng bởi: stan_bibi - 04-20-2011, 01:49 AM - Diễn đàn: Thể loại truyện khác
- Không có trả lời
|
 |
Xe ngừng…
- Mận ngọt đây!...
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 2000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
- Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá!...
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho!
|
|
|
| sống trên đời cần có một tấm lòng |
|
Đăng bởi: stan_bibi - 04-20-2011, 01:41 AM - Diễn đàn: Đọc Suy Ngẫm, Xưa & Nay
- Không có trả lời
|
 |
Chiếc bánh kem
Ăn thêm cái nữa đi con!
- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.
Hai đứa trể đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít.
- Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!
|
|
|
| Nồi cơm |
|
Đăng bởi: stan_bibi - 04-20-2011, 01:35 AM - Diễn đàn: Thể loại truyện khác
- Không có trả lời
|
 |
Sớm mồ côi.
Từ nhỏ anh em nó sống cùng nột trên rảo đất còm của người chú.
Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên.
Chú nó lấy lại căn chòi, "khuyên" : 14, lớn rồi - nên tự lập.
Anh em dắt díu nhau tha hương.
Trưa...............
Phụ hồ về trú ngụ - 1 góc ở dưới gầm cầu).
Mệt.............
Đói..............
Giở nồi cơm: nhão như cháo.
Thằng anh mắng:
- Đồ hư.
Con em mếu máo:
- Em nấu để... giỗ ông.
|
|
|
|