| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,303
» Thành viên mưới nhất: RobertoClu
» Chủ đề: 483,535
» Bài viết: 539,513
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1169 thành viên online. » 1 Thành viên | 1161 Khách Applebot, Baidu, Bing, Facebook, Google, Internet Archive, Yandex, carleast13
|
|
|
| HỘI CON GÁI vô thảo luận nè |
|
Đăng bởi: †ћïêη Ұếŧ - 02-13-2011, 05:45 AM - Diễn đàn: HỘI CON GÁI
- Trả lời (23)
|
 |
hội ta thành lập cũng được gần 1 tháng rùi, hiện tại số thành viên cũng khá đông...cụ thể là 20 ( hiện vẫn còn cập nhập tiếp)
vì vậy kẹo muốn đề nghị mọi người sẽ đưa ra ý kiến về việc lập logo hay chữ ký cho hội;
tất cả có thể đưa ra mẫu logo hay chữ ký mình thấy phù hợp sau đó mọi người sẽ cùng bàn bạc, thảo luận và lựa chọn.
hãy luôn hạnh phúc vì mình là một bông hoa đẹp
\m/là con gái thật tuyệt\m/
|
|
|
| con nít |
|
Đăng bởi: keongot_xiteen_lovely - 02-13-2011, 01:28 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Trả lời (2)
|
 |
con nít
[INDENT] con nít
Có một ngày, tôi nhận ra tôi chỉ là một đứa con nít...
Con nít thích được quan tâm, thích được chiều, và luôn luôn nhõng nhẽo.
Con nít thích có nhiều bạn bè, thích được đi đó đi đây.
Con nít cũng thích chứng tỏ cái tôi của mình là trên hết (có đứa con nít nào lại chịu nhận là mình còn… con nít đâu), và mọi nhận xét của mọi người là những thứ chẳng xi nhê gì.
Bởi thế nên...
Con nít thấy trơ trọi khi không có ai ở bên cạnh mình.
Con nít thấy ngỡ ngàng khi tự hỏi "Mọi chuyện mình làm chẳng đúng sao?".
Con nít thấy lạc lõng khi bước giữa một trăm, một ngàn người quanh con nít.
Con nít thấy bơ vơ khi bạn con nít ngoảnh mặt đi.
Nhưng con nít không bao giờ chịu hiểu...
Con nít đang tự đẩy mình vào cái gọi là "vực sâu ngăn cách của trái tim".
Con nít đang quay lưng với những người yêu thương con nít.
Con nít sống… lạnh lùng, ít cười hơn và dễ cáu gắt hơn.
Và thế là...
Con nít không thể thấy bạn bè vẫn đang đứng xung quanh ngắm nhìn con nít đó chớ.
Con nít không biết là con nít không hề cô đơn khi mọi người vẫn dang rộng hai tay ra với con nít.
Con nít không biết là con nít không trơ trọi khi ai cũng quan tâm con nít hết.
Con nít không biết rằng "ngoảnh mặt đi cũng là một cách quan tâm".
o O o
Đã rất nhiều lần, tôi tự dồn chính mình vào góc tối, tôi mỉm cười với những người tôi chẳng quen tên... nhưng lại không mỉm cười với bạn bè và bản thân tôi gì hết.
Đã rất nhiều lần, tôi đòi hỏi mình thế này, tôi muốn bạn bè tôi thế kia, tôi muốn tôi được yêu thương, được cưng chiều, được nhõng nhẽo... trong khi bản thân mình lại chẳng muốn yêu ai.
Tôi đã nghĩ, những gì tôi làm, những gì tôi viết ra là nhảm nhí, là những thứ ngớ ngẩn của riêng tôi, nên chẳng ai thèm để ý, chẳng ai thèm lắng nghe, chẳng ai thèm xem xem tôi thế nào. Nhưng tôi không hề biết, tuy không nói, không nhận xét, không khuyên nhủ tôi, không tỏ ra bất kì một điều gì hết… nhưng không ngày nào là họ không lắng nghe tôi, không nhìn xem tôi đang làm gì, như thế nào.
Tôi cũng biết, bạn bè tôi yêu thương tôi ghê lắm, biết tôi yếu đuối, nhỏ bé nên lo lắng cho tôi, "nghiêm khắc" với tôi. Nhưng tôi sợ, tôi trốn tránh, tôi không muốn làm họ lo... Tôi không hiểu được, họ làm thế vì họ yêu tôi nhiều lắm.
Nhiều khi tôi thấy mình cáu gắt, tôi tỏ ra bực mình, tôi tạo ra một tôi luôn lạnh nhạt với một người luôn-quan-tâm đến tôi, tôi phớt lờ những lời anh tôi chọc ghẹo... Tôi cười nhạo với mọi thứ diễn ra trong cuộc sống của chính tôi.
Tôi đã nói với chính mình không biết bao nhiêu lần rằng, tôi đã lớn. Nhưng hôm nay tôi nhận ra rằng, đứa trẻ trong tôi vẫn còn con nít lắm... Tôi bảo tôi sẽ trả lời thư cho anh tôi, tôi bảo tôi sẽ mail sang cho bạn vài dòng, tôi còn bảo tôi sẽ viết thư về cho bạn, cho chị, cho những người quan tâm tôi... Tôi còn lên kế hoạch chuẩn bị gì hay ho cho chị, cho bạn, cho học trò cưng của tôi nữa, tôi phải cười nhiều với những người đang sống ở quanh tôi và tập quan tâm đến họ, như họ đã-quan-tâm đến tôi.
Tôi đã không dám đối mặt với chính mình, không dám đối diện với một vài điều trong cuộc sống. Tôi đã nghĩ tôi bây giờ chỉ còn một mình, tôi trơ trọi, và những gì tôi đang làm, những gì tôi đang cố gắng, những gì tôi yêu thương đều lên tiếng chống lại tôi...
Nhưng tôi biết là tôi đã lầm...
19 tuổi, tôi chưa được quyền mua di động, tôi chưa đủ tuổi đang ký Internet ở Tokyo. 19 tuổi, tôi hay mè nheo, hay nhõng nhẽo, hay bay nhảy vèo vèo khi tôi đứng giữa đường phố. 19 tuổi, tôi biết tôi chưa là người lớn, nhưng tôi nhận ra tôi phải là người lớn trong suy nghĩ của chính tôi.
Và tôi không bao giờ cô đơn...
Tôi vẫn chưa đi hết một nửa cuộc đời, những gì đang diễn ra, những thử thách, những gian nan phía trước vẫn còn nhiều ghê lắm. Tôi phải sống tốt hơn, phải mạnh mẽ hơn, tôi phải là chính tôi chứ không là một ai khác.
Ngày hôm nay, tôi hạnh phúc khi nhận ra rằng, bạn bè vẫn còn ở bên tôi nhiều lắm, dù họ không nói, không làm gì, nhưng họ ở cạnh tôi, họ quan sát tôi, và họ chìa tay ra cho tôi nắm lấy mỗi khi tôi quỵ ngã. Tôi có tất cả, có gia đình, có bạn bè, có một cuộc sống đáng để tôi phấn đấu và yêu thương, tôi không có quyền làm những người bên cạnh mình phải tổn thương hơn nữa...
"Tôi chỉ là một đứa con nít thôi…"
Ừa, đúng vậy thật. Tôi chưa lớn, tôi chỉ là một đứa bé con to đầu 17 tuổi, nhưng từ giờ phút này, đứa bé đó sẽ trưởng thành hơn. Bạn đã xem bài này chưa?:
[/INDENT]
|
|
|
| valentine pùn |
|
Đăng bởi: keongot_xiteen_lovely - 02-13-2011, 01:25 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
[INDENT] valentine buồn
nếu tình đến valentine năm nay thì mình tròn 110ngay yêu nhau thế mà trước đó 4 ngày a đã nói ko yêu e rồi. Vậy là mất anh, 1 ng mà phải khó khăn lắm e mới dám quyết định yêu, và phải 1 tháng sau mới xây đắp đc t/c trong tim, a cố gắng thật nhiều để có đc e và rồi a bước đi, bỏ lại e.........1mình.............đau khổ...........xót xa...............nhưng e đã ko khóc.........thực ra là có nhưng ít thôi, chẳng đáng, có lẽ vì e đã chuẩn bị tinh thần ùi, hỳ. Ngày hôm qua a bắt e thề e ko đc bỏ a, nhưng ngày hôm nay a lại cất bước ra đi, đúng là cuộc đời.........e vẫn nhớ a, nhưng ko nhiều........a đi rồi, giờ e trống rỗng, chẳng hiểu e còn yêu a ko nữa..........thế là valentine này, e lại 1 mình [/INDENT]
|
|
|
| valentine |
|
Đăng bởi: keongot_xiteen_lovely - 02-13-2011, 01:11 AM - Diễn đàn: Đố vui !
- Trả lời (1)
|
 |
[INDENT] valentine, ai bên em?
Valentine sắp đến, em biết thế qua những câu status đầy mong đợi háo hức của bạn bè.
Cũng may là em còn online Facebook, còn đọc được những status ấy, nếu không, chắc em cũng chẳng nhớ Valentine sắp đến…
Ngày trước, Valentine với em là một ngày đặc biệt. Là ngày em mơ mộng, em ngóng trông, mơ mộng ngóng trông một điều kì diệu sẽ xảy đến với em. Rồi điều kì diệu cũng xảy đến thật, em gặp được người í trong đúng buổi tối ngày 14 tháng 2…
Valentine như một định mệnh, để rồi 14 tháng 2 đúng một năm sau đó, những tưởng em sẽ hạnh phúc trong ngày kỷ niệm một năm tình yêu, nhưng không, chính ngày hôm ấy người yêu đã bỏ em ra đi…
Em lao vào học, vào làm, vào quên. Mỗi ngày của em bắt đầu bằng công việc, học hành, làm xong học xong em lại đắm mình vào những trang sách. Em thường đi xem phim một mình. Thế giới của em khép chặt trong những cuộc buồn vui một mình. Em đóng cửa lòng, thôi chẳng để tâm đến sự quan tâm của những chàng trai xung quanh nữa. Chẳng ai trong số đó có thể hiểu em, em nghĩ vậy, tiếp tục một mình đi về giữa những buồn vui cuộc sống…
Nhưng này, em! Là những người con trai ấy không hiểu em hay vì em không để cho những con người ấy hiểu mình? Nếu em mở cửa lòng mình, dù chỉ là xíu xiu hé cửa thôi, thì mọi thứ có đã khác đi chút nào không?
Em có bao giờ thấy lạnh trong những chiều bước đi một mình?
Valentine này, ai bên em? Chắc hẳn chẳng phải chàng trai đã từng xuất hiện, từng biến mất khỏi cuộc đời em. Và em, đã quên được bao nhiêu phần trăm người con trai thuộc-về-quá-khứ ấy? Vết thương thôi đừng day diết nữa, để cho nó lên da non đi, em.
Hay ít ra cũng hãy để những người yêu thương em cùng giúp em xoa dịu vết thương ấy. Em nhìn đi, còn bao nhiêu người yêu thương em cơ mà. Ba em, mẹ em, những người bạn của em. Một lần em hãy thử tin đi, trong cuộc sống này, yêu thương và thấu hiểu vẫn luôn ở bên em đó. Em không cô độc, nên đừng bao giờ nghĩ mình cô độc, em nhé.
Em có bao giờ thấy phiền nếu Valentine này, trong rạp phim, tôi ngồi xuống cạnh em và chìa ra một phần bắp nóng? Nó có phá hỏng buổi xem phim một mình của em không? [/INDENT]
|
|
|
|