| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,203
» Thành viên mưới nhất: camrodrhgm
» Chủ đề: 483,322
» Bài viết: 539,285
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1824 thành viên online. » 2 Thành viên | 1816 Khách Applebot, Baidu, Bing, Facebook, Google, Yandex, carleast13, hoaileholo
|
|
|
| Ông Táo |
|
Đăng bởi: phimanh - 01-18-2011, 05:22 PM - Diễn đàn: Tôn giáo & Tâm linh
- Trả lời (3)
|
 |
ÔNG TÁO
Hỏi: Kính thưa Thầy, sắp đến ngày 23 Tết Âm lịch, năm nào cũng vậy, mọi nhà lo mua ba bộ mũ, hia, giày và một con cá chép sống để cúng tiễn đưa ông Táo về Trời và ông Táo sẽ tâu trình với Ngọc Hoàng việc làm ác và thiện của gia chủ. Như vậy có không, xin Thầy chỉ dạy? Có người còn bảo, năm nào mà không mua mũ cho ông Táo, thì đêm đến nằm mơ thấy ông Táo về đòi. Như vậy có đúng không thưa Thầy?
Đáp:Ông Táo là một chuyện mê tín của dân gian, mục đích là để răn người làm điều ác, vì làm điều ác là ông Táo sẽ về chầu Trời tố cáo tội ác trong năm, và Ngọc Hoàng sẽ cho giáng họa và người làm ác sẽ chịu biết bao nhiêu đau khổ. Mũ hia áo mão của ông Táo giống như mũ hia áo mão của một vị quan phong kiến. Ông Táo không có thật mà chỉ là một tưởng tri của loài người để khiến cho người ta sợ mà không làm điều ác.
Từ câu chuyện dân gian răn nhắc đừng làm ác, biến dần thành một phong tục đến cuối năm nhà nào cũng đều cúng ông Táo, để ông về tâu bớt những chuyện làm ác của mình, để ông Trời không có gieo tai họa. Câu chuyện biến dần thành câu chuyện lo lót hối lộ. Từ câuchuyện răn nhắc đừng làm ác thì dần dần biến thành phi công lý, đạo đức (hối lộ mũ hia giày, quần áo, cá chép cúng bái thần linh là một hình thức hối lộ).
Nằm mộng thấy ông Táo về đòi, đó là tưởng mộng chứ ông Táo đâu có thật. Người ta huyền thoại nhiều câu chuyện về Táo quân “Một bà hai ông” bây giờ đã thành một phong tục truyền thống dân tộc cứ đến ngày 23 tháng chạp nhà nhà đều cúng đưa ông Táo về trời.
Cho nên câu chuyện Táo Quân là câu chuyện tưởng tượng, chứ không có thật Táo Quân, chỉ có người vô minh mới tin rằng có thật. Cúng lễ Táo Quân ngày 23 là phong tục mê tín dân gian.
(Trích Đường Về Xứ Phật tập VII- HT Thích Thông Lạc)
|
|
|
| Nắng ấm tại Anfield! |
|
Đăng bởi: trangtrendy - 01-18-2011, 11:45 AM - Diễn đàn: Bóng đá
- Không có trả lời
|
 |
Liverpool dưới triều đại Kenny Dalglish vẫn chưa thắng nhưng nét tích cực trong lối chơi của “Lữ đoàn đỏ” đủ để CĐV hi vọng
>> Luis Suarez chuẩn bị rời Ajax đến Liverpool
>> Torres tin tưởng tuyệt đối vào khả năng trở lại của "The Kop"
>> Liverpool vẫn chưa thắng: Không lối thoát?
>> Liverpool và hành trình chông gai
Kể từ khi được Dalglish dẫn dắt, đội chủ sân Anfield chưa biết thắng trận. Đầu tiên là trước MU ở vòng 3 FA Cup tiếp đó là tới trận thua Blackpool 1-2 và mới nhất là trận hòa 2-2 với đối thủ cùng thành phố Everton ở cuối tuần trước.
Ở hai trận đấu gần nhất, đều là đội dẫn bàn trước nhưng cuối cùng phải rời sân trong bối cảnh chỉ một lần duy nhất có nổi 1 điểm.
![[Image: tai1.jpg]](http://www1.bongda.com.vn/data/Image/2011/Thang01/18/tai1.jpg)
Các CĐV Liverpool kỳ vọng nơi Dalglish
Tuy nhiên quan trọng nhất là tinh thần thi đấu của Liverpool có dấu hiệu hồi phục, cách mà Torres, Kuyt ghi bàn và sự nỗ lực của cả một tập thể rệu rã là điều đáng để ghi nhận. Tích cực và tích cực dù chiến thắng vẫn chưa đến nhưng mọi thứ ở Anfield đang trở lại trong ánh sáng ấm áp của những giá trị đã được khẳng định.
Làm thế nào để các CĐV lạc quan vào sự hồi sinh của đội bóng? Có lẽ đó là những gì tinh túy nhất trong nửa cuối thời gian hiệp 2 đá với Everton. Torres, Kuyt liên tục gây sức ép lên phần sân đối phương và họ sẵn sàng phạm lỗi khi cần thiết dù vị trí của họ là tiền đạo. Tiếp đến là Raul Meireles khi mà tiền vệ người Bồ Đào Nha thay thế quá tốt vị trí của thủ quân Gerrard làm chủ khu trung tuyến. Bàn thắng mở tỷ số cho thấy sự nhạy cảm của cựu cầu thủ Porto.
Hàng phòng ngự cũng chơi tốt hơn so với những vòng đấu trước dù chẳng ai phủ nhận, sự vắng mặt của Carragher để lại quá nhiều lỗ hổng cho hàng thủ Liverpool.
Dẫu vậy, mọi thứ đang tốt lên. Cuối tuần này, họ sẽ phải làm khách của Wolverhampton, CĐV Liverpool hi vọng, họ sẽ được ăn mừng chiến thắng đầu tiên của đội nhà.
>> Luis Suarez chuẩn bị rời Ajax đến Liverpool
>> Torres tin tưởng tuyệt đối vào khả năng trở lại của "The Kop"
>> Liverpool vẫn chưa thắng: Không lối thoát?
>> Liverpool và hành trình chông gai
Theo Bongdaplus
Xem thêm:benh vien mat
mua ban xe may cu
mua ban xe oto
ban dien thoai cu
may tinh xach tay cu
ket qua xo so
|
|
|
| Đi học vẽ Airbrush |
|
Đăng bởi: airbrushmiracle - 01-18-2011, 11:30 AM - Diễn đàn: Định hướng nghề nghiệp
- Trả lời (2)
|
 |
Thi đại học, mà RỚT. Thiệt là cũng buồn lắm. Nói ôn thi thì cũng không thích, vì trước là chiều ý gia đình thui, mình thấy hình như mình không có khiếu học lắm thì phải, chỉ khoái nhất là mấy chuyện vẽ vời, mà học khả năng như mình làm sao dám mơ tới ĐH Mỹ Thuật hay Kiến Trúc. Thế mới chán!!!
Nói chuyện với 1 huynh cũng ở trên mình (mình quê BMT), tới tiệm thấy vẽ trên nón bảo hiểm và xe máy thấy hay thiệt, trước giờ không hề biết, nhưng mà thấy có vẻ như tay nghề chưa tới lắm. Hỏi ra mới biết huynh này học dưới Sài Gòn, mình thấy ok quá, cái này học xong về làm cũng được à nha, mình nghĩ miễn mình làm tốt và cố gắng thì sẽ lên tay nghề thôi (cộng thêm chút năng khiếu nữa' hehe...)
Sau 1 thời gian tìm tòi trên mạng, mình đưa cho anh chị coi trước, dù gì cũng dễ nói chuyện hơn ba mẹ, vậy mà anh chị mình cũng thích quá trời nên giúp 'thuyết khách' cho mình khăn gói xuống Tp để đi học nghề. Dĩ nhiên cũng tham khảo nhiều chỗ nhưng khoái nhất ABMiracle, thấy chỗ học cũng tốt mà mấy sản phẩm bên đó làm ra cũng hơi bị đẹp.
Tới giờ cũng học được gần 2 tháng rồi, vô học cùng với mình cũng có thêm 2 bạn BMT nữa (có duyên ghê), thêm 1 bạn Gia Lai, 1 anh mãi tận Điện Biên, 1 nhóc ở Long Xuyên và 1 chị Việt kìu hẳn hoi nữa. Hình như ai đi học cái này cũng có chút màu 'khìn khìn' thì phải, nên chỗ học lúc nào cũng huyên náo, từ người ít nói cũng 'lột lưỡi' thành két hay sao ah
2 người m thân nhất, nhóc Long Xuyên và anh thầy giáo ở mãi tận Điện Biên
![[Image: 5251190882_0071eb9fd1_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5045/5251190882_0071eb9fd1_z.jpg)
Chơi và giỡn thì khỏi nói rồi, nhưng khi học cũng tập trung lắm à nha, tất cả là bạn học cùng với mình
![[Image: 5251190946_fd53bf6748_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5082/5251190946_fd53bf6748_z.jpg)
Ngoài học vẽ còn phải học luôn làm nền và phủ bóng để đến khi mở tiệm có thể làm sản phẩm hoàn chỉnh, chứ biết mỗi vẽ là sai này 'đuối'
Bạn bên tay trái cũng là học vẽ, nhưng đang tập lên nền, còn anh mặc áo đen là thợ sơn chính, hay bị chọc là siêu nhân ruồi, vì mang cái mặt nạ phòng độc (cũng là 1 tay siêu quậy)
![[Image: 5251190978_c1c261f698_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5128/5251190978_c1c261f698_z.jpg)
Vài 'tác phẩm' của bọn mình, sau 1-2 tháng dùi mài 'bút airbrush'
![[Image: 5250587069_fa974a8bc6_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5005/5250587069_fa974a8bc6_z.jpg)
Dĩ nhiên là mới học nên vẽ còn gà lắm, 6 tháng mới ra nghề. Mình cũng mong với lịch học 'dã man' từ thứ 2 đến thứ 7 (nghỉ có mỗi ngày CN) và luyện hơn 8 tiếng/ngày (từ 8 giờ sáng đến 5g30 chiều) thì sau khóa học mình sẽ làm được những sản phẩm lung linh như mấy anh thợ chính bên này, phải nói là tay nghề ko sao chê nổi, nhưng ko có dấu nghề đâu, hỏi gì là chỉ nấy liền. Show vài hình sản phẩm của mấy ảnh tham khảo nè ... ngưỡng mộ lắm lắm!!!
Bên tay trái là vẽ trên xe Exciter, tay phải là vẽ trên Attila
![[Image: 5251191044_0051138332_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5087/5251191044_0051138332_z.jpg)
Mặt nạ PCX / Exciter Sói Đen
![[Image: 5251191074_5d5bac98a4_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5082/5251191074_5d5bac98a4_z.jpg)
Cái này là sơn tem đấu trên AB - nhìn phát ghiền
![[Image: 5251191160_ffe58a92ff_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5166/5251191160_ffe58a92ff_z.jpg)
Vẽ trên mặt nạ Attila Đời đầu & Atti Vic
![[Image: 5250587243_9b47732c55_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5242/5250587243_9b47732c55_z.jpg)
Tem đấu trên moto
![[Image: 5250587289_2c90af7330_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5248/5250587289_2c90af7330_z.jpg)
Tem đấu Nhám trên Nou LX
![[Image: 5250587327_7b63cf6af5_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5244/5250587327_7b63cf6af5_z.jpg)
Vẽ Hổ trên Elizabeth
![[Image: 5251191330_bbf8613286_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5289/5251191330_bbf8613286_z.jpg)
Còn vẽ cả trên Laptop, Iphone, mũ bảo hiểm, nói chung cái nào mình thấy cũng mê, không biết bao giờ mình mới làm được như vậy
![[Image: 5251191388_9c327ca4cc_z.jpg]](http://farm6.static.flickr.com/5002/5251191388_9c327ca4cc_z.jpg)
Mình thì đang tập tành vẽ 1 em nón bảo hiểm Noel để sắp tới về tặng bạn gái, mình vẽ xong thấy ok là up lên đây khoe liền....
|
|
|
| Phần mềm đọc sách với định dạng .Pdf và .Prc |
|
Đăng bởi: KatouKip - 01-18-2011, 11:04 AM - Diễn đàn: Phần mềm hay - Tiện ích hay
- Không có trả lời
|
 |
Như tất cả các bạn đã biết ,các ebook trên thị trường IT thường có 3 dạng là .pdf , .chm và .prc .Ngoài ra còn có một số loại khác nhưng thông dụng ,nhiều nhất vẫn là 3 dạng trên. Trong đó .chm thì window đã hỗ trợ nên chúng ta không cần cài nữa , nên mình chỉ đề cập đến cách cài đặt 2 phần mềm để đọc sách với định dạng .pdf và .prc .
Trước khi cài đặt thì bạn xem thử máy tính của bạn đã có những chương trình như adober reader , mobipocket reader chưa ? Để kiểm tra bạn có thể làm theo cách sau : Start >> Control Panel >> ![[Image: anhso-211249_1.jpg]](http://farm3.anhso.net/upload/20110105/21/o/anhso-211249_1.jpg)
Nếu có rồi thì bạn có thể làm việc bình thường với định dạng .prc và .pdf
Nếu chưa có thì bạn tiến hành theo các bước mình hướng dẫn nhé.
1/Download và cài đặt phần mềm đọc Pdf
Phần mềm Adobe reader rất nặng nên nếu chỉ phục vụ cho việc đọc sách không thì các bạn không nên cài nó, mình giới thiệu các bạn phần mềm Foxit reader, tính năng không thua gì Adobe cả, mà dung lượng thì cực nhẹ vì thế mình cũng dùng Foxit reader.
![[Image: 2a4u4w42566998.png]](http://img263.imageshack.us/img263/7985/2a4u4w42566998.png)
[align=center] Code: [url=http://uhm.vn/forum/sure.php?url=http%3A%2F%2Fwww.mediafire.com%2F%3Fx49xxpyo5zc3yrw]Here[/url]
[/align]
Sau khi các bạn download xong thì chúng ta tiến hành cài đặt. Đây là bản Portable nên ko cần cài đặt mà chỉ cần các bạn giải nén ra thôi. Làm như sau:
- Tại file bạn down về kích chuột phải chọn Extract here để giải nén
- Bạn tiến hành cài đặt bình thường như các phần mền khác cụ thể như sau:
Sau khi cài đặt xong trên Destop xuất hiện là ok
2. Download và cài đặt phần mềm đọc Prc : các bạn tham khảo tiếp ở đây
|
|
|
| [Down truyện dài ] - Phấn Hoa Lầu Xanh - Tào Đình |
|
Đăng bởi: KatouKip - 01-18-2011, 10:53 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Phấn hoa lầu xanh - bước đột phá của “nhà văn mạng” Tào Đình
Nổi tiếng với những tiểu thuyết tình cảm đậm chất thành thị và chân thực, nhưng Tào Đình lại chọn bối cảnh cổ trang cho tiểu thuyết mới nhất của mình như một bước đột phá. Ngay khi ra mắt tại Trung Quốc, Phấn hoa lầu xanh đã là một hiện tượng trên thị trường sách khi bán rất chạy và được cả độc giả lẫn giới phê bình đánh giá cao. Tiểu thuyết là câu chuyện tự thuật về cuộc đời của một cô gái tài sắc vẹn toàn thời Bắc Tống mang tên Sở Sở. Sinh ra trong một gia đình gia giáo với thân phận của một tiểu thư cành vàng lá ngọc được dạy dỗ cẩn thận, cầm kì thi họa đều tinh thông nhưng chính những tình yêu lại đẩy cuộc đời Sở Sở đến chỗ đa đoan. Cuộc đời người con gái ấy đã gợi rất nhiều suy nghĩ cho độc giả về sự mong manh của những kiếp người, của hạnh phúc và cả cái chết…
Mang theo mối tình câm với người anh họ để lên xe hoa về nhà chồng, Sở Sở bắt đầu chuỗi ngày bất hạnh của mình bằng đêm tân hôn đầy ám ảnh với một cô gái mới chớm tuổi trăng tròn. Đầu tiên đó là cuộc sống vợ chồng tràn ngập cô đơn và buồn tủi bên cạnh Ngô Văn Bác - người con trai đã được chính bố mẹ cô chọn lựa. Bất hạnh thay đó lại cũng chính là người chồng đã bạc bẽo với cô đi tìm vui nơi khác, rồi chỉ sau một đêm ái ân mặn nồng cũng sẵn sàng ngoảnh mặt đẩy cô ra đường chỉ vì vợ hai bị sảy thai. Những tưởng cuộc hội ngộ đầy duyên số sau đó với mối tình đầu năm nào - người anh họ sẽ đem đến chút ánh sáng cho cuộc đời vốn đã nhiều u ám của Sở Sở. Nhưng không, hạnh phúc với cô dường như chỉ là ảo ảnh khi chính anh ta lại bán cô cho một kĩ viện ở Tô Châu…
Phấn hoa lầu xanh không đơn thuần là những sự kiện nối tiếp về cuộc sống nhiều tiếng cười nhưng cũng lắm nước mắt nơi lầu xanh của Sở Sở. Từng trang sách như những dòng nhật kí thấm đẫm sự day dứt, khao khát yêu thương mãnh liệt của một người con gái trẻ. Suốt đời Sở Sở đi tìm cái gọi là “bình đẳng” và “tự do” nhưng rồi chính cô lại vẫn không vượt qua được ranh giới của bức tường phong kiến. Chính xã hội đó đã đẩy cô đến những bi kịch khủng khiếp: từ một tiểu thư giá ngàn vàng trở thành một “con điếm” biết đủ thủ thuật ái ân rồi lại bẽ bàng gặp lại chính người chồng cũ Ngô Văn Bác nơi kĩ viện…
Độc giả sẽ được tiếp cận với một không gian hoàn toàn mới về tình yêu, hạnh phúc, khổ đau. Lấy bối cảnh là thời phong kiến Trung Quốc xa xưa, dựa vào cốt truyện của dân gian, Tào Đình đã xây dựng số phận bất hạnh của người phụ nữ tài hoa bạc mệnh mang đậm chất cổ điển. Phấn hoa lầu xanh cũng dựng nên một bức tranh rõ nét, nhiều thần sắc về một xã hội bị những lễ giáo phong kiến ràng buộc. Ở đó, người con gái không có quyền tự do lựa chọn cuộc sống cho mình, không có quyền phản kháng lại số mệnh...
|
|
|
| [Truyện Dài] - Đề thi đẫm máu - Lôi Mễ |
|
Đăng bởi: KatouKip - 01-18-2011, 10:51 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Lôi Mễ, là giảng viên một trường Cảnh sát của Trung Quốc. Do đặc thù nghề nghiệp, tác phẩm của anh rất chuyên nghiệp, cẩn mật, rất đáng để tìm đọc.
Trước khi xuất bản, tác phẩm "Đề thi đẫm máu" đã nổi danh trên mạng, được độc giả đón nhận nồng nhiệt, các fan đều gọi tác giả là "thầy"
Một tên sát thủ có sở thích uống hỗn hợp máu của nạn nhân với sữa tươi, hắn có căn bệnh gì đặc biệt hay là con quỷ hút máu bất tử nghìn năm trong truyền thuyết?
Trong thành phố C liên tiếp xảy ra 4 vụ cưỡng hiếp giết người nạn nhân đều là những cô gái trí thức từ 25 - 35 tuổi, đây rốt cuộc là giết người để trả thù hay đơn giản chỉ là cưỡng dâm?
Hàng loạt cái chết bí ẩn thảm khốc của những người sống trong Đại học J liên tiếp xảy ra. Ở mỗi hiện trường vụ án, hung thủ đều để lại gợi ý cho vụ án tiếp theo, nhằm mục đích gì?
Trong hàng loạt các vụ án ly kỳ khiến cảnh sát bàng hoàng bó tay, cậu sinh viên Phương Mộc trầm mặc kiệm lời đột nhiên bị cảnh sát lôi vào cuộc. Tên ác quỷ giấu mặt lần lượt giết hại những người bạn của cậu, vì sao? Khi câu trả lời được vén màn bí mật, thì đề thi tàn khốc đã bị tích 5 dấu X đẫm máu. Một cuộc đấu trí so tài khốc liệt đầy kịch tính nổ ra... Ai sẽ là người thắng cuộc?
[INDENT] Phần dẫn
Quái vật
Đêm hôm qua, bọn họ lại đến tìm tôi!
Họ vẫn không nói gì, chỉ im lặng đứng bên đầu giường tôi. Còn tôi thì vẫn cứng đờ người, nằm bất động trên giường, cứ trơ mắt nhìn những cơ thể bị cháy đen, không đầu, vây xung quanh mình.Còn anh ta, anh ta cũng vẫn thì thầm bên tai tôi: “Thực ra, cậu cũng giống tôi thôi!”
Tôi đã quá quen với việc gặp gỡ bọn họ lúc đêm khuya, thế nhưng, toàn thân vẫn đầm đìa mồ hôi.
Cho đến khi họ lặng lẽ bỏ đi, tôi mới lại nghe thấy hơi thở đều đều của Đỗ Ninh bên giường đối diện.
Ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ soi vào, ánh đèn trong phòng ký túc xá đã tắt từ lâu, cảm thấy hơi lành lạnh.
Tôi gắng gượng trở mình, sờ được con dao găm để dưới gối, cảm nhận được sự thô ráp, sần sùi của cán dao, hơi thở dần bình thường trở lại.
Rồi tôi chìm vào giấc ngủ mê man.
Thỉnh thoảng tôi cũng quay về thăm trường cũ - trường Đại học Sư phạm. Tôi ngồi bên vườn hoa trước cổng ký túc xá nam sinh số 2, ở đó trước đây có một cây hòe cổ, bây giờ là những loài hoa sặc sỡ đang rung rinh trước gió. Tôi thường trầm ngâm ngắm tòa nhà ký túc xá hiện đại 7 tầng trước mắt, cố hình dung lại dáng vẻ trước đây của nó: gạch đỏ đã bạc màu, những cánh cửa sổ gỗ lung lay như sắp rụng, cánh cổng sắt to nặng nề han gỉ.
Và cả những khuôn mặt trẻ trung đã từng đi ra đi vào tòa nhà này. Đột nhiên, tôi thấy lòng mình trĩu nặng nỗi thương cảm, giống như bị một thứ tình cảm yếu mềm tấn công. Và cánh cửa ký ức lại bất giác thoáng hé mở, liên miên không dứt, không thể nào khép lại được.
Nếu bạn quen biết tôi, bạn sẽ cảm thấy tôi là một người kiệm lời, ít nói. Phần lớn thời gian, tôi đều cố gắng được ở riêng một mình, ăn một mình, đi lại một mình, thậm chí khi lên giảng đường, tôi cũng cố tránh ngồi cùng với người khác.
Đừng có lại gần tôi! Tôi thường dùng ánh mắt này để ngăn cản những người có ý tìm hiểu, tiếp cận tôi. Tất cả mọi người đều có vẻ kính trọng nhưng rất xa cách tôi. Còn tôi, tôi đã quen thuộc tính cách và thói quen sinh hoạt của những người xung quanh. Nếu trong giảng đường, nhà ăn hay trong vườn trường, bạn nhìn thấy một kẻ sắc mặt nhợt nhạt, mặt mày khinh khỉnh nhưng luôn chú ý đến người khác, người đó chính là tôi đấy.
Tôi ở phòng 313 tòa nhà B, khu ký túc xá 5 Nam Phạm của trường Đại học J. Bạn cùng phòng tôi tên Đỗ Ninh, đang học thạc sĩ chuyên ngành Pháp lý. Chắc là vì ở chung một phòng, cậu là một trong số ít người hay trò chuyện với tôi trong Học viện Pháp lý. Cậu là người tính tình lương thiện, có thể nhận thấy được rằng, cậu đã cố gắng tạo mối quan hệ tốt với tôi, để tôi không trở nên quá cô độc trong học viện - mặc dù tôi cũng chẳng mấy để tâm đến điều này - nhưng, tôi không khước từ việc thỉnh thoảng trò chuyện với cậu và cả với cô bạn gái có vẻ nũng nịu thái quá của cậu.
“Nào, cùng ăn nhé!”
Tôi đang cầm bát, vừa ăn bát mì cay trộn, vừa tập trung tinh thần xem một bức ảnh và lời chú thích dưới bức ảnh trên máy vi tính, không để ý thấy Đỗ Ninh và bạn gái cậu vào phòng từ lúc nào.
Đó là một xiên thịt dê nướng, bên trên rắc ớt cay và các hương liệu tẩm ướp, nước mỡ vàng đang nhỏ xuống, tỏa ra mùi nướng cháy.
Tôi nghĩ, lúc đó chắc mặt tôi phải trắng bệch hơn bức tường đằng sau.
Tôi ngẩn người nhìn xiên thịt dê đang giơ ra trước mặt tôi, trong cổ họng kêu lục bục mấy tiếng, sau đó, tôi nôn hết nửa bát mì vừa ăn xuống cái bát đang cầm trong tay.
Tôi bịt miệng, bê cái bát đầy đồ nôn còn bốc khói lao ra khỏi phòng, đằng sau thấy vang lên giọng nói kinh ngạc của Trần Giao: “Anh ấy sao thế nhỉ?”
Tôi rũ rượi cúi người vào bồn rửa trong nhà vệ sinh, lấy nước vã sơ qua lên mặt. Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào tấm gương bị hoen ố trên tường, trong gương hiện ra một khuôn mặt bợt bạt, lấm tấm nước và mồ hôi lạnh, ánh mắt đờ đẫn, khóe miệng còn dính ít thức ăn vừa nôn chưa rửa sạch. Tôi cúi người, lại nôn khan mấy tiếng, cảm thấy dạ dày trống rỗng, quả thực không còn gì để nôn nữa, bèn gắng gượng run rẩy đứng dậy, lại gần vòi nước, uống ngụm nước lạnh, súc súc miệng, rồi nhổ đi.
Ném bát mì vào sọt rác, tôi lảo đảo trở về phòng.
Trong phòng, một mớ hỗn độn. Trần Giao đang khom người ngồi trên giường Đỗ Ninh, dưới đất là bãi nôn, khắp phòng nồng nặc mùi ô uế. Đỗ Ninh bịt mũi, đặt cái chậu rửa mặt trước mặt cô. Thấy tôi vào, Trần Giao ngẩng khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và nước mắt, giơ tay chỉ vào tôi, định nói gì, nhưng lại bị một trận nôn mửa dâng lên, không thể nói gì được.
Đỗ Ninh ngượng ngùng nhìn tôi: “Vừa rồi, Giao Giao không hiểu cậu bị làm sao, rất tò mò, bèn đến nhìn xem cậu đang xem gì trên máy vi tính, kết quả là…”
Tôi không tiếp lời cậu, mà đi thẳng đến máy tính. Đó là một trang web tôi đang xem, trong đó có mấy bức ảnh. Trong số đó, có một bức ảnh là một cái đầu lâu đã bị thối rữa, da ở cổ và đầu đều bị lột. Còn ba bức ảnh khác là thân thể bị chặt bốn chi và hai cánh tay của nạn nhân. Đây là ảnh chụp hiện trường vụ án giết người xảy ra tại bang Wisconsin của Mỹ năm 2000. Tôi đã download mấy bức ảnh này và lưu vào trong file “hủy hoại nghiêm trọng”.
Tôi đứng dậy, bước đến cạnh Trần Giao, cúi người xuống nói: “Em không sao chứ?”
Trần Giao giờ đã mệt lả, nhìn tôi, sợ hãi co rúm lại phía sau.
“Anh đừng có lại gần em!”
Cô run lẩy bẩy giơ tay lên, chỉ vào vi tính, rồi lại chỉ vào tôi, đôi môi run rẩy, cuối cùng cũng ép ra được hai từ: “Quái vật!”
“Giao Giao!” Đỗ Ninh hét lớn, rồi nhìn tôi lo lắng.
Tôi cười với cậu, tỏ ý là tôi không để tâm đến.
Tôi thực sự không hề để tâm đến. Tôi là quái vật, tôi biết điều đó!
Tôi tên Phương Mộc, hai năm trước, trong một trận hỏa hoạn, tôi là người duy nhất may mắn sống sót.
Đọc tiếp những phần tiếp theo tại đây : http://truyenky.vn/showthread.php?t=43681
[/INDENT]
|
|
|
| [Truyện Ngắn] - Em muốn ngủ với anh ~_~ |
|
Đăng bởi: KatouKip - 01-18-2011, 10:50 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
^Một câu chuyện cảm động^
"Hehe , bắt đc anh rồi nhé!" - Cô bé chạy đến và kéo anh ra ngoài .
" Anh này , em có chuyện cần nói với anh "
Ngoài quán rượu sáng và ít ồn ào hơn .
Giọng của cô nàng , 1 cô bé có dáng người nhỏ nhắn, mặc 1 chiếc váy liền màu trắng , cái áo khoác lửng màu đỏ ớt , 1 cô bé khá là sặc sỡ
_ Anh này , anh sẽ ngủ với em chứ ? Em sẽ miễn phí cho anh ...
_ Cái gì cơ hả em ?
Một cậu trai khá cao , cao hơn hẳn cô bé 1 cái đầu 1 phần tư, mặc dù cô này đeo 1 đôi giày có khi phải đến chục phân là ít. Trông anh ta có vẻ to con và cơ bắp .
Anh ta mặc 1 cái áo màu đen , hơi bó sát và quần bò đen . Rõ ràng là anh ta đang giả vờ , vì đến ông trông xe ngồi cách đó 5 mét còn nghe thấy rõ đến từng từ , thế mà anh ta còn hỏi lại
_ Anh sẽ ngủ với em chứ ? Em sẽ không lấy tiền đâu mà . Chỉ hôm nay thôi .
_ Ôi , haha ... Anh không đùa đâu ... Em về mà ngủ với mẹ ấy ... Thôi anh vào đây ...
Anh ta cười lớn , lộ cái răng khểnh dễ thương giống Đăng Khôi.
_ Ơ , anh đừng đi mà , em nói thật đấy! - Cô bé níu tay anh ta - Nghiêm túc đấy , anh ạ . Anh sẽ ngủ với em chứ ?
Anh ta thôi cười , trở lại vẻ mặt nghiêm túc , hơi cúi đầu xuống và dí sát vào mặt cô bé .
Có vẻ anh ta cũng uống được kha khá rồi , hơi thở nhiều mùi rượu.
_ A , nghiêm túc ah ... Vậy em nói đi ... Tại sao đòi ngủ với anh ....
_ Ơ ơ .... Em đang hỏi cơ mà ... Ai cho anh hỏi ngược lại . Anh phải trả lời trước chứ. Anh sẽ ngủ với em chứ ? _Cô bé nhắc lại câu hỏi 1 lần nữa.
_Ừ, vậy câu trả lời là không . Em hài lòng rồi chứ . Mặt em đáng nghi lắm . ( Cười gian )
_ Sao ? ... Sao lại đáng nghi j ? - Cô bé ngơ ngác.
_ Định lừa anh làm bố cái thai hở? - Anh cười hề hề - Trông mặt anh hơi ngố tí thôi , chứ anh không ngu ... Hề hề ...
_ Không .... Không phải thế ....
_ Không phải thế tại sao tự nhiên đòi ngủ với anh ? - Anh ta lại cúi suốt dí sát vào mặt nó .
_ Tại vì ... tại vì ....vì em thích anh ....
_ Thích anh ... Thích anh ... haha ... Vậy anh tên là gì ? - Vẫn dí sát và phả hơi rượu vào mặt nó .
_ Hơ ... Tên là gì thì làm sao em biết được .... - Nó gãi đầu gãi tai.
Nó nhớ lại vài phút trước đây .
" Không , cái anh này thấp quá .......... Anh này thì hơi béo ............ Anh kia đen như gỗ mun ... Cái anh bồi bàn trông đc đc tí thì lại không phải đối tượng ... Mẹ ơi , chẳng lẽ trai đẹp trên đời này tuyệt chủng hết rồi ...."
Cuối cùng nó bị thu hút bởi 1 anh chàng đang ngồi uống rượu ở quầy . Anh ta không đẹp trai , chắc chắn không đẹp trai , nhưng có 1 cái j đó rất là thu hút . Anh ta ko trắng quá , ko đen quá , khuôn mặt góc cạnh , và hơi rậm râu . Và nụ cười , nhất là nụ cười , nụ cười răng khểnh dễ thương giống anh Đăng Khôi.
"Hehe , chết anh rồi nhé , em bắt được anh rồi ... "
----------o0o----------
Còn tiếp ....
|
|
|
| Tuổi 20 và những nỗi buồn vô cớ |
|
Đăng bởi: KatouKip - 01-18-2011, 10:49 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Tôi là một đứa con gái 20 tuổi, tôi là một người bình thường có một cuộc sống bình thường. Ngày ngày, tôi đều đặn lên giảng đường, tôi có một tình yêu với một chàng trai cũng không đến nỗi nhàm chán, tôi có một ngôi nhà hạnh phúc, một đám bạn thân và một con mèo sắp sinh nhật 9 tuổi.
![[Image: Tuoi%2020.jpg]](http://files.chungta.com/Image.ashx/image=jpeg/47f123b136464f2c8b8ff304c5131913-Tuoi%2020.jpg/Tuoi%2020.jpg)
Cuộc sống của tôi xoay quanh từ nhà đến trường và từ trường về nhà, ngoài thời gian ấy tôi vùi đầu vào ngủ hay ôm mặt vào cái máy tính lướt web, game và “chém gió” trên mấy trang mạng xã hội. Ban đầu tôi cho rằng sẽ chẳng thể nào sống được nếu hàng ngày không có internet hay không vào yahoo không dưới hai lần. Tôi đã để cuộc sống trôi đi bao nhiêu ngày như thế nhưng rồi bỗng một ngày tôi nhận ra chẳng có điều gì là thú vị, tôi không thấy vui và những nỗi buồn chẳng đầu chẳng cuối, chẳng có lí do bắt đầu xuất hiện, tôi mang trong đầu một câu hỏi to đùng “Tôi đang sống để làm gì ?”.
Những lúc buồn chán tôi lao ra đường đi mua sắm, tiêu tiền không tiếc, tụ tập bạn bè, cố tìm một cái gì đó để làm cho hết thời gian rảnh rỗi. Nhưng khi về nhà, khi còn lại một mình đối diện với chính mình, những nồi buồn vô cớ lại chất thành đống và tôi chẳng bao giờ có thể tìm ra nguyên nhân tại sao.
Đọc tiếp tại đây
|
|
|
|