| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,141
» Thành viên mưới nhất: Bruno69T90
» Chủ đề: 483,220
» Bài viết: 539,169
Thống kê đầy đủ
|
|
|
| Bật mí về thủ thuật vá màng trinh chỉ trong 10 phút |
|
Đăng bởi: suckhoenamkhoa - 03-02-2013, 07:33 AM - Diễn đàn: Tư vấn Sức khoẻ, Giới Tính
- Không có trả lời
|
 |
Vá màng trinhchỉ được xếp vào một dạng tiểu phẫu, rất đơn giản với những người có kinh nghiệm trong lĩnh vực sản phụ khoa.
Chúng ta cũng đừng kì thị với những người con gái phải nhờ đến sự can thiệp của y khoa với chính cái màng mỏng manh trong cơ thể của mình. Với những bác sỹ sản khoa như chúng tôi, màng trinh chẳng có nghĩa lí gì.
Đơn giản, nó chỉ là một lớp màng mỏng nằm ngoài âm đạo của người phụ nữ, giúp ngăn chặn một số bệnh phụ khoa.Vá trinh rộ lên bởi chính cái trào lưu mua bán trinh, bởi chính cái nhìn hà khắc của những người đàn ông, xã hội về trinh tiết của người phụ nữ.
Tất cả vẫn còn quá nặng nề và cổ hủ… Về một khía cạnh nào đó, tôi cho vá trinh có ý nghĩa nhân văn cao cả hơn là những gì người đời vẫn nghĩ là lừa dối, là tạo hiện trường giả…”Vá trinh, hết sức nhân văn.
Người tìm vá trinh không giới hạn ở bất cứ đối tượng nào trong xã hội, từ học sinh, sinh viên đến người đã đi làm, từ những cô gái ngoan hiền gia giáo cho đến gái làng chơi, từ những người nông dân, lao động tay chân, làm nghề buôn bán cho đến những người có trình độ học vấn cao như giáo viên, nhà báo,… thậm chí là bác sỹ cũng tìm đến.
Tựu chung lại ở họ là đã mất trinh, không muốn người yêu, người bạn đời của mình nghi ngờ. Họ vá lại “cái ngàn vàng” để thoát khỏi nỗi ám ảnh, sự dày vò của người chồng tương lai và mong muốn tìm đến hạnh phúc gia đình thực sự."Đứng trên góc độ y học màng trinh chỉ mang tính chất ngăn chặn vi khuẩn giúp người người phụ nữ tránh được một số các bệnh phụ khoa chứ không hề mang một ý nghĩa gì cả.“
Trong xã hội, người coi trọng trinh tiết, người không coi trọng. Đối với những người đề cao trinh tiết mà lỡ đánh mất vì lý do nào đó, để tự tin khi đi lấy chồng thì chúng tôi sẽ giúp họ lấy lại sự trinh tiết. Nó hết sức nhân văn…,” bác sỹ nói. “Xin nói lại, màng trinh là một lớp màng mỏng manh nằm bên ngoài âm đạo của người phụ nữ. Khi người phụ nữ lần đầu tiên quan hệ tình dục, dương vật của người đàn ông sẽ làm giãn và thủng lớp màng mỏng đó.
Biểu hiện của rách màng trinh là ra máu. Ngược lại, vá trinh là quá trình làm cho lớp màng đó co lại như ban đầu.So sánh với các dạng phẫu thuật, vá trinh là một tiểu phẫu. Nó vô cùng đơn giản với những bác sỹ sản phụ khoa nhưng lại vô cùng mờ mịt với những người không có kinh nghiệm. Có những ca, chúng tôi chỉ mất 10 phút đã khâu vá xong đâu vào đó, lành lặn nguyên vẹn như chưa từng bị xâm hại. Tuy nhiên, cũng có những ca phải mất đến hàng tiếng đồng hồ. Tùy thuộc vào từng đối tượng cụ thể mà có những ca phẫu thuật riêng biệt.
Phẫu thuật vá màng trinh có tỉ lệ thành công cao. Hầu hết các ca vá trinh trở về nguyên trạng như lúc chưa từng bị xâm hại.“Về góc độ y học, nếu ca phẫu thuật diễn ra một cách bình thường, vết mổ không bị nhiễm trùng thì chỉ sau hai tháng ,“chỗ đó” sẽ trở lại nguyên trạng như những cô gái còn trinh tiết.
Mọi quy trình “phá trinh” sau đó đều có những dấu hiệu bình thường như lúc ban đầu, tức là cũng đau, cũng chảy máu… Do đó, việc phát hiện cô gái nào vá lại màng trinh là vô cùng khó khăn…”, việc vá lại màng trinh sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với những cô gái lỡ đánh mất trong những cuộc tình chóng vánh hoặc bị xâm hại.
Tuy nhiên, để có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc thì điều quan trọng nhất vẫn là sự thẳng thắn và chân thật.“Tôi không ngại mà chia sẻ rằng, chính bản thân tôi cũng đánh mất “cái ngàn vàng” khi mới 17 tuổi. Lúc chuẩn bị kết hôn, tôi đã nói thật với chồng mình rằng tôi không còn trinh, rằng tôi có một đống những bệnh tật khác trong người. Ông ấy đã thông cảm và chấp nhận con người của tôi. Tại sao chúng ta lại phải chạy theo một người đàn ông khi họ sẵn sàng quay lưng với mình chỉ vì biết mình đã rách mất cái màng mỏng manh trong cơ thể mình?..
Lớp màng đó là của cơ thể người phụ nữ. Họ có toàn quyền với cơ thể của mình chứ. Nên có cái nhìn rộng lượng và bao dung hơn về trinh tiết. Thứ các cô gái bây giờ phải giữ gìn đó chính là sự đúng đắn, trong sáng trong các mối quan hệ, lối sống và tình yêu.
Nguồn: Phongkhamdakhoathanhtri.com
|
|
|
| Tình yêu thật giản đơn |
|
Đăng bởi: never.cry - 03-02-2013, 07:23 AM - Diễn đàn: Tình yêu người lớn
- Không có trả lời
|
 |
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết.
Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý.
Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt".
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng.
"Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ."
Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
|
|
|
| Hôn anh, thêm lần nữa nhé! |
|
Đăng bởi: never.cry - 03-02-2013, 07:22 AM - Diễn đàn: Tình yêu người lớn
- Không có trả lời
|
 |
Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.
Đó là ngày cuối cùng của tháng Mười, mưa mang cái rét đầu mùa ùa vào lòng Hà Nội. Những con đường trùng xuống, ảm đạm trong một màn mưa miên man và day dứt. Khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của mình, đọc một số tài liệu cho cuộc họp chuyên môn, những hạt mưa hoà vào nhau rồi lăn dài thành những dòng tiếc nuối phía bên ngoài lớp kính, cô gái đó tìm đến trước cửa nhà tôi.
Em đứng trước bậc thềm, giũ nhẹ chiếc ô in hình nhiều bông hoa nhỏ màu cam ngả nâu xếp thành những vòng tròn đồng tâm cho những hạt nước mưa rơi xuống và đưa ngón tay trắng bệch nhấn vào chuông cửa. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng trước tôi, mắt nhìn thẳng, cái cổ cao hơi vươn lên dường như đang cố tìm cho mình âm vực của sự bình tĩnh. Và em tìm được. Bình thản, em nhìn vào mắt tôi:
- Em cần nói chuyện.
Em co người, vùi mình vào chiếc gối màu xanh nhạt đặt ở góc chiếc ghế đệm trắng, mắt nhìn đăm đăm vào bức tranh "Phố" treo ở bức tường đối diện. Tôi lặng im nghe em nói, lặng im như từ trước đến giờ vẫn vậy, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.
Người ta nghĩ em nên có một người có thể khiến em tin tưởng và tâm sự, bởi có một ngày, họ nhận ra em không có đến một người bạn thực sự. Em chìm trong câu chuyện của mình, miên man nói, mắt vẫn không rời bức tranh trên tường – bức tranh vẽ một góc phố nào đó của Hà Nội với những đường nét đơn giản và gam màu của quen thuộc của mùa Thu. Câu chuyện dài ra theo những lúc đến giảng đường, về nhà, ngồi vào bàn ăn, bữa trưa một mình, những món ăn từ rau đến thịt, đến cả chiếc đĩa đựng những quả táo, chiếc găng tay lấy đồ nướng trong lò của cô giúp việc tên Hoài, chương trình tivi lúc ba giờ chiều, chiếc áo dài cô biên tập viên mặc, bản nhạc đàn bên dương cầm đứt đoạn bởi cơn mưa, và mùi mưa lạnh giá tràn căn phòng...
- Bây giờ anh muốn làm gì? – Em đột ngột quay sang và hỏi tôi.
- Làm gì à? – Tôi hỏi lại trong lúc tìm kiếm một suy nghĩ – Tôi muốn một giấc ngủ dài, quên tuốt những cuộc họp rắc rối. Khi tỉnh dậy, tôi sẽ ăn một tô phở nóng.
- Em chẳng thích ngủ, và cũng chẳng muốn ăn phở. – Em nhún vai.
...
- Em chỉ muốn đi...
...
- Hôm nay đủ rồi. Em về đây!
- Đủ rồi? – Tôi nhìn em hoài nghi.
- Vâng, đủ rồi!
- Tôi thấy có chuyện gì đó khác!
- Anh mắc bệnh nghề nghiệp nặng quá rồi đấy. Có lẽ với bác sỹ tâm lý thì đầu óc ai cũng có vấn đề! – Em cầm chiếc ô với những vòng tròn hoa đồng tâm lên, bước về phía cánh cửa.
- Em cứ quay lại nếu thấy cần!
...
Đó là cuối chiều của một ngày cuối tháng Mười, trời tối sớm, không gian là một màu ảm đạm và buồn bã. Bốn mươi lăm phút sau khi 'bệnh nhân' của tôi bước ra khỏi cánh cửa, tôi đã quay lại và tiếp tục nhấn chìm mình trong đám tài liệu với mong muốn về một giấc ngủ dài và tô phở nóng sau khi thức dậy. Ngoài cửa kính, mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, những cành cây run rẩy trong từng cơn gió lạnh.
Trong một thoáng, tiếng chuông cửa kéo tư tưởng vừa tự do bay tung lung quay lại với căn phòng nhỏ. Cô gái ấy lại đang đứng trước cửa nhà tôi, tay giũ nhẹ chiếc ô in hình những bông hoa li ti xếp thành nhiều vòng tròn đồng tâm. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng đó, những sợi tóc thấm nước mưa, bết lại thành những lọn nhỏ, vai áo trắng và gấu quần jeans thì đã ướt nhẹp. Em ngước lên, lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt trong suốt, đôi môi mím chặt và cố giữ cho mình đứng vững trên đôi chân run rẩy vì lạnh.
- Tôi nhớ em có mang ô!
- Vâng... – Em cúi mắt xuống.
- Vào đi ! – Tôi đẩy vai em qua khỏi cánh cửa. – Và nói cho tôi nghe đã xảy ra chuyện gì.
Căn phòng tê cứng trong im lặng. Em so vai trong chiếc chăn mỏng và duỗi nhẹ những ngón chân đỏ ửng – dường như đã đi bộ rất xa, xoay nhẹ người trong bộ đồ rộng rãi tôi đưa em thay trước đó, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào bức tranh 'Phố' treo trên tường, màu sắc ấm áp hơn đôi chút với cái chụp đèn vừa bật sáng. Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh và chờ đợi. Cảm giác thật khó tả khi nhìn vào em trong khoảnh khắc đó, giống như em đang quay lưng về phía tôi, quay lưng lại với thế giới đằng sau, gương mặt chìm trong bóng tối của sự cô độc đang khao khát được chia sẻ. Em nhắm mắt:
- Ba mẹ em ly hôn rồi. Sáng nay mẹ đã lên máy bay...
...
- Mẹ sang Ý, còn em thì chưa bao giờ thích nước Ý cả. Em chỉ muốn Hà Nội.
...
- Ba nói với em: "Ba rất tiếc". Và chiều nay, ba đi Nha Trang dự hội nghị...
...
- Cô Hoài rất buồn vì mẹ đi. Chiều nghe tin con trai cô ấy ở quê ốm. Thế nên cô ấy đã xin nghỉ ba ngày... Em dặn cô ấy nghỉ một tuần. Em nói em tự lo được...
...
- Dù sao em cũng đã 21 tuổi rồi. Em đã rất lớn. Em đã học qua lớp nấu ăn, biết dọn nhà, đến trường, về nhà, chơi dương cầm hoặc xem tivi khi buồn... Không còn là con bé 6 tuổi phải để người lớn giục đi ngủ...
...
- Ba không hay ở nhà với em. Mẹ cũng thế...
...
- Suy cho cùng, em chỉ quen với sự có mặt của cô Hoài. Em chẳng thấy có gì thay đổi ngoài sự vắng mặt của cô ấy. Nhưng...
...
- Hôm nay em ở lại đây được không ? – Em choàng mở mắt rồi quay sang nhìn tôi, vẫn ánh nhìn trong suốt nhưng lấp lánh những niềm hy vọng của một đứa trẻ.
- Nếu em muốn. Nhưng em sẽ nấu bữa tối, đồ ăn có trong tủ lạnh. – Không tỏ ra ngạc nhiên, tôi khoát tay làm một động tác chỉ về phía nhà bếp.
Em nhoẻn cười, gạt chiếc chăn mỏng sang, đi về phía nhà bếp, bỏ mặc tôi phía sau – đăm đăm nhìn vào bóng gót chân em thấp thoáng sau gấu quần phải xắn lên vì quá dài.
...
Đó là một buổi tối của ngày cuối tháng Mười, căn phòng hơi se lại bởi cái rét đầu tiên vừa mới về ngày hôm qua giữa lòng thành phố. Phòng ăn ấm áp với những chiếc đèn rủ xuống từ trần nhà, toả ra thứ ánh sáng màu mật ong loãng dịu nhẹ. Em đặt tô canh xuống bàn, đến gần và hôn nhẹ lên tóc tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn em. Em cười :
Như một gia đình vậy !
Ừ, "như một gia đình". Đã lâu rồi, tôi không thấy trong lòng nhẹ nhõm đến lạ lùng như vậy. Có lẽ việc sống quá lâu với những bữa ăn một mình khiến khoảnh khắc này trở nên rất khác biệt.
- Tại sao anh không sống với ba mẹ?
- ...
- Ba mẹ anh không giống ba mẹ em. Họ vui hơn mà! – Em ngước mắt nhìn lên những chiếc đèn, mắt long lanh sáng với những ý nghĩ vui vẻ về ba mẹ tôi.
- ...
- Anh thử món canh đi. Em vừa đọc công thức làm nó trên gói hạt nêm. – Em mỉm cười – Em chưa từng làm, cũng chưa ăn bao giờ. Hồi trước, em gọi đó là Món canh cho Thỏ. Có quá nhiều loại củ, anh thấy không...
- ...
- Anh thấy ngon chứ? Cả món này nữa... Trong tủ của anh rất nhiều đồ... Chị ấy mua cho anh hả?
- "Chị ấy"? – Tôi ngước lên – À, mẹ tôi.
Em ngậm đầu đũa, mắt lại ngước về phía những bóng đèn.
Phần còn lại của bữa tối trôi qua im lặng. Gần hai năm, tôi đã tạo ra một thói quen là nghe em nói và không can thiệp nhiều vào mạch ngôn từ của em. Cho đến lúc muốn nói về bữa tối dành cho Thỏ với 70% rau củ quả thì bắt gặp những suy nghĩ trong mắt em. Ừ, có lẽ sự vui vẻ lúc này đối nghịch quá với nỗi buồn em mang theo. Có một gia đình vừa mới tan vỡ.
...
Đó là đêm cuối tháng Mười trời mưa, khi đồng hồ đang chỉ về những giờ cuối cùng của ngày, cô gái ấy và tôi đang ngồi trên những chiếc ghế khác nhau, theo dõi một chương trình tổng hợp bóng đá. Một lát sau, em đứng dậy, làm một điệu bộ rón rén rất buồn cười và đi về phía tôi trên những ngón chân. Em ngồi xuống tấm thảm dưới chân tôi, vươn tay choàng qua cổ tôi:
Em chỉ muốn được ôm thật chặt!
Một vài giây để cảm nhận mùi hoa Lavender trên tóc em.
Lẽ ra anh nên nói những lời vui vẻ trong bữa tối chứ? Ăn tối với anh thật là chán!
...
Tôi đưa tay và ôm lấy em. Cái ôm chặt tốt cho một thân thể rã rời sau những ngày mệt mỏi. Nghe cánh tay em siết lại trên cổ tôi, để gần nhau thêm một chút.
- Nếu em muốn hôn anh thì sao? – Em thì thầm cùng với một nụ cười nghịch ngợm.
- Em có biết mình đang đi đâu không?
- Có!
Và chỉ một động tác đơn giản, em áp môi em vào môi tôi. Đó là những thời khắc cuối cùng của tháng Mười, khi ngoài trời, mưa vẫn nặng hạt rơi, gió thổi lạnh từng cơn, và phía bên trong căn phòng, chúng tôi đã hôn nhau rất lâu...
...
- Anh sẽ nhường giường của anh cho em chứ?
- Em sẽ ngủ ở salon, tiểu thư ạ!
- Đàn ông galant sẽ nhường giường nệm cho phụ nữ và ngủ ở trên ghế!
- Hãy ra salon nằm đi, em sẽ có một chút kinh nghiệm mới mẻ. Tôi nghĩ là em đã chán giường nệm rồi đúng không?
- Anh không galant chút nào!
- Cảm ơn vì lời khen!
Tháng Mười đang trôi qua những giây cuối cùng. Khi cô gái ấy đã cuộn mình trong tấm chăn ấm và nằm im trên ghế salon trong phòng khách, khuôn mặt giấu vào chiếc gối mềm màu xanh cốm nhạt, tôi trở lại phòng ngủ, khép cửa lại và vùi người vào đám chăn gối của mình. Tôi đã nghĩ, nếu có thể, tôi muốn hôn cô ấy thêm một lần nữa, và có thể là một lần nữa, một lần nữa...
...
- Em vừa bò vào giường tôi đấy! Em là một cô bé hư hỏng ! – Tôi gối đầu lên cánh tay mình, hé mắt nhìn em trong ánh đèn ngủ màu cam nhạt.
- Không, em không hư hỏng! – Em chun mũi bướng bỉnh. – Ở ngoài đó sợ lắm, gió cứ thổi mãi. Cành cây đập vào cửa sổ nhà anh nghe như có ai gõ cửa vậy!
- Em thật nhát gan, chẳng chịu nổi lấy năm phút một mình!
- Không! Chẳng qua đây đâu phải nhà em? Em không quen.
- Em đã lê la ở đây gần hai năm rồi!
- Nhưng vẫn không phải nhà em...
- Em không sợ tôi sẽ làm gì em sao?
- Anh sẽ làm gì em à?
- Có thể!
- Nhưng em đang mặc một bộ đồ buồn cười và chẳng sexy chút nào hết!
- Thế thì sao? Em không thấy lúc nãy tôi hôn em rất say sưa đấy à?
- Anh thích hôn em đấy chứ?
- ...
- Đấy là nụ hôn thứ hai của em.
- Thứ hai?
- Lần đầu tiên khi em học lớp 11, cậu bạn cùng lớp. Em thấy nó rất khó chịu và bọn em đã không hẹn hò thêm nữa.
- Vậy lần này thế nào?
- Khó chịu bình thường! – Em cười.
- Em nói dối. Tôi thấy là em cũng rất say sưa!
- ...
- Thôi ngủ đi. Em tránh xa tôi ra. Tôi sợ những móng tay của em! Nếu thức khuya hơn nữa, mai tôi sẽ muộn làm và tôi sẽ giết em.
- Được thôi! – Em nhướn mày và quay đi.
Chúng tôi nằm quay lưng vào nhau. Tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cô gái ấy, một luồng ấm áp với những cảm xúc rất buồn cười. Bên cạnh tôi, một cô gái 21 tuổi, dường như chưa kịp lớn bởi tuổi thơ thiếu sót quá nhiều ký ức, để thậm chí không thể cảm nhận được sự tan vỡ, không biết cách khóc khi ba mẹ mình ly hôn, nói rất nhiều mỗi lần đến gặp tôi, chỉ yêu cầu được lắng nghe bởi như thế với em đã là đủ, đề nghị được ở lại nhà tôi vào một tối tháng Mười mưa lạnh buốt và chui vào giường tôi lúc Mười hai giờ đêm nhưng lại làm cho tôi có cái cảm giác thật yên lòng, vì tôi biết mình sẽ không "làm gì".
Sự xuất hiện của em trong căn nhà buồn tẻ này đã trở nên tự nhiên và thân quen quá đỗi. Có lẽ đó là, cảm giác cần che chở và không thể làm tổn thương một cô gái đã quen với việc bị thương quá nhiều trong đống nhung lụa của mình...
...
Khi tôi đi làm, cô gái ấy vẫn đang còn say ngủ, mặt quay về phía tôi nằm nhưng hai bàn tay thì giấu dưới gối. Tôi để lại cho em một mấu giẩy ngắn gọn: "Tự lo bữa sáng nhé!" và vội vã ra khỏi nhà. Lúc trở về, tôi nhận được một mẩu giấy to gấp sáu lần mẩu giấy tôi để lại, và những gì em viết: "Em sẽ sang Ý tìm mẹ. Khi mẹ đi, em đã trốn trong phòng và không ôm mẹ. Chiều ngày mùng 8 em quay lại Hà Nội. Em cũng đã gọi cho ba và nói ba cắt hợp đồng với anh. Bởi vì, lúc 5 giờ chiều ngày mùng 8 tháng Mười một, nếu anh ra đón em ở Nội Bài, em sẽ trò chuyện với anh miễn phí trong suốt phần còn lại của ngày tháng. Và hôn anh thêm một nụ hôn nữa, một nụ hôn nữa, một nụ hôn nữa..."
Mai Minh
|
|
|
| Giỏ hành lý phát nổ tại bến xe |
|
Đăng bởi: the.myth - 03-02-2013, 07:18 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Đang ngồi chờ xe đi TP HCM, nhiều hành khách mua vé của hãng Phương Trang tại Cần Thơ bỏ chạy tán loạn vì tiếng nổ lớn phát ra từ một giỏ hành lý. Chủ nhân giỏ hành lý đã bị tạm giữ hành chính.
Chiều 28/2, 5 hành khách đã mua vé tuyến Cần Thơ - TP HCM đang ngồi đợi xe tại phòng chờ của hãng Phương Trang ở quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Bỗng một tiếng nổ lớn vang lên, nhiều ghế ngồi bị hất tung. Tất cả vật dụng trong phòng rộng khoảng 25 m2 bị phủ một lớp bụi trắng.
Ba hành khách La Hoàng Sang, Trần Văn Thạnh (cùng 28 tuổi), Dương Thị Thùy Trang (19 tuổi) bị bỏng nhẹ được đưa đến Bệnh viện đa khoa TP Cần Thơ cấp cứu và xuất viện vào chiều cùng ngày. Hai vị khách ngoại quốc ngồi ở dãy ghế cuối kịp chạy thoát cùng nhân viên nhà xe.
![[Image: no-tai-nha-cho-xe.jpg]](http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/be/21/2e/no-tai-nha-cho-xe.jpg)
Sau vụ nổ, nhiều vật dụng trong nhà chờ xe của hãng Phương Trang tại Cần Thơ bị phủ một lớp bụi trắng. Ảnh: Trà Giang
Ông La Ngọc Phú, Giám đốc chi nhánh xe Phương Trang tại TP Cần Thơ cho biết, trước khi xảy ra vụ nổ, camera ghi nhận có hai hành khách mang giỏ xách vào phòng chờ. Lúc mọi người đang hướng mắt về màn hình tivi, một trong hai giỏ xách của khách phát nổ.
Tối cùng ngày, Công an TP Cần Thơ tạm giữ hành chính La Hoàng Sang (28 tuổi, ngụ TP HCM) để làm rõ động cơ mang hỗn hợp hóa chất gây cháy nổ.
Sang khai đã nhiều lần lên mạng Internet tìm hiểu cách gây cháy tạo chữ kết tủa trắng trên mặt đất. Do hiếu kỳ nên Sang mua một kg Kali Clorat (KClO3), một kg bột than hoạt tính, 0,5 kg lưu huỳnh với một chai keo dán sắt tại TP Cần Thơ để mang về TP HCM làm thử nghiệm.
Trà Giang
|
|
|
| Bi kịch của mối tình 'lệch nhịp' |
|
Đăng bởi: the.myth - 03-02-2013, 07:16 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Ở tuổi 17, Sơn đắm mình trong những "cuộc yêu" với người đàn bà độc thân hơn cậu ta 23 tuổi. Người tình có thai, Sơn hoảng hốt khi bị bắt vạ nên sát hại dã man chị này.
Lưu Ngọc Sơn, năm nay tròn 20 tuổi, đã có 3 năm thụ án trong trại giam Xuân Hà. Sơn đang phải trả án 16 năm tù vì tội Giết người.
Thời điểm gây tội ác tàn độc với người tình hơn tới 23 tuổi và đang nuôi con nhỏ, Sơn đang học cấp 3, mới bước vào tuổi 17. Bi kịch đau đớn từ mối tình lệch tuổi là người chết, kẻ vào tù.
![[Image: son.jpg]](http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/be/21/e0/son.jpg)
Sơn đang mong mỏi ngày đoàn tụ với gia đình.
Sơn sinh trong gia đình nghèo ở mảnh đất Hương Khê, Hà Tĩnh. Cả bố lẫn mẹ đều làm ruộng, quanh năm bám đồng để nuôi ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học. Cậu ta là anh cả, ngoài giờ học cũng đỡ đần bố mẹ việc đồng áng.
Nhịp sống bình lặng ấy bị xáo trộn kể từ khi Sơn quen người đàn bà hơn 23 tuổi, chị Lê Thị Huệ, một phụ nữ đơn thân ở gần nhà. Chị Huệ có trang trại nên những lần đi chăn trâu, cắt cỏ, Sơn vẫn thường vào xin nước, nghỉ ngơi hoặc nhiều bữa chị em đi chăn trâu cùng nhau. Lâu dần thành thân quen, Sơn bị cuốn vào vòng xoáy của tình ái.
Sơn bảo những lần quan hệ tình dục giữa hai người chủ yếu diễn ra sau đồi, ở nơi chăn trâu, cắt cỏ. Đến khi mọi việc vượt quá tầm kiểm soát, chị Huệ mang thai và “bắt vạ” thì Sơn hoảng sợ.
Ngày 22/7/2009, Sơn nghỉ học để vào rừng kiếm củi, lúc đến khu vực Đồng Cốc thì gặp “người tình” cũng đang chăn bò tại đây. Giữa hai người lại xảy ra cãi vã về chuyện tình cảm. Cãi cọ một lúc, chị Huệ đã nhặt phân bò ném vào người khiến gã tức tối. Sơn lấy thanh gỗ gần đó đập vào đầu người tình rồi bóp cổ đến chết.
Theo kết luận của Viện Khoa học Hình sự Bộ Công an, chị Huệ chết trong khi đang mang thai và Sơn là cha đẻ của thai nhi trong tử cung của nạn nhân với xác suất 99,99%. Với tội danh giết người vì động cơ đê hèn, gã phải chịu mức án 16 năm tù.
Gã vào tù, đứa em kế phải bỏ học để vào miền Nam kiếm tiền phụ giúp bố mẹ nuôi đứa em út sau cùng ăn học. Sơn tâm sự, mỗi lần thấy bố mẹ hay các em vào thăm, nhìn mọi người tiều tụy cậu ta lại thấy đắng lòng.
Trong thời gian thụ án, Sơn luôn được Ban giám thị đánh giá là phạm nhân tốt, khéo tay và chấp hành đầy đủ mọi nội quy của trại. Dù đường trở về còn "xa", nhưng mỗi ngày, gã luôn tự nhủ phải phấn đấu cải tạo thật tốt để mở ra cơ hội làm lại cuộc đời.
Theo Công an Nghệ An
|
|
|
| Nổ súng hủy hoại nhan sắc người yêu cũ |
|
Đăng bởi: the.myth - 03-02-2013, 07:14 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Bị từ chối nối lại tình cảm, Hiếu mang súng hoa cải đến bắn vào mặt cô gái hắn theo đuổi và mẹ của cô này.
Nạn nhân là Nguyễn Thị Việt Chinh (19 tuổi) cùng mẹ là Phạm Thị Thảo (44 tuổi) trú tại thị trấn Mạo Khê, Quảng Ninh. Kẻ thủ ác là Đặng Trung Hiếu (19 tuổi, ngụ khu Vĩnh Phú, thị trấn Mạo Khê), bạn trai cũ của Chinh.
Theo ông Nguyễn Văn Ứng (50 tuổi, bố của Chinh), khoảng 16h30 ngày 24/2, Hiếu đến nhà tìm con gái ông nói chuyện. Hiếu ngồi giáp với mặt với Chinh, nài nỉ nối lại tình yêu đã có giữa hai người trước kia.
![[Image: 010313_phap-luat_me-con-thieu-nu2_dan-viet.jpg]](http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/be/22/04/010313_phap-luat_me-con-thieu-nu2_dan-viet.jpg)
Chinh và Hiếu ngày còn yêu nhau.
Câu trả lời của Chinh với Hiếu giống như nhiều lần trước là phải tập trung học nên giờ không nghĩ đến tình yêu. Chinh cũng nói không còn tình cảm với Hiếu. Mẹ Chinh khuyên nếu hai đứa đã hết duyên thì hãy tập trung học tập để có công việc tốt. Sau này nếu nối lại, cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn.
Không đạt được mục đích, Hiếu bỏ về. Khoảng một tiếng sau, một người xưng là bạn của Hiếu đến gặp gia đình Chính bảo: "Hiếu về nhà tuyên bố tối sẽ quay lại mang theo hung khí, do vậy gia đình nên đi ngủ sớm, khóa cổng cẩn thận". Ông Ứng đã báo cáo việc này với chính quyền địa phương. Ba bảo vệ khu phố đến động viên và trấn an gia đình ông đừng quá lo lắng vì Hiếu chỉ đe dọa vậy thôi.
19h30 cùng ngày, các thành viên trong gia đình cùng 3 bảo vệ khu phố đang ngồi uống nước thì nghe thấy tiếng nổ lớn, nhiều mảnh đạn bay tới tấp vào nhà. Mặt Chinh và mẹ bê bết máu. Theo các bác sĩ, bà Thảo bị một số viên đạn găm vào mặt và cổ. Chinh bị nhiều viên đạn găm vào mắt, có thể bị mù vĩnh viễn.
Theo cơ quan công an, sau khi bắn vào nơi Chinh và mẹ đang ngồi, Hiếu đã bỏ trốn. Tại hiện trường, công an thu hàng trăm mảnh đạn nhỏ li ti. Đến ngày 25/2, Hiếu đến cơ quan công an đầu thú.
![[Image: 010313_phap-luat_me-con-thieu-nu_dan-viet.jpg]](http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/be/22/04/010313_phap-luat_me-con-thieu-nu_dan-viet.jpg)
Những viên đạn chì được thu giữ.
Ông Ứng cho biết, Chinh và Hiếu quan hệ tình cảm với nhau từ thời là bạn học phổ thông. Do bố mẹ chia tay, Hiếu sống cùng chú thím và ông bà nội.
"Biết chuyện này nhưng gia đình tôi không hề ngăn cấm. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Chinh thi đỗ vào trường giáo dục mầm non tại thị xã Chí Linh (tỉnh Hải Dương), còn Hiếu đỗ vào đại học Công nghiệp Quảng Ninh. Trong thời gian này, thấy con tôi về nhà có nói đã chia tay với Hiếu", ông Ứng nói.
Ngày 1/3, Công an tỉnh Quảng Ninh đã tạm giữ Hiếu, khởi tố vụ án giết người.
Theo Dân Việt
|
|
|
| Chủ nhân túi hành lý phát nổ bị tạm giữ |
|
Đăng bởi: huykey - 03-02-2013, 07:12 AM - Diễn đàn: Hình Sự
- Không có trả lời
|
 |
Dù nhà chức trách Cần Thơ xác định đây không phải là vụ nổ phá hoại, cơ quan chống khủng bố của Bộ Công an đã đến tìm hiểu vụ việc.
Chiều 1/3, Công an thành phố Cần Thơ tạm giữ hình sự La Hoàng Sang (28 tuổi, ngụ huyện Bình Chánh, TP HCM) để làm rõ hành vi tàng trữ, vận chuyển trái phép vật liệu nổ.
![[Image: no-o-Can-Tho.jpg]](http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/be/21/cf/no-o-Can-Tho.jpg)
Vụ nổ làm nhiều vật dụng trong phòng bị phủ một lớp bụi trắng. Ảnh: Trà Giang
Kiểm tra camera ghi hình chiều ngày 28/2, cơ quan điều tra xác định trước khi xảy ra vụ nổ, Sang mang theo túi hành lý có chứa hóa chất gây cháy nổ đi cùng Dương Thị Thùy Trang (19 tuổi) vào nhà chờ xe của hãng Phương Trang ở Bến xe Hùng Vương, quận Ninh Kiều, Cần Thơ.
Khi mọi người đang hướng mắt về màn hình tivi, túi hành lý của Sang đặt dưới ghế phát nổ. Đôi nam nữ này với người ngồi gần là anh Trần Văn Thạnh (28 tuổi, ngụ Cần Thơ) bị bỏng phải vào Bệnh viện đa khoa TP Cần Thơ cấp cứu. Hai vị khách ngoại quốc ngồi ở hàng ghế cuối kịp chạy thoát cùng nhân viên nhà xe.
Xuất viện vào chiều cùng ngày, Sang khai nhiều lần lên mạng Internet tìm hiểu cách gây cháy tạo chữ kết tủa trắng trên mặt đất. Do hiếu kỳ, thanh niên này mua một kg Kali Clorat (KClO3), một kg bột than hoạt tính, 0,5 kg lưu huỳnh với một chai keo dán sắt tại thành phố Cần Thơ để mang về TP HCM để thử nghiệm nhưng không ngờ túi hành lý chứa hóa chất phát nổ.
Nhà chức trách Cần Thơ xác định đây không phải là vụ nổ phá hoại. Tuy nhiên, cơ quan chống khủng bố của Bộ Công an đã đến Cần Thơ tìm hiểu vụ việc.
Trà Giang
|
|
|
| Kỹ năng đặt câu hỏi trong giao tiếp – Để câu chuyện thú vị, tự nhiên |
|
Đăng bởi: sky_dk - 03-02-2013, 06:59 AM - Diễn đàn: Kỹ Năng Khác
- Không có trả lời
|
 |
Một khi bạn đã hỏi người khác, tức là bạn tò mò muốn biết điều bạn đang hỏi. Nhưng không phải bao giờ chúng ta cũng biết cách đặt câu hỏi cho hợp lý, đạt được mục đích của mình: rất nhiều trường hợp bị cho là “hỏi vô duyên”, “hỏi không đúng lúc”…Vậy làm sao để đặt câu hỏi hợp lý, thông minh để cuộc trò chuyện luôn thú vị, tự nhiên? Kỹ năng đặt câu hỏi trong giao tiếp là một trong những kỹ năng quan trọng bạn nên học, vì nó không chỉ sử dụng trong đời sống mà còn ứng dụng rất nhiều cho công việc của bạn.
Có hai loại câu hỏi chúng ta thường sử dụng: câu hỏi xác định lại thông tin, có tính lựa chọn – gọi là câu hỏi đóng và câu hỏi mở – người được hỏi trả lời về những thông tin chưa được nêu ra.
Câu hỏi đóng
Câu hỏi đóng dùng trong trường hợp bạn muốn xác định một thông tin nào đó, nó có dạng như: Là A hay B? Đúng không? Bạn thích C hay D? Bạn có làm việc đó không?… Và câu trả lời thường sẽ lựa chọn ngắn gọn của người được hỏi. Sử dụng câu hỏi đóng như thế nào?
Câu hỏi đóng là một dạng câu hỏi không nên lạm dụng trong quá trình giao tiếp. Vì tính chất của nó là xác nhận lại thông tin, chứ không có tính gợi mở nên lượng phản hồi từ người nghe là không nhiều. Ví dụ, bạn hỏi “bạn có thích xem phim không?” Thì người nghe chỉ có thể trả lời “có″ hoặc “không”.
Câu hỏi đóng dùng trong trường hợp bạn nói chuyện với người lạ, quá trình giao tiếp còn bị cản trở nhiều bởi sự ngại ngùng của hai người. Khi này, câu hỏi đóng thường là câu mở đầu cho một đề tài nào đó. Chẳng hạn bạn sắp nói về chủ đề thời sinh viên, bạn có thể bắt đầu với câu hỏi “hồi đó bạn có hay trốn tiết không? Bạn có hứng thú với thời đại học không?…” Và sau đó là các chuỗi câu hỏi mở sâu hơn để hai người có thể trao đổi với nhau.
Tại sao lại là câu hỏi đóng mở đầu? Khi bạn chưa hiểu rõ ai đó, hay đang tìm hiểu ai đó, tất cả mọi thứ đều có vẻ mơ hồ, không định rõ. Tính cách của người ấy thế nào, cuộc sống của người ấy ra sao… Bạn không biết chắc điều gì, vì vậy một câu hỏi đóng để khởi đầu câu chuyện là điều hợp lý. Câu hỏi đóng sẽ giúp bạn xác định được là người ấy có hứng thú/quan tâm hay không đến điều mà bạn nói để từ đó tiến sâu hơn hoặc dừng lại đề tài ở đó.
Lưu ý là tránh dùng các câu hỏi đóng liên tục, dồn dập, người nghe sẽ nghĩ là bạn đang tra khảo họ hoặc bắt họ làm một bài trắc nghiệm nào đó
Câu hỏi mở
Câu hỏi mở chính là những câu hỏi đào sâu thêm thông tin, khơi gợi người được hỏi nói về những điều bạn chưa biết hay còn mơ hồ. Câu hỏi mở thường có dạng “vì sao, như thế nào, ở đâu, ý kiến của bạn về vấn đề đó…” Đặt câu hỏi mở khéo léo, hấp dẫn cũng là cả một nghệ thuật, vì nếu bạn không biết cách hỏi, rất dễ bị người khác đánh giá là thô lỗ, thiếu hiểu biết…hoặc đặt câu hỏi không đúng trọng tâm nên câu trả lời bạn nhận được cũng đi chệch hướng, không giống như bạn mong đợi.
Hãy xem tình huống sau đây:
Một chàng trai hẹn gặp một cô gái mới quen ở một quán cà phê. Sau một hồi trò chuyện thì cả hai đã bắt đầu thấy không khí cởi mở. Lúc này, chàng trai muốn hỏi sâu về một vài lĩnh vực về đời sống riêng tư của cô gái. Và điểm đầu tiên chàng trai muốn biết là cô gái đã từng yêu ai chưa, và ở thời điểm nào.
Một chàng trai vụng về sẽ hỏi: Mấy tuổi thì em bắt đầu yêu?/Em đã từng yêu ai chưa/Em đi qua mấy cuộc tình rồi/Em xinh vậy chắc nhiều người theo đuổi lắm nhỉ…
Một chàng trai thông minh sẽ hỏi: Anh không biết là phụ nữ hiện nay quan niệm thế nào về tình yêu? Có người nói tình đầu bao giờ cũng lãng mạn và khó quên, em nghĩ sao? Và sau đó khi cô gái chia sẻ quan điểm của mình, có thể anh ta sẽ đùa cô gái “em có đọc sách nào không hay tự trải nghiệm đấy?”…Nói chung, khi này, câu chuyện sẽ tự nhiên hơn rất nhiều và những câu hỏi riêng tư sẽ không còn gượng gạo, vô duyên nữa.
Qua đó, bạn thấy rằng kỹ năng đặt câu hỏi phù hợp rất cần thiết trong mỗi chúng ta. Đặt câu hỏi hợp lý không những khiến câu chuyện trở nên suôn sẻ, hòa hợp mà còn thể hiện bạn là một người tâm lý, thú vị, độc đáo…
Vậy nên, hãy luôn bỏ túi cho mình những câu hỏi thông minh để giao tiếp hiệu quả nhé!
Nguồn: Kỹ năng đặt câu hỏi trong giao tiếp – Để câu chuyện thú vị, tự nhiên
|
|
|
| Bán đất thị trấn quang minh mê linh 65m2 đến 125m2, @giá chỉ 11 triệu/m2, @Chính chủ |
|
Đăng bởi: chungland - 03-02-2013, 06:04 AM - Diễn đàn: Sản Phẩm Cần Bán
- Không có trả lời
|
 |
Bán đất thị trấn quang minh mê linh 65m2 đến 125m2, @giá chỉ 11 triệu/m2, @Chính chủ
Đất thị trấn quang minh mê linh 65m2 đến 125m2, @giá chỉ 11 triệu/m2
Chính chủ cần bán 125m2 đất ở tại Tổ 1 Thị trấn Quang Minh Mê Linh Hà Nội, diện tích 125m2, mặt tiền 5m, sâu 25m2, hướng Tây Bắc, Sổ Đỏ Chính chủ, có thể bán 65m2 nếu người mua có nhu cầu.
Đường trước nhà rộng 5m, oto đỗ cửa, đi lại thoải mái, thông ra Khu công nghiệp Quang Minh Mê Linh, giao thông thuận lợi, gần điện, đường, trường, trạm, phục vụ đầy đủ nhu cầu cuộc sống
Trên mảnh đất đang có 4 phòng trọ cho công nhân thuê lâu dài.
Tôi đang thiếu 1 ít tiền để mua oto nên cần bán gấp.
Ai thiện chí mua mời liên hệ Chính chủ Anh Thành : 0984870407, giá bán 11 triệu/m2, bao sang tên.
|
|
|
|