| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,099
» Thành viên mưới nhất: thoinnpygd
» Chủ đề: 483,052
» Bài viết: 538,985
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 933 thành viên online. » 2 Thành viên | 925 Khách Applebot, Baidu, Bing, Facebook, Google, Yandex, bepquangvinh4, carleast13
|
|
|
| LightFest Vortex đèn cho xe đạp và xe máy |
|
Đăng bởi: LightFest - 09-25-2012, 07:37 AM - Diễn đàn: Xe và đời sống
- Không có trả lời
|
 |
Thành phố Hồ Chí Minh - Các biker, bicyler (người "chơi" xe đạp, xe máy) ở Sài Thành đang xôn xao vì sự xuất hiện của Lightfest Vortex, 1 phụ kiện mới lạ, được giới thiệu ở Saigon X-game day vào ngày 2/6 vừa qua. Vortex là một mạch LED gồm 32 đèn, có thể gắn lên căm của hầu hết mọi loại xe đạp, sử dụng hiện tượng lưu ảnh của mắt khi bánh xe đạp xoay sẽ vẽ ra được hàng ngàn hình ảnh đầy màu sắc theo thiết kế của người sử dụng.
Khi các biker và bicycler đã khá ngán ngẩm với những dịch vụ cũng như phụ kiện vốn không còn xa lạ và thú vị như cân phuộc, keo xe, đèn LED gầm và những hình dán được thiết kế sẵn, thì sự xuất hiện của LightFest Vortex đã thu hút được sự chú ý của họ. Sau lần ra mắt khá thành công, sản phẩm Lightfest Vortex đang xuất hiện ngày càng nhiều trên đường phố, góp phần vào sự phong phú về ánh sáng của Sài Thành về đêm bằng những hình vẽ từ lập thể tới trừu tượng muôn màu. Đừng quá ngạc nhiên khi bạn thấy một chú mèo máy Doraemon màu xanh lấp lánh, 1 ngọn lửa đỏ rực hay 1 cây ghita xám tro đang chạy song song với bạn trên đường. Tất cả đều là hiệu ứng hình ảnh mà LightFest Vortex mang lại.
Tính năng cho phép người dùng tự thiết kế các hình thể mà đèn LED sẽ vẽ nên giúp các biker và motorcyler thỏa sức sáng tạo để thể hiện cá tính của mình qua những thiết kế độc đáo của bản thân. Ngòai ra, tính năng chọn màu thể hiện còn giúp chủ nhân của thiết bị này thoải mái phối hợp màu sắc của đèn LED với gu thời trang cá nhân, giúp tạo nên một hiệu ứng hình ảnh hoàn toàn riêng biệt. Đây cũng là một trong những tính năng hấp dẫn nhất của thiết bị này, nó cho phép người chơi tạo ra những thế giới sắc màu của riêng họ một cách khá dễ dàng với không nhiều giới hạn.
Bạn Duy Hiếu, 1 trong những bicycler đầu tiên của Sài Gòn thử nghiệm bộ sản phẩm này cho biết: "Nhà sản xuất hầu như đã nghĩ tới mọi lo ngại của người tiêu dùng khi họ sử dụng hệ thống dây rút căm chống trộm và tăng cường thêm cho bộ đèn tính năng chống va đập. Dung lượng pin lớn với khả năng vận hành liên tục trong 25 giờ với chất lượng hình ảnh vẫn đảm bảo rõ nét với tốc độ tối đa 60km/giờ khiến cho những chuyến "phược" bằng xe máy sẽ trở nên thú vị và hoành tráng hơn. Ngoài ra, với khả năng thể hiện hình ảnh khi vận tốc đạt 15km/giờ sẽ khiến cho những tay bicycler lười nhất, bao gồm cả tôi, không còn lí do để không trang bị 1 bộ LightFest Vortex cho con chiến mã của mình. Cho nên, nếu bạn không ngại quá nổi bật hoặc ngại trở thành tiêu điểm của đám đông, thì bạn sẽ cảm thấy thích thú với bộ đèn này."
Sản phẩm LightFest Votex hiện đang được công ty LightFest phân phối độc quyền tại Việt Nam, bạn có thể truy cập vào website lightfest.vn[/url] để biết thêm chi tiết.
Đặc biệt Vortex có thể cho bạn tự do thể hiện cá tính qua phần mềm vẽ hình riêng do công ty cung cấp. Qua đó các bạn có thể vẽ nên những hình ảnh riêng dành cho bạn hoặc tập thể của bạn. Đây là tính năng độc đáo của Vortex.
Hoặc truy cập website lightfest.vn để tìm hiểu thêm.
Cám ơn bạn đã giành thời gian đọc qua topic này. Thân.
|
|
|
| Cách phân biệt hàng hóa "Made In China" |
|
Đăng bởi: †ћïêη Ұếŧ - 09-25-2012, 06:42 AM - Diễn đàn: Sống khoẻ
- Không có trả lời
|
 |
Luôn nhớ rằng cần phải nhận biết xuất xứ của món thực phẩm mà bạn mua -- Cho dù trên bao bì ghi xuất xứ như thế nào đi chăng nữa, hãy lật mặt sau và nhìn cho kỹ vào mã vạch
Với những sản phẩm, thực phẩm đến từ Trung Quốc thường tạo sự bất an cho người tiêu dùng, Trung Quốc biết rằng khách hàng không hề chuộng những sản phẩm "MADE IN CHINA", vì thế nhiều sản phẩm chúng không ghi rõ xuất xứ. Vì vậy việc trang bị cho mình những kiến thức
đọc và hiểu mã vạch là hết sức cần thiết.
Và đây là cách thức nhận biết như sau:
Nếu ba số đầu tiên của mã vạch là 690 - 691 - 692 - 693 - 694 - 695 thì 100% hàng MADE IN CHINA
Nếu ba số đầu tiên của mã vạch là 471 thì MADE IN TAIWAN (Đài Loan)
Và những nước khác như :
Từ 00 -> 13....USA và CANADA
Từ 30 -> 37....FRANCE (PHÁP)
Từ 40 -> 44....GERMANY (ĐỨC)
893................VIETNAM (VIỆT NAM)
885................THAILAND (THÁI LAN)
471................TAIWAN (ĐÀI LOAN)
49..................JAPAN (NHẬT BẢN)
50..................UK (ANH)
57..................DENMARK (ĐAN MẠCH)
64..................FINLAND (PHẦN LAN)
76..................SWITZERLAND & LIENCHTENSTEIN (THỤY SĨ & CỘNG HÒA LIENCHTENSTEIN)
480................PHILIPPINES (PHI LUẬT TÂN)
628................SAUDI ARABIA (Ả RẬP SAUDI)
629................UAE [United Arab Emirates] (CÁC TIỂU VƯƠNG QUỐC Ả RẬP THỐNG NHẤT)
|
|
|
| Bài học kỹ năng sống |
|
Đăng bởi: sky_dk - 09-25-2012, 06:35 AM - Diễn đàn: Kỹ Năng Khác
- Không có trả lời
|
 |
Học cách xác định mục tiêu theo nguyên tắc SMART
Bạn đã từng nghe đến nguyên tắc SMART trong xác định mục tiêu chưa? Nếu đã từng nghe, từng đọc qua nó bạn đã lúc nào áp dụng vào cuộc sống để xác định những mục tiêu cho cuộc sống của mình chưa?
Related articles
Làm thế nào để đạt được mục tiêu của mình (*******************)
Lắng nghe hiệu quả (*******************)
Chiến lược quản lý căng thẳng: thay đổi tình hình (*******************)
Phương pháp tránh những căng thẳng không cần thiết! (*******************)
Nguyên tắc SMART là gì? Đó là nguyên tắc THÔNG MINH giúp bạn định hình và nắm giữ được mục tiêu của mình trong tương lai. Bạn sẽ biết được khả năng của mình có thể làm được gì và xây dựng kế hoạch cho chúng.
Năm chữ cãi trong chữ SMART đại diện cho một tiêu chí khi bạn đặt mục tiêu cá nhân. Chúng ta có thể kể đến năm tiêu chí sau đây:
Thứ nhất: Specific: Cụ thể, dễ hiểu – thường thì khi bắt đầu đặt mục tiêu cá nahan khá nhiều bạn trẻ thích đặt những mục tiêu to lớn và khó hình dung như trở thành giám đốc, trở thành người thành đạt! Trong khi đó các bạn lại chưa có một khái niệm hay định nghĩa cụ thể cho việc thành đạt là gì? Trở thành giám đốc là gì? Điều này sẽ hạn chế khả năng đạt được mục tiêu của bạn. Thay vì mơ hồ như vậy bạn thử đặt mục tiêu của mình thật rõ ràng, cụ thể và dễ hiểu để có thể hình dung ra nó. Ví dụ như đạt được điểm số bao nhiêu trong học kỳ sắp tới, 7.0, hay 8.0 chẳng hạn….
Thứ hai: Mwesurable: đo lường được – khi bạn đặt mục tiêu cá nhân bạn phải biết được mục tiêu của mình có đo lường được hay không. Ví như bạn đặt ra cho mình mục tiêu tập thể dục 15 phút mỗi ngày, uống 2 lít nước, làm việc 8 tiếng, hoàn thành việc của ngày hôm nay không để sang ngày mai…Đó là cách để bạn hoàn thành mục tiêu của mình nhanh nhất.
Thứ ba: Attainable: nằm trong khả năng của bạn – mục tiêu cao quá có thể làm cho bạn mệt mỏi và chán nản khi không đạt được điều đó. Thế nên bạn hãy đặt mục tiêu vừa với khả năng và tiềm lực của bạn. Ví dụ bạn có thể đặt những mục tiêu như trở thành quản lý trong vòng 2 năm khi bạn nhận thấy khả năng của mình hoàn toàn có thế! Đừng đặt những mục tiêu kiểu như chạy bộ mối ngày 10km hay trở thành tỷ phú trước 30 bạn sẽ không hoàn thành nó được đâu! Bạn hãy nhớ nhé.
Thứ tư: Relevant: Liên quan đến tầm nhìn chung – đó là liên quan đến mục tiêu dài hạn của bạn. Mục tiêu bạn đặt ra phải phù hợp và cùng hướng đến mục tiêu lâu dài của bạn. Ví như bạn có thể đặt những mục tiêu như học tiếng Anh để chuẩn bị đi du học chứ không phải một ngoại ngữ nào đó, không liên quan đến việc đi học của bạn. Bạn hãy nhớ nhé ví dụ việc mua xe có liên quan đến công việc của bạn hay không? Hay mua xe chỉ để thỏa mãn sở thích cá nhân của bạn? Điều này sẽ giúp bạn hoàn thành mục tiêu của mình nhanh hơn.
Thứ năm: Time-bound: có thời hạn – bạn hãy giới hạn cho mục tiêu của mình trong thời gian là bao lâu ví dụ như trong 1 tháng, 1 năm hay lâu hơn một chút…. Bạn biết đấy khi chúng ta giới hạn cho những mục tiêu chúng ta sẽ hoàn thành nhanh hơn và có kỷ luật hơn để hoàn thành mọi việc đúng hạn. Những mục tiêu lớn hãy chia nhỏ để hoàn thành dễ dàng hơn nhé bạn.
Giờ thì bạn biết nguyên tắc thông minh khi đặt mục tiêu rồi chứ!? Bạn hãy ghi nhớ để áp dụng cho những mục tiêu quan trọng trong đời
Kỹ năng chuẩn bị bài báo cáo – kỹ năng mềm cho sinh viên
Trong những năm học đại học, chắc hẳn cũng có lần bạn được giao chuẩn bị một bài báo cáo. Vậy bạn đã làm như thế nào để chuẩn bị cho bài báo cáo đó? Làm như thế nào để người đọc có thể hiểu hết những ý nghĩa bạn trình bày trong bài báo cáo đó? Làm thế nào để người đọc bị lôi cuốn ngay từ khi nhìn vào bài báo cáo của bạn.
Related articles
Thuyết trình hiệu quả – kỹ năng mềm cần thiết cho sinh viên (*******************)
Nghệ thuật từ chối – kỹ năng giao tiếp hoàn hảo (*******************)
Gây ấn tượng-Kỹ năng dành cho bạn trẻ (*******************)
Đây là một kỹ năng mềm bổ trợ cho việc học của bạn, giúp bạn chuẩn bị một bài báo cáo sinh động, cuốn hút.
Bài báo cáo là một loại văn bản thường được dung để trình bày dữ liệu, thông tin dưới dạng kiến thức. Việc viết báo cáo thường tuân theo quy trình thu thập, phân tích dữ liệu, mô tả lo-gic. Nó khác với tiểu thuyết hay truyện bởi truyện và tiểu thuyết thường trình bày những mối quan hệ, kinh nghiệm và những cách nhìn của người viết.
Trước khi chuẩn bị bài bào cáo bạn cần trả lời những câu hỏi sau:
Mục đích và mục tiêu của bài báo cáo này là gì?
Tại sao bạn phải làm bài báo cáo này mà không phải là người khác? Trả lời câu hỏi “Why?” sẽ cho bạn biết mục đích của bài báo cáo. Khi mục đích của bài báo cáo đã rõ ràng lúc này bạn đã có thể xác định mục tiêu của bài báo cáo. Bạn muốn truyền đạt gì trong đây, bạn muốn người đọc có được kiến thức gì khi đọc bài báo cáo của bạn. Bạn nên trình bày phần này ở phần giới thiệu của bài báo cáo.
Phạm vi và đối tượng của bài báo cáo.
Bài báo cáo chỉ giới hạn kiến thức cơ bản cho bạn bè bạn hay đó là một bài báo cáo khoa học mà bạn phải bảo vệ trước hội đồng. Xác định được phạm vi, đối tượng sẽ xác định được dữ liệu thông tin bạn cần tìm hiểu đến đâu. Ví dụ bạn báo cáo về kỹ năng giao tiếp cho trẻ nhỏ thì nên chú trọng vào sự lễ phép cho trẻ nhỏ. Còn nếu đối tượng của bạn là sinh viên thì kỹ năng giao tiếp là làm sao duy trì mối quan hệ, nói chuyện tự tin, thể hiện mình….
Hiệu quả của bài báo cáo đến đâu?
Trình bày: Bài báo cáo phải được trình bày một cách khoa học, dễ nhìn. Sử dụng font chữ gì, kích cỡ ra làm sao, tiêu đề, mục lục bạn trình bày như thế nào. Một bài báo cáo lộn xộn sẽ làm người đọc mởi mắt và không muốn đọc.
Ngữ nghĩa: Bời vì sẽ có nhiều người đọc bài báo cáo của bạn thế nên từ ngữ sử dụng nên đơn giản dễ hiểu, đừng sử dung những từ ngữ quá bác học. Làm thế nào thông tin mà bạn truyền tải ai cũng có thể hiểu được.
Giá trị: Người đọc phải cảm thấy họ được cái gì khi đọc bài báo cáo của bạn, bạn cung cấp gì trong bài báo cáo này.
“Hãy thử áp dụng những lời gợi ý trên và xem kết quả của bài cáo của bạn so với những lần trước nhé”
|
|
|
| [Truyện Ngắn] Tôi để cậu ấy bên em |
|
Đăng bởi: linhcvkt - 09-25-2012, 06:22 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Cánh tay buông thõng xuống chiếc giường trải ga trắng. Đôi chân tội nghiệp hứng chịu những trận đòn. Em bật khóc. Em khóc giữa niềm vui chưa trọn vẹn…
Tôi uể oải bước chân ra khỏi phòng bệnh. Nhìn thấy em đau đớn như thế, tôi lại chỉ biết lê bước đi. Cô y tá vội vã chạy vào, an ủi em, ôm lấy bờ vai nhỏ của em, vuốt ve mái tóc em để dỗ dành. Em thì cứ mặc nhiên ngồi khóc và tay không ngừng đập vào chân…
***
Tôi vừa chìm vào một cơn ác mộng. Khi ngồi ở hàng ghế chờ ngoài sảnh bệnh viện, không biết tôi đã thiếp đi tự lúc nào. Trong mơ, tôi bắt gặp Du và cả tôi nữa. Chúng tôi trong ngày hẹn hò đầu tiên.
À, không. Chính xác là ngày mà hai đứa chính thức mối quan hệ tình cảm trên mức bạn bè – chạm ngõ tình yêu.
Chúng tôi trao nhẫn đôi cho nhau, đôi bàn tay siết chặt, tung tăng dạo phố. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của đêm mùa đông se lạnh, chúng tôi đan vào nhau những tin yêu, thắp lên trong tim một miền ấm về viễn cảnh tương lai khi hai đứa thuộc về nhau. Rồi ngày tháng như cái thước dài bị kéo lê hết chỗ này đến chỗ khác. Mỗi nơi là một khoảnh khắc vụn vặt, mỗi nơi là một kỉ niệm thân thương.
Dừng lại ở một ngày nắng đẹp. Du vui tươi cùng tôi dạo phố. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều, cười rất nhiều. Chúng tôi còn vùng vằng gì đó để hờn dỗi. Và Du quá đỗi trẻ con của tôi đã ném chiếc nhẫn trên tay về một phía xa. Tôi hốt hoảng. Vùng chạy theo bắt lấy. Em thậm chí còn nhanh hơn tôi, lao đi để đón lại..”Két!!!” Chiếc taxi phanh gấp lại, người tài xế ngồi bên trong thở thừa sống thiếu chết. Trên khuôn trán anh ta đầm đìa mồ hôi. Ai đó xung quanh hét toáng lên:
- Máu… Gọi cấp cứu! Gọi cấp cứu mau lên! Ai đã ngã xuống thế? Du của tôi đâu? Sao đầu tôi đau buốt đến vậy?
- Du ơi, em ở đâu? Du ơi!…Tôi choàng tỉnh. Trên đôi môi khô nứt nẻ còn ngập ngừng tiếng gọi tên em. Vẫn là đại sảnh của bệnh viện, vẫn là trước cửa phòng chờ, vẫn là căn phòng 107 có Du của tôi ở đó.
Tôi nhìn vào qua lớp kính. Em đã ngủ rồi, ngủ ngoan rồi. Và, chong chóng vẫn quay… Quay đều, quay đều…
Tôi mỏi mệt, lê đến bên hàng ghế xanh. Tay ôm đầu như tuyệt vọng. Ai nhìn thấy tôi lúc này hẳn cũng lo lắng thay cho tôi. Họ sẽ nghĩ tôi đang chờ người thân bị nguy cấp. Nhưng không. Tôi chờ Du, người yêu nhỏ bé của tôi. Em không bị sao cả ngoài chút vấn đề ở chân.
Sau tai nạn, em không thể chạy nhảy được nữa. Và, đôi chân ấy cố định em nằm trên giường bệnh kia. Nhưng em vẫn khỏe, em không có vấn đề gì cả. Và tôi vẫn chờ, vẫn yêu thương em hết mực.
Chỉ cần còn được nhìn thấy em cười, còn nhìn thấy em vui…
***
- Anh Phong, em đi được rồi. Anh đứng yên đó, em sẽ tới bên anh. Đợi em…
- Du giỏi lắm! Cố lên em!
- Sắp tới nơi rồi, anh Phong đợi em…
- …
- Anh Phong!!!…
Hình ảnh tôi khuỵu ngã. Vũng máu loang to dần. Tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi. Tiếng em khóc nấc, tiếng xì xầm to nhỏ, tiếng y tá thúc giục:
- Nhanh lên, nạn nhân mất nhiều máu quá! Chiếc xe trắng lao vút đi trong ráng chiều đỏ ửng. Màu đỏ của máu, của hoàng hôn lụi dần. Màu đỏ ám ảnh tâm trí tôi… Một màu đỏ đau thương…
Một bóng trắng xuyên ngang qua người tôi…Thêm hai người đàn ông nữa xuyên qua người tôi…Có phải cô y tá vừa rồi đã lướt qua đây không? Cô ấy vào trong phòng của Du, cô ấy hốt hoảng, cô ấy cầm hồ sơ bệnh án… Bóng blouse trắng khuất sau góc tường vàng.Có phải hai người đàn ông ấy vừa đi vừa nói chuyện với nhau về một vụ tai nạn nào đó không? Hai người bọn họ cầm trên tay hoa quả vào thăm bệnh nhân thì phải…
Tôi nhận ra mình như không tồn tại.Ai đó nhìn thấy tôi không?Em có nhìn thấy tôi không?Những hạt bụi vờn bắt nhau giữa luồng ánh sáng. Tấm thân tôi cũng là vô số những hạt bụi đang bay…Hình hài của tôi, đã tan biến mất rồi…
***
Trong phòng bệnh, Du ngồi tựa vào vai một cậu bạn trạc tuổi. Em khóc, bàn tay bất lực đặt hờ nơi đầu gối được phủ lớp chăn màu trắng. Mắt em nhòe nước và giọng lạc đi.
- Anh Phong thật sự đã không còn bên em nữa hả anh?
- …
- Tại sao lại thế? Có phải vì anh ấy lao ra cứu em khi chiếc xe taxi phóng vượt qua không?
- …
- Em nhớ anh ấy nhiều quá! Làm sao đây. Em ghét em, ghét cái đứa vô dụng là em cứ tồn tại…
Du rõ ràng là đang nhìn về hướng tôi đứng – nơi có chiếc chong chóng quay đều trong gió. Nhưng em đã không còn nhận ra tôi nữa rồi. Là em đã không thể nhìn thấy một hình hài vô thực. Chỉ có tình yêu của tôi, hơi thở của tôi, nhịp sống của tôi vảng vất quanh em…Cậu trai trẻ lấy tay gạt đi nước mắt lã chã trên khuôn mặt em, an ủi bằng một ánh mắt buồn. Cậu khuyên em nằm xuống nghỉ, cậu sẽ ra ngoài mua cháo cho em. Khi Du thẫn thờ gật đầu thì cậu kéo chăn cao lên đắp ngang ngực em rồi mới yên tâm bước đi. Trong phòng, chỉ còn tôi và em…
- Du à, mạnh mẽ lên em! Anh ở đây, ở đây này… rất gần em thôi…
- Anh Phong…
- Đừng khóc. Gạt đi nước mắt đau thương và hãy mạnh mẽ lên em. Em cần phải sống tự tin và kiêu hãnh như trước đây em đã từng… Để bố mẹ em nguôi ngoai niềm bất hạnh này, để bạn bè em không đau xót thêm nhiều nữa. Cũng là, để anh yên tâm trở thành ngọn gió dừng chân bên em, mãi mãi…
- Anh Phong, đừng làm em sợ… Tỉnh lại đi anh, em xin anh đấy…Lời thì thầm của tôi như lời của gió, thoảng qua bên tóc em, hôn lên mắt môi em rồi nhẹ nhàng đến bên xoa lấy bờ vai nhỏ đang run lên khẽ nấc. Em chìm vào cơn ác mộng. Quá khứ ơi, xin đừng giày vò em mãi thế. Bờ môi em tím tái, cố sức lắm mới không bật thành tiếng thét lớn.
***
Sáu tháng sau…
Du ra khỏi viện. Em khỏe hơn nhiều rồi. Dõi theo bước tiến triển của em mà tôi thấy yên lòng. Dù rằng em vẫn chưa thể đi múa trở lại, nhưng ít ra cũng có thể tự đứng và đi trên đôi chân của mình. Cậu bạn ấy đã cùng em vượt qua khó khăn trước mắt. Khi trời trở gió, cậu ấy khoác vào người em tấm áo mỏng. Không đủ ấm để tránh đi từng đợt gió lùa, nhưng đủ để thắp ấm áp lên trong em bằng sự quan tâm dịu nhẹ. Khi kỉ niệm ùa về, cảm xúc trong em òa vỡ, cậu ấy là người hứng chịu giọt nước mắt em rơi. Khi em chông chênh giữa niềm tin và tuyệt vọng, cậu ấy đưa tay ra và kéo em dậy, vực em lên khi em tưởng chừng như gục ngã.
Tôi lấy làm chạnh lòng… Nhưng tôi biết, cậu ấy là một nửa của em… Cậu bạn ấy là người tốt đấy Du ơi!
Đã đôi lần, tôi ích kỷ, dùng sức mạnh của một bóng ma mà trút oán hờn lên người cậu. Tôi hất đổ cốc nước nóng trên bàn để tay cậu bỏng rát. Tôi gom mưa và gió thốc để đoạn đường từ nhà cậu đến nhà em thêm dài, thêm nặng nhọc. Tôi, thậm chí còn đẩy cậu ra khi cậu đứng gần bên em, toan ôm lấy em vào lòng… Tôi đã ích kỷ vậy đấy. Cho đến khi, nhìn thấy giọt nước nơi khóe mắt cậu rơi. Em khước từ tình cảm của cậu ấy. Vì điều gì vậy em?
Chiếc nhẫn vẫn còn đeo trên ngón tay áp út, em vẫn thường nhìn vào đó để mỉm cười…
- Du à, quên đi quá khứ được không em?
- Em không thể.
- Anh sẽ chờ. Chỉ cần em cho anh cơ hội để chờ đợi. Nhất định…
- Em sẽ không bao giờ quên anh Phong. Đừng bắt em quên đi anh ấy. Anh ích kỷ lắm!
- Em òa khóc. Du nhỏ bé của tôi lại yếu đuối rồi. Tôi xót xa khi trong đáy mắt cậu ánh lên những niềm tủi thân cực độ. Tôi biết, cậu không ích kỷ. Chỉ có tôi là kẻ ích kỷ mà thôi…
- Anh không bắt em phải quên đi Phong. Chỉ là muốn em quên đi quá khứ ấy thôi. Dù em còn bóng hình Phong, anh vẫn chấp nhận…
Niềm kiêu hãnh của cậu trai trẻ vì em mà không còn tồn tại. Cậu ấy chấp nhận đứng ở vị trí sau tôi… Tôi không còn lý do gì để giữ em mãi cho riêng mình nữa. Tôi không nắm giữ được em thì cũng phải tìm cách giải thoát con tim em thôi. Tôi đặt niềm tin hạnh phúc của em vào tay cậu ấy…
***
Bên khung cửa sổ, những vòng quay chong chóng hùa theo làn gió mát. Trăng ngà ngà chếnh choáng say, đậu bên cạnh những vòm mây bạc. Cậu đặt vào mắt em một miền tha thiết yêu thương. Em thôi thút thít, đôi mắt tròn nhìn lại cậu…
Một cơn gió nhỏ chợt đùa nghịch, thổi thốc vào hai người trẻ bên khung cửa sổ. Du co người vì lạnh, em nép vào cậu ấy như một phản xạ tự nhiên. Cũng tự nhiên thôi, cậu ấy ôm em vào lòng che chở. Và tôi, một cơn gió thoáng qua biết mỉm cười…
“Em à, hạnh phúc nhé”
[Sưu tầm]
|
|
|
| Hình như tớ không ghét cậu nữa rồi! |
|
Đăng bởi: linhcvkt - 09-25-2012, 06:15 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Tôi thường nghe bài Until You, đặc biệt là nghe mãi không chán, gần như mỗi khi ở một mình tôi đều bật bài đó lên nghe. Và hôm nay cũng vậy, khi tôi đang ngồi trên khán đài xem “Cậu ấy” đá bóng, đeo tai nghe, hai tay chống cằm mơ mộng về một tình yêu của tương lai, thế nào nhỉ? Chẳng biết người đó có thể làm cho tôi hạnh phúc hơn giữa cuộc sống đầy một chuỗi buồn tẻ này không. Sẽ cầm tay tôi vượt qua những sóng gió trong cuộc đời không … Người ấy của tôi… sẽ chạm được vào trái tim tôi và làm nó ấm áp trở lại chứ??? Và tôi vẫn thường mong ước, người đó chính là Thiên- người mà tôi ngưỡng mộ bấy lâu- đội trưởng đội bóng đá của trường. Mỗi lần cậu ấy tập bóng, tôi đều ngồi trên đây ngắm nhìn cậu ấy, như thể Thiên là một cục nam châm và luôn bắt người ta phải hướng vào mình vậy
-Trời ơi, until you à? Mấy giờ rồi còn nghe cái thể loại này nữa, nhà quê >
Tôi ngước mắt nhìn kẻ đã giật tay nghe của mình và phát ngôn ra những từ thiếu thẩm mĩ như vậy, ra là Phúc. Tôi đã phát ngán với những hành động ấu trĩ của cậu ta hàng ngày rồi. Có chăng là hôm nay phát bệnh sớm hơn mọi khi mà thôi. Thở dài một cái tôi đưa tay ra trước mặt cậu ta
-Trả lại đây
-Cậu cho lý do đi
-Là của tôi mà!
-Ai chứng minh được rằng cái tai nghe này là của cậu? À xem nào- Cậu ta bắt đầu đưa tai nghe của tôi lên trên cao nheo mắt nhìn- Gì đây? Có ảnh thằng Thiên cơ à
-Thì sao? Tôi đỏ mặt ấp úng hỏi lại rồi với tay giật lại, nhưng Phúc lại giơ cao hơn
-Nói xem, cậu thích nó à??
-Cậu vô duyên quá đấy, không phải việc của cậu
-Không nói mình không trả lại đâu nhé
Tôi gần như phát điên khi nhìn vẻ mặt câng câng của cậu ta nhìn tôi như đang thách thức.
-Tuỳ cậu thôi
Tôi thu dọn sách vở vào trong cặp rồi bỏ đi. Khi đi qua cậu ta tôi vẫn kịp ghé vào tai cậu ta nói
-Đến khi nào cậu mới lớn đây? Hay là… cậu chưa dậy thì đấy???
Tôi không quay lại nhìn Phúc, nhưng nghe tiếng cười ran của đám bạn cậu ta cũng đủ biết hắn đang xấu hổ đến mức độ nào rồi. Tại sao lại có thể trẻ con đến vậy cơ chứ? Ở đâu có loại người luôn khiến người ta nhìn thấy là khó chịu, tới gần rồi là muốn tránh xa thế? Hay sở thích của cậu ta là vậy? Như thế là quả thật là một tên quái đản và kì dị vô cùng
Tất nhiên là tôi chẳng bao giờ muốn nhìn mặt Phúc đâu, bởi vì tôi ghét cậu ta kinh khủng, lý do thì tôi đã nói ở trên rồi đó! Nhưng người ta thường bảo ghét của nào trời trao của ấy mà. Không hiểu sao mà đầu tuần cô giáo chủ nhiệm lại xếp cho cậu ta ngồi phía sau tôi. Còn nói rằng Tôi phải kèm cặp cậu ta cẩn thận. Nếu cậu ta mà phạm lỗi sẽ cho tôi chịu phạt chung. Tôi đã biểu quyết vô cùng mãnh liệt nhưng kêt quả vẫn là con số không. Thánh chỉ của Hoàng Đế, tôi biết kháng chỉ thì chỉ có nước xử chảm mà thôi. Vậy là tôi đành chấp nhận, ai kêu số tôi đen đủi cơ, không dưng bị sao chổi chiếu.
Mới có 2 ngày làm hàng xóm của Phúc mà tôi đã không thể chịu đựng nổi cái tính ngang tàng của cậu ta rồi. Cái tên của cậu ta trái ngược với tính cách hoàn toàn. Nếu một ngày mà không phá bĩnh người khác có lẽ hắn thấy ngứa ngáy chân tay, nổi mẩn khắp người thì phải. Tôi từng chứng kiến Phúc trêu một cô bạn lớp bên khiến bạn ấy phát khóc, vậy mà mặt hắn vẫn cứ nhơn nhơn ra. Nếu không có thầy giám thị xuất hiện có lẽ hăn vẫn sẽ tiếp tục cái trò đùa ngu dốt của mình. Đó là người ta nhu nhược, chứ nếu là tôi, tôi nhất định sẽ không chịu để yên. Tôi không phải là một con bé đanh đá chua ngoa gì nhưng nếu làm tôi bực mình, nhất định kẻ đó sẽ phải chịu hậu quả khôn lường.
-An à, cậu có một mái tóc rất dài, rất đẹp
Cậu ta ngồi phía sau thủ thỉ, tôi cũng chẳng bận tâm tới những lời xáo rỗng đó làm gì
-Cậu biết mơ ước của tớ là gì không?- Cậu ta gõ gõ vào lưng tôi- Tớ muốn làm một nhà tạo mẫu tóc nổi tiếng, cậu có muốn làm người mẫu của tớ không???
-Cậu bị khùng à?- Tôi quay lại gườm cậu ta
Phúc nhún vai nói tỉnh bơ
-Không thích thì thôi, ai ép?
Tôi thật sự không biết rằng, trước khi thủ thỉ với tôi về ước mơ làm nhà tạo mẫu tóc thì Phúc đã xử lý trước những lọn tóc dài của tôi rồi. Cậu ta tết từng cái sam bé tí xíu, bé đến mức mà về đến nhà chải đầu tôi mới phát hiện ra . Mặc dù đã tìm mọi cách nhưng tôi không tài nào gỡ ra được. Lúc đó tôi tức gần như phát khóc. Ai cũng khen tôi có một mái tóc rất đẹp, và dĩ nhiên tôi rất tự hào về điều đó. Tại sao? Tại sao cậu ta dám phá huỷ nó chứ? Không suy nghĩ gì hết tôi đạp thẳng xe tới nhà cậu ta đập cửa thuỳnh thuỵch
-Ai đấy?
Phúc vừa mở cửa tôi đã cho ngay một cái tát làm cậu ta nổ đom đóm. Hình như vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra nên Phúc dường như mất cân bằng tâm lý, tôi đưa tay định tát thêm cái nữa nhưng nghĩ nể tình đang đứng trước nhà người khác nên tôi chỉ có thể nuốt cục tức vào trong, và có lẽ là một lúc lâu sau tôi mới có đủ bình tĩnh để thét lên một câu hỏi làm long trời lở đất
-Ai cho cậu làm như thế? Tóc của tôi để cho cậu nghịch à?
-Vì thế nên cậu đến tận nhà tôi để xử tội hay sao? Cậu giang hồ thế? Xã hội đen à?
-Tôi không chịu nổi một tên thiếu chất xám như cậu
-Ủa? Chất xám? Nó là cái gì vậy???
Câu hỏi đần độn cộng với gương mặt giả vờ ngây ngô của cậu ta làm tôi tức phát khóc, không biết nói gì và làm gì nữa tôi nhìn xung quanh rồi nhặt một hòn sỏi ném thẳng vào người Phúc
-Bố mẹ cậu thật vô phúc khi sinh ra một tên bất tài vô dụng như cậu. Tại sao lại đặt tên cậu là Phúc? Ngoài việc trêu chọc người khác cậu còn biết làm gì nữa không?
Sau đó tôi quay ra dắt xe đi, chợt cậu ta hét lên phía sau lưng tôi
-Kiểu tóc đó đẹp mà, cũng đâu có xấu???
Tôi biết não cậu ta chỉ nhỏ như hạt thanh long, mặt trơ hơn gỗ đá, nhưng có đến mức không có một sợi dây thần kinh xấu hổ nào không? Tôi nói như vậy, cậu ta vẫn có thể nhăn nhở ra được sao? Đúng là hết thuốc chữa.
——
Sáng hôm sau, bước vào lớp tôi bất chợt thấy một hộp quà màu hồng được bọc rất cẩn thận để trên mặt bàn mình. Tôi háo hức chạy đến, phía dưới chiếc hộp có một mảnh giấy có ghi: An ơi, xin lỗi nhé. Mình làm hoà được không?
Biết ngay lại là trò của Phúc, nhưng thôi được rồi, dù sao hắn cũng đã biết lỗi. Các cụ vẫn thường bảo Đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại. Tạm bỏ qua cho hắn lần này vậy. Coi như cậu ta cũng biết xấu hổ là gì, để xem hắn chuộc lỗi bằng cách gì nào. Tôi khẽ mở nắp hộp và suýt nữa thì ngất khi nhìn vào vật thể trong chiếc hộp đó. Tiếng hét của tôi khiến mọi người trong lớp đổ xô lại. Đám con trai thì cười phá lên, còn lũ con gái thì cũng có cảm xúc khiếp hãi như tôi vừa rồi vậy. Đến mức này thì không có gì để nói, không còn lỗi lầm gì mà để tha thứ nữa, tôi cầm lấy chiếc hộp chạy đi tìm Phúc, tôi phải cho hắn một trận, tôi không chịu nổi nữa rồi
-Có thấy Phúc đâu không?- Tôi túm vội lấy một tên đang đi ngoài hành lang hỏi
-Nó dưới căng tin ý, có chuyện gì vậy?- Rồi nhìn chiếc hộp tôi đang cầm trên tay cười khả ố- Quà đẹp thế, không phải để tỏ tình với nó đó chứ?
Tôi chẳng có đủ thời gian, bình tĩnh và kiên nhẫn để nghe hết lời nói của hắn nữa, trong đầu tôi lúc này chỉ nghĩ làm sao có thể nuốt trôi được cục tức này
Vừa nhìn thấy bóng dáng cậu ta đang vắt vẻo dưới căng tin mồm uống nước lưỡi uốn éo tán phét cùng mấy em lớp dưới, tôi vội vã chạy thẳng tới trước mặt cậu ta, đằng đằng sát khí.
-Sao vậy? Tìm mình à??? Món quà đó chắc cậu thích lắm nhưng không đến mức phấn khích quá mà lao tới đây để cảm ơn mình chứ? Có gì lát chúng ta tâm sự sau cũng được mà
-Cái gì đây?- Tôi ném thẳng con thạch sùng đã chết vào người cậu ta- Đi mà nhận lấy cái thứ bẩn thỉu này của cậu. Tôi không cần
-Sao vậy? không phải nó rất dễ thương sao?
Tôi tròn mắt nhìn cậu ta đang giơ con thạch sùng lên cao ngắm nghía rồi ra bộ điệu xót thương con côn trùng này lắm
-Cậu nên đối xử tốt với nó mới đúng
Phúc vừa nói hết câu tôi giật ngay cốc nước cậu ta đang cầm trên tay hất thẳng vào khuôn mặt chai lì đó
-Tôi càng ngày càng không hiểu cậu là cái loại người gì nữa. Cậu là động vật 4 chân chưa tiến hoá hết đấy à?
Sau đó tôi quay người đi, lát sau quay lại nhìn gương mặt hối lỗi của cậu ta làm tôi lại dằn vặt bản thân, thấy hành động và lời nói của mình hình như là hơi quá đáng thì phải. Nhưng rõ ràng là không có lửa làm sao có khói, nếu cậu ta không trêu tức tôi thì có cớ gì khiến tôi phải nói những lời lẽ xúc phạm như thế?
Tôi lê lết cái thân xác nặng nề của mình về lớp, bất chợt tôi gặp Thiên, cậu ấy đang đứng trước cửa lớp tôi, và điều làm tôi cực kì hạnh phúc và quên bẵng đi những điều xảy ra trong 5 phút trước, đó là cậu ấy vẫy tay rồi chạy tới trước mặt tôi đưa cho tôi 1 tấm vé xem phim
-An à, tặng cậu này!
-Tặng… tặng tớ?- Tôi quả thật đang rất bất ngờ trước những gì diễn ra trước mắt mình trong giây phút hiện tại
-Phải, tớ muốn hỏi Cậu có thể làm bạn gái tớ được không? Quả thực là tớ rất thích cậu. Nếu cậu đồng ý thì tối hôm nay đi xem phim cùng tớ nhé! Tớ đợi cậu. Bye bye!!!
Thiên đã chạy về lớp rồi nhưng tôi vẫn chưa hoàn hồn trở lại, có phải tôi vừa được người tôi thích tỏ tình không? Đó là sự thực chứ? Hay là tôi đang mơ??
-Ghớm thật, xem phim cơ á? Đi buổi tối cơ đấy, cẩn thận nó tranh thủ trong bóng tối rồi….
Vẫn còn đang đắm chìm với giây phút tuyệt đẹp đó thì có tiếng sét ngang tai khiến tôi giật mình trở về hiện tại, cậu ta không thể để tôi yên được sao? Định bước vào lớp thì Phúc giơ tay chắn ngang tôi lại
-Làm gì vậy??
-Xin lỗi- Phúc chìa ra một bông hoa hồng trước mặt tôi. Tôi khẽ đưa tay cầm lấy, nhưng rồi không hiểu thế nào tôi lại ném bông hoa đó xuống đất rồi thản nhiên giẫm lên. Ai biết cậu ta định giở trò gì ra với tôi nữa???
-Cậu quá đáng vừa thôi chứ? Tôi đã nói là xin lỗi rồi cơ mà- Có lẽ Phúc đã bắt đầu tức rồi, ánh mắt cậu ta nhìn tôi đầy giận dữ
-Với những loại người như cậu, có lẽ tôi nên coi như cậu không tồn tại trên đời thì hơn
-Cậu thật quá đáng!
Sau đó Phúc giật lấy vé xem phim trên tay tôi xé nét ra rồi vứt thẳng từng mảnh vụn đó vào mặt tôi. Tôi nhớ lúc đó mặt mình cắt không còn một giọt máu, những gì trước mắt tôi xám xịt lại.
-Tôi đang giúp cậu đó, cái thằng ấy không có ý định nghiêm túc với cậu đâu
—–
Tôi không biết phải nói sao với Thiên về vụ tấm vé bị xé nát cả. Sau giờ học tôi đã chạy thẳng tới rạp để hỏi mua mà chỉ nhận được những cái lắc đầu. Họ nói bộ phim đó hot quá, phải đặt trước mấy ngày may ra mới có. Tôi phải làm sao bây giờ? Tôi không có số điện thoại của Thiên, tôi không thể nói với cậu ấy rằng tôi bị mất vé xem phim được. Mà tôi cũng chưa nhìn trên tấm vé xem mấy giờ chiếu phim, tôi sao biết được đợi Thiên vào lúc nào đây?
Gần như cả đêm hôm đó tôi không ngủ, tôi sợ Thiên sẽ trách tôi. Nếu tôi là cậu ấy có lẽ tôi sẽ phát điên lên mất, buổi hẹn hò đầu tiên của tôi… Tôi đã mong đợi có ngày này biết bao nhiêu sao lại có thể ra nông nỗi này được? Tất cả là tại tên Phúc chết trôi chết nổi chết bờ chết bụi kia, vì hắn mà tôi trở thành một tên đáng ghét thế này đây.
Sáng hôm sau tôi đã thức dậy từ rất sớm để làm một chiếc bánh gato để mang tới lớp Thiên thay lời xin lỗi. Tôi nói với mình là phải dũng cảm lên, bởi vì tôi rất mong cậu ấy sẽ bỏ qua cho tôi chuyện hôm qua và chúng tôi sẽ trở thành một đôi. Tôi đã thích Thiên lâu lắm rồi, không thể vì cái tên côn đồ kia mà tình yêu của tôi bị sụp đổ đc
Tôi đã tới trường thật sớm để có thể gặp được Thiên. Mặc dù đã đợi cậu ấy rất lâu,vòng đi vòng lại ở hành lang, mang theo niềm hy vọng duy nhất, vậy mà trống vào tiết rồi tôi vẫn không thấy Thiên, tôi đành mang chiếc bánh về lớp cùng với một nỗi buồn nặng trĩu
Lững thững bê hộp bánh vào lớp chợt Phúc lao thẳng vào người tôi. Tôi cùng chiếc bánh ngã nhào xuống đất. Tôi cứng đơ người nhìn chiếc bánh vỡ nát trên sàn lớp học còn Phúc điếng người nhìn tôi. Dường như sự chịu đựng bấy lâu của tôi dành cho Phúc đã đi quá mức giới hạn, tôi có thể chịu đựng bất cứ hành động trêu chọc nào của Phúc nhưng tại sao…. Tại sao cậu ta có thể….Hôm qua cậu ta đã xé nát tấm vé mà Thiên tặng tôi, tôi đã bỏ qua. Nhưng đây là chiếc bánh tôi đã tự tay làm cho Thiên, gói trọn tình cảm vào trong đó. Yêu thương là vậy, thế là một cái xô ngã của cậu ta đã phá huỷ tất cả rồi.
-Tớ… tớ xin lỗi
Phúc định đỡ tôi đứng dậy nhưng tôi đã vội hất tay ra và quát
-Đừng có động đến người tôi- Sau đó chằm chằm nhìn vào Phúc, tôi rành mạch nói- Cậu có thể trả lại cuộc sống bình yên cho tôi được không? Tại sao cậu lại muốn đảo lộn tất cả lên thế? Cậu không thể để cho tôi yên được à? Không lẽ cậu không có não sao?
—–
Trống tan học tôi xách vội cặp chạy thẳng ra ngoài cổng trường đợi Thiên, tôi muốn giải thích với cậu ấy chuyện hôm qua. Không phải là tôi không muốn đến, không phải là tôi không đồng ý nhận lời với cậu ấy mà là vì…
-Cái đứa kia kìa, là đứa mấy thằng lớp B cá Thiên tán đổ đấy. Tiếc thật, chẳng hiểu cao giá đến mức độ nào mà bỏ qua cả hot boy, nghe đâu Thiên xấu hổ chẳng dám đến lớp
-Ừ cũng đúng thôi, đẹp trai có tài, nổi tiếng thế mà không cưa nổi một con bé nhà quê.
Đám con gái ấy đi qua tôi quăng lại cho tôi đúng một câu nói: “Ghê ghớm thật đó”
Mọi hy vọng, tình cảm của tôi gần như sụp đổ, tôi ngồi phịch xuống ghế đá thờ thẫn. Hoá ra tôi là trò đùa của Thiên, cậu ấy không thích tôi, và có lẽ là cậu ấy cũng chẳng biết tôi là ai nếu không có vụ cá cược hôm đó. Tôi giống như một con ngốc vậy, đã nghĩ rằng người ta để ý tới mình. Đúng rồi, cóc ghẻ sao có thể ăn thịt thiên nga, tôi dù cố gắng lắm cũng chẳng bao giờ xứng đáng làm bạn gái cậu ấy cả. Nghĩ đến đây, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má tôi. Tại sao tôi lại có thể dễ tin đến vậy cơ chứ???
I don’t wanna run away
Just wanna make your day
When you felt the world is on your shoulders
Don’t wanna make it worse
Just wanna make us work
Baby tell me I will do whatever
…..
Những tiếng phát âm tiếng anh mà cứ ngỡ như Tây ban nha hay Thổ Nhĩ Kì đó vang lên bên tai, tôi ngước đôi mắt ngấn nước lên hỏi Phúc
-Cậu biết cậu đang khiến bài hát tôi yêu thích trở thành thảm hoạ không hả?
- Ai bảo, hôm gì có ông gì nói nếu tớ làm ca sỹ có thể vượt qua cả Micheal Jackson đấy.
-Nói không biết xấu hổ, hôm gì ông gì…- Tôi lặng lẽ lau nước mắt- Có khi cậu còn chẳng hiểu hết cái đoạn cậu hát vừa nãy
-Ai, cậu coi thường tớ đến vậy sao?
-Nói nghe xem- Tôi nhoẻn miệng cười
Và rồi Phúc bắt đầu biểu diễn, cậu ta giơ hai tay múa bài con bướm vàng vòng quanh chỗ tôi đang ngồi trong khi dịch lời bài hát
-Mình không muốn chạy trốn khỏi cậu đâu
Chỉ muốn cùng cậu trải qua những ngày hạnh phúc mà thôi
Khi cậu thấy cả thế giới này đang đè nặng trên vai cậu
Tớ sẽ không làm nó tệ hơn đâu
Tớ muốn chúng mình được hạnh phúc
An yêu dấu á, có thể nói cho mình biết được không?
Tớ sẽ làm cho cậu mọi điều cậu muốn
-Cậu học thuộc trên mạng rồi phải không?
-Cậu nghĩ tớ là ai chứ? Trên mạng xưng là cậu tớ sao? Tớ đang diễn đạt bằng lời văn của tớ đấy, nói đi, tớ có thể làm gì để cậu vui nào?
Phúc cúi người xuống đưa một bông hoa ra trước mặt tôi
-Thấy quen chứ? Nó giống bông hoa mà cậu đã giẫm nát đấy!
-Hừm… mình xin lỗi…
-Không sao- Phúc gãi đầu- à tớ muốn trả lại cậu cái này- Cậu ấy lại tiếp tục đưa ra 2 mảnh giấy trước mặt tôi
-Gì vậy?
-Là vé xem phim. Hôm trước tớ đã xé của cậu, hôm nay mua trả cậu đó.
-Nói đi, cậu thích tớ à???
-Cậu hoang tưởng à? – Phúc bỗng đỏ mặt
-Tớ chỉ hỏi thôi mà, không phải thì thôi! Đâu cần phải xấu hổ đến thế
-A, cái thằng kia rồi, mày trốn làm sao được? Dám ngắt trộm hoa của trường à? Lần này phải cho mày lên Hội đồng mới được
Từ phía xa xa tôi thấy bóng dáng bác bảo vệ đang cầm cái dùi đánh trống chạy về phía chúng tôi đang ngồi
-Chuyện gì vậy?- Tôi quay sang Phúc hỏi
Còn chưa hết bàng hoàng thì cậu ấy đã nhanh tay kéo tôi đi
-Chạy thôi……..
-Làm sao vậy???- Tôi ngơ ngác vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra
-Hoa trên tay cậu đó, là do tớ ngắt trộm ở vườn hoa của trường
-Trời ơi! Cậu lưu manh thế! Hoa của trường mà cũng dám ngắt- Tôi hoảng hốt
-Đồ ngốc, làm vậy cũng vì cậu
-Phúc à,
-Làm sao???
-Cậu nói thật đi, cậu thích tớ nên mới nắm tay tớ phải không?
-Cái đồ rảnh rỗi sinh nông nổi này nữa, mặc kệ cậu đấy
Bất chợt Phúc buông tay ra làm tôi ngã chút xíu nữa thì chẹo chân, nhưng rồi chính cậu ấy cũng là người cúi lưng xuống đồng ý cõng trên lưng một bị thịt như tôi
-Cậu không thấy nặng à?- Hai tay tôi nắm 2 túm tóc trên đầu Phúc ngây thơ hỏi
-Nặng chết đi được ấy chứ, nhưng không sao, tớ nói là sẽ cùng cậu đi qua những ngày hạnh phúc mà
-Hừm, hình như tớ không ghét cậu nữa rồi. Phải làm sao bây giờ?- Tôi ghé thầm vào tai Phúc nói khẽ
Silenttear
|
|
|
| Game thủ Bá Vương vui cùng sự kiện 9.0.9 và Liên Hoàn Chiến |
|
Đăng bởi: rickakula - 09-25-2012, 04:12 AM - Diễn đàn: Games Online
- Không có trả lời
|
 |
[SIZE=5]Sự kiện "Liên hoàn chiến":
Trong thời gian diễn ra sự kiện , vào khoảng thời gian từ 19h00 - 21h00 dành cho các ngày 24, 25, 26, 27, 28/09
Đặc biệt vào 2 ngày 29 & 30/09 sẽ thi đấu vào
Sáng : 09h00 - 11h00
Chiều : 15h00 - 17h00
Tối : 19h00 - 21h00
Hình thức thi đấu :
Game Master (GM) tạo phòng gọi "ALO" mời người chơi vào thi đấu.
Người chơi phải để chế độ chọn đội ngẫu nhiên và không được lựa chọn đội theo ý thích, đội chiến thắng sẽ được ở lại giữ nguyên đội hình và tiếp tục thi đấu với đội mới khác (đội thứ 3). Game Master (GM) sẽ "ALO" goi tiếp đội thứ 3 .
Chỉ cần thắng 2 đội liên tiếp sẽ được nhận quà từ sự kiện.
Một số lưu ý :
Đội chiến thắng 2 lần liên tiếp trước khi rời phòng đấu phải gửi tin nhắn trong game đến nick GM cung cấp thông tin ID game, tên nhận vậttham gia nhận thưởng. Khi nhận được thông tin GM thông báo đã nhận ok thì mới rời phòng.
Quà tặng sẽ được tổng kết và trao qua ngày hôm sau. Riêng 2 ngày thứ 7 và chủ nhật thì sẽ được trao vào ngày thứ 2.
![[Image: 7262011Giaithuong.png]](http://picture.playpark.vn/TBV/ImgUp/7262011Giaithuong.png)
Đội chiến thắng sẽ nhận được 400 RM chia đều cho 4 thành viên mỗi bạn sẽ nhận được 100 RM trong 1 ngày.
Cùng với đó là sự kiện “9 Ngày Như Mơ” 9.0.9 của Bá Vương
Khuyến mãi đặc biệt :
Dành cho những ID game chưa từng chuyển @point vào game :
Trong khoảng thời gian diễn ra sự kiện, những ID game lần đầu tiên chuyển @point từ tài khoản PlayPark vào game Thế Giới Bá Vương (Bá Vương 1 hay Bá Vương 2) sẽ nhận được thêm 50% giá trị chuyển cho tất cả mệnh giá.
Bên cạnh đó, nếu trong lần chuyển đầu tiên có mức chuyển = hoặc > 1.400 @point thì ngoài được tặng thêm 50% giá trị chuyển sẽ được nhận thêm trang bị "Loan đao" - vĩnh viễn cho game Bá Vương 1
![[Image: 9202012Ga1_Loandao.png]](http://picture.playpark.vn/TBV/ImgUp/9202012Ga1_Loandao.png)
Hoặc trang bị "Hoả diệm hộ thủ" - vĩnh viễn cho game Bá Vương 2
![[Image: 9202012ga2_hoadiem_120920.png]](http://picture.playpark.vn/TBV/ImgUp/9202012ga2_hoadiem_120920.png)
Dành cho những ID game đã từng chuyển @point vào game :
![[Image: 9202012Ga1_cash.png]](http://picture.playpark.vn/TBV/ImgUp/9202012Ga1_cash.png)
![[Image: 9202012Ga2_cash.png]](http://picture.playpark.vn/TBV/ImgUp/9202012Ga2_cash.png)
Giải thưởng sẽ không được cộng dồn và sẽ được nhận sau khi sự kiện kết thúc.
![[Image: 9202012Ga1_Moingay.png]](http://picture.playpark.vn/TBV/ImgUp/9202012Ga1_Moingay.png)
![[Image: 9202012Ga2_moingay.png]](http://picture.playpark.vn/TBV/ImgUp/9202012Ga2_moingay.png)
Đối với game Bá Vương 1 : khi đăng nhập game phải đánh xong 1 trận sau đó thoát game đăng nhập lại sẽ nhận được quà.
Đối với game Bá Vương 2 : sẽ nhận được quà liền khi đăng nhập game qua hộp thư.
Để có được RM trong game, ngoài thẻ @cash hiện tại các bạn có thể dùng thẻ của VTC, FPT và thẻ di động Mobiphone/Vinaphonenạp trực tiếp vào ID PlayPark mà không mất bất kỳ phí chuyển nào .
Xem hướng dẫn cách nạp @point từ Thẻ Vcoin VTC tại đây
Xem hướng dẫn cách nạp @point từ Thẻ Gate FPT tại đây
Xem hướng dẫn cách nạp @point từ Thẻ di động Mobiphone/Vinaphone tại đây[/SIZE]
|
|
|
|