| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,196
» Thành viên mưới nhất: kellyalbot
» Chủ đề: 483,316
» Bài viết: 539,279
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1175 thành viên online. » 0 Thành viên | 1170 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex
|
|
|
| Nếu em luôn giận dỗi |
|
Đăng bởi: zinkzinkmi - 09-10-2012, 02:16 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Khi yêu, bạn cần phải cho đi thật nhiều và nhận lại nhiều hơn thế...
Nếu em luôn giận dỗi, em hiểu và em biết anh sẽ hoang mang, sẽ lo lắng hay lại là chán nản. Dù biết thế sao em vẫn làm?
Thế này anh à! Vì trái tim yếu ớt của em đang kháng cự lại bản thân em. Em đã nói sẽ không, không và không bao giờ giận anh cả. Anh giận, anh mệt mỏi, anh tức giận, mất anh… Em sợ nhưng em lại không thể nào thắng nổi trái tim thiếu thốn của mình cả, anh hiểu chứ?
Nếu anh hiểu rằng em xem tình yêu của chúng ta là một cuộc đua đồng đội. Em biết cả anh và em đều phải và đã cố gắng. Nhưng… anh lại cố gắng vươn chạy thật xa còn em lại là kẻ phía sau cố gắng để bắt kịp anh…
Tất nhiên, em không đủ sức dù em đã cố gắng vì vậy em cần phải dừng lại. Khi đó, nếu em giận dỗi thì mong anh hiểu rằng em đã dần kiệt sức vì cứ phải tìm cách nắm giữ anh ở lại bên em, nhưng dường như càng nắm em lại càng thấy bàn tay mình quá bé nhỏ anh à. Nhưng chúng ta vẫn còn cách để yêu thương mà đúng không anh? Vậy sao anh không đi chậm lại và hòa quyện cùng em để biến tất cả giận dỗi đó thành yêu thương dư dặt… Anh làm được đúng không tình yêu của em?
![[Image: 120402goctraitim241-89baf.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/dAhYC3ex35789yvGPCSywGxl0bP6F/Image/2012/09/120402goctraitim241-89baf.jpg)
Nếu anh hiểu rằng em đơn giản chỉ là phái yếu, yếu không có nghĩa là nhu nhược và bất khả kháng mà chỉ là em cần sự che chở, quan tâm và tất nhiên em cần anh hơn tất cả… Em biết em vẫn có cá tính của riêng mình, em vẫn đủ khả năng làm những thứ em thích nhưng điều đó không thể chối bỏ được rằng em cần sự quan tâm… Em biết, anh sẽ nói anh có quan tâm và em lại quá đòi hỏi. Nhưng anh à! Nếu như sự cho đi và nhận lại không đồng khớp cùng nhau thì có kết quả không hả anh? Em cũng chẳng thể suốt ngày cứ nói rằng anh à, em cần cái này, em muốn cái kia. Em biết, em có quyền nói, đúng! Nhưng anh lại có quyền hiểu theo một hướng khác.
Yếu ớt và lo sợ có nghĩa là em sẽ thua cuộc trong trân chiến này. Nhưng chúng ta vẫn còn cách để yêu thương mà đúng không anh? Khi em giận dỗi, anh nên hiểu rằng em không cần anh phải làm gì quá sức để “hòa giải” em cả, chỉ cần anh quan tâm em theo đúng cách em cần thì em sẽ là em như ngày nào thôi mà. Anh làm được đúng không tình yêu của em?
Và nếu như em hay giận dỗi thì cũng chỉ là cách em đang thêm gia vị cho tình yêu hai đứa mình bớt tẻ nhạt mà thôi… Sao cứ phải ngọt ngào, cứ phải êm dịu ru ngủ hoài thì liệu anh và em có đủ sức cùng nhau vượt qua khó khăn không anh nhỉ?
Dù em biết khi yêu ta có rất nhiều lí lẽ, bản thân em cũng vậy! Nhưng anh à, chỉ vì yêu anh. Em biết bản thân mình thật sự chưa hoàn hảo, sự giận hờn của em cũng chẳng hoàn toàn đúng cách. Em tự hỏi còn cách nào khác cho cả anh và em hay không?
Để rồi khi cứ cố gắng tìm kiếm em lại hiểu ra rằng liều thuốc duy nhất cho cả anh và em đó là yêu thương thật sự, yêu thương nhiều hơn… Nếu em luôn giận dỗi, hãy mỉm cười đi nào vì em vẫn rất rất rất yêu anh…
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Chia tay ko phải vì hết yêu mà là ko thể yêu nhau được nữa - Mình chia tay nhé |
|
Đăng bởi: Kim hồng - 09-10-2012, 02:14 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Khi ta yêu, mọi thứ đều trở thành có thể. Và cũng chính tình yêu khiến ta tin rằng mình phải ở bên nhau, mãi mãi.
Tình yêu chưa bao giờ là một sự ràng buộc, nhưng một khi yêu nhau, người ta luôn tha thiết được gắn chặt đời mình với những bình yên, những sóng gió trong cuộc đời người kia. Ta yêu cả khoảnh khắc nắm tay người đó đi qua giông bão, yêu cả phút giây bình yên tựa vai người đó trong một góc cà phê chiều mưa. Khi ta yêu, mọi thứ đều trở thành có thể. Và cũng chính tình yêu khiến ta tin rằng mình phải ở bên nhau, mãi mãi. Nhưng, có rất nhiều dấu hiệu của một hay một vài khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời, khi mà ta nên buông tay và để người ấy bước trên một đoạn đường mới. Hay chính bản thân ta nên dũng cảm bước ra khỏi cuộc đời của người từng tha thiết yêu ta. Từng, nghĩa là đã có. Nhưng từng, nghĩa là không còn nữa.
Đó là khi nụ cười ta ngọt lịm trong những nỗi nhớ về người ấy, nhưng những hình ảnh của ta lại nhạt nhòa trong tâm trí người ta.
Đó là khi sự có mặt của ta không những không thể xoa dịu nỗi đau, nỗi buồn hay sự vấp ngã, khó chịu của người đó, mà còn đẩy người ấy vào tâm trạng bế tắc hơn.
Đó là khi đi bên ta, nhưng nhìn vào mắt người đó, ta không còn thấy được chút cảm xúc về ta, hoặc tệ hơn, ta thậm chí không biết người đó đang nghĩ gì.
Đó là khi ngồi bên ta, nhưng cái giật mình của người ấy lại dành cho một khoảng trời xa xôi, một bóng hình xa xôi nào khác.
Đó là khi ta vô thức tìm bàn tay người ấy để nắm lấy, nhưng tất cả những gì ta nhận được chỉ là sự thảng thốt và lãng tránh đến đáng thương.
![[Image: 120402goctraitim212-8473a.png]](http://k14.vcmedia.vn/dAhYC3ex35789yvGPCSywGxl0bP6F/Image/2012/09/120402goctraitim212-8473a.png)
Đó là khi những lăn tăn và buồn khổ trong mắt ta, người ấy không thể nào cảm nhận được.
Đó là khi ta tha thiết viết những dòng tình cảm mong người ấy hiểu, nhưng sao tất cả cứ vô tình và đớn đau đến vậy?
Đó là khi ta gặp khó khăn, người ấy sẵn sàng tới giúp. Nhưng những buồn vui, nỗi niềm cần sẻ chia, người ấy lại bước đến và chuyện trò bên một người thứ ba.
Đó là khi ta nhận ra vị trí của chính mình trong tim người đó, có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Đó là lúc đoạn đường mình có thể đi bên nhau sẽ phải chấm dứt.
Nuối tiếc, đau khổ, buồn bã... Ai rồi cũng sẽ phải trải qua những tháng ngày như vậy thôi. Nhưng hãy tin rằng việc mình bước ra khỏi cuộc sống của người đó, không đơn giản là một lần buông tay, là lần ta quẳng trái tim mình vào biển thử thách nhung nhớ. Mà là ta đang tự nhấc cuộc đời mình ra khỏi những buồn thương. Là sang trang mới, là những niềm vui mới thay vì cố chấp bám lấy một người không còn thương yêu ta.
Những ý nghĩ ấy khiến ta cảm thấy nhẹ lòng để bước tiếp. Ngay cả khi cuộc đời sau này còn đầy rẫy những khoảnh khắc buông tay như thế, xin hãy cứ giữ cho tâm được thanh thản, để ta biết rằng bước đi cũng là một cách tốt để vỗ về chính mình...
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Em sẽ là chỗ dựa của anh! |
|
Đăng bởi: Kim hồng - 09-10-2012, 02:13 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Từ sau gốc cây tùng, tôi nhận ra em trai mình và người con gái tôi yêu thầm đang hạnh phúc trong cái ôm ấm áp. Trái tim tôi hơi nhói, nhưng lòng tôi thanh thản.
-Mình sẽ là chỗ dựa của cậu.
-Sống dựa vào một thứ gì đó…
-Em có thể thôi đi được không? Dựa vào thứ gì đó thì đã làm sao, chẳng lẽ điều đó làm em bận lòng đến vậy sao?
-Phải, rất bận lòng. Vì anh không phải là em, vì chúng ta giống nhau nhưng anh tự do, còn em phải dựa vào những thứ này!
Gia Lâm quỳ xuống bằng hai đầu gối đã chai sần, dùng hết sức vẩy đôi tay giả ra trước mặt Gia Hưng. Sống một cuộc sống mặc cảm hơn 11 năm nay, Lâm đau đớn mỗi lần đối diện với chính hình ảnh của mình trong gương, dối diện với người anh song sinh của cậu. Đôi vai gầy khẽ run lên, Lâm mở to mắt nhìn vô hồn về phía xa xăm, để mặc những giọt nước mắt rơi lã chã, mặc cho Hưng “lý thuyết” đủ điều.
Cách đây 12 năm, có nghĩa là khi Lâm vẫn là một đứa bé 3 tuổi bình thường, lành lặn, cậu không hề bị đem ra so bì với Hưng, vì hai đứa giống nhau như hai giọt nước. Rồi cho đến khi cả hai lên 4, sức khỏe của Lâm yếu đi, cậu thường bị khó thở, ngất xỉu đột ngột, bác sĩ chuẩn đoán cậu bị tim bẩm sinh và phải nhập viện ngay. Một cú sốc dành cho đôi vợ chồng trẻ, nước mắt người cha không thể rơi vì đã bị nghẹn đắng nơi cổ họng, người mẹ trẻ chỉ còn biết ôm con trai bé bỏng vào lòng, cô rửa mặt bằng nước mắt mỗi ngày trước khi Lâm được nhập viện. Ca mổ diễn ra trong vài giờ đồng hồ, hai ngày trôi qua, không ai nghe được tin tức gì của Lâm từ phòng hồi sức. Năm ngày sau, bác sĩ cho mẹ cậu vào thăm, nhưng người mẹ chết lặng khi nhìn con mình thoi thóp thở bằng bình oxy, chân tay bầm tím một nửa dưới. Cô đứng lạnh người nhìn bác sĩ, những gì ông ấy nói khiến cô không còn cảm nhận được vị mặn của nước mắt nữa, cô chỉ thấy đắng, đắng đến đau đớn nơi trái tim.
“Con trai của chị phải được tiến hành cắt bỏ tứ chi ngay, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Vì sức khỏe của cháu quá yếu, máu lại dễ đông...” Vị bác sĩ nói rất nhiều, rất nhiều, nhưng người mẹ trẻ chỉ đứng lắc đầu khóc lóc xót thương cho con trai mình, hàng loạt những ưu đãi được đưa ra, người mẹ nghèo chỉ còn biết ngậm ngùi gật đầu trước số phận của con trai mình – đồng ý cắt bỏ tứ chi của Lâm và bệnh viện sẽ nuôi cậu suốt đời.
Hai đứa lớn lên trong bệnh viện, ăn cơm bệnh viện, ngủ cùng bệnh nhân, dường như nơi đây chính là nhà của chúng kể từ khi cha chúng về quê làm thuê kiếm tiền, để lại mình mẹ ôm hai đứa con thơ. Dần quen với cuộc sống toàn màu trắng, Lâm và Hưng nhận được nhiều tình thương từ những người bệnh ở dăm bữa, nửa tháng. Ai cũng thương mẹ con họ, nhưng càng ngày, thứ tình thương ấy khiến Lâm cảm thấy mình đang bị thương hại. Ánh mắt của mọi người nhìn cậu trìu mến biết bao, cũng có người rơi nước mắt, có người ôm cậu vào lòng, có người cho cậu nhiều đồ chơi, quần áo, nhưng rồi họ cũng ra về, lãng quên cậu bé không có tứ chi. 5 tuổi, Lâm bắt đầu tập đi bằng chân giả, những bước đi đầu tiên sao mà khó đến thế, cậu đã nhiều lần òa khóc chỉ vì quá đau đớn bởi những cú vấp ngã, không đi chân giả thì hai đầu gối cậu sẽ bị thương, mỗi lần như vậy lòng người mẹ như bị chiếc dao sắc nhọn cứa vào. 10 tuổi, bệnh viện làm cho Lâm đôi tay giả, nó khiến cậu bớt mặc cảm khi ra đường. Cuộc sống của Lâm tưởng chừng sẽ trôi qua lặng lẽ cho đến khi Hưng vào học cấp 3.
“Đồ tàn phế vô dụng!” - Cha của Lâm đã gọi cậu như vậy mỗi lần ông uống say. Phải rồi, vì Lâm không đi học, cậu chỉ học hết tiểu học rồi ở nhà vì cậu không thể làm nhiều hơn thế với đôi tay, đôi chân giả. Mỗi lần nhìn Hưng cắp sách đến trường, Lâm ngồi một góc trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng để làm gì cậu cũng không biết, nhưng đơn giản chỉ vì Lâm muốn như vậy thôi. “Em ở nhà ngoan, anh sẽ về bày cho em học.” - Hưng đã nói như vậy mỗi lần đi học, như một thói quen, đó là câu chào hỏi Hưng dành cho Lâm trước khi ra khỏi nhà đến trường học. Điều đó khiến Lâm bớt đi phần nào mặc cảm, có lẽ vì vậy mà Lâm mới ngồi một góc, nhưng không để làm gì cả.
Một năm sau, gia đình họ chuyển ra ngoài, họ thuê một phòng trọ gần chỗ Hưng đi học, bệnh viện sẽ chu cấp cho Lâm mỗi tháng 2 triệu để sinh hoạt. Mẹ cậu kiếm thêm tiền bằng chiếc xe đẩy bán nước, bán café ngoài vỉa hè trước cổng trường của Hưng. Người mẹ nghèo chỉ học hết lớp 3, chập chững biết hết mặt chữ thì nghỉ học vì gia đình quá nghèo, bởi thế, Hưng chính là niềm hy vọng của bà, một đứa con trai lành lặn, khỏe mạnh, khôi ngô.
Rồi cái tuổi bắt đầu xuất hiện những cảm xúc rung động đầu đời đến, vì Hưng học hành rất khá và cũng khôi ngô nên không ít bạn nữ viết thư tỏ tình với cậu. Nhưng cậu chỉ để ý duy nhất một người, một cô bé đã từng xuất hiện trong bệnh viện, từng ở căn phòng cậu đã sống, cũng từng mang căn bệnh giống như em trai cậu. Từ tình thương, cảm xúc nhiều hơn khi cậu vô tình gặp lại cô bé vào đầu năm cấp 3, học chung lớp và cô bé càng ngày càng xinh, không còn tiều tụy như lúc cô còn nằm trong bệnh viện nữa. Tự lúc nào không hay, cậu đã dành một chỗ trong trái tim mình cho cô bạn học chung lớp này.
- Sống dựa vào một thứ gì đó có mệt mỏi không Lam?
- Dĩ nhiên là có rồi, như Lam nè, sống dựa vào thuốc, nếu không có thuốc, Lam có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Nụ cười nhạt mang chút vẻ buồn buồn hiện trên gương mặt hiền lành của Lam, Hưng thở dài, nghĩ ngợi.
-Vậy chẳng nhẽ cứ sống trong mệt mỏi nếu mình bắt buộc phải dựa vào thứ gì đó cả đời sao?
- Cũng tùy lúc thôi Hưng ạ. Như Lam nè, có những lúc chán ghét những viên thuốc vô cùng, đó là lúc Lam đang chơi vui mà bị mẹ bắt đi uống thuốc. Nhưng khi Lam mệt mỏi thật sự, những viên thuốc lại là thứ duy trì, tiếp thêm sự sống cho Lam. Hì.
- Cũng phải. Giá như Gia Lâm nghĩ được như vậy.
-Lại có chuyện gì xảy ra với Lâm à?
Sự lo lắng hiện trên gương mặt của Lam, Hưng nhìn Lam rồi thở dài.
-Hôm qua hai anh em Hưng lại cãi nhau, dạo này tính nó kỳ cục lắm, toàn nói nhảm những chuyện không đâu.
-Hưng đừng trách Lâm, Lam rất hiểu những gì mà Lâm phải chịu, vì Lam cũng từng như vậy.
- Ừm… có lẽ Hưng đã sai…
Gió về chiều thổi mạnh hơn, từng làn gió quấn quýt bên mái tóc dài của Lam, cô bé nhắm mắt để cảm nhận luồng không khí trong lành của gió mang đến. Ngồi bên cạnh, Hưng lén nhìn cô bạn, trái tim cậu đang đập nhanh hơn một nhịp và cậu nhận ra có lẽ thứ tình cảm mình dành cho Lam đã lớn lên rất nhiều.
***
Lâm đi chân giả, cậu cố gắng dùng răng để đeo tay giả. Xong xuôi, Lâm đi ra phụ mẹ bán hàng, tất cả những gì cậu có thể giúp mẹ là nhắc lại cho mẹ những gì khách đã gọi, vì cậu có trí nhớ khá tốt. Nhưng ngoài việc đó ra, cậu đến đây cũng vì muốn nhìn thấy một người, nhìn thấy nụ cười của người đó dành cho cậu hay bất kì ai đi bên cạnh.
-A, chào Lâm, Lâm ra phụ mẹ bán hàng hả? Hưng đang họp nhóm, chắc sắp ra rồi đó.
-Chào Lam, Lam khỏe không?
- Ngày nào Lâm cũng hỏi câu này, không thấy chán à? Sao Lâm không hỏi Lam được điểm cao không, hay là Lam đói bụng chưa chẳng hạn...
Nói xong, Lam nhìn mặt Lâm vẫn đơ ra, cô bé không nhin được phải phì cười, nhưng cô chợt lặng người khi nghe câu trả lời của Lâm.
-Vì Lâm chỉ muốn biết Lam có khỏe hay không thôi, chỉ cần Lam khỏe thì Lâm cũng thấy khỏe re à.
Lâm cười, nụ cười của Lâm làm Lam cảm thấy sống mũi mình cay cay, hai dòng nước ngân ngấn trực trào ra. Lam vội quay đi lấy tay gạt lẹ. Lâm đưa bàn tay giả lên, quẹt qua lại vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
-Sao thế Lam?
-Bụi bay vào mắt đó mà. Hôm nay thấy Lâm vui vẻ ghê, Lam thấy Lâm vui là Lam cũng vui lây à.
-Lam chọc Lâm hả? A, anh Hưng ra rồi.
Sự thật là Lam không hề trêu chọc Lâm, mỗi lần nhìn thấy Lâm tươi cười, cô đều cảm thấy trong lòng mình ấm lại, không còn sự nặng nề của việc học, không còn sự mệt mỏi với đống thuốc. Yên bình. Chẳng ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa hai anh em Lâm nếu họ chỉ nhìn vào khuôn mặt. Nhưng ai cũng ngầm hiểu, giữa hai anh em có sự khác biệt khá lớn về số phận. Một người có thể hưởng được tất cả những điều tốt đẹp mà một người bình thường có thể nhận được, còn người kia chỉ dám mơ ước cuộc sống bình thường, rất bình thường, nhưng không được, vì luôn có một tấm gương phản chiếu hình ảnh của cậu, một hình hài lành lặn, đẹp đẽ biết bao.
-Hưng giúp Lam chuyển món quà này đến tay Lâm nha.
-Tại sao Lam không đưa cho nó luôn.
-Lam cũng không biết nữa, nhưng mỗi lần gặp Lâm, Lam lại chỉ muốn khóc thôi, nhất là khi Lâm cười…
-Sao cơ?
-Lam không biết, chỉ biết là những lúc Lâm cười là Lam lại khóc. Giúp Lam nha.
Lam quay đầu chạy vào lớp, bỏ lại mình Hưng với một mớ cảm xúc hỗn độn. Về đến nhà, Hưng đưa món quà cho Lâm, Lâm hạnh phúc nhận lấy món quà bằng đôi tay thật khi nghe anh nói là quà của Lam. Cậu mở ra, là một chiếc mũ phớt màu nâu, trên mũ có thêu một chữ L. Lâm ngầm hiểu đó là tên của mình, đội lên đầu, cậu đứng trước gương ngắm nghía. Nụ cười tắt dần khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của anh mình trong gương, cậu quá thấp khi không đi chân giả. Gạt chiếc mũ xuống một cách nặng nề, cậu đến bên tủ, cất gọn chiếc mũ vào ngăn đồ của mình và có ý nghĩ sẽ không bao giờ đội nó. Hưng nhìn em trai, có chút tê tái trong lòng, cậu lại nghĩ về câu nói của Lam ban sáng, không hiểu vì sao Lam lại khóc khi nhìn thấy Lâm cười.
![[Image: 120402goctraitim238-f28c4.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/dAhYC3ex35789yvGPCSywGxl0bP6F/Image/2012/09/120402goctraitim238-f28c4.jpg)
-Không đội mũ Lam tặng à?
-Lâm cất rồi, đội ra đường sẽ bị bám bụi, bám bụi phải giặt, giặt thì mau cũ lắm. Không đội đâu.
-Linh tinh quá, quà tặng thì phải dùng chứ. Chẳng lẽ Lâm chê xấu.
-Không! Không phải! không xấu chút nào, rất đẹp. Nhưng…
Lâm cúi mặt, nghĩ ngợi về cảnh hôm qua đứng trước gương, cậu cảm thấy lòng nặng trĩu.
-Nhưng sao?
-Nhưng… nó đẹp và nó không hợp với Lâm.
-Tại sao không chứ? Lam tặng Lâm vì Lam thấy nó hợp với Lâm, dù tất cả nói không đẹp thì chỉ cần Lam thấy đẹp là được rồi. Giống như Lâm thấy Lam khỏe thì Lâm cũng khỏe ý mà.
-Thật không? Đẹp thật không?
- Thật mà, tin Lam đi.
Lam nháy mắt rồi cười dịu dàng làm Lâm đứng im vài giây. Cậu đang cảm thấy trái tim yếu ớt của mình trở nên mạnh mẽ, đập liên hồi và còn muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cậu nóng ran. Trời hôm nay không nắng gắt, có gió. Một cơn gió thoảng qua làm mái tóc của Lam khẽ bay bay, Lâm lảo đảo đứng không vững, tim cậu đập nhanh đến mức muốn ngất xỉu. Cậu mờ ảo nhận ra thứ cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong trái tim mình. Đưa tay lên lau mồ hôi, cậu chợt tỉnh… "Thì ra là tay giả, chân giả nữa này, cả trái tim này cũng không hoàn toàn là thật. Vậy thì mày đang làm gì thế hả Lâm?” - Một ý nghĩ thoáng qua, Lâm quay đi, mắt ướt át.
-Sao thế Lâm?
-Bụi bay vào mắt thôi, không sao đâu Lam. Lâm mệt quá, về trước nha. Xin lỗi Lam.
Bước từng bước khó nhọc, Lầm muốn vứt bỏ tất cả đống đồ giả này, dù phải bò trên đường, dù đầu gói tóe máu cũng được. Nhưng cậu không đủ can đảm để làm điều đó, vì cậu phụ thuộc vào chúng đã lâu, vì đã quen với cảm giác có chúng.
***
-Anh đã từng thích ai chưa?
-Sao em hỏi vậy?
-Vì em muốn biết cảm giác thích một ai đó là như thế nào thôi.
-Em thích ai rồi hả? Em trai.
Hưng quay sang, đặt tay lên vai Lâm, đôi mắt tỏ vẻ dò xét.
-Không, chả là sáng nay em thấy có anh đó với chị đó…
Lâm tự bịa ra một câu chuyện để làm Hưng không đặt ánh mắt dò xét vào mình nữa. Cậu nói một cách trống rỗng, còn tâm trí lại đang bị nhốt vào một góc nào đó trong trái tim chật hẹp kia. Cậu nghĩ sẽ không đi đến đâu nếu cậu thích một người tuyệt vời như Lam, sẽ không làm cho Lam hạnh phúc khi ở bên một thằng “tật nguyền vô dụng” như cậu và cậu nghĩ rất nhiều, rất nhiều.
Những ngày sau đó, Lâm không ra phụ mẹ nữa. Cậu thu mình trong một góc phòng như hồi còn sống trong bệnh viện, lau chìu thật sạch tay, chân giả và cố gắng thôi không nghĩ ngợi về Lam nữa.
-Sao mấy ngày nay Lam không thấy Lâm ra phụ cô vậy Hưng?
-Nó kêu mệt, suốt ngày ngồi ở nhà, không biết đang nghĩ gì nữa.
-Thế à? Tí nữa tan học Lam cùng về với Hưng nha.
-Ấy, tan học Hưng còn ở lại ôn đề, tháng sau đi thi tỉnh rồi, cuối cấp mà vẫn phải ôn thi học sinh giỏi.
-Vậy Lam qua một mình nha.
Hưng im lặng, nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật đầu nhẹ. Cậu không nói gì nữa, cúi đầu quay đi. Nắng gắt, Lam bước nhanh dưới tán lá bàng hai bên đường.
-Lâm ơi! Lâm ơi Lâm!
-Ai vậy?
-Lam nè, mở cừa cho Lam với.
-Lâm mệt lắm, Lam về đi, Lâm không muốn gặp người lạ.
Lam nghe xong, im lặng không gọi gì nữa. Cô bé cảm thấy lòng mình có gì đó hụt hẫng, như kẻ say bước hụt ngã nhào. Đứng thêm vài phút, cô lặng lẽ quay lưng ra về. Cũng vài phút sau, Lâm vùng dậy khỏi giường, vội vàng đi chân giả đi ra mở cửa phòng. Không có ai ngoài bóng của cậu dưới ánh nắng qua khe hở phía trên mái nhà, cậu ngồi xuống, mắt nhìn về phía xa xăm, hụt hẫng.
-Hưng giúp Lam đưa Lâm đến chỗ Lam với Hưng hay ngồi nói chuyện nhé.
-Tại sao?
Hưng dừng việc giải đề, ngước mắt lên nhìn Lam.
-Tại vì Lam có chuyện muốn nói với Lâm. Giúp Lam được không?
“Không được!” - Hưng đã nghĩ sẽ nói như vậy, nhưng cậu không đủ can đảm để thốt ra hai từ ấy, cậu sẽ làm Lam buồn, đó là điều mà Hưng chưa bao giờ làm. Cho nên…
-Ừm, Hưng sẽ cố gắng hết sức.
-Cảm ơn Hưng nhiều nha, đúng là bạn thân của Lam, tuyệt nhất quả đất.
Hai từ “bạn thân” lúc này đối với Hưng sao mà nghe chua chát đến thế. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không có gì cả.
***
-Anh dẫn em ra đây làm gì?
-Lam có chuyện muốn nói với em, em đừng trẻ con như vậy nữa, hãy lắng nghe xem cô ấy muốn nói gì. Biết đâu… biết đâu là điều em mong muốn thì sao?
Lâm im lặng. Vài phút sau, Lam đến, Hưng đi, để lại khoảng không gian riêng cho hai người. Sự yên lặng bao chùm một góc công viên. Cuối cùng Lam phải lên tiếng trước.
-Lâm sao thế? Tại sao lại không muốn gặp Lam nữa?
-Tại vì… tại vì… Lâm thấy mình không xứng với Lam.
-Gì mà xứng với không xứng. Làm bạn cũng phải xem có xứng hay không mới chơi sao? Lâm đang nghĩ cái gì vậy? Trả lời Lam đi.
-Vì Lâm thích Lam!
Nói rồi Lâm cố gắng chống tay đứng dậy, bước thật nhanh với đôi chân giả, bỏ lại phía sau một người tròn xoe mắt, nước mắt lưng tròng.
-Lâm! Đứng lại!
Lam chạy theo, đặt bàn tay nhỏ bé lên vai Lâm.
-Lâm đừng quay lại. Giờ thì Lam đã hiểu vì sao mỗi lần nhìn Lâm cười, Lam lại rơi nước mắt rồi.
-Vì sao?
-Vì… khi nhìn Lâm cười, Lam mới nhận ra giá trị của cuộc sống. Lâm cười là lúc Lâm hạnh phúc và Lam cũng thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến rơi nước mắt.
Trời chiều đổ bóng hai con người đứng ôm nhau trong niềm hạnh phúc. Chẳng ai biết được ngày mai rồi sẽ thế nào. Dù bạn là ai, là người có số phận như thế nào thì chỉ cần sống trọn vẹn với mỗi ngày có nghĩa là ngày mai cũng là ngày hạnh phúc trong đời bạn.
Từ sau gốc cây tùng, tôi nhận ra em trai mình và người con gái tôi yêu thầm đang hạnh phúc trong cái ôm ấm áp. Trái tim tôi hơi nhói, nhưng lòng tôi thanh thản. Vì ít nhất em trai tôi cũng tìm được ý nghĩa của cuộc sống, tìm được một chỗ dựa thật sự chứ không phải với mấy thứ đồ giả như nó nghĩ nó sẽ dựa vào chúng suốt đời. Tôi nhận ra, tình yêu thương chân thành là điều duy nhất có thể hàn gắn tâm hồn con người.
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Cách trả đũa khi chàng là kẻ đào hoa |
|
Đăng bởi: Nguyễn Hữu An - 09-10-2012, 02:07 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Đã từng là một… "con cá", bạn cảm thấy hụt hẫng, tổn thương, mất lòng tin vì bị phản bội… Có rất nhiều cách thú vị để bạn trả thù nhưng không gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Lấy độc trị độc
Đối phương vừa tán tỉnh bạn, vừa chinh phục người khác. Vậy thì sự chung thủy của bạn sẽ chẳng là gì với hắn ta/cô ta. Hãy để đối phương thích thú với suy nghĩ đắc thắng “mình đã chiếm trọn được trái tim ai đó rồi”. Hắn ta/cô ta là “ngư phủ”, tại sao bạn không thể? Giả vờ quan tâm, ngọt ngào, nhưng đồng thời bạn vẫn có quyền được… theo đuổi người khác, xuất hiện cùng người khác trước mặt tên “bắt cá 2 tay”. Đối phương sẽ được “nếm trải” cảm giác của một “con cá” như bạn đã từng.
Lưu ý: Bạn có thể gây tổn thương cho nhiều người và chính bạn bị “dội ngược” lại. Sau cảm giác hả hê là sự khó chịu và cô đơn tột cùng.
Cho “ngư phủ” leo cây trường kì
Sự tài năng của những người “bắt cá 2 tay” chính là: rất giỏi trong việc “xếp lịch”. Việc bạn cho đối phương leo cây sẽ chẳng là gì so với những điều mà người ta khiến bạn buồn lòng. Cảm giác bị cho leo cây rất khó chịu, và “ngư phủ” sẽ lộ bản chất thật của mình nếu bị chọc tức (ảnh hưởng đến việc “câu cá” của hắn). Cho hắn một cuộc hẹn và để hắn đợi suốt buổi, hoặc dời buổi hẹn liên tục và cuối cùng… không thèm đến. Hắn sẽ giận điên lên và gặp rắc rối với những “con cá” khác. Một cách trả đũa khéo léo và thông minh.
Lưu ý: Cách này có vẻ khá “lành” nhưng bạn sẽ khó xử về sau. Vì bạn thích "ngư phủ" thật lòng nên bạn bị tổn thương nhiều hơn. Đó là chưa kể, những tên bắt cá hai tay luôn có nhiều “chiêu trò” khác để chống đối bạn.
![[Image: tumblr_m9k5urTZN41rvry1do1_500_large-078ee.jpg]](http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/09/tumblr_m9k5urTZN41rvry1do1_500_large-078ee.jpg)
Đột nhiên quan tâm, bất ngờ đạp đổ
Ai cũng cảm thấy ấm áp khi được quan tâm, và đau lòng khi bị lừa dối. Hãy đánh vào điểm yếu này của hắn. Có thể hắn sẽ cảm kích trước tình cảm mà bạn dành cho, và đối xử với bạn đặc biệt hơn những “con cá” khác. Nhưng lăng nhăng là điều không thể chấp nhận. Hãy cho hắn cảm thấy rằng, hắn không phải lúc nào cũng là người chiến thắng. Cảm giác thất bại khi bị “chống đối” sẽ khiến hắn chừa tật bắt cá 2 tay. Điều bạn cần làm đơn giản chỉ là: tạo cho hắn cảm giác tin cậy và yêu thương, rồi phũ phàng, làm lơ hắn và xem như chẳng có tí tẹo tình cảm nào với hắn trước đó.
Lưu ý: Có khi cách tốt nhất để trả thù chính là… bơ đi và mặc kệ hắn. Khi bạn còn quan tâm hắn, có nghĩa là bạn còn chịu thiệt thòi nhiều hơn.
2 “con cá” cùng đoàn kết
Tìm một “nạn nhân” của hắn, cho người đó biết sự thật và hai bạn cùng “liên minh” để chống lại “ngư phủ”. Điều quan trọng nhất là bạn và “đồng minh” phải cùng đoàn kết và có chung mục đích muốn “trả đũa”. Muốn vậy, bạn phải mất thời gian tìm hiểu và bày tỏ mong muốn của mình. 2 nạn nhân sẽ cùng hẹn hò với hắn ở 2 thời điểm khác nhau và bất ngờ xuất hiện cùng lúc trước mặt hắn.
Khi ấy, hắn muốn chối cũng không được. Cảm giác hắn lúc ấy còn “đau” hơn cả bạn ấy chứ!
nguồn *******
|
|
|
| Lời cám ơn rất thành thật về sự chia tay. |
|
Đăng bởi: Nguyễn Hữu An - 09-10-2012, 02:03 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Woi tao sii cheun hong Dai dey woi dong
Chor fun sao so tin jong woi tong
Yeng yin joy toe jong Tsi ho seung suen
Yu gwor hao yau choi hung
Khi em quay đầu nhìn lại, dường như không có gì hiện hữu .
Cả đất trời như đang quay trở lại thời kỳ mùa đông băng giá .
Những ngày đầu tiên sau một cuộc chia tay luôn luôn là rất đau khổ .
Dĩ nhiên khi đứng trên con đường của mình ,
Em chỉ có thể tin rằng sau cơn mưa sẽ lại có cầu vồng rực rỡ
![[Image: c56_1243641353.jpg]](http://images.yume.vn/photo/pictures/20100520/aidooi/origin/c56_1243641353.jpg)
Hôm nay chúng ta thật sự mất nhau phải không anh ? Cả thế giới dường như đang nghiêng ngả trước mặt em . Em rất buồn và anh có biết điều đó hay chăng ? Nhưng bây giờ em đã lấy lại được tự tin và vuợt qua được chính sự khó khăn này . Em luôn tin rằng sau cơn mưa trời lại sáng và niềm tin lại đến với chính em
Cham yak hon sin tsi ngo yun wai ngoi
Chan keng dou ying yong
Chan wai ngoi seung lay min hung
Gau ngo bai seung dai moon joy Hing goi
Từng rơi vào khoảng không,nhưng em vẫn biết
Nếu đó là vì tình yêu thì điều đó thật anh dũng
Em đã từng vì quá yêu anh mà đỏ mặt
Điều đó đã là quá đủ cho em để em có thể còn có thể khép lại cánh cửa lớn, tự chúc mừng cho bản thân mình
Tình yêu ? Tình yêu là gì vậy anh ? sao nó hay làm chúng ta phải đau khổ ? Em đã từng yêu anh , yêu rất nhiều , em có thể làm mọi thứ vì anh ... nhưng anh đã phụ tình em và đi theo 1 mối tình mới . Em lúc nào cũng mong anh quay về với em và em có thể tha thứ hết mọi lỗi lầm cho em .Nhưng ...Anh đã ra đi và không trở lại . Anh nói anh chán em , anh không thích cách đối xử của em đối với anh ư ? Em có thể sửa mà... và em đã thực sự mất anh .
Chuen kau dong tin hey foon gwor chor dik yun
Gum tin sn woi tsii ngo gai kwun
Meng bat siu siu dik sut luen but hoi yun
Gun ka tim ngo seng soc gum
Mo fak yat hey dou jong suen ngoi gwor seh yun
Tse gwor lay taii wun lin tsap yong mun
Lau ha lay hup tsiu sai mong choi tsi dou
Ngo gun ta yun gun hup chan
Rất cám ơn người mà em ngày đó đã lầm yêu .
Hôm nay em đã có thể cởi bỏ hết muộn phiền vây quanh em .
Em hiểu rằng một cuộc chia tay nho nhỏ thì không làm tổn thương đến ai
Điều đó đã làm cho tình cảm của em thêm chính chắn
Cho dù chúng ta không thể ở bên nhau nhưng em vẫn xem anh là một người em đã từng yêu
Em đã từng mượn hơi ấm của anh để luyện tập những nụ hôn .
Ngắm nhìn những tấm ảnh xưa đôi ta bên nhau , em nhận ra rằng
Em còn xứng đôi với một người khác hơn anh
![[Image: c7_228439533.jpg]](http://images.yume.vn/photo/pictures/20100520/aidooi/origin/c7_228439533.jpg)
Hôm nay đứng trên bục vinh quang , em nhận ra rằng sự chia tay của anh đã làm cho em thêm chính chắn và giúp em vượt qua mọi trở ngại . Bây giờ em lại thực sự cảm ơn anh vì anh đã ra đi... để lại trong em bao niềm nhớ... em đã vùi đầu vào công việc , kết quả là ... anh thấy đấy , em đã giành được chiến thắng , đem niềm vinh quang về cho gia đình , bạn bè và cho cả những người như em nữa đấy . Anh thấy em có hạnh phúc không ? Em thực sự hạnh phúc đấy anh à .
Ngồi đây nhìn ngắm lại những kỉ niệm ngày xưa chúng ta bên nhau , emlại nhớ đến anh .. và giờ đây em nghĩ rằng em sẽ tìm đc hạnh phúc ở bên 1 người khác . Đương nhiên là k phải anh . Nhưng em luôn mong anh sẽ tìm đc hạnh phúc bên người yêu mới.
![[Image: fa1b1d8e8c5a71638576af994f39a06f_web_1241498608.jpg]](http://images.yume.vn/photo/pictures/20100520/aidooi/origin/fa1b1d8e8c5a71638576af994f39a06f_web_1241498608.jpg)
Chuen chin hok lin jong Tsi meng cheng jong
Yat chuet sau ngoi duk bey gao chong
Mai lim moon sii hung Ying goi cheung jun
Joy ngoi ding gun song yong
Chan joe dan sin tsi ngo yun wai ngoi
Chang geng kap sut hung
Woi mong gwor hui yah miin hung
Ngoi seung ley chii man yau ngoi Tai ho
Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường,em đã cho mình là cao thủ tình trường
Em đã đặt quá nhiều vào tình yêu mỗi khi em yêu một ai .
Năm tháng qua đi , thời gian biến động , em cũng phải tiến bộ hơn thôi .
Em sẽ nới lỏng bản thân mình khi em yêu ai lần nữa .
Sau khi em va phải bức tường chắn ngang đó ,em đã mất tự chủ
Ngẫm lại quá khứ em vẫn còn đỏ mặt
Yêu anh cũng giống như em đang đi vào những khoảng không,thật lạc lõng
Lúc còn đi học em đã từng làm biết bao người đã rơi lệ vì em...và em đã coi thường mọi người đến khi gặp anh . Nhưng anh đã rời bỏ em và làm em mất đi tự chủ . em đã không tin là có người sẽ làm cho em khóc . Em tự nhủ rằng em sẽ không mắc một sai lầm nào như thế nữa . Và em sẽ tìm đến một hạnh phúc thực sự , mặc dù em biết điều đó rất khó .. nó như 1 ngôi sao xa tít trên trời mà em không thể nào với tới . Nhưng em sẽ cố gắng tìm đến nó.
Dù sao em cũng thành thật cám ơn anh về sự chia tay. Và em luôn chúc anh hạnh phúc bên người yêu mới.
nguồn *******
|
|
|
| 10 lối sống tự sát |
|
Đăng bởi: daothihoa88 - 09-10-2012, 12:54 AM - Diễn đàn: Bệnh tật & Trạng thái
- Không có trả lời
|
 |
10 lối sống tự sát:
1. Thức khuya
2. Không thèm khám bênh
3. Lười đọc
4. Tình dục thái quá
5. Khoái tốc độ
6. Khoái nhậu
7. Hay giận giữ
8. Nghiện TiVi
9. Hút thuốc lá
10. Ăn quà vặt
|
|
|
| 7 "kẻ thù trên giường" |
|
Đăng bởi: hoabtt - 09-09-2012, 01:52 PM - Diễn đàn: Tư vấn Sức khoẻ, Giới Tính
- Không có trả lời
|
 |
Lần cuối cùng bạn có cảm hứng trong quan hệ tình dục là khi nào? Và đến một ngày, bạn nhận ra "chuyện cơm bữa" này cũng trở nên nhàm chán. Nhưng đâu là nguyên nhân? Hãy cùng xem top 7 nguyên nhân hàng đầu dẫn đến tình trạng này nhé:
1
Ăn tối quá muộn
Ăn tối quá muộn không chỉ dẫn đến tăng cân mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến hoạt động tình dục của bạn vì lượng thức ăn chưa tiêu thụ hết có thể khiến bạn khó chịu. Nếu bữa ăn tối bao gồm nhiều chất béo, carb thì ảnh hưởng của nó càng lớn. Vì vậy, tốt nhất, bạn nên ăn thành những phần nhỏ và ăn sớm hơn vài giờ trước khi lên giường đi ngủ.
2
Ngủ nướng vào cuối tuần
Nếu bạn nghĩ rằng ngày thứ 7 và Chủ nhật là thời gian để ngủ bù thì hãy nghĩ lại. Vì như vậy tức là bạn đã phá vỡ "lịch trình" có sẵn của đồng hồ sinh học, làm gián đoạn chu kỳ ngủ tự nhiên. Kết quả là, đương nhiên bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi, lười biếng, dễ gắt gỏng và không có tâm trạng để quan hệ tình dục.
Để khắc phục tình trạng này, hãy duy trì lịch sinh hoạt của mình, nếu có thay đổi thì hãy thay đổi từ từ và theo hướng tốt hơn. Thay vì ngủ nướng, hãy nghỉ ngơi 1-2 giờ buổi chiều sẽ tốt hơn.
3
Ở cùng nhau 24/7
Có thể bạn sẽ cảm thấy nhàm chán khi phải ở cùng anh ấy 24/7 (24 giờ và 7 ngày trong tuần), tức là dù ngày hay đêm thì hai người vẫn bên nhau.
Để tạo không khí mới mẻ và tăng sự hấp dẫn lẫn nhau thì cả hai nên có những phút riêng tư trong kiểm soát. Đôi khi, một khoảng thời gian vắng mặt của người này lại làm cho người kia nhớ nhung và chờ đợi.
4
Bạn đang phải uống thuốc
Dù là bất kì loại thuốc gì, cảm lạnh, đau đầu hay thuốc của các bệnh nặng khác... thì cũng có thể ảnh hưởng đến nhu cầu tình dục.
Trong rất nhiều kết luận của các chuyên gia y tế thì các loại thuốc như thuốc an thần, thuốc cao huyết áp... sẽ làm giảm mức độ ham muốn tình dục nhiều nhất bởi nó làm giảm mức testosterone.
Nhiều phụ nữ uống thuốc tránh thai hàng ngày cũng có thể gặp phải tác dụng phụ này.
5
Không tập thể dục
Nếu giảm cân không phải là lý do đủ sức kéo bạn đến phòng tập thể dục thì hãy nghĩ đến đời sống tình dục của mình.
Các nghiên cứu cho thấy rằng tập thể dục có tác động đến đời sống tình dục bằng cách cải thiện chức năng tim mạch và lưu thông trong cơ thể. Thể dục là cách thức tự nhiên giúp nâng cao lượng testosterone, làm tăng ham muốn tình dục ở cả nam giới và phụ nữ.
Cho dù chỉ là đi bộ quanh khu nhà bạn ở hay một vài động tác vận động buổi sáng thì hiệu quả của nó với đời sống tình dục cũng rất rõ ràng.
6
Đọc báo, xem tin tức... trước khi ngủ
Nhờ có công nghệ thông tin mà bạn có thể truy cập được rất nhiều thông tin, bất kể là thời gian nào. Nhưng điều này cũng vô tình "giết chết" dần những cảm xúc tình dục của bạn.
Tập trung vào máy tính xách tay hoặc điện thoại của bạn có nghĩa là bạn không tỏ ra quan tâm đối tác của mình, do đó, hứng thú cho "chuyện ấy" cũng giảm đi.
Vì vậy, thay vì trình duyệt internet trước khi ngủ, hãy tắm vòi sen nước ấm để giảm căng thẳng hoặc nghe một số bản nhạc nhẹ nhàng, tình cảm.
Ngoài ra, hình thành một thói quen nói chuyện với đối tác trước khi đi ngủ để có nhiều cơ hội kết nối tình cảm của hai người với nhau và "chuyện ấy" cũng dễ dàng hơn.
7
Xem nhiều phim khiêu dâm
Những bộ phim dạng này có thể thúc đẩy quan hệ tình dục của bạn "bốc lửa" hơn nhưng nó cũng có thể tạo cho bạn những kỳ vọng và ý tưởng sai lệch trong tình dục. Vì chuyện tình dục ở ngoài không phải lúc nào cũng được như trên phim, và có thể bạn thấy thích nhưng bạn tình của bạn thì không.
Điều này vô tình tạo thành sự khập khiễng trong tình dục giữa hai người.
Tóm lại, tự khám phá những niềm vui theo cách riêng của riêng mình thay vì so sánh liên tục với những gì bạn thấy trong các video sẽ tốt hơn cho đời sống tình dục của bạn. Những cử chỉ thân mật hàng ngày như ôm và hôn có thể tạo ra rất nhiều sự khác biệt.
|
|
|
| 5 "cấm kị" khi quan hệ tình dục |
|
Đăng bởi: hoabtt - 09-09-2012, 01:51 PM - Diễn đàn: Tư vấn Sức khoẻ, Giới Tính
- Không có trả lời
|
 |
Không phải cứ "lên giường" với nhau là cả hai đã thỏa mãn. Đây cũng là cả một nghệ thuật. Biết những gì cần kiêng tránh khi "giao ban" là cách tốt nhất giúp cả hai cùng thỏa mãn.
1
Bỏ qua nụ hôn
Có nhiều người cho rằng hôn chính là một con đường làm lây lan bệnh tật, trong đó bao gồm cả các bệnh lây truyền qua đường tình dục.
Tuy nhiên, khi hôn, cơ thể sẽ tiết ra nước bọt có chứa thành phần diệt khuẩn rất tốt cho răng miệng, giúp răng chắc khỏe, ít bị viêm lợi, thậm chí còn chống cả sâu răng.
2
Không chú ý đến cơ thể "đối tác", chỉ tập trung vào "bộ phận tình dục"
Quan tâm đến "bộ phận tình dục" là một điều nên làm nhưng nếu chỉ biết đến mỗi bộ phận này khi "yêu" mà bỏ qua các điểm kích thích ở các cơ quan khác thì rất có thể "chuyện vợ chồng" của bạn sẽ không được như ý.
Thậm chí thói quen này còn khiến cho cả hai cảm thấy nhàm chán, lãnh cảm. Vì vậy, đừng bỏ qua những "vùng kích thích" khác nhé, chỉ cần một chút vuốt ve chúng thôi đôi khi cũng có thể giúp bạn cảm thấy ham muốn hơn rất nhiều.
"Chuyện ấy" đòi hỏi sự chia sẻ của cả hai.
3
"Lên đỉnh" quá sớm hoặc quá muộn
Vẫn biết rằng trong tình dục không thể tránh khỏi những lần người đàn ông "cướp cò" quá sớm hoặc quá muộn. Nhưng thành thật mà nói thì điều này hoàn toàn làm cho chị em không hài lòng.
Để tránh điều này, hãy dành nhiều thời gian hơn cho màn dạo đầu (điều này sẽ giúp cả người đàn ông và phụ nữ). Riêng các quý ông càng cần lưu ý cách thức kiểm soát tốt về cơ bắp của bạn để đảm bảo rằng bạn có thể xuất tinh vào một thời điểm thích hợp
4
Phóng túng
Tình dục dù sao cũng phải phù hợp lứa tuổi và điều kiện sống. Dù cho bạn có sức khỏe nhưng cũng đừng quá ham hố "chuyện ấy". Tình dục thái quá có thể ảnh hưởng đến thận, tim, làm cho mắt nhanh mờ, chân tay chậm do sự hao tổn chân nguyên, khí huyết và thận hư, liệt dương...
Xem những hình ảnh, clip liên quan đến tình dục, phim "mát mẻ"... không phải là điều xấu nhưng nếu xem quá nhiều có thể dẫn đến lãnh cảm.
5
Không cảnh báo "đối tác" trước khi bạn đạt đến "đỉnh cao"
Trong cuộc "giao ban", người đàn ông chỉ chăm chú vào cảm xúc của riêng mình để nhanh chóng về đích mà không báo trước cho người phụ nữ chuẩn bị thì coi như anh ta đã mắc phải sai lầm rất lớn. Vì điều này có thể khiến người phụ nữ tủi thân, dẫn đến tự ti trong chuyện này, lâu dần chuyển thành lãnh cảm và mất hết nhu cầu tình dục.
Nếu được cảnh báo hoặc nhắc nhở trước, chắc chắn "đối tác" của bạn sẽ có sự chuẩn bị tốt hơn cho việc"lên đỉnh". Điều này càng tạo cơ hội cho cả hai "về đích" cùng lúc.
Những "điều cấm" trên càng chứng minh rằng, trong "chuyện ấy" cần có sự chia sẻ của cả hai, nếu không mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn rất nhiều, nhu cầu tình dục giảm sút, rối loạn tâm sinh lý...
Các tin khác:
Hẹn hò, chuyện hẹn hò
Hôn, khám phá về nụ hôn
Tình yeu- Giới tính
|
|
|
|