| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 472,351
» Thành viên mưới nhất: v0qfrdg226
» Chủ đề: 483,765
» Bài viết: 539,760
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 648 thành viên online. » 1 Thành viên | 642 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13
|
|
|
| Bao lâu đủ để quên một người? |
|
Đăng bởi: Nguyễn Hữu An - 09-05-2012, 07:14 AM - Diễn đàn: Tâm lí & Tình Cảm
- Không có trả lời
|
 |
Liệu đã có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau...
Tình yêu làm cho người ta cười, làm cho người ta tự tin mà hãnh diện nói với bao người rằng, người yêu tôi đấy!
Tình yêu làm cho người ta buồn, làm cho người ta khóc, tự nhốt mình vào nhà và tránh ánh nắng mặt trời .
Yêu một người thật sự là khó và càng khó hơn gấp trăm ngàn lần nữa để quên đi người đó. Tình yêu thật sự là một đường tròn không hề có kết thúc.
"Tình yêu là thứ cảm xúc nhiều người trải nghiệm nhưng rất ít người được vui với nó”. Chúng ta đều yêu nhưng mấy ai được hạnh phúc trọn vẹn. Mấy ai mà không phải thừa nhận rằng tình yêu này đau đớn lắm. Hạnh phúc vốn là điều hiếm hoi và chẳng mấy khi tồn tại mãi mãi.
Sau tình yêu cuồng nhiệt ấy ta nhận lại được gì…
Nhận lại được gì ngoài sự thờ ơ lạnh lùng, sự ruồng bỏ. Nhận lại được gì ngoài sự phũ phàng.
Dù đã từng có thời gian yêu nhau say đắm nhưng con người ai cũng đổi thay, vì muôn vàn lí do mà phải xa cách.
Chỉ có cách đi qua nỗi đau đó ta mới có thể vui vẻ được nhưng dường như là quá khó…
Nỗi đau ban đầu sẽ là vết thương không ngừng chảy máu, khiến ta co quắp và gồng mình trong thương nhớ da diết.
Nỗi đau lâu ngày sẽ là vết sẹo, nếu như ta biết cố gắng mà sống, mà bước qua nỗi đau. Nhưng nỗi đau lâu ngày sẽ là vết thương ung mủ lở loét nếu như ta cứ ngồi đó mà nhìn nó, hằng ngày cứ soi vào nó, lôi nó ra mà ngẫm nghĩ, mà thổn thức.
Nỗi đau thà để nó yên, chứ khơi gợi lên thì chỉ có đau hơn ngàn lần. Và chắc rằng nó sẽ chẳng bao giờ liền sẹo.
Vết sẹo tuy không hề phai mờ nhưng những kỉ niệm sẽ khó mất đi, nhưng chí ít ta sẽ không phải đau day dứt, mà chỉ mỉm cười coi đó như là cơn gió thoảng qua. Do số phận đã sắp đặt, rằng ta với họ chỉ đi ngang qua đời nhau. Chỉ là vậy thôi…
Đôi khi ta tự hỏi
Bao lâu cho một nỗi đau nguôi ngoai
Bao lâu cho những kỉ niệm hóa thành mây trời lặng lẽ trôi
Bao lâu cho những nụ cười lại trở về trên môi
Bao lâu để những giọt nước mắt không còn lăn dài trong những cơn mơ
Bao lâu để nhìn người mình yêu thương đi với người khác mà không òa khóc..
Bao lâu để bàn tay thôi quờ tìm hơi ấm mỗi đêm
Bao lâu đủ để quên một người...
Ta sẽ chẳng bao giờ biết được, mà cũng chẳng có ai có thể giải đáp giùm ta. Thời gian luôn là phương thuốc cứu cánh duy nhất và hữu hiệu.
Thời gian sẽ làm ta nguôi ngoai, sẽ mang đến cho ta một người khác, sẽ lại làm môi ta cười, mắt ta say…
Nếu không, chí ít, thời gian sẽ làm nỗi đau của ta dần bốc hơi lên trời bao la, để rồi một ngày ta chợt nhận ra lòng nhẹ hẫng, nỗi đau cũng qua, muộn phiền cũng theo gió bay cao.
Chắc hẳn ngày đó sẽ đến. Đó sẽ là một ngày đẹp trời, ngày đó nếu có ai hỏi ta rằng:
Nơi nào trên đời là hạnh phúc
Ta sẽ trả lời rằng nơi đó là nơi không có anh – người đã từng làm ta đau.
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Tự làm bộ lót ly đơn giản dễ thương |
|
Đăng bởi: tomiluc - 09-05-2012, 06:56 AM - Diễn đàn: Khéo tay - Thêu thùa
- Không có trả lời
|
 |
Thật đơn giản để bạn không khéo tay vẫn có thể làm bộ đế lót ly nhã nhặn cho nhà mình!
Bạn cần chuẩn bị những nguyên vật liệu như sau:
- Vải cotton có hoa văn nổi bật (bạn có thể tận dụng vải vụn)
- Bàn là
- Máy khâu
- Ghim
- Kéo, bút, thước.
Bước 1:
Để làm 1 đế lót ly bạn cần 5 hình vuông có cạnh 8cm. Cắt vải thành 5 hình vuông có cùng kích thước. Gấp đôi 4 hình vuông, dùng bàn là là thẳng. Tùy vào kích thước đế lót lớn hay nhỏ bạn cắt hình vuông lớn hay nhỏ.
Bước 2:
Tiếp theo, đặt 1 hình vuông đã gấp lên mặt phẳng, đặt hình vuông đã gấp thứ 2 chồng lên hình vuông thứ nhất sao cho 2 góc trùng nhau. Lưu ý rằng đường gấp 2 hình vuông quay vào trong.
Bước 3:
Lấy hình vuông thứ 3 chồng lên hình vuông thứ 2, lấy hình vuông thứ 4 chồng lên hình vuông thứ 3. Lấy góc hình vuông thứ nhất chồng lên hình vuông thứ 4. Khi sắp xếp các góc của hình vuông trùng nhau tạo thành hình vuông lớn. Bạn nhớ phối màu sắc và hoa văn khi sắp xếp cho đẹp nhé.
Bước 4:
Úp mặt phải của hình vuông thứ 5 không gấp lên trên 4 hình vuông còn lại, dùng ghim giữ cố định. Khâu xung quanh hình vuông với đường may cách mép 0,5cm. Dùng kéo bấm nhỏ ở 4góc hình vuông, để khi lộn mặt phải ra ngoài sản phẩm trông đẹp hơn.
Bước 5:
Cuối cùng, bạn lật mặt trước và lộn mặt phải bên trong ra ngoài là bạn có chiếc đế lót ly.
Tương tự bạn làm thêm nhiều chiếc khác tạo thành bộ đế lót ly dễ thương nhé!
Vậy là bộ đế lót ly dễ thương với cách làm cưc đơn giản đã hoàn thành. Với cách làm đơn giản trên giúp bạn gái không khéo tay vẫn có thể tự làm bộ đế lót ly dễ thương cho nhà mình!
Chúc bạn thành công với những bộ đế lót ly dễ thương!
|
|
|
| Hạnh phúc của chàng giám đốc tật nguyền với vợ hoa khôi |
|
Đăng bởi: blackberry97 - 09-05-2012, 06:16 AM - Diễn đàn: Thế Giới Đó Đây
- Không có trả lời
|
 |
“Nhìn thân thể anh không được như người bình thường thế này, chân tay yếu ớt lại đi không vững, thì ai mà chả lo hả em? Ngày còn yêu nhau, mẹ vợ anh nhất quyết phản đối, anh tới chơi nhà còn không cho vào, đuổi đi, thậm chí có lần còn đánh người yêu anh trước mặt anh để anh thấy xót mà tự động nói chia tay…Đỉnh điểm là lần hai đứa phải dắt tay nhau chạy trốn, để mong có được sự chấp thuận từ phía gia đình nhà vợ…”
Ngồi nhớ lại những khó khăn mà cả hai vợ chồng đã phải trải qua để được ở bên nhau như thế này, anh Tú vừa kể lại, đôi mắt vừa ngầu lên những tia đỏ, như đang cố kìm nén dòng nước mắt chỉ chực trào ra …
Chạy trốn để được ở bên nhau
Đến thôn Bảo Lộc, xã Thanh Châu, thành phố Phủ Lý, hỏi tới “chàng trai da cam” Phạm Xuân Tú thì không ai là không biết. Nhắc tới anh, mấy cô bán hàng tận tình chỉ đường giúp chúng tôi còn không quên nói thêm, với giọng đầy khâm phục, tự hào:
“Thằng Tú nó giỏi lắm đấy, chân tay không như người bình thường mà có trí lớn, bây giờ có cửa hàng to giữa phố, quản lí cả gần chục người thợ, và nhất là còn yêu vợ, thương con lắm chứ. Chả có nhẽ thế, mà ngày xưa nó đã từng dắt người yêu bỏ trốn, để buộc gia đình vợ phải chấp nhận cho tình yêu của hai đứa …”
Năm 1982, anh Tú cất tiếng khóc chào đời trong niềm vui sướng của bố mẹ và 3 chị gái. Niềm vui mừng hạnh phúc chưa được bao lâu, thì mọi người lại phải đau xót chứng kiến sự lớn lên không lành lặn của Tú, khi mà đôi chân của anh ngày càng yếu đi, không thể đi lại như người bình thường được.
Ảnh cưới của vợ chồng anh Tú chị Thu
Lo lắng cho con, bố mẹ anh mới vội vàng vay mượn được ít tiền, mang con đi thăm khám, chạy chữa khắp nơi. Nhưng, kết luận là anh bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam dioxin từ người bố của mình, đã làm cho mọi người thực sự thấy hết hi vọng cứu chữa, đành đau đớn nhìn anh lớn lên không được bằng bạn bằng bè.
“Ngày bé, thấy bạn bè đi học, mình cứ nằm nhà, anh cũng buồn và chán lắm, cứ xin bố mẹ cho đi học, nhưng không được. Anh vẫn quyết tâm và khao khát được đến trường lắm.” Anh Tú nhớ lại những ngày đầu, khi mình nhận thức được, rằng mình không được bình thường như các bạn bè cùng trang lứa.
Thế là từ đó, một mình anh cùng với hai cây gậy thay cho chiếc nạng gỗ mà bố mẹ anh chưa có điều kiện mua, chập chững những bước đi đầu tiên.
Được sự ủng hộ của bố mẹ và các chị gái, anh Tú ngày càng chăm chỉ tập luyện, để thực hiện ước mơ được đi học của mình. Mọi sinh hoạt cá nhân Tú cũng cố gắng học cách tự làm, tự chăm sóc mình để khỏi phải phiền tới bố mẹ và các chị gái nữa.
Nhưng cuối cùng, sự nghiệp học hành của anh Tú cũng chỉ dừng lại ở lớp 10, khi anh quyết định nghỉ học, và xin bố mẹ đi học nghề trên Hà Nội. Tự thấy mình có năng khiếu hội họa, thích viết và trang trí các kiểu chữ, nên anh theo một anh bạn vào học thiết kế ở một trung tâm ở Phùng Khoang, Hà Nội.
Với đôi chân yếu ớt, khập khiễng và thường xuyên đau ốm khi thời tiết thay đổi, bố mẹ đã không đồng ý cho anh đi học, và thế là anh đã … trốn đi. Hơn 2 năm lang thang học hỏi và đi làm thêm trên thủ đô, anh bắt đầu cảm thấy kha khá về tay nghề của mình, nên đã khăn gói về quê, ôm chí “ gây dựng cơ đồ”.
Trở về nhà, anh xin vào công ty in ở Hà Nam, và tại đây anh cũng quen được cô bạn gái và cũng chính là người vợ của anh hiện giờ, đó là chị Trần Lệ Thu. 4 năm làm việc ở công ty cũng là ngần ấy thời gian anh và Thu yêu nhau.
Cô công nhân xinh xắn, dịu dàng từng được mệnh danh là hoa khôi của tổ sản xuất ấy kém anh 7 tuổi lại cũng có cảm tình với anh ngày từ những ngày đầu tiên mới gặp. Bây giờ nhớ lại, chị Thu chỉ khẽ cười và nói:
“Mình thích anh ở cái tính thật thà, hóm hỉnh, nói chuyện cũng có duyên lắm, và nhất là thấy được sự cố gắng, nỗ lực trong con người anh. Ngay từ lúc nhận lời yêu anh, biết chắc sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng mình vẫn quyết tâm theo anh tới cùng.”
Vợ chồng anh Tú hạnh phúc bên con gái yêu.
Ngày ấy, khi có tình cảm với Thu, anh Tú cũng băn khoăn và suy nghĩ vô cùng, bởi anh cũng vẫn còn hơi tự ti về bản thân mình, không muốn lấy vợ để sau này lại có người khổ vì mình nữa.
Và nhất là, nhà Thu lại có mỗi một mình cô, bố lại mất sớm, nên việc để mẹ Thu đồng ý cho tình yêu của hai đứa là điều khá khó khăn. Anh Tú nhớ ngày đầu tiên anh về nhà Thu chơi:
“Chắc mẹ Thu cũng đã nghe đồn thổi về mối quan hệ của hai đứa từ trước, nên vừa thấy anh xuất hiện ở ngõ, mẹ cô ấy đã mặt nặng mày nhẹ, anh chào nhưng bà không trả lời lại. Anh chưa kịp ngồi ấm chỗ, mẹ đã nói đuổi thẳng thừng, thậm chí còn cầm tay, lôi anh ra ngoài cổng rồi đóng sầm lại.” Anh Tú nhớ lại.
Bị mẹ người yêu kịch liệt phản đối, nên cũng có đôi lần anh Tú đã nói lời chia tay, để cho người yêu đỡ khổ. Mỗi lần nói chia tay, đều là do anh Tú nói trước. Nhắc đến đây, chị Thu vợ anh mới nói thêm:
“Ngày ấy, chỉ vì thương mình nhất, sợ mình bị mẹ mắng nhiều, nên sẽ buồn, sẽ khóc, nên anh ấy mới nói chia tay để giải thoát cho mình, để mình có thể là người con có hiếu với mẹ. Nhưng, đúng là cái duyên cái số rồi, mấy lần chia tay xong rồi chúng mình lại quay lại với nhau, và lại quyết tâm cùng nhau bước tiếp.”
Bởi cấm đoán con không được, có nhiều lần mẹ của chị Thu còn cứ mang chị ra đánh, chửi mắng vì biết được chị trốn đi chơi với anh Tú. Anh Tú giải thích thêm:
“Ngày bị mẹ cấm đoán, hai đứa vẫn thường trốn đi chơi với nhau, có khi là sau khi tan ca ở công ty, hoặc những lần mẹ không có ở nhà. Mỗi lần gặp nhau như thế, lại ngồi nói chuyện và lại khóc, không biết nên làm thế nào để mẹ có thể đồng ý cho tình yêu của hai đứa.”
Cho đến một ngày, khi lén đứng ở cổng đợi Thu đi làm đồng về, Tú bỗng thấy mẹ của Thu ngang nhiên cầm đòn gánh cứ thế đánh vào người Thu, vừa đánh vừa chửi rủa thậm tệ. Thấy vậy, anh Tú vội đẩy cổng khập khiễng chạy vào nhà, vừa ôm lấy Thu, vừa dùng thân hình bé nhỏ của mình đỡ đòn cho Thu.
Rồi, anh giận dữ quay ra, nói với mẹ của Thu: “Mẹ không được đánh vợ của con. Mẹ không cho phép chúng con cũng sẽ cưới…” Nói rồi, anh Tú nắm chặt tay Thu, rồi cứ thế kéo cô chạy ra khỏi nhà.
Hạnh phúc ngọt ngào
Lúc kéo tay người yêu chạy đi, anh Tú không hề nghĩ được gì trong đầu nữa, chỉ thấy lúc đó chạy là giải pháp an toàn nhất. Anh Tú đưa Thu về thẳng nhà của mình, nói rõ sự tình với bố mẹ đẻ, và xin bố mẹ tổ chức đám cưới cho hai đứa.
Về phần gia đình Tú, bố mẹ luôn ủng hộ cho lựa chọn và tình yêu của cậu con trai, nên dễ dàng đón nhận Thu mà không có một sự phản đối nào cả. Đêm hôm đó, hai đứa ngồi bên nhau và khóc rất nhiều, khóc như chưa bao giờ được khóc.
“Hai đứa đã tính, sẽ “vượt rào”, để buộc mẹ phải chấp nhận, vì nếu không chấp nhận con, sẽ phải thương đứa cháu trong bụng. Nhưng nói thế thôi, chứ cả tôi và Thu đều không muốn thực hiện kế hoạch đó, bởi hai đứa còn chưa hề có dự định gì cho tương lai, nếu có con, làm sao mà nuôi nổi…” Anh Tú kể lại.
Về phần bố mẹ Tú, ngay sáng hôm sau đã chỉnh tề, sang nhà Thu nói chuyện người lớn, và chính thức đặt quan hệ xin đi lại cho Tú và Thu. Bây giờ, tình yêu của hai người không còn là chuyện trẻ con nữa, mà đã thành chuyện người lớn giữa hai nhà với nhau.
Bố mẹ Tú hết lời động viên và dùng tấm chân thành của mình, mong cho hai con được hạnh phúc để thuyết phục mẹ của Thu chấp nhận. Anh Tú nhớ lại:
“Mẹ của Thu cũng chỉ vì thương con quá, cũng chỉ lo sau này tôi không chăm lo được cho gia đình, người bình thường đã khó làm ăn, huống chi tay chân như tôi thế này, mẹ của Thu lo là phải…”.
Cũng may, sau buổi nói chuyện ấy, mẹ Thu cũng đã đồng ý và hai nhà đã làm đám cưới trong hạnh phúc. Vừa chỉ vào tấm ảnh cưới, anh Tú vừa hớn hở khoe: “Ngày cưới tuy đơn giản, nhưng hạnh phúc và vui lắm. Mãi mới được danh chính ngôn thuận ở bên nhau, là vợ chồng, nên hai đứa cứ không ngừng khóc vì sung sướng.”
Cưới nhau về, anh Tú bắt đầu tính chuyện làm ăn, anh tách ra không làm ở công ty in tư nhân Hoàng Hà, và tay nghề ngày càng vững chắc hơn. Được hơn 1 năm, anh Tú được sự hỗ trợ của bố mẹ và sự vay mượn của anh em bạn bè, anh Tú mua lại công ty in và đổi tên là Trung tâm in Xuân Tú, chuyên in ấn, thiết kế băng rôn, khẩu hiệu.
Ngày mới mua lại công ty, rồi làm giám đốc chỉ huy hơn chục người thợ, lúc nào cũng phải tính toán, lo lắng làm sao có công việc thường xuyên cho anh em thợ cùng làm.
Anh Tú chia sẻ: “Bây giờ, mình gánh trên vai không chỉ cuộc sống của vợ, của cô con gái gần 2 tuổi mà còn phải lo lắng cho bao nhiêu gia đình anh em thợ nữa, nên mình còn phải cố gắng nhiều.” Anh Tú vừa cười tươi, vừa nói.
Nhìn chị Thu đang chơi với cô con gái Thu Trang bé bỏng, anh Tú cười vẻ mãn nguyện lắm. Vậy là sau bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu khó khăn cuối cùng tình yêu của hai người cũng chiến thắng và vượt qua được tất cả, để bây giờ có thể hạnh phúc bên nhau.
Anh Tú tâm sự: “Chỉ cần yêu nhau và thực sự cố gắng muốn ở bên nhau, thì dù khó khăn nào cũng có thể vượt qua được. Anh thấy mình đúng lắm, khi ngày xưa đã kéo tay Thu bỏ chạy…” Anh cười tươi nói.
Minh Đức
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
| 2. Trước khi tham gia Half Marathon thì chuẩn bị gì nhỉ? |
|
Đăng bởi: khaiizzy - 09-05-2012, 06:14 AM - Diễn đàn: Các môn thể thao khác
- Không có trả lời
|
 |
Đó chính là : Chọn cho mình đôi giày chạy bộ tốt nhất
Một đôi giày chạy tốt là một thiết bị tối cần thiết cho người chạy bộ. Đó phải là một trong những quyết định quan trọng nhất của bạn khi bạn cần dành thời gian và đầu tư tiền bạc để giúp bạn thoải mái tập luyện và tránh các chấn thương.
Trong bài này, chúng tôi sẽ giúp bạn cân nhắc và chọn lựa những đôi giày phù hợp nhất cho bạn, nhưng hãy nhớ không có đôi giày tốt nhất dành cho mọi người khi mà mong muốn cá nhân, cơ chế sinh học của cơ thể, trọng lượng của bạn, hình dạng của bàn chân và địa hình nơi bạn tập luyện đều có thể ảnh hưởng đến việc chọn giày. Đôi giày lý tưởng với người này có thể là thảm họa với người khác và vì thế, luôn cần một chút kiên nhẫn để tìm ra đôi giày phù hợp.
Đầu tiên, cần dành một chút thời gian phân tích phong cách của bạn đang chạy trước khi quyết định, bạn sẽ thấy việc này hoàn toàn xứng đáng. Hãy thử một loạt các giày giữa các thương hiệu khác nhau, phong cách và kích cỡ, chạy bộ xung quanh trong cửa hàng, và không sợ tìm thêm ở nơi khác nếu bạn không cảm thấy có bất kỳ đôi giày nào là phù hợp với bạn. Đừng chọn giày chạy dựa trên các màu sắc hoặc phong cách. Đôi giày bắt mắt hoặc dễ thương không hẳn là đôi giày chạy tốt nhất cho bạn!
HIỂU VỀ HÌNH DÁNG CHÂN VÀ CÁCH BẠN CHẠY- "PRONATION" LÀ GÌ?
Trước khi chọn giày, bạn hãy dành thời gian tìm hiểu về hình dáng bàn chân và cách chúng chuyển động khi bạn chạy. Điều này sẽ giúp bạn có cơ sở tốt hơn để lựa giày riêng cho từng loại bàn chân và chuyển động.
![[Image: h1.jpg]](http://gillette.com.vn/sites/default/files/h1.jpg)
Chân nghiêng vào trong khi chạy (overpronation/supinator)
Khoảng 75% dân số phù hợp với thể loại này. Khi chạy về, bàn chân xoay vào trong quá nhiều. Về lâu dài, điều này có thể dẫn đến việc chấn thương, bao gồm căng cơ trên mắt cá chân, đầu gối và hông.
![[Image: h3_1.png]](http://gillette.com.vn/sites/default/files/h3_1.png)
Chân nghiêng ra ngoài khi chạy (Underpronation/Pronator)
![[Image: h4.png]](http://gillette.com.vn/sites/default/files/h4.png)
Chân phẳng bình thường (Neutral)
![[Image: h5.png]](http://gillette.com.vn/sites/default/files/h5.png)
NHỮNG LOẠI GIÀY CƠ BẢN
Giày có đệm hỗ trợ
Bạn nên mang giày đệm nếu bạn là một người chạy cần phần đệm tối đa cho phần giữa bàn chân và bên cạnh bàn chân. Những đôi giày này phù hợp nhất cho người chạy với và tiếp đất với toàn bộ bàn chân hoặc mũi chân. Những người chọn giày đệm thường có vòm chân trung bình đến cao
Giày kiểm soát chuyển động
Bạn nên mang giày kiểm soát chuyển động nếu bạn là người chạy có xu hướng nghiêng vào trong ở mức độ vừa phải đến nghiêm trọng. Giày kiểm soát chuyển động sẽ cung cấp cho bạn việc kiểm soát tối đa phần rìa chân và hỗ trợ vòm chân. Giày kiểm soát chuyển động cũng phù hợp nhất cho các vận động viên nặng cân hoặc những người cần nhiều hỗ trợ và sức bền. Những vận động viên thường có vòm chân thấp (chân phẳng).
Trích nguồn " Gillette.com.vn"
|
|
|
| Trị mụn bằng lá cây mùa hè |
|
Đăng bởi: bakhanh2407 - 09-05-2012, 04:21 AM - Diễn đàn: Mụn Và Cách Trị
- Không có trả lời
|
 |
Bạn hoàn toàn có thể trị mụn từ các loại lá cây có sẵn.
Mùa hè là thời điểm dễ xuất hiện mụn nhất bởi thời tiết nóng làm mồ hôi tiết ra nhiều, các bã nhờn cũng “tăng cường” bít kín lỗ chân lông, thủ phạm chính gây ra mụn.
Mụn xuất hiện cũng là điều kiện kéo theo những vi khuẩn xây dựng và làm tổ ở đó nên nếu không trị mụn cẩn thận sẽ dẫn đến viêm da và nhiễm trùng da, gây ngứa ngáy, khó chịu và sưng đỏ.
Nếu trong thời tiết nóng nực và bí bức như vậy mà sử dụng mỹ phẩm không đúng cách có thể làm cho tình trạng mụn trầm trọng hơn, lâu khỏi hoặc thậm chí còn nhiễm trùng sâu.
Một giải pháp đơn giản là trị mụn bằng các loại lá cây vốn sẵn có trong mùa hè. Cách thức trị mụn này không những vừa có tác dụng loại bỏ mụn mà còn lành tính và tự nhiên, đồng thời lại còn làm mát và mịn da.
- Lá khoai lang:
![[Image: la-khoai-lang.jpg]](http://chamsocda.mienphi.us/wp-content/uploads/2012/07/la-khoai-lang.jpg)
Lấy lá khoai lang non 50g, đậu xanh 12g, thêm chút muối giã nhuyễn bọc vào vải sạch đắp vào nơi bị mụn trứng cá. Ngày thay 1 lần. Làm trong vài ngày .
- Lá sài đất: Nếu mụn đang viêm và sưng tấy, dùng 100g sài đất tươi sắc với nước thêm ít đường chia hai lần uống trong ngày. Hoặc dùng 100g sài đất tươi giã nhỏ hòa với 200ml nước đun sôi để nguội, thêm ít muối lọc uống ngày hai lần.
- Lá dâm bụt: Lấy lá dâm bụt giã đắt để trị mụn nhọt hoặc hút mủ.
- Lá sen:
![[Image: la-sen.jpg]](http://chamsocda.mienphi.us/wp-content/uploads/2012/07/la-sen.jpg)
Lấy cuống lá sen sắc lấy nước đặc rửa nơi bị mụn. Hoặc lấy lá sen rửa sạch, giã nát cùng với cơm nếp rồi đắp vào nơi có mụn. Ngày thay 1 lần.
- Rau mồng tơi: Lấy rau mồng tơi tươi, giã nát, đắp vào nơi bị mụn, ngày thay 2 – 3 lần.
- Lá cây lô hội: Lấy lá lô hội tươi giã nát đắp vào chỗ mụn. Ngày thay 1 lần.
- Rau diếp cá: Lấy rau diếp cá giã nát đắp vào chỗ mụn vào lúc đi ngủ. Sáng dậy vết sưng tấy sẽ giảm đi rất nhiều.
- Lá táo chua: Lấy một nắm con lá táo rửa sạch giã nát cùng ít muối ăn đem đắp vào nơi mụn nhọt đang sưng tấy.
- Lá ớt:
![[Image: la-ot.jpg]](http://chamsocda.mienphi.us/wp-content/uploads/2012/07/la-ot.jpg)
Lấy lá ớt, lá na, lá bồ công anh, lá tử vi, lá táo, mỗi thứ từ 10-20g, đem rửa sạch, giã nát cùng ít muối ăn rồi đắp vào vết thương hay mụn nhọt, đầu đinh. Hoặc lấy lá ớt, cành xương rồng bà có gai, lá mồng tơi mỗi thứ 5-10g, giã nát đắp vào nơi mụn nhọt. Ngày thay thuốc 1 lần.
Theo eva
|
|
|
| Mịn da và dưỡng ẩm với mặt nạ khoai tây |
|
Đăng bởi: bakhanh2407 - 09-05-2012, 04:17 AM - Diễn đàn: Chăm sóc Da
- Không có trả lời
|
 |
Để sở hữu khuôn mặt mịn màng, trắng da, đôi tay mềm mại cũng như chiếc cổ kiêu 3 ngấn gợi cảm, chị em hãy tận dụng chăm sóc đủ kiểu làn da chỉ với mặt nạ khoai tây nhiều dưỡng chất nhé.
Ngoài ăn khoai tây mỗi ngày, những cách chăm sóc làn da bằng khoai tây sau sẽ giúp khắc phục nhiều nhược điểm cho làn da của bạn đấy.
![[Image: 1342942419-khoai-tay1.jpg]](http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/3-2012/images/2012-07-22/1342942419-khoai-tay1.jpg)
Nhiều người không biết khoai tây cũng là một sản phẩm mỹ phẩm hoàn hảo làm đẹp tuyệt vời cho khuôn mặt.
Nhiều người có thể rất hay ăn khoai tây mỗi ngày và là fan của những khoai tây luộc, chiên, nướng, thậm chí là khoai tây nghiền. Tuy ai cũng biết khoai tây là một món ngon nhưng nhiều người lại không biết rằng khoai tây cũng là một sản phẩm mỹ phẩm hoàn hảo làm đẹp tuyệt vời cho khuôn mặt.
Hơn nữa, khoai tây là sản phẩm mỹ phẩm hoàn toàn tự nhiên, rẻ tiền và hiệu quả chăm sóc cho làn da nhiều nhược điểm. Lý do là vì trong củ khoai tây có chứa nhiều thành phần hóa học và nhiều chất hữu ích làm đẹp cho làn da.
Trước hết, khoai tây có chứa nhiều vitamin C. Điều này giúp cho nó tham gia vào quá trình tổng hợp collagen - một hợp chất tự nhiên, tạo độ săn chắc và đàn hồi cho da. Chúng cũng giúp bảo vệ da khỏi lão hóa sớm và ảnh hưởng bởi sự tác động bất lợi bên ngoài.
![[Image: 1342942419-khoai-tay2.jpg]](http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/3-2012/images/2012-07-22/1342942419-khoai-tay2.jpg)
Để tận dụng công dụng làm đẹp tối ưu từ củ khoai tây, chị em hãy chăm sóc làn da đủ kiểu với mặt nạ được chiết xuất từ thứ củ thần kỳ này nhé.
Trong củ khoai tây cũng có protein giúp kích hoạt quá trình tái sinh các tế bào biểu bì và đẩy mạnh quá trình chữa lành vết thương cũng như các tổn thương da. Ngoài ra, những khoáng chất như kẽm, đồng trong khoai tây còn giúp đỡ làm mờ các nếp nhăn nhỏ và nâng cấp làn da.
Để tận dụng công dụng làm đẹp tối ưu từ củ khoai tây, chị em hãy chăm sóc làn da đủ kiểu với mặt nạ được chiết xuất từ thứ củ thần kỳ này nhé.
Mặt nạ làm mịn da
Để tạo mặt nạ làm mịn da, bạn sẽ cần 2 muỗng canh bột khoai tây và nước ấm.
Cho tinh bột khoai tây vào trong một cái bát. Đổ nước ấm và pha trộn một cách cẩn thận.
Sau đó, áp dụng thoa hỗn hợp mặt nạ này lên mặt và cổ sao cho đều khắp. Chú ý không áp dụng thoa mặt nạ khoai tây ở các khu vực xung quanh mắt và bề mặt trước của cổ.
Để chúng lưu lại trên da sau 20 phút rồi rửa sạch mặt nạ khoai tây này với nước ấm.
![[Image: 1342942419-khoai-tay3.jpg]](http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/3-2012/images/2012-07-22/1342942419-khoai-tay3.jpg)
Để tạo mặt nạ làm mịn da, bạn sẽ cần 2 muỗng canh bột khoai tây và nước ấm.
Mặt nạ từ tinh bột khoai tây có hiệu quả giúp thu nhỏ các lỗ chân lông, kích thích tuần hoàn máu và có tác dụng làm mịn da. Tuy nhiên, chúng lại không gây khô da cho bạn.
Mặt nạ cho đôi tay mềm mại
Bạn sẽ cần 2-3 củ khoai tây cùng với 3-4 muỗng canh nước ấm, sữa tươi.
Khoai tây đã luộc chín và bóc vỏ. Sau đó trộn chúng với nước và nghiện nhỏ. Tiếp tục hòa chúng với sữa tươi một cách cẩn thận.
Áp dụng thoa hỗn hợp khoai tây đã nghiền nát trên bàn tay và lưu chúng trên da tay khoảng 30 phút thì loại bỏ bằng nước ấm.
Chăm sóc đôi tay bằng mặt nạ khoai tây mỗi tuần vừa giúp dưỡng da mềm mại. Chúng cũng giúp làn da thoát khỏi những kích ứng da.
![[Image: 1342942419-khoai-tay4.jpg]](http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/3-2012/images/2012-07-22/1342942419-khoai-tay4.jpg)
Áp dụng thoa hỗn hợp khoai tây đã nghiền nát trên bàn tay và lưu chúng trên da tay khoảng 30 phút thì loại bỏ bằng nước ấm.
Kem dưỡng ẩm cho da
Bạn cần 120 ml (4 muỗng canh) nước ép khoai tây luộc và 140 ml sữa. Đun sôi nước ép khoai tây luộc và chờ cho đến khi chúng nguội đi. Lúc này pha trộn thêm 140 ml sữa.
Bạn hãy đổ hỗn hợp nước này vào bình và lưu chúng trong tủ lạnh. Trước khi sử dụng, lắc mạnh rồi áp dụng chúng như một loại kem dưỡng da trên khuôn mặt.
Massage da với hỗn hợp nước này theo các chuyển động vòng tròn và để chúng lưu lại trên da trong khoảng 10-15 phút. Sau đó loại bỏ bằng khăn giấy.
![[Image: 1342942419-khoai-tay5.jpg]](http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/3-2012/images/2012-07-22/1342942419-khoai-tay5.jpg)
Bạn có thể dùng hỗn hợp khoai tây kết hợp với các thực phẩm khác làm đẹp toàn diện cho khuôn mặt.
Hoặc bạn cũng có thể dùng 1/4 chén nước ép khoai tây + 1/4 chén nước ép cà chua. Trộn 2 nước ép này với nhau và đun sôi hỗn hợp. Để chúng nguội rồi đổ vào chai.
Bạn có thể dùng hỗn hợp khoai tây trên để làm sạch da mặt và cổ với một miếng bông ướt được nhúng trong hỗn hợp này. Nên thực hiện làm đẹp theo biện pháp này vào buổi sáng và tối để có kết quả tốt nhất.
Theo Mỹ Lương Nhi (Phụ nữ today)
|
|
|
| Chuyện tình cô gái thích ngủ đứng |
|
Đăng bởi: Tiểu Lang Nữ - 09-05-2012, 04:06 AM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Câu chuyện này có thể dài quá sự kiên nhẫn của ai đó...Nhưng tôi cũng như những người đã kiên nhẫn đọc tới dòng cuối cùng của câu chuyện, thì sẽ không hề luyến tiếc vì sự lựa chọn đúng đắn.
Một câu chuyện thật lạ của một cô gái rất lạ... Chuyện một cô gái...thích ngủ đứng....Câu chuyện lúc thì nhẹ nhàng như một cơn gió trong đêm khuya tĩnh mịch, lúc lại như 1cơn lốc đang cuốn lấy những con sóng đang điên cuồng trong đau đớn....hãy đọc và cảm nhận.........1 Câu chuyện...Buồn và Hay
Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quặc: thích ngủ đứng...
Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ. Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy... ắt hẳn là tìm 1 góc để... đứng ngủ.
Thật buồn cười, tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy...
Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy... dựa vào cửa toilet để ngủ.
Một vài lần tôi góp ý, cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu... nói: "xấu hổ thế!" Nhìn đáng yêu tợn... đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy, thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy.
Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó... dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do.
Bởi vì...
Ngày yêu cô ấy, cô ấy đã hỏi tôi rằng: "Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì em có, dù nó phi lý và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?" Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó. Vì tôi là một người, có thể tự hào mà nói rằng... hiếm hoi, luôn có trách nhiệm với lời nói của mình.
Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết và tình huống cho câu trả lời của mình, liệu rằng tôi có thực hiện được nó ko? Nhưng rồi tôi cũng chỉ có một câu trả lời "có!" duy nhất cho tất cả những thắc mắc của mình... bởi vì bao trùm lên mọi lo toan và tính toán là tình cảm mà tôi dành cho cô ấy quá nhiều, nó quá lớn đủ để tôi đánh đổi mọi điều tôi có và chấp nhận mọi điều về cô ấy, dù cho nó có khó khăn....
Suốt 1 năm 3 tháng 21 ngày yêu nhau, đến tận khi chia tay, tôi và cô ấy vẫn chưa một lần làm chuyện ấy....
Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá gần nhau rồi, nhưng cô ấy luôn luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi... Tôi ko gượng ép, cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả....
Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả. Tất cả thoáng qua khiến cho tôi hài lòng và mãn nguyện, cho đến một ngày... Cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói với tôi rằng: "Đơn xin chia tay!" ... Tôi ngỡ ngàng, phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ ko chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa. Cô ấy cười, nụ cười hiền dịu đáng yêu ấy... trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ, sao tôi ko hề hay biết.
Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên, sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết... dường như cố gắng nắn nót đến không tưởng.
"Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy! Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?"
Mắt cô ấy mở to, ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt và khuôn mặt ấy... nhưng chỉ trong 5 giây, yên ả lại trở về trên khoé môi gầy. Cô ấy lại mỉm cười....
"Bởi vì em điên thật mà!"
Và thế là chúng tôi chia tay nhau. Một lý do tôi cũng không sao hiểu nổi, một cái kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời. Tôi đứng dậy và quay đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghĩ rằng chỉ là 1 trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi. Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi quên đi mất, đó là... cô ấy khác tất cả mọi người. Chính vì vậy... sự kết thúc hôm đó, có nghĩa là... không gặp lại...
Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list YM. Tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập... chờ mãi những dòng mail tấp nập yêu thương, nhưng nó không bao giờ đến suốt 2 tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy...
Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy làm cho tim tôi muốn tắt lịm.
Ác mộng vẫn luôn rình rập.
Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa....
Rồi tôi lại tự vỗ về mình, ôi đã thay đổi rồi... Và tất cả chỉ là quá khứ thôi, cô ấy rời bỏ tôi, vì cái gì cơ chứ?
Ngày đầu tiên của tháng thứ 3 kể từ ngày chia tay nhau, tôi bấm số gọi cho cô ấy...
Đầu dây bên kia nhấc máy... giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực vỡ tan: "Anh à!"
Chúng tôi hẹn nhau đi uống cafe, vì tôi chẳng biết nói gì cả... cố gắng hẹn hò như mọt người bạn ở xa lâu ngày ko gặp lại.
Cô ấy ngồi đối diện tôi, vẫn nụ cười ấy nhưng khuôn mặt yếu ớt và trắng bệnh, môi bạc và làn da phờ phạc....
Nhưng có một điều dường như khác....
Cô ấy nói nhiều hơn...
Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy không nói nhiều như vậy. Những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng, là tôi tâm sự và cô ấy cười. Khi tôi kêu mệt mỏi, cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ. Là những ngày mùa đông trời gió... cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan. Là những ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một... cái chăn to đùng, mà cái vỏ chăn thì là "em khâu bằng tay đấy!" Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi... Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thích cô ấy đến vậy... tôi đều cười. Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hoà với cuộc sống của mình, đâu thể tầm thường phải không? Để cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen... như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, không leo được đâu cao và nguy hiểm lắm... thì tôi lại càng cố trèo, cố trèo bởi vì nó quá cao... đã đi đến lưng chừng thì không có lý do gì để từ bỏ.
Phải mất gần 1 năm, tôi mới có được cuộc hẹn đầu tiên. Cảm giác như suốt 1 năm nỗ lực đó, tôi đã lột xác hoàn toàn. 1 năm chay tịnh để vươn tới một cuộc tình. 1 năm thầy tu để mơ về một người con gái. Nào là từ bỏ thói quen đi đêm, những cô người yêu dăm bữa nửa tháng rơi vào lãng quên trong chăn gối, những cuộc tụ tập chè chén vui vẻ, để biến thành những lần đánh lẻ để leo lên quán cafe chông chênh ở tầng thứ 8, nghe cô ấy chơi một vài giai điệu của Shubert... Những thay đổi mà giờ người ta ngỡ ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn lại... như một trò đùa.
Vô vàn những lý do để yêu... vô vàn những điều không thể nào giải thích nổi.
- Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần... mà em thì chẳng bao giờ được làm thiên thần dù em rất muốn!
Câu nói ấy kéo tôi về thực tại.... giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn. Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười. Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi không mấy hiểu...
Chúng tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ. Cô ấy muốn đi bộ... dạo quanh phố cổ, và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe. Và sau đó, chúng tôi bước đi....
- Em luôn muốn ngủ với một ai....
Tôi ngạc nhiên:
- Ý em là gì vậy?
- À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào?
Cười...
- Anh à, muộn rồi, mình về đi...
Ngày hôm đó kết thúc như vậy!
Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó, cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn. Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: "Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!" Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng không báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu....
Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa. Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười, và... tôi từ chối lời mời của cô ấy... khách sạn và cái hình dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất.... nhưng không phải là bí mật và lạ lùng... phi lý và bỗng chốc như thế này. Chúng tôi quyết định không liên lạc với nhau nữa...
....
Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: "Anh à, vào bệnh viện thăm em!"
Tôi vội vã vào viện. Căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm.... không quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:
- Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi, vì em ko còn sức để mà đứng nữa....
Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười, nhẹ nhàng... cô ấy nói:
- Em yêu anh lắm!
- Anh cũng thế, em biết điều đó mà...
Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi. Một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói "Anh đừng nói nữa"
- Mai anh lại đến nhé!
- Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà.
- Và đừng hỏi gì bác sĩ cả...
- Nhưng...
- Anh hứa đi.
- Uh, anh hứa.
Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững. Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy, nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi...
- Anh ko muốn hỏi nhưng anh lo lắm... em bị sao vậy, nhìn em yếu quá!
- Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!
Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút. Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều....
- Anh hay mắng em vì em ngủ đứng....
- Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!
- Em kể cho anh một câu chuyện... và anh chỉ được nghe thôi nhé!
- Uh, em kể đi!
- Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi....
- Uh...
- Nào, anh đừng "uh" nữa, để em kể chứ!
- Được rồi, anh xin lỗi!
- Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa. Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái...
- Cái đó là cái gì?
- Kinh nguyệt ấy!
- Oh... uh!
- Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào. Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em... vì lúc đó, mới lớp 8 mà, không hiểu chuyện gì cả... cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa.... Và...
Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời... ôm chặt tôi... ôm chặt lắm....
- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!
Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra.... trong vài giây định thần, tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi. Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở, nước mắt lăn dài trên áo tôi...
- Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ.... Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm. Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy. Từ đó, lúc nào em cũng.... ngủ đứng... hoặc ngủ ngồi... ở nhà cũng vậy, vì em sợ...em nằm xuống...em sẽ lại....
Ôm tôi chặt hơn... nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn....
- Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy. Rồi em nói với mẹ, rồi mẹ ko tin em.... mẹ nói em bị điên... Xấu hổ vì em điên, không ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó... và tất cả... đều ghét em anh ạ.
Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?
- Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày... cô ta chuyển nhà đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa. Em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ....
-Nín đi, anh ở đây.... anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa....
Cô ấy vẫn khóc.
- Em tưởng mọi việc đã kết thúc. Em đã cố quên... em đã cố yêu... cố ngủ nằm...
Cô ấy dừng lại 1 chút.
- Cho đến khi.... người yêu em... đến nhà. Bà giúp việc mở cửa. Anh ta lên phòng, lúc em đang nằm ngủ, và....ngủ với em. Em muốn cưỡng lại... nhưng... em nghĩ... phải làm quen.... với đàn ông.
Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực.
- Rồi anh ta nói... sau khi đã xong xuôi... rằng "Không ngờ em đã mất trinh rồi! Anh không muốn yêu một người không đoan chính!" .... và.... anh ta bỏ em.
Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy
- Em im lặng. Và thế là chia tay. Em lại... ngủ đứng, ngủ ngồi... vì em sợ... em không dám nằm nữa. Nằm.... em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ....
Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi. Những chuyện mà cô ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng....
- Rồi, em đã gặp anh. Anh đã yêu em khác hắn yêu em. Anh đã chấp nhận em ... không giống người ta phủ nhận em...
Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay đổi để làm người. Và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được gặp cô ấy trong đời, rằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào Yêu và đau xót biết bao ... căm hận những kẻ reo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy.
- Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương. Anh yêu em, anh thề là anh yêu em, và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu....
Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi, rồi cười nhẹ nhàng....
- Em biết mà...Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko?
- Uhm, em nói đi...
- Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé
- Tại sao?
- Đi mà, và đừng hỏi gì cả!
- Uh!_Chông chênh .....
....
Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện....
Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ. Cô ấy đã ra đi mà không để cho tôi nhìn lần cuối... Ra đi lặng lẽ, ra đi âm thầm... ra đi bất ngờ và ra đi đau đớn....
- Những người bị "Nhiễm trùng huyết " rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng, và cô ấy biết....
Bác sĩ nói với tôi như vậy. Cô ấy không có đám tang, không bạn bè... vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh. Và cha mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì. Cô ấy ra đi như vậy đấy, sống đau đớn và chết chua xót.
Một bầu trời đêm bao trùm tôi....
- Cô ấy đã tặng mắt cho một người. Cách đây 2 ngày, chúng tôi làm phẫu thuật....
Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy....
Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa. Đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi, Ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó....
Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:
"Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bệnh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em. Em sẽ lại gặp anh.... Nhưng em nhận ra rằng, em ko thể... em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi.... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... Khát khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa... Em muốn anh biết..... anh là người DUY NHẤT em yêu!"
"Ngủ ngoan nhé em, nước mắt mưa
Thương em đau xót, giấc mơ trưa...
Sống là cực nhọc...
Chết là anh khóc...
Phải làm gì... cho em bớt đau đây?"
|
|
|
|