| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 768 thành viên online. » 2 Thành viên | 761 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13, indianbet
|
|
|
| Giám khảo bỏ cuộc vì The Voice giả dối |
|
Đăng bởi: blackberry99 - 11-16-2012, 08:51 AM - Diễn đàn: [SaO]
- Không có trả lời
|
 |
“Tôi không phù hợp môi trường của The Voice. Bên cạnh những ý kiến tích cực cũng có quá nhiều điều tôi không hiểu nổi ở cuộc thi này. Tôi cảm thấy có ai đó đứng sau điều khiển tất cả. Cảm giác đó khiến tôi thấy bực bội”. Lưu Hoan, nam ca sĩ kỳ cựu Trung Quốc, đồng thời là một trong 4 vị giám khảo của cuộc thi âm nhạc đình đám năm 2012 The Voice of China mùa đầu tiên thẳng thắn.
Trong chương trình nói chuyện trên truyền hình “Leng keng 3 người”, Lưu Hoan đã chỉ ra những khuất tất hay những chiêu trò của nhà sản xuất cuộc thi này.
Ông nói: “Có không ít những chuyện hậu trường như nhà sản xuất có chiêu trò hay dựng kịch bản, thí sinh thì thế này thế khác. Khi đó bạn hoàn toàn không biết ai là người tạo ra những chuyện này, rồi tin đồn cứ đưa qua ném lại đến là nhức đầu, tôi thực sự thấy mình không phù hợp với môi trường của cuộc thi The Voice".
Những khoảnh khắc của Lưu Hoan tại The Voice Trung Quốc. Ảnh. Chinadaily.
Giải thích thêm về chiêu trò của Ban tổ chức trong cuộc thi, Lưu Hoan nói: “Trước tiên sẽ có ai đó thêu dệt nên một câu chuyện, rồi vì câu chuyện đó, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Tôi cảm thấy những người tạo ra các câu chuyện không biết điểm dừng, không biết giới hạn cho phép”.
Vị MC chương trình lấy dẫn chứng khi ở vòng Giấu Mặt, Lưu Hoan đã xúc động đến rơi nước mắt trước câu chuyện của thí sinh nữ Từ Hải Tinh, thế nhưng về sau thí sinh này lại thừa nhận tất cả những điều đó là do nhà đài sắp xếp. Về việc này, Lưu Hoan lần nữa khẳng định sự việc này là có thật.
“Điều này đúng, họ đều biết cả đấy. Phía nhà sản xuất họ muốn tạo tình huống giật gân câu khách, thế nhưng tôi thì lại không đồng tình. Tình huống thì có thể xảy ra chứ mình không thể tạo nên tình huống.
Nếu sự việc đó đã xảy ra và khán giả cũng đã hiểu chuyện là như vậy, nhưng rồi họ lại cố tình dựng nên chuyện nọ chuyện kia và dẫn đến nhàm chán, đó là sự phản tác dụng trong chiêu trò”. - Nghệ sĩ này bày tỏ.
“Vậy đã có lần nào nhà sản xuất dựng chuyện và bị thất bại chưa?” - MC Đậu Văn Đào hỏi tiếp. “Có lần họ bàn bạc với tôi nhưng đều thất bại vì tôi không chịu”, nam ca sĩ Lưu khẳng định.
Bên cạnh đó, vị giám khảo cũng tiết lộ việc nhà sản xuất cắt cúp và biên tập chương trình theo ý đồ của họ, biến những tình tiết của cuộc thi thành một “vở kịch” theo đúng kịch bản nhà sản xuất mong muốn: "Giám khảo chúng tôi có lên tiếng phản đối cũng không làm gì nổi họ, và những điều họ dựng nên hoàn toàn là không có trên thực tế."
Nam ca sĩ tỏ thái độ bực dọc khi bị “giật dây”, ông cho rằng bản thân là một người làm âm nhạc, thế nhưng khi tham gia cuộc thi này với vai trò là giám khảo lại trở thành một diễn viên bởi hơn hết nhà sản xuất muốn thu hút người xem và câu khách.
Thế nhưng bản thân Lưu Hoan cũng như 3 vị giám khảo là Na Anh, Dương Khôn và Dữu Trừng Khánh đều mong muốn dùng kinh nghiệm chuyên môn của họ truyền đạt lại cho thí sinh, hoặc đóng góp ý kiến trong việc chỉ đạo âm nhạc…đó có thể coi là thu hút người xem hơn là những chiêu trò giả tạo của phía nhà sản xuất.
Được biết, nghệ sĩ Lưu Hoan sinh năm 1963, là nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong làng nhạc nhẹ Trung Quốc. Những ca khúc của Lưu Hoan có sức sống bền bỉ, được nhiều thế hệ yêu thích. Năm 2008, ông là người được chọn hát cùng Sarah Brightman ca khúc You and me trong lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh.
Khi làm giám khảo The Voice, Lưu Hoan thường được thí sinh chọn làm người hướng dẫn bởi lý do chung: Bố mẹ của các thí sinh dặn dò "nếu được Lưu Hoan chọn, hãy về đội của ông ấy".
The Voice Trung Quốc phát sóng sau Việt Nam nhưng đã kết thúc được hơn một tháng. Phiên bản Việt của The Voice cũng vấp phải nhiều scandal, trong đó nghiêm trọng nhất là nghi vấn dàn xếp kết quả liên quan đến giám đốc âm nhạc Phương Uyên.
Phương Uyên đã từ nhiệm sau các bê bối. Hiện Giọng hát Việt đang trong vòng Liveshow. Các buổi ghi hình của chương trình cũng diễn ra đến quá nửa đêm, gây mệt mỏi cho cả giám khảo, thí sinh và khán giả.
Thường Xuân (Tổng hợp)
Nguồn : Phunutoday
|
|
|
| Tổng đại lý tiger airways nhận phân phối vé máy bay già siêu rẻ!!! |
|
Đăng bởi: phongveduyduc - 11-16-2012, 08:42 AM - Diễn đàn: Địa điểm đi chơi
- Không có trả lời
|
 |
Hiện tại Cty TNHH TMDV DUY ĐỨC – Phòng vé DUY ĐỨC chúng tôi đang là tổng đại lý phân phối vé máy bay giá rẻ của hãng hàng không Tiger airways và nhiều hãng hàng không danh tiếng khác như: Vietnam Airlines, Jetstar Pacific, Air asia, Air Mekong, United Airlines, Cathay Pacific, Air france, China Airlines, Eva air, Korean Airlines, American Airlines, Singapore airlines, Qatar Airways, Qantas airways, Lufthansa, United airlines….Với uy tín và chất lượng đã được chúng thực trong thời gian qua. Và để tiếp tục duy trì được vị thế này DUY ĐỨC chúng tôi cam kết sẽ thực hiện tốt nhật những dịch vụ mà chúng tôi đang cung cấp gồm có:
Cung cấp vé máy bay giá rẻ nhất, và giờ bay đẹp nhất cho khách hàng (nếu có thể)
Quý khách hàng có thể liên hệ đặt vé và giữ chỗ mọi lúc, mọi nơi, chỉ cần gọi cho chúng tôi.
Giao vé tận nơi khi khách hàng có nhu cầu.
Quý khách còn dang phân vân về hành trình sắp tới của mình, hãy yên tâm liên hệ với chúng tôi chúng tôi sẽ giúp bạn giữ chỗ và giờ bay đẹp nhất (miễn phí).
Tư vấn về các dịch vụ gia hạn, làm visa nhập cảnh, passport cho khách hàng.
Với đội ngũ nhân sự tư vấn và book vé giàu kinh nghiệm nghề nghiệp, sử dụng thành thạo các phần mềm hàng không như Abacus, Galileo, Amadeus, Sabre, …. phòng vé máy bay giá rẻ luôn làm hài lòng những khách hàng khó tính nhất bằng những đường bay đẹp, tối ưu chi phí. Xin chân thành cảm ơn quý khách hàng đã ủng hộ DUY ĐỨC trong thời gian qua!
Quý khách hàng có nhu cầu xin vui lòng liên hệ:
CTY TNHH TMDV DUY ĐỨC
687 LẠC LONG QUÂN, F10, Q. TÂN BÌNH
TEL : (08)36018824/ 25/ 26/ 27 - FAX : (08) 39 755 447
DĐ : 0918.234072 – 0916. 234072 – 0918. 470234
Nick yahoo & Skype: phongveduyduc ,vemaybayduyduc, tick1duyduc, tick2duyduc --> tick10duyduc
|
|
|
| Thiết kế web giá rẻ , có ngay web trong 5 phút!!! |
|
Đăng bởi: xuanuyen - 11-16-2012, 08:41 AM - Diễn đàn: TeeN NewS
- Không có trả lời
|
 |
[FONT="]DỊCH VỤ[/FONT] TEN MIEN DEP :
Chúng tôi đang tìm đối tác để chuyển nhượng tên miền này.Với kinh nghiệm làm việc lâu năm chúng tôi đã chuyển nhượng rất nhiều giao dịch tên miền đẹp cho các công ty lớn trong cả nước.Quý khách hàng có thể tham khảo thêm tại website VietnamDomain.Com
[FONT="]BÁO GIÁ DỊCH VỤ THIET KE WEBSITE 5 PHÚT [/FONT]
Thiết kế web giá rẻ , có ngay web trong 5 phút!!!
[FONT="]
- Phí đăng ký năm đầu: 2.400.000 VNĐ (Miễn phí 01 tên miền .COM,.NET,.ORG,.INFO)
- Phí duy trì hàng năm: 2.400.000 VNĐ (Miễn phí phí duy trì 01 tên miền .COM,.NET,.ORG,.INFO)[/FONT]
·[FONT="] (Lưu ý: Phí trên chưa bao gồm 10% VAT)[/FONT]
[FONT="]- Hỗ trợ kỹ thuật 24/24[/FONT]
[FONT="]- Tặng 10 email miễn phí [/FONT]
[FONT="]- Không tốn chi phí phát sinh: Hosting, phí bảo trì ... [/FONT]
[FONT="]- Giải pháp thiết kế website giá rẻ nhanh gọn[/FONT]
[FONT="]- Khách hàng có thể thay đổi giao diện tùy thích.[/FONT]
[FONT="]- Luôn có các giao diện mới để khách hàng lựa chọn. .( có trên 10 mẫu)[/FONT]
[FONT="]- Thời gian hoàn thành web được rút ngắn tối đa. ( 5 phút)[/FONT]
Quý khách hàng có thể tham khảo thêm tại website Vietwebsite.Com
Xin chân thành cảm ơn!
Công ty TNHH Dịch vụ Tin học Thiên Tân (Mã số thuế: 0309432319)
Đ/c: 1213 Nguyễn Duy Trinh P.Long Trường Quận 9 - Tp.HCM
Tel: (08) 6281 9999( ext 111) - Fax: (08) 6280 7540 – Hotline: 0905357757 (Ms Uyên)
Yahoo : xuanuyen_thdt
|
|
|
| Top 12 nụ cười "duyên" nhất của thí sinh F-idol 2012 |
|
Đăng bởi: mimitran - 11-16-2012, 08:30 AM - Diễn đàn: TeeN NewS
- Không có trả lời
|
 |
Nụ cười làm giàu cho những ai đón nhận mà không làm nghèo người cho đi. Ngắm nhìn thí sinh F-idol 2012 với những nụ cười tuy khác nhau về hình thức nhưng tất cả đều mang lại cảm giác gần gũi, ấm áp cho người xem.
Cùng nhau chiêm ngưỡng những nụ cười được cho là nổi bật nhất trong tuần đấu tiên của vòng sơ tuyển F-idol 2012 nhé:
![[Image: 0c188d1f82eeb1a4ffa77240d934e542.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/0811/0c188d1f82eeb1a4ffa77240d934e542.JPG)
Cô nàng Nguyễn Lê Diệu Linh – SBD: 418 thật dễ thương với cách cười mỉm Cùng bộ váy trắng và những chiếc nơ đỏ, gợi cho chúng ta hình ảnh một nàng công chúa dịu dàng, đầy nữ tính.
![[Image: 9fdeb60a73443ef209f7047708013b51.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/9fdeb60a73443ef209f7047708013b51.JPG)
Nguyễn Trí Hữu – SBD: 96. giới thiệu bản thân rằng mình là một con người hòa đồng, vui vẻ. Điều này cũng thể hiện trên chính nụ cười của Trí Hữu.
![[Image: ea479beed4215f2884e84d56a04ed2fc.jpg]](http://f-idol.vn/media/filemanager/ea479beed4215f2884e84d56a04ed2fc.jpg)
Với một nụ cười tự nhiên, trông Nguyễn Đức Nghĩa – SBD 417 có vẻ khá vui tính và thân thiện. Nghĩa cho rằng mình là một người thích các hoạt động sôi nổi.
![[Image: 92dda41e3d4ba75be67060d6fe5f7e79.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/92dda41e3d4ba75be67060d6fe5f7e79.JPG)
Hay chúng ta dễ bị “xao xuyến” bởi nụ cười của cô bé có chiếc răng khễnh Trần Thị Mai Thắm – SBD 406
![[Image: b7ff178ca8952f63b13e07ebdebb5522.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/b7ff178ca8952f63b13e07ebdebb5522.JPG)
Nét hồn nhiên, ngây thơ cũng thấp thoáng trong nụ cười dịu nhẹ của Sầm Thị Trà My - SBD:394
![[Image: c367d400a8e740b779d18b9b1ff8652e.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/0811/c367d400a8e740b779d18b9b1ff8652e.JPG)
Một chút hóm hỉnh và đôi nét tự tin ẩn sau nụ cười của chàng học sinh lớp 12 mang tên Phan Nguyễn Anh Thọ - SBD: 103
![[Image: 9d54c6476a19e492995f7ed66dac0ad8.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/9d54c6476a19e492995f7ed66dac0ad8.JPG)
”Điều Nhung cảm thấy hài lòng nhất về gương mặt mình là có một nụ cười tươi và thân thiện, Nhung quan niệm chỉ cần khi mình cười thật tươi thì cho dù gặp khó khan gì thì mình cũng sẽ cảm thấy dễ dàng”. Đó là những gì Phạm Thị Ngọc Nhung – SBD:295 muốn chia sẻ với các thí sinh tham gia, cũng như những người đang theo dõi chương trình F-idol 2012.
![[Image: f0a432c37a8ec4173fd46e48e72d04fd.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/f0a432c37a8ec4173fd46e48e72d04fd.JPG)
Thí sinh Đặng Quang Phước – SBD: 191 với tính tình hòa đồng, vui nhộn cũng không quên mang nụ cười đến với chương trình F-idol năm nay.
![[Image: 808aa6f7ab35af10d3efecf26450322a.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/808aa6f7ab35af10d3efecf26450322a.JPG)
Hay một cách cười “cố tình” để pose ảnh nhưng vô cùng duyên dáng của thí sinh: Phuong Tran – SBD: 162
![[Image: 17071d8ff1bca08130a76f96e44b8666.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/17071d8ff1bca08130a76f96e44b8666.JPG)
Đặc trưng của chàng trai mê đọc rap Lê Tường Linh – SBD: 147 là những tấm ảnh với những nụ cười trẻ trung.
![[Image: 6e028c9ab75ba1fd62d5c41bdcb688e1.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/6e028c9ab75ba1fd62d5c41bdcb688e1.JPG)
Nụ cười của thí sinh Bùi Thị Như Ý – SBD: 393 dường như thêm rạng rỡ dưới ánh nắng biển
![[Image: d31fdd5fa740410b8bb9c6f5f5f86003.JPG]](http://f-idol.vn/media/filemanager/d31fdd5fa740410b8bb9c6f5f5f86003.JPG)
BTC còn bắt gặp lại nụ cười ngọt ngào của cựu thí sinh Nguyễn Ngọc Tú – SBD:119 trong mùa F-idol 2012.
Trích dẫn:Chỉ cần chuẩn bị các thông tin bên dưới
- Họ tên
- Ngày tháng năm sinh
- Chiếu cao
- Cân nặng
- Số đo 3 vòng
- CMND
- Số điện thoại
- Email liên lạc
- Địa chỉ liên lạc
- Gửi kèm 5 tấm hình chụp đẹp nhất, thời gian không quá 3 tháng về email contact_f_idol@zing.vn
Như vậy là bạn đã đăng ký thành công tham dự cuộc thi F-idol 2012 rồi đó
|
|
|
| Vội vã yêu thương |
|
Đăng bởi: qlove - 11-16-2012, 07:52 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Tại sao một ngày có đến 24 giờ, ba buổi khác nhau mà chúng ta lại luôn vội vã? Tại sao không thong thả làm từng việc một? Tại sao thế?
Thomas Friedman viết trong cuốn Thế giới phẳng về cách con người luôn chia về làm hai nửa ngày-đêm này, đang làm việc cùng nhau. Đó là khi nhân viên ở đông bán cầu trở về nhà cùng người thân, những nhân viên ở tây bán cầu sẽ nhận lấy công việc còn dang dở. Vậy là bạn có thể ngủ yên dưới mái nhà mình, còn công việc vẫn tiếp tục con đường của nó.
Cuộc sống hối hả thế, đang cần chúng ta đến thế, làm sao không hối hả, vội vã được?
Nhưng đôi khi ta lại có những giây phút tĩnh lặng, xao lòng bởi những bài hát xưa cũ... Đã ngẩn ngơ khi nghe lại một bài hát xưa cũ của nhà Moffatts:
Nếu cuộc sống quá ngắn ngủi đến vậy
Tại sao bạn không để tôi yêu thương
Trước khi thời gian của chúng ta chảy cạn...
Cuộc sống vội vã như vậy mà ta luôn cảm thấy chưa đủ, luôn cảm thấy thiếu... Khi mất đi một người thân, ta hiểu thế nào là thiếu, là không đủ... trong yêu thương. Và do mãi thiếu thốn nên chúng ta vội vã yêu thương để gắng bù đắp thật nhiều vào lỗ hổng đó, bởi cuộc sống này quá ngắn ngủi để bày tỏ hết lòng mình, dù chỉ với một người....
Cuộc sống chẳng hề đợi chúng ta, giữa những kế hoạch bộn bề, những ý định dở dang, những mong ước chưa thành, nó vẫn đòi hỏi chúng ta nhiều điều một lúc. Vừa vì tình yêu, vừa sự nghiệp. Vừa cho mọi người, vừa cho riêng mình...
Mỗi người đều gắng tìm cho mình một niềm vui, một lẽ sống có ý nghĩa, những điều khiến họ cảm thấy được hạnh phúc. Có thể đó là một bức tranh phối màu cuộc sống thật đẹp mắt, nhưng không phải ai cũng có những bức phối màu của riêng mình tuyệt đẹp và hợp logic đến thế...
Một người bạn của mình cho rằng màu xanh nước biển luôn phù hợp với màu trắng, còn màu đen và trắng thì không bao giờ hợp với nhau. Bởi đơn giản đen không thể là trắng, ngay cả trong đời sống thường nhật và trong hội họa thì hai mảng màu đó là hai màu đối lập, để diễn tả sự không tương ứng và khác biệt cũng là đen, trắng.
Có hàng trăm nghìn người thích hai màu này... mình thì thiên vị màu trắng hơn một chút... Mình không thích có một bảng màu quá tuyệt vời và quá hợp với logic trong khi nó không phù hợp và không làm cho mình cảm thấy bình yên, dù nó có thể coi là bình thường. Người ta luôn gắng đạt đến sự hoàn mỹ, luôn muốn bức tranh hôm nay của mình đẹp hơn hôm qua và bức tranh ngày mai sẽ còn đẹp hơn... đó chính bởi vì người ta không bao giờ cảm thấy hạnh phúc là đủ. Ta chợt nhớ một câu thơ của Xuân Diệu: "Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ..."
Có thể bức tranh của ai đó sẽ bình thường với những màu xanh bên cạnh màu trắng cùng sự bình yên, bình thường với một mùa đông uống một cốc trà gừng thật ấm, màu hạ với những ly nước đá, mùa thu với những chiếc lá vàng lãng đãng, mùa xuân với những bông hoa thật hiền... Nhưng ai đó, vẫn thích uống nước đá vào mùa đông, vẫn thích đắp chăn vào mùa hè, chỉ để hiểu rằng cần thiết và quan trọng biết mấy cái sự ấm áp trong giá lạnh, cần biết mấy một làn gió mát cho những ngột ngạt, để thấy rằng cuộc sống này cũng cần những mảng màu đối lập nằm cạnh nhau, mà màu này không thể thiếu và không thể ý nghĩa nếu chúng tách rời nhau... Đôi khi sự không logic lại trở thành những điều phù hợp và cần thiết với một vài ai đó...
Mình cũng luôn muốn vẽ thêm vào bức tranh của mình những màu "phù hợp"... một bảng màu hình trái tim thật lớn, được trang trí bằng những gam màu thật ấm áp...
Là màu xanh của đại dương cho tình yêu chở che bình yên và rộng lớn...
Là màu trắng, thuần khiết như những bông hồng... như tình yêu, sự quan tâm vô điều kiện mà con người dành cho nhau...
Là màu đỏ thật ấm và nồng nàn từ trái tim, ước vọng khát khao...
Màu vàng của những bông hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời - người ta luôn hướng về phía trước...
Và cả màu đen nữa... màu đen của bầu trời đêm đầy những vì sao, dù ta không chạm được tới nó nhưng biết mình đang ở giữa bầu trời rộng lớn và bao dung.
Những gam màu của những ngày nắng cho đến ngày mưa, từ những ngày gió lào cát trắng đến những ngày bão nổi... của những xuân-hạ-thu-đông, của những khoảng khắc, của những cái nắm tay thật chặt, của những giây phút lành nguyên. Những gam màu của những ngày xa phút gần, của cả những giọt nước mắt, những gam màu của yêu thương.
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Cảm ơn anh vì tất cả |
|
Đăng bởi: qlove - 11-16-2012, 07:50 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Giây phút anh nói "Mình chia tay nhé", em đã tưởng tiếng nói ấy từ miền nào xa xôi lắm, chứ không phải nơi anh - người mà em yêu thương nhất.
Giọt nắng chiều cuối cùng sắp rời khỏi mặt đất, để đón bóng đêm về. Chiều bình yên ấy sắp đi qua...
Trước đây vài ngày thôi, anh và em còn rong ruổi khắp các con đường của thành phố, để cảm nhận nỗi lạnh mùa đông vẫn còn vương vấn.
Thế mà giây phút anh nói "Mình chia tay nhé", em đã tưởng tiếng nói ấy từ miền nào xa xôi lắm, chứ không phải nơi anh - người mà em yêu thương nhất.
Ừ thì chia tay…
Chia tay anh, em trở lại với thời gian vô định.
Chia tay anh em sẽ một mình bước những bước trên con đường dài hun hút.
Chia tay anh, chia tay những buổi chiều bình yên trên những con phố dài.
Chia tay anh, chia tay tất cả....
Yêu thương, cảm xúc, mọi giác quan của em đều theo bước anh ra đi buổi chiều hôm ấy.
Em có trở lại là em? Bạn bè hỏi han có, tiếc nuối cho tình yêu của chúng ta có, người này người kia hỏi lý do chia tay cũng có. Nhưng em nghĩ những điều đó quan trọng nữa đâu, vì người em cần thì đã đi rồi.
Em có trở lại là em? Khi mà ngày ngày em làm mọi thứ chỉ có một mình.
Em có trở lại là em? Khi tan học, bước nhanh ra cổng trường mà bóng dáng quen thuộc chẳng còn đứng đó, giơ cánh tay chào em.
Cả con đường như dài ra, những giọt mưa ngày một nặng thêm, những cơn gió mang hơi lạnh cứ thổi vào lòng em lạnh buốt. Đâu rồi vòng tay khẽ ôm em từ phía sau. Đâu rồi những tin nhắn chúc ngủ ngon. Đâu rồi những buổi sáng anh chờ trước cửa rồi đưa em tới trường. Tất cả qua đi như cơn mơ anh nhỉ?
Phải làm gì với những thói quen?
Khi tỉnh giấc em vẫn quen tay mở hộp tin thư đến xem tin nhắn của anh.
Khi sắp tan học vẫn chạy ra cổng trường tìm dáng anh. Đi trên phố vẫn thấy đâu đây là tiếng anh, chỗ kia là nơi anh tặng em đóa hồng đầu tiên, nơi đó anh và em cùng cắt bánh mừng cho bao năm bên nhau, còn chỗ kia, chỗ kia nữa...
Tất cả đều theo anh ra đi. Có thể lắm, rằng sau này, em sẽ bước đi trên những con đường ấy cùng một người khác không phải là anh, rằng những tin nhắn chúc ngủ ngon mỗi tối sẽ tới từ một người khác không phải anh, những trải nghiệm mới em cũng sẽ có một người khác anh cùng chia sẻ, nhưng anh ạ, luôn có một người mong anh hạnh phúc, anh nhé!
Cảm ơn anh vì tất cả...
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| Yêu một người nào đó… |
|
Đăng bởi: ngốc_xít - 11-16-2012, 07:48 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Nếu là một ngày mai, em bước ra cuộc đời bằng “giá mà” thì hay biết mấy... Giá mà chưa bao giờ để anh trông thấy… giọt nước mắt của em...
Nếu một ngày mai...
Thay mùa đông bằng mùa hạ...
Thay gió mùa vội vã bằng những vạt nắng trong veo...
Thay rì rầm những tiếng reo vui bằng nụ cười hạnh phúc...
Thay những đêm trở mình thao thức bằng giấc ngủ bình yên...
Thay những muộn phiền trong đôi mắt sũng nước bằng sự bình an bất tận...
Và thay những phân vân bằng một cái gật đầu…
Ừ, nếu là một ngày mai...
Em bước ra cuộc đời bằng “giá mà” thì hay biết mấy...
Giá mà chưa bao giờ để anh trông thấy… giọt nước mắt của em
Giá mà chưa bao giờ nhẹ lắm, để anh bước gần bên
Giá mà chưa bao giờ nói thêm… một lời nào hờn dỗi
Giá mà chưa bao giờ để sự ngang bướng trong mình mang ra đánh đổi… với tình cảm của anh
Và giá mà chưa bao giờ ôm anh mà thấy run rẩy trước cái lạnh….
Ừ, nếu là một ngày mai...
Em có thể đóng lại cánh cửa quá khứ xưa cũ và bước vào những ngày xanh phía trước.
Ngập ngừng bước… nhưng là trên một con đường chắc chắn rằng không bao giờ mình vô tình gặp lại anh.
Để những gì một thời em ngỡ rằng mình đã vuột tay mà đánh rơi…vỡ mất.
Chẳng bao giờ trở lại ám ảnh em trong mỗi đêm mơ.
Và rồi dù anh có thờ ơ.
Em vẫn có thể chọn cho mình một hướng đi thật khác.
Là một con đường thẳng với những hàng cây xào xạc.
Ở đâu đó nơi những ngã rẽ con đường đầy sự bất trắc vẫn có một chàng trai nào đó – không phải anh, dĩ nhiên – đứng đợi em?
Rồi chúng ta cũng sẽ trưởng thành thêm… nhiều lắm.
Đi đến mòn mỏi đế giày và ngăm ngăm cánh tay bám bụi.
Sẽ biết mỉm cười mà cất giấu lại những hờn tủi, của một thuở dại khờ.
Giận dỗi vu vơ…và nước mắt chảy vào trong ướt tràn hai bầu má.
Kí ức dù có rạng ngời đến mấy cũng đừng nên nhặt nhạnh và chắp vá vì có những thứ vỡ rồi chẳng bao giờ có thể lại thiết tha...
Ngày mai, ngày hôm nay hoặc là hôm qua nữa, những gì tưởng như là lầm lỗi đã tự nhủ với nước mắt trong tim chẳng bao giờ bỏ qua và tha thứ...
Hãy ôm rồi quên đi…
Để trong cuộc đời không bao giờ phải nhìn nhau thật lâu rồi thầm thì rất khẽ: “Cậu đã bao giờ làm gì có lỗi với tớ chưa?”
Ngày xưa là yêu thương nhiều hơn chính bản thân ta khờ dại thèm được tựa vào vai nhau mà khóc, thèm được một lần ngồi bên nhau thật lâu và nghe sương bay trên tóc khi đó… là chúng ta đang hạnh phúc sống là nhìn về phía trước và trả giá cho những điều đã ở lại phía sau nhưng nỗi đau đừng bao giờ mang ra cân đo và gán cho nó một cái giá không bao giờ trả nỗi vì một thời nông nổi…
Mà liệu có khờ khạo hay không….ta đã yêu… một người nào đó.
nguồn kenh14.vn
|
|
|
| "Tên khốn" dễ thương |
|
Đăng bởi: ngốc_xít - 11-16-2012, 07:45 AM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Hân ngước lên thấy Mạnh mỉm cười rồi bước về phía khu nhà kí túc xá. Một tên lạ lùng. Hân bất giác nhớ đến cái tên hồn nhiên ấy, sao có thể đến gần một đứa con gái và hỏi “cậu khóc đấy à” nhỉ?
-Cậu khóc đấy à?
Đang tâm trạng, nghe câu hỏi vô duyên ấy, Hân quay sang nhìn “người lạ” với đôi mắt giận dữ vẫn còn ngân ngấn nước.
-Ơ, đang khóc mà cũng nổi giận được à?
-………
-Thôi, khóc tiếp đi… xin lỗi! Tớ đi chỗ khác đây.
-Đứng lại!
-…….. (người lạ ngạc nhiên quay lại nhìn Hân với ánh mắt dò hỏi)
Hân vẫn nhìn tên người lạ vô duyên với ánh mắt nghìn viên đạn:
-Cậu nhìn lại xem cậu vừa giẫm lên cái gì?
-Có gì đâu?
-Cậu giẫm lên làm hỏng cào cào của tôi rồi, tên khốn!
-Ơ này, sao cậu dám gọi tớ là tên khốn? Con cào cào lá này khô rồi mà!
-Khô rồi …kệ tôi… đền đi!
-Đền cái gì nữa chứ!
-Kết trả tôi con cào cào khác!
Nghe yêu cầu của đứa con gái, Mạnh bật cười. Mạnh nhặt con cào cào khô lên rồi ngồi xuống cùng ghế đá với Hân:
-Cậu tên gì mà đanh đá vậy?
-Tên thì liên quan gì đến đanh đá hay không? Hân… cậu có đền tôi cào cào không thì bảo?
-ờ ờ… có đền. Đền cả chục con luôn. Tớ tên Mạnh. Có chuyện gì khiến người đanh đá như cậu phải khóc thế!
-Tên khốn nhiều chuyện, bên kia có lá dừa để kết cào cào kìa! Qua lấy đi!
Hân nói rồi đi về phía có cây dừa cạn trong sân kí túc xá. Mạnh đi theo thở dài nói:
-Ít ra cậu cũng phải chấm dứt việc gọi người lần đầu tiên gặp là “tên khốn” chứ!
-Cứ gọi, từ “tên khốn” đáng yêu mà.
Sau khi cùng nhìn ngang, nhìn dọc vặt được một nắm lá dừa, Mạnh và Hân quay lại chiếc ghế đá ban nãy. Nhìn Mạnh vật lộn với đống lá, Hân tròn mắt nghi hoặc hỏi:
-Cậu không biết kết cào cào à?
-Uhm… chính xác là không?
-Vậy mà cũng dám kết, nhìn này.
Hân chỉ cho Mạnh cách kết cào cào, Mạnh ngoan ngoãn học theo nhưng cái tay lóng ngóng của Mạnh chỉ cần kéo mạnh một chút là lá dừa đã đứt phựt, nhìn cảnh đó Hân bật cười:
-Kéo nhẹ thôi, thế này này…
-Uhm… còn chân cào cào…
-Đây… thế này…
-….. A, haha, được rồi này!!!
Mạnh hoàn thành con cào cào đầu tiên, vui vẻ giơ lên trước ánh đèn trong sân kí túc xá ngắm kỹ. Nhìn Mạnh như thế, Hân bỗng dưng lại nhớ đến một người khác, một người cũng từng kết cào cào cho Hân, cũng từng cười thật vui khi kết cào cào cùng Hân. Mạnh quay lại phía Hân:
-Này, đền cậu! Hết nợ nhé!
Nhìn đôi mắt đầy nước của Hân, Mạnh hơi sững lại, Mạnh biết rằng cô bạn này lại đang nhớ về điều gì đó, Mạnh đùa để phá tan khoảng hồi niệm ấy:
-Cậu hay nhỉ? Đang cười mà khóc ngay được.
-Làm gì có! … tên khốn!
-Ơ, lại nữa rồi. Thôi, đền cậu rồi đấy! Lên phòng đi, tối muộn lạnh rồi đấy!
Mạnh nói và xoa đầu Hân: “à, lần sau có gặp đừng gọi tớ là “tên khốn” nữa nhé”.
Hân ngước lên thấy Mạnh mỉm cười rồi bước về phía khu nhà kí túc xá. Một tên lạ lùng. Hân bất giác mỉm cười khi nhớ đến cái tên hồn nhiên ấy, sao có thể đến gần một đứa con gái và hỏi “cậu khóc đấy à” nhỉ? Nhớ đến nụ cười của tên ấy cũng thấy dễ thương, lại khiến Hân nhớ đến nụ cười của ai đó, nụ cười mà Hân đã từng chỉ cần nhìn thấy thôi là cũng thấy vui lây rồi.
Kí ức trôi về đến đó lại đọng lại nơi khóe mắt khiến Hân lại có cảm giác cay cay. Hân nhắm mắt lại, nước mắt trào ra thật nhanh. Gió thu se se lạnh khiến nước mắt ấm cũng lạnh thật nhanh, Hân cứ nhắm đến khi nước mắt trào ra khô hết mới mở mắt. Hân đã đọc ở đâu đó viết rằng “khóc sẽ khiến mắt trong hơn”.
Hân mở mắt ra, cảnh vật trước mắt cũng trở nên trong veo…gió thổi qua, khiến lá phượng khô tung bay như một cơn mưa bóng mây, Hân nhớ những lúc tựa đầu trên vai người ấy mà nhìn tán lá phượng xanh um, đã có lúc có người ước thời gian ngừng lại ở đó … giờ thì lá phượng cũng vàng úa cả rồi. Ơ, có mưa thật, Hân cầm mấy con cào cào rồi chạy về phòng, lấy mấy sợi dây, buộc cào cào và treo lên tường. Treo đến con cào cào đầu tay của “tên khốn”.
Hân bất giác lại mỉm cười, nhìn con cào cào cứ ngộ ngộ như mặt tên đó vậy. Bất chợt, Hân nhớ ra mình bỏ quen con cào cào khô dưới ghế đá, Hân chạy xuống nhưng … đến nơi… cửa chính của khu nhà đã bị khóa, Hân thở dài nhìn đồng hồ “11h” – đến giờ khóa cửa rồi. Trời đang mưa to, ở ngoài kia chắc cào cào sẽ lạnh, nhưng … thôi kệ… cũng đến lúc phải xa nó rồi…
*
**
5h30…. Một chiều… trong công viên, Hân ngồi bên bờ hồ, khẽ đung đưa chân, khe khẽ hát theo giao điệu nhè nhẹ của bài hát của chiếc mp3. Hôm nay gió rất nhiều, mái tóc mới cắt ngắn, gió lùa vào nhột nhột ở chân tóc khiến Hân có cảm giác rất dễ chịu. Ngân mỉm cười nhìn xung quanh, có lẽ Hân nên ra đây nhiều hơn thay vì ngồi ôm cái máy tính hết nghe nhạc lại xem phim như bọn bạn trong phòng gọi là “tự kỷ”.
Bỗng nhiên, ánh mắt Hân bị thu hút bởi một con cào cào lá, rồi ánh mắt Hân chuyển lên nhìn người đang kết con cào cào ấy. Vẻ mặt người đó khi kết cào cào rất chăm chú, rất cần thận, mỗi lần kết xong một nếp gấp, người đó lại tự mỉm cười, con cào cào gần xong… đến đoạn cuối không rõ người đó vội vàng gì mà kéo mạnh… chiếc lá dừa lại đứt phựt…Mạnh thở dài… Hân bật cười, đúng là Mạnh, không thể nhầm được. Hân tiến lại gần cậu bạn, cười nói:
-Có cần giúp gì không, “tên khốn”?
-A, là cậu, lại gọi tớ là “tên khốn” rồi. Tớ đền cậu cào cào rồi mà.
-Uh, gọi thế thì cậu mới nhân ra tớ chứ! Cậu vẫn chưa nhớ cách kết cào cào à?
-Nhớ rồi, nhưng kết bị hỏng suốt. Mà tớ cũng sẽ nhận ra cậu dù cậu không gọi tớ là “tên khốn” nữa. Nên
….
-Uhm biết rồi.. không gọi nữa. Nào, cùng kết nào!
-ừ, cậu đang nghe bài hát gì vậy?
Mạnh hỏi lấy lệ rồi tự lấy một bên tai nghe của Hân. Bài hát “có khi nào rời ra” nhẹ nhàng vang lên, Mạnh mỉm cười nói khẽ:
-Suốt ngày nghe nhạc buồn.
-Kệ tớ, không nghe thì trả đây.
-Ơ, không.
Vậy là Hân và Mạnh cùng kết cào cào, chiều muộn hơn … nhưng có vẻ ấm áp hơn…
*
**
Phố … Chiều mưa bay … Hân nhìn chiếc ô nhỏ cầm tay tự hỏi “mở- hay không mở” … rồi Hân mỉm cười mở ô, đường từ đây về kí túc xá còn xa mà. Hân lại nhớ câu nói của con bạn thân: Nếu lần hẹn hò đầu tiên của hai người yêu nhau mà có mưa thì hai người ấy sẽ không bao giờ rời xa nhau … Hân lục lại trong ký ức góc kỷ niệm về Huy… lần đầu tiên hai đứa đi với nhau trời có mưa không nhỉ? Đúng rồi không mưa mà còn nắng to nữa thì phải. Thật ra thì đã khi nào Hân và Huy đi cùng nhau trời mưa đâu, Huy đã nói muốn cùng Hân đi dưới mưa nhưng nói chỉ là nói thôi, chẳng khi nào Huy thực hiện được. Huy học ở xa Hân quá…
Người ta cứ bảo rằng, khi yêu nhau khoảng cách chỉ khiến nỗi nhớ nhiều thêm. Thật ra thì thế nào nhỉ? Yêu xa là không thể bên nhau những lúc nhớ đến nhau, là những khi buồn không có một ai đó an ủi, cùng lắm chỉ là những lời động viên qua điện thoại hay tin nhắn nhưng … đôi khi chỉ một cái xoa đầu hay một cái nắm tay còn có tác dụng hơn tất cả những lời nói…
Yêu xa… đúng là nhớ nhiều hơn… nhiều đến mức bão hòa … nhiều đến mức nhớ như là một thói quen… đã là thói quen thì dần dần không nhận ra nỗi nhớ nữa… Huy đã từng cười khi Hân nói rằng nỗi nhớ cũng có thể bão hòa… nhưng đúng là có những lúc Hân không có cảm giác nhớ Huy nữa… Nhưng khi chia tay thì khác… lúc ấy có muốn không nhớ nữa cũng thấy thật khó khăn.
Nhớ …khi yêu nhau đã trở thành một thói quen, bây giờ thói quen ấy bị bắt buộc phải xóa đi…vì… làm sao có thể cứ nhớ, rồi nhắn tin hờn dỗi với người ta nữa. Chia tay rồi mới nhận ra có quá nhiều thứ có thể gợi nhớ về quá khứ… giá như có thể gom tất cả vào một cái hộp rồi giấu kín ở một chỗ nào đó để không phải nhớ nữa. Nhưng nhiều quá……không muốn nhớ cũng không được … bỗng “ketttttttttttttttttt”- một chiếc xe đạp dừng lại cạnh Hân:
-Sao lại đi một mình thế này?
-Ơ, Mạnh.
-Dầm mưa không? Cụp ô lại rồi lên xe đi!
Nhìn hình ảnh Mạnh cười mờ mờ ảo ảo …không biết tại nước mưa hay nước mắt làm mờ kính nữa, Hân cũng mỉm cười cụp ô lại và leo lên xe Mạnh:
-Lên bờ hồ nhé! Không gặp tớ lại vừa đi vừa khóc hả?
-Làm gì có!
Hân cười phủ nhận, Mạnh đạp xe nhanh ngược hướng kí túc xá về phía bờ hồ. Mưa to hơn, cả hai đứa ướt cả, một chút lạnh lạnh nhưng rất tự do… Hân không có cảm giác nỗi nhớ đè nặng lên trái tim của nó nữa… Bỗng Mạnh lên tiếng:
-Hân lạnh không?
-Không, cậu cứ đi tiếp đi.
-Chắc lại hay đi xe đạp dưới mưa thế này rồi chứ gì?
-Uhm, chỉ là hay gặp mưa thôi.
-Sao cậu không kể cho tớ nghe về người ấy!
-Về ai???
-Về người làm cậu khóc ấy! Kể ra sẽ dễ quên hơn đấy!
Hân im lặng, Mạnh cũng không hỏi thêm, mưa vẫn rất mau… Mạnh bắt đầu kể chuyện, tiếng Mạnh rất nhỏ, không rõ là đang kể cho Hân nghe hay đang tự kể cho chính Mạnh …
“ Lần đầu tiên tớ và người ấy cùng đạp xe lên hồ Gươm cũng lâu lắm rồi, năm nhất thì phải …khi ấy Hà Nội lạ lẫm lắm, chẳng đứa nào biết đường lên đó. Cứ đi, rồi vừa đi vừa hỏi. Cuối cùng thì cũng đến nơi, bọn tớ ngồi ở phía bờ hồ có thể nhìn thấy tháp đồng hồ… hai đứa cùng thử tính xem kim giờ, kim phút, kim giây ấy sẽ quay bao nhiêu vòng nữa sẽ hết 4 năm đại học … thêm bao nhiêu vòng nữa để tớ thấy bạn ấy mặc váy cưới… hồi ấy mơ mộng quá… cứ nghĩ chẳng có gì có thể thay đổi được tình yêu ấy… tớ nắm tay người con gái ấy… ấm áp, bình yên và hạnh phúc nữa… thế mà … có một ngày người ta nói với tớ rằng : “ Trên đời không có gì là vĩnh hằng… huống chi là tình yêu…” Tất cả tan vỡ cả...”
Mạnh kể rồi im lặng, đến hồ Gươm, Mạnh dựng xe rồi cả hai ngồi xuống bờ hồ. Hân tự hỏi không biết Mạnh đã kể câu chuyện ấy cho bao nhiêu người, đã khi nào Mạnh nhớ về người ấy mà không nhớ về câu nói “trên đời không có gì là vĩnh hằng huống chi là tình yêu” không??? Hân nhìn Mạnh, xót xa hay đồng cảm??? Chẳng biết nữa… Mạnh đang nhìn mặt hồ xao động vì mưa rơi, xa xăm… rồi Mạnh đột nhiên quay sang xoa đầu Hân:
-Cậu ngẩn ngơ cái gì? Chuyện của tớ mà sao nhìn cậu mất hồn thế?
-Sao cậu không khóc?
-Khóc vì cái gì? Vì nhớ à?
-Đến đây khiến cậu nhớ nhiều hơn sao cậu vẫn cứ đến.
-Trốn tránh kỷ niệm mãi sao được, cứ để nó tự hiện lên rồi… tự mờ đi thôi…AAAAAAAAA …đến lượt cậu kể chuyện đấy.
Hân mỉm cười, gật đầu,… trong câu chuyện Hân cũng gọi Huy là người ấy…câu chuyện về Huy bắt đầu bằng những kỷ niệm thật vui … ấm áp … xa cách … mất cảm giác …rồi chia tay. Chưa lần nào kể chuyện về Huy mà Hân thấy bình thản đến thế… Hân kể về những con cào cào lá, kể về con cào cào đầu tiên … về cả con cào cào cuối cùng khô xơ xác mà hôm trước Mạnh giẫm phải và Hân bỏ quên trên ghế đá… những kỷ niệm hiện ra trong tâm trí… được kể lại … và mờ đi một chút… Hân kể rồi cũng lặng im… mặt hồ vẫn xao động vì mưa, quay sang Mạnh, tóc ướt sũng thỉnh thoảng nhỏ nước xuống, Hân đưa tay gạt sợi tóc ướt vì sợ nước mưa rơi vào mắt Mạnh, Mạnh quay lại mỉm cười, trêu đùa:
-Lãng mạn nhỉ? Tớ với cậu, cùng ngồi ở bờ hồ… rồi còn mưa nữa…
-Lãng mạn gì chứ! Giờ mà vẫn còn đùa được.
-Tớ đâu có đùa… đưa tay đây… đi dạo nào!
Hân đưa tay cho Mạnh, Mạnh một tay dắt xe, một tay cầm tay Hân. Tay hai đứa tê cóng vì cơn mưa đầu đông, nhưng tại nơi hai lòng bàn tay chạm vào nhau cả hai vẫn cảm nhận được hơi ấm… cả hai đi … xa cái vị trí vừa ngồi … càng xa, càng không nhìn rõ cái vị trí ấy nữa – vị trí có thể nhìn chiếc tháp đồng hồ mà Mạnh vẫn ngẫu nhiên chọn…. ký ức như cũng mờ dần theo mưa… Tiếng Mạnh như tan vào tiếng mưa…
-Khi tớ và cậu cùng quên rồi… bọn mình yêu nhau nhé!
-Ơ, cậu nói như dễ lắm vậy!!!
-Rồi cậu sẽ yêu tớ đấy!.... tớ kết cào cào cho cậu mà.
-Linh tinh…
-Ai biết được?
*
**
Đêm muộn…bờ tường liền giữa 2 nhà trên sân thượng… Mạnh lấy một chiếc tai nghe ra khỏi tai thằng bạn thân, nghe thử.
“……….Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào...chúng ta...
Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...”
rồi bật cười:
-Bài gì mà buồn thế này?
-“Lắng nghe nước mắt?”
-Dạo này vẫn nghe nhạc buồn à?
-Uhm…
-Mày có phải là bạn thân tao không mà không chịu kể chuyện về cô bé đó cho tao nghe thế?
-Có gì để kể đâu? Dù sao thì cũng chẳng còn gì cả.
-Thôi, kệ mày vậy. Lại kết cào cào à? Chỉ tao đi.
-Mày kết cào cào làm gì??? A, chết nhé!... Mày yêu ai khác rồi hả?
-Không, bọn tao chỉ là bạn thôi.
-Thật không? Nghi lắm!
-Thôi, hỏi ít thôi!
Mạnh lấy một chiếc lá dừa từ cây dừa trên sân thượng, cẩn thận kết cào cào. Huy … nhìn vẻ chăm chú của Mạnh khi kết cào cào mà bật cười. Dù Mạnh phủ nhận nhưng nhìn vẻ mặt Mạnh khi nhắc đến cô bạn ấy có cái gì đó bối rối là Huy biết Mạnh thích cô bé ấy rồi. Chơi với Mạnh từ nhỏ, thường là chuyện gì hai đứa cũng kể cho nhau nghe, bạn bè chơi thân còn sợ hai đứa nó đồng tính vì suốt ngày đi cùng nhau cho đến khi lên cấp 3 mỗi đứa thi vào một trường. Nhưng chẳng hiểu sao Huy không thể kể cho Mạnh nghe về Hân, có lẽ Huy sợ phải chạm vào ký ức, sợ cảm giác nhói đau ở ngực trái khi nhớ về người ấy. Ngồi trên bờ tường, Huy ngả đầu dựa vào cái cột phía sau, thở dài. Mạnh nhìn thằng bạn hỏi:
-Lại tâm trạng à?
-ừ, nhớ! … mỗi lần ngắm sao lại nhớ vu vơ. Con gái sao mà mơ mộng thế nhỉ? Còn tin mỗi người có một ngôi sao hộ mệnh nữa nhỉ?
-Con gái mà. Bạn tớ cũng thích cào cào với ngắm sao đấy.
-Vậy à, trùng hợp nhỉ? … nào xem cậu kết cào cào thế nào nào!!! haiz, chẳng có hoa tay gì cả, nhìn đây này.
Mạnh nhìn Huy kết cào cào, nhìn nó buồn buồn, chắc là vẫn chưa quên người ấy… Huy khác Mạnh, Mạnh học cách đối diện với ký ức buồn bằng sự chia sẻ còn Huy cái gì Huy muốn quên thì Huy sẽ giấu thật kín dù Huy biết rằng như vậy sẽ phải nhớ nhiều hơn…Mạnh lại nhớ đến Hân, nhớ đến lần đầu tiên gặp Hân, Hân cũng chẳng chịu nói gì cả. Bình thường hồi trước thấy Huy kết cào cào suốt, nhưng chẳng chịu ngồi kết cùng nó, giờ thì chỉ toàn khiến Hân bật cười vì những con cào cào ngố ngố nó kết. Mạnh nhớ nụ cười ấy… nhớ Hân … thật nhiều.
Thứ 2 lên trường, Mạnh lại cùng Hân đi dạo quanh kí túc xá rồi ngồi lại ở một chiếc ghế đá kể chuyện nhau nghe. Mạnh đưa Hân túi cào cào mang lên từ nhà. Hân mỉm cười mở ra đưa từng con cào lên ngắm:
-Mấy con xinh xinh này không phải cậu kết.
-Ơ, đúng rồi, sao cậu biết! Thằng bạn tớ kết.
-Cào cào cậu kết nhìn là biết.
-Này, ý cậu là gì đấy!
-Đâu có. Tớ thích mấy con cào cào ngố ngố này hơn
-Thật không?
-Thật, đồ ngốc.
Hân đặt tay mình trong tay Mạnh, mỉm cười ngả đầu vào vai Mạnh, Mạnh nắm tay Hân thật chặt. Đông rồi… lạnh rồi… nhưng ở tại nơi đây, vẫn có hai người đang rất ấm áp. Khi chạm tay vào những con cào cào không phải Mạnh kết, Hân có cảm giác rất lạ … có lẽ bởi nó giống hệt những con cào cào mà Huy đã kết cho Hân khi trước… ôi nghĩ linh tinh rồi…
Chủ nhật, Hân về nhà Mạnh chơi, thật ra nhà hai người hỏi ra mới biết không quá xa nhau. Lúc sắp quay lại trường, Mạnh đi đâu đó cùng mẹ một lúc, Hân đi quanh thăm căn nhà, phòng của Mạnh rồi lên trên sân thượng nơi mà Mạnh kể hay lên đó ngắm sao và trò chuyện với thằng bạn thân. Trên cao rất nhiều gió, Hân mỉm cười khi nhìn thấy cây dừa cạn trên sân thượng. Bỗng Hân nhìn thấy một người ở đó, đang ngồi trên bức tường thấp, dựa đầu vào cái cột đằng sau, Hân lên tiếng:
-Chào cậu, cậu là bạn Mạnh à?
Người con trai kia quay lại và Hân có cảm giác như thời gian dừng lại ở đó. Huy cũng ngạc nhiên không kém, cậu đứng xuống đất đứng một chỗ nhìn Hân không nói nên lời. Đã nhiều lần Huy nghĩ về cái khoảnh khắc nếu gặp lại Hân, Huy sẽ như thế nào? Chạy đến ôm lấy, hay lạnh lùng bước ngang qua và bây giờ câu trả lời ở thực tại là chỉ biết đứng lặng yên. Mạnh cũng bất ngờ chạy lên sân thượng tìm Hân, thấy Huy, Mạnh định giới thiệu hai người với nhau nhưng nhìn cách Huy và Hân nhìn nhau và con cào cào Huy đang kết dở rơi trên đất thì Mạnh hiểu việc đó là không cần thiết nữa rồi. Từ lúc ấy đến khi lên đến kí túc xá, Hân không nói gì với Mạnh cả. Cái khoảng im lặng ấy với Mạnh sao mà nặng nề đến vậy?
Tất cả những sự trùng hợp đâu phải ngẫu nhiên … mà vì đó là cùng một người.
Khuya…Huy vẫn nghe nhạc… một thằng bạn thân… một người con gái mà Huy đã yêu nhiều như thế ??? Có giọt nước mắt khẽ trào ra … Huy đợi nó khô hết rồi nhấn phím gửi cho Hân một câu trong bài hát đang nghe “tình yêu thì không có sai hoặc đúng… chỉ cần trái tim rung động”.
Tin nhắn đến máy Hân lúc 11h11’, bọn bạn nó vẫn bảo khi nhìn thấy giờ và phút trùng nhau là có người đang nhớ. Đọc tin nhắn của Huy, Hân thấy lặng đi… vì nhớ Huy hay vì cảm giác có lỗi… bỗng điện thoại lại báo tin nhắn đến, là tin nhắn của Mạnh : “ Cậu ngủ sớm đi nhé! Đừng có suy nghĩ linh tinh. Hãy làm những gì tim cậu đang lên tiếng, tớ sẽ không buồn đâu.” Hân mỉm cười… Tên ngốc này chẳng hiểu gì cả, Hân nhấn phím gửi tin nhắn cho Mạnh : "Tim tớ bảo là những con cào cào ngố ngố của “tên khốn” dễ thương hơn."
nguồn kẽnh.vn
|
|
|
| Bữa cơm gia đình ấm cúng với bào ngư nấu bồ câu |
|
Đăng bởi: dichvul1510 - 11-16-2012, 07:45 AM - Diễn đàn: Ẩm Thực
- Không có trả lời
|
 |
Sự kết hợp bào ngư với bồ câu tạo nên một món ăn đặc trưng hương vị, lại vô cùng bổ dưỡng.
Bào ngư thuộc loại hải sản quý, được xem như “bát trân” thường có trong bữa ăn vương giả xưa. Loại hải sản này sống ở những dải đá ngầm, thịt là một khối cứng, giòn, bổ dưỡng. Theo đông y, bào ngư có khả năng bổ âm, tăng khí, hạ nhiệt, tăng cường sinh lực cho nam giới. Với hàm lượng kẽm cao, bào ngư được chế biến thành các món ăn khác nhau để tăng "sức mạnh" quý ông.
Món bào ngư hầm bồ câu được chế biến từ các nguyên liệu bổ dưỡng, đôi khi rất thích hợp điểm xuyến trong các bữa cơm mùa đông của gia đình, không chỉ để nhắm rượu lai lai mà dùng với cơm trắng cũng rất ngon.
* Nguyên liệu: (6 bát)
- Bào ngư khô: 300 g.
- Chim bồ câu: 6 con.
- Xương gà: 1 kg.
- Gừng: 50 g.
- Nấm hương: 50 g.
- Hành hoa: 50 g.
- Hành khô: 30 g.
- Muối tinh, bột nêm, hạt tiêu, nước mắm, dầu ăn, rượu trắng.
* Cách chế biến:
- Bào ngư ngâm nước lạnh với đu đủ xanh 10 tiếng, cạo màng đen luộc mềm trong nước có gừng đập dập, cho bào ngư vào liễn sành với một chút nước dùng, rượu, nêm muối, bột nêm cho vừa, hấp chín, khía dọc thân, thái miếng vát để riêng.
- Xương gà ninh nước dùng 2 tiếng, lọc lấy nước dùng trong rồi nêm muối, bột nêm, nước mắm cho vừa.
- Gừng đập dập để luộc bào ngư, hành khô băm nhỏ.
- Chim bồ câu mổ moi, thui cho sạch lông măng, rửa sạch, ướp một chút muối, bột nêm, hạt tiêu vào trong bụng, rán vàng.
- Phi thơm hành khô, cho bào ngư vào xào kỹ.
- Nấm hương ngâm mềm.
- Hành hoa cắt khúc 10 cm.
- Cho chim bồ câu vào nồi, cho tiếp nấm hương, bào ngư, chế nước dùng xăm xắp, om nhỏ lửa đến khi chim bồ câu mềm là đươc.
- Cho hành hoa vào chần tái, múc chim ra bát, bầy bào ngư, nấm hương xung quanh, cho hành hoa vào giữa, chan nước dùng, ăn nóng.
* Chú ý: Thực hiện đúng hướng dẫn ngâm bào ngư với đu đủ xanh trong 10 tiếng để bào ngư mau mềm. Ngoài ra, nên dùng nước gừng đun sôi để khử mùi tanh của bào ngư.
|
|
|
| Top những smartphone pin siêu "khủng" |
|
Đăng bởi: milobobo - 11-16-2012, 07:41 AM - Diễn đàn: Tin công nghệ
- Không có trả lời
|
 |
[h=2]Thời lượng sử dụng pin luôn luôn là một vấn đề được quan tâm đối với các thiết bị smartphone, vậy "dế cưng" của bạn có đang là một smartphone có lượng pin "khủng"?[/h]Smartphone ngày càng được trang bị những chip xử lí nhanh hơn, trọng lượng máy được giảm bớt và tính năng ngày càng phong phú. Thế nhưng, vấn đề chất lượng pin dường như không bao giờ bắt kịp với xu hướng đó. Thật khó để tìm được một thiết bị có thể chạy được cả ngày chỉ với một lần sạc. Thời lượng pin là cực kì quan trọng, nhất là đối với loại thiết bị có tính di động cao như smartphone.
Một cuộc thử nghiệm chất lượng pin được thực hiện mới đây bằng phương pháp cài đặt điện thoại bằng chế độ ban đầu với độ sáng màn hình trung bình. Sau đó điện thoại được đặt chế độ Airplane (máy bay) để đảm bảo điện thoại không nhận cuộc gọi và không sử dụng wireless, mỗi chiếc điện thoại sẽ chạy một đoạn phim độ phân giải 720p cho đến khi pin cạn. Các nhà phân tích cho rằng đây là một trong những cách hiệu quả nhất để đo thời lượng pin.
Dưới đây là kết quả của cuộc thử nghiệm:
"Bá đạo" nhất là Droid RAZR Maxx HD của Motorola trong khi đó HTC Rezound "vinh danh: ở vị trí cuối bảng xếp hạng.
Chiếc Motorola Droid Razr Maxx HD dẫn đầu bảng xếp hạng với khả năng chạy liên tục hơn 12 giờ chỉ với một lần sạc nhờ pin “khủng” 3300mAh. Điện thoại Samsung Galaxy Note II (phiên bản AT&T và T-Mobile) lần lượt chiếm hai vị trí tiếp theo. Đứng thứ tư là “người anh em” của chiếc điện thoại dẫn đầu, Motorola Droid Razr HD. “Con cưng” của Apple, chiếc iPhone 4S đã bẻ khóa đứng số năm với kết quả kiểm tra 8 giờ 54 phút.
Trên bình diện pin tệ nhất điểm tên chiếc Sony Xperia Ion với thời lượng pin dưới mức trung bình. Chiếc Ion đạt kết quả thử nghiệm chạy được trong 6 giờ 33 phút, nhỉnh hơn một chút so với hai vị trí tiếp theo, Pantech Burst (6 giờ 32 phút) và HTC Windows Phone 8X (6 giờ 22 phút). LG Viper 4G LTE đứng ở vị trí áp chót với thời gian sử dụng chỉ bằng gần một nửa chiếc AT&T Galaxy Note II. Cuối cùng, điện thoại với pin tệ nhất là chiếc HTC Rezound chỉ chạy được đúng 4 giờ 41 phút. Nếu bạn dùng chiếc điện thoại này, rõ ràng việc tậu một thêm pin dự phòng là ý kiến không tồi.
Hầu hết các điện thoại được kiểm tra đều có thời lượng pin khoảng 7 đến 8 giờ đồng hồ. Trung bình thì điện thoại của hãng Motorola có pin tốt nhất, theo sau là chiếc iPhone của Apple. Smartphone có bàn phím, chiếc Motorola Droid 4 chẳng hạn, thường có thời lượng pin tốt, đổi lại kích thước của chúng khá lớn. Điện thoại đã được bẻ khóa cũng thường dùng pin được lâu hơn vì không phải chạy các phần mềm mà nhà mạng cài đặt mặc định trên máy.
Thêm một xu hướng đáng chú ý khác là tất cả các mẫu điện thoại được kiểm tra có bộ xử lý quad-core (trừ Galaxy Note II) đều có thời lượng pin không được khả quan lắm. Có lẽ nếu bạn là người quan tâm đến thời lượng pin hơn tốc độ xử lý của máy, nên tránh các điện thoại chip quad-core.
Dưới đây là danh sách đầy đủ trong cuộc thử nghiệm:
Tổng kết về thời lượng pin của những smartphone đang "gây bão" trên thị trường.
nguồn kenh14.vn
|
|
|
|