| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 474,494
» Thành viên mưới nhất: WillieFig
» Chủ đề: 487,413
» Bài viết: 543,709
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1793 thành viên online. » 1 Thành viên | 1787 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, Yandex, carleast13
|
|
|
| AROMA tiếng anh cho người đi làm |
|
Đăng bởi: aromavn - 09-26-2012, 05:51 PM - Diễn đàn: Tiếng Anh
- Không có trả lời
|
 |
Không đi theo xu hướng đào tạo dạy luyện thi như hầu hết các trung tâm tiếng Anh hiện nay, Aroma là tổ chức đầu tiên và duy nhất chỉ chuyên sâu BUSSINESS TALK có tính ứng dụng cao phục vụ cho công việc và dành riêng cho người đi làm.
Đặc trưng của chương trình tiếng Anh cho người đi làm là toàn bộ học viên và giáo viên đều là người đi làm, chương trình học xoay quanh các tình huống làm việc điển hình hằng ngày, ví dụ như khi tiếp khách phải nói tiếng Anh như thế nào, khi đàm phán, gặp gỡ đối tác tham gia một cuộc họp hoặc đặt lịch hẹn, gửi email phải sử dụng tiếng anh ra sao… Với những đặc trưng như vậy, lớp học sẽ rất hứng thú vì tính ứng dụng cao. Chị Lê Tuyết Mai (công ty Grassroots Activation): “Mình đã kết thúc khóa học tại Aroma được một thời gian, mình rất vui vì kỹ năng sử dụng Tiếng Anh của mình có rất nhiều tiến bộ, cảm thấy tự tin hơn khi nói, các nội dung dạy liên quan nhiều đến các tình huống giao tiếp trong công việc, và nó rất thiết thực vì áp dụng được luôn”.
Giáo trình mà Aroma sử dụng thuộc dòng Professinal English dành riêng cho người đi làm do trường ĐH Cambridge biên soạn. Chương trình học không chỉ gây hứng thú vì tính ứng dụng cao mà còn vì sự thoải mái của không khí lớp học. Thường thì sau một ngày làm việc căng và mệt, người đi làm tham gia một lớp học cần nhiều hơn là tri thức họ tiếp nhận được, không khí học tập thoải mái sinh động cũng là một đặc điểm thu hút họ. Một lớp học tiếng anh như vậy sẽ đáp ứng được hai yêu cầu của người đi làm: vừa có tri thức vừa xả stress.
Người đi làm có ba hình thức để lựa chọn khi theo học tại Aroma: học tại các lớp mà Aroma mở hàng tháng, học riêng theo yêu cầu, hoặc học theo nhu cầu đào tạo của doanh nghiệp.
Khóa học tại AROMA cho người đi làm tập trung vào dạy tiếng Anh nghe nói giao tiếp trong công việc, luyện phát âm chuẩn, rèn kĩ năng viết. Kết thúc khóa học, học viên có thể giao tiếp tốt và viết email, báo cáo, lập các kế hoạch đơn giản bằng tiếng Anh.
Tiếng Anh là một công cụ không thể thiếu trên con đường hội nhập và phát triển. Tuy nhiên, có một thực tế đáng buồn là nhiều người đã bỏ ra khá nhiều thời gian học tiếng Anh mà vẫn không thể giao tiếp, trao đổi bằng tiếng Anh được. Để học nói nhanh hơn và hiệu quả, mời bạn tìm hiểu một số bí quyết sau.
– Xác định mục đích.
– Hãy tự tin về khả năng Tiếng Anh của mình
– Rèn luyện khả năng diễn đạt lưu loát và chính xác.
– Hãy suy nghĩ bằng tiếng Anh.
– Hãy tập hát các bài hát tiếng Anh.
– Hãy tham gia các hoạt động nhóm.
– Đọc nhiều và cố gắng nhớ thật nhiều từ và cụm từ.
– Hãy gọi điện cho người khác.
|
|
|
| Nè anh, em nhớ! |
|
Đăng bởi: Tiểu Lang Nữ - 09-26-2012, 03:42 PM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Sáng nay dậy nhắn tin cho anh, em nhắn nhầm cho ông anh khó tính của mình, chẳng hiểu sao mắt nhắm mắt mở. Em nhắn những lời yêu thương ngọt ngào hết sức cho anh trai. Em ngại chết được.
Anh nè, chuyện như trong cổ tích, phải chi 2 năm trước, em và anh gặp nhau sớm nhỉ? Quen nhau lâu, nhưng hoàn cảnh khách quan làm mình chưa có được một cuộc hẹn đúng nghĩa. 2 năm xa nhau, bao nhiêu biến cố xảy ra. Và lúc đó, cả em - anh chẳng ai nhớ nhau cả. Chúng ta thuộc về quá khứ.
Chuyện như đùa, lại bói toán. Em không cuồng tín nhưng em muốn thử cảm giác đi xem bói như thế nào. Bà bói bảo em sẽ lấy chồng xa nhà, mà chồng em lại bằng tuổi, là người lâu ngày em không gặp, bất chợt lại có tin ở đầu tháng 8 âm. Em ngờ ngợ khi nói chuyện lại với anh. Cái cảm giác những gì bà bói kia nói là nhắc tới anh. Buộc miệng em kể anh nghe. Em biết, lúc đó anh sẽ chẳng tin, cho đến khi...
Anh đã biết nhớ em, anh đã thức để chat cùng em tới tận 3h sáng. Mọi thứ đến với chúng ta quá bất ngờ. Em không vội vàng nhận lời bởi em biết, cái gì đến nhanh cũng đi nhanh anh ạ. Em muốn chắc chắn mình đã yêu. Anh cho em cảm giác an toàn khi ngồi bên, cảm giác hạnh phúc mỗi khi thấy anh cười. Em yêu nụ cười ấy. Anh không ngại đường xa để chở em từ công ty về mấy chục cây số, anh không ngại thức khuya để chờ em ngủ, nhắn cho em dòng tin nhớ em, chúc em ngủ ngon và ngày mới vui vẻ. Đơn giản lắm anh à, nhưng em vui.
Em đã tính nhiều chuyện xa hơn, xa hơn nữa, không chỉ dừng ở mức tìm hiểu nhau mà cả chuyện tương lai cho 2 đứa. Anh muốn có một ngôi nhà, em thích thế. Đó là người đàn ông có trách nhiệm. Em và anh hiểu nhau, hiểu đến mức đáng sợ. Em đoán được cả suy nghĩ trong anh và anh cũng vậy. Cứ như ta sinh ra là giành cho nhau. Anh cho em biết bao niềm vui, bất ngờ từ cái này sang cái khác, niềm vui lớn nhất của em bây giờ là được nói chuyện với anh và được nhắn tin yêu thương cho anh mỗi đêm.
Chúng mình giờ đây đang đứng mong manh trước bờ vực yêu. Em muốn nhận lời với anh, nhưng em lại một mặt muốn nán lại để xem anh tuyệt vời tới mức nào. Anh điển trai, đa tài, em sợ điểm đó anh ạ, bởi, đa tài thì đa tình, em sợ khi yêu rồi lại có người con gái khác cướp mất anh, em ích kỉ lắm, muốn giữ anh riêng cho em thôi. Bởi anh rất tuyệt vời, và tuyệt vời ngay cả trong suy nghĩ, em cười với mình rằng: "Yêu nhau củ ấu cũng tròn". Trong mắt em bây giờ anh rất tuyệt vời. Và, chưa có người đàn ông nào hiểu em nhiều như anh. Anh đoán trước được suy nghĩ của em, những gì em mong muốn. Mà thật, anh làm em vui nhiều lắm. Cứ như, ta sinh ra để giành cho nhau.
Em muốn cũng anh đi du lịch đâu đó, kế hoạch nhiều, nhưng có lẽ qua Tết mình sẽ thực hiện. Bây giờ thì em sẽ động viên anh làm xong việc đó. Đùa với anh: "Làm xong kiếm tiền còn xây nhà, cưới vợ nữa chứ". Anh cười, đáp lém lỉnh: "Thì kiếm tiền cưới em chứ cưới ai". Đã mơ về ngôi nhà hạnh phúc rồi anh ạ. Anh bảo, chúng mình chắc có duyên, em thì không nói trước tương lai, nhưng em mong, anh không phải là người đầu tiên nhưng sẽ là người cuối cùng trong cuộc đời em, đi cũng em tới hết đoạn đường còn lại.
Cho em kể về anh, kể hoài, kể mãi chắc không hết. Có những thứ đến đường đột, không do con người ta sắp xếp.
Anh có biết, 1 ngày không gặp anh, 1 giờ không nói chuyện với anh là em nhớ thế nào không? Em đang suy nghĩ, tại sao mình chưa nhận lời anh? Tại sao trái tim mình đã thúc giục như thế mà mình vẫn ngoan cố, hai đứa mình là 1 cặp. Có lẽ thế, em sẽ quyết định, vào ngày mai anh nhé, còn bây giờ, em nhớ!
|
|
|
| Khi ta ốm |
|
Đăng bởi: Tiểu Lang Nữ - 09-26-2012, 03:31 PM - Diễn đàn: Tâm sự và Cảm xúc
- Không có trả lời
|
 |
Hôm qua, mình còn tung tăng chạy, nhảy chân sáo trên những nhịp điệu xanh của tuổi trẻ. Nở căng lồng ngực hít đầy ban mai buổi bình minh chào ngày mới. Chiều về nhảy nhót trên sân tập và sân bóng chuyền không biết mỏi đôi chân. Miệng vẫn còn cười, mắt đã hoe đỏ vì mồ hôi mặn chát. Sinh khí của tuổi trẻ ngập tràn cỏ cây, hoa lá...
Vậy mà...
Hôm nay, mình nằm dài như chú mèo con ốm yếu. Đôi chân không còn muốn bước. Đầu như có ai đó dùng búa đập vào đau điếng, chếnh choáng. Tiếng thở chậm hơn, mọi thứ dường như cũng chậm hơn cùng sự yếu ớt. Quay người sang bên phải thấy nhói đau, quay sang bên trái thấy ê nhức.
Mình bị ốm thật rồi, mình ít khi bị ốm nhưng đã ốm thì thường là nên trò nên trống. Những ngày vật vã với bệnh tật, mình thấy rất rõ nổi buồn và sự cô đơn. Một mình nằm co quắp trong căn phòng, nhìn ra bầu trời bằng tâm bệnh. Đi qua những ngày mưa mới thấy giá trị của những ngày nắng. Có ốm, có đau mới hiểu hết ý nghĩa của những ngày khỏe mạnh. Sức khỏe là vàng, mà không còn quý hơn vàng. Có đôi lúc vàng không mua được sức khỏe, nhưng sức khỏe có thể làm ra vàng. Đêm vốn là bạn thân của mình, người mà mình luôn cảm thấy bình an khi ở bên vậy mà khi mình ốm mình lại sợ đêm. Sợ người bạn cùng sự im lặng và khoảng không trống trải quanh mình.
Con người thật buồn cười, đôi lúc không hiểu nổi chính mình cần gì, muốn gì. Riêng mình, lúc này mình ước mình không bao giờ bị ốm. Mình sợ ốm. Có thể mình đã phung phí sức khỏe của mình cho đêm, cho một số niềm vui quá độ. Đã có lúc mình không biết quý, không biết gìn giữ sức khỏe của mình. Mình cậy sức trẻ, mặc gió, mặc mưa để rồi nằm bẹp lép như con dán. Một cuộc sống bình an bao hàm cả sức khỏe bình an. Một cuộc đời mạnh mẽ được xây dựng trên nền tảng sức khỏe sung mãn. Không có sức khỏe thì chẳng làm được gì nên hồn, chỉ nằm thôi cũng đã thấy mệt rồi.
Hạnh phúc là tự túc? Hạnh phúc là đi bằng đôi chân của mình? Hạnh phúc là được quan tâm và quan tâm tới người khác? Hạnh phúc là có thể gánh hộ người khác một gánh nặng đi được một quảng đường dài. Hạnh phúc là có thể cống hiến?... Nếu không có sức khỏe, những điều đó mình khó làm được. Mình khó có thể hạnh phúc trọn vẹn. Mình ghét bị ốm. Đôi chân mình muốn chạy nhảy. Đôi tay mình muốn làm việc. Nằm một chỗ, vạn bất đắc dĩ mình mới phải chấp nhận. Khi ốm, miệng đắng ngắt ăn gì cũng chẳng ngon, cổ họng cứng đờ không muốn nói. Tội nghiệp những người ốm như mình.
Trung thu đang đến gần, gia đình mình ở xa, nằm một mình thấy nhớ nhà hơn. Mình lại thèm món dưa muối của mẹ. Thèm được đưa mấy đứa trẻ đi rước đèn trong đêm rằm, đánh trống, múa lân, hát hò... thoải mái. Ốm là thiệt thân, là buồn và cô đơn khi đêm về một mình gối chiếc.
Sức khỏe ơi mong mi mau quay về bên ta như ngày hôm qua khỏe khoắn...
|
|
|
| " Anh yêu em,công chúa !" |
|
Đăng bởi: Tiểu Lang Nữ - 09-26-2012, 01:20 PM - Diễn đàn: Truyện đọc
- Không có trả lời
|
 |
Trích dẫn:Anh đến từ thế giới cổ tích. Anh đến với em vì "Anh yêu em!"
"Có những khi em tự hỏi, anh đến từ đâu, tại sao lại đến bên một người bình thường như em mà không phải bao cô gái xuất sắc hơn em đến hàng nghìn lần… Giờ em hiểu rồi. Đơn giản chỉ một điều thôi phải không anh?"
--------------------------
Một chàng trai cao ráo, mặc chiếc áo phông trắng và chiếc quần bò xanh giản dị với khuôn mặt điển trai, đeo một chiếc kính trắng tri thức, tóc chải gọn gàng. Anh đeo một chiếc ba lô, đi vào quán cà phê và cất tiếng gọi người phục vụ bằng một giọng nói ấm áp. Những người khách trong quán ngay lập tức bị thu hút bởi vẻ điển trai, thanh lịch của anh chàng. Họ xì xào, bàn tán không ngớt. Có lẽ nhận thấy được ánh mắt của mọi người đang dõi về phía mình, anh nhanh nhẹn ngồi xuống ngay một chiếc ghế sát lan can ngoài ban công của quán, hòng né tránh ánh nhìn và sự quan tâm của mọi người. Người phục vụ tiến về phía anh. Đó là một người con trai rất trẻ, có lẽ đi làm thêm bán thời gian ở quán này. Anh phục vụ cất tiếng nói:
-Vẫn như cũ phải không ạ?
-Cảm ơn nhiều nha, anh bạn! – Người khách điển trai nói, không quên đem tặng cho người phục vụ một nụ cười tươi rói với thái độ lịch sự.
Khách trong quán đã dời ánh nhìn của họ ra khỏi người chàng. Anh nhẹ nhàng mở ba lô, lấy ra một cuốn tập, có kẹp rất nhiều giấy vẽ, một hộp bút chì, tẩy và để tất cà chúng lên bàn. Cùng lúc đó, người phục vụ đã đem nước tới cho anh. Một tách cà phê capuchino, mở đầu cho những triền miên sáng tạo. Anh đỡ lấy cốc cà phê từ tay người phục vụ, nở nụ cười thân thiện và nói "Cảm ơn!". Nhấp một ngụm nhỏ, vị thơm ngọt từ từ tràn vào đầu lưỡi, khoan khoái, anh ngả người ra sau. Rồi, cầm chiếc bút chì, anh viết lên giấy: "Ngày đầu tiên của chúng mình, thế đấy em nhỉ…?" Một tiếng đồng hồ sau, quán vẫn nhộn nhịp khách ra vào, chỉ có điều không ai chú ý đến một anh chàng đã đến quán từ sớm, bên tách capuchino vẫn miệt mài với cây bút chì và trang giấy vẽ. Bây giờ, trên giấy đã hiện lên hình ảnh một người con gái với dáng vẻ lúng túng, vội vàng, đang cúi đầu trước một anh chàng cao lớn. Mái tóc cô rối bù bởi một sự hấp tấp nào đó, cái đầu cúi rạp xuống đầy xấu hổ, hai tay buông thõng. Anh chàng vẫn kiêu ngạo đứng yên. Bức tranh chỉ có thế, hay câu chuyện vừa mới chỉ bắt đầu?
Ngày đầu tiên của chúng mình, thế đấy em nhỉ…
Còn hơn mười phút nữa là hết giờ học, Dương thấy bồn chồn quá. Hôm nay là ngày đầu tiên họp đội sinh viên kể từ khi nó trúng tuyển vào đội. Nói là "trúng tuyển" hình như long trọng quá! Nhưng với Dương thì đúng là vậy. Từ khi đi học cho tới giờ, Dương rất ít khi tham gia các hoạt động tập thể, vì cô luôn thấy ngại và xấu hổ trước mọi người. Thế mà lần này cô quyết tâm đăng kí buổi phỏng vần vào hội sinh viên trường. Một chị đã tham gia trong hội được hơn 2 năm – người phỏng vần Dương có hỏi: "Điều gì khiến em quyết định tham gia vào các hoạt động của Hội?" – "Dạ, vì em muốn biết mình làm được những gì và… có thể làm được những gì. Đó là hai chuyện khác nhau phải không chị?" Vậy đấy, thế là người phỏng vấn đã đồng ý cho Dương vào hội. Hôm nay, hội sinh viên trường sẽ có buổi họp đầu tiên với "Đội máu" (Đội hiến máu lưu động), Dương thấy háo hức lạ thường, tất nhiên với một chút lo lắng và hơi bồn chồn.
Reng… Reng... Reng…
Tiếng chuông ngân dài, giờ học kết thúc, từ các giảng đường, sinh viên ồ ra đông đúc cùng với tiếng nói chuyện lao xao, huyên náo. Ngọc kéo Dương chạy thật nhanh xuống phòng thông tin trường:
-Nhanh lên bà già, sắp đến giờ họp rồi. Đến muộn là bị phê bình đấy.
-Đừng kéo mà… - Dương vội vã. Bỗng trước mắt cô hoa lên, trong tích tắc cô không nhìn thấy gì cả, tập sách trong tay cô rơi xuống sàn, chiếc túi đeo chéo trở nên xộc xệch trên vai.
-Ơ… - Tiếng Ngọc giật mình hốt hoảng.
Dương ngẩng đầu lên. Đứng trước mặt cô là một chàng trai có dáng người cao và đẹp, đeo ba lô, mắt đeo kính trắng, khuôn mặt rất đỗi ngạc nhiên và có phần khó chịu thì phải. Ngay lập tức, Dương cúi gằm mặt, run run, hai tay buông thõng xuống không động đậy, miệng cô lắp bắp những tiếng gì nghe không rõ nữa. Vài giây sau, Ngọc lại kéo tay cô, lay người cô. Dương lúc này mới giật mình, chợt nhận thấy có bao nhiêu con mắt đang đổ dồn về phía mình, còn anh chàng kia đã bỏ đi rồi. Cô cúi xuống nhặt lại tập sách và chạy vụt đi cùng với Ngọc. Nếu Dương kịp quay lại, chắc hẳn cô đã nhìn thấy anh chàng đẹp trai vừa rồi cô đụng phải đang nhìn cô chăm chú và nở nụ cười.
Buổi họp Hội sinh viên trường bắt đầu với anh Phó chủ tịch Hội, một vài anh chị là người đã tham gia trong hội được một thời gian, còn lại hầu hết là thành viên mới. Dương và mọi người được nghe phổ biến về lịch sử Hội sinh viên trường, cùng với mọi người triển khai các hoạt động sắp tới. Nửa tiếng sau, một nhóm người bước vào phòng họp. Dương để ý đi đầu nhóm người có hai chị gái rất xinh xắn, dáng người nhỏ và nhanh nhẹn, theo sau là một vài chị nữa hai tay lỉnh kỉnh bao nhiêu đồ đạc, nào là băng rôn, khẩu hiệu, biểu tượng… Sau cùng, một người nữa trong nhóm nhẹ nhàng, rất khẽ bước vào phòng. Dương ngẩn người, đôi mắt cô dán chặt vào người ấy. Chiếc kính trắng, cái ba lô sau lưng, quần bò, áo phông xanh, người cao và đẹp…
-Này, hắn ta là người bà vừa đâm vào đấy. Không ngờ lại là người của "Hội máu."
Tiếng Ngọc ngay sát bên tai làm Dương giật mình, nhưng hai mắt vẫn chưa rời khỏi người anh chàng mới đến. Hình ảnh người con trai ấy vô tình hay cố ý đã in chặt vào trong đôi mắt Dương, tim cô đập nhanh hơn, run run, cô thấy mình lạ lùng quá!
Suốt cả buổi họp, Dương cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, trong đầu miên man những suy nghĩ mông lung, vô định. Cô muốn sau khi kết thúc cuộc họp sẽ quay lại xin lỗi anh chàng đó cho thật lịch sự. Nhưng Dương không thể làm được điều mà cô đang băn khoăn, không phải vì cô không đủ can đảm, mà vì Dương không có cơ hội. Anh chàng đẹp trai mà cô chưa biết tên ấy đang được một trong hai chị gái rất xinh trong nhóm khoác tay và bước ra cửa phòng, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. "Thế đấy!" – Dương thầm nhủ, trong lòng ánh lên một nỗi buồn và một chút thất vọng.
"Love capuchino"
Mưa.
Lặng rơi từng giọt.
Ướt át.
Trong quán cà phê, người ta nhìn thấy hai cô gái trẻ ngồi khuất một góc trong quán, e ngại nhìn trời mưa. Người phục vụ vui vẻ đến bên hai cô.
-Capuchino của bà nè Dương. Suốt ngày cái thứ nước đầy bọt này, bà không chán sao?
-Vớ vẩn, sao lại nói là "thứ nước đầy bọt". Đây là loại cà phê ngọt ngào nhất đấy.
-Thôi đi bà già. Lại bắt đầu huyên thuyên mơ mộng đấy. Sao, bà còn gặp chàng hoàng tử nào trong mơ nữa không? – Ngọc cười khoái chí, cô tiếp lời: "Ngẩn ngơ đến thế là cùng, Dương ạ!"
-Không còn mơ đến hoàng tử nữa, nhưng có nghĩ đến một người, không biết có phải hoàng tử hay là oan gia nữa. Bà còn nhớ đến cái lão mà tôi đâm vào bữa nọ không?
-Sao, hoàng tử đấy hả?
-Vớ vẩn, mà cũng không biết nữa. Hình như anh ấy có người yêu rồi, tôi thấy thân mật với chị Hạnh trong "Đội máu" lắm. – Dương buông một tiếng thở dài. Nhấp một ngụm capuchino, cô lại đưa mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ.
-Có phải cái chị nhanh nhẹn, nói chuyện thân thiện vui vẻ mà Đội mình khen xinh đó không? Ôi, tôi thích đôi mắt chị ấy, cả cái miệng nhỏ nữa. Sao chị ấy lại có đôi môi xinh thế cơ chứ. Chị ấy là người yêu của "lão oan gia" à? Thế cũng phải. Lão ta đẹp trai quá mà… – Ngọc liến thoắng, phút chốc quên mất cô bạn ngồi kế bên mặt buồn rười rượi.
-Ngớt mưa rồi, về đi.
Người ta thấy hai cô gái ban nãy đã đứng dậy và đi nhanh ra khỏi quán. Nhưng hai cô gái vô tư ấy lại không biết rằng, nơi lan can ngoài ban công của quán cà phê nhỏ, một ánh mắt đã dõi theo, quan sát chăm chú hai người con gái ấy ngay từ lúc họ đặt chân vào căn phòng nhỏ, chọn một vị trí ngồi khuất và gọi hai ly: một capuchino, một sinh tố bơ. Vẫn là chỗ ngồi cũ của một người khách quen, thường hay gọi capuchino, thường vào quán với chiếc ba lô, thường mỉm cười cất giọng ấm áp gọi anh phục vụ. Nơi lan can ngoài ban công, người ta vẫn thấy anh chàng điển trai quen thuộc mải mê với cây bút chì, và trên giấy vẽ đã hiện lên một tác phẩm mới. "Love capuchino" – với hình ảnh một người con gái mái tóc buông thẳng ngang lưng nữ tính, tay phải nâng ly cà phê lên gần miệng, ánh mắt đang tìm khung cửa sổ và nhìn xa xăm vào miền không gian bên ngoài mưa đang nhỏ giọt…
Sân trường dày đặc người. Một chiếc ô tô đỗ gần khu nhà I của trường Đại học, trên có treo băng rôn: "Đội hiến máu lưu động". Khắp sân đâu đâu cũng thấy bàn đăng kí hiến máu, có một vài sinh viên tình nguyện ngồi tư vấn, phía trước bàn có biểu tượng giọt máu. Dương đang nhiệt tình, vui vẻ tư vấn cho các bạn sinh viên muốn tham gia hiến máu, xa xa thấy bóng Ngọc hớt hơ hớt hải chạy về phía cô, mồ hôi ướt đầm.
-Nhanh lên bà già, trong phòng hiến máu thiếu người, bà vào đi. Mấy tên đội mình đi trợ giúp ở khu vực khác rồi. Nhanh lên!
Rồi chưa để Dương kịp lên tiếng, Ngọc kéo cô chạy như bay. Tới phòng hiến máu, Dương thấy mình run run. Bao nhiêu người, người nằm, người đứng, người ngồi, nhấp nhô.
-Nhanh lên em. – Chị Hạnh trong "đội máu" gọi vẫy Dương lại. – Em chăm sóc bạn nhé, bạn ấy sắp hiến máu rồi. Đứng và an ủi bạn, như những gì đã phổ biến.
Nói rồi chị Hạnh bước đi nhanh ra ngoài, sang khu vực khác. Dương bần thần đứng bên cạnh một bạn sinh viên đang nằm đợi. Cô thấy run run. Dương nhìn quanh phòng. Một vài bạn đang hiến máu, những túi máu treo bên cạnh giường nằm; một vài đã hiến máu xong đang đứng ngoài cửa. Dương lắng nghe những tiếng nói xôn xao: "Hiến một chai C2 máu", "Có đau không?", "Buốt lắm!"…."Một chai C2 ư?" – Dương nghĩ thầm. Mặc dù trước khi tham gia chương trình đã được các anh chị phổ biến về các kiến thức liên quan đến máu, quy trình hiến máu và công tác hoạt động, kiểm tra và giúp đỡ các bạn hiến máu nhưng giờ đầu óc Dương thấy mông lung hết cả. Cô ước mình không phải đứng ở đây, mình phải ngồi ở bàn tư vấn mới đúng. Một cảm giác sợ hãi từ từ lấn át, lạnh cả sống lưng. Trong cô thoáng vang lên những tiếng hét, tiếng rên la, mùi thuốc sát trùng bệnh viện thoang thoảng đâu đây. Dương nằm chặt hai tay mình và cố gắng đứng yên.
"Con ơi!" – tiếng mẹ Dương hét lên bên ngoài phòng phẫu thuật. Mắt Dương lờ đờ, ngao ngán nhìn xung quanh vừa mệt mỏi, vừa thấy sợ hãi. Cả người cô tê liệt, không cử động được, cô thấy mình như đang mê man vào cõi nào đó. Lúc đó Dương còn quá nhỏ để nhận ra việc gì đang xảy ra quanh mình, cô chỉ nhớ rõ nhất mùi thuốc sát trùng nồng nặc lúc ấy, với rất nhiều người mặc áo xanh xanh ni – lông như áo mưa và đeo khẩu trang mà cô chả biết là ai, thoáng nhìn thấy những túi màu đỏ treo bên trên đầu… Và Dương lịm đi, cho đến khi tỉnh lại thì mẹ đã ở bên cô rồi, ấm áp và dịu dàng, mặc dù ngực còn thấy đau. Lớn lên, cô chỉ biết rằng mình đã từng trải qua một cuộc phẫu thuật, và giờ cô sống mạnh khỏe. Mẹ cũng tránh cho cô không đến viện, không phải ngừi mùi thuốc sát trùng, mặc dù thỉnh thoảng vẫn đi kiểm tra sức khỏe định kì nhưng đó là những cuộc kiểm tra đơn giản và nhanh chóng. Đôi khi, Dương thấy trong mơ những cảnh tượng mà cô đã từng trải qua trong phòng phẫu thuật với nhiều người đeo khẩu trang, và cô thấy máu. Dương sợ hãi khi phải nhớ lại. Nhưng đó với cô là những kí ức chắp vá, mông lung, không rõ ràng… Cô vẫn đang vui vẻ, cố gắng sống thật mạnh khỏe, thật hạnh phúc, và tất nhiên hàng đêm vẫn mơ về những chàng hoàng tử mà cô thầm yêu trong những cuốn tiểu thuyết tình yêu, vẫn đến quán "Love Capuchino" để tìm một tách cà phê ngọt ngào nhiều bọt. Và Dương mỉm cười.
-Có đau không chị?- Một giọng nói cất lên làm Dương giật mình.
Dương nhìn xuống bắt gặp một ánh mắt thoáng chút sợ sệt của một cô gái đang nằm chờ hiến máu.
-Ừ, không sao đâu em ạ! – Dương nói mà hai tay cô nắm chặt vào nhau run run.
Cô y tá đến bên hai người, chuẩn bị các dụng cụ cần thiết. Cô nhẹ nhàng đưa mũi tiêm vào tay cô bạn sinh viên, máu từ từ được hút ra. Dương giật mình la lên, khiến cô bạn sinh viên bên cạnh cũng giật mình mà bất an theo Dương. Mùi thuốc sát trùng đâu đó lại xộc lên, máu… Dương chạy vội ra ngoài khiến mọi người trong phòng ngơ ngác, cô bạn sinh viên thì sợ hãi đến ngất lịm đi. Mọi người xôn xao, lo lắng. Buổi chiều, sau khi kết thúc hiến máu đợt 1, cả đội tập trung lại kiểm điểm buổi làm việc đầu tiên. Chị Hạnh đứng dậy, gay gắt phê bình Dương:
-Thật thất vọng! Những nội quy trong công tác hiến máu và giúp đỡ người hiến máu chả phải em đã được phổ biến rất rõ sao? Em có biết hôm nay chỉ vì em mà cả phòng hiến máu xôn xao, người thì ngất, người thì lo lắng, mọi thứ lộn xộn hết cả lên. Đây là lần đầu, nhưng em nên hiểu tâm lý có ảnh hưởng như thế nào tới người hiến máu. Có phải hiến 1, 2 giọt máu đâu. Với những bạn hiến máu lần đầu tiên như vậy, đáng ra em phải là người can đảm ơn các bạn ấy chứ. Chị không thể để em ở lại đội vì sự thiếu can đảm của em. Ngày mai em không cần đến làm việc nữa.
Dương lặng yên không nói, cho đến khi mọi người ra về hết. Ngọc từ từ đến bên cô:
-Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi không nên đưa bà vào đó khi thiếu người.
-Không sao mà… Lỗi của tôi mà… - Dương nghẹn ngào, cố đùa cợt. – Mai bà già phải đi một mình, vất vả lắm đó!
-Bà già… về thôi, tôi chả quan tâm vất vả hay không. Bà đừng buồn. Chị ấy mằng cũng hơi nặng lời.
-Không đâu. Chị ấy nói đúng. Tôi không can đảm. Bà về trước đi.
-Có muốn qua "Love Capuchino" không? – Ngọc nhìn Dương buồn bã.
-Không, bà về đi. Tôi muốn một mình.
Ngọc đi khỏi, lúc này Dương mới thấy an tâm để khóc thật lớn. Cô nấc lên. Nước mắt giàn giụa. Dương chả nghĩ được gì. Chỉ thấy sao buồn đến thế! "Hoàng tử của em, anh có thấy không? Thất vọng lắm phải không anh?" Dương vẫn hay gọi những chàng hoàng tử trong mơ của cô mỗi khi cô buồn, nhưng không hiểu sao, trong đầu cô lúc này lại thoáng hiện lên hình ảnh rất đỗi thân quen của người con trai đẹp đẽ, đeo ba-lô, kính trắng…
-Thật ngốc!
Dương ngước mắt lên nhìn. Trước mắt cô nhòe đi hình ảnh một anh chàng cao lớn, đẹp trai, khoác ba-lô lệch về một bên vai, kính trắng đang nhìn vào mình. Dương thấy mình đang mơ hay sao ấy, cô vẫn khóc, ngày một lớn, mọi thứ không đâu cứ choáng ngợp lấy tâm hồn cô. Lung tung. Vô định. Đến cái anh chàng đó trong mơ cũng nói cô: "Thật ngốc!"
Người ta thấy có một người con trai lặng yên ngồi xuống bên cạnh một cô gái đang khóc nức nở hệt như một con mèo xấu xí. Chàng trai vẫn ngồi yên, còn cô gái vẫn khóc. Hình như cô gái không biết chàng trai đó đang bên cạnh. Cô vẫn cứ khóc. 6 giờ chiều ở sân trường Đại học, trời đã buông cái rèm đen phủ kín mít cả một vùng. Trong một góc khuất, nơi ghế đá của khu nhà A trường Đại học, cô gái vẫn khóc, không biết sẽ khóc đến bao giờ nữa. Chàng trai vẫn ngồi yên, yên lặng như một cái bóng.
Dương lau nước mắt. Đến lúc này cô mới cảm nhận thấy có một hơi thở nhẹ nhàng ngay bên cạnh, hơi thở ấy có lẽ lúc cô đang mải mê khóc đã hòa chung vào với hơi thở của cô mà cô đã không nhận ra. Dương quay ra tìm kiếm hơi thở ấy. Vẫn lặng yên như một cái bóng, hoàng tử đã từng xuất hiện trong mơ của cô đã xuất hiện và đang ở ngay bên cạnh cô. Dương giật mình đứng dậy. Không nói gì, một bàn tay kéo cô ngồi xuống. Dương im lặng nhìn theo ánh mắt người con trai đang bên mình lúc này. Không khóc, không nói, nhưng trái tim thì đang thổn thức. Bàn tay cô vẫn nằm yên trong một bàn tay ai đó ấm áp. Dương thấy tim mình bớt hiu quạnh, bớt cô đơn, bớt buồn. Có phải là do cô đã khóc thật nhiều? Hay một trái tim cũng ấm áp như một chút nắng vàng mong manh cuối thu cũng đang thổn thức như trái tim Dương. Dương thường thấy sự im lặng hay gắn liền với nỗi cô đơn và sợ hãi, nhưng sao bây giờ, với cô, im lặng lại ấm áp, lại thân thương đến thế. Lòng Dương thấy nhẹ nhàng, bàn tay ai kia vẫn nắm chặt lấy tay Dương. Người ta vẫn thấy hai bóng người trên ghế đá, lặng yên trong từng hơi thở. Và tối đó, không có một tác phẩm nào được vẽ thêm trên giấy. Phải chăng chàng họa sĩ lãng du thích capuchino đã bỏ cuộc rồi sao?
Dương quyết định đi kiểm tra và tham gia hiến máu. Sau cái nắm tay thật chặt và đầy bất ngờ, cô biết "hoàng tử trong mơ" của cô muốn cô mạnh mẽ hơn. Cô không biết anh ấy đến với cô vì lý do gì, ngồi bên cô và nắm tay cô. Nhưng Dương vẫn thầm mơ mộng, vẫn thầm tưởng tượng, vì cô đoán "anh chàng oan gia" đã từng đâm vào cô bữa nọ đã có người yêu rồi. Chỉ là biến anh ấy thành hoàng tử và đặt vào trong những giấc mơ ngọt ngào mỗi đêm. Dương vào phòng hiến máu, Ngọc bên cô, đặt bàn tay lên vai cô, vỗ vỗ nhẹ cho cô yên tâm. Dương thấy máu mình đi theo mũi kim tiêm và chảy vào túi. Sợ hãi, cô nắm chặt tay Ngọc, cô nhìn ra hướng khác. Dương bắt gặp ánh mắt của "hoàng tử" đang nhìn cô, không phải, có thể là đang nhìn ai đó. Dương đảo mắt nhìn quanh trong phòng. "À, chị Hạnh. Chị ấy đang trong phòng. Thảo nào, anh ấy lại nhìn vào đây. Mình ngốc thật!" – Dương bật cười, khiến Ngọc ngạc nhiên và khẽ lay người cô. Dương đâu biết rằng, chàng "hoàng tử" vẫn chưa thôi nhìn vào trong phòng, mỉm cười hạnh phúc. Rồi quay ra, bước đi, miệng khẽ nhủ: "Em giỏi lắm, Dương ạ!"
Đợt hiến máu kéo dài gần một tháng ở nhiều khu vực đã kết thúc. Đội sinh viên trường bước vào những kế hoạch mới. Vài ngày nữa là lễ đón đoàn sinh viên và giáo viên người nước ngoài tới thăm trường theo chương trình đào tạo liên kết. Dương và mọi người chuẩn bị lễ đón tiếp với băng rôn tiếng anh, thảm đỏ, ban tiếp tân… Dương tình nguyện tham gia trong đội đón tiếp mặc áo dài trắng và phục vụ ăn uống cho các vị đại biểu trong cuộc họp. Mọi người trong hội lao xao và vui vẻ. Dương cười quay sang phía Ngọc, thấy cô đang toe toét với cả đội:
-Này, bà già, mặc áo dài phải đi guốc nhỉ?
-Ừ, đúng đó. Chả lẽ mặc áo dài lại đi giày ba ta à? Chả khác gì ăn cháo uống bia. – Ngọc cười phá lên khiến Dương thấy ngại ngùng quá.
-Bà có đôi nào cao cao không? Tôi chợt nhớ ra là mình toàn đi giày búp bê thôi.
-Ừ, đó. Lát qua nhà tôi đi. Tôi chọn cho mấy đôi, tiện thể đi thuê áo dài luôn.
Ngày đón đại biểu cũng tới. Dương tới trường sớm hơn mọi khi. Cô tươi tắn trong tà áo dài, mái tóc đen buông xõa, trang điểm nhẹ nhàng. Má cô phớt hồng ánh lên niềm hân hoan trong trẻo dưới những tia nắng vàng ươm buổi sớm mai. Cô đoan trang, thanh lịch và nhẹ nhàng. Dương thỉnh thoảng lại ngắm mình trong chiếc gương nhỏ. Chưa bao giờ cô thấy mình đẹp thế! Đêm qua cô lại mơ thấy hoàng tử của mình, chàng đã đến bên cô, nhẹ như làn gió…Khi tỉnh dậy, Dương vẫn thấy tim mình xao động một niềm xúc cảm, một chút nhớ nhung mơ hồ về người con trai mà cô từng nghĩ là đã thuộc về một người khác và cô chỉ có thể gặp anh trong mơ. Dương không xinh, bình thường như bao người con gái có một chút nhan sắc khác. Cô không cao, nhưng nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, đôi chút rụt rè. Cô không trắng nhưng cô thấy mình khỏe mạnh. Cô yêu nhất đôi mắt mình, đôi mắt mà mẹ cô thường bảo nó là cả thế giới mơ mộng của cô. Nhìn vào đôi mắt ấy người ta thấy được sự ngây thơ, trong trẻo, lãng du. Dương biết mình không phải là một công chúa xinh đẹp, cô đã từng có những năm tháng đi học luôn cảm thấy tự ti với các bạn, và cô chìm ngập trong những câu chuyện cổ tích về hoàng tử và công chúa. Đó là những ngày bé, khi cô vào cấp 3, Dương đọc nhiều tiểu thuyết tình yêu mộng mơ, khóc một mình và luôn mơ đến hoàng tử. Khi Dương nói cô gặp hoàng tử trong mơ, mẹ đã đưa Dương đến bác sĩ tâm lý. Nhưng bác sĩ nói Dương hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ là tính cách hình thành nên con người cô. Mẹ cũng để cô tự do trong cái thế giới riêng của mình. Và Dương thấy hạnh phúc. Đại học mở cho cô gái nhỏ một cánh của mới khi cô gặp Ngọc, cô bạn vui vẻ, tốt bụng luôn dành nhiều thời gian đưa cô đi chơi, tham gia cac hoạt động ngoại khóa. Dương đã xếp các cuốn tiểu thuyết yêu thích của mình lên giá sách và cảm thấy mình tự tin và bận rộn hơn với những công tác xã hội. Ngày hôm nay, Dương thấy mình thay đổi nhiểu, Dương thấy mình đẹp, đẹp lắm! "Có thể là một nàng công chúa trong gương!" – Cô cười, nụ cười đẹp như cầu vồng sau mưa với hàng bao gam màu của cuộc sống tươi đẹp, nhẹ nhàng với cô và khiến cô yêu cuộc đời này hơn.
-Bà già, ngồi đó mà cười. Đi lại vài bước tôi xem đã "chuẩn" chưa nào? – Ngọc đến bên Dương vẫn hấp tấp và vồn vã như mọi khi.
-Đó, bà xem. – Dương đi lại vài bước. – Nhưng sao hơi tức chân thì phải…
-Thì bà già có bao giờ đi guốc đâu mà đòi… Thế là ổn rồi. Phải đứng lâu đấy bà già, liệu mà chuẩn bị tinh thần đi nhá!
Ngọc cười khoái chi và kéo Dương đi tới chỗ của cả Đội. Người ta thấy buổi sáng hôm ấy, có người còn đến sớm hơn Dương, dõi theo cô và chờ đợi cô.
Mười giờ sáng, khi cuộc họp ban lãnh đạo nhà trường vẫn đang diễn ra, Dương đi xuống sân và ngồi trên ghế đá. Ngọc thấy cô đứng lâu nên vào thay cô. Cô tháo guốc, ngồi xoa bóp chân. Thở dài và lặng lẽ, Dương thấy hơi mệt nhưng vui. Được làm việc chung với mọi người khiến cô năng động hơn. Cô nhìn quanh sân. Không có ai. Dương để guốc xuống đất, bước chân trần ra giữa sân, hít một hơi dài, cô nhẹ nhàng, dịu dàng bước những bước nhẹ như bóng cô in trên sân. Dương xoay tròn, xoay tròn, tà áo dài trằng tung bay theo cô. Và người ta thấy một thiên thần nhỏ bé trong tà áo dài trắng, miệng cười xinh xắn, như đang nhảy múa trên sân, như đang chìm đắm trong cái thế giới đầy cổ tích của cô, và như đang tung cánh bay… Tối đó, khi Dương mệt nhoài say ngủ, hoàng tử lại đến bên giấc mơ của cô và người ta thấy, không cần một ly capuchino, không cần một không gian bên lan can quán cà phê, vẫn có một chàng họa sĩ đeo kính trắng với cây bút chì nhỏ trong tay. Bên ánh đèn vàng le lói sát cửa sổ, mưa bay bay khiến gió se lại, tâm hồn nghệ thuật của con người thỏa sức tung bay trên giấy. Những tác phẩm nghệ thuật mới ra đời… Một người con gái trong bóng áo dài sáng trong tựa một thiên thần. Tự tin khi yêu chính bản thân mình, đẹp đẽ trong chính đôi mắt của mình. "Áo dài ơi, em đẹp lắm!"
Cuối kì học đầu tiên của năm, Dương mải mê với một đống tiểu luận các môn, vừa phải ôn thi vấn đáp. Mệt nhưng Dương tự nhủ phải cố gắng. Không có thời gian đọc tiểu thuyết hay mơ mộng nữa. Dương ngủ muộn hơn. Giấc ngủ không trọn vẹn đầy mệt mỏi và lo lắng cho kì thi khiến chàng hoàng tử trong mơ không đến thăm cô vào mỗi đêm nữa. Sáng se lạnh, khoác thêm chiếc khăn vào cổ, Dương chạy như bay ra khỏi nhà và nhảy ngay lên xe Ngọc. Cô đến trường và vội vã vào hàng phô tô. Lần này thì cô đâm sầm vào một người. Dường như có kinh nghiệm hơn đợt trước, cô không cúi mặt mà ngẩng đầu vội nói xin lỗi một cách rõ ràng và nhìn vào đối phương.
-Em xin lỗi ạ. Em vội quá! Ơ…
Đứng trước mặt Dương lúc này vẫn là cái kính trắng quen thuộc, ba-lô đeo lệch một bên vai, cao lớn và đẹp trai. Dương ấp úng. Vẫn là anh! Nhưng sao lại là anh!
-Em không còn cúi gằm mặt như lần đầu nhỉ? – Giọng nói ấm áp vang lên, đôi mắt chàng trai nhìn vào Dương như muốn tìm ở cô một câu trả lời.
-Dạ, không hiểu sao… không hiểu sao em lại cứ đâm vào anh thế này… Em xin lỗi ạ!
-Thì đó… Em làm anh giật mình đấy…
-Em xin lỗi ạ… - Dương hấp tấp nói nhanh. Chưa bao giờ cô và anh đối diện nói chuyện với nhau như thế.
-Không thể xin lỗi là xong đâu. Capuchino không?
-Ơ…
-Coi như em đồng ý đi, được không?
-Dạ.
-Anh phải gặp thầy giáo một lúc nữa. Tầm 9 giờ anh đợi em ở sân trường, chỗ ghế đá có thiên thần đã từng nhảy múa nhé!
-Chỗ thiên thần đã từng nhảy múa… Ơ… anh…
Trong lúc Dương còn ngẩn ngơ ấp úng thì chàng trai đã chạy nhanh về phía tòa nhà cao nhất trong trường Đại học. Dương vẫn chưa hiểu gì cả. Hay là cô không nhớ ra điều gì đó. Dù sao thì Dương vẫn phải làm cho xong việc của mình đã. Cô in bài xong và đem bài tiểu luận tới nộp cho thấy giáo. Cô nói với Ngọc là mình có việc, bảo Ngọc về trước, cô sẽ tự bắt xe buýt về sau. Rồi cô tìm một cái ghế đá đợi anh chàng đã hẹn cô lúc 9 giờ. Trên ghế đá, cô nhớ tới lời anh chàng kia nói tới "chỗ thiên thần đã từng nhảy múa" – "là chỗ nào nhỉ?" "Thiên thần mà nhảy múa ư? Thiên thần làm gì có thật mà nhảy múa ở sân trường này chứ? Hóa ra anh chàng này cũng mơ mộng giống mình?" Dương tủm tỉm cười. Rồi cô giật mình sực nhớ ra điều gì đó. Nhìn ra phía sân trường đầy nắng và hơi gió lạnh, Dương chợt nhớ ra, lần cô mặc áo dài trắng… Dương lè lưỡi, thấy mình ôi sao ngốc nghếch quá! Rồi cô lại cười bởi chính sự ngốc nghếch trẻ con ấy. Cô đảo mắt nhìn khắp nơi, chín giờ hơn rồi nhưng chưa thấy anh chàng đó đâu. Rồi xa xa bóng dáng quen thuộc ấy lại xuất hiện.
-Sao em lại ngồi đây? Làm anh cứ đứng ở chỗ kia…
-Vì ghế đá này con trống mà?
-Nhưng đây đâu phải…
-Không phải chỗ "thiên thần nhảy múa" hả anh? – Dương vừa tỏ vẻ ngạc nhiên, vừa cười.
-Đi nào.
Rồi một lúc sau. Dương đã ngồi sau xe của chàng hoàng tử mà đã rất nhiều lần đến gặp cô trong mơ. Dù là hơi ngốc nghếch một chút, nhưng điều đó chỉ có mỗi Dương biết, và nó làm cô hạnh phúc. Thế là đủ!
Xe dừng trước cửa quán "Love Capuchino". Dương vội nói:
-Em vẫn thường đến quán này.
-Vậy ư? Anh cũng vậy.
Người phục vụ nhận ra hai vị khách quen. Anh không nói gì, chỉ mỉm cười chào họ và bưng ra hai ly Capuchino.
-Anh cũng uống Capuchino?
-Tất nhiên.
Dương nhấp một ngụm cà phê, đưa mắt nhìn quanh, tránh ánh mắt của anh chàng ngồi đối diện. Cô không nói và cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.
-Anh hay đến đây vì có một người cũng hay đến. Anh thấy có nhiều điều thú vị ở quán này.
-Vậy ạ.
-Sao em không hỏi có gì thú vị?
-Em…cũng không biết nữa… - Dương ngập ngừng.
Một lát, anh phục vụ bê ra một cái bánh kem nhỏ, vui vẻ hỏi chàng trai:
-Vẫn chỗ cũ bên ban công, nhưng hôm nay anh không vẽ nữa à?
-Vẽ ư? – Dương ngạc nhiên nhìn anh phục vụ, rồi quay lại phía chàng trai.
Anh phục vụ đi khuất, Dương nhìn anh chàng đối diện.
-Anh hay vẽ ở đây à?
-Ừ, bất cứ khi nào anh vui. Anh đều đến đây vẽ.
-Sao hôm nay anh không vẽ? Vì anh không vui à?
Dương thấy anh chàng không nói gì, chỉ cười, cô cúi mặt xấu hổ và ngượng ngùng:
-Hình như em hỏi nhiều rồi.
-Không sao. À, anh nhớ ra là có việc phải đi. Hôm nay anh mời. Chào em nhé!
Chưa kịp để Dương hết ngạc nhiên, chàng trai bước vội ra khỏi cửa. Dương thấy một chút lạc lõng, một chút xấu hổ, một chút buồn, một chút tiếc nuối... Cô đứng dậy nhìn theo bóng chàng hoàng tử của mình. Người phục vụ tiến bên cô và đưa cho cô một tập giấy được kẹp gọn gàng. Anh phục vụ không nói gì, chỉ cười và ra hiệu bảo cô mở ra xem. Dương nhẹ nhàng lật giở từng tờ giấy.
"Ngày mưa, anh nhìn thấy em...nhưng em lại không thấy anh...
Nụ cười em làm anh thấy ấm áp...và anh quyết định....
Sẽ vẽ một câu chuyện mà em làm nhân vật chính...
Anh sẽ không ngừng vẽ...và sẽ tiếp tục vẽ...
Một nàng công chúa của riêng anh!"
Dương tiếp tục giở sang trang thứ hai. Tay cô run run...
Một bức tranh vẽ một người con gái với dáng vẻ lúng túng, vội vàng, đang cúi đầu trước một anh chàng cao lớn. Mái tóc cô rối bù bởi một sự hấp tấp nào đó, cái đầu cúi rạp xuống đầy xấu hổ, hai tay buông thõng. Anh chàng vẫn kiêu ngạo đứng yên. Một dòng chữ ghi bên dưới: "Ngày đầu tiên của chúng mình, thế đấy em nhỉ…"
Trang thứ hai:
"Love capuchino" – với hình ảnh một người con gái mái tóc buông thẳng ngang lưng nữ tính, tay phải nâng ly cà phê lên gần miệng, ánh mắt đang tìm khung cửa sổ và nhìn xa xăm vào miền không gian bên ngoài mưa đang nhỏ giọt…
Rồi trang thứ ba:
Một cô gái với mái tóc buộc cao năng động, mỉm cười vui vẻ đầy nhiệt thành trước bàn hiến máu.
Rồi trang thứ tư, thứ năm…
Cô gái đó đang nằm hiến máu, khuôn mặt lo lắng, tay nắm chặt tay người bạn bên cạnh. Xa xa một chàng trai đang nhìn cô, mỉm cười và thầm nhủ: "Em giỏi lắm, Dương ạ!"
Một cô gái trong sáng với tà áo dài đang xoay tròn trên sân với đôi chân trần: "Áo dài ơi, em đẹp lắm!"
…
Nước mắt Dương rơi trên từng trang giấy. Càng lật giở từng trang giấy, cô càng trào dâng một niềm hạnh phúc. Cô cười, cô nấc lên, cô khóc như một đứa trẻ…Dương vỡ òa trong niềm vui sướng vì cảm động, vì hoàng tử có thật trên đời này và đã đến với cô. Dương cũng không quan tâm có bao nhiêu ánh mắt trong quán đang nhìn vào cô lúc này. Cô thấy vui, một niềm vui mông lung khó tả. Hạnh phúc! Có nhiều điều để nói về hạnh phúc. Cô biết! Chờ đợi và hi vọng? Tình yêu đơn phương được đáp trả? Không, với Dương những điều đó đều không phải, đó là "Giấc mơ có thật!" Lật giở đến cuối tập giấy, cô run run nhìn vào dòng chữ: "Sáng mai, hoàng tử muốn gặp em ở chỗ "thiên thần đã từng nhảy múa". Gấp cuốn tập, Dương đi nhanh ra khỏi quán, gọi người phục vụ và hỏi, ai đó đã gửi cho cô cuốn tập. Nhưng cô nhận được cái lắc đầu của người phục vụ. Dương về nhà, trong lòng hân hoan. Cô ngắm đi ngắm lại những bức tranh vẽ. Cô nhớ đến anh chàng đẹp trai người cô đâm vào lần đầu tiên; người đến bên an ủi, không nói một lời nào và chỉ nắm tay cô thật chặt khi cô khóc; người đã nhìn cô trong phòng hiến máu chứ không phải ai khác; người cũng hay đến "Love capuchino", cũng uống capuchino giống cô; người ngắm cô khi cô mặc áo dài; người hay đến quán và vẽ những bức tranh này… Dương cười, thật hạnh phúc.
Đôi giày công chúa.
Sáng, Dương mang theo tập vẽ đến trường, ngồi trên ghế đá gần chỗ hẹn. Lần này thì cô đã ngồi đúng chỗ. Và hoàng tử của cô đã đến, mang theo một chiếc hộp to màu đỏ.
-Chào em, công chúa!
-Của anh phải không? – Dương ngẩn ngơ đưa cuốn tập cho anh chàng.
Chàng trai nâng cuốn tập từ tay Dương, hai người ngồi xuống ghế. Im lặng. Như một lần nào đó. Chàng hoàng tử nắm lấy tay cô công chúa của chàng. Cô gái lặng yên. Không khóc. Hơi thở nhè nhẹ và đôi tay hơi run. Trái tim quá nhiều lần thổn thức và lần này cũng vậy, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
-Lần đầu tiên gặp anh, cũng họp với "Đội máu", em đã nghĩ anh với chị Hạnh…khi chị ấy khoác tay anh… - Dương ngập ngừng.
-Hạnh trêu anh thôi, ngoài công việc ra chị ấy luôn nghịch ngợm như vậy.
Im lặng.
-Anh biết không? Em thường gặp hoàng tử của em trong mơ đấy!
-Vậy ư?
-Anh không thấy chuyện đó rất nực cười à?
-Một chút, nhưng với anh nó không quan trọng, nếu như điều đó làm em vui và giấc ngủ của em được bình yên.
Dương nhìn anh. Đôi mắt Dương ngấn nước.
-Đừng khóc, Dương. Anh đã muốn nói với em câu đó khi lần đầu thấy em khóc. Nhưng thực sự anh không biết phải làm gì lúc đó, anh nghĩ ngồi bên cạnh em sẽ tốt hơn…
-Không sao anh. Nhờ anh mà em mới quyết định đi hiến máu, vì thế em mới nhận ra mình cần mạnh mẽ hơn để đối diện với nỗi sợ hãi như thế nào.
-Giờ em có thấy sợ không?
-Em thấy hạnh phúc. – Nước mắt Dương rơi xuống.
Chàng hoàng tử lấy tay lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng, dịu dàng và vô cùng ấm áp. Dương nắm lấy tay anh.
-Anh Nguyên!
-Đây là lần đầu tiên em gọi tên anh.
-Vâng, chúng mình nhìn nhau mà chả dám nói với nhau điều gì.
-Anh thấy tên anh đẹp hơn khi em gọi. Dương này!
-Dạ!
Nguyên quỳ xuống, mở chiếc hộp. Một đôi giày búp bê bằng vải rất xinh xắn. Đôi giày thiết kế đơn giản nhưng dịu dàng với màu đỏ chấm bi, có nơ phía trên. Dương nhìn đôi giày với một sức thu hút lạ kì.
-Hoàng tử trong chuyện luôn chọn công chúa của mình bằng việc thử giày. Em có muốn thử đôi giày công chúa này không?
-Em có thể sao?
-Tất nhiên.
Dương xỏ đôi giày vào chân. Đôi giày vừa vặn với đôi chân cô.
-Anh thấy em không thoải mái khi đi guốc cao, mà cũng không thể để em đi chân trần mà nhảy múa được, thế nên… - Nguyên nhìn Dương cười trìu mến. – Dương, anh đã luôn dõi theo em. Và anh hi vọng em hãy đi đôi giày công chúa này và cùng anh đi đến bất cứ nơi nào em muốn.
Im lặng. Nhưng người ta thấy cô gái đang đi đôi giày đỏ ôm chầm lấy chàng hoàng tử của cô, thật chặt, thật ấm áp. Nắng làm rực rỡ hơn nụ hôn của câu chuyện cổ tích thời hiện đại mà hai nhân vật chính dành cho nhau.
-Có những khi em tự hỏi, anh đến từ đâu, tại sao lại đến bên một người bình thường như em mà không phải bao cô gái xuất sắc hơn em đến hàng nghìn lần…
-Anh đến từ thế giới cổ tích. Anh đến với em vì "Anh yêu em!" – công chúa của anh.
|
|
|
| Áo khoác lửng ngoài váy xinh xinh |
|
Đăng bởi: nltthinh - 09-26-2012, 12:27 PM - Diễn đàn: Tin tức - Xu hướng
- Không có trả lời
|
 |
Một chiếc áo khoác lửng xinh xắn có thể thêm phần điệu đà và nữ tính cho váy đầm của bạn trong ngày hè.
Mặc áo khoác lửng với váy là một trong những cách kết hợp thời trang khá phổ biến. Đặc biệt khi chiếc váy của bạn không tay hoặc sát nách, chiếc áo khoác lửng sẽ thêm tự tin và lịch sự cho bạn khi đến công sở làm việc.
Áo khoác lửng thường dài ngang thân người, với nhiều chất liệu mát mẻ và thoáng trong mùa hè. Bạn có thể lựa chọn những chiếc áo khoác lửng bằng chất sợi, lưới hay cotton mỏng trong ngày hè nóng.
![[Image: TIRA1358.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1358.jpg)
![[Image: TIRA1351.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1351.jpg)
![[Image: TIRA1332.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1332.jpg)
Chiếc áo lửng nhẹ nhàng rất hợp với váy đầm điểm hoa trắng
![[Image: TIRA1454.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1454.jpg)
![[Image: TIRA1464.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1464.jpg)
![[Image: TIRA1474.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1474.jpg)
Chọn tông màu đối chọi đen và trắng cũng là bí quyết khi kết hợp áo
![[Image: TIRA2960.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2960.jpg)
![[Image: TIRA2946.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2946.jpg)
![[Image: TIRA2940.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2940.jpg)
![[Image: TIRA2937.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2937.jpg)
Áo lửng nhẹ nhàng che đi đôi vai trần khi kết hợp trang phục công sở
![[Image: TIRA2651.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2651.jpg)
![[Image: TIRA2629.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2629.jpg)
![[Image: TIRA2602.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2602.jpg)
![[Image: TIRA2591.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2591.jpg)
Thêm điệu đà cho chiếc váy xòe nữ tính
Với áo khoác lửng, bạn thường chọn những tông màu cơ bản như đen, trắng, ghi hoặc gam màu tối để dễ kết hợp với trang phục. Nhưng đôi khi phá cách một chút với những gam màu nổi bật như hồng, vàng đậm, cam sẽ khiến cho bạn thật trẻ trung, nổi bật và tràn đầy sức sống. Khi chọn màu rực rỡ cho áo khoác lửng, bạn chú ý chọn những tông màu hài hòa với nhau, tránh gam màu đối chọi hoặc không tương đồng về gam màu sẽ khiến trang phục trở nên thiếu thẩm mỹ.
![[Image: TIRA0755.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA0755.jpg)
![[Image: TIRA0751.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA0751.jpg)
![[Image: TIRA0727.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA0727.jpg)
![[Image: TIRA0725.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA0725.jpg)
![[Image: TIRA2201.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2201.jpg)
![[Image: TIRA2171.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2171.jpg)
![[Image: TIRA2139.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2139.jpg)
Kết hợp khá tinh tế với chiếc áo váy
![[Image: TIRA2074.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2074.jpg)
![[Image: TIRA2024.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2024.jpg)
![[Image: TIRA2017.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA2017.jpg)
![[Image: TIRA1990.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1990.jpg)
Áo lửng chấm bi cũng rất dễ kết hợp trang phục
![[Image: TIRA1723.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1723.jpg)
![[Image: TIRA1681.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1681.jpg)
![[Image: TIRA1707.jpg]](http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/06/14/TIRA1707.jpg)
Trang phục công sở thêm điệu đà với chiếc áo lửng cộc tay
Khi chọn mua áo khoác lửng cho mình, bạn nên nhớ gam màu nào là chủ đạo trong tủ quần áo của mình. Như vậy, bạn sẽ chọn được một chiếc áo có thể phối hợp với nhiều trang phục tạo ra nhiều phong cách nhất.
|
|
|
| Eva Icon: Nàng 'cò hương' sành điệu |
|
Đăng bởi: milobobo - 09-26-2012, 11:56 AM - Diễn đàn: Tin tức - Xu hướng
- Không có trả lời
|
 |
Flávia đã tốt nghiệp Đại học Luật tại Brazil hai năm trước. Tuy nhiên, hiện cô nàng đang làm việc trong lĩnh vực thời trang và nhiếp ảnh. Quyết định táo bạo thay đổi cuộc đời cô nàng bắt đầu từ khi cô nàng sử dụng blog thời trang và coi đấy như một nơi chia sẻ style của bản thân với bạn bè năm châu. Flávia có thân hình khá “mỏng manh” nhưng cô nàng luôn biết cách làm cho nó trở nên thu hút. Cùng zoom vào tủ đồ của Flávia nhé!
Đầu tiên Flávia có thể giới thiệu đôi điều về bản thân mình không?
Tên đầy đủ của mình là Flávia Desgranges van der Linden. Mình đến từ Belo Horizonte- một trong những thành phố lớn nhất của Brazil và sau đó cùng gia đình chuyển tới Criciúma vào năm 2003. Criciúma không phải là một thành phố lớn nhưng là một nơi rất lý tưởng để sinh sống và học tập. ![[Image: 1347963976-Flavia1.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia1.jpg) ![[Image: 1347963976-Flavia2.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia2.jpg) Cardigan là trang phục yêu thích của Flávia vào mùa thu. Đam mê thời trang đã đến với Flávia như thế nào vậy?
Khi mình còn nhỏ mình chưa bao giờ quan tâm tới thời trang và nhiếp ảnh cả. Cho đến khi mình gặp Felipe- nhiếp ảnh gia đã và đang giúp mình thực hiện những lookbook thời trang. Sau đó chúng mình đã trở thành một cặp đôi khá ăn ý trong công việc và tiến đến là bạn thân. Cuộc sống của mình giờ đây rất tuyệt vời- thời trang và nhiếp ảnh chính là cách mình chọn để thể hiện bản thân.
Flávia sẽ nói gì về phong cách thời trang của bản thân? Cảm hứng cho phong cách ấy là gì vậy?
Mình thật sự có những cảm hứng khá bất chợt và mình cũng không biết phải miêu tả chúng thế nào cả. Về phong cách bản thân, mình chỉ đơn giản là thử tất cả những gì mà mình thích. Việc sợ rằng có gì đó không hợp với mình chính là suy nghĩ sai lầm nhất- mình nghĩ thế.![[Image: 1347963976-Flavia4.jpg]](http://www.*******/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia4.jpg) Cách mix đồ thường xuyên của cô nàng là váy họa tiết và cardigan dài Nhà thiết kế thời trang yêu thích của Flávia là ai? Và nơi shopping lý tưởng nhất với Flávia là ở đâu?
Alexander McQueen và Ricardo Tisc là hai nhà thiết kế thời trang tên tuổi mà mình rất ngưỡng mộ. Mình luôn chờ đợi những bộ sưu tập của họ và chúng luôn mang lại bất ngờ ngoài sức mong đợi cho mình. Ngoài ra, nơi lý tưởng để shopping với mình là những shop secondhand và shop online.
Trang phục yêu thích của Flávia trong mùa thu là gì?
Mình là fan của cardigan, blazer. Ngoài ra những kiểu áo sơ mi dài tay lạ mắt cũng nằm trong danh sách yêu thích của mình.![[Image: 1347963976-Flavia6.jpg]](http://www.*******/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia6.jpg) ….cùng với giày dép và túi xách cùng tông màu.![[Image: 1347963976-Flavia8.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia8.jpg) Ngoài ra, những chiếc blazer màu sắc cũng nằm trong danh sách “bồ kết” của cô nàng. Cách mix đồ thường xuyên của Flávia cho những chiếc cardigan yêu thích?
Mình rất hay mix cardigan với váy liền thân, dép cao gót và túi xách nhỏ cầm tay. Đặc biệt với xu hướng họa tiết năm nay thì mình thường lựa chọn một chiếc váy họa tiết và một chiếc cardigan dài có tông màu gần giống nhau. Đây là cặp đôi khá ăn ý trong thời trang.
Flávia sẽ lựa chọn giày dép và phụ kiện như thế nào cho cách mix đồ mà Flávia vừa chia sẻ ở trên?
Trang phục của bạn không thể đẹp toàn diện nếu thiếu đi sự hỗ trợ từ giày dép và phụ kiện. Mình khá quan trọng về màu sắc nên mình thường rất thích diện cả cây tông-xuyệt-tông. Giày dép mình lựa chọn sẽ có màu giống hoặc cùng gam với trang phục. Thêm vào đó, mình có dáng người khá nhỏ nhắn nên thường chọn những chiếc túi xách nhỏ hơn là kiểu túi oversized. Còn vòng cổ và vòng tay của mình được sử dụng một cách rất ngẫu hứng.![[Image: 1347963976-Flavia10.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia10.jpg) Flávia thường diện blazer cùng váy liền….![[Image: 1347963976-Flavia13.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia13.jpg)
Flávia đã từng theo học chuyên ngành luật, nên rất nhiều người nghĩ ngay cả khi làm việc với thời trang và nhiếp ảnh, Flávia chắc hẳn phải có rất nhiều nguyên tắc riêng cho mình. Flávia nghĩ sao về điều này?
Vì mình đã từng học luật nhưng hiện đang làm việc trong lĩnh vực thời trang nên mình hiểu rất rõ sự trái ngược giữa chúng. Nếu luật là nơi chứa đầy rẫy những nguyên tắc và quy củ, thì thời trang chính là nơi mà bạn có thể bộc lộ bản thân mình theo cách tự do nhất.
Flávia sẽ nói gì với những cô nàng đang đi tìm cho mình một phong cách riêng?
Thời trang thật sự vô cùng đơn giản chứ không hề phức tạp cầu kì. Bạn đặc biệt nhất khi là chính mình. Bất kì sự giấu giếm nào cũng có thể làm bạn trở nên nhạt nhòa. Trái lại, sự tự tin và thoải mái sẽ khiến bạn trở nên thật sự thu hút.![[Image: 1347963976-Flavia14.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia14.jpg) Sơ mi dáng rộng giúp Flávia che đi khuyết điểm về thân hình mỏng manh và trông thu hút hơn.![[Image: 1347963976-Flavia16.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia16.jpg) Và chân váy ôm chính là sự lựa chọn của Flávia cho những chiếc áo sơ mi dáng rộng của mình.![[Image: 1347963976-Flavia18.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia18.jpg) ![[Image: 1347963976-Flavia19.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-18/1347963976-Flavia19.jpg) Những chiếc áo len mỏng cũng là kiểu trang phục không-thể-thiếu trong mùa thu của các cô nàng yêu thời trang đâu nhé.
nguồn *******
|
|
|
| Eva Icon: Cô giáo tương lai cuồng màu xanh |
|
Đăng bởi: milobobo - 09-26-2012, 11:54 AM - Diễn đàn: Tin tức - Xu hướng
- Không có trả lời
|
 |
Hiện Anastasia đang là sinh viên chuyên ngành sư phạm và đam mê thời trang chính là thế giới thứ hai của cô nàng. Anastasia mới bắt đầu trở thành blogger thời trang vào hè năm 2011 nhưng tới thời điểm hiện tại, blog của cô nàng đang nằm trong danh sách những blog được quan tâm nhất. Cùng zoom vào style trẻ trung, năng động nhưng không kém phần điệu đà và nữ tính của Anastasia để khám phá lí do vì sao blog của cô nàng lại có “sức hút” đến vậy nhé.
Xin chào Anastasia, đầu tiên Anastasia có thể giới thiệu đôi điều về bản thân mình không?
Xin chào độc giả của *******. Mình là Anastasia, năm nay mình 18 tuổi và đang là sinh viên của trường sư phạm. Mình yêu thời trang, socola, động vật, trang trí nội thất, mùa thu và màu xanh ngọc. Blog là nơi mình chia sẻ mọi thứ, từ cuộc sống đến thời trang và những bài học handmade do chính mình thiết kế, mọi người có thể ghé thăm http://www.flkmiracle.com/ để khám phá nhiều hơn nhé! ![[Image: 1348583997-ana1.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana1.jpg) ![[Image: 1348583997-ana2.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana2.jpg) Anastasia rất chuộng màu xanh ngọc vì sự dịu mát của chúng.
Anastasia rất yêu thích thời trang, vậy tại sao Anastasia lại chọn theo học chuyên ngành sư phạm?
Mình rất yêu trẻ em. Sự hồn nhiên và tinh nghịch của chúng làm cho cuộc sống của mình cũng trở nên đầy màu sắc và tiếng cười. Vì thế mình chọn ngành sư phạm để có thể giúp những đứa trẻ thực hiện ước mơ riêng của chúng. Và thời trang chính là thế giới thứ hai của mình. Nhưng mình chắc chắn rằng, dù là với thế giới nào, mình cũng đều đang hết mình với nó.
Anastasia có tâm sự rằng rất thích màu xanh ngọc, vì sao vậy?
Mình là mẫu người khá yêu thích sự mát mẻ theo nghĩa đen. Đó cũng là lí do cho việc mình yêu mùa thu và màu xanh ngọc. Cả hai đều làm mình thấy rất dễ chịu vì sự mát mẻ mà chúng mang lại. Trong khi mùa đông hay mùa hè mình đều rất lười ra ngoài thì mùa thu là mình “chăm chỉ” dạo phố hơn cả đấy.![[Image: 1348583997-ana4.jpg]](http://www.*******/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana4.jpg) Tuy nhiên, cô nàng cũng rất chăm diện những gam màu rực rỡ.![[Image: 1348583997-ana6.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana6.jpg) Váy sọc kẻ đi cùng sandals mang lại sự trẻ trung và tinh nghịch cho Anastasia. Vậy chắc hẳn tủ đồ mùa thu của Anastasia là “đồ sộ” hơn cả phải không?
Lại thêm một điểm cộng dành cho mùa thu. Mình chưa bao giờ phải tốn quá nhiều tiền cho những trang phục mùa thu. Trái lại, mình diện những trang phục theo style kết hợp giữa đông và hè. Ví dụ như một chiếc váy ngắn hay sooc của mùa hè khoác ngoài blazer hoặc jacket của những ngày đầu đông.
Kiểu trang phục yêu thích của Anastasia cho mùa thu là gì?
Mình khá chuộng những chiếc áo len vặn thừng. Đặc biệt là những chiếc có màu sắc sặc sỡ. Mình thích sự năng động và điệu đà của chúng.![[Image: 1348583997-ana7.jpg]](http://www.*******/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana7.jpg) ![[Image: 1348583997-ana8.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana8.jpg) Mùa hè năng động với sooc, áo pull, giày thể thao và balô da. Mùa thu điệu đà với áo len vặn thừng màu sắc. Cách phối đồ quen thuộc của Anastasia cho áo len vặn thừng?
Vào mùa thu thì mình diện chúng với sooc và chân váy ngắn, đi cùng kiểu giày da buộc dậy. Còn mùa đông thì mix cùng khăn ống và jacket khoác ngoài.
Vậy khi Anastasia muốn “phá cách” với chúng thì sao?
Khi đó mình sẽ diện áo len vặn thừng cùng váy maxi chẳng hạn. Hoặc là mix cùng sooc nhưng diện kèm với tất cao nữa. Mình nghĩ rằng cô gái nào trông cũng sẽ rất tuyệt với cách mix đồ như vậy.![[Image: 1348583997-ana11.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana11.jpg) Khi muốn phá cách, Anastasia sẽ diện chúng với sooc đi cùng tất cao hoặc váy maxi. Áo len tay lỡ cũng là một sự lựa chọn rất tuyệt cho mùa thu năm nay đấy. Áo len vặn thừng thường có dáng “oversized” và làm cho những cô nàng có vóc dáng nhỏ nhắn trông như đang “bơi” vậy. Anastasia có lời khuyên nào dành cho họ không?
Thật ra mình nghĩ rằng thân hình nhỏ nhắn không nhất thiết phải diện đồ ôm hay quá vừa vặn mới là đẹp. Trái lại những chiếc áo có form hơi rộng rãi một chút lại giúp bạn che đi được khuyết điểm về một thân hình không được đầy đặn. Thay vì quá để ý đến chiều rộng của áo thì mình nghĩ chiều dài là quan trọng hơn. Tuy nhiên nếu muốn làm cho chiếc áo trở nên trông vừa vặn hơn thì một chiếc belt nhỏ thắt ngang eo chính là giải pháp. Hoặc bạn có thể “đóng thùng” khi diện chúng cùng một chiếc chân váy ngắn.
Ngoài áo len ra, Anastasia còn “bồ kết” kiểu trang phục hay phụ kiện nào nữa không?
Túi xách hoặc balô. Mình không thể ra ngoài mà thiếu chúng. Mình luôn cảm thấy có quá nhiều thứ phải mang theo và những chiếc ví nhỏ thì không thể chưa hết được một phần trong số đó. : Vào những ngày đầu đông thì một chiếc khăn ống sẽ giúp bạn giữ ấm mà trông vẫn rất thời trang nhé.![[Image: 1348583997-ana16.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana16.jpg) ….blazer sọc và blazer đơn màu.
Vậy có kiểu trang phục nào mà Anastasia không bao giờ hay là rất hiếm khi diện không?
Mình nghĩ đó là những chiếc váy ôm sát hoặc là quá “sexy”. Chúng thường làm cho mình cảm thấy gò bó và không được thoải mái. Tuy nhiên mình vẫn diện chúng khi thật sự cần thiết, nhưng là rất ít thôi.![[Image: 1348583997-ana18.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-09-25/1348583997-ana18.jpg) Những chiếc cardigans của cô nàng cũng trở nên mới lạ với nhiều cách mix đồ khác nhau.
nguồn *******
|
|
|
| Choáng với những ‘nội y’ đắt giá nhất hành tinh |
|
Đăng bởi: zinkzinkmi - 09-26-2012, 11:49 AM - Diễn đàn: Tin tức - Xu hướng
- Không có trả lời
|
 |
Người ta thường đọc trên báo chí thông tin về những chiếc xe hơi, nhà, khách sạn, đồng hồ đắt nhất. Nhưng có thể bạn sẽ cực kì ‘sốc’ khi biết khi có một số trang phục mà giá của nó còn cao hơn cả một căn biệt thự sang trọng – đó chính là những chiếc áo lót.
Dù được coi là ‘nội y’ và được tạo nên từ một mảnh vải ‘bé xíu’, nhưng những chiếc áo ngực đắt tiền này đã được các NTK nâng lên tầm ‘nghệ thuật’ và trở thành một thứ xa xỉ phẩm cũng như biểu tượng đánh dấu ‘danh tiếng’ vững mạnh của những thương hiệu lớn, mà chiếm hầu hết trong đó là thiết kế của ‘ông lớn’ Victoria’s Secret.
Cùng chiêm ngưỡng và khám phá điều gì đã làm nên cái giá ‘trên trời’ của những sản phẩm ‘độc quyền’ dành riêng cho phụ nữ này:
1. 20 triệu USD cho một chiếc áo lót!
‘Danh hiệu’ chiếc áo lót đắt giá nhất hành tinh từ trước đến nay thuộc về chiếc áo được thiết kế bởi Susan Rosen. Nó có mức giá ‘đáng kinh ngạc’ là 20 triệu USD (khoảng 417 tỉ đồng).
Trong khi hầu hết những chiếc áo chíp thông thường được làm từ vải, thì chiếc áo ‘độc nhất vô nhị’ này được chế tạo từ platinum. Một lý do nữa khiến nó trở thành ‘nội y’ được khao khát nhất thế giới là bởi nguyên cả bộ ‘phụ tùng’ này được tạo thành từ những viên kim cương 15 carat cỡ lớn. Bộ đồ lót vô cùng 'mỏng manh' nhưng lại đắt nhất thế giới do làm từ platinum và những viên kim cương 15 carat
2. ‘Red Hot Fantasy Bra’ giá 15 triệu USD
Đứng hạng 2 trong ‘bảng xếp hạng’ những chiếc áo lót đắt nhất thế giới là bộ đồ lót mang tên ‘Red Hot Fantasy Bra’.
Bộ đồ này có giá 15 triệu USD và là một sản phẩm đến từ Victoria’s Secret. Thương hiệu đồ lót hàng đầu nổi tiếng với những show trình diễn hoành tráng được tổ chức mỗi năm một lần, và trong mỗi chương trình được đón chờ nhất trong năm này, hãng sẽ ra mắt một chiếc áo lót đặc biệt mà đơn vị giá được tính bằng triệu đô.
Trong những sản phẩm ‘xa xỉ’ đã từng được Victoria’s Secret giới thiệu, chiếc áo Red Hot Fantasy Bra do siêu mẫu Gisele Bundchen mặc năm 2000 được coi là đắt nhất. Đúng với tên gọi ‘nóng bỏng’ của mình, chiếc áo được làm từ 1.300 viên ruby Thái với tổng trọng lượng 300 carat trên nền vải satin đỏ, và từng được ghi vào sách kỉ lục Guinness là ‘Món đồ lót lộng lẫy và đắt tiền nhất từng được tạo ra’.![[Image: 1342201674-15m-_Red-Hot-Fantasy-from-the...chen-3.jpg]](http://www.*******/upload/3-2012/images/2012-07-14/1342201674-15m-_Red-Hot-Fantasy-from-the-Victoria-s-Secret-2000_Gisele-Bundchen-3.jpg) Bộ đồ Red Hot Fantasy cực kì nóng bỏng do Gisele Bundchen thể hiện được làm từ 1.300 viên ruby Thái
3. ‘Heavenly Star Bra’ giá 12,5 triệu USD
Chiếc áo Heavenly Star Bra với sự trình diễn của siêu mẫu người Đức Heidi Klum xếp thứ 3 với giá 12,5 triệu USD.
Được đính 1.200 viên sapphire hồng Sri Lanka, chiếc áo này còn có một viên kim cương 90 carat gắn ở chính giữa phần nối 2 cúp ngực. Chỉ riêng viên kim cương ‘bảo bối’ này đã đáng giá 10,6 triệu USD.
Nếu ‘chịu khó’ chi thêm 750.000 USD nữa, vị khách hàng ‘tỉ phú’ nào đó có thể sở hữu cả một bộ đồ lót hoàn chỉnh. Chiếc áo Heavenly Star Bra với 1.200 viên sapphire hồng và viên kim cương 90 carat 'khổng lồ' ở chính giữa
4. ‘Very Sexy Fantasy Bra’ giá 11 triệu USD
Một sản phẩm nữa của Victoria’s Secret được sáng tạo bởi NTK Mouawad, với 370 giờ làm việc miệt mài để hoàn thành.
Chiếc áo Very Sexy Fantasy Bra này được thiết kế với kiểu dáng cổ yếm gợi cảm, với điểm nhấn nổi bật nhất là một viên kim cương 70 carat mang tên ‘Mouawad Excelsior’. Heidi Klum một lần nữa lại có vinh dự khi được trình diễn chiếc áo này tại Victoria’s Secret Fashion Show 2003.![[Image: 1342201110-11m-_Very-Sexy-Fantasy-Bra-Sexy-2003-5-8.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-07-14/1342201110-11m-_Very-Sexy-Fantasy-Bra-Sexy-2003-5-8.jpg) ![[Image: 1342201110-11m-_Very-Sexy-Fantasy-Bra-Sexy-2003-6.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-07-14/1342201110-11m-_Very-Sexy-Fantasy-Bra-Sexy-2003-6.jpg)
5. ‘Star of Victoria Fantasy Bra’ và ‘Heavenly 70s Fantasy Bra’ giá 10 triệu USD
Hai chiếc áo ‘Star of Victoria Fantasy Bra’ và ‘Heavenly 70s Fantasy Bra’ của Victoria’s Secret được sáng tạo bởi NTK trang sức Mouawad đều đồng giá với con số ‘tròn trịa’ 10 triệu USD.
Chiếc áo tuyệt đẹp Star of Victoria được ‘thiên thần’ Karolina Kurkova trình diễn năm 2002, bao gồm 1,150 viên ruby tạo thành những bông hồng, và 1.600 viên ngọc lục bảo kết nên những chiếc lá. Phải mất 370 giờ làm việc để các nghệ nhân hoàn thành chiếc áo này, và trang trí viên thêm kim cương ‘Mouawad Mondera’ 60 carat.![[Image: 1342201110-10m-_Star-of-Victoria-Fantasy...kova-2.jpg]](http://www.*******/upload/3-2012/images/2012-07-14/1342201110-10m-_Star-of-Victoria-Fantasy-Bra_Karolina-Kurkova-2.jpg) Chiếc áo với những bông hồng tạo thành từ ruby và lá làm từ ngọc lục bảo
Trong khi đó, chiếc áo Heavenly 70s Fantasy Bra được thể hiện bởi siêu mẫu một thời Tyra Banks năm 2004 lại bao gồm 2.900 viên kim cương được gắn trên bộ khung làm từ vàng trắng 10K, tạo thành hình đôi cánh chim lộng lẫy. Ở trung tâm chiếc áo được gắn viên kim cương hình quả lê 70 carat đẹp hoàn hảo.![[Image: 1342201110-10m-_Heavenly-70s-Fantasy-Bra-2.jpg]](http://www.*******/upload/3-2012/images/2012-07-14/1342201110-10m-_Heavenly-70s-Fantasy-Bra-2.jpg) Chiếc áo hình đôi cánh tuyệt đẹp với viên kim cương hình quả lê 70 carat trị giá 10 triệu USD
6. ‘Diamond Fantasy Bra’ giá 6,5 triệu USD
Chiếc áo ‘Diamond Fantasy Bra’ với sự thể hiện của Karolina Kurkova được gắn toàn bộ bằng kim cương lấp lánh với tổng trọng lượng 800 carat có giá trị 6,5 triệu USD.7. ‘Black Diamond Fantasy Miracle Bra’ giá 5 triệu USD
‘Viên ngọc’ Brazil Adriana Lima được lựa chọn là gương mặt trình diễn chiếc áo Black Diamond Fantasy Miracle Bra vô cùng ấn tượng này.
Chiếc áo mang màu sắc nổi bật, được thiết kế bởi Martin Katz, bao gồm 3.575 viên kim cương đen làm nền, 117 viên kim cương trắng loại 1 carat và 34 viên ruby tạo thành những đường viền đẹp mắt. Chính giữa chiếc áo là 2 viên kim cương đen 50 carat quý hiếm buông ‘hờ hững’ đầy khiêu khích.
8. ‘Holiday Fantasy Bra’ giá 4,5 triệu USD
Chiếc áo xuất hiện trong buổi trình diễn Victoria’s Secret Fashion Show 2007 có giá trị ước tính 4,5 triệu USD. Chiếc áo là sự kết hợp giữa kim cương, ruby, ngọc lục bảo và sapphire vàng dưới sự thiết kế của Mouawad.
9. ‘Harlequin Fantasy Bra’ giá 3 triệu USD
Chiếc áo Herlequin Fantasy Bra là ‘tâm điểm’ trong show trình diễn của Victoria’s Secret năm 2009, do ‘thiên thần’ Marisa Miller thể hiện, và được gắn một viên kim cương hình trái tim 16 carat ở giữa.
10. ‘Fantasy Treasure Bra’ giá 2,5 triệu USD
‘Búp bê’ Miranda Kerr đã khiến tất cả khán giả trầm trồ khi cô sải bước trên sàn catwalk của Victoria’s Secret Show 2011 trong chiếc áo Fantasy Treasure Bra với ‘đôi cánh’ mô phỏng hình chiếc vỏ sò tuyệt đẹp.
‘Tuyệt tác’ này được tạo nên bởi gần 3.400 viên đá quý và tổng cộng 142 carat kim cương, cùng những sợi dây vòng quanh người kết từ ngọc trai.![[Image: 1342201110-2-5m-_Fantasy-Treasure-Bra_VS...Kerr-7.jpg]](http://img-eva.24hstatic.com/upload/3-2012/images/2012-07-14/1342201110-2-5m-_Fantasy-Treasure-Bra_VS_Miranda-Kerr-7.jpg) Miranda Kerr lộng lẫy trên sàn catwalk trong bộ đồ Fantasy Treasure Bra với đôi cánh hình vỏ sò ấn tượng
11. ‘Bomshell Fantasy Bra’ giá 2 triệu USD
Năm 2010, siêu mẫu Adriana Lima đã giới thiệu chiếc áo Bomshell Fantasy Bra của Victoria Secret do Damiani thiết kế trị giá 2 triệu USD.
Chiếc áo bao gồm hơn 3.000 viên kim cương trắng, đá sapphire xanh và đá topaze hình trái xoan. Sáu người thợ đã mất 1.500 giờ để hoàn thành tác phẩm.nguồn *******
|
|
|
|